Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 48: Bạch Quân
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ở phía đông thị trấn có một hiệu sách, nằm ngay cổng trường cấp hai. Chủ hiệu sách là một người đàn ông trung niên, thường ngày vẫn hay cầm ghế đẩu ra ngồi dưới gốc cây cổ thụ trước tiệm, vừa hóng mát vừa nhâm nhi trà. Học sinh đã nghỉ hè cả rồi, nên hiệu sách càng vắng vẻ hơn thường lệ. Ông vừa pha xong ấm trà thì thấy một chiếc xe đạp quen thuộc dừng trước cổng.
Chủ tiệm sững sờ: "Túc Úc đấy à? Lại đến mua sách bài tập nữa sao?"
"Vâng, mấy quyển đó cháu làm xong hết rồi ạ." Túc Úc gỡ mũ bảo hiểm xuống cho Túc Lê, tiện tay vuốt lại mái tóc bù xù cho em rồi mới đặt thằng bé xuống đất.
Từ lúc Túc Úc dừng xe, chủ tiệm đã để ý thấy trên thanh ngang còn có một đứa bé đang ngồi. Đến gần xem xét, ông mới nhận ra gương mặt đứa nhỏ này cũng na ná Túc Úc. Bé con xinh xắn đáng yêu, trên mũi có một vệt đỏ, hẳn là do vành mũ tì vào. Túc Úc vừa đặt thằng bé xuống, bé con đã lảo đảo rồi ngồi bệt xuống đất. Chủ tiệm đứng ngay cạnh nên tiện tay đỡ cậu bé dậy, giúp bé con phủi bụi trên quần, rồi hỏi chuyện: "Đây là em trai cháu à? Hai anh em trông giống nhau ghê nhỉ."
Thấy bé con cau mày, ông tò mò hỏi: "Bé ơi, cháu sao thế?"
Túc Lê giơ tay vỗ mông, nói: "Cháu đau mông ạ."
Túc Úc: "Ngồi lâu rồi sẽ quen thôi."
Túc Lê: "..."
Chủ tiệm: "Cháu không lắp ghế nhi đồng cho em sao? Đằng trước có một tiệm bán xe đạp đó."
Túc Úc miệng vâng dạ, rồi để Túc Lê nắm lấy quần mình, cùng đi vào hiệu sách. Trong tiệm khá rộng rãi, khu vực ngoài cùng trưng bày văn phòng phẩm, còn bên trong mới là sách. Đây là lần đầu Túc Lê đến hiệu sách, vừa bước vào đã không thể rời mắt, đặc biệt là hàng kệ sách to lớn kia. Cậu xem lướt qua thì phát hiện toàn là những cuốn sách mình chưa từng đọc.
"Qua bên này." Túc Úc thấy Túc Lê có vẻ bị quầy đồ chơi cạnh khu văn phòng phẩm hấp dẫn, bèn xoay đầu em lại: "Mấy thứ ở cửa đó chỉ để dụ dỗ trẻ con thôi."
Một lớn một nhỏ tiến vào khu sách, Túc Úc bắt đầu tìm kiếm sách bài tập liên quan đến chương trình học cấp ba.
Túc Lê còn lùn, nên chỉ có thể nhìn thấy sách ở tầng thấp nhất. Cậu vừa đi vừa dừng, phát hiện mình đọc cũng không hiểu tên của mấy cuốn sách này rốt cuộc là về cái gì. Vài giây sau, cậu đi tới một tủ sách nhỏ, ở đó còn có mấy người đang ngồi đọc sách.
Túc Lê ngó quanh, thấy có một thiếu nữ đang chọn sách, bèn bám vào kệ nhón chân lên xem. Đập vào mắt cậu là mấy quyển <Tổng giám đốc bá đạo rơi vào lưới tình với yêu quái>, <Mộng tưởng hão huyền>, <Hot boy ngầu điên đảo>. Cậu miễn cưỡng nhận ra được vài chữ, nhưng lại không hiểu sách này thuộc thể loại nào, mà mấy người xung quanh hình như đều đang đọc loại sách này.
Thiếu nữ đang chọn sách nghe thấy tiếng động, quay sang thì bắt gặp một nam sinh cao lớn, hững hờ khoác áo. Dáng người cậu thẳng tắp, đội mũ ngược, sườn mặt cực kỳ đẹp trai, tay kẹp hai quyển sách bài tập, hình như đang chọn sách cấp ba.
Cô hơi đỏ mặt, định quay đi chỗ khác thì nhận ra bên cạnh chàng trai này còn có một bé con. Bé con còn chưa cao đến đầu gối của nam sinh, mặc áo thun in hình chim nhỏ đáng yêu. Lúc này em đang kiễng chân, cánh tay mũm mĩm bám lấy hộc tủ, cố với lấy tiểu thuyết trên giá, nhưng tay ngắn quá nên chỉ sờ được gáy sách.
"Đây, em muốn lấy quyển này à?" Thiếu nữ lấy quyển sách gần bé con nhất. Đây là tiểu thuyết, lại còn là tiểu thuyết tình yêu học đường.
Túc Lê sửng sốt, lễ phép nói cảm ơn tỷ.
Túc Úc đang chọn sách bài tập, giật mình nhìn xuống, rồi lấy mất cuốn tiểu thuyết trong tay Túc Lê: "Hot boy ngầu điên đảo? Giỏi nha bé Lê, bé tí mà đã muốn làm hot boy rồi sao?"
Túc Lê hỏi: "Hot boy là gì ạ?" Còn ngầu điên đảo nghĩa là sao?
Đây là sách Ngữ Văn tham khảo à?
Túc Úc: "..."
Cậu chàng nhét cuốn truyện về chỗ cũ: "Tóm lại đây không phải thứ em được phép đọc bây giờ."
Mấy phút sau, đã chọn xong sách. Trước khi đi, Túc Úc còn tiện tay lấy thêm hai quyển sách tranh, rồi gọi Túc Lê: "Bé Lê, về nào."
Túc Lê vẫn chưa thỏa mãn, đi theo sau, tay nắm lấy quần huynh, thỉnh thoảng lại ngoảnh đầu nhìn khu tiểu thuyết: "Sách đó là sách gì thế ạ?"
Túc Úc: "Đã bảo là sách em không được đọc rồi."
Túc Lê: "Tại sao em không được đọc? Khó lắm ạ?"
Túc Úc: "Em còn quá nhỏ."
Túc Lê vặn lại: "Em không nhỏ mà."
Túc Úc: "Rồi rồi oắt con, lần sau huynh sẽ dẫn em tới mua được chưa."
Thiếu nữ nhìn một lớn một nhỏ ra ngoài. Bé con nắm lấy quần huynh, đi hai bước lại ngoảnh đầu nhìn một lần, hoặc là ngó nghiêng xung quanh, với cái gì cũng tỏ ra rất hứng thú. Cô không nhịn được chụp lại một tấm, sau đó chia sẻ cho hội chị em: Ở hiệu sách gặp một huynh đẹp trai dẫn theo em trai nè, bé em cưng cực!!
Ra đến cửa, Túc Úc để ý thấy đệ đệ đứng lại, dường như không muốn đi nữa.
"Sao thế? Còn phải qua nhà Bạch Quân nữa."
Bé con ngẩng lên nhìn cậu, hết sức đáng thương nói: "Huynh ơi, không đi xe đạp có được không ạ?"
***
Nhà Bạch Quân ở gần công viên của thôn Tức Linh. Hai huynh đệ từ hiệu sách trên trấn về tốn chừng mười phút. Vừa xuống xe, Túc Lê đã đứng im tại chỗ, có nói thế nào cũng không chịu đi nữa. Túc Úc đành phải bế thằng bé, đi vào con hẻm nhỏ dẫn đến nhà Bạch Quân, sau đó gặp một người đàn ông mặc âu phục màu đen đứng trước cổng.
Túc Úc khựng lại. Cậu ta nhớ là ở đầu ngõ cũng có một chiếc ô tô màu đen, lẽ nào nhà Bạch Quân có khách?
Túc Lê quan sát xung quanh, cuối cùng nhìn vào căn nhà nhỏ phía trước. Lát sau, một thanh niên ăn mặc gọn gàng bước ra, đằng sau là Bạch Quân.
Thanh niên kia nói: "Ông ngoại vẫn muốn đệ về thành phố, ở đây chỉ lãng phí thiên phú của đệ thôi."
Bạch Quân gật đầu: "Không cần huynh lo đâu, đệ không có hứng thú với mấy cái đó, lần sau huynh không cần tới nữa."
Thanh niên có vẻ bực bội: "Sao đệ cứng đầu quá vậy."
Nói rồi hắn chú ý thấy trước cổng có hai người lạ: "Ơ, phải con nhà họ Túc không?"
Túc Úc không có ấn tượng gì với người này: "Huynh là ai?"
"Đệ là Túc Úc à?" Thanh niên tự giới thiệu: "Huynh là đệ tử của Tam Nguyên Quan, Bạch Nhất Niệm."
Túc Lê nghe vậy ngạc nhiên, giờ mới nhớ ra thanh niên này là ai. Hắn chẳng phải là người cậu gặp trong núi Tức Linh sao, tên là Bạch Nhất Niệm. Hóa ra lại là họ hàng với Bạch Quân à?
Bạch Nhất Niệm nhìn Túc Lê, cứ có cảm giác mình đã quên gì đó.
Bạch Quân thấy Bạch Nhất Niệm đã chào hỏi xong với Túc Úc, bắt đầu giục: "Huynh bảo là còn có việc đúng không?"
"À ừ, phải đi tìm lão tổ tông." Bạch Nhất Niệm nhanh chóng dẫn người đàn ông mặc âu phục kia đi mất.
Đợi hắn đi rồi, Bạch Quân mới hỏi: "Sao hai huynh đệ tới đây vậy?"
"Có việc tìm đệ." Túc Úc nhìn theo hướng Bạch Nhất Niệm rời đi: "Ai vậy, Tam Nguyên Quan? Đạo sĩ à?"
"Đó là huynh họ của tôi, thay mặt bên nhà ngoại tới thuyết phục tôi về." Bạch Quân vẫy tay: "Lê Lê cũng tới à? Vào nhà ngồi đi."
Nhà Bạch Quân không lớn lắm, nhưng bố trí rất ấm cúng.
Túc Úc tóm gọn việc nhà mình muốn mời Bạch Quân làm gia sư. Bạch Quân rất bất ngờ: "Sao tự dưng lại muốn thuê tôi làm gia sư?"
"Thì do bé Lê thích đệ đó?" Túc Úc nháy mắt ra hiệu cho Túc Lê.
Túc Lê đáp: "Dạ."
Túc Úc lại nói: "Đệ dạy nó thì tốt quá, tới nhà tiện thể chỉ bài cho tôi luôn. Tôi mua sách cấp ba theo lời dặn của đệ rồi, nhưng mà đọc chả hiểu gì hết. Lúc chuẩn bị giáo án, đệ tiện thể dạy tôi luôn đi."
Mới nghỉ hè được mấy ngày, Bạch Quân vẫn đang tìm việc làm thêm. Nghe Túc Úc nói vậy, anh cũng rung rinh: "Vậy cũng được."
Nhân lúc Túc Úc nói chuyện với Bạch Quân về việc học, Túc Lê nhìn quanh phòng khách nhỏ, gọi Ly Huyền Thính trong đầu: "Ngươi có phát hiện ra điều gì không?"
Lúc này Ly Huyền Thính trả lời ngay: "Ngươi đi sang phía bên trái đi."
Túc Lê theo lời Ly Huyền Thính dịch sang trái, sau đó tập trung cảm nhận. Nhà Bạch Quân rất bình thường, không có nhiều linh khí. Cậu chắc chắn Bạch Quân là người thường, nhưng Ly Huyền Thính lại nói trên người huynh ấy có mùi của rồng, khác với kết luận của cậu.
Hồi trước, cậu bàn với Kinh Hạc về vật liệu đúc kiếm Huyền Thính. Kinh Hạc cũng không nhớ hết, nhưng mấy vật liệu mấu chốt đều được ghi lại. Trong đó, cái quan trọng nhất chính là xương rồng. Vạn năm trước, xương rồng đã là báu vật hiếm thấy. Xương rồng dùng để đúc kiếm năm đó còn là Kinh Hạc vất vả tìm được từ bí cảnh, mà bí cảnh kia cũng là nơi cuối cùng có thông tin về rồng.
Nếu nhà Bạch Quân thật sự có manh mối về rồng thì đó là tin cực tốt với họ. Đúc lại kiếm Huyền Thính là chuyện bất khả thi, nhưng nếu tìm được xương rồng làm nền tảng, rồi gom góp mảnh vỡ, một lần nữa tái hiện phong thái thời đỉnh cao của kiếm Huyền Thính cũng không phải việc khó.
"Mùi rồng ở đây nặng hơn mùi trên người Bạch Quân." Tiếng Ly Huyền Thính rất nhẹ: "Mùi nhạt lắm, tu sĩ bình thường sẽ không nhận ra đâu."
Túc Lê khựng lại: "Vậy thì có thể là trong nhà này có thứ gì đó liên quan đến rồng."
"Thứ đó hẳn là có phong ấn, muốn tìm được rất khó." Ly Huyền Thính trầm giọng nói: "Đứa bé kia có vẻ cũng không biết trong nhà có thứ này."
Ánh mắt Túc Lê trở nên nghiêm túc: "Cũng không thể trực tiếp hỏi, để ta nhờ Kinh Hạc nghĩ cách, điều tra về Bạch Quân xem sao."
Bạch Quân nhận lời làm gia sư, Túc Úc lập tức gọi về nhà báo cáo. Nhưng mới kết nối, cậu chàng đã bị phụ thân mắng cho một trận, bèn quyết đoán cúp máy. Sau đó thì nhận được cuộc gọi của Quý Minh, nói là trời đẹp rủ cậu ta tới công viên chơi bóng.
Công viên mới xây dựng sân bóng rổ nên dạo này Quý Minh và Túc Úc không còn tới sân vận động chơi bóng nữa, mà toàn chơi luôn ở công viên. Túc Úc nói: "Đợi chút, để huynh đưa bé Lê về đã, các đệ chơi trước đi."
Nói đến chuyện về nhà, Túc Úc tự dưng nhớ ra phụ thân vừa nổi đóa với mình: "À thôi."
"Huynh đang ở nhà thánh học sao?" Quý Minh: "Đi đi lại lại vậy phiền lắm, huynh ở gần thì qua chiếm sân trước đi."
Bạch Quân thấy Túc Úc có vẻ xoắn xuýt, bèn đề nghị: "Để tôi đi với huynh, tôi trông bé Lê cho. Ông nội tôi đang ở bên đó, tôi phải mang thuốc hạ huyết áp cho ông, hôm nay ông tôi lại bỏ không uống thuốc."
Túc Lê nghe thế ngây ra: "Em muốn về nhà."
Cậu phải về gọi cho Kinh Hạc nói chuyện này, điều tra xem nhà Bạch Quân có vấn đề gì.
"Không về." Túc Úc nói: "Về huynh lại bị đánh, đi, huynh dẫn đi công viên nghịch cát."
Công viên nằm ngay gần nhà Bạch Quân, đi bộ cũng không đến năm phút. Đến nơi, Túc Úc lập tức chạy ra sân bóng rổ giành chỗ. Bạch Quân thì bế Túc Lê tới gốc cây đa gần sân bóng, ở đó có một dàn các ông lão đang tụ tập đánh cờ. Huynh ấy đi thẳng tới chỗ một ông lão tóc muối tiêu, vóc người vẫn rất rắn rỏi, giọng nói cũng dồi dào tinh thần, đang khoác lác với những người khác về thời mình còn trẻ như thế nào.
Bạch Quân lạnh tanh đi tới, đặt lọ thuốc và bình nước ấm lên bàn.
Các ông lão lập tức cười bảo: "Ông Bạch, cháu trai ông lại mang thuốc tới cho ông kìa."
"Thuốc thang cái gì, không uống." Ông Bạch hừ hừ mấy tiếng, quay sang thấy Bạch Quân đanh mặt lại sợ: "Chút nữa về uống không được sao? Ở ngoài uống thuốc mất mặt lắm."
Bạch Quân rót nước cho ông, đổ sẵn viên thuốc ra: "Ông uống đi."
Ông Bạch đành phải ngoan ngoãn nghe lời cháu trai, mọi người xung quanh cười ầm lên.
"Ô, bé con nhà thầy Túc đúng không?" Một ông lão nhận ra Túc Lê: "Hôm nay thầy Túc không tới à."
Túc Lê thấy thế lễ phép nói: "Cháu chào ông ạ."
"Chu choa ngoan quá."
"Bé ơi qua đây ông cho con kẹo này."
Người già thích trẻ con. Trước kia, chuyện con nhà thầy Túc bị thiểu năng lan truyền trong thôn, bọn họ cũng thương hại đứa nhỏ này. Về sau nghe nói nhà họ lên TV, đứa bé kia không hề bị thiểu năng, trái lại rất thông minh. Giờ thấy Túc Lê ngoan ngoãn lễ phép như vậy, họ lại càng thích.
Túc Lê và Bạch Quân ngồi dưới bóng cây râm mát. Huynh ấy rút giấy bút từ trong cặp ra, viết mấy đề Toán cho Túc Lê làm, bé con cũng làm rất nhanh.
Được vài phút, Túc Lê ngẫm nghĩ, bỗng hỏi: "Huynh có thể dạy em đọc hát tờ không?"
Bạch Quân nghe được âm tiết quỷ dị từ miệng đứa nhỏ, cảm giác quen thuộc không thể nói nổi: "Ai dạy em đọc hát tờ thế? Huynh đệ em à?"
Túc Lê gật đầu: "Đó là tiếng Anh ạ?"
"Phải đọc là cat." Bạch Quân buồn cười uốn nắn cách đọc cho Túc Lê, cười bảo: "Tiếng Anh không phải là học đọc từng từ, mà em phải học chữ cái rồi cách phát âm của từng chữ, như thế thì sau này gặp từ lạ Lê Lê vẫn có thể tự đọc." Thấy đứa nhỏ có vẻ không hiểu lắm, Bạch Quân viết ra bảng chữ cái tiếng Anh: "Vậy chúng ta học cái này trước nhé."
Bạch Quân dạy mấy nguyên âm trước, đột nhiên phát hiện tư thế ngồi của Túc Lê không đúng lắm, mông cứ chổng lên, bèn hỏi: "Mông của Lê Lê bị sao thế?"
Túc Lê đáp: "Đau ạ."
"Em ngã à?" Bạch Quân muốn hỏi cho kỹ, nhưng bé con nghe tới vấn đề này là ngậm miệng lại.
Huynh ấy đành phải kéo cặp sách tới làm đệm cho Túc Lê: "Em ngồi lên cặp của huynh đi."
Bạch Dương chân nhân từ phòng bảo vệ ra thấy Túc Lê, lập tức đi tới, sau đó chứng kiến cảnh bé con đang học bài cùng một thiếu niên khác. Trên giấy nháp, Túc Lê đang nắn nót vẽ lại mấy ký tự kỳ quái. Bạch Dương chân nhân thấy đó là phù văn mới lạ mình không nhận ra thì sinh lòng tò mò, đứng cạnh quan sát.
Các ông lão thấy Bạch Dương chân nhân ra ngoài, lại đứng ở chỗ bé con, thế là cũng tới xem. Chẳng mấy chốc, quanh Túc Lê đã đầy người. Các ông thấy một lớn một nhỏ học tiếng Anh thì nhao nhao khen là trẻ con bây giờ chăm học quá.
Bạch Dương chân nhân thấy thế nhíu mày: "Đây là gì?"
"Cái này gọi là tiếng Anh, cháu tôi lên tiểu học bắt đầu học."
"Tôi xem chả hiểu gì."
"Trông khó nhỉ."
Bạch Dương chân nhân tới đây tu thân dưỡng tính. Thường ngày không có việc gì, lão sẽ lên núi quan sát trận tụ linh cường đại kia, nên rất yêu mến đứa bé đã bày trận. Thấy Túc Lê chăm chú học những phù văn kỳ quái đó, lão càng thêm tò mò. Đứa nhỏ này nghiêm túc như vậy, chứng tỏ chúng rất quan trọng?
"Cái này quan trọng lắm à?" Bạch Dương chân nhân không khỏi hỏi những người xung quanh.
Các ông tranh nhau nói: "Tất nhiên là quan trọng rồi." Tiếng Anh là môn chính đó, thi rất khó.
Bạch Quân không để ý, ngẩng lên mới thấy xung quanh tự dưng có cả đống người.
"Thầy giáo trẻ, lão đạo có thể dự thính không?" Ông lão râu tóc bạc phơ đứng gần nhất lên tiếng: "Sẽ không quấy rầy cậu dạy học đâu."
Túc Lê thấy Bạch Dương chân nhân, không khỏi ngừng bút. Thấy lão cũng muốn nghe giảng, cậu im lặng đứng dậy kéo cặp ra, nhường chỗ cho Bạch Dương chân nhân: "Có thể ngồi đây."
Bạch Dương chân nhân gật đầu: "Cảm ơn, liệu ta có quấy rầy ngài không?"
Túc Lê lắc đầu.
Bạch Dương chân nhân thấy vậy mới yên tâm ngồi xuống.
Bạch Quân thấy ông lão kia ngồi, những người khác thì vẫn đứng xung quanh, ngây ra không biết nói gì. Huynh ấy cúi xuống đối diện với ánh mắt ham học của bé con, mà các ông lão cũng bắt đầu lên tiếng hỏi.
Bé con non nớt hỏi: "Huynh ơi có học nữa không ạ?"
Bạch Quân: "Có... Chúng ta đổi sang chỗ khác ngồi cho thoải mái."
Túc Úc chơi bóng đến khi trời sắp tối, điện thoại bị phụ thân gọi cả chục cuộc, mới chịu dắt xe đạp tới gốc cây đón Túc Lê. Sau đó thấy quanh gốc cây có cả đống người.
"Bé Lê." Túc Úc không chen vào được, đành phải đứng ngoài gọi: "Bé Lê, về ăn cơm!"
Túc Lê nghe vậy ngẩng đầu, nhận ra trời đã có màu cam. Bé con thu dọn giấy bút, đưa cho Bạch Quân: "Huynh em gọi, mai huynh sẽ tới dạy em chứ?"
Bạch Quân gật đầu: "Mai huynh tới nhà dạy em học."
Bạch Quân không dạy nữa, các cụ cũng tản ra. Huynh ấy bế bé con đi tới, nhìn Túc Úc dắt xe đứng ngoài đám đông.
Túc Úc chỉ mặc cái áo thun, mà còn đã đẫm mồ hôi vì chơi bóng. Bạch Quân nhìn thanh ngang, đột nhiên nghĩ đến cái mông đau của Túc Lê, cau mày: "Đừng nói là huynh để bé Lê ngồi ở đây rồi đạp tới hiệu sách nhé?"
Túc Úc rất đương nhiên: "Không thì ngồi đâu?"
Xe đạp của cậu làm gì còn chỗ nào khác để ngồi.
"Ngồi ở đó khó chịu lắm, thanh niên mấy đứa không hiểu đâu." Ông Bạch thấy thế hỏi một ông lão khác: "Lão Ngô, cái ghế cho cháu ông còn không?"
Ông lão được gọi là lão Ngô đi gỡ cái ghế nhi đồng trên xe xuống: "Dùng tạm đi, ban nãy thằng bé bảo đau mông đấy, ngồi cái này sẽ dễ chịu hơn nhiều."
Bạch Quân cầm lấy: "Cháu cảm ơn ạ, mai cháu sẽ mang trả."
Lão Ngô cười bảo: "Không cần vội đâu."
"Từ từ..." Túc Úc nói chưa hết câu đã thấy Bạch Quân lắp cái ghế nhi đồng vào con chiến mã yêu dấu của mình. Cái ghế màu đỏ pha với xanh lục, xấu mù cả mắt: "..."
Túc Úc nhăn nhó: "Xấu chết."
Đạp cái này ra ngoài thì làm gì còn mặt mũi nữa!
"Tôi thấy đẹp mà." Bạch Quân dứt khoát đặt Túc Lê lên ghế: "Lê Lê nhỉ."
Túc Lê gật như giã gạo, khó mà không đồng ý với Bạch Quân.
Túc Úc: "..."