49. Chương 49: Manh mối xương rồng

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều

Chương 49: Manh mối xương rồng

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Về đến nhà, phụ thân Túc thấy trên xe có ghế trẻ em, thái độ với Túc Úc mới dịu đi đôi chút, chỉ nhắc nhở vài câu trong bữa cơm rồi bỏ qua. Cho tới tối mang tiểu Lê đi tắm, thấy vệt đỏ trên mông bé.
"Mông em con bị sao thế?" Phụ thân Túc hỏi.
"Sao ạ?" Túc Úc đang nằm trên ghế đọc sách, nghe thế bảo: "Con đã dùng linh lực đỡ rồi mà, sao vẫn có vết được chứ?"
Thấy sắc mặt của phụ thân, cậu vội vàng bổ sung: "Không sao đâu, tại da thịt tiểu Lê mềm mịn quá, chắc là do ngồi xe bị xóc nảy nên hằn lại. Chịu khổ mới là huân chương của nam nhi."
"Em con còn yếu, chưa thể dùng linh lực hộ thể." Phụ thân Túc hỏi kỹ càng mới biết tiểu Lê đã ngồi trên cái thanh ngang đó, bị xóc nảy ít nhất nửa tiếng: "Lại còn huân chương nam nhi, con muốn chọc chết ta hả!"
Phụ thân Túc tức đến nỗi lập tức tóm cổ Túc Úc ném lên núi.
Buổi chiều Trần Kinh Hạc đã đi, tiểu Lê về nhà không gặp được y để bàn giao công việc, chỉ có thể hỏi phụ thân khi nào Kinh Hạc mới lại tới. Trần Kinh Hạc bận rộn trăm công nghìn việc, thường một tuần sẽ tới một chuyến, mang tin tức tài liệu cho tiểu Lê. Buổi chiều nghe suy đoán của Ly Huyền Thính Bạch Quân có thể sở hữu manh mối về xương rồng, tiểu Lê bắt đầu sốt ruột.
"A Ly, đừng nóng vội, cứ để mọi thứ thuận theo tự nhiên." Ly Huyền Thính cảm nhận được cảm xúc của tiểu Lê, an ủi cậu: "Với tình huống hiện giờ, dù có tìm được xương thì vẫn chưa phải là thời điểm thích hợp để đúc kiếm."
Tiểu Lê hỏi: "Ngươi thế nào rồi?"
Thần hồn của Ly Huyền Thính nghỉ ngơi trong ngọc Phượng Hoàng, nhưng ảnh kiếm trong thần hồn của tiểu Lê đã thay hình đổi dạng. Những ngày này, trừ phần linh lực cung cấp cho bản thân, còn lại cậu dồn hết cho ảnh kiếm. So với dáng vẻ mờ ảo ban đầu, thân kiếm giờ đây đã chân thật hơn, nên những vết nứt lại càng hiện rõ.
"Đã tốt hơn nhiều." Ly Huyền Thính cười nói: "Ngươi đừng quá lo cho ta, hiện giờ cũng không có gì đáng ngại."
Nói rồi hắn hóa thành hình hài một đứa trẻ, xuất hiện bên cạnh tiểu Lê: "Ban ngày ta ngủ đông, vừa rồi nghe chuyện thì có vẻ ngươi đã chịu rất nhiều khổ cực? Bị thương ở đâu vậy?"
"Thanh Phong, tiểu Lê hỏi tuần này chừng nào Kinh Hạc tiên sinh lại tới." Mẫu thân Túc nói.
"Ngài ấy không nói khi nào sẽ tới." Phụ thân Túc cầm tuýp thuốc ra, thấy Ly Huyền Thính thì cười: "Huyền Thính à, hôm nay nghỉ ngơi thế nào rồi?"
Ly Huyền Thính nói: "Cảm ơn ngài đã quan tâm, đã tốt hơn nhiều rồi."
"Vậy là tốt rồi. Nếu có vấn đề gì thì cứ nói, đừng khách sáo." Phụ thân Túc ngồi xuống sô pha, vặn tuýp thuốc: "Nếu tiểu Lê cần thì để lát nữa phụ thân gọi điện hỏi cho con."
À đúng rồi, bây giờ có thể gọi điện thoại.
Tiểu Lê thấy thuốc trong tay phụ thân Túc thì khó hiểu: "Tiểu Lê?"
"Tiểu Lê cởi quần ra nào, phụ thân bôi thuốc cho con." Phụ thân Túc đảm bảo: "Đảm bảo ngày mai sẽ hết đau."
Ly Huyền Thính sửng sốt: "Đây là..."
Phụ thân Túc: "Ban ngày thằng bé bị huynh trưởng cho ngồi trên khung xe, bôi ít thuốc cho mau khỏi."
Tiểu Lê chưa kịp giãy giụa đã bị phụ thân ôm vào lòng, Túc Thanh Phong còn an ủi: "Tiểu Lê xấu hổ cái gì, phụ thân sẽ không cười con đâu, là lỗi của huynh trưởng con hết, không biết nghĩ trước nghĩ sau..."
Ly Huyền Thính thấy ánh mắt cầu cứu của tiểu Lê, khựng lại, lặng lẽ dịch sang bên cạnh.
Túc Minh ôm bình sữa đi tới, thấy tình huống trên sô pha, tò mò hỏi mẫu thân: "Mẫu thân, huynh bị đánh mông ạ?"
Mẫu thân Túc đang xem kịch bản, nghe thế nhìn một cái: "Không, mông huynh bị đau nên phải bôi thuốc đó."
Tiểu Lê: "..."
***
Hôm sau Bạch Quân tới nhà, y tới hơi sớm, người mở cửa là mẫu thân Túc.
Bạch Quân: "Cháu chào cô, cháu có tới sớm quá không ạ?"
"Bạch Quân tới rồi đó à." Mẫu thân Túc nói: "Không sớm đâu, mấy phụ tử đã qua phòng hoa ngồi thiền rồi."
"Ngồi thiền?" Bạch Quân ngây ra: "Tiểu Lê cũng đi sao ạ?"
Mẫu thân Túc: "Cháu qua xem đi, ở ngay bên phòng hoa kia kìa."
Trong phòng hoa bày mấy chiếc đệm, phụ thân Túc ngồi ở giữa, hai bên trái phải là Túc Minh và tiểu Lê, bên cạnh tiểu Lê còn có một chiếc đệm trống. Bạch Quân không làm phiền mấy phụ tử, đứng ngoài nhìn. Trước kia y đã thấy không khí trong nhà họ Túc rất trong lành, là kiểu trong lành khiến người ta tĩnh tâm bình yên. Giờ đứng bên ngoài phòng hoa cũng có cảm giác thư thái như đang đắm mình trong rừng rậm.
Y đứng nhìn một hồi, chợt nghe được tiếng chim hót.
Xung quanh có rất nhiều chim, vài con bay lượn trên nóc phòng hoa, vài con đậu xuống cửa sổ, trước cửa kính, thậm chí còn biết chui qua khe cửa, tranh nhau bay vào phòng. Bạch Quân sửng sốt. Thôn Tức Linh ở chân núi Tức Linh, bình thường cũng có rất nhiều chim từ trong rừng bay ra, nhưng chúng thường sợ người, gần như không bao giờ đậu ở nơi có người.
Y đứng trước cửa phòng hoa, nhìn bầy chim cố gắng chui vào qua khe cửa, có vài con còn đậu xuống đầu y lấy đà để bay tiếp. Bạch Quân đành lùi lại, chứng kiến bầy chim chui vào cũng không bay loạn quậy phá, mà vây quanh tiểu Lê, tiếng chim líu ríu không ngừng.
Có lẽ là tiếng chim hót quá gần, phụ thân Túc mở mắt ra, thấy Bạch Quân đứng bên ngoài thì giơ tay chào hỏi. Bạch Quân cũng gật đầu đáp lại, ánh mắt vẫn dừng lại ở đám chim. Một lúc sau, tiểu Lê mở mắt. Tiểu Lê quay sang như nói chuyện với ai, sau đó phát hiện y đã tới, đứng dậy ra ngoài.
Bầy chim lanh lợi nhường đường cho cậu, thấy tiểu Lê đi ra, có mấy con còn đánh bạo nhảy lên cái đầu nhỏ, rụt chân ngồi xuống làm tổ.
Tiểu Lê chẳng có phản ứng gì, đi kéo cửa kính: "Y đợi có lâu không ạ?"
Bạch Quân lắc đầu, nhìn chú chim trên đầu tiểu Lê, không nhịn được nói: "Chim nhỏ rất thích đệ."
Chú chim chiêm chiếp đáp lại.
Tiểu Lê bảo: "Tiểu Minh phải đợi đệ, chúng ta vào nhà trước đi."
Bạch Quân nhìn cậu bé như ông cụ non đi trước dẫn đường cho mình, tới cửa sổ sát đất, chim nhỏ lập tức bay đi. Bạch Quân thấy bậc thềm hơi cao so với mặt đất, định bế tiểu Lê, tiểu Lê lại bám vào bậc thang tự bò lên, thuần thục đẩy cửa.
Phòng khách yên tĩnh, tiểu Lê vào trong thấy huynh trưởng đang nằm trên ghế sô pha.
Hôm nay hiếm hoi thấy Túc Úc không cầm sách, mặt mày như người sắp chết.
Bạch Quân thấy thế hỏi: "Huynh làm sao vậy?"
"Huynh không hiểu đâu." Túc Úc nhớ lại đêm qua mình phải đi bộ từ bên kia núi về, không được bay, không được dùng linh lực, chỉ có thể dựa vào hai cẳng. Về đến nhà là hừng đông, cậu kiệt sức, đùi cũng mất cảm giác: "Leo núi cả đêm, giờ sắp chết rồi."
Bạch Quân hiểu ra: "Giấc mơ của huynh phong phú thật."
Túc Úc: "..." Huynh thật sự không hiểu.
Ăn sáng xong, Bạch Quân chính thức bắt đầu dạy học.
Y bắt đầu dạy từ kiến thức cơ bản, từng môn một, không động tới đống sách giáo khoa trong phòng nhi đồng. Tiểu Lê học rất nhanh, gần như Bạch Quân chỉ cần dạy một lần là tiểu Lê đã biết. Theo kế hoạch ban đầu là y sẽ dạy năm canh giờ, nhưng chưa tới hai canh giờ đã học xong toàn bộ chương trình dự kiến, Bạch Quân đành phải giúp tiểu Lê xem lại bài tập.
Vở bài tập có kẹp đủ các loại tranh vẽ, có cái là sơ đồ mạch điện, có cái thì giống vẽ linh tinh. Bạch Quân nhìn một hồi, phát hiện mạch điện mà tiểu Lê vẽ rất kỳ lạ. Xét theo nguyên lý thì không sai, nhưng cách bố trí mới lạ, hoàn toàn thoát khỏi khuôn mẫu trong sách.
"Tiểu Lê, có điện thoại này." Túc Úc rên rỉ giơ điện thoại lên.
Tiểu Lê ngạc nhiên, sau đó chạy tới nghe, quả nhiên là Trần Kinh Hạc gọi.
Tối qua cậu gọi cho y, bàn giao chuyện về nhà họ Bạch. Cứ nghĩ phải vài ngày nữa mới có kết quả, không ngờ tốc độ điều tra của Kinh Hạc nhanh như vậy, mới một đêm đã có thông tin.
Trong điện thoại, Trần Kinh Hạc nói: "Lúc ngài dặn điều tra gia cảnh của Bạch Quân, thuộc hạ đã hơi bất ngờ rồi, tra thử thì quả nhiên cậu bé đó là người nhà họ Bạch."
Tiểu Lê liếc nhìn Bạch Quân ở đằng kia nói chuyện với Túc Úc, hỏi lại: "Nhà họ Bạch?"
Ly Huyền Thính đột nhiên xuất hiện bên cạnh cậu, giơ tay thi triển thuật chặn âm.
"Gia tộc Bạch là một gia tộc tu đạo nổi tiếng ở Nhân tộc. Kể cũng khéo, vị Bạch Dương chân nhân hôm trước ngài gặp chính là tổ tiên của gia tộc đó, gia chủ đương nhiệm của gia tộc đó."
Trần Kinh Hạc nói tiếp: "Bạch Quân là con của cô con gái thứ ba, cháu ngoại của gia chủ đương nhiệm của gia tộc đó, dưới y còn một muội muội. Vốn dĩ sinh ra trong gia đình như vậy sẽ không lo cơm áo gạo tiền, nhưng mẫu thân của đứa nhỏ này mất sớm. Nghe đồn lúc dẫn linh vỡ lòng, phụ thân y trở mặt với người bên đàng ngoại, dẫn hai con chạy tới thôn Tức Linh sinh sống, cứ thế cho tới nay."
Tiểu Lê: "Bạch Quân không phải là tu sĩ sao?"
"Không phải." Trần Kinh Hạc đáp: "Ông ngoại y nhiều lần muốn dẫn hai huynh muội về, nhưng đứa bé kia kiên quyết không chịu tu đạo, ngài nói có lạ đời không?"
Tu luyện vốn là chuyện người phàm rất ao ước, nghịch thiên cải mệnh, thậm chí có thể trường sinh bất lão. Đây là lần đầu tiên tiểu Lê nghe có người không muốn tu đạo.
Trần Kinh Hạc tỉ mỉ nói chuyện của gia tộc Bạch cho tiểu Lê. Phụ thân của Bạch Quân chỉ là người bình thường, năm Bạch Quân mười tuổi đã qua đời vì bệnh tật, về sau Bạch Quân và muội muội sống cùng ông nội. Bạch Quân là một đứa trẻ rất có thiên phú, năm đó bị phụ thân mang tới thôn Tức Linh, phía nhà ngoại nhiều lần tới tìm, nhưng đứa nhỏ này kiên quyết không về. Bên kia bất đắc dĩ mới phải cắt xén tiền sinh hoạt của hai huynh muội, vốn là muốn ép y phải cúi đầu, ai ngờ Bạch Quân lại có thể tỉ mỉ tính toán, dựa vào số tiền phụ thân để lại cùng với mấy việc làm thêm lặt vặt, kiên cường sống cho tới nay.
"Bạch Quân rất thông minh, lý do tại sao y không muốn tu đạo thì thuộc hạ vẫn chưa điều tra được, rất có thể là liên quan tới phụ mẫu." Trần Kinh Hạc bổ sung: "Đúng rồi, có thông tin này chắc ngài sẽ hứng thú. Thuộc hạ lần theo manh mối về xương rồng mà ngài nói, kết quả phát hiện chuyện này rất trùng hợp."
Tiểu Lê nghe vậy giật mình, hỏi: "Chuyện gì?"
"Ngài còn nhớ năm đó thuộc hạ mang xương rồng ra từ bí cảnh không?" Trần Kinh Hạc cũng suy tư một lúc mới nói: "Về sau tam giới loạn lạc, bí cảnh đó từng mở ra thêm ba lần, sau lần cuối thì không còn tin tức gì nữa. Nghe đồn tổ tiên gia tộc Bạch đột nhiên phất lên, mà nơi sinh sống của họ nằm ngay cạnh khu vực mà bí cảnh xuất hiện lần cuối."
Trần Kinh Hạc trịnh trọng nói: "Phượng Hoàng đại nhân, xương rồng năm đó thuộc hạ mang ra cũng không đầy đủ, rất có thể về sau bí cảnh mở ra, có người đã lấy được phần xương còn lại."
Ly Huyền Thính thấy nét mặt tiểu Lê rất nghiêm túc, bèn hỏi: "Thế nào rồi? Chẳng lẽ là chúng ta đoán sai?"
"Không." Tiểu Lê im lặng một lúc lâu mới nói: "Chúng ta đã đoán đúng. Thứ có phong ấn ở nhà Bạch Quân nhiều khả năng chính là xương rồng."
***
"Tôi còn chưa học hết từ đơn nữa, mệt chết mất." Túc Úc nghe Bạch Quân hỏi về vụ tiếng Anh thì nhức đầu: "Cái vị huynh đệ họ hôm qua tới nhà huynh không gây chuyện gì chứ?"
"Không, họ cũng chỉ là tới khuyên tôi về thôi, sẽ không gây chuyện." Bạch Quân nói xong nhìn về phía tiểu Lê, thấy bé con nhăn nhó, tiếng nói chuyện cũng bé: "Đệ đệ của huynh lúc nói chuyện điện thoại đáng yêu thật đó, như ông cụ non."
Túc Úc cầm gối che mặt: "Huynh không biết đâu, lần trước tiểu tử này gây ra chuyện buồn cười lắm. Hôm đó phụ thân tôi gọi máy bàn, mẫu thân tôi lại đang bận trong bếp không ra được, nó ở ngay ngoài phòng khách, thấy điện thoại bàn kêu thì nhìn chằm chằm, còn kéo Túc Minh lại không cho động vào, làm phụ thân tôi gọi gần chục cuộc. May mà sau đó mẫu thân tôi nghe máy, không chắc phụ thân tôi đã lao từ trường về."
Bạch Quân cười: "Đúng thật, tiểu Lê rất thông minh, nhưng vẫn còn ngây ngô lắm, chưa tròn ba tuổi nữa mà."
Túc Úc: "Sắp rồi, mấy tuần nữa là sinh nhật của đệ ấy."
Hai người nói được một nửa, chợt nghe tiếng ùng ục. Túc Úc giật mình lấy gối xuống: "Tiểu Lê, lại đói rồi sao?"
Tiểu Lê đang thảo luận với Ly Huyền Thính, nghe huynh trưởng nhắc mới nhận ra, bụng lại ùng ục mấy tiếng.
Phụ thân Túc dẫn theo Túc Minh vào nhà, một lớn một nhỏ vừa đạp xe mấy vòng bên ngoài, mồ hôi nhễ nhại. Túc Minh lập tức tót đi lấy thùng đồ chơi, lao vút qua sô pha. Thấy huynh trưởng ngồi trên ghế thì muốn rủ huynh chơi cùng, lại hùng hổ chạy về.
Phụ thân Túc vừa hay nghe được câu hỏi của Túc Úc: "Tiểu Lê đói rồi sao? Để phụ thân chuẩn bị đồ ăn cho con nhé."
Tiểu Lê gật đầu, đứng dậy, định trèo xuống theo phụ thân vào trong bếp.
Bạch Quân sững sờ: "Mới hai canh giờ mà."
Túc Úc: "Bình thường. Đợt này đệ ấy ăn khỏe lắm, ăn nhiều tiêu hóa nhanh, lần nào cũng ăn no căng mà chả thấy tăng cân gì cả."
Sáng nay Bạch Quân tận mắt chứng kiến tiểu Lê ăn ba bát cháo to, còn uống hai bình sữa: "Túc Úc, có khi nào hệ tiêu hóa của đệ đệ huynh có vấn đề không? Hồi muội muội tôi còn nhỏ cũng hay đói lắm, về sau đi khám..."
Y chưa nói xong, thấy Túc Minh trèo lên đầu kia của sô pha, nhảy tưng tưng tới chỗ tiểu Lê. Ghế sô pha trong phòng khách là ghế da, bên dưới là bọt xốp rất mềm, Túc Minh nhảy như thế khiến mặt ghế lún xuống. Tiểu Lê mới gác máy chuẩn bị trèo xuống, ghế lún nên đạp hụt, rơi xuống nghe cái bịch, ngã ngửa, hai chân còn giơ lên trời.