53. Chương 53: Lời Phê Bình Của Cha

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều

Chương 53: Lời Phê Bình Của Cha

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bạch Quân chưa kịp phản ứng, chú chim nhỏ màu đỏ đã đậu lên xe đạp của anh. Đôi chân bé xíu thậm chí còn không thể vòng hết được thanh chắn, nhỏ đến mức có thể nằm gọn trong lòng bàn tay.
Túc Lê đứng trên ghi đông, cúi xuống nhìn thanh ngang xe đạp đột nhiên thấy khó chịu, liền quyết định đổi chỗ, nhảy vài bước lên tay Bạch Quân. Ngay sau đó, cậu nhận ra khung cảnh xung quanh đã thay đổi, đúng như cậu dự đoán.
Ly Huyền Thính vẫn đứng cạnh Bạch Quân, nhưng anh không thể nhìn thấy hắn.
Hắn nói với Túc Lê: "Chúng ta đoán đúng rồi, quả nhiên thứ đó lại xuất hiện."
Hôm qua Túc Lê đã nhận thấy vận khí của Bạch Quân suy giảm nên mới đưa anh một lá bùa. Giờ lá bùa đã bị phá hủy, nhưng vận rủi vẫn chưa tan biến, chứng tỏ thứ đang rình rập vẫn sẽ tiếp tục xuất hiện. Cậu vội vàng bảo Ly Huyền Thính đưa mình ra ngoài, muốn đưa thêm bùa cho Bạch Quân.
Sau bao khó khăn mới thoát ra được, may mắn là cậu vẫn nhớ đường đến nhà Bạch Quân.
"Ta không ngửi thấy mùi yêu khí, đây là tinh quái sao?" Túc Lê quan sát, đôi mắt tròn xoe đảo khắp nơi.
Ly Huyền Thính nói: "Nó ở ngay gần đây, có lẽ là yêu linh thoát ra từ núi Tức Linh. Pháp trận tụ linh được bố trí kịp thời, nhưng trước đó vẫn có một vài yêu linh lọt lưới."
"Lê Lê?" Bạch Quân chưa từng thấy một chú chim nào đặc biệt đến thế. Trên đầu nó có vài sợi lông trắng muốt, cả thân lại đỏ rực. Không phải màu đỏ tươi chói mắt, mà là màu đỏ rực như máu. Nếu nhìn kỹ, phần đuôi còn có những đường vân rất đặc biệt. Suy nghĩ đầu tiên trong đầu anh là mình đã gặp yêu quái, nhưng sau đó, khi nghe chú chim này nói tiếng người, dường như đang nói chuyện với ai đó, điều quan trọng là giọng nói lại giống hệt Túc Lê.
Chú chim đỏ nghiêng đầu nhìn anh: "Là em đây."
Bạch Quân sững sờ: "Em không phải là mèo sao..."
Nói rồi anh mới sực nhớ ban nãy Trần Kinh Hạc đã nhắc đi nhắc lại từ "Phượng Hoàng" rất nhiều lần. Hiểu biết của Bạch Quân về Phượng Hoàng chỉ dừng lại ở những truyền thuyết trong sách vở. Giờ thấy chú chim nhỏ màu đỏ này dùng giọng của Túc Lê để nói chuyện với mình, anh có một cảm giác rất kỳ lạ. Cứ như thể chú chim bé xíu chỉ cần một tay cũng có thể nắm gọn này lại chính là Thần thú Phượng Hoàng trong truyền thuyết vậy.
"Bát bát là mèo, mama là chim." Túc Lê nghiêng đầu nhìn anh: "Có lạ lắm không ạ?"
Bạch Quân thắc mắc: "Yêu quái... không cần cách ly sinh sản sao?"
Túc Lê nghi hoặc: "Cách ly sinh sản là gì ạ?"
Bạch Quân: "... Nghĩa là mèo và chim không thể có con."
Túc Lê: "...? Thật ạ?"
Xung quanh dần tối sầm, mặt trời bị mây đen che khuất, tiếng gió rít lên vù vù.
Bạch Quân sực tỉnh: "Anh phải về đưa ông đi khám." Anh đẩy xe đạp tiến lên, rồi nhìn thấy con đường phía trước tối đen như đêm qua.
Túc Lê cũng nhìn thấy: "Nhà anh ở hướng nào, anh cứ đi thẳng về phía đó là được."
Bạch Quân: "Nhưng chỗ này..."
"Chỉ là thuật che mắt thôi, anh cứ dựa vào ký ức mà đi tiếp, bức tường đó là ảo ảnh." Túc Lê nói xong, ngẩng lên nhìn Ly Huyền Thính đang bay lượn trên cao: "Ngươi đã phát hiện vị trí của nó chưa?"
"Chưa, có thể yêu linh này khi còn là yêu đã ẩn mình rất kỹ, thấy chúng ta đến nên đã trốn đi." Ly Huyền Thính nhìn sang Bạch Quân: "Nhưng nó vẫn chưa từ bỏ Bạch Quân. Tài năng thiên bẩm của cậu bé này rất hiếm có, lại là một đứa trẻ chưa bắt đầu tu luyện, đối với chúng mà nói, đây là một thân thể vô cùng lý tưởng."
Đó là lý do vì sao phải lập pháp trận tụ linh trong núi để trấn áp yêu linh. Yêu linh khi thoát ra thế giới loài người sẽ hành động theo bản năng muốn cướp xác tái sinh. Mà Nhân tộc, với tài năng tu luyện cực cao, lại được linh khí trời sinh ưu ái như Bạch Quân, chính là lựa chọn tối ưu nhất. Huống hồ Bạch Quân còn chưa bắt đầu tu luyện, việc cướp xác anh dễ như trở bàn tay.
"Lê Lê, em đang nói chuyện với ai vậy?"
Túc Lê nhìn Ly Huyền Thính: "Anh không nhìn thấy, nhưng bạn em đang ở ngay bên cạnh anh."
Ly Huyền Thính thấy Bạch Quân nhìn theo ánh mắt của Túc Lê, bèn cúi người chào anh.
Bạch Quân rất quen thuộc đường về nhà. Anh nhanh chóng dẫn Túc Lê đi xuyên qua bức tường ảo ảnh ở cuối ngõ. Cảnh tượng trước mắt lập tức thay đổi, sân nhà Bạch Quân hiện ra ngay trước mặt họ. Cổng không khép, Túc Lê vỗ cánh bay vào, nhìn thấy ông Bạch đang nằm trên ghế, cùng với một thiếu nữ ngất xỉu dưới đất.
Bạch Quân cũng nhìn thấy, hoảng sợ muốn chạy vào nhưng lại bị một bức tường vô hình ngăn lại. Ly Huyền Thính vung tay chặn anh, nói với Túc Lê: "Con yêu linh đó đang ở bên trong."
Túc Lê quyết định: "Bắt nó trước đã, chúng ta phải nhanh chóng đưa hai người này đến bệnh viện."
Ly Huyền Thính nghe lệnh bước tới, kiếm quang lấp lánh quanh người hắn: "Ngươi hãy đưa Bạch Quân lùi lại đi."
Bạch Quân bị bức tường vô hình ngăn cản. Túc Lê bay lên vai anh, anh chợt có cảm giác tay chân không nghe theo ý mình, bị đẩy lùi lại vài bước, cuối cùng đứng ngoài cổng: "Lê Lê, ông nội và em gái anh vẫn còn ở bên trong..."
"Huyền Thính đang bắt yêu linh, anh ở trong sẽ không giúp ích gì, thậm chí còn ảnh hưởng đến việc hắn thi triển pháp thuật."
Giọng Túc Lê có vẻ bình tĩnh và nghiêm khắc hơn thường lệ, chất giọng non nớt nhưng súc tích nói ra sự thật: "Có chuyện này em phải nói với anh. Vận khí của anh hơn hẳn người thường, thể chất như vậy rất hiếm có. Nếu anh bắt đầu tu luyện, sẽ được đất trời ưu ái, tu luyện sẽ đạt hiệu quả lớn, hơn rất nhiều người. Nhưng đồng thời, anh cũng là mục tiêu cho các yêu tà nhòm ngó, cướp đoạt. Nếu anh tu luyện, chúng còn kiêng kỵ đôi chút, nhưng anh không tu luyện, thì chẳng khác nào một cái xác thơm ngon để chúng cướp đi bất cứ lúc nào."
Bạch Quân sững sờ: "Thể chất sao?"
"Nói 'giấu ngọc có tội' thì không hẳn, nhưng tình huống của anh hiện giờ chính là như vậy." Túc Lê nghe thấy động tĩnh trong phòng, thoáng im lặng rồi nói tiếp: "Tu đạo là một con đường vô cùng khắc nghiệt, kẻ mạnh sống sót, cạnh tranh sinh tồn. Anh có tài năng thiên bẩm, đồng thời cũng sẽ phải gánh chịu những nguy hiểm mà tài năng đó mang lại. Nhưng chuyện này không thể trách anh, xung quanh anh không có người đi trước chỉ dẫn, cũng không có bảo vật để che giấu thể chất. Gần đây núi Tức Linh lại không mấy yên bình, việc gặp phải yêu linh cướp xác cũng không có gì lạ."
Bạch Quân: "Tóm lại là anh đã mang tới nguy hiểm."
Nếu không phải vì thể chất của anh, ông nội và em gái đã không bị cuốn vào những chuyện này.
Túc Lê khựng lại: "Cái này không thể trách anh, thể chất là trời sinh. Đợi sau này em sẽ rèn cho anh một bảo vật giúp che giấu, anh chỉ cần mang theo bên mình là được." Cậu thấy Bạch Quân có vẻ buồn bã, cảm giác mình đã nói hơi nặng lời. Nhưng cậu cũng chỉ nói sự thật, nếu Bạch Quân không bắt đầu tu luyện, về sau chắc chắn sẽ còn gặp phải đủ loại yêu ma quỷ quái có ác ý, nguy hiểm sẽ chỉ tăng chứ không giảm.
Trong phòng không còn động tĩnh, Túc Lê nhảy xuống đất, dùng chân khắc một lá bùa. Một kết giới bảo vệ lập tức bao bọc lấy Bạch Quân: "Anh ở đây nhé."
Cậu vỗ cánh bay vào nhà, đến phòng khách chỉ thấy người nhà của Bạch Quân, không thấy Ly Huyền Thính đâu. Túc Lê nghe thấy tiếng động ở phòng bên cạnh, chen qua khe cửa thì thấy vô vàn thanh kiếm đang treo lơ lửng trên cao.
Căn phòng vẫn bình thường, nhưng lại có vô số kiếm ảnh san sát, hỗn độn và vô tận. Và Ly Huyền Thính, vẫn mang hình hài một đứa trẻ, đang đứng trong đó. Trước mặt hắn là một yêu linh trong suốt, nó đã bị kiếm trận trói buộc không thể cựa quậy, liên tục rít gào.
Thế giới này là kiếm vực, là kiếm vực của kiếm Huyền Thính.
Ly Huyền Thính phát hiện Túc Lê đến, bèn nâng yêu linh kia lên, trói nó lại rồi quẳng sang một bên: "Ta kéo nó vào kiếm vực để tránh phá hủy đồ đạc trong nhà."
Túc Lê bay lên vai hắn, nhìn con yêu linh vẫn còn đang giãy giụa: "Quả nhiên là yêu linh thoát ra từ lần bố trí pháp trận trước. Ngươi tìm thấy nó ở đâu vậy?"
"Trên người cô bé kia, nó đã nhập vào cô bé ấy từ mấy hôm trước." Ly Huyền Thính nói: "Ta đã kiểm tra hai người đó rồi, họ chỉ bị ngất thôi, hẳn là do nó gây ra."
Túc Lê gật đầu, lát nữa phải cho người nhà Bạch Quân dùng nước phù để tắm rửa, bị yêu linh bám vào sẽ gặp xui xẻo một thời gian.
"Ta mở kiếm vực còn vô tình kéo theo một thứ khác." Ly Huyền Thính nhấc ngón tay, một vật thể xuyên qua từng tầng kiếm ảnh bay tới trước mặt Túc Lê. Thứ này có màu trắng xám, dường như được bôi thêm gì đó nên bóng loáng, khá nhỏ, chỉ dài chừng lòng bàn tay. Túc Lê đã có đáp án: "Đây là xương rồng..."
"Không hẳn." Ly Huyền Thính suy nghĩ: "Nó đã bị áp chế, hình dạng ban đầu không phải như thế này."
Túc Lê ngẩn người, cẩn thận quan sát đường vân, lúc này mới phát hiện trên bề mặt bóng loáng còn vẽ những hoa văn nào đó: "Phong ấn chúng ta đã nói lần trước hẳn là hoa văn này."
"Kích thước của nó chắc chắn không chỉ có như vậy." Túc Lê cẩn thận suy nghĩ: "Ta từng nghe Kinh Hạc nói rằng công pháp của giới tu đạo Nhân tộc có một phép biến hóa, chỉ vài tu sĩ nắm giữ. Bí pháp này có thể giúp che giấu bảo vật, làm nó co lại chỉ bằng một miếng ngọc, giúp dễ dàng mang theo bên mình."
Ly Huyền Thính hỏi: "Xương rồng đã bị che giấu sao?"
Túc Lê nói: "Nó nằm bên trong thứ này. Thủ pháp này không giống với giới tu đạo hiện giờ, hẳn là năm đó khi bí cảnh mở ra, người lấy được xương rồng đã đặt phong ấn, sau này mới truyền tới tay Bạch Quân. Có vẻ như chỉ người đó biết đây là xương rồng, nếu không thì cũng không đến lượt Bạch Quân giữ."
Theo suy đoán này, cộng với phong ấn, có thể thấy việc phá giải cũng không phải chuyện dễ dàng.
Rất có thể tu sĩ Nhân tộc hiện tại cũng không biết cách cởi bỏ phong ấn.
"Tìm được là tốt rồi, đợi giải quyết xong chuyện này sẽ hỏi Bạch Quân xem, chắc anh ấy sẽ biết lai lịch của nó." Túc Lê khá hưng phấn, tìm được xương rồng đồng nghĩa với việc có hy vọng đúc lại thân kiếm Huyền Thính: "Còn về phong ấn, lát nữa ta sẽ hỏi Kinh Hạc thử, nếu không được thì dùng bạo lực thôi."
Nói rồi cậu vỗ cánh bay tới, dùng chân bắt lấy khúc xương.
Khúc xương rồng này sao mà nặng quá.
Túc Lê vất vả kéo nó đi, vừa bay đến gần Ly Huyền Thính thì linh lực trong cơ thể đột nhiên cạn kiệt, cậu lảo đảo rơi xuống. Ly Huyền Thính vội vàng tiến tới đỡ, hai tay vừa giơ lên sắp chạm vào chú chim nhỏ thì khúc xương rồng dưới chân Túc Lê đột nhiên phát sáng. Nó kêu gọi hai mảnh vỡ của kiếm Huyền Thính trong cơ thể cậu, khiến cả một người và một chim cứ thế ngã xuống.
Đầu Túc Lê đau nhói, trong lúc choáng váng, cậu nhìn thấy một hình ảnh.
-
Kho binh khí vẫn bừa bãi như mọi khi, những thần binh lợi khí mà các tu sĩ tranh giành lại bị vứt lung tung khắp phòng. Nửa người Túc Ly bị vũ khí đè lên, nhắm mắt nằm ngủ ngon lành giữa núi binh khí. Thiếu niên mặc áo bào đen đứng cách đó không xa, ôm rất nhiều thanh kiếm, từng thanh từng thanh một xếp lên đài. Sắp xếp xong, hắn đi tìm vỏ kiếm của mình, lại phát hiện kiếm chủ đang ngủ say trong núi vũ khí, dùng chính vỏ kiếm của mình làm gối.
Ly Huyền Thính đi tới, muốn rút vỏ kiếm ra, lại nghe kiếm chủ khàn giọng nói: "Ngươi suốt ngày ôm nó, giờ cho ta mượn một lúc thì có sao đâu."
Huyền Thính mặc kệ, chỉ nói: "Chúng ta về Thần Mộc Ngô Đồng ngủ."
Túc Ly mở mắt, thấy kiếm đã được xếp ngay ngắn trên đài, binh khí bị vứt lung tung xung quanh cũng đã được Huyền Thính thu dọn: "Tối rồi hãy về, giờ ra ngoài sẽ bị Kinh Hạc lôi tới trước núi."
Huyền Thính đành phải ngồi xuống cạnh kiếm chủ. Túc Ly thấy hắn không nói lời nào, bèn hỏi: "Hậm hực chuyện gì đấy?"
"Ta vừa thu dọn giúp ngươi, dọn rất nhiều kiếm." Huyền Thính nói ngắn gọn: "Ta không phải thanh kiếm đầu tiên."
"Thế ngươi không thấy chúng bị vứt lung tung khắp phòng, bám đầy bụi sao?" Túc Ly không nhịn được vuốt tóc Huyền Thính: "Chúng không thể so với ngươi được, ngươi là kiếm bản mạng của ta. Mỗi một yêu quái chỉ có một vũ khí bản mạng, trên thân kiếm còn khắc ấn Phượng Hoàng, kiếm hồn giao hòa với thần hồn của ta. Ngươi được ta dùng Phượng Hoàng Thần Hỏa rèn từng chút một, tương lai còn phải theo ta nhận Huyền Lôi độ kiếp phi thăng, sao có thể so sánh với chúng chứ."
Huyền Thính do dự: "Độ kiếp phi thăng sao?"
"Ngươi lo lắng điều gì?" Túc Ly cười: "Ta là kiếm chủ, tất nhiên sẽ bảo vệ ngươi chu toàn. Đến lúc đó chúng ta cùng lên Thần giới xem thử, tìm các tiên nhân so kiếm luận đạo. Huyền Thính của chúng ta chắc chắn là thanh kiếm lợi hại nhất Thần giới."
Huyền Thính nghe thế lại nói: "Ta sẽ bảo vệ ngươi, Kinh Hạc nói kiếm phải bảo vệ chủ nhân."
Túc Ly nhìn ngọc Phượng Hoàng trước cổ thiếu niên, cười: "Vậy nghe ngươi vậy."
Huyền Thính nói xong lại im lặng, mãi sau mới hỏi: "A Ly, tại sao trên vỏ kiếm của ta không có chữ."
"Chữ gì?" Túc Ly bắt đầu buồn ngủ, nhắm mắt hỏi lại.
"Chữ Ly, trên những vỏ kiếm kia đều có khắc tên ngươi." Huyền Thính nói: "Vỏ kiếm của ta không có."
Túc Ly sửng sốt: "Những cây kiếm đó đều có sao?"
Huyền Thính gật đầu: "Hầu hết đều có."
"Thế chắc là ta quên đấy." Thấy Huyền Thính lộ vẻ buồn bã, Túc Ly vội vàng ngồi dậy giải thích: "Ta lười đặt tên lắm, những năm qua nghiêm túc đặt tên chỉ có ngươi thôi... Huyền Thính, ngươi giận sao?"
"Con nít thì đừng giận, giận là không cao được đâu." Túc Ly hất đống binh khí ra, cầm vỏ kiếm mình dùng làm gối đầu, trả cho Huyền Thính: "Hay là mấy hôm nữa ta khắc bù cho ngươi nhé? Chậc, nhưng mà làm thế vỏ kiếm sẽ không đẹp, hay là..."
"Ta gọi ngươi là Ly Huyền Thính nhé?"
Huyền Thính ngạc nhiên: "Ly Huyền Thính?"
Túc Ly cười: "Ly Huyền Thính, ngươi xem, như vậy trong tên ngươi cũng có tên ta rồi? Có thích không?"
Huyền Thính lẩm bẩm đọc 'Ly Huyền Thính', âm thanh dường như xuyên qua dòng thời gian đằng đẵng vọng tới bên tai Túc Lê, một tiếng đầy mừng rỡ.
"Thích."
Thích...
Sau đó, mọi tiếng động như bị dìm xuống nước. Túc Lê muốn xem tiếp, muốn cẩn thận nghe cho rõ, nhưng kho binh khí lại ngày càng trôi xa. Ký ức dần bị ánh sáng chôn vùi, hai mảnh vỡ của kiếm Huyền Thính tỏa sáng rồi biến mất. Mở mắt ra, cậu đang được Ly Huyền Thính nâng trong lòng bàn tay. Khúc xương rồng rơi trên mặt đất, kiếm vực như trời sao cũng không còn.
Ly Huyền Thính cẩn thận che chở cậu, sốt ruột hỏi: "A Ly, ngươi không sao chứ?"
Túc Lê hoàn hồn, cơ thể cậu trống rỗng không còn chút linh lực nào. Bên ngoài bỗng có tiếng động, sau đó có người mở cửa.
Bạch Dương chân nhân nhìn thấy tình hình trong phòng, rất bất ngờ: "Sao ngươi lại ở đây?"
Lão nhìn xuống chú chim nhỏ màu đỏ trong lòng bàn tay Ly Huyền Thính, ngạc nhiên: "Đây là..."
Công viên gần nhà Bạch Quân, từ mấy hôm trước Bạch Dương chân nhân đã cảm nhận được điều bất thường. Chẳng qua cảm giác đó thoáng qua rồi biến mất, lão không thể nắm bắt được. Hôm nay đang chơi cờ trong công viên, cảm giác đó bỗng trở nên rõ rệt khiến lão vội vàng chạy tới. Phá được bức tường vô hình trước cổng, vào đến nơi thì thấy cảnh tượng này.
Ly Huyền Thính không giải thích nhiều, chỉ vào con yêu linh đang run bần bật trong góc.
Bạch Dương chân nhân ngẩn người, lập tức biết nên xử lý thế nào: "Ngài yên tâm, những chuyện này tôi sẽ giao cho vãn bối xử lý." Không ngờ lần trước lại có yêu linh thoát ra ngoài, rõ ràng đệ tử của lão nói núi Tức Linh đã được dọn dẹp sạch sẽ.
Bên ngoài lại có tiếng động, các vị phụ huynh nhà họ Túc cũng chạy tới, tự dưng trong nhà Bạch Quân có thêm cả đống người. Mấy vị kia nhìn qua là đã nắm được tình hình, Túc Thanh Phong gọi ngay cho Cục Quản Yêu. Trần Kinh Hạc đi tới kiểm tra, xác nhận Túc Lê không bị thương mới nói: "Làm tôi sợ chết khiếp, tôi nghe nói có ác yêu bắt trộm chim non, suýt thì gọi cả tộc Huyền Hạc tới."
Phong Yêu nhìn yêu linh trong góc. Những ngày qua Túc Lê dặn y tu luyện gần pháp trận tụ linh, tiện thể trông coi đám yêu linh, không ngờ vẫn có con chạy tới thôn gây chuyện.
Túc Úc giúp Bạch Quân đỡ em gái và ông nội dậy: "Mẹ tôi bảo người nhà ông không sao đâu, lát nữa sẽ tỉnh. À đúng rồi, tối nay mọi người sẽ phải tắm bằng nước phù."
Ly Huyền Thính ôm Túc Lê, cùng cậu đứng nhìn mọi người xử lý.
Bàn giao xong, ba Túc đi tới, cẩn thận xem xét tình trạng của con: "Bé bé không bị thương chứ?"
Túc Lê kêu chíp một tiếng đáp lại. Cậu nhìn cha, hình như cha đang giận.
Túc Thanh Phong xác nhận con mình không sao mới yên lòng, sau đó nghiêm mặt, giơ ngón tay lên trước mặt chú chim nhỏ, nhẹ nhàng búng một cái.
Túc Lê đột nhiên bị búng, đứng không vững mà ngồi bệt xuống, ngơ ngác nhìn cha: "Bát bát?"
"Bé bé, papa phải phê bình con." Ba Túc thấy Túc Lê ngã, suýt thì theo bản năng giơ tay đỡ. Hắn cố gắng giữ giọng nghiêm nghị, nói tiếp: "Con muốn đi ra ngoài thì có thể nói với papa, papa sẽ dẫn con đi. Con lẻn ra như thế không chỉ khiến mọi người lo lắng mà còn mang lại phiền phức nữa."
"Dù bé bé có siêu đến mức nào thì trong mắt papa mama, con chỉ là một đứa trẻ."
Sau đó hắn không khỏi mềm giọng: "Con có thể dựa vào chúng ta mà, biết không?"
"Này..." Trần Kinh Hạc nghe Túc Thanh Phong giáo dục cũng giật mình, đang muốn ngăn cản, lại thấy Phượng Hoàng đại nhân vĩ đại không ai bì nổi của y đứng dậy, cúi đầu, ngoan ngoãn nói: "Bát bát, sau này con sẽ không như vậy nữa."
Trần Kinh Hạc: "!"
Túc Thanh Phong nghe bé con bập bẹ đáp lời, trái tim tức khắc mềm nhũn, vội vàng giơ tay nâng chú chim nhỏ lên.
"Vừa rồi papa búng con có đau không, ngã có đau không?" Hắn càng nói càng xót xa, giơ tay xoa trán con, vuốt lại lông: "Bé bé đói chưa nào? Sáng nay con chưa ăn gì đã chạy ra ngoài, cháo papa nấu nguội mất rồi..."
[Lời tác giả]
Trẻ nhỏ phạm lỗi thì phụ huynh phải kịp thời uốn nắn.
Ba Túc (hối hận): Vừa rồi búng bé bé mạnh quá.