Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 54: Nơi Chôn Cất Của Rồng
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Edit: Ry
Chỉ vài phút sau, người của Cục Quản Yêu đã có mặt. Bởi vì có nhân viên đang canh gác gần núi Tức Linh nên khi nhận được tin báo, họ đã lập tức chạy tới. Yêu linh gây rối bị Cục Quản Yêu đưa đi xử lý, nhân tiện giúp nhà Bạch Quân trừ tà. Bạch Quân về phòng lấy tiền thì thấy Trần Kinh Hạc đang ngồi xổm, Túc Lê đậu trên vai y. Một người một chim cứ nhìn chằm chằm một vật màu trắng dưới sàn nhà.
"Đây là xương rồng ư?" Trần Kinh Hạc không tin nổi: "Chỉ có chút xíu này thôi sao?"
Túc Lê đáp: "Ta và Huyền Thính đã kiểm tra rồi."
Trần Kinh Hạc nhặt mẩu xương lên: "Cảm giác không giống lắm. Cái này bảo là xương ngón tay người nghe còn hợp lý hơn, sao xương rồng lại nhỏ như vậy được chứ?"
Ly Huyền Thính đã tiêu hao quá nhiều linh lực, nên đã trở về ngọc Phượng Hoàng để nghỉ ngơi. Túc Lê thấy Trần Kinh Hạc dễ dàng cầm mẩu xương lên, nhớ lại lúc mình cắp nó bay thì nặng như nghìn cân: "Không nặng sao?"
Trần Kinh Hạc khó hiểu hỏi: "Vâng, tất nhiên là không rồi."
Túc Lê không tin, bèn bay tới cắp mẩu xương rồng. Khác hẳn với ban nãy trong kiếm vực, lần này cậu dễ dàng nhấc nó bay lên, cảm giác như nó thực sự biến thành xương ngón tay: "Kỳ lạ thật."
Trong lúc hai người đang trò chuyện dở dang, Bạch Quân bỗng lại gần: "Hai người đang làm gì ở đây vậy?"
Anh thấy mẩu xương trắng dưới chân chú chim nhỏ, ngẩn người: "Sao mọi người lại tìm thấy nó vậy?"
"Cái này huynh lấy từ đâu vậy ạ?" Túc Lê nhân cơ hội hỏi: "Huynh có biết nó là gì không?"
"Huynh không. Hồi xưa nhà huynh dọn nhà, tiện thể mang nó theo." Bạch Quân vẫn còn ám ảnh chuyện vừa rồi: "Cái này... Là thứ không tốt sao?"
"Không phải." Túc Lê không muốn giấu Bạch Quân, bèn nói thẳng: "Thứ này có thể là xương rồng."
Bạch Quân nghe vậy nhíu mày. Nghe thấy tiếng Túc Úc gọi mình, huynh ấy vội vàng chạy vào phòng lấy ví tiền rồi chạy ra.
"Bé bé?" Ba Túc ló đầu vào: "Con muốn về chưa? Em trai con ngủ rồi."
"Hay là ngài về trước đi." Trần Kinh Hạc thấy Bạch Quân ra ngoài, bèn nói: "Chuyện xương rồng cứ giao cho tôi. Thứ này để lại trong tay Bạch Quân cũng vô dụng, có khi còn dẫn tới sự cố. Lát nữa tôi sẽ hỏi Bạch Quân muốn xử lý thế nào, nếu đệ ấy muốn bán, tôi sẽ ra giá."
Cũng chỉ có thể làm vậy. Túc Lê dặn dò Trần Kinh Hạc thêm vài câu, rồi vỗ cánh bay lên vai cha.
Ba Túc cẩn thận nhìn con: "Con có mệt không?"
"Mệt ạ." Túc Lê bắt đầu buồn ngủ. Kiếm vực của Huyền Thính cũng gián tiếp tiêu hao linh lực trong cơ thể cậu, nó chíp chíp bổ sung: "Con đói nữa."
Ba Túc cười: "Vậy chúng ta về nhà ăn cơm thôi nào."
---
Túc Úc giúp Bạch Quân đưa người nhà tới trạm y tế khám bệnh, có xe của Cục Quản Yêu đưa đón. Chỉ một lát sau, hai ông cháu đã tỉnh lại. Khi được hỏi chuyện xảy ra trong nhà, họ hoàn toàn không biết gì. Bác sĩ khám qua, ngoài việc ông Bạch huyết áp hơi cao ra thì không có vấn đề gì khác.
"Bị nhập vào thì sẽ không nhớ được gì đâu. Con yêu linh đó khi còn sống nghe chừng cũng có chút văn hóa, còn biết mượn thân thể em gái huynh gọi điện lừa huynh về." Túc Úc thấy Bạch Quân cứ rầu rĩ mãi, bèn nói: "Sao thế? Ông nội và em gái huynh không sao đâu. Lát nữa tôi sẽ lấy nước phù cho, huynh cứ để họ tắm bằng nước đó là được."
"Không có gì." Bạch Quân vẫn chưa quen lắm với việc cả nhà bạn mình đều là yêu quái. Thấy Túc Úc thoải mái nói chuyện như vậy, huynh ấy vẫn hơi hốt hoảng: "Lê Lê là chim, Minh Minh là mèo... Vậy huynh là gì?"
Túc Úc: "Tôi theo mẹ."
Bạch Quân: "?"
Túc Úc đáp: "Họ chim."
Trong lúc chờ đợi, Bạch Quân hỏi thêm vài vấn đề. Đúng lúc em gái huynh ấy đi ra, nghe được cuộc hội thoại của hai huynh, bèn hỏi: "Hai người đang nói chuyện gì vậy? Yêu quái gì cơ?"
"Chúng ta đang nói về phim mới ra." Bạch Quân đứng dậy: "Huynh khám xong chưa?"
"Rồi ạ, bác sĩ bảo có thể về nhà." Cô em gái ngơ ngác hỏi, gần đây có ra phim gì về yêu ma sao?
Sau khi xác nhận người nhà đều không sao, Bạch Quân đưa họ về. Về đến nhà, không còn ai nữa. Người nhà họ Túc và Cục Quản Yêu đều đã đi, mọi thứ rất gọn gàng, không khí cũng tươi mát.
Bạch Quân vào phòng cất ví tiền, lại thấy một vật để trên bàn. Huynh ấy nhớ là Túc Lê và Trần Kinh Hạc đều rất hứng thú với nó, còn bảo nó là xương rồng... Huynh ấy cứ nghĩ họ sẽ cầm nó đi, không ngờ lại để lại đây.
Bạch Quân cầm mẩu xương lên, xoay người chạy ra ngoài.
Cô em gái sửng sốt: "Huynh, huynh đi đâu vậy? Sắp ăn cơm rồi ---"
"Ôi dào, không sao đâu. Ông của Bạch Quân chỉ bị huyết áp hơi cao thôi, còn lại không có vấn đề gì khác." Túc Úc vừa đi vừa nói chuyện điện thoại: "Huynh ấy còn hỏi con mai có thể tới dạy bé Lê không kìa, con thấy cũng có gì khác đâu..."
"Túc Úc, chờ tôi với!" Phía sau có tiếng gọi vọng tới.
Túc Úc dừng bước, thấy Bạch Quân chạy hồng hộc tới, đưa cho y một vật màu trắng.
"Huynh giúp tôi mang cái này cho Lê Lê được không?"
---
Túc Lê về đến nhà là vùi mình vào cái chăn mềm mại ở phòng khách, không kịp ăn cháo papa nấu đã ngủ say như chết. Ba Túc thấy vậy không khỏi bật cười, cẩn thận nhấc chú chim nhỏ lên mang vào phòng ngủ, tiện thể dặn dò thê tử: "Thê tử ơi, tối em nhớ làm mấy cái trận pháp cách ly, tránh cho Minh Minh lại chạy sang chỗ Lê Lê."
Trong lúc mơ màng, dường như cậu ngửi thấy mùi rất thơm, nhưng vì buồn ngủ quá, cậu tiếp tục khò khò.
Không biết bao lâu trôi qua, dường như cậu cảm nhận được kiếm Huyền Thính trên thần hồn lại thay đổi. Ly Huyền Thính xuất hiện bên cạnh ảnh kiếm, hắn hơi nhắm mắt, kiếm văn trên thân lại càng rõ nét.
Xương rồng...
Mờ mờ ảo ảo, Túc Lê nghe thấy giọng Kinh Hạc: "Vì sao ngài lại muốn dùng xương rồng? Phượng Hoàng đại nhân, truyền thuyết về rồng còn xa xưa hơn cả Phượng Hoàng, để tìm được xương rồng cũng không phải chuyện dễ dàng. Càng chưa nói đến bây giờ gần như không có tin tức gì..."
"Ta nói là ta có một giấc mơ, huynh tin không?"
Kinh Hạc bất ngờ: "Phượng Hoàng nằm mơ lại có thể mơ thấy rồng? Chẳng lẽ những bí cảnh mà ngài viết ra cũng là từ trong mơ?"
"Phải thì sao? Sao huynh biết là không tìm được, đã tìm hết những bí cảnh kia chưa?"
Kinh Hạc đáp: "Tôi vẫn chưa đi hết. Còn những tài liệu khác nữa, tất cả chỉ là để đúc kiếm ư...?"
"Tất nhiên rồi."
Âm thanh ngày càng xa xăm.
Túc Lê mở mắt, phát hiện mình đang ngồi dưới một gốc ngô đồng. Nơi xa có biển mây cuồn cuộn, thân rồng như ẩn như hiện trên không trung. Khoảng trời bát ngát ấy là cảnh tượng hùng vĩ cậu chưa từng gặp, như thể giữa đất trời chỉ có cậu và con rồng ẩn mình trong mây. Nhưng tầng mây bay đi, trăng sao ngập trời. Ngày qua ngày, lá ngô đồng rụng đầy đất, bóng hình nơi chân trời cũng lặng lẽ biến mất không còn nữa.
Khi gặp lại, đó chính là cây ngô đồng chết héo và bộ xương khổng lồ dưới gốc cây.
U Minh Hỏa tung bay trên không trung. Y vươn tay ra, một đốm long hồn rơi vào lòng bàn tay.
Túc Lê giật mình nhận ra, đó là thế giới từ rất rất lâu trước khi cậu được sinh ra. Trong giấc mơ của cậu, cảnh tượng ấy không ngừng lặp đi lặp lại. Khi còn bé, cậu luôn quên mọi chuyện trong mơ. Về sau lớn lên, tu vi cao thâm hơn, cậu mới bắt đầu tò mò về nó. Đất trời mênh mông trong giấc mộng, hỗn độn mới bắt đầu. Con rồng ẩn mình trong áng mây cuối trời, cùng với bộ hài cốt kia. Về sau cậu mới hiểu, đó là ký ức từ trước khi cậu được sinh ra, và nơi cậu nhìn thấy trong mộng chính là nơi chôn cất của rồng.
"Dậy rồi sao?"
Túc Lê mở mắt ra, phát hiện Ly Huyền Thính đang ngồi bên cạnh. Trước mặt hắn chính là mẩu xương rồng tìm được ở nhà Bạch Quân. Thấy Túc Lê tỉnh, hắn bèn nói: "Ban nãy huynh ngươi mang vật này về, là Bạch Quân nhờ huynh ấy mang tới cho ngươi."
Xương rồng.
Túc Lê xoay người đứng dậy, rỉa lông một chút: "Huyền Thính, ta có một giấc mơ."
Ly Huyền Thính khựng lại: "Ngươi mơ thấy gì?"
Túc Lê đáp: "Ta mơ thấy xương rồng." Cậu muốn cẩn thận hồi tưởng lại, nhưng lại phát hiện mình chỉ nhớ bộ hài cốt kia, những cái khác hoàn toàn không có ấn tượng: "Kỳ lạ thật, ta không nhớ rõ."
Ly Huyền Thính ngây người ra, rồi mất mát cúi đầu.
"Nhưng tìm được xương rồng thì hẳn là có thể đúc lại thân kiếm cho ngươi." Túc Lê lấy lại tinh thần, thấy hắn có vẻ buồn thì an ủi: "Ngươi sao vậy? Lần này ta đã nhớ ra vài chuyện."
Cậu nhớ lần trước hỏi chuyện Ly Huyền Thính trong mơ, nhưng lại không nghe được những lời hắn nói. Hẳn là chuyện độ kiếp thất bại năm đó có dính tới cấm chế của thiên đạo. Trước mắt thì cậu và Ly Huyền Thính đều đã thành bộ dạng này, có muốn nhanh cũng không được: "Chuyện trước kia, và cả chuyện độ kiếp, ta nhớ ra được vài điều, chỉ là ngươi sẽ phải đợi ta một chút."
"Được." Ly Huyền Thính im lặng một hồi mới hỏi: "Ngươi nhớ ra gì rồi?"
"Nhớ tới chuyện trong kho binh khí, lúc ngươi giúp ta thu dọn đài trưng bày kiếm." Túc Lê nói được một nửa, nghĩ đến Huyền Thính ngây thơ năm đó, không khỏi nghiêng đầu nhìn hắn: "Sao ta có cảm giác ngươi không giống hồi bé lắm nhỉ?"
Ly Huyền Thính hỏi lại: "Không giống ở chỗ nào?"
"Khó nói lắm, tạm thời bỏ qua đi." Túc Lê chuyển sang nhìn khúc xương, đổi chủ đề: "Thân kiếm của ngươi vỡ thành mấy mảnh. Muốn dùng xương rồng đúc lại thì tốt nhất phải tập hợp đủ các mảnh. Nhưng Kinh Hạc tìm lâu như vậy cũng không tìm được."
"Khối xương này đúng là xuất phát từ cùng một bộ xương dùng để rèn ra ngươi." Túc Lê đăm chiêu: "Để ta nghĩ cách, ít nhất cũng phải cho ngươi có thực thể."
Ly Huyền Thính hỏi: "Ngươi muốn làm gì?"
"Trước hết phải gỡ bỏ phong ấn trên xương." Túc Lê nhìn vật màu trắng đó: "Ta nghĩ ra cách rồi, hẳn là sẽ được. Nhưng giờ..."
Ly Huyền Thính nghi hoặc nhìn cậu: "Giờ sao?"
Túc Lê dùng cánh xoa bụng: "Giờ thì phải lấp đầy bụng của ta đã."
Nói xong, cậu nhìn sang hắn: "Cả bụng ngươi nữa."
---
Ba Túc thể hiện tài năng bếp núc, làm ba món xếp đầy bàn cho chú chim nhỏ, cẩn thận buộc yếm cho Túc Lê rồi nhìn cậu mổ từng chút từng chút. Hắn không khỏi đau lòng: "Bé bé cố gắng nhịn thêm mấy ngày nữa nhé. Thêm mấy ngày nữa thôi là có thể há to miệng ăn rồi."
Bình thường Túc Lê ăn chỉ mất nửa tiếng. Nhưng khi biến nguyên hình xong, một bữa ăn có thể kéo dài đến hai tiếng. Cho nên khi cậu ăn xong, Túc Minh đã nằm trên sofa ngáy o o, cái bụng căng phồng lên xuống theo nhịp ngáy.
Túc Lê đi qua, thấy em trai ngủ say như chết, bèn quay sang quan sát hai cái đuôi, thắc mắc: "Đuôi của Minh Minh sẽ phải tu luyện ạ?"
"Mèo con mà." Ba Túc nói: "Cửu Vĩ Thiên Miêu phải tu luyện rất lâu, Minh Minh muốn tu ra chín cái đuôi thì ít nhất cũng mất hơn nghìn năm."
Túc Lê không biết nhiều về Miêu tộc. Hồi xưa trên núi cũng không có mèo chín đuôi.
Ba Túc cũng ngồi xuống sofa. Túc Lê căng da bụng là bắt đầu chùng da mắt, đứng cạnh chân hắn gà gật, cuối cùng tựa hẳn vào chân hắn, ngủ thiếp đi.
Túc Úc mới cầm miếng dưa hấu ngồi xuống, thấy vậy hỏi: "Bé Lê sao thế? Ăn no là ngủ, hồi trước có thấy nó lười như heo vậy đâu? Có cần mời bác sĩ tới khám không?"
"Bé bé như vậy là khỏe mạnh." Ba Túc nhìn cậu nhóc: "Dưa hấu ở đâu ra thế?"
"Bạch Quân lại cho nhà mình một quả to, mẹ đã bổ ra để trong tủ kìa." Túc Úc cắn một miếng lớn, sau đó thấy ánh mắt của ba: "?"
Ba Túc: "Đi lấy cho tôi một miếng."
Túc Úc: "..."
Một lát sau, hai cha con mỗi người một miếng dưa hấu, bên cạnh là hai con non đang ngủ say.
Túc Úc vừa ăn vừa thưởng thức tư thế ngủ của lũ em: "Tụi nó ngủ khỏe thật đấy."
Ba Túc: "Tướng ngủ của Minh Minh không tốt lắm, phải uốn nắn, chứ về sau lấy vợ tối ngủ đạp vợ xuống giường thì sao?"
Túc Úc: "Chứ không phải nó giống ba sao? Hồi bé ba cũng vậy đúng không?"
"Nói vớ vẩn." Túc Thanh Phong hết nhìn Túc Minh lại nhìn Túc Lê: "Lê Lê vẫn giỏi hơn, tư thế ngủ ngay ngắn hơn nhiều."
Túc Úc: "Thường thôi thường thôi, có được một nửa phong thái của con năm xưa rồi."
"Ờ." Ba Túc mặc kệ Túc Úc, quay sang ngắm Túc Minh tiếp: "Huynh không thấy đệ đệ huynh nhắm mắt như vậy giống gì sao?"
Túc Úc cúi xuống nhổ hạt dưa: "Giống cái gì cơ?"
Ba Túc: "Không nhớ."
Túc Úc nghiêng đầu nhìn: "Con thấy giống cái con chó Shiba đang nổi trên mạng ấy, híp mắt cười trông ngố vãi."
Ba Túc giơ tay đánh Túc Úc: "Có ai nói đệ đệ mình như huynh không? Lại còn giống chó, đó là chó giống chúng ta."
Hai cha con đấu qua đấu lại, làm rung cả ghế. Chân Túc Thanh Phong lùi lại một chút, khiến Túc Lê đang ngay ngắn dựa vào chân hắn ngủ lập tức mất chỗ dựa, cắm đầu vào khe giữa hai miếng đệm, đuôi chổng lên, vẫn duy trì tư thế này mà ngủ tiếp.
"... Sao ngủ say dữ vậy." Túc Úc: "Con hồi bé chắc không như thế đâu nhỉ?"
Ba Túc nhìn Túc Lê gần như cắm đầu trong khe ghế, thiu thiu ngủ, cũng không biết nói gì: "Xem chừng là rất mệt."
Hắn nói xong, lại sai con trai: "Đưa điện thoại của tôi đây."
"Ba muốn làm gì thế?" Túc Úc đưa điện thoại cho hắn.
Ba Túc đặt dưa hấu xuống: "Chụp ảnh."
Mẹ Túc đang ở thư phòng xem kịch bản. Thông báo chat vang lên không ngừng, chị đang định kiểm tra thì chuông điện thoại reo. Là trợ lý Tiểu Lâm gọi: "Chị, chị xem lịch trình em gửi qua email chưa?"
"Em đang xem kịch bản, chị chưa kiểm tra email." Mẹ Túc nghe vậy bảo: "Mấy hôm tới có việc gì cần ra ngoài không? Em tóm tắt đi."
"Có, có một buổi chụp tạp chí, hẹn thứ Bảy." Tiểu Lâm bắt đầu liệt kê, nói được một nửa: "À đúng rồi, còn có bên <Cục Cưng Đáng Yêu> nữa. Quay xong 12 tập rồi mà đúng không? Chương trình rất được hưởng ứng nên bên tổ quay muốn chúng ta phối hợp quay phim ngắn quảng bá. Em thấy Chủ Nhật chị không có lịch nên đã báo với họ là Chủ Nhật này."
Túc Dư Đường quên mất vụ chương trình, vội hỏi: "Từ từ đã, hôm nay là thứ mấy?"
"Thứ Tư."
Mẹ Túc: "..."
Thế thì chưa chắc Chủ Nhật hai đứa nhỏ đã biến trở lại được.
"Sao thế ạ? Chủ Nhật chị có việc sao?" Tiểu Lâm đề nghị: "Nếu Chủ Nhật chị có việc thì để em báo với bên chương trình đẩy lên thứ Sáu?"
"..." Tiểu Lâm không biết nói sao: "Chắc không được đâu ạ. Thứ Hai họ phải biên tập rồi. Thứ Sáu không được thì thứ Năm vậy?"
Túc Dư Đường im lặng một hồi: "Chờ chút, tối chị sẽ gọi lại cho em."
Chị cúp máy. Đang định xuống lầu hỏi ý kiến trượng phu, chị lại thấy nhóm chat vx có cả đống tin nhắn. Chị mở ra xem, tin đầu tiên là tag chị. Sau đó là mấy chục tấm ảnh chụp lũ nhỏ đang ngủ. Từ bé Lê đến bé Minh, chụp đủ mọi góc độ, siêu nét. Trượng phu và con trai mỗi người gửi mười mấy tấm.
Lướt xuống cuối là tin nhắn gửi từ năm phút trước ---
Con trai: Mẹ, con và ba ai chụp đẹp hơn.
Bỗng dưng có hai dòng nhắc nhở màu xám hiện lên.
Trượng phu vỗ vỗ bạn.
Con trai vỗ vỗ bạn.
Túc Dư Đường: "..."