56. Chương 56: Hóa hình người

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Túc Úc khó khăn lắm mới ghìm được Túc Minh đang nghịch ngợm, giật được con búp bê ra khỏi miệng mèo con: "Giỏi thật đấy, dám coi đây là đồ chơi à? Có biết cái này dùng để làm gì không hả?!"
Sau khi mắng em út xong, cậu đang định tìm con búp bê còn lại, quay sang thì thấy chú chim nhỏ màu đỏ dính đầy cháo tèm lem, kinh ngạc: "Bé bé, ăn uống kiểu gì mà lại..." Chưa nói hết đã thấy búp bê đang bơi trong bát cháo.
Túc Úc: "..."
Khoan đã, có gì đó sai sai.
!!!
Túc Úc vội vàng nhìn vào hình ảnh trên máy tính bảng, hai con rối vốn đang ngoan ngoãn ngồi đọc sách trên thảm, giờ một con đã biến mất khỏi tầm mắt, con còn lại thì đang nằm trên ghế sô pha với tư thế vô cùng vặn vẹo. Cậu chưa kịp phản ứng gì thêm, cửa phòng nhi đồng mở ra, ba Túc mặt nặng mày nhẹ nhìn con trai, ánh mắt dừng ở con búp bê vải trong tay Túc Úc.
"Lần này là sự cố thật!" Túc Úc không thể chối cãi được nữa: "Không phải con làm!"
Nói xong cậu rụt rè nhìn sắc mặt ba: "Bên ngoài có sao không?"
Ba Túc hỏi ngược lại: "Anh nghĩ xem có sao không?"
Túc Úc: "..."
Đúng là đầy rắc rối.
Túc Lê đang ngồi trước cửa phòng, nghe thế liền đi ra xem. Trên ghế sô pha có một con rối đang nằm, con còn lại không biết đã bị ném đi đâu. Ngoài ra thì các nhân viên ở cửa như bị bùa mê, đứng im tại chỗ, trong phòng khách có tiếng chim hót trong trẻo.
Là tiếng hót của Chim Sơn Ca.
Từ lúc biết nhà Túc đại nhân dùng con rối để quay chụp, gã đã lo lắng canh chừng, sợ gần đến lúc kết thúc lại xảy ra chuyện. Lần này gã cố ý mang tới toàn nhân viên có mối quan hệ tốt với mình, chính là để nếu có vấn đề thì còn dễ giải quyết.
Gã đoán là có thể sẽ xảy ra vấn đề, nhưng không ngờ mọi thứ lại đổ bể nghiêm trọng đến thế.
Trước đó mọi thứ vẫn bình thường, hai con rối đang ngồi rất ngoan bỗng dưng bay đi với những tư thế kỳ lạ khó tả, mỗi con một hướng. Thậm chí có con còn thể hiện động tác với độ khó siêu cao, cả người vặn vẹo như hiện trường kinh dị. Gã cũng choáng váng, may là trong nhà còn có hai vị đại nhân, có chuyện một cái là lập tức thi triển thuật pháp, cố định đám nhân viên tại chỗ.
Tộc Chim Sơn Ca sinh ra đã có tiếng hót mê hoặc, gã được phái tới giám thị cũng là nhờ năng lực này. Có hai vị đại nhân khống chế, gã vội vàng cất giọng hót một bài ru con, nhờ đó mới không khiến mọi chuyện diễn biến theo chiều hướng nghiêm trọng hơn.
Đợi Chim Sơn Ca hót xong, một chú chim màu đỏ bỗng đứng trước mặt. Gã thấy chú chim này là nhận ra ngay Túc Lê trong cặp song sinh, nhưng điều kỳ lạ là khi thấy nguyên hình của đứa bé, gã đột nhiên có một cảm giác rất muốn gần gũi đứa nhỏ, suýt chút nữa không kiềm chế được bản thân.
Sự áp chế từ huyết mạch cao cấp, dù có bảo bối trấn áp, vẫn tồn tại. Nhưng nhìn chú chim Thần Loan với bộ lông vũ đỏ này, cảm giác muốn thân thiết hoàn toàn lấn át sự e ngại.
"Bé bé."
Túc Lê nghe được mẹ gọi, dang cánh bay lên người mẹ, để mẹ cầm khăn nhỏ lau cháo dính trên lông cho mình. Ba Túc vẫn đang trong phòng nhi đồng, mắng Túc Úc xong, lại giáo dục Túc Minh. Ly Huyền Thính đứng nghe một hồi rồi theo Túc Lê ra phòng khách.
Chuyện xảy ra quá đột ngột, hai người mới nói được một nửa đã bị cắt ngang.
Chim Sơn Ca gom mấy nhân viên lại một góc, sau đó thương lượng với Túc Dư Đường: "Tôi mới đi kiểm tra nội dung trong camera, bị quay lại hết rồi, tôi buộc phải tiêu hủy, chứ nếu cái này mà truyền về đài, bị người ta thấy thì không hay chút nào."
Mà đó còn chưa phải là vấn đề chính. Đã quay được hơn nửa rồi, nhưng con rối bị như thế thì không thể dùng tiếp, tiêu hủy tài liệu thì dễ thôi, cái khó là sau đó phải làm gì để đối phó với lãnh đạo đài cũng như khán giả xem chương trình?
Mẹ Túc nói: "Không quay tiếp được đâu, phần còn lại cứ để chúng ta giải quyết, nếu có vấn đề gì khác thì cậu cứ liên lạc với ta."
Ly Huyền Thính nghe mà không hiểu gì cả, Túc Lê thấy hắn như thế, liên tưởng tới giai đoạn ngơ ngác khi mới thức tỉnh của mình, bèn giải thích cho hắn.
"Tức là giờ không quay chương trình được nữa?" Ly Huyền Thính hỏi.
Túc Lê đáp: "Hẳn là vậy."
Lần này tội lớn nhất nằm ở Túc Minh, bị ba Túc mắng nặng nhất cũng là Túc Minh. Sau đó là Túc Úc với tội không trông nom được em, cũng bị nói vài câu. Hai anh em mỗi người đứng một góc tự kiểm điểm, tới trưa mới được thả ra ngoài cho ăn.
Trần Kinh Hạc vừa tới đã chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn này. Thiết bị trong nhà chưa được dọn dẹp, Chim Sơn Ca đang thôi miên từng nhân viên. Y nghe Túc Thanh Phong kể mới biết chuyện gì đã xảy ra, may mà đây là quay trước, chứ nếu là phát sóng trực tiếp thì mọi chuyện đã lớn rồi.
Ba Túc: "Giờ vẫn chưa biết phải xử lý thế nào, nếu không được nữa thì đành chờ tới khi bọn trẻ trở lại hình người. Phí bồi thường vi phạm hợp đồng cũng không phải không trả nổi, trừ vào tiền tiêu vặt của Túc Úc với Minh Minh đi, không thì mấy đứa này không đời nào nhớ bài học đâu."
Túc Úc phải gánh một phần tội đã đành, còn bị trừ tiền tiêu vặt, lập tức bất mãn: "Ba bắt con làm cái gì chẳng được, tại sao lại trừ tiền tiêu vặt của con chứ."
"Lúc đòi hỏi quyền điều khiển con rối anh hứa với tôi những gì?" Túc Thanh Phong cảm thấy hối hận vì tối qua mình dễ tin tưởng Túc Úc như vậy: "Anh còn thề thốt là sẽ trông nom được em."
Túc Úc: "..."
Đâu ai ngờ chuyện lại thành ra như vậy.
Chim Sơn Ca làm xong việc bận, được mọi người mời uống trà, gã nhìn một phòng toàn đại yêu, lặng lẽ nép mình vào góc ghế sô pha. Ngồi một lúc không khỏi chú ý đến Túc Lê. Thật kỳ lạ, rõ ràng trong nhà có uy áp cao như vậy, gã vẫn ngay lập tức để ý đứa bé này, nhất là cảm giác toát ra từ đứa bé.
"Không uống trà à?" Mẹ Túc hỏi.
Chim Sơn Ca mồ hôi lạnh toát ra: "Cảm ơn Túc đại nhân, chuyện này xảy ra bất ngờ quá, tôi định về đài trước."
Túc Thanh Phong thấy thế hỏi: "Cậu cần hỗ trợ không?"
Chim Sơn Ca: "Dạ không cần không cần, các ngài cứ trò chuyện đi ạ, tôi xin phép."
Chim Sơn Ca một mình nhanh nhẹn chuyển hết thiết bị lên xe, nhân tiện vác cả đồng nghiệp đang hôn mê lên xe, sau đó lái xe đi mất. Ba Túc thấy thế nói: "Tiểu yêu này cũng chạy nhanh thật. À Túc Úc, chạy lên núi báo tin cho Phong Yêu đi, nói là đêm nay nhà mình cắm trại, bảo cậu ấy đến."
"Báo tin? Ba gọi cho chú Phong không được à?" Túc Úc vẫn còn đang giận dỗi vì bị trừ tiền tiêu vặt.
"Gọi không được mới phải sai anh." Ba Túc thúc giục: "Đi đi, đi rồi tôi trả công cho."
Túc Úc lập tức phấn chấn hẳn lên: "Bao nhiêu?"
Ba Túc giơ một ngón tay lên: "Chừng này."
"Ok, con đi đây." Túc Úc thấy Túc Minh đang ngáy trên sô pha, lập tức xách theo: "Con mang nó theo, làm gì có chuyện con phải đi làm việc vặt mà nó thì được ở nhà hưởng phúc chứ."
Nói rồi vèo một cái đã chạy mất.
Ba Túc chưa kịp ngăn, chỉ đành gọi với theo: "Đừng có để em ngồi trên đầu xe!"
Trần Kinh Hạc nhìn tương tác đầy tình cảm giữa hai cha con, không khỏi hỏi: "Anh của ngài dễ bị tiền bạc lay động đến thế sao?"
"..." Đây cũng là lần đầu tiên Túc Lê chứng kiến anh mình khom lưng trước tiền.
"Tôi mang đầy đủ đồ rồi." Trước đó gọi điện thoại, Túc Lê cũng không nói rõ, y bèn hỏi: "Phượng Hoàng đại nhân, ngài bảo là phá bỏ phong ấn, một khi làm vậy khí tức rồng sẽ tràn lan. Mặc dù thời đại này rất hòa bình, nhưng vẫn có rất nhiều ác yêu tồn tại. Ngài hãy nghe thuộc hạ, khúc xương rồng thật sự rất lớn."
Bảo vật hiếm thấy luôn là mục tiêu của người tu tiên, từ xưa đến nay tranh giành chỉ có nhiều chứ không ít. Thời buổi này có Cục Quản Yêu quản lý các Yêu tộc, nhưng họ cũng không quản được ác yêu ẩn mình trong bóng tối.
"Cho nên mới bảo anh chuẩn bị nhiều thứ như vậy." Túc Lê nói: "Phá bỏ phong ấn chỉ là bước đầu, quan trọng là ta muốn để khúc xương rồng làm nơi gửi gắm cho Huyền Thính."
Trần Kinh Hạc hiểu ra: "Ý ngài là... Để Huyền Thính nương tựa vào xương rồng?"
"Ừ." Túc Lê nói: "Khúc xương rồng và thân kiếm Huyền Thính có chung một nguồn gốc, giờ chưa thể dùng nó để đúc lại thân kiếm, nhưng coi như vật chứa tạm thời cho Huyền Thính thì không thành vấn đề." Lúc trước cậu cũng nghĩ tới việc dùng mấy mảnh vỡ kia làm vật chứa cho Huyền Thính, nhưng chúng đã dung hợp với cơ thể cậu, muốn lấy ra thì với tu vi hiện tại là không thể... May mà đúng lúc quan trọng tìm được khúc xương rồng.
Phong ấn trên khúc xương đó là phong ấn thời xưa, nên những thứ cần mang theo cũng khá rườm rà. Trần Kinh Hạc ngồi trong phòng khách đối chiếu danh sách, Túc Lê ngồi trên đầu Ly Huyền Thính vào bếp xem papa chuẩn bị đồ đạc mang theo. Trong bếp có rất nhiều đồ ăn, có nhiều cái cậu còn không nhận ra.
Ly Huyền Thính chỉ vào một thứ, hỏi: "Đó là gì vậy?"
Ba Túc nghe được cười bảo: "Đó là xiên đồ nướng, tối nay chúng ta sẽ nướng đồ bên hồ."
Túc Lê: "Nướng đồ ăn ạ?"
Cậu bay lên bàn bếp, nhìn đủ loại chai lọ, vươn tới ngửi thử, không kìm được mà hắt hơi.
Ba Túc buồn cười cầm khăn ẩm lau mặt cho con: "Đó là hạt tiêu, là một loại gia vị."
"Không có linh khí." Túc Lê khịt mũi.
Ba Túc giải thích: "Bé bé, bây giờ không thể so với năm xưa được, không phải cứ có linh khí thì mới ăn được. Những gia vị không có linh khí này rất quan trọng trong nấu nướng. Con có nhớ cháo mà papa nấu cho con ăn mỗi ngày không, trong đó bỏ rất nhiều gia vị, còn có thịt mà con thích ăn nữa."
Ly Huyền Thính thấy ba Túc bắt đầu ướp thịt thì tò mò đứng xem. Túc Lê thấy Ly Huyền Thính hứng thú thì cũng không gọi hắn, bay ra khỏi bếp. Bay ngang qua cửa sổ lại thấy mẹ đang lén lút bỏ thứ gì đó lên xe, cậu chưa thấy cái đó bao giờ.
Ba Túc hỏi: "Huyền Thính có thấy thơm không?"
"Thơm ạ." Ly Huyền Thính nhìn đôi tay thoăn thoắt của Túc Thanh Phong, bèn hỏi: "Ngài rất lợi hại, A Ly thích ăn những thứ này sao?"
Ba Túc cười: "Thích chứ, thích ăn thịt, nhưng không thích ăn rau, đây là tật xấu phải thay đổi." Hắn vừa làm vừa giới thiệu cho Ly Huyền Thính các loại gia vị.
Kiếm linh chăm chú nghe giảng, hắn phát hiện ba Túc hoàn toàn không có quan điểm "quân tử xa nhà bếp", trái lại còn rất thành thạo những thứ này. Túc Lê nói với hắn bây giờ không giống năm xưa, có rất nhiều thứ hắn phải học lại. Ly Huyền Thính trầm ngâm: "Cái này có dễ học không?"
Ba Túc bất ngờ: "Huyền Thính muốn học à?"
Ly Huyền Thính gật đầu: "A Ly thích ăn."
Ba Túc nghe thế cười: "Được, vậy để chú dạy cho con. Đợi Huyền Thính được đúc lại thân kiếm rồi là có thể bắt đầu nấu cho bé bé rồi." Nói xong hắn bắt đầu hướng dẫn: "Thế mình làm quen với công cụ trước nhé, cái trong tay chú gọi là cái nồi..."
Trong lúc rảnh rỗi, Túc Lê tới phòng khách giúp Kinh Hạc tính trận pháp. Cậu thấy y lấy ra một cái máy tính bảng, trên màn hình là những hình ảnh kỳ lạ, bèn hỏi: "Đây là cái gì?"
"Đây là bản đồ 3D."
"Bản đồ 3D?" Túc Lê thắc mắc: "Cái này có liên quan gì tới trận pháp?"
"Phượng Hoàng đại nhân, bây giờ tiện lợi hơn trước kia nhiều, bày trận không cần đến tận nơi tính toán." Trần Kinh Hạc giới thiệu với cậu phần mềm: "Ngài thấy không, chỗ chúng ta đi tối nay có ở trên bản đồ này, tất cả các hướng và địa hình đều hiển thị ở đây."
Túc Lê kinh ngạc: "Tiện lợi thế sao? Thế thì bày trận quá dễ rồi."
"Cũng không tới mức đó. Phần mềm này coi như là để hỗ trợ thôi, nhiều nhất là tiết kiệm một chút thời gian." Trần Kinh Hạc nhíu mày: "Kĩ thuật 3D hiện đang được ứng dụng trong rất nhiều lĩnh vực, có vài người nhìn những hình này lâu còn bị chóng mặt."
Hơn 5 giờ, ba Túc đã chuẩn bị xong. Hắn biết tối nay Túc Lê sẽ bày trận trên núi nên cố ý tìm nơi vắng vẻ có cảnh đẹp ở bên hồ, dẫn cả nhà đi cắm trại, tiện thể mời cả Bạch Quân với Phong Yêu luôn. Xếp đồ đạc lên xe, mọi người xuất phát tới hồ trên núi.
Tới nơi, Túc Dư Đường dẫn bọn trẻ đi dựng trại, ba Túc và Trần Kinh Hạc thì cùng Túc Lê tiến vào sâu hơn nữa, đi một hồi mới tới đoạn đất trống đã chuẩn bị sẵn. Địa hình trong núi Tức Linh phức tạp, một chỗ phẳng và rộng như vậy cực kỳ khó tìm, may mà Túc Thanh Phong nắm rõ dãy núi này trong lòng bàn tay, nghe con trai nói muốn bày trận pháp cỡ lớn, không tốn nhiều công sức đã tìm thấy cho Túc Lê.
Trận đồ đã có sẵn, Trần Kinh Hạc lấy các thứ ra, ba người phân công nhau bắt đầu vẽ trận văn. Trận đồ này được Túc Lê mất cả buổi chiều để cải tiến, cái mà Trần Kinh Hạc muốn dùng vừa cũ kỹ vừa rườm rà, cậu nhìn đã đau đầu, bèn đơn giản hóa rất nhiều bước.
Trần Kinh Hạc cầm trận đồ mới, im lặng rất lâu mới hỏi: "Cái này cũng là ngài ngộ ra từ sơ đồ mạch điện?"
Túc Lê nói đơn giản: "Anh rảnh rỗi có thể đọc <Kiến thức cơ bản về mạch điện công nghiệp>, quen tay quen việc, dần dần sẽ hiểu ra."
Ba Túc không còn lạ gì chuyện con trai vẽ sơ đồ mạch điện, nên lúc thấy trận đồ cũng không ngạc nhiên lắm, nhân tiện giới thiệu cho Trần Kinh Hạc hai quyển sách vật lý mà Túc Lê đọc gần đây, đề nghị y dùng làm sách tham khảo. Tổng giám đốc tập đoàn Trần Thị, tốt nghiệp từ trường đại học quốc tế danh giá, còn có hai bằng cấp, Trần Kinh Hạc rất đăm chiêu, cảm giác những năm qua mình đúng là phí hoài công sức đọc sách.
Nói là ba người hợp lực, thực tế là Túc Lê ngồi trên đầu Ly Huyền Thính nhìn hai người lớn bận rộn. Hai cái chân nhỏ của cậu chẳng làm được gì, chỉ có thể ngồi nhìn thôi.
Ly Huyền Thính hơi ngẩng lên hỏi: "Lát nữa ngươi sẽ vẽ trận pháp à?"
"Ừ." Túc Lê vì chuyện này đã dự trữ linh lực mấy ngày: "Ngươi không cần quá lo lắng."
Trận pháp nhanh chóng bố trí xong, Túc Lê để Ly Huyền Thính đi vào giữa trung tâm, đặt khúc xương và ngọc Phượng Hoàng dưới chân hắn, dặn dò: "Lát nữa dù có chuyện gì xảy ra, ngươi cũng phải nghe theo chỉ dẫn của ta."
Ba Túc và Trần Kinh Hạc lùi ra khỏi phạm vi trận pháp, bảo vệ Túc Lê. Dù biết trận pháp này không quá nguy hiểm, nhưng hắn vẫn không khỏi lo lắng. Bé bé đang không ở dạng người mà là dạng chim non nhỏ yếu, cũng không biết có thể chịu được không.
Túc Lê nhảy xuống đất, ngẩng đầu lên nhìn thấy trời sao. Cậu quan sát vị trí của các chòm sao, dưới chân dần tụ từng vòng linh lực, linh khí tản ra bốn phía tìm kiếm vị trí của các mắt trận, nhanh chóng len lỏi vào. Ánh đỏ yếu ớt lóe lên, thắp sáng từng phần của trận đồ. Sau khi kích hoạt, cả trận đồ đỏ rực, một đồ đằng khổng lồ hiện ra trên không trung.
Túc Thanh Phong và Trần Kinh Hạc thấy vậy, đứng vào vị trí ở phía Nam và phía Bắc, hai tay kết ấn bảo vệ.
Túc Lê nhắm mắt lại, ổn định kiếm ảnh trên thần hồn, chậm rãi giải phóng thần hồn ra khỏi biển ý thức. Đây là lần đầu tiên cậu dựng trận pháp cỡ lớn như vậy kể từ khi chuyển kiếp. Túc Lê không nói cho ai biết, trận pháp này quá lớn, linh lực trong cơ thể cậu hoàn toàn không đủ để bảo vệ Ly Huyền Thính, thế nên cậu định sử dụng Phượng Hoàng Thần Lực.
Từ khi bắt đầu tu luyện, cơ thể này đã không còn yếu ớt như trước, sử dụng Phượng Hoàng Thần Lực cũng không quá đau đớn. Thần hồn được giải phóng, thần lực tích tụ bên trong lập tức tràn vào linh mạch, sau lưng Túc Lê dần hiện đồ đằng Phượng Hoàng khổng lồ. Trong đồ đằng, chú chim phượng hùng mạnh giương cánh rít lên, thần lực xông thẳng lên trời, kết nối với các vì tinh tú, tạo thành một cột sáng đỏ.
Khúc xương rồng theo chỉ dẫn của trận đồ dần bay lên, phong ấn bám trên bề mặt của nó giao hòa với linh khí đang lan tỏa, mà Phượng Hoàng Thần Lực giống như những xúc tu vô hình, từng chút một gỡ bỏ nó.
Ở bên hồ, Phong Yêu cảm nhận được động tĩnh, ngẩng lên nhìn thấy cột sáng ở đằng xa, y lẩm bẩm: "Phượng Hoàng..."
Mẹ Túc và Túc Úc cũng cảm giác được, dường như có thứ gì đó ở sâu thẳm đang kêu gọi họ.
Yêu tộc trong núi Tức Linh đồng loạt ngẩng lên nhìn ánh đỏ trên không trung, nơi xa hơn, vô số yêu khác cũng nhìn về nơi đang phun trào thần lực.
Bách điểu trong rừng bay tới, bay lượn xung quanh trận pháp.
Cuối cùng phong ấn trên khúc xương rồng bị gỡ bỏ hoàn toàn, bộ hài cốt khổng lồ hiện ra trước mắt mọi người, tiếng rồng ngâm từ thời viễn cổ vọng lại. Túc Lê nhân cơ hội bao bọc thần lực vào khúc xương rồng, cảm giác xé rách trong linh mạch vì vận chuyển quá nhiều thần lực ngày càng rõ ràng. Chớp mắt sau, chú chim nhỏ bỗng hóa thành một thiếu niên.
Trần Kinh Hạc ngỡ ngàng gọi: "Đó là... Phượng Hoàng đại nhân!"
Cách đó không xa, ba Túc nhìn thấy thiếu niên trong đồ đằng. Gió làm lay động tà áo, thiếu niên với bộ trang phục màu đỏ, mái tóc dài màu vàng nhạt được buộc cao, dù chỉ là ảo ảnh nhưng cũng có khí thế mạnh mẽ không thể xem thường. Hắn giật mình, như nhìn thấy khí phách tự do của thiếu niên qua bóng lưng ấy.
Thiếu niên áo đỏ nhanh tay kết ấn, từng tầng ấn phù chồng chất lên nhau như một phong ấn mới, nương theo thần lực khắc vào khúc xương rồng. Ngọc Phượng Hoàng trên mặt đất bỗng bay lên, thần hồn của Ly Huyền Thính không còn ở trong ngọc nữa, theo chỉ dẫn hóa thành vệt sáng bay lượn xung quanh.
Khúc xương rồng rít gào phản kháng, uy áp của rồng thoát ra, vượt qua Phượng Hoàng Thần Lực. Trên mặt Túc Lê cũng hiện lên đồ đằng, cậu cắn môi, kiên trì thúc giục thần lực. Cuối cùng thần lực vượt qua uy áp của rồng, bao bọc lấy khúc xương, khiến nó dần thu nhỏ. Khúc xương có Phượng Hoàng Thần Lực phong ấn dần thu nhỏ lại chỉ còn như một đoạn xương người.
Ánh đỏ tan biến, bóng dáng thiếu niên cũng biến mất, chỉ còn một đứa trẻ rơi thẳng xuống.
Ba Túc lo lắng kêu: "Bé bé."
Lúc này khúc xương rồng trên không trung hóa thành một đứa trẻ chừng 6 tuổi, bay về phía Túc Lê, giang tay ôm lấy cậu. Cả hai chầm chậm rơi xuống, vừa chạm đất thì ngã ra sau. Chim chóc xung quanh không còn bị trận pháp hạn chế, lập tức vọt tới bao vây bọn trẻ. Ba Túc sững sờ, hốt hoảng lao tới mỗi tay ôm lấy một đứa.
Lần đầu Túc Thanh Phong nhận ra con trai được yêu mến quá cũng không phải chuyện tốt, bế hai đứa trẻ thoát khỏi bầy chim, làm xong hắn mới nhận ra mình có thể chạm vào Ly Huyền Thính. Mà cái này chưa phải chuyện bất ngờ nhất. Ly Huyền Thính đã biến thành bộ dạng của một đứa bé 6 tuổi, gương mặt đã bớt non nớt, bầu bĩnh hơn rất nhiều, trở nên tuấn tú.
Trần Kinh Hạc đuổi bầy chim xong, liền đi tới, thấy khuôn mặt này của Ly Huyền Thính cũng ngạc nhiên: "Đây là... Khúc xương rồng sẽ đốt cháy giai đoạn sao?"
Túc Lê chầm chậm mở mắt trong tiếng trò chuyện của người lớn. Dù đã đoán trước, nhưng cậu vẫn thấy linh mạch đau nhức. Khúc xương rồng lớn hơn cậu tưởng, thần lực cần sử dụng cũng nhiều hơn dự kiến, cũng may là thành công. Cậu mở mắt ra là thấy Ly Huyền Thính đang nằm trong vòng tay còn lại của cha.
Chỉ là Ly Huyền Thính này... Có vẻ không giống trước lắm.
Đúng vào lúc này, điện thoại của ba Túc đột nhiên réo ầm ĩ, phá vỡ sự tĩnh lặng trong núi.
Đúng 12 giờ, chuông báo là bài "sinh nhật vui vẻ" có tiết tấu nhẹ nhàng, tiếng nhạc lặp đi lặp lại là giọng hát của cha mẹ và anh cả, trộn lại vừa buồn cười vừa đáng yêu.
"Nhạc sinh nhật?" Trần Kinh Hạc sững sờ, chợt nhận ra: "Hôm nay là..."
Ba Túc thơm chụt lên mặt Túc Lê, cười bảo: "Bé bé, sinh nhật vui vẻ."
Túc Lê sững sờ, đầu óc ngơ ngác chưa theo kịp.
Sinh nhật vui vẻ?