55. Chương 55: Con rối

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Ry
Buổi chụp ảnh bị dừng giữa chừng, thời gian còn lại là để hai vợ chồng bàn bạc về việc quay chương trình. Việc liên lạc với chương trình <Cục Cưng Đáng Yêu> đều do phòng làm việc của Túc Dư Đường đảm nhiệm, mà quay xong chương trình rồi nên chị cũng không để ý nhiều, thành ra quên béng chuyện phim ngắn.
Cái này đã được gửi đến hộp thư của chị mấy hôm trước, Túc Dư Đường lại không để tâm, giờ Tiểu Lâm có muốn trao đổi lại với tổ chương trình thì cũng đã quá muộn, vì họ đã đăng thông báo hết rồi.
"Lần này quay chủ yếu là để quảng cáo thôi đúng không?" Ba Túc cũng không hiểu mấy chuyện này: "Quay muộn chút không được à?"
"Theo tài liệu họ gửi thì chủ yếu là quay cảnh sinh hoạt thường ngày, cũng có những yêu cầu cụ thể về nội dung..." Mẹ Túc xem văn bản: "Hẳn là đoàn làm phim cũng sẽ đến, e rằng không thể từ chối được."
"Vậy chỉ có thể kéo dài thời gian thôi, Chủ Nhật là cũng sắp đủ thời gian rồi." Ba Túc nhìn hai đứa con còn đang ngủ trên ghế. Lần hóa hình này lâu hơn những lần trước, đến Chủ Nhật chưa chắc đã hồi phục: "Có người của Cục Quản Yêu trong tổ quay mà đúng không? Mình dặn dò trước với người đó đi."
Thương lượng xong, hai vợ chồng đành quyết định quay vào Chủ Nhật, cố gắng hoãn lại hết mức có thể, đợi đến hôm đó xem tình hình thế nào, nếu không được nữa thì sẽ tính cách khác.
"Túc Úc, con đang làm gì thế?" Mẹ Túc thấy con trai có vẻ như đang nhắn tin với ai: "Mấy thứ mẹ dặn đã mua chưa?"
"Con đang nói chuyện với chú Kinh Hạc." Túc Úc không chớp mắt: "Con để hết ở trong kho ngoài vườn ấy."
Túc Dư Đường gật đầu, khoan, từ khi nào mà Túc Úc lại có quan hệ thân thiết với Kinh Hạc tiên sinh như vậy?
Trên mạng, Túc Úc gửi mấy tấm mình chụp cho Trần Kinh Hạc, nhân tiện hỏi: Ba cái đầu là cháu chụp, mấy cái sau là ba cháu chụp, chú thấy ai chụp đẹp hơn.
Một lúc sau Trần Kinh Hạc mới trả lời: Cháu chụp đẹp hơn.
Túc Úc thấy thế cười khẩy mấy tiếng, lại gửi cho y thêm hai tấm.
-
Túc Lê mở mắt ra đã là ngày hôm sau, linh lực trong người đã hồi phục được kha khá, bèn bàn với Ly Huyền Thính chuyện gọi điện cho Kinh Hạc. Buổi sáng ăn xong, Túc Lê dẫn theo Ly Huyền Thính tới chỗ điện thoại bàn ngoài phòng khách, lần trước cậu đã hỏi cha số điện thoại của Kinh Hạc.
Ly Huyền Thính thấy Túc Lê dùng chân gạt ống nghe ra, bèn hỏi: "Ngươi biết dùng không?"
Túc Lê gật đầu, nhìn nút ấn trên bàn phím, dùng móng vuốt nhấn từng cái, nhấn xong chạy ra ống nghe thì phát hiện là tiếng tút tút liên hồi, không phải là tiếng bình thường nghe được. Chú chim nhỏ hơi bất ngờ, dường như không nghĩ đến vấn đề này.
Ly Huyền Thính hỏi: "Sao vậy?"
"Có thể là ta nhấn sai số." Túc Lê nhấn lại số điện thoại của Trần Kinh Hạc, nhưng ống nghe vẫn phát ra tiếng máy bận, không thay đổi chút nào.
Túc Minh thấy cả hai ở trên ghế sô pha, cũng nhảy lên đòi chơi: "Meo?"
Túc Lê nhấn nhiều lần, không lần nào gọi được.
Lúc Bạch Quân tới thì chứng kiến cảnh tượng này. Trong phòng khách nhà họ Túc, chú chim nhỏ đứng cạnh điện thoại bàn nhấn số, chăm chỉ và kiên nhẫn nhấn từng số, có lần vô tình nhấn vào loa ngoài, cả mèo lẫn chim giật mình lùi lại.
Túc Úc nói: "Bé bé làm gì đấy, hôm trước có bạn nhỏ gọi cho 110 lên cả bản tin đấy nhé, đừng có gọi linh tinh."
Túc Lê nghĩ mãi mà không ra tại sao không gọi được, rõ ràng lúc cha gọi điện nhấn mấy cái là xong, chẳng lẽ là cậu làm sai bước nào.
Chú chim nhỏ cẩn thận quan sát điện thoại bàn, sau đó nói với Ly Huyền Thính: "Chờ chút, để ta kiểm tra đường điện bên trong xem thế nào."
Ly Huyền Thính gật đầu.
Túc Úc thấy bé chim không đáp lại, tưởng là đang mải chơi nên dẫn Bạch Quân vào phòng đồ chơi lấy sách vở của Túc Lê ra trước. Đi ra vẫn thấy tụi nhỏ túm tụm quanh điện thoại bàn, bèn hỏi: "Ba, bé Lê nãy giờ cứ nghịch điện thoại bàn làm gì thế?"
"Em nó bảo muốn gọi cho Trần Kinh Hạc." Ba Túc nói vọng ra từ bếp: "Sao? Vẫn chưa gọi được à?"
Thấy bé chim vẫn còn đang chăm chỉ nhấn số, Bạch Quân nói: "Chắc là do nhấn số lâu quá."
Sau đó bảo: "Với cả không cúp máy đã nhấn số gọi lại."
Túc Úc đành phải đi qua, kiên nhẫn dạy Túc Lê làm sao để dùng điện thoại bàn: "Phải cúp máy đã rồi mới được nhấn tiếp, sau đó em nhấc ống nghe lên là phải nhấn số thật nhanh."
"Số điện thoại là gì?"
Túc Lê đọc số, đứng nhìn Túc Úc làm mẫu, cuối cùng thấy anh trai đặt ống nghe sang bên cạnh, nhấn nút loa ngoài, nhưng mà điện thoại bàn vẫn không có tiếng động.
Túc Lê nghi hoặc nhìn anh trai.
Túc Úc cau mày, nhấn gọi thêm hai lần, cuối cùng nhận ra màn hình điện thoại bàn không sáng. Đối mặt với ánh mắt chờ mong của Túc Lê, cậu chàng thản nhiên đặt xuống: "Chắc hỏng rồi."
Hỏng? Túc Lê đành phải đi ra phía trước dùng cánh vỗ vỗ.
Túc Úc thấy thế bảo: "Đập thế sao sửa được?"
Một giây sau, màn hình sáng lên.
Túc Úc nhìn sang Túc Lê: "..."
Túc Lê giải thích: "Em nối lại dây điện bị đứt." Ban nãy cậu dùng linh lực thăm dò làm đứt mất một đoạn dây, quên không nối lại, vừa rồi truyền chút linh lực nối lại là xong.
Túc Úc đành phải nhấn số điện thoại một lần nữa, vừa gọi vừa lẩm bẩm: "Dây điện trong điện thoại bàn cũng đứt cơ à?"
Cuộc gọi được kết nối, Túc Lê bàn bạc thời gian với Trần Kinh Hạc. Trần Kinh Hạc nghe Phượng Hoàng đại nhân muốn phá bỏ phong ấn trên khúc xương rồng, lập tức nói cuối tuần sẽ đến, y sẽ mang theo những thứ cần thiết.
Bạch Quân nghe không hiểu họ đang nói gì, nhưng nhìn bé chim đỏ ngồi cạnh điện thoại, ra dáng người lớn nói chuyện làm anh thấy buồn cười quá.
"Có phải yêu quái tu luyện rất khó không?" Bạch Quân mở vở ra, viết đề bài hôm nay cho Túc Lê.
Túc Úc nghe vậy đáp: "Gì? Tu luyện thì dễ như uống nước thôi mà?"
Bạch Quân khựng lại: "Đơn giản vậy sao?"
Túc Úc: "Tất nhiên rồi."
Nói xong cậu chàng lại hỏi: "Sao tự dưng ông hỏi chuyện này thế, muốn tu luyện à? Ba tôi bảo ông có tài năng lắm đó. Sao, hay là để tôi dạy cho ông nhé?"
Bạch Quân nghĩ đến cảm giác bất lực khi yêu linh xâm chiếm, cùng với cảnh ông nội và em gái nằm bất tỉnh trên sàn. Hai ngày qua anh đã nghĩ rất nhiều, liệu những gì anh kiên trì trước đây có đúng không?
Anh vô thức hỏi: "Có dễ không?"
Túc Úc vẫy tay: "Dễ hơn học thuộc từ đơn nhiều."
Túc Lê dặn dò Trần Kinh Hạc xong lại học bài với Bạch Quân. Giảng bài cho một con chim vẫn là trải nghiệm khá là đặc biệt, nhất là khi thỉnh thoảng Túc Minh sẽ nhảy lên bàn quậy phá, hoặc là nằm lên tập bài tập của Túc Lê, có đôi khi là dùng móng vuốt khều lông vũ của anh. Nhiều lần bị Túc Úc tóm gáy đuổi xuống, lại vẫn không biết mệt mà tiếp tục nhảy lên.
Giảng bài còn đỡ, đến lúc làm bài tập, Túc Lê chỉ có thể dùng cánh cầm bút, ban đầu chữ và số ngoằn ngoèo, về sau bé con bỏ cuộc luôn, dùng linh lực điều khiển.
Bạch Quân ngồi xem hết màn trình diễn thần kì này. Trước đó anh cũng lo không biết Túc Lê sẽ làm bài kiểu gì, nhưng nghĩ lại mới thấy là lo xa quá mức. Dù sao cũng là yêu quái, biết chút yêu thuật là rất bình thường.
Ba Túc làm xong ít bánh, còn bổ dưa hấu mà Bạch Quân mang tới, ngồi nghe Bạch Quân nói tiến bộ học tập của Túc Lê. Đang nói chuyện dở thì Túc Lê bất chợt lên tiếng: "Bát bát, trong núi có chỗ nào rất rộng không?"
"Rất rộng?" Ba Túc ngạc nhiên, Túc Lê hiếm khi chủ động đòi hỏi điều gì, nghe vậy hắn sốt sắng muốn đáp ứng con: "Con cần rộng cỡ nào?"
Túc Lê muốn dùng khúc xương rồng thì trước hết phải nghĩ cách gỡ bỏ phong ấn trên đó. Cái phong ấn này nói khó cũng không khó, chỉ là xung quanh nhà họ Túc cũng có nhà của dân làng, chắc chắn không thể phá phong ấn ở đây... Cậu ngẩng lên nhìn cha. Rõ ràng mấy chuyện này có thể để Kinh Hạc chuẩn bị, nhưng không biết sao cậu lại nghĩ tới hôm trước cha nói với mình có những việc có thể dựa vào gia đình.
Dựa vào gia đình, điều này nghe thì rất đơn giản, nhưng thực tế lại không hề đơn giản chút nào.
Túc Lê đã sống một mình rất lâu. Trước khi gặp được Kinh Hạc, trước khi Phượng Hoàng Thần Sơn có nhiều yêu tộc tụ hội như vậy, trên cây Thần Mộc Ngô Đồng chỉ có một mình cậu. Dù sau này Thần Sơn trở nên náo nhiệt, cậu vẫn quen với việc ở một mình trên cây.
Kinh Hạc từng nhiều lần nói cho cậu biết cậu là chủ núi của Phượng Hoàng Thần Sơn, phải có sự uy nghiêm của chủ núi, tốt nhất mỗi ngày nên ra trước núi dạo mấy vòng. Nhưng cậu sống tùy tiện đã thành thói quen, không quan tâm người khác nghĩ gì về mình. Cho đến khi đầu thai kiếp này, Túc Lê mới cảm thấy mình có chút không còn giống trước kia nữa.
Nhất là hôm nọ bị papa quở trách, lần đầu tiên cậu nghĩ có phải mình đã quá kiêu ngạo, luôn cho rằng mình đúng không.
Tuy là những chuyện này nằm trong tầm tay cậu, nhưng Túc Lê không nhịn được vẫn cứ để tâm đến cảm nhận của người nhà, nhận ra những hành vi mình tưởng là bình thường thật ra đang làm người khác thêm lo lắng.
"Rộng cỡ này ạ." Túc Lê điều khiển bút vẽ ra giấy một khu vực, còn ghi chú thêm các đơn vị đo lường mới học. Cái này là cậu ước lượng kích thước của xương rồng, nó càng to thì phạm vi của trận pháp cũng sẽ càng lớn.
"Rộng vậy à..." Ba Túc suy nghĩ: "Thế thì phải vào sâu trong núi, trong đó có một nơi phù hợp với yêu cầu."
Túc Lê đáp: "Được ạ."
"Chừng nào bé bé muốn đi?" Ba Túc hỏi: "Đến lúc đó papa đi với con nhé?"
Túc Lê gật đầu: "Kinh Hạc bảo cuối tuần sẽ tới."
"Cuối tuần à..." Ba Túc đột nhiên nhớ ra: "Từ từ, cuối tuần nhà mình còn phải quay chương trình!"
-
Thôn Tức Linh nhờ ảnh hưởng của yêu lực từ nhà họ Túc nên rất yên bình, thế giới bên ngoài thì đã sôi sục khí thế vì chương trình. <Cục Cưng Đáng Yêu> đã phát sóng 10 tập, hai bé song sinh Lê Minh cũng ngày càng có nhiều fan. Thậm chí còn có rất nhiều fan mẹ chạy tới Weibo của Túc Dư Đường cầu xin chị đăng ảnh mới của hai bé.
Nhưng trừ việc thỉnh thoảng có một tấm ảnh chụp cảnh thường ngày với clip cắt từ chương trình <Cục Cưng Đáng Yêu>, hai đứa nhỏ hoàn toàn không nhận lời mời tham gia bất cứ hoạt động nào. Ví dụ như con của các gia đình khác quay chương trình xong trở nên nổi tiếng, có bé nhận làm đại diện thương hiệu, hoặc là quay quảng cáo gì đó. Nhưng hai bé song sinh nổi tiếng nhất, không những không có người đại diện, mà còn chẳng có quảng cáo nào. Nếu không phải địa vị của Túc Dư Đường quá rõ ràng, họ còn nghi ngờ là tổ chương trình chèn ép!
Thế là trong quãng thời gian chương trình phát sóng, cư dân mạng luôn nài nỉ tổ quay tung thêm những đoạn hậu trường. Đã chiếu 10 tập rồi, thêm hơn 20 cái hậu trường, kho tư liệu của phía chương trình cũng đã cạn, thế là họ lẩn mất.
[Mẹ bị sao thế? Đâu phải tụi con không có tiền, sao có cái hậu trường thôi mà còn khó khăn hơn cả tập chính vậy?]
Bên chương trình rưng rưng đáp lại: [Không có thật mà, có vắt kiệt cũng không còn đâu.]
[Không có hậu trường á? Lừa nhau hả?]
[Mỗi ngày tan làm con chỉ mong được thấy các bé cưng để chữa lành tâm hồn thôi đó, giờ mẹ bảo con là không có?]
[Nhìn chương trình nhà người ta có cả đống hậu trường kìa, sao tới mẹ lại thành khó khăn đến thế là sao?]
[Rốt cuộc tại sao nữ thần lại dẫn hai bé cưng tới tham gia chương trình nhỉ.]
[Chắc là sở thích của phụ huynh đấy, kiểu sau này lớn lên cho các bé xem lại...]
[Mắt đã được khai sáng.]
Tổ chương trình thật sự hết cách. Đúng là trước đó họ chuẩn bị rất nhiều hậu trường, không ngờ ngày này một ít, ngày kia một ít, đã đăng hết sạch rồi. Trong kho vẫn còn vài cái nữa, nhưng anh Lâm không cho phép đăng! Đằng nào cũng sắp đến lúc kết thúc rồi, bên tổ chương trình đành lấy lý do quảng cáo để quay thêm vài đoạn ngắn lấy tư liệu, nhân tiện thông báo cho cư dân mạng.
[Các ba các mẹ thấy chưa, thứ Ba tới cục cưng sẽ có phim ngắn!]
[Cuối cùng tổ chương trình cũng chịu làm việc rồi ư!]
Thông báo càng hot bao nhiêu, Chim Sơn Ca càng buồn bấy nhiêu, nhất là khi Túc đại nhân gọi điện báo con non vẫn đang trong thời kỳ nguyên hình, gã cảm tưởng lông mình sắp rụng hết rồi. Một bên là lãnh đạo trong đài thấy chương trình quá hot, một bên là cục trưởng Cục Quản Yêu, hai bên cùng gây áp lực. Trước đây gã còn ảo tưởng mình sẽ được tăng lương thăng chức, giờ chỉ thấy mình tổn thọ mất cả trăm năm.
Cuối tuần tới rất nhanh, nhưng đến thứ Bảy, hai bé con vẫn thế. Ba Túc đành phải gọi cho Bạch Họa Mi, được cho biết như thế là bình thường, không cần phải lo.
Bí quá, ba Túc đành dùng yêu thuật.
Ảo thuật của Yêu tộc vô dụng trước camera của Nhân tộc, lừa mấy người thì không sao, chỉ cần chĩa camera vào là lộ nguyên hình hết. Nhưng cũng không phải là hoàn toàn bó tay, vẫn có yêu thuật có thể xuất hiện trước camera của Nhân tộc.
Ba Túc lấy ra hai con rối có kích thước y hệt hai đứa nhỏ, sau đó dùng trận pháp điều khiển chúng di chuyển. Túc Úc kinh ngạc nói: "Ba chuẩn bị mấy thứ này khi nào vậy?"
"Từ lâu rồi, vốn định làm đồ chơi cho tụi nhỏ, nhưng cất vào kho xong quên luôn." Túc Thanh Phong mặc quần áo cho hai con rối: "Không sao, tối nay dùng phù nặn lại khuôn mặt nữa là xong. Chẳng qua là kỹ thuật nặn của ba không tốt lắm, cái này phải để mẹ anh."
Túc Lê thấy papa trang điểm cho con rối thì cũng tò mò, nhất là xung quanh còn bày một đống quần áo, papa đang chọn từng món từng món.
"Cái này." Túc Lê dùng mỏ lôi ra một cái, kéo tới trước mặt papa.
Ba Túc thấy thế lập tức mặc vào cho con rối: "Đẹp không?"
Túc Lê gật đầu.
"Hay nhỉ, hay là cho con điều khiển được không?" Túc Úc thấy ba thay đồ cho con rối cũng háo hức: "Cái này có vẻ chơi rất vui."
Chẳng mấy chốc đã đến sáng hôm sau. Sáng sớm Tiểu Lâm đã dẫn người tới, vừa vào nhà thì thấy hai bé con đang ngồi trên ghế sô pha, Túc Minh còn không la hét nghịch ngợm gì cả, có vẻ như đang đọc sách.
Tiểu Lâm hỏi: "Mới có hai tuần không thấy mà em có cảm giác bé Lê cao hơn rồi ấy nhỉ?"
Mẹ Túc thản nhiên nói: "Ảo giác thôi."
Tiểu Lâm chuẩn bị các thứ, thấy chồng chị Đường đang bận bịu trong bếp, làm một đống đồ ăn, còn ân cần múc ra những cái bát đĩa nhỏ, lát sau bưng vào trong phòng trẻ em, cẩn thận khóa cửa lại nữa. Cô ngạc nhiên nhìn hai bé con đang ngồi ở ngoài phòng khách xem sách tranh, lại nhìn thầy Túc đã mang đồ ăn vào trong phòng...
Tụi nhỏ đang ngồi ngoài phòng khách mà!? Thầy Túc mang đồ ăn đi đâu vậy?
Trong phòng trẻ em, Túc Thanh Phong mang đồ ăn tới cho hai đứa nhỏ đang gào khóc vì đói, dặn dò: "Bên ngoài đang quay chương trình, các con và anh đợi ở đây đừng ra ngoài, chờ họ quay xong là được." Hắn bổ sung: "Nếu đói thì bảo anh gọi điện cho papa."
Túc Úc đang nghịch màn hình giám sát trên máy tính bảng, màn hình hiển thị cảnh tượng ngoài phòng khách. Ngoài ra thì trong tay cậu nhóc còn có hai con búp bê lớn bằng lòng bàn tay, xung quanh bày một trận đồ lớn bằng cái ghế: "Yên tâm đi, quay tí là xong ấy mà."
Ly Huyền Thính chui ra khỏi ngọc Phượng Hoàng, ngồi cạnh Túc Úc xem giám sát, càng nhìn càng thấy khoa học kỹ thuật thời đại này thật kỳ diệu.
Bên ngoài, nhân viên tổ chương trình nhanh chóng có mặt, dọn thiết bị ra rồi khởi động máy. Chim Sơn Ca thấy hai con rối ngồi trong phòng khách là tim đập thình thịch. Vậy mà dám dùng con rối để quay, nhà họ Túc đúng là gan to.
"Chà, hôm nay Minh Minh ngoan nhỉ."
"Anh nói tôi mới để ý đấy."
Nhân viên dọn thiết bị ra xong bắt đầu quay, trên màn hình là một gia đình bốn người đang tương tác trò chuyện. Nhưng không hiểu sao họ cứ thấy có gì đó sai sai, có gì đó không ổn, lại không thể diễn tả được. Nhất là thợ quay phim, hắn là người điều khiển ống kính nên cảm giác này càng rõ ràng. Hai bé song sinh khi lên hình vốn rất sống động, nhưng hôm nay lại cứ cứng nhắc thế nào.
Vị trí đặt máy quay nằm đúng ở ngoài phòng trẻ em, nên tiếng thảo luận truyền vào bên trong, người trong phòng nghe thấy hết. Túc Úc lập tức cầm con búp bê trên mặt đất, điều khiển con đại diện cho Túc Minh, túm lấy áo của "Túc Lê": "Xem Cửu Âm Bạch Cốt Trảo của ta đây."
Túc Lê nghiêng đầu, thấy anh trai chơi búp bê vui quên cả trời đất, nhìn sang Ly Huyền Thính ngồi cạnh, không nhịn được bay tới, kéo áo hắn, ra hiệu cho hắn tránh xa anh trai một chút.
Xem giám sát thì được, nhưng không được dạy hư Ly Huyền Thính.
"Buổi chiều Kinh Hạc mới tới, tối nay chúng ta vào núi, phá bỏ phong ấn trên khúc xương rồng." Túc Lê kéo Ly Huyền Thính đến cạnh mình mới yên tâm ăn tiếp. Những ngày này cậu đang dần hồi phục khả năng cảm nhận linh khí, mạnh hơn trước đây một chút.
Hồi phục là chuyện tốt, tuy hiện tại cũng khá hơn trước nhiều, nhưng vẫn kém xa thời kỳ đỉnh cao. Cậu muốn hồi phục tới trình độ của yêu quái bình thường thì ước chừng sẽ mất khoảng 10 năm.
"Linh mạch còn đau không?" Ly Huyền Thính hỏi: "Chuyện xương rồng cũng không vội, sức khỏe của ngươi quan trọng hơn."
Túc Lê gật đầu: "Trong người có linh lực là sẽ hết đau."
Ngũ giác hồi phục chỉ là bước đầu tiên, nhất là khi ngọc Phượng Hoàng và Ly Huyền Thính đã trở lại. Mặc dù cậu tiêu hao nhiều linh lực hơn, nhưng hồi phục cũng nhanh hơn. Có điều càng nói chuyện với Ly Huyền Thính, cậu càng cảm thấy tình trạng hiện giờ của hắn chắc chắn có liên quan đến độ kiếp.
Kiểu như luôn có một bức màn che phủ chuyện năm xưa, chỉ cần vén được nó lên, mọi chuyện sẽ dễ dàng được giải quyết.
Túc Minh ăn xong, lia mắt nhìn quanh, phát hiện cửa phòng đóng chặt không ra ngoài được. Nhóc con vươn vai, thấy Túc Úc đang chơi cái gì đó trong góc, bèn chạy tới.
Ly Huyền Thính hỏi: "Vậy ngươi định làm gì để phá bỏ phong ấn?"
"Dựng trận pháp. Khúc xương kia có cùng nguồn gốc với xương dùng để chế tạo thân kiếm của huynh." Túc Lê nói: "Khúc xương rồng phải giữ lại để đúc kiếm, nhưng nếu không gom đủ mảnh vỡ thì cũng không thể cứ để huynh chờ mãi được. Vì chúng có cùng nguồn gốc nên có thể..."
"Làm gì vậy hả!" Túc Úc đột nhiên quát: "Minh, bỏ móng vuốt ra!"
Túc Lê còn chưa nói hết, một thứ từ trên trời rơi xuống bát của cậu, cháo bắn đầy mặt Túc Lê, mà trong chén thì có một con giống như là búp bê vải đang nổi lềnh phềnh.
Túc Lê: "..."
Cậu quay sang, thấy Túc Úc ngồi cạnh máy tính bảng đang dùng một tay đè Túc Minh xuống, còn Túc Minh thì đang ngậm trong miệng con búp bê còn lại, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ vô tội.
[Tác giả có lời muốn nói]
Anh em đánh nhau, bé Lê lãnh đủ.
____________________
Hay còn gọi là Lớn bé đánh nhau, đứa ở giữa chịu trận =))))))))))))