Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Lớp học đặc biệt
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tin tức về buổi livestream của Túc Dư Đường nhanh chóng lan truyền, thu hút vô số người hiếu kỳ tìm đến. Khi vào phòng phát sóng, họ thấy Túc Lê đang chăm chú vẽ tranh, xung quanh là khung cảnh rừng cây hồ nước và các vị phụ huynh đang vây xem. Hơn nữa, phần bình luận trực tiếp chia thành hai luồng rõ rệt: một bên hăng hái cổ vũ bé con vẽ tranh, bên còn lại thì hoàn toàn bối rối, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
[Thì ra là vậy, trước đây tôi nhìn những trận văn phức tạp không hiểu gì, hóa ra là đã được giản lược đi, thế mà vẫn có thể vẽ ra trận pháp.]
[Đã học được!]
[Cho hỏi, đây là livestream của cục cưng đúng không?]
[Xem bé cưng nhà tụi tôi vẽ tranh này, vẽ siêu đẹp!]
[Hay thật, tôi xem livestream mà cứ ngỡ đang lướt Weibo, toàn thấy các vị bên giới huyền học đổ bộ.]
[+1 tới để xem mấy em bé thôi.]
[Chê tranh của cục cưng nhà tôi không đẹp à?]
Khi Túc Lê hoàn thành trận pháp, cũng đã mất nửa tiếng đồng hồ. Cậu bé ném cành cây xuống, quay người nhìn dòng bình luận, rồi lại nghe papa nói: "Bé con mệt chưa? Chúng ta ăn sáng thôi nhé."
Nghe đến chuyện ăn, linh mạch khô kiệt trong người Túc Lê lập tức thúc giục. Bé con trả máy tính bảng cho mẹ, chạy những bước lũn cũn về phía cha.
Buổi livestream cứ thế kết thúc.
Túc Dư Đường tắt livestream, tổ chương trình cũng nhanh chóng chia sẻ lại buổi phát sóng kèm theo lời giải thích từ phía phòng làm việc. Cộng đồng mạng mới vỡ lẽ, hóa ra buổi phát sóng trực tiếp hôm nay là để chúc mừng sinh nhật hai bé. Ban đầu, tổ chương trình dự định quay một đoạn phim ngắn để phát vào thứ Ba, nhưng sau đó đã đổi thành livestream mừng sinh nhật.
Nguy cơ được hóa giải một cách khéo léo, Chim Sơn Ca gọi điện tới rối rít cảm ơn, nói một hồi kích động quá còn bật khóc thút thít. Vậy là rắc rối của ngày Chủ Nhật đã được giải quyết êm đẹp. Cả gia đình vui vẻ quây quần trong rừng tổ chức sinh nhật cho hai đứa nhỏ, trong khi trên mạng xã hội, đến tối vẫn còn xôn xao bàn tán về buổi livestream. Đa số mọi người đều gửi lời chúc mừng sinh nhật cặp song sinh, nhưng sau khi chúc phúc, một bộ phận tu sĩ lại tiếp tục bàn luận về trận pháp.
Trên diễn đàn chính thức của Liên Minh Tu Sĩ Nhân Tộc, một đoạn video Túc Lê vẽ trận tụ linh cơ bản đang được lan truyền rộng rãi ---
[Tuyệt vời quá, sư thúc tôi xem hơn tháng vẫn không hiểu, vậy mà tôi xem một buổi livestream đã hiểu ngay.]
[Đứa bé này quả thực không tầm thường. Lần trước hình như có vị nào đó nói rồi thì phải? Con non nhà Thần Loan Điểu có thiên phú về trận pháp? Tôi nhìn thế nào cũng thấy khó tin!]
[Này, ông đừng có chuyện gì cũng kêu khó tin như vậy, chuyện này mấy cụ nhà tôi cũng từng nhắc tới đó.]
[Vị ở trên nói mau đi, chuyện gì vậy, sư huynh của tôi bị đả kích đến mức phải bế quan rồi.]
[Truyền thừa của Yêu tộc khác với đạo tu của Nhân tộc, nghe nói huyết mạch của cha mẹ có thể củng cố thiên phú cho con cái. Trước đây tôi không biết, nhưng vì vụ trận pháp này mà tôi đi nghe lỏm mấy cụ trong nhà nói chuyện mới vỡ lẽ. Thứ nhất, cha mẹ của đứa bé này là Túc Dư Đường và Túc Thanh Phong, hai vị đại yêu lừng lẫy từ ngàn năm trước, chính là Thần Loan Điểu và Cửu Vĩ Thiên Miêu đó, thuộc hàng đại yêu đứng trên đỉnh cao trong Yêu tộc.]
[Chỉ vì thế thôi sao? Dù huyết mạch của cha mẹ có mạnh đến mấy thì đứa bé cũng không thể tự dưng biết và học được nhiều thứ như vậy chứ?]
[Vậy thì ông không biết rồi, nghe nói đứa bé đó là phản tổ! Ông có biết Yêu tộc phản tổ là gì không? Chính là sở hữu truyền thừa siêu khủng khiếp đó. Những thuật pháp cổ đại đã thất truyền nhiều năm qua nay xuất hiện trở lại đều nhờ vào truyền thừa của Yêu tộc. Túc Lê chắc chắn là một yêu phản tổ!]
[Chà, ghê gớm vậy sao.]
[Vậy nghĩa là chúng ta có thể đến tìm đứa bé, nhờ nó chỉ dạy cho rồi?]
[Ngươi ngốc sao, hai vị đại yêu họ Túc kia không phải dạng tầm thường đâu. Năm đó họ từng gây sóng gió kinh hoàng, có lẽ đến giờ các cụ nhà ngươi nghe đến vẫn còn e dè đó. Tóm lại, hai vị này có tu vi cực kỳ cao thâm, mấy năm nay họ đã gác kiếm quy ẩn nên giới tu đạo mới không có tin tức gì về họ. Nghe nói Liên Minh Đạo Tu gửi bái thiếp tới đều bị từ chối. Lại còn mơ được chỉ dạy, không chịu nhìn xem cha mẹ người ta ghê gớm đến mức nào.]
Trong lúc nhóm tu sĩ đang ầm ĩ tranh cãi, Bạch Nhất Niệm ở thành phố S sau khi đổi ca ở đạo quan về nhà nghỉ ngơi, rảnh rỗi lướt mạng thì thấy lại đoạn quay màn hình buổi livestream của Túc Dư Đường. Hắn xem đi xem lại, sau đó vội vàng chạy vào hét lớn với ông lão đang luyện công trong sân: "Ông ơi, ông nhìn xem người này có phải là Bạch Quân không!"
---
Đủ loại lời đồn lan truyền, một nhóm tu sĩ có tu vi cao thâm vốn đang lo sốt vó vì lời đồn về long uy phượng gáy đêm qua ở núi Tức Linh, nay lại thêm đoạn video này, khiến họ lập tức tập trung sự chú ý vào Túc Lê.
"Kinh Hạc tiên sinh chính là tộc trưởng tộc Huyền Hạc, nghe nói nửa năm qua thường xuyên lui tới núi Tức Linh... Liệu dị tượng tối qua có liên quan tới Phượng Hoàng không?"
"Tôi đã hỏi Cục Quản Yêu rồi, họ nói trên núi không có gì cả, chỉ là tin đồn nhảm nhí thôi."
"Hôm nay tôi đã được chứng kiến tài nghệ trận pháp của con non nhà họ Túc, quả thực rất thâm sâu. Nếu đứa bé đó có truyền thừa của Yêu tộc, chúng ta cần phải đến bái phỏng càng sớm càng tốt. Với tài năng này, mời đứa bé tới làm Khách Khanh* trưởng lão cũng hoàn toàn hợp lý."
*Khách khanh là từ thời xưa dùng để chỉ những vị quan từ các nước khác tới nước sở tại làm việc. Nói đơn giản là mấy người làm trong đại sứ quán/lãnh sự quán Việt Nam ở nước ngoài ấy.
"Nhưng nhà họ Túc không nhận bái thiếp!"
Các tu sĩ Nhân tộc càng nói càng thêm sầu não. Những ngày qua không phải họ không gửi bái thiếp, nhưng tất cả đều bị từ chối. Mọi tin tức về nhà họ Túc đều phải tìm hiểu từ trên mạng. Đến mức mà các trưởng bối trong tộc còn học được cách lên mạng xem chương trình, soi cho bằng hết những hình ảnh trông giống trận pháp để sao chép lại. Chỉ tiếc là những "trận pháp" đó đều là bản giản lược, ví dụ như trận tụ linh hôm nay, nếu không được giải thích thì không thể hiểu được quá trình bày trận.
"Tôi nghe nói mấy lão già kia đã khởi hành tới núi Tức Linh rồi sao...?"
"Cái gì? Sao tôi không biết?"
"Ngươi không biết sao? Người nhanh nhất chính là Bạch Dương chân nhân. Ông ấy đã đóng quân ở núi Tức Linh từ mấy tháng trước, Tam Nguyên Quan còn tới bàn chuyện hợp tác với thôn bên đó, muốn mở cả chi nhánh luôn kìa!"
---
Sau tiệc sinh nhật, gia đình họ Túc trở lại cuộc sống yên bình như trước. Ly Huyền Thính được chuyển vào phòng nhi đồng. Căn phòng vốn rất rộng rãi, giờ kê thêm một chiếc giường nữa lại có vẻ hơi chật chội. Ba Túc thấy vậy càng quyết tâm đẩy nhanh tiến độ trang hoàng lầu hai, ngay trong đêm đã liên hệ với đội ngũ thiết kế nổi tiếng của Yêu tộc.
Trong lúc chờ đợi trang hoàng, ba Túc thích dẫn các con ra ngoài dạo chơi. Phim mới của Túc Dư Đường đã bước vào giai đoạn quảng bá nên đợt này tỷ ấy lại bận rộn, thế là chuyện chăm sóc lũ nhỏ rơi hết lên đầu Túc Thanh Phong và Túc Úc. Buổi chiều, Túc Úc muốn đi chơi bóng với Quý Minh ở công viên, ba Túc bèn dẫn hai đứa nhỏ tới gốc cây xem các ông chơi cờ. Túc Minh thì thích chạy khắp nơi, ba Túc luôn phải đi theo sát.
Túc Lê và Ly Huyền Thính theo sau hai cha con, Túc Lê vừa đi vừa giải thích cho Ly Huyền Thính về đủ loại công trình ở đây.
"Lê Lê, hôm nay lại tới học tiếng Anh à?" Mấy ông lão ngồi dưới gốc cây thấy Túc Lê tới thì vẫy tay chào.
Túc Lê bước đến: "Hôm nay không học ạ, anh Bạch Quân đi thư viện rồi."
Vì trong nhà đang sửa chữa, mấy đứa nhỏ thường xuyên ra ngoài chơi, thỉnh thoảng sẽ gặp Bạch Quân ngồi đọc sách trong công viên. Mỗi lần như vậy, Bạch Quân sẽ dạy bé con học tiếng Anh, các ông chơi cờ ở gần đó cũng đã quen với tiếng giảng bài.
"Thế con có muốn chơi cờ không?" Một ông lão nhiệt tình mời.
Hai đứa nhỏ bước tới ngồi lên ghế đá, xem các ông chơi cờ. Xem một hồi, Túc Lê để ý thấy Bạch Dương chân nhân đang đứng nói chuyện với mấy ông lão xa lạ dưới tán cây đằng xa, bèn hỏi: "Mấy ông đó làm gì vậy ạ?"
"Mấy ông bên đó hả, à là cán bộ về hưu, hôm trước mới chuyển tới thôn mình dưỡng lão." Ông cụ giải đáp: "Công viên thôn mình mới mở rộng con nhớ không? Ủy ban muốn thuê thêm vài người nữa tới trông coi, thế là vừa hay. Họ lại là người quen của sư phụ Bạch Dương nữa, nên để thầy Bạch chịu trách nhiệm huấn luyện cho họ."
Nói xong, ông cảm thấy có lẽ bé con sẽ không hiểu mấy chuyện này, bèn bổ sung: "Tức là học cách canh cổng đó con."
Canh cổng mà cũng phải học ư? Túc Lê sửng sốt, càng thêm tôn kính việc học trong xã hội Nhân tộc, thế mà việc trông cửa cũng là một môn học vấn.
Túc Lê và Ly Huyền Thính ngồi dưới bóng cây hóng mát. Khoảng 4-5 giờ chiều, Bạch Quân từ thư viện trên trấn về, thấy Túc Lê ngồi dưới gốc đa bèn tới kiểm tra bài. Hai anh em nói chuyện một hồi, Bạch Dương chân nhân dẫn theo mấy ông lão kia đi tới.
Bạch Quân thấy những gương mặt lạ thì rất ngạc nhiên: "Đây là ai?"
Túc Lê giải thích: "Các ông bảo mấy ông ấy tới học cách trông cửa."
Bạch Quân hiểu ra, hóa ra là những bảo vệ công viên thôn mới được thuê. Nhưng anh thấy có vài thanh niên lẫn trong số đó, một người còn là anh họ của Bạch Nhất Niệm. Sau lần trước Túc Úc tới nhà, những họ hàng nhiều năm không hỏi han gì đột nhiên gọi điện tới hỏi về mối quan hệ của anh với nhà họ Túc, trong đó anh họ anh là người nhiệt tình nhất. Hôm trước Bạch Quân vừa cúp điện thoại của anh ta xong, không ngờ anh ta lại chạy tới tận đây.
"Anh ơi?" Túc Lê thấy Bạch Quân ngẩn người bèn hỏi: "Mình có học nữa không ạ?"
"Học chứ, nhưng hôm nay hơi muộn rồi, mình học mấy từ dễ thôi nhé." Bạch Quân hoàn hồn, lấy quyển nháp từ trong cặp ra, bắt đầu dạy học.
---
Bạch Nhất Niệm nhìn thấy Bạch Quân trong livestream, vất vả chờ đến kỳ nghỉ, sốt sắng chạy tới hỏi thăm. Kết quả là nhà không có ai, gọi điện thì không bắt máy. Hắn đành tới xem lão tổ tông có gì căn dặn, không ngờ lại gặp được các tiền bối Đạo gia khác.
"Chân nhân, chúng ta đi đâu vậy ạ?" Bạch Nhất Niệm thấy Bạch Dương chân nhân đi lên phía trước, bèn nhìn theo hướng đó, chỉ thấy một nhóm các ông lão đang tụ tập chơi cờ.
Bạch Dương chân nhân không nói nhiều, các tiền bối khác thấy thế cũng đi theo, cả đoàn người đi tới gốc đa bên kia. Bạch Nhất Niệm thấy Bạch Quân và Túc Lê trong đám người, đang định chào hỏi thì lão tổ tông nhà mình đã đi lên trước, vừa đi vừa hiền hòa nói: "Thầy giáo trẻ, hôm nay có dạy học không? Lão đạo có thể dự thính không?"
Túc Lê thấy đó là Bạch Dương chân nhân thì đã quen mặt. Vị tu sĩ Nhân tộc này rất hiếu học, mỗi lần Bạch Quân dạy tiếng Anh ông ấy đều sẽ tới nghe. Cậu theo thói quen dịch mông nhường chỗ cho Bạch Dương chân nhân.
Bạch Quân cũng rất có thiện cảm với ông lão khiêm nhường này, học theo các ông bà trong thôn gọi người ta là thầy Bạch: "Thầy Bạch ngồi đi ạ, hôm nay cháu chắc không giảng nhiều, trời sắp tối rồi."
Các tu sĩ xung quanh nghe được bên này đang dạy học, vội vàng nói ---
"Làm phiền thầy giáo trẻ, tôi cũng muốn dự thính!"
"Có thể cho tại hạ quấy rầy..."
"Thầy giáo trẻ..."
Thấy một đám người xông tới, Ly Huyền Thính theo bản năng đứng chắn trước mặt Túc Lê, che chở cho cậu.
Túc Lê sững sờ, thì thầm hỏi Bạch Quân: "Nhân tộc muốn làm người canh cổng cũng phải học tiếng Anh ạ?"
"..." Bạch Quân không biết phải nói sao: "Công viên của thôn mình chắc không yêu cầu trình độ văn hóa cao đến vậy đâu."
Các ông đang chơi cờ tự dưng thấy cả đống người lạ vây quanh Bạch Quân và Túc Lê, mấy ông lão thường hay nghe giảng vội vàng chạy tới.
"Ấy nhường chút nào, mình phải có trước có sau chứ, mọi người xếp hàng đi."
"Đây là chỗ ngồi hàng ngày của tôi, bên kia còn chỗ trống kìa, các ông nhường ghế đi."
"Lão Ngô, Bạch Quân chuẩn bị dạy này, sắp hết ghế rồi đấy."
Túc Lê thấy vậy liền kéo Ly Huyền Thính lùi lại. Bình thường cũng chỉ có 7-8 người, hôm nay lại có thêm gần chục "gác cổng mới". Mà chỗ học của họ cũng chẳng rộng rãi gì cho cam, ngần ấy người bu lại, cảm giác hết cả chỗ thở.
Bạch Quân cũng sốc, đành phải đứng dậy sắp xếp chỗ, tránh cho họ chen lấn nhau. Vất vả lắm mới sắp xếp xong, ông lão được gọi là lão Ngô hớt hải mang tới một tấm bảng trắng: "Tiểu Bạch, ông mượn được bảng của bên ủy ban này, cháu viết lên đây đi."
Bạch Nhất Niệm đứng ở ngoài cùng, căn bản không chen vào được, thấy vậy đành kéo một ông lão lại hỏi: "Ông ơi, mọi người học gì thế ạ? Học trận pháp à?"
"Trận pháp cái gì, đây là học tiếng Anh." Ông lão kia đáp: "Cậu muốn học thì xếp hàng đi, thanh niên không được chen ngang."
"Học tiếng Anh...?" Bạch Nhất Niệm hoài nghi cuộc đời: "Người già thôn này đều hiếu học đến vậy sao???"
Ba Túc dắt Túc Minh đi dạo một vòng, trở lại mới phát hiện con trai và con nuôi của mình bị cả đám người bao vây, không thấy đâu nữa. Mà hắn còn loáng thoáng nhận ra vài khuôn mặt của bên đạo tu Nhân tộc.
"Bé con!" Ba Túc đứng ngoài gọi.
Túc Lê nghe được, bèn kéo tay Ly Huyền Thính chen ra ngoài. Nhưng mà bé con nhỏ quá, suýt bị mọi người đè bẹp, cuối cùng vẫn là Ly Huyền Thính dẫn cậu ra.
Túc Lê thấy papa lập tức hỏi: "Về ăn cơm ạ?"
Đợt này ngũ giác của cậu đã khôi phục rất nhiều, Huyền Thính có thực thể nên đã có thể tự tu luyện, nhưng không hiểu sao nhu cầu của cậu với linh khí không hề giảm, bụng ngày càng dễ đói.
"Về ăn thôi." Ba Túc mỗi tay bế một đứa: "Tối nay có thịt kho tàu mà Huyền Thính thích đấy."
Đợi người nhà họ Túc đi khuất, Bạch Quân cũng kết thúc buổi học. Trong số tu sĩ chen chúc ở đây, có mấy người từng học tiếng Anh, nghe cả buổi cũng rất thắc mắc, thấy đã học xong thì hỏi Bạch Dương chân nhân: "Cậu bé kia là người phương nào vậy, chân nhân tới đây không phải để học trận pháp ư?"
Bạch Dương chân nhân khựng lại: "Trận pháp? Không, lão đạo đang học tiếng Anh với thầy giáo trẻ."
Các tu sĩ khác: "...?"
Bạch Nhất Niệm càng bối rối: "Nhưng mà cậu bé dạy ngài là em họ của con mà..."
Hơn nữa còn là con cháu nhà họ Bạch đó, lão tổ tông thế mà lại gọi đứa bé là thầy!
---
Thời gian trôi rất nhanh, việc tu luyện của Túc Lê dần vào quỹ đạo, cơ thể và thần hồn ngày càng hòa hợp. Một tuần sẽ có mấy ngày cậu tới công viên rèn luyện, thỉnh thoảng đi đá bóng với Tiểu Bàn, Tiểu Đông, còn lại thường sẽ ngồi dưới gốc đa xem các ông đánh cờ.
Túc Lê ngồi dưới gốc đa nhiều, nhiều khi cũng để ý mấy bảo vệ mới của công viên cứ nhìn mình chằm chằm, như thể muốn nói chuyện với cậu. Bé con bèn hỏi cha: "Bát bát, bát bát có biết họ không?"
Ba Túc đang nghịch đất với Túc Minh, nghe vậy nói: "Mấy người đó hả, papa không biết, bé con có việc gì à?"
"Bọn họ cứ nhìn chúng ta." Túc Lê giải thích.
Ai trong công viên cha cũng biết, thấy bọn họ cứ nhìn mãi, Túc Lê còn tưởng là người quen của cha.
Ba Túc nhân cơ hội giáo dục con: "Bé con, dạo trước thôn mình nghe đồn có ác yêu tới đó. Nếu có người lạ bắt chuyện với con, con không cần nghe, đi luôn, rõ chưa? Nếu người đó rất lợi hại thì con xé bùa hộ thân papa cho, papa sẽ tới ngay."
Hắn nói xong cũng quay sang dặn Túc Minh: "Minh Minh rõ chưa nào?"
Hai tay nhóc con toàn bùn là bùn, cái hiểu cái không kêu: "Bít òi."
Ba Túc buồn cười: "Là con biết rồi, đừng có bắt chước khẩu âm của anh cả, anh trêu con đấy."
Túc Lê không để trong lòng, cho tới một buổi chiều cậu và Ly Huyền Thính ngồi dưới gốc đa thảo luận về kiếm trận, vừa quay đầu đã thấy mấy ông lão kia đứng đằng sau. Cái kiểu muốn tiến lên lại không dám, rõ ràng rất hứng thú với chủ đề cậu và Ly Huyền Thính đang nói.
Đơn giản hóa trận pháp là một trong những hứng thú của Túc Lê. Học xong kiến thức cơ bản về mạch điện, cậu cũng ngộ ra rất nhiều điều, làm mấy cái này lại càng thuận buồm xuôi gió. Mấy hôm nay ngồi học với Huyền Thính, cậu sẽ theo thói quen dùng các loại kiếm trận mà Huyền Thính quen thuộc, phân tách chúng ra.
Mấy ông lão đang nghe trộm thấy trận pháp Túc Lê vẽ trên đất cũng không hiểu. Cái này na ná với hình ảnh mà đám con cháu cho họ xem, trông giống trận pháp, nhưng thiếu tay thiếu chân, không có giải thích thì không thể hiểu được. Họ thấy Túc Lê bắt đầu thảo luận với đứa bé kia thì lại càng ngứa ngáy.
Túc Lê ngừng tay: "Mọi người muốn nói gì à?"
Lần nào cũng tới đây nhìn trộm cậu, nhìn mấy ngày rồi, có chuyện gì lại không chịu nói.
Mấy ông lão nhìn nhau, đúng lúc này Bạch Dương chân nhân đi tới, thấy vậy liền lên tiếng: "Tiểu tiên sinh, mấy vị này muốn lĩnh giáo trận pháp với ngài, liệu có làm phiền ngài không?"
Túc Lê có thiện cảm với Bạch Dương, ông ấy gọi Bạch Quân là thầy giáo trẻ, còn với Túc Lê lại là tiểu tiên sinh.
"Người quen của ông à?" Túc Lê hỏi.
Bạch Dương chân nhân đáp: "Là bạn bè năm xưa cùng cầu đạo. Bọn họ cũng nghiên cứu trận pháp rất lâu, cực kỳ hứng thú với trận đồ của ngài."
Túc Lê nghe thế mới hiểu mấy người này là tới hỏi về trận pháp: "Các người muốn học trận pháp gì?" Nói rồi bổ sung: "Hay là có gì không hiểu không?"
Bạch Dương chân nhân nhìn một ông lão, người kia lập tức lấy từ trong túi càn khôn ra một quyển trận đồ. Cuốn trận đồ này cho tới nay vẫn chưa được giải mã hết. Người kia cung kính nói: "Trận đồ cổ lưu truyền tới nay rất ít, hầu hết bị các gia tộc lớn cất giữ. Cuốn trận pháp này là bản in lại tôi được một người bạn tặng, nhưng cho tới nay vẫn chưa hiểu thấu đáo. Thấy tiểu tiên sinh thiên phú hơn người nên muốn thỉnh giáo ngài điều này."
"Chân nhân đây là bỏ vốn gốc rồi, thế mà lấy cả cuốn này ra sao?"
"Những thứ này giữ lại để mang theo vào quan tài hay sao? Mấy gia tộc kia độc chiếm trận đồ cổ, nhưng thật sự hiểu được thì có mấy ai?"
"Tôi cũng có một quyển dang dở đây, cũng không lĩnh hội được."
Trước đó Túc Lê từng nghe Phong Yêu đề cập, phần lớn các trận pháp cổ đều đã thất truyền. Về sau Kinh Hạc cũng giải thích là do năm đó chiến tranh dẫn tới rất nhiều truyền thừa bị tuyệt tích. Phong Yêu còn dặn cậu phải che giấu, tránh cho người ngoài biết những thứ này mà tới cướp đoạt.
Nhưng Túc Lê lại cảm thấy không mấy quan trọng. Trận pháp là một ngành học có lối đi riêng, ngoài ra còn dựa vào thiên phú. Những thứ này dù có công bố với bàn dân thiên hạ thì với trình độ của trận tu hiện tại, cũng chẳng mấy ai xem hiểu. Người đời sau tuy thuật pháp kém cỏi, nhưng tư tưởng tân tiến hơn bọn họ thời đó rất nhiều. Thay vì cất giấu, chi bằng cứ lan truyền rộng rãi, để người tài có cơ hội. Hơn nữa... Cất giấu mấy thứ này có khi lại là một cái hại, thà rằng nhân cơ hội tung ra.
Ông lão kia nói tiếp: "Không giấu gì tiểu tiên sinh, đa phần trận đồ cổ lưu truyền tới nay đều không trọn vẹn, quyển này cũng là một quyển dang dở." Ông ta thấy khó nói, nhưng vẫn quyết tâm mở miệng: "Trận pháp Thượng Cổ vốn khó hiểu, trận đồ dở dang lại càng khó. Hiểu biết của tiểu tiên sinh về trận pháp thiên hướng về hệ Thượng Cổ, nên lão hủ muốn thử vận may."
Hiện nay trận pháp chia ra làm rất nhiều hệ, nhưng phần lớn là phân tách phát triển từ thời Thượng Cổ. Tu sĩ hiểu về trận đồ cổ ngày càng thưa thớt. Nếu có thể tìm được những phần còn thiếu, ghép lại cho hoàn chỉnh thì đó chắc chắn là một niềm vui bất ngờ với trận tu, cũng là trăm lợi không hại cho giới tu đạo.
"Để ta xem thử." Túc Lê cầm lấy giở xem. Lối vẽ trận văn này đúng là lối vẽ thời Thượng Cổ. Xem kỹ thì có vẻ như là trận định thủy, là trận pháp mà tu sĩ linh căn hệ thủy am hiểu nhất.
Túc Lê chiếu theo trận văn, vẽ lại ra đất, mấy ông lão kia vội vàng xông tới.
"Thật ra cái này không phải dang dở, chỉ là trận định thủy chia ra làm 3 cuốn: tiền, trung, hậu. Quyển này của ông hẳn là quyển trung, thiếu hai quyển tiền và hậu, nên mới không hiểu."
Túc Lê nói: "Nhưng quyển trung cũng là quyển quan trọng nhất, nó là trung chuyển, là chuyển tiếp. Nét đầu và nét cuối của mỗi trận pháp trong cuốn này thể hiện tác dụng của hai cuốn còn lại."
Ông lão kia kinh ngạc: "Chẳng lẽ tiểu tiên sinh đã từng đọc hai cuốn tiền và hậu?"
"Chưa." Túc Lê không buồn ngẩng lên. Trận định thủy của Nhân tộc liên quan gì tới cậu, huống hồ cậu trời sinh hệ hỏa, biết trận pháp hệ thủy cũng không xài được: "Nhưng trận pháp có thể vẽ ra dựa vào trận văn. Mọi người nhìn vào đây, chỗ này thiếu một nơi dẫn linh vào trận, tức là quyển trước chắc chắn chỉ cách vẽ trận dẫn linh."
Mấy ông lão nhìn Túc Lê vẽ lại trận pháp, thuận theo mạch suy nghĩ và nét vẽ của cậu, nhất là cái người lấy ra quyển sách đó. Trước kia ông ta đã vẽ không biết bao nhiêu lần, vẫn không hiểu thấu đáo, nhưng giờ lần theo nét vẽ của Túc Lê, thế mà lại loáng thoáng nắm bắt đôi phần: "Hóa ra là như vậy, ngài đang bổ sung trận văn?"
Trận pháp Thượng Cổ dùng lối vẽ khác với trận pháp hiện đại. Đợt trước Túc Lê mượn của Kinh Hạc rất nhiều trận pháp hiện đại để nghiên cứu. Sợ mấy người này không hiểu, cậu còn dùng bút pháp hiện đại vẽ những chỗ mấu chốt: "Ừ, bây giờ đã hiểu chưa?"
"Hóa ra là vậy?"
"Đây là trận pháp hệ thủy rồi."
"Thật kỳ diệu, hóa ra trận pháp Thượng Cổ có nhiều bút pháp như vậy."
"Hóa ra chỗ này có thể vẽ như vậy? Thật sáng tạo."
Mấy ông đánh cờ ở gần đó thấy bên gốc đa đằng kia tụ tập một đống người, bèn hỏi: "Bên kia đang làm gì vậy?"
"Xem bé con nhà họ Túc vẽ tranh ấy mà. Con trai tôi bảo Túc Lê ở trong chương trình vẽ đẹp lắm."
Túc Lê giảng một lèo tới khi trời tối, cho đến khi cha gọi cậu về ăn cơm. Túc Lê cứ nghĩ mình có thể giảng xong, kết quả mới giảng được một nửa, không thể làm gì khác ngoài nói: "Tạm thời tới đây thôi."
Bé con phủi tay, nắm tay cha chuẩn bị về nhà. Nhưng ngẩng lên thì thấy mấy ông lão vốn dán mắt vào trận văn nhao nhao xoay đầu lại nhìn cậu, trong mắt tràn đầy tiếc nuối: "...."
Cậu đành phải nói: "Hôm khác nói tiếp."
Thời gian trôi rất nhanh, mỗi tuần Túc Lê vẫn đều đặn được cha dẫn ra ngoài chơi. Trước kia là ngồi dưới gốc đa nghe Bạch Quân giảng bài, nhưng giờ lần nào tới cũng sẽ gặp một ông lão cầm sẵn trận đồ, thấy cậu là hồ hởi gọi, hết sức nhiệt tình, còn mang cho cậu rất nhiều đồ ăn vặt có linh khí. Mỗi lần giảng như vậy là cả buổi, thậm chí Túc Thanh Phong cũng hình thành thói quen đợi con nói xong rồi mới nắm tay con về nhà ăn cơm.
Mà ngày hôm đó, các ông lão nghe Túc Lê giảng bài xong, hỏi cậu khi nào lại tới nữa.
Túc Lê phủi bụi trên tay: "Không tới nữa, bát bát bảo ta có thể đi học mẫu giáo."
Bé Lê: Được đi học mẫu giáo rồi!
Nhóm chân nhân: Hả? Đi học mẫu giáo?
Bạch Quân: Sao em ông hào hứng với việc đi học mẫu giáo vậy?
Túc Úc: À tại tôi bảo đứa bé là đi học mẫu giáo sẽ được học kiến thức mới.
Bạch Quân: Ông nghiêm túc đấy à?
Túc Úc: Làm sao, tôi có nói sai đâu.