Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 59: Đi học
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thế là ngày khai giảng cũng tới nhanh chóng, một học kỳ mới bắt đầu. Túc Lê và Túc Minh cũng chính thức đi học mẫu giáo.
Trường mẫu giáo nằm ở thị trấn, cả đi lẫn về mất 40 phút. Còn từ trường cấp hai Tức Linh, việc đi lại chỉ mất chừng nửa tiếng. Ngôi trường này do bạn của ba Túc mở, và dù là trường mẫu giáo dành cho Nhân tộc, nhưng trong số các thầy cô ở đây lại có một Yêu tộc, điều này khiến hai vị phụ huynh yên tâm hơn nhiều.
Người phản đối chuyện đi học mẫu giáo mạnh nhất chính là Trần Kinh Hạc và Ly Huyền Thính.
Trần Kinh Hạc không hài lòng với trình độ giáo dục ở vùng thôn trấn nhỏ này, muốn Túc Lê được học ở thành phố. Thế nhưng, ý định này còn chưa kịp bàn bạc với hai vợ chồng Túc Thanh Phong đã bị Phượng Hoàng đại nhân nhà mình đơn phương bác bỏ.
Trần Kinh Hạc nói: "Trường ở thành phố tốt hơn nhiều. Về sau, Phượng Hoàng đại nhân còn lên tiểu học, rồi cấp hai, cấp ba nữa, chất lượng giáo viên ở đó tốt hơn ở đây nhiều."
"Có xa thôn Tức Linh không?" Túc Lê hơi do dự hỏi: "Đi lại sẽ mất bao lâu?"
Trần Kinh Hạc đáp: "Muốn tới thành phố thì cả đi lẫn về cũng chừng hai tiếng, nếu đi tàu cao tốc..."
Túc Lê lập tức nói: "Thế thì ta không đi đâu."
Trần Kinh Hạc nói khan cả cổ họng, nhưng Phượng Hoàng đại nhân vẫn cho rằng học gần nhà tiện lợi hơn, không muốn đi quá xa, điều này khiến y đau đầu vô cùng. Hôm sau, y đành phải thương lượng với người trong công ty, chuẩn bị tiến hành đầu tư vào việc giáo dục cho các trường học quanh đây.
Người thứ hai phản đối là Ly Huyền Thính. Chuyện hộ khẩu của hắn đã được giải quyết xong, hắn có cùng hộ khẩu với Trần Kinh Hạc, trên danh nghĩa là em trai của Trần Kinh Hạc. Lúc bàn chuyện đi học mẫu giáo, ba Túc hỏi Ly Huyền Thính có muốn đi học tiểu học không, điều này khiến Ly Huyền Thính khó hiểu: "Con không thể đi trường mẫu giáo với A Ly ạ?"
Ba Túc sững sờ: "Tất nhiên là không rồi, Huyền Thính đã sáu tuổi rồi, năm nay sẽ phải lên lớp một."
"Sáu tuổi không thể học trường mẫu giáo ạ?" Ly Huyền Thính vốn đã chuẩn bị cùng Túc Lê đi học mẫu giáo, lại không biết xã hội hiện đại có sự phân chia và hạn chế tuổi tác đối với các bậc học.
Túc Thanh Phong khuyên: "Sáu tuổi là phải học tiểu học rồi. Bây giờ con có đi trường mẫu giáo cũng không cùng lớp với bé Lê được, em ấy học mẫu giáo bé."
Ly Huyền Thính sốt ruột: "Con có thể biến về hình thái ba tuổi mà."
Ba Túc cười: "Nhưng mà tuổi đã ghi vào hộ khẩu rồi, cái này không sửa được đâu."
Túc Lê biết chuyện cũng rất bất ngờ, cậu chưa từng nghĩ tới tình huống này. Hôm trước, cậu còn bàn với Ly Huyền Thính về việc đi mẫu giáo sẽ học những gì: "Lớn tuổi thì không được đi trường mẫu giáo ạ?"
"Cũng không phải là không thể. Nhưng mà mỗi lứa tuổi sẽ có chương trình học phù hợp. Nếu Huyền Thính theo con tới trường mẫu giáo, đến lúc đó người ta sẽ nói là Huyền Thính có vấn đề." Ba Túc kiên nhẫn giải thích đạo lý đối nhân xử thế cho con: "Miệng lưỡi người đời rất đáng sợ. Dù nhà mình không quan tâm đến những chuyện này, nhưng những lời đồn đại sẽ luôn tồn tại, đây là thứ mà thuật pháp cũng không thể giải quyết được."
Chuyện đi học cứ thế được quyết định. Ly Huyền Thính sẽ đi học tiểu học, còn Túc Lê và Túc Minh đi học mẫu giáo.
Ly Huyền Thính học ở trường tiểu học trong thôn, cạnh trường cấp hai Tức Linh, ba Túc tan làm có thể tiện đường ghé đón. Ngày đầu tiên đi học, ba Túc lái xe đưa Ly Huyền Thính tới trường tiểu học trước. Giáo viên trong trường có quen biết với ba Túc, hắn đứng nhìn Ly Huyền Thính vào lớp rồi mới dẫn cặp song sinh tới trường mẫu giáo.
Túc Lê lo lắng. Tuy cha đã hứa hẹn và đảm bảo sẽ không có vấn đề gì, nhưng Ly Huyền Thính mới có được thân thể thực sự một thời gian, để hắn đến một hoàn cảnh xa lạ, không biết có quen được không.
Chẳng mấy chốc đã tới trường mẫu giáo. Trên thị trấn có vài trường mẫu giáo, và nơi Túc Lê cùng Túc Minh đăng ký học là một trường mẫu giáo tư nhân.
Túc Thanh Phong dẫn hai con, mỗi đứa một bên, vào trong. Túc Lê cứ dán mắt vào kiến trúc nơi đây. Có nhiều thứ cậu từng thấy trong khu vui chơi rồi, cầu trượt kia cũng có ở công viên trong thôn mình, nhưng cũng có vài thứ cậu chưa thấy bao giờ. Trong trường cũng có rất nhiều phụ huynh đưa con tới, gặp ba Túc dẫn hai bé song sinh vào, nhiều người tinh mắt nhận ra Túc Lê và Túc Minh, vội vàng tới chào hỏi.
Trước khi cho con đi mẫu giáo, ba Túc còn gọi điện cho rất nhiều bạn bè Yêu tộc từng cho con đi học, xin kinh nghiệm từ họ. Nghỉ hè, hắn thường xuyên dẫn Túc Minh ra ngoài chơi. Bé con sau khi dẫn linh nhập thể đã bắt đầu phân biệt được đồng tộc và nhân loại. Ba Túc cũng cẩn thận giải thích cho cậu nhóc biết sự khác biệt giữa Yêu tộc và Nhân tộc. Thấy Túc Minh vẫn thoải mái chơi với Tiểu Đông và Tiểu Bàn thì hắn dần yên tâm.
Yêu tộc con non đi học mẫu giáo sẽ hơi phiền phức, vì phải mang các loại bùa chú kiềm chế yêu tính, tránh xảy ra chuyện không hay. Những thứ này, ba Túc đã chuẩn bị đầy đủ và dặn dò hết lời. Trước khi ra ngoài, để tránh có chuyện, hắn còn cho tụi nhỏ mấy lá bùa giúp giảm bớt sự hiện diện. Nhưng luôn có vài Nhân tộc trời sinh không nhạy cảm với phù chú, thế là mấy cha con bị chặn ở trước cổng một lúc lâu mới vào được bên trong. Vì là ngày đầu tiên nhập học, cả ba phải tới văn phòng hiệu trưởng trước.
Hiệu trưởng đã nhận được tài liệu nhập học, nhưng nhìn hai đứa nhỏ theo cha vào văn phòng vẫn không khỏi ngạc nhiên. So với ảnh chụp và ảnh trên mạng, hai bé con ngoài đời trông đáng yêu xinh xắn gấp mấy lần, nhất là Túc Lê, bé tí xíu, khuôn mặt nhỏ nhắn cực kỳ.
"Đây là bé anh cả đúng không?" Hiệu trưởng ngồi xổm trước mặt tụi nhỏ, nhiệt tình chào hỏi.
Túc Lê thấy thế, nhớ tới lời cha dặn, chủ động nói: "Con chào cô ạ."
Túc Minh giật mình, bắt chước nói theo anh.
Hiệu trưởng cười tươi như hoa, khen bé con ngoan quá trời, sau đó đối chiếu tình trạng của các con với ba Túc: "Trường đã nhận được tài liệu anh gửi, chuyện sức khỏe của Túc Lê không tốt, chúng tôi cũng đã dặn dò thầy cô trông lớp rồi ạ."
"Vâng, làm phiền cô quá." Ba Túc xác định thủ tục không có vấn đề, cẩn thận hỏi những chuyện khác: "Nghe nói các phòng học đều có máy quay giám sát đúng không cô?"
"Vâng, tất cả đều là camera trực tiếp, anh có thể lên phần mềm dành cho phụ huynh để theo dõi các con." Hiệu trưởng đã quá quen với những trường hợp thế này: "Anh cứ yên tâm, điều kiện của trường có thể nói là tốt nhất ở vùng này, có cả bữa trưa lẫn bữa ăn nhẹ chiều cho các con. Nhà bạn nào xa quá, trưa không tiện về cũng có thể ngủ lại trường, các thầy cô sẽ tận tình chăm sóc."
Ba Túc xác nhận là có giám sát, yên tâm hơn, lại hỏi: "Buổi trưa tôi có thể tới thăm tụi nhỏ không?"
Hiệu trưởng đáp: "Buổi trưa là giờ nghỉ của các con, anh có thể tới, nhưng chúng tôi không khuyến khích anh làm phiền các con. Nếu anh thật sự không yên tâm thì có thể để con học thử hai buổi, cũng không nhất thiết phải ăn trưa ở trường. Nếu các con không ăn ở trường thì anh cứ điền đơn, tầm trưa là có thể tới đón các bé về."
Cô giáo nghĩ là ba Túc không yên tâm con nhỏ, bổ sung: "Để các con dần thoát khỏi vòng tay cha mẹ, trưởng thành là một chuyện rất quan trọng. Cha mẹ cũng đừng quá nuông chiều, cho các con đi học mẫu giáo rồi, ở vài thời điểm thích hợp có thể thử buông tay để tụi nhỏ độc lập."
"Vậy cô cho hai đứa nhỏ học thử hai ngày." Ba Túc gật đầu, nhưng vẫn do dự hỏi: "Trường mình có cung cấp bữa ăn cho các con đúng không ạ?"
"Có bữa trưa và bữa ăn nhẹ chiều." Hiệu trưởng nói xong khựng lại: "Sao vậy? Hai bé nhà anh kén ăn à? Anh đã điền đơn các món ăn kiêng cho con chưa?"
Ba Túc: "Không phải... Ý tôi là hai đứa nhà tôi ăn khá nhiều, cũng rất dễ đói. Lúc nhà trường chuẩn bị đồ ăn có thể cho hai đứa nhiều hơn một chút không?"
"Chuyện này anh cứ yên tâm, chúng tôi luôn chuẩn bị khẩu phần ăn phù hợp với từng giai đoạn tuổi tác."
Ba Túc không yên tâm: "Tụi nhỏ thật sự ăn rất nhiều đấy ạ."
Hiệu trưởng: "Anh cứ yên tâm!"
—
Ra khỏi văn phòng hiệu trưởng, Túc Lê và Túc Minh được ba dẫn vào phòng học. Giáo viên phụ trách lớp này là một cô giáo rất trẻ, đeo kính, vóc người nhỏ nhắn, nói chuyện cũng nhẹ nhàng. Ba Túc yên tâm, bàn giao các con cho cô giáo, báo trước là buổi trưa mình sẽ tới thăm các con. Sau đó, hắn vỗ vai Túc Lê, dặn cậu trông em, nếu thấy khó chịu với ai hoặc có chuyện gì thì có thể xé phù.
Ngoài cô giáo phụ trách ra, trong lớp còn có hai thầy cô khác chịu trách nhiệm hỗ trợ các lớp khác.
Ba Túc thấy hai bé con đi vào, cứ đứng mãi ở cửa sổ không chịu rời đi.
Cô giáo phụ trách đành phải nói: "Anh cứ yên tâm ạ, chúng em sẽ chăm sóc các con cẩn thận."
"Vâng, tôi rất yên tâm." Ba Túc đi được hai bước lại ngoái đầu nhìn một lần, cuối cùng lại vòng lại: "Để tôi xem thêm một lúc nữa."
Cô giáo: "..."
Ba Túc đứng ngoài cửa sổ lưu luyến nhìn hai con. Hai bạn nhỏ vào lớp rồi lại không quay đầu nhìn papa lấy một cái, nhanh chóng bị những thứ khác hấp dẫn.
Túc Lê tới nơi lạ, ngồi chung bàn với Túc Minh và vài bạn nhỏ khác, thỉnh thoảng lại nhìn quanh, quan sát từng đồ vật trong lớp. Cậu rất chờ mong được đi học, nhất là mỗi ngày thấy Túc Úc đi sớm về trễ, rồi nghe Bạch Quân khen thầy cô ở trường giảng bài rất hay, cậu luôn có một cái nhìn đầy màu hồng về chuyện đi học.
Trước kia ở Phượng Hoàng Thần Sơn học yêu pháp, cậu luôn tự xem sách hoặc tự nghĩ ra công pháp, chưa từng có ai chỉ dạy. Yêu tộc cũng có chuyện tiền bối dạy dỗ hậu bối, cũng không khác mấy với việc học của Nhân tộc. Túc Lê nghĩ đi mẫu giáo chính là chăm sóc em trai và học tri thức mới.
Chẳng qua khi tiếng chuông kỳ quái vang lên, các phụ huynh cũng lần lượt ra về, trong lớp chỉ còn các bé và thầy cô. Tiếng giảng bài mà cậu chờ mong đã lâu lại không tới, mà thay vào đó là một tiếng khóc phá vỡ sự cân bằng. Tụi nhỏ xung quanh lần lượt khóc ầm lên, đứa này nối tiếp đứa kia, khóc vang trời, khiến cả hai anh em đờ đẫn, không hiểu gì hết!
Các thầy cô mỗi người ôm một bé an ủi, vây quanh họ còn có các bé khác dụi mắt nức nở.
Hai bé con nhà họ Túc giữa một bầy trẻ em gào khóc lại trở thành ngoại lệ. Túc Minh ngơ ngác nhìn quanh, sau đó nhìn anh hai, cũng bắt đầu sụt sịt theo.
Túc Lê thấy thế nghiêm giọng: "Không được khóc!"
Túc Minh ấm ức: "Tại sao không được khóc? Các bạn đều khóc mà."
Túc Lê: "... Các bạn khóc thì sao em lại phải khóc theo?"
Túc Minh ngẩn ra: "Vậy sao em không được khóc theo?"
Túc Lê: "Tóm lại là không được khóc."
—
"Đừng khóc, đừng khóc, tới chiều papa sẽ đón con nhé."
"Con thấy xung quanh có nhiều bạn chơi cùng không? Chúng ta có thể vui vẻ chơi với các bạn mà."
...
Tiếng an ủi của thầy cô cứ văng vẳng bên tai, hai anh em ngồi trên ghế nhỏ, nhìn các bạn xung quanh được dỗ dành. Túc Minh bị Túc Lê kéo lại không cho chạy đi chơi, thế là đối tượng nói chuyện của nhóc chỉ có anh hai. Nhóc con vừa nghe vừa hỏi: "Sao họ lại nói buổi chiều bát bát mới tới?"
Túc Lê giải thích: "Buổi trưa bát bát sẽ tới đón chúng ta mà."
Đối thoại của hai anh em bị bạn nhỏ ngồi cạnh nghe được, kêu toáng lên phản bác: "Anh tớ bảo là nói dối! Trưa nay papa các cậu sẽ không đến đâu!"
Túc Minh quay lại hỏi: "Anh ơi, bát bát sẽ nói dối à?"
"Bát bát không nói dối." Túc Lê bảo đảm với em: "Buổi trưa bát bát sẽ tới đón chúng ta."
Lũ trẻ khóc quá dữ dội, bên tai toàn là tiếng khóc, Túc Lê chịu không nổi, lặng lẽ thả linh lực bao trùm lớp học. Trận pháp phù chú có thể sẽ gây ảnh hưởng tới trẻ em Nhân tộc, nhưng dùng linh lực trấn an thì không thành vấn đề. Linh lực của cậu nhanh chóng khuếch tán, tiếng khóc của tụi nhỏ cũng nhỏ dần.
Túc Lê quay sang thấy em trai cứ dán mắt vào ngón tay mình, khựng lại, vội rụt tay về: "Không được cắn."
Túc Minh ngây thơ đáp: "Dạ."
Túc Lê và Túc Minh ngồi trong lớp cả buổi. Mãi đến khi những đứa trẻ khác ngừng khóc, cô giáo bắt đầu dạy những điều mà ở nhà đã dạy, ví dụ như lúc ăn cơm, uống nước phải như thế nào, hoàn toàn không giống những gì Túc Úc đã khoe khoang. Dạy xong những điều này, cô giáo bắt đầu rủ các bạn chơi trò chơi.
Túc Minh ngồi một lúc cũng không chịu nổi, thấy các bạn khác đều chơi thì mặc kệ anh hai ngăn cản, tót đi chơi mất. Ba thầy cô tách ra để mắt tới các con. Cô giáo đeo kính thấy Túc Lê ngồi một mình trong góc lớp thì đi tới hỏi: "Lê Lê, sao con ngồi đây một mình vậy, không ra chơi với các bạn à?"
Túc Lê nghi hoặc: "Cô ơi, mình không học Toán ạ?"
"Toán ư?" Cô giáo cười: "Lê Lê còn nhỏ, chưa thể học Toán được. Hôm nay chúng ta học cái khác nhé."
Không học Toán?!
Túc Lê sửng sốt: "Vậy mình học gì ạ?"
Cô giáo xoa đầu Túc Lê: "Chúng ta sẽ học bài hát <Hai chú hổ> trước nhé."
Hai chú hổ...? Sao nghe quen vậy nhỉ.
Tác dụng của linh lực có hạn. Khi linh khí trong lớp tan biến, có mấy đứa bé nhắc tới cha mẹ lại bắt đầu khóc. Túc Lê ngơ ngác nhìn quanh, nhìn một nhóm con non Nhân tộc nức nở được thầy cô dỗ dành, hoảng hốt vượt qua một buổi sáng.
Buổi trưa, đã đến giờ ăn. Nghe nói đến việc ăn cơm, bụng Túc Lê rất đúng lúc kêu ọc ọc. Cậu ngửi được một mùi thơm nhàn nhạt, khá quen thuộc.
Thầy cô sắp xếp chỗ ngồi cho các con, sau đó đẩy xe thức ăn vào, mỗi bé một phần.
Giáo viên đẩy xe thức ăn chính là Yêu tộc mà ba Túc nhắc tới. Con yêu này đã làm việc ở rất nhiều trường mẫu giáo, hiểu biết hơn hẳn Yêu tộc bình thường. Hắn vừa vào đã nhìn Túc Lê và Túc Minh, tiện thể kiểm tra tình trạng cơ thể hai đứa nhỏ, xác định không có vấn đề gì thì nói với cô giáo: "Hai bát lớn đặt trên cùng là của Túc Lê và Túc Minh, phụ huynh tụi nhỏ đã dặn trước với trường rồi. Có đồ ăn kiêng nên đừng đưa nhầm cho những bé khác." Thật ra, bên trong dùng nguyên liệu dành riêng cho Yêu tộc con non, giúp tăng cường xương cốt và thúc đẩy linh lực khôi phục.
"Được." Cô giáo không khỏi ngây người ra: "Túc Lê gầy vậy liệu có ăn hết một bát này không?"
Yêu tộc kia nói: "Đây là phụ huynh của tụi nhỏ dặn dò, hai đứa bé ăn khỏe hơn những đứa trẻ khác. Nếu không đủ thì lát nữa cô cứ gọi tôi, dưới bếp vẫn còn nhiều."
Cô giáo đồng ý, nhưng cũng không để trong lòng, nhiều thế này sao mà ăn hết được chứ?
Túc Minh chạy giỡn cả buổi sáng, người ta khóc thì cậu nhóc chơi, giờ đói mờ cả mắt. Thấy cô giáo đặt bát ăn xuống, những bạn khác còn khóc lóc không chịu ăn, Túc Minh không cần ai dạy đã tự cầm thìa ăn nhồm nhoàm. Túc Lê sờ bụng, ngửi được một vài hương liệu quen thuộc, cũng biết không thể có yêu cầu quá lớn với đồ ăn của Nhân tộc, cũng cầm thìa bắt đầu ăn.
Các thầy cô bận dỗ dành những đứa trẻ khác, lát sau mới để ý thấy hai bé con ngồi trong góc đang chăm chú tự xúc ăn. Em trai lớn hơn một chút cầm thìa xúc cơm bỏ vào miệng, nhai nhồm nhoàm, anh trai nhỏ gầy thì ăn chậm hơn, nhưng hai má cũng phình phình, rõ ràng là ăn rất ngon miệng.
Không chỉ có các thầy cô sững sờ, các bạn nhỏ đang khóc thấy hai anh em ăn ngon lành như vậy, đứa nào đứa nấy trố mắt nhìn, quên cả khóc, nhìn lâu cũng dần thấy đói bụng. Có đứa bé nhìn hai anh em ăn, bắt chước cầm muỗng theo, cũng rất ra dáng.
Đồ ăn ở trường không thể bằng ở nhà, cũng không ngon bằng đồ ăn ở nhà, nhưng nó là hương vị mới nên Túc Lê vẫn khá hiếm lạ. Với lại hình như trong này có bỏ thêm gia vị gì đó, tuy không có linh khí, nhưng ăn vào rất ấm người, tốc độ khôi phục linh lực cũng tăng nhanh gấp mấy lần.
Bát cơm nhanh chóng thấy đáy, Túc Lê khựng lại, quay sang thấy em trai đã bắt đầu liếm bát. Cậu đành phải nhìn cô giáo bên cạnh, giơ tay kéo áo cô, bập bẹ gọi: "Cô ơi!"
Cô giáo phụ trách cảm thán mấy bé hôm nay dễ trông hơn nhiều, giờ cơm đều ngoan ngoãn ăn, không ai kén ăn. Cô dạy mẫu giáo bé hai năm nay, đây là lần đầu gặp một lớp ngoan như thế này. Đang ngồi quan sát tụi nhỏ, vạt áo bị kéo, cô quay sang thì thấy Túc Lê nhìn mình, non nớt nói: "Cô ơi, tụi con có thể xin thêm bát nữa không?"
Cô giáo sững sờ, nhìn hai cái bát trống trước mặt tụi nhỏ: "Các con ăn hết rồi sao?"
Túc Lê gật đầu: "Hết rồi ạ."
Cô giáo khó mà tin được, một bát này ngang với lượng ăn của người trưởng thành rồi: "Con vẫn đói à?"
"Dạ." Túc Lê chỉ vào bát của mình, lại chỉ sang em trai: "Em con cũng muốn bát nữa ạ."
Cô giáo vội vàng gọi nhà bếp mang lên hai bát mới. Một thầy giáo đi tới kiểm tra bụng hai đứa bé, sợ các con ăn no quá sẽ bị ói, nhưng bụng vẫn phẳng lì, không biết đồ ăn vừa nạp vào đã đi đâu hết rồi. Nhà bếp mang lên hai bát nữa, ba giáo viên há hốc mồm nhìn cặp song sinh ăn cơm, đồ ăn trong bát cứ giảm dần, giảm dần, cuối cùng sạch bong.
"Chị trông bao nhiêu lớp rồi mà đây là lần đầu thấy có đứa nhỏ ăn tốt đến vậy."
"Cơm trường mình ăn ngon vậy cơ à?"
"Tụi nhỏ ăn nhiều thế mà sao vẫn gầy thế nhỉ, hay là hệ tiêu hóa có vấn đề sao?"
—
Ba Túc đưa con đi học mẫu giáo, thỉnh thoảng phải mở điện thoại lên kiểm tra xem các con thế nào, thậm chí lúc ở văn phòng còn để luôn trên bàn để tiện xem giám sát. Nhìn hai con ngoan ngoãn ngồi trên ghế, lòng hắn mềm nhũn vô cùng.
Đồng nghiệp thấy thế bảo: "Thầy Túc sao thế này, sao cho con đi mẫu giáo mà cứ như mất hồn thế? Lúc con em đi mẫu giáo, cả nhà em bắn pháo ăn mừng luôn ấy mà."
"Chứ còn gì nữa, cuối cùng cũng tống được thằng ranh đó tới trường, trời ơi cả mùa hè nó cãi em nhem nhẻm đau hết cả đầu."
"Nghỉ hè mà em còn mệt hơn đi làm nữa, tụi nhỏ sung sức quá thể, chị em mình già rồi theo không kịp."
Các đồng nghiệp buôn chuyện, phát hiện thầy Túc không tham gia vào chủ đề mà cứ ôm điện thoại nhìn, nhìn tới nỗi sắp thủng cả lỗ trên màn hình.
"Vợ à, ừ đi học rồi, Minh Minh không khóc, cả hai đứa đều ngoan. Để trưa anh qua xem, em yên tâm quay phim đi."
Nói chuyện với vợ xong, ba Túc lại nghe một cuộc gọi khác, lần này là trưởng lão trong tộc hỏi thăm: "Ngài yên tâm đi, tụi nhỏ đều rất ngoan."
Các đồng nghiệp tiếp tục trò chuyện. Thầy Túc nhìn điện thoại một hồi lại nghe một loạt cuộc gọi, lúc thì báo tin cho vợ, lúc thì họ hàng bạn bè hỏi thăm. Nghỉ giữa giờ có mười phút mà phải nghe tới năm cuộc, nếu không phải tiết sau thầy có lớp thì chắc sẽ còn nghe thêm chục cuộc nữa.
Thầy Túc đi mẫu giáo hay là con thầy ấy đi mẫu giáo vậy, sao còn chịu khó nghe điện thoại hơn cả hồi mới kết hôn thế này?
Tới trưa, ba Túc vốn định tới trường mẫu giáo thăm hai đứa, nhưng nhiều học sinh tới hỏi bài quá, lại thêm tổ họp bàn về các vấn đề dạy học đầu năm, thật sự không đi được. Đến cả việc đón Ly Huyền Thính ở trường bên cạnh cũng là nhờ đồng nghiệp đón hộ. Cuối cùng, hắn đành phải gọi điện báo với cô giáo, tiện thể hỏi thăm xem trưa nay hai đứa nhỏ ăn uống thế nào.
Nào ngờ cô giáo nghe thế, lo lắng hỏi: "Ba Túc Lê, anh đã từng cho con đi khám dạ dày bao giờ chưa?"
Ba Túc giật mình, hỏi lại: "Có chuyện gì thế ạ?"
Cô giáo đành kể lại chuyện lúc ăn trưa: "Nếu các con có vấn đề về tiêu hóa thì gia đình nên đưa các con đi khám đi ạ. Gia đình cần phải rất chú ý tới sức khỏe của các con trong giai đoạn này. Nói thật là em trông rất nhiều lớp rồi, đây là lần đầu em gặp bé ăn khỏe như vậy..."
Ba Túc nghe thế thở phào: "Nhà tôi đã cho đi khám rồi, không sao hết. Thế này đi, hai bé nhà tôi ăn khỏe, tôi sẽ nộp gấp bốn tiền ăn trưa, có gì phiền cô giáo chuẩn bị cho mỗi đứa thêm hai phần nhé."
Cô giáo ở đầu dây bên kia: "...?"
—
Điểm của Túc Úc vừa đủ để vào trường cấp ba trên trấn, trở thành bạn học với Bạch Quân và Quý Minh. Buổi chiều tan học, Túc Úc sốt ruột xách cặp chạy ra ngoài, gặp được hai người kia tới gọi mình về chung, bèn nói muốn tới trường mẫu giáo xem sao.
Quý Minh thắc mắc: "Từ từ, em trai anh đi mẫu giáo không phải chuyện tốt sao? Thằng em em đi mẫu giáo, cả nhà em ra ngoài ăn tiệc luôn ấy mà." Với lại hôm trước Túc Úc còn cằn nhằn vì phải trông em nên không có thời gian chơi bóng, giờ em trai đi học mẫu giáo, bọn họ nên tranh thủ tan học đi chơi bóng chứ?
Túc Úc: "Em tao hôm nay đi học buổi đầu tiên."
Quý Minh: "Ừ rồi sao."
Túc Úc: "Tao không còn gì để nói với mày nữa."
Bạch Quân thấy thế bảo: "Để tôi đi với ông."
Cái gì mà không còn gì để nói ư? Quý Minh: "??? Khoan đã, sao có một mùa hè mà quan hệ của hai người lại trở nên thân thiết vậy?"
Kết quả đến trường mẫu giáo, trước cổng đã có rất nhiều phụ huynh chờ đón con. Ba thiếu niên chạy đến còn gặp Trần Kinh Hạc đáng lẽ phải đang bận rộn ở thành phố. Xung quanh y còn có vệ sĩ, trước cổng cũng có một chiếc xe sang rất nổi bật, ngay cả Phong Yêu cũng tới.
Hai người đứng ngoài trường mẫu giáo như hạc giữa bầy gà, cực kỳ thu hút sự chú ý. Nhất là chiếc xe kia, nhiều phụ huynh còn đi tới chụp ảnh.
Túc Úc dẫn bạn bè qua, năm người lập tức chen lên hàng trước.
Bên trong rào là các bạn nhỏ xếp hàng đợi phụ huynh đón, Túc Úc nhìn trái nhìn phải không thấy em trai nhà mình đâu.
Cậu chàng ngạc nhiên: "Cháu tưởng hôm nay chú Phong Yêu nghỉ chứ ạ?"
"Không yên tâm nên tới xem một chút." Vì tụi nhỏ đã lên mẫu giáo nên Phong Yêu tạm thời nghỉ việc. Nhưng y tò mò, nên lần theo mùi hương tìm tới, vừa hay gặp Trần Kinh Hạc ở cổng, bèn chào hỏi rồi chờ chung.
Túc Úc lại nhìn sang Trần Kinh Hạc: "Chú Kinh Hạc thì sao ạ? Cháu tưởng chú bảo hôm nay có cuộc họp?"
"Lùi lịch." Trần Kinh Hạc nhìn quanh: "Lần đầu tiên Phượng Hoàng đại nhân đi mẫu giáo mà, nhất định phải tới xem."
Cả đám người đứng trước cổng khiến giáo viên chú ý, thầy giáo trực ban bèn hỏi: "Mọi người là đón bé lớp nào thế ạ, tên bé là gì?"
"Túc Lê, Túc Minh." Trần Kinh Hạc tạm ngừng vài giây: "Lớp mẫu giáo bé."
Thầy giáo trực ban nói: "Chúng tôi có mấy lớp mẫu giáo bé lận ạ."
Cả đám đứng đực mặt ra đó, họ đều biết Túc Lê và Túc Minh đi mẫu giáo bé, nhưng cụ thể là lớp nào thì không biết thật.
Thầy giáo trực ban quan sát nhóm người này. Một người âu phục giày da trông như thành phần giả danh tri thức, đã lái xe tới còn dẫn theo mấy người mặt mày dữ tợn, nhìn đã biết không phải hạng lương thiện. Người còn lại thì trời nóng như thế mặc áo dài tay, còn nuôi tóc dài, cũng đẹp trai, nhưng giọng khản đặc, rất là kỳ quái. Ngoài ra còn có ba học sinh cấp ba, cái cậu cầm đầu kia cúc áo còn không cài tử tế, thái độ khi nói chuyện với người mặc âu phục rất bỗ bã, y chang học sinh cá biệt.
"Các anh thật sự tới đây đón con sao?" Giáo viên trực ban cau mày, định gọi bảo vệ tới.
"Chờ chút." 'Học sinh cá biệt' giơ điện thoại lên: "Để cháu xem lại nhóm chat, sáng nay ba cháu có nhắn tin, à, lớp Mặt Trời."
Giáo viên trực ban đi thông báo cho cô giáo lớp Mặt Trời, cô giáo nhanh chóng dẫn hai bé con đi ra. Từ xa, Túc Lê đã thấy Trần Kinh Hạc, giờ mới giật mình tỉnh dậy sau một ngày hoảng hốt.
"Bé bé!" Túc Úc thò tay qua rào, vẫy vẫy chào hỏi.
Túc Lê thấy anh trai và Bạch Quân, định chạy ra, nhưng tay bị cô giáo giữ chặt, cô còn không chịu thả ra.
Có trời mới thấu cả ngày hôm nay cậu đã trải qua những gì. Ban đầu Túc Lê tưởng <Hai chú hổ> là chương trình học của Nhân tộc, tới chiều nghe cô giáo nói mới biết đó là một bài hát, mà bài này cậu ở nhà nghe rồi. Ca từ đơn giản, nghe một lần là nhớ, nhưng cô giáo hát một câu cũng phải lặp đi lặp lại bảy tám lần, còn nói ngày mai lại dạy tiếp.
Vất vả lắm mới chờ tới lúc tan học, các bạn khác đã ra về hết, cậu và Túc Minh lại bị giữ ở trong lớp chờ phụ huynh tới đón. Giờ nhìn thấy đám Trần Kinh Hạc đứng ngoài rào, cậu đã sốt ruột muốn chạy ra.
Cô giáo lại bảo: "Lê Lê, Minh Minh đợi ở đây nhé, để cô đi hỏi."
Cô ra ngoài quan sát năm người, sau đó hỏi: "Ai là phụ huynh của Túc Lê và Túc Minh ạ?"
Trần Kinh Hạc vội vàng tiến lên: "Là tôi."
Cô giáo hỏi tiếp: "Anh là gì của các con thế ạ?"
Trần Kinh Hạc khựng lại, hơi né tránh ánh mắt của Túc Lê, nhỏ giọng nói: "Coi như là chú của tụi nhỏ."
Coi như là chú? Cô giáo quan sát Trần Kinh Hạc, lại hỏi vài câu, càng thêm nghi ngờ.
Cô quay sang thì thầm với thầy giáo trực ban: "Mấy người này hình như không phải phụ huynh của hai bé song sinh đâu. Sáng nay là ba tụi nhỏ đưa tới trường mà. Em thấy không ổn lắm... Chờ chút để em gọi cho ba Túc Lê xem sao."
Bé Lê: Sao đi học lại như thế này?
Kinh Hạc: Đi học là như thế đấy, ngài còn phải học mười mấy năm nữa cơ, làm quen dần đi.