Chương 6: Bí Mật Mảnh Vỡ Phượng Hoàng

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều

Chương 6: Bí Mật Mảnh Vỡ Phượng Hoàng

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Nhóc rất thông minh." Phong Yêu thẳng thắn nói: "Nhưng lại yếu ớt như vậy, ta thật sự không tài nào hiểu nổi."
Túc Lê nhìn Phong Yêu, bỗng nhớ đến luồng gió lạ ban ngày khi cậu tập đi trong phòng khách. Khi ấy cậu tưởng mình bị ảo giác, xem ra, Phong Yêu đã ở lại đây từ đêm qua, âm thầm quan sát cậu suốt.
Phong Yêu thấy tiểu hài nhi không trả lời, lại tiến thêm vài bước.
Túc Lê cảm nhận được một cơn gió lướt qua.
Phong Yêu đứng ngay trước mặt cậu, hiện rõ vẻ nghi hoặc trên mặt, y lẩm bẩm: "Không đúng, tại sao ta lại không cảm nhận được chút linh lực nào trên người nhóc chứ?"
Rõ ràng chỉ là một tiểu yêu non yếu, nhưng lại ẩn chứa một sự thần bí mà y không thể nào nhìn thấu.
Vết thương trên người Phong Yêu lại rỉ máu, y tiến tới, định tiếp tục tìm hiểu, nhưng chưa đi được vài bước đã khẽ rên lên, chống gối quỳ xuống, dường như là vết thương chuyển biến xấu.
Túc Lê đành bất đắc dĩ mở lời: "Tốt nhất là huynh đừng cử động."
Đứa trẻ nói rất chậm, vài từ còn ngọng nghịu, nghe không rõ, thậm chí còn có ngữ điệu vô cùng kỳ lạ. Nhưng giọng nói non nớt mềm mại rõ ràng là của một đứa bé, lại ẩn chứa sự trưởng thành, chín chắn, vừa đáng yêu vừa quái dị.
Phong Yêu sửng sốt: "Nhóc có linh trí ư..."
Trên mặt y lộ vẻ hưng phấn vì phát hiện ra bí mật, vội vàng thốt ra phỏng đoán của mình: "Đoạt xác? Bám hồn? Ngươi không phải là con của Túc gia."
Không thấy tiểu hài nhi trả lời, Phong Yêu nỗ lực đứng lên, khiến vết thương trên người lại rách toác ra.
Để lẻn vào Túc gia, y đã phải chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng. Cơ hội hiện tại khó có được, với thương tích này, lần tới vào đây e rằng không thể giấu được Túc Thanh Phong nữa.
"Vết thương bị Phượng Hoàng Thần Hỏa thiêu đốt sẽ không dễ dàng lành như vậy đâu." Túc Lê nhìn máu đỏ đang chảy trên cánh tay tái nhợt: "Nếu huynh còn cố chấp cậy mạnh, cánh tay đó sẽ tàn phế mất thôi."
"Phượng Hoàng Thần Hỏa...?" Phong Yêu nghe vậy sửng sốt. Y biết mảnh vỡ kia có chứa một loại thần hỏa kỳ lạ, nhưng không ngờ nó là thần hỏa của Thần Điểu Phượng Hoàng trong truyền thuyết. Nhưng sao tiểu hài nhi này lại biết?
Phong Yêu cẩn thận quan sát cậu. Y mượn thần lực trong mảnh vỡ để thúc đẩy tu vi, đồng thời cũng bị thần hỏa trong đó ăn mòn thân thể từng ngày. Vết thương bình thường có thể để tự lành, nhưng vết thương bị thần hỏa thiêu đốt phải mất vài chục năm mới miễn cưỡng chữa lành được. Những vết thương trước đó đều nằm trong dự đoán của y, cũng nằm trong tầm kiểm soát của y.
Nhưng lần độ kiếp này đáng sợ hơn bất cứ lần nào trước đó, thần lực trong mảnh vỡ chưa từng bùng cháy dữ dội đến vậy, tổn thương gây ra cũng nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Cộng thêm đêm qua vì che chở cho hai đứa bé, y lại bị thần hỏa bùng cháy ở cự ly gần, gây thêm tổn thương.
Đứa nhỏ này nói không sai, vết thương trên tay y đã vượt qua tầm kiểm soát của y, tàn phế thậm chí còn là kết quả tốt nhất rồi.
"Ta có thể cứu huynh." Túc Lê nhìn y: "Nhưng ta có điều kiện."
Phong Yêu nghi hoặc: "Cứu ta?" Giọng y khàn vô cùng, khiến người nghe phải rùng mình.
"Tin hay không thì tùy huynh." Túc Lê nhìn y.
Phong Yêu cau mày, nghĩ đến mảnh vỡ kia vô cùng cần thiết cho việc độ kiếp của mình, lặng im một lúc rồi mới hỏi: "Điều kiện gì?"
Túc Lê bò tới thành giường, nhìn khoảng cách giữa giường với sàn nhà, suy tư.
Thấy đứa trẻ không đáp lời, chỉ bò tới thành giường, hình như là muốn xuống dưới, nhưng tới thành giường rồi lại không có thêm động tác nào nữa.
Giọng nói non nớt vang lên: "Huynh lại đây đi."
"?" Phong Yêu: "Lại đó làm gì?"
Túc Lê cạn cả lời: "Giường cao quá, ta không xuống được."
Lúc này Phong Yêu mới nhìn chiếc giường trẻ con chỉ cao tới đầu gối mình, vô cùng nghi hoặc. Cao ư?
Nhưng y vẫn nghe lời đi tới.
Túc Lê nhìn Phong Yêu cao lớn đi tới chỗ mình, cuối cùng ngồi quỳ trước mặt cậu, cơ thể cao lớn co ro lại thành một khối, đôi cánh cũng ngoan ngoãn khép lại, trông thật đáng thương.
Giọng nói khàn khàn của Phong Yêu vang lên: "Sao nhóc biết đó là Phượng Hoàng Thần Hỏa vậy?"
Túc Lê giải thích đơn giản, cố gắng phát âm rõ ràng hơn: "Mảnh vỡ huynh mang tới hôm qua chứa thần lực của Phượng Hoàng."
Phong Yêu há miệng.
Túc Lê ngay lập tức nói: "Muốn được chữa khỏi thì huynh bớt nói lại đi."
Phong Yêu đành ngậm miệng, nghe chất giọng bi bô non nớt nhưng lại đầy vẻ chững chạc đó, nhìn đứa bé nhỏ yếu mà đáng yêu trước mặt.
Kỳ quái, vô cùng kỳ quái.
Túc Lê liếc nhìn cửa phòng trẻ con.
Phong Yêu biết cậu đang lo chuyện gì, bèn nói: "Khi họ tới ta sẽ báo cho nhóc biết."
Túc Lê nghe vậy mới yên tâm, cẩn thận kiểm tra vết thương trên người Phong Yêu. Phải thừa nhận, Phong Yêu có nhiều thương tích hơn cậu nghĩ, thậm chí còn có rất nhiều vết thương lâu năm. Làn da tái nhợt của y lẫn lộn đủ loại thương tật, có vài cái đã lành, có cái còn đang rỉ máu.
Là người nắm giữ Phượng Hoàng Thần Hỏa trong tay, Túc Lê nhìn là biết có bao nhiêu vết thương ở đây là do Thần Hỏa gây ra. Có mới có cũ, nhưng xem ra, bình thường y không bị mảnh vỡ chứa thần lực kia làm tổn thương đến mức này. Mà nhiều vết thương như vậy, Phong Yêu cũng thật là da dày thịt béo, thế mà cũng chịu đựng được.
Phong Yêu nghiêm túc nhìn Túc Lê, thấy tiểu hài nhi im lặng quan sát vết thương của mình, như đang xác định điều gì đó, sau đó mới giơ tay lên, đặt vào lòng bàn tay y. Bàn tay bé xíu, chênh lệch rõ rệt so với lòng bàn tay to rộng của y. Một tiểu yêu non yếu như vậy, thật sự có thể chữa lành vết thương trên người y ư?
Không chờ Phong Yêu hỏi, bàn tay nhỏ bé ấy tỏa ra ánh sáng yếu ớt, sau đó một luồng linh lực ấm áp chảy vào tay y, thuận theo linh mạch đi vào trong cơ thể, chữa trị những vết thương ẩn sâu trong linh mạch. Y còn chưa kịp cẩn thận cảm nhận sự khác lạ đó, linh lực từ bàn tay đứa nhỏ đã biến mất.
Linh mạch của Phong Yêu chưa từng dễ chịu đến thế. Dòng linh lực nhỏ như giọt nước ấy hoàn toàn không thể thỏa mãn khát khao to lớn của y.
Phong Yêu giật mình nhận ra, trán đứa nhỏ đã lấm tấm mồ hôi.
Túc Lê thu hồi linh lực. Vô cùng mệt mỏi: "Hiện tại, chỉ có thể làm được đến đây thôi." Trước kia cậu chữa mấy vết thương này còn đơn giản hơn uống nước, nhưng vấn đề là cơ thể hiện giờ quá yếu, cũng không có nhiều linh lực cho lắm, khiến thần lực khổng lồ do thần hồn sản sinh ra cũng chỉ có thể co đầu rút cổ, ẩn sâu bên trong. Một khi cậu tăng cường độ vận chuyển linh lực, xương cốt và linh mạch của cơ thể này sẽ bắt đầu phản kháng.
Vận dụng thần lực sẽ chỉ đẩy nhanh quá trình suy yếu của cơ thể, muốn chữa lành hết tổn thương trên người Phong Yêu, cậu chỉ có thể dùng số linh lực ít ỏi mình tích lũy được trong hai năm qua. Hơn nữa, cũng không thể dùng quá nhanh, bởi vì linh mạch hiện tại quá nhỏ bé.
Thần lực dồi dào nhưng không thể sử dụng, từ lúc chào đời đến giờ, đây là lần đầu tiên Túc Lê bó tay đến vậy.
Túc Lê thu hồi linh lực, vô cùng mệt mỏi: "Hiện tại, chỉ có thể làm được đến đây thôi."
Phong Yêu im lặng, một lát sau mới hỏi: "Nhóc không sợ ta sẽ mang nhóc đi sao?"
Mặc dù chỉ là chữa trị một phần linh mạch, nhưng một tiểu hài nhi lại có thể chữa trị vết thương cho y, hơn nữa rất có thể nắm giữ bí mật giúp y độ kiếp, chỉ riêng hai điểm này đã đủ để Phong Yêu trở mặt với Túc Thanh Phong rồi.
"Không, đêm qua..." Túc Lê khựng lại rồi bật cười.
Phong Yêu nghi hoặc: "Đêm qua?"
Cũng không cần hỏi. Sáng nay cha và anh trai cậu đều không có gì khác thường, chắc hẳn tối qua Phong Yêu đã giúp dọn dẹp chiến trường rồi. Túc Lê đính chính lại lời nói: "Ta cứu huynh là vì tối qua huynh đã chủ động bảo vệ ta."
Nói xong, cậu bổ sung thêm: "Lại nói, huynh cho rằng ta chỉ chữa thương cho huynh thôi sao?"
"Ta hiểu rồi." Phong Yêu đứng dậy, cơ thể cao lớn đứng chắn trước mặt Túc Lê: "Điều kiện của nhóc là gì?"
Túc Lê nói: "Việc trị thương cần có thời gian, ta có thể chữa lành hoàn toàn cho huynh. Còn điều kiện, mỗi lần tới, huynh hãy kể cho ta nghe chuyện bên ngoài đi."
Phong Yêu ngạc nhiên hỏi: "Chỉ đơn giản vậy thôi sao?"
Đơn giản đến vậy, hoàn toàn không phải là một điều kiện công bằng chút nào.
"Ngoài ra, huynh không được để người nhà ta nghi ngờ." Túc Lê vốn không muốn làm khó Phong Yêu. Con yêu quái này tính tình không hề ngang tàng, tuy trông có vẻ hung dữ, nhưng từ hành vi bảo vệ tiểu hài nhi có thể thấy y không phải là một ác yêu. Mà mảnh vỡ trong tay y còn chứa thần lực của cậu, tuy không rõ nguyên nhân, nhưng tóm lại là có duyên với cậu.
Chèn ép người khác quá cũng chẳng có tác dụng gì, cách tốt nhất là sống hòa bình với nhau. Vả lại, hiện giờ cậu không biết tình hình bên ngoài, vừa hay có Phong Yêu để hỏi thăm tin tức.
"Thời gian trị thương..." Túc Lê cảm thấy hơi khó xử: "Huynh hãy chờ cha ta ngủ rồi hãy đến."
Phong Yêu khựng lại, với cường độ trận pháp của Túc gia, chưa chắc lần nào y cũng có thể tránh được Túc Thanh Phong. Y đành đáp: "Ta sẽ cố gắng."
Cố gắng? Túc Lê khó hiểu nghĩ, chẳng lẽ Phong Yêu còn có việc khác bận rộn sao?
Được rồi, đây không phải chuyện cậu cần quan tâm.
Phong Yêu thấy Túc Lê không đưa ra thêm yêu cầu nào khác, y liền im lặng, thầm đọc pháp quyết khế ước trong đầu, tập trung lập lời thề.
Thề với trời là nguyên tắc cơ bản nhất của yêu tộc khi lập khế ước, điều này cũng mang ý nghĩa rằng cả hai bên sẽ không được vi phạm nội dung giao ước.
Túc Lê thấy thế cũng lập lời thề.
Phong Yêu nói: "Điều kiện này không công bằng chút nào. Nhóc chữa trị cho ta, ngoài những điều đã hứa với nhóc ra, trong khoảng thời gian này, ta sẽ bảo vệ nhóc."
Túc Lê lại không mấy quan tâm đến chuyện đó, cậu buồn ngủ rồi, nhưng vẫn còn tò mò về mảnh vỡ kia của Phong Yêu.
Tiểu hài nhi hỏi: "Huynh có mang theo mảnh vỡ chứa thần lực Phượng Hoàng đó không?"
Phong Yêu nghe vậy khựng lại, rồi xòe tay ra, mảnh vỡ đã lập tức xuất hiện trong lòng bàn tay y.
Lần này Túc Lê không chạm vào mà cẩn thận quan sát hoa văn trên đó, càng nhìn càng thấy quen, cứ có cảm giác cậu đã từng thấy nó ở đâu đó rồi... Nhưng thật sự không thể nhớ ra ngay được. Có điều, nếu đã chứa thần lực của cậu thì rất có thể là vật cậu để lại khi độ kiếp.
Khoan đã, chẳng lẽ thế giới này chính là...
Phong Yêu thấy tiểu hài nhi hứng thú thì hỏi: "Hay là nhóc thử lại lần nữa xem sao?"
Ý là chạm vào thử đi.
Túc Lê lắc đầu: "Gây chú ý thì không hay lắm. Thứ này huynh lấy từ đâu vậy?"
"Ta nhặt được trong phong ấn thượng cổ tại núi Tức Linh, hẳn là vật truyền lại từ thời kỳ đó. Thần lực của nó có thể thúc đẩy tu vi của ta tăng trưởng nhanh chóng." Phong Yêu giải thích: "Nếu nhóc không nói, ta cũng không biết đây là thần lực Phượng Hoàng."
Phượng Hoàng đã biến mất khỏi thế gian quá lâu rồi, lần cuối nghe đồn về Phượng Hoàng vẫn là thời kỳ cuối Thượng Cổ.
Đã gần 10 triệu năm trôi qua, không ngờ thứ y tiện tay nhặt được trong núi lại là mảnh vỡ Phượng Hoàng để lại.