Chương 5: Kỳ lạ

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lúc ngã, Túc Lê không cảm nhận được việc mình chạm vào sàn nhà, mà cảm thấy một luồng gió lướt qua, sau đó mặt cậu úp vào chiếc chăn mềm mại. Người bảo mẫu ở gần đó phát hiện, bỏ mặc quả bóng xốp, vội vàng chạy tới đỡ cậu dậy. Sau đó cô liếc nhìn xung quanh như đang tìm kiếm điều gì đó.
Túc Lê nhíu mày, nhìn ra cửa sổ lớn sát đất. Tấm rèm cửa khẽ bay lên theo làn gió.
Là ảo giác của cậu à?
Túc Lê nhìn xuống chân mình, không khỏi thở dài.
Lần đầu tiên thử bước đi, kiểm soát linh lực không tốt, không áng chừng được lực ở chân trái, chân phải, mới bước đầu tiên đã ngã chổng vó.
Phong Yêu đứng ngoài hiên, nấp sau tấm rèm cửa. Vừa rồi y thấy đứa bé sắp ngã, không kìm được nên đã ra tay giúp một chút, suýt bị bảo mẫu phát hiện. Thấy Túc Lê lại vịn ghế muốn đứng dậy, y không khỏi bị sự kiên trì đó thu hút. Đứa bé tí hon vịn ghế, lảo đảo chao đảo, cuối cùng cũng bước được bước đầu tiên — không ngã, lại còn đi thêm được một bước nữa.
Luồng phong linh y vừa chuẩn bị đã tan biến, Phong Yêu nhìn đứa bé tập tễnh bước đi, càng nhíu chặt mày.
Túc Lê mặc một bộ đồ ngủ màu hồng pha xanh, phía sau còn may hai chiếc tai xù, cái đầu nhỏ cũng mềm mại, bông xù. Phong Yêu có thể nhìn ra đứa trẻ này đang rất nỗ lực. Yêu non bẩm sinh tàn tật của yêu tộc khác với yêu non bình thường, yêu non bình thường ở tuổi này đã có thể chạy, nhảy, nói chuyện, có những đứa thiên phú tốt còn được cha mẹ dạy dẫn tu luyện linh lực.
Yêu non trong tộc của Phong Yêu vừa sinh đã có thể bay lượn, nên y chưa từng thấy yêu non nào nhỏ yếu đến thế, đến cả khả năng đi đứng cơ bản nhất cũng không có, hoàn toàn không có năng lực tự vệ.
Đứa trẻ này là yêu non bẩm sinh tàn tật, cũng là đứa con được Túc Thanh Phong nâng niu trong lòng bàn tay.
Quá yếu. Y vốn định bắt cóc đứa bé này, tìm hiểu rõ ràng tình trạng của mảnh vỡ rồi trả lại cho Túc Thanh Phong, nhưng xem ra nếu y mang đứa bé này đi, e rằng nó không sống nổi trong hang ổ của y quá nửa ngày.
Có tiếng bước chân, Phong Yêu lùi lại phía sau, ẩn mình vào trong gió.
Ba Túc và bác sĩ Bạch vừa bàn bạc thực đơn mới cho Túc Lê, tình trạng của đứa bé nhà hắn có chuyển biến tốt đẹp, có thể thử cho ăn đồ ăn của yêu tộc. Hắn và bác sĩ Bạch vừa đến phòng khách đã thấy đứa bé đang cố gắng tập đi gần ghế sofa.
Ba Túc giật mình, đang định lên tiếng thì bị bác sĩ Bạch ngăn lại. Bác sĩ đẩy gọng kính lão dày cộp lên: “Đừng lo, để thằng bé thử một chút.”
Bàn tay đang giơ ra của người bảo mẫu khựng lại giữa không trung, Túc Lê vịn ghế sofa đi từng bước. Ban đầu dùng linh lực điều khiển chân di chuyển đúng là hơi khó, nhưng sau vài bước cậu đã nắm bắt được cường độ. Đi thì mới biết, cơ thể này quá yếu. Đúng là cậu có thể dùng linh lực để điều khiển chân mình, nhưng chân cậu lại hoàn toàn không có khả năng chống đỡ được sức nặng của cơ thể.
Cơ thể này chưa từng bước đi, xương cốt và kinh mạch đều yếu ớt. Đi được vài bước Túc Lê đã biết ngoài việc tập đi thì có lẽ cậu còn phải tốn thời gian khơi thông kinh mạch, rèn luyện xương cốt, ít nhất cũng phải đạt đến trình độ của một đứa bé khỏe mạnh bình thường của nhân tộc.
“Bé bé!”
Túc Lê giật mình, nhìn thấy ba Túc đứng cách mình không xa.
Bị mất tập trung nên cậu không điều khiển được nữa, lảo đảo ngã về phía trước. Lần này đã có ba Túc nhanh chóng lao tới, vững vàng ôm chặt đứa bé vào lòng.
Trên người ba Túc luôn có một mùi hương ấm áp dễ chịu, Túc Lê được cha ôm, cảm giác được bao bọc trong mùi hương đó, cơ thể đang mỏi mệt liền thả lỏng ngay lập tức.
“Bé bé giỏi quá đi thôi, chân có mỏi không con?”
Ba Túc khó mà diễn tả được tâm trạng của mình lúc này. Từ hôm qua đứa bé bắt đầu nói chuyện, hắn đã ngập tràn niềm vui, không ngờ hôm nay con còn có thể uống sữa bột của yêu tộc, lại còn biết tập đi. Những chuyện hắn chưa từng dám tưởng tượng trong suốt hai năm qua, lại đang thực sự diễn ra trước mắt hắn.
Túc Lê bắt đầu thấy buồn ngủ, mặc dù thần hồn của cậu mạnh mẽ, nhưng thân thể lại quá yếu ớt.
Chỉ thử dùng linh lực kết nối các kinh mạch để đi lại mà đã mệt đến mức này.
Ba Túc không thấy con trả lời, nhìn lại thì đứa bé đã gục đầu, cứ thế ngủ thiếp đi trong vòng tay hắn.
“Để thằng bé ngủ đi.” Bác sĩ Bạch cầm tay đứa bé: “Bẩm sinh tàn tật mà có thể khôi phục được đã là một kỳ tích rồi.”
“Vậy là sao? Tình trạng của thằng bé có bình thường không?” Ba Túc ôm con: “Mấy ngày trước thằng bé còn không biết tự ăn, không biết nói, nhưng tự dưng hôm nay…”
“Vẫn có trường hợp yêu non bẩm sinh tàn tật trở nên khỏe mạnh, nhưng cái này cần sự nỗ lực và rèn luyện trong thời gian dài.” Bác sĩ Bạch đẩy kính lên: “Yêu tộc bẩm sinh đã là những sinh linh kết nối với linh khí đất trời, lấy đứa út nhà anh làm ví dụ, mới hai tuổi đã có thể sử dụng linh lực. Nhưng bẩm sinh tàn tật lại khác, những đứa trẻ đó không được linh khí đất trời ưu ái, linh mạch bẩm sinh bị phế bỏ, hầu hết đều giống như Túc Lê của hai năm qua. Yêu non bình thường chỉ cần một năm đã có thể nói chuyện, yêu non tàn tật sẽ phải mất 10 năm, thậm chí là 20 năm mới phát triển trí lực.”
Bác sĩ Bạch hiền từ xoa đầu đứa bé: “Nhưng Túc Lê lại khác, thằng bé đã bắt đầu có dấu hiệu phát triển, chỉ là chậm hơn một chút, gia đình phải kiên nhẫn đồng hành. Mọi việc nên được tiến hành một cách cẩn thận, chú trọng chất lượng.”
Ba Túc gật đầu, như vậy đã là tốt lắm rồi!
Bác sĩ Bạch cười, ông định rút tay về, lại đột nhiên thấy vài sợi tóc nhạt màu lẫn trong mái tóc đen của đứa bé.
“Sao vậy?” Ba Túc nhận thấy ánh mắt nghiêm túc của bác sĩ sau cặp kính, tay còn vạch tóc Túc Lê ra. Hắn lần theo động tác của ông nhìn thử, thấy ở đó có mấy sợi tóc sáng màu.
“Đây là?! Thần Loan Điểu?” Ba Túc không khỏi kinh ngạc. Trong tộc Thần Loan Điểu có rất nhiều chim có lông trắng, chẳng lẽ con hắn đã kế thừa được huyết thống của vợ!
Ánh mắt bác sĩ Bạch lại lóe lên vẻ nghi hoặc.
Mấy sợi tóc này không phải là lông vũ thuần huyết thống Thần Loan Điểu, đuôi tóc ánh lên màu đỏ thẫm, giống như dấu hiệu phản tổ.
“Cũng có thể, Túc Lê sẽ khỏe lên thôi.” Ông cười, có lẽ là nhìn nhầm rồi.
Khi Túc Lê tỉnh lại, trong phòng trẻ em chỉ có mình cậu, giường của đệ đệ không có ai.
Bên ngoài loáng thoáng tiếng kêu khóc và tiếng ca ca phàn nàn, càng làm nổi bật sự yên tĩnh trong căn phòng.
Hiệu quả cách âm đúng là kỳ diệu, quả nhiên thế giới này có rất nhiều điều cậu không biết.
Túc Lê ngồi dậy, tập trung linh lực quan sát tình trạng kinh mạch trong cơ thể. Lúc chiều cậu điều khiển chân đi đường thật ra đã giúp nới lỏng kinh mạch ra được một chút, nhưng vẫn cần kiên trì tới khi nó hoàn toàn khôi phục như ban đầu.
Có điều, cậu đầu thai thành công đã là một chuyện rất may mắn, nếu không có cơ hội này, có lẽ cậu đã tan thành tro bụi kể từ khi độ kiếp thất bại.
Hiếm khi xung quanh không có ai, Túc Lê định tiếp tục khơi thông kinh mạch, đột nhiên nghe được tiếng gió lạ.
Cậu mở mắt, nhìn thấy Phong Yêu nhẹ nhàng lướt qua cửa sổ.
Túc Lê lập tức cảnh giác, vì quá yên bình nên cậu quên mất còn mối họa tiềm ẩn này.
Phong Yêu hôm nay rõ ràng trông chật vật hơn đêm qua rất nhiều, thương tích do lôi kiếp của y vẫn chưa hồi phục đã bị thêm vài vết thương mới, nhất là vị trí cánh tay, có dấu hiệu ngày càng nghiêm trọng. Chuyện tối qua không phải là mơ... Túc Lê nhớ khi mình chạm vào mảnh vỡ khiến thần lực bùng nổ, Phong Yêu đã che chắn cho cậu và đệ đệ, bảo vệ cả hai.
Vậy vết thương trên tay y hẳn là từ đêm hôm qua.
“Nhóc thật kỳ lạ.” Giọng Phong Yêu khàn khàn.
Y đã ẩn nấp rất lâu, từ khi tên bác sĩ có huyết thống Bạch Trạch đó đến kiểm tra cho đến khi đứa bé này ngủ, gần như đã quan sát tất cả biểu hiện của nó. Nhưng nghe lén bác sĩ chẩn đoán, y mới phát hiện ra vấn đề.
Trong mắt những người khác, Túc Lê là tự nhiên tập đi. Nhưng Phong Yêu biết, trước khi tập đi đứa bé này đã đẩy quả bóng xốp lăn ra xa để 'đuổi' người bảo mẫu đang canh giữ bên cạnh mình. Còn nữa, ngay trước khi y vào phòng, Túc Lê còn ngồi khoanh chân, tư thế rõ ràng là đang chuẩn bị tu luyện.
Một yêu non bẩm sinh tàn tật không thể nào thông minh như đứa bé này, chứ đừng nói là tu luyện.