Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 60: Chuyện học hành của Phượng Hoàng nhỏ
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Túc Thanh Phong tan sở, tiện đường đến đón Ly Huyền Thính. Giữa lúc đang kẹt xe, hắn nhận được điện thoại của cô giáo, báo rằng có mấy người lạ mặt đến đón hai đứa trẻ. Cô giáo cảm thấy không ổn nên đã gọi cho hắn. Túc Thanh Phong nghe vậy liền hỏi: “Những người đó là ai vậy cô? Bọn nhỏ có quen không?” Đầu dây bên kia rất ồn ào, loáng thoáng nghe thấy tiếng tranh cãi.
Cô giáo kể: “Một người đàn ông mặc âu phục, một người tóc dài, lại còn dẫn theo vệ sĩ, ngoài ra còn có mấy cậu học sinh cấp ba nữa.” Cô vừa nói vừa nhìn cậu học sinh cầm đầu đang cãi lý với thầy giáo trực ban: “Hai bé có quen họ, nhưng em thấy không yên tâm lắm.”
Bên ngoài hàng rào.
Túc Úc nói: “Cháu là anh trai của tụi nó mà.”
Trần Kinh Hạc đề nghị: “Trường này quản lý nghiêm ngặt, cháu gọi điện cho ba bọn nhỏ đi, để Thanh Phong nói với nhà trường thì chúng ta mới đón được người.”
Túc Úc đáp: “Cháu gọi rồi nhưng máy bận ạ.”
Nói xong, cậu nhóc lại hỏi: “Hôm trước chú bảo sẽ đầu tư vào trường mẫu giáo đúng không? Chú giàu thế thì đầu tư làm gì, mua lại luôn cho nhanh.”
“Đã cho người liên hệ rồi.” Trần Kinh Hạc cau mày, thầm nghĩ đám thuộc hạ này làm việc quá chậm chạp: “Chú sẽ xem xét.”
Thầy giáo trực ban: “...?”
Bạch Quân và Quý Minh đứng phía sau, nhìn ba người kia cứ dán mặt vào hàng rào. Thay vì nói là đến đón trẻ, trông họ càng giống đang đến gây sự hơn. Quý Minh không khỏi kéo Bạch Quân lùi lại: “Tôi thấy hơi ngại, chúng ta đứng xa ra một chút đi.”
Bạch Quân nhìn quanh, quả nhiên thấy một đám phụ huynh đang vây quanh họ, thậm chí có người đã cầm sẵn điện thoại trên tay, chỉ chực báo cảnh sát ngay khi có chuyện: “...”
May mắn thay, cô giáo sau khi nói chuyện với Túc Thanh Phong xong đã vội vàng quay lại thông báo rằng cậu học sinh cấp ba kia đúng là anh trai của hai bé, còn người đàn ông mặc âu phục và người tóc dài là chú của chúng. Túc Thanh Phong dặn cô giáo đừng báo cảnh sát, hắn sẽ đến ngay.
Cúp máy xong, Túc Thanh Phong và Ly Huyền Thính vội vã chạy đến. Một đám đông đang tụ tập trước cổng trường mẫu giáo, vừa bước vào đã thấy ngay những “phần tử bất hợp pháp” mà cô giáo vừa kể. Hắn vội vàng tiến đến giải thích, sau đó mới đón được hai bé về. Vì quá gây chú ý, ngay cả thuật pháp che giấu cũng mất hiệu lực. Các vị phụ huynh thấy Túc Lê và Túc Minh có vẻ quen thuộc, nhìn kỹ vài lần thì nhận ra đó là hai bé con trên TV, liền nhao nhao chạy đến chụp ảnh.
Chỉ đi đón con tan học thôi mà cũng ầm ĩ đủ chuyện, cuối cùng cả nhà lên xe của Kinh Hạc mới về được đến nhà.
—
Hôm nay Ly Huyền Thính đi học, ngoài việc trong lớp hơi ồn ào một chút thì những thứ giáo viên dạy còn cơ bản hơn cả những gì Túc Lê từng giảng cho hắn. Ly Huyền Thính chỉ nghe một phần, sau đó toàn ngồi nhẩm kiếm quyết. Trên đường về, Túc Lê nghe hắn kể về trường tiểu học. Dù Ly Huyền Thính nhấn mạnh chỉ dạy những thứ cơ bản, bé con vẫn không khỏi nảy sinh lòng mong muốn.
Chuyện này khiến mấy người lớn nghe lén bọn nhỏ nói chuyện càng thêm phiền muộn, thấp thỏm về vấn đề giáo dục con trẻ.
Về đến nhà, Túc Thanh Phong giữ Trần Kinh Hạc và Phong Yêu lại ăn cơm. Vừa mở cửa vào nhà, Túc Minh đã nói: “Bát bát nói dối.”
Túc Thanh Phong sững sờ: “Minh Minh, papa nói dối con khi nào?”
Túc Minh đáp: “Anh bảo buổi trưa bát bát sẽ đến đón bé bé, bát bát không đến, nói dối.”
Túc Thanh Phong ngẩn ra. Trưa nay hắn quá bận, vốn định đến thăm con nhưng không đi được, không ngờ bọn nhỏ lại nhớ.
Hắn đành phải xin lỗi Túc Minh, nói rằng sau này sẽ không lừa các con nữa, nếu papa không đến được thì nhất định sẽ thông báo.
Túc Minh chỉ nói: “Sau này bát bát không được nói dối nữa!”
“Ừ, papa hứa, lần này là papa sai.” Túc Thanh Phong càng thêm áy náy, ngày đầu con đi học mà đã không vui rồi.
Trong bữa cơm, mẹ Túc đang đi công tác gọi video về, nói rằng trên mạng đang lan truyền chuyện ở trường mẫu giáo, chị đã yêu cầu phòng làm việc dìm xuống. Chị hỏi hai con hôm nay đi mẫu giáo thế nào?
Túc Minh nói với màn hình: “Mama! Mẫu giáo vui lắm!”
“Thật không? Minh Minh thích đi mẫu giáo à?” Mẹ Túc lại nhìn sang Túc Lê đang xúc cơm, hỏi: “Bé bé thì sao?”
Túc Lê dừng tay, nuốt cơm, lầm bầm: “Cũng được ạ.”
Túc Dư Đường nghe vậy khựng lại, nhìn chồng một cái. Ăn xong, Túc Thanh Phong ra ngoài nói chuyện điện thoại với vợ, một lúc lâu sau mới buồn rầu đi vào nhà.
Túc Minh và Túc Lê, mỗi huynh đệ một bình sữa bổ sung linh khí. Hôm nay Túc Úc nhận sách giáo khoa, đang ngồi ngoài phòng khách sắp xếp cặp sách, lấy từng quyển từng quyển bày ra trước mặt Túc Lê, khiến Túc Lê không thể rời mắt. Cậu ngồi nhìn anh trai sắp sách, phát hiện sách giáo khoa này không giống với sách lần trước, tò mò hỏi: “Anh ơi, mấy quyển này ở đâu thế?”
“Trường phát đấy.” Túc Úc tìm sách của ngày mai: “Đi học là sẽ được phát sách giáo khoa, hôm nay bé bé đi mẫu giáo không được phát à?”
Túc Lê ngây người, nhìn sang Ly Huyền Thính, hắn cũng đang mở cặp, bên trong là từng chồng sách giáo khoa mới tinh: “Trường mẫu giáo không phát.”
Tại sao tất cả đều đi học, chỉ có cậu là không giống?
Túc Thanh Phong đi vào đúng lúc nghe được câu này, cũng nhận ra sự tủi thân của con, vội vàng an ủi: “Bé bé muốn sách gì thế? Papa mua cho con.”
“Đúng đúng đúng, ngài đọc hết sách trong nhà rồi à? Muốn đọc gì cứ nói với tôi.” Trần Kinh Hạc nhân cơ hội mở lời: “Phượng Hoàng đại nhân, hôm nay ngài đi mẫu giáo thấy sao? Có quen không?”
Túc Thanh Phong cũng cẩn thận hỏi: “Hôm nay mẫu giáo dạy các con cái gì thế?”
“Dạy hát! Dạy ăn cơm!” Túc Minh cướp lời, bi bô mấy câu rồi bắt đầu hát: “Hai chú hổ, chạy nhanh nhanh ~~”
“Minh Minh hát hay quá!” Túc Thanh Phong khen Túc Minh một hồi, nhìn sang Túc Lê, phát hiện bé con cứ dán mắt vào sách mới của Túc Úc: “Bé bé?”
Túc Lê lưu luyến rời mắt: “Không dạy Toán, cô giáo bảo bây giờ không dạy.”
Trường mẫu giáo tư nhân còn dạy mấy môn vỡ lòng, chứ bên công lập thì cấm hoàn toàn, chỉ dạy ca hát, nhảy múa, làm thủ công các thứ.
Túc Thanh Phong hỏi: “Bé bé có thích không?”
Túc Lê lắc đầu: “Bát bát, con không muốn đi mẫu giáo đâu.”
Sau đó cậu nói: “Con có thể đi học tiểu học với Huyền Thính không?”
Trường mẫu giáo chẳng giống tưởng tượng của cậu chút nào. Cậu cứ nghĩ đi học mẫu giáo là sẽ được học rất nhiều tri thức mới, giống như Bạch Quân kể, có các thầy cô giảng dạy các bộ môn. Nhưng mà đi rồi mới biết, trường chỉ dạy mấy kỹ năng sống cho trẻ em Nhân tộc, hoàn toàn không phải những thứ cậu muốn học. Nếu Huyền Thính lớn tuổi không thể đi mẫu giáo, vậy cậu đi học tiểu học là được mà?
Túc Thanh Phong nói: “Nhưng bé bé cũng chưa đi tiểu học được, con còn quá nhỏ.”
Việc đi mẫu giáo là do mấy người lớn đã suy nghĩ kỹ càng rồi mới quyết định cho Túc Lê học thử. Họ biết Túc Lê không giống với trẻ em bình thường, nhưng hai vợ chồng vẫn hy vọng con có một tuổi thơ hoàn chỉnh, khỏe mạnh hoạt bát lớn lên như những đứa trẻ khác... Tất nhiên là vẫn đặt mong muốn của con lên hàng đầu. Với tình trạng hiện tại, thực ra Túc Lê đi học tiểu học sẽ tốt hơn là mẫu giáo. Nhưng thực sự không được, Nhân tộc có giới hạn tuổi nhập học nhỏ nhất, Túc Lê vẫn chưa đủ. Mà ngoại hình thằng bé còn nhỏ gầy hơn cả các bé ba tuổi bình thường, có muốn đi cửa sau cũng đành bó tay, kiểu gì cũng phải đợi đến lúc tròn năm tuổi.
Túc Lê ngây người, sau đó hỏi: “Vậy có thể để huynh Bạch Quân đến dạy con không?”
“Huynh Bạch Quân còn phải đi học, chỉ có ngày nghỉ mới đến dạy bé bé được, bây giờ thì không được.” Túc Thanh Phong kiên nhẫn giải thích cho con: “Trẻ em Nhân tộc đều phải đi học, từ mẫu giáo cho đến tiểu học, rồi lên cấp hai, cấp ba, rồi đại học. Về sau bé bé sẽ trải qua những bậc học này, con sẽ biết xã hội bây giờ là như thế nào.”
Túc Thanh Phong và Trần Kinh Hạc nhìn nhau, rồi nói tiếp: “Papa biết bé bé muốn học nhiều thứ hơn, để papa nghĩ cách nhé?”
Túc Úc cất sách, nghe vậy liền chen lời: “Bé tí đã không chịu đi học rồi sao? Trường mẫu giáo có nhiều lớp năng khiếu mà, huynh thấy có nhiều bạn biết vẽ, biết đàn, biết hát, biết nhảy lắm đó.” Nói đến đây, Túc Úc lại tiếc nuối: “Bây giờ đứa nào cũng có chút tài nghệ trong người. Ba, con nói thật đó, đệ đệ nhà Quý Minh hồi mẫu giáo đã được học vẽ tranh, đánh đàn dương cầm, viết thư pháp với nhảy hiphop, nghe nói đang là hot boy trong lớp đấy. Ba cho bé Lê học đi, về sau đừng nói là hot boy lớp, hot boy trường cũng dư sức.”
Túc Lê không hiểu: “Hot boy là gì?”
Túc Thanh Phong đập đầu thằng con: “Lại còn hot boy? Hồi tiểu học con là đầu gấu trong trường đấy sao không kể? Bé bé, chúng ta không học theo huynh trưởng nha. Con đến trường không được ức hiếp các bạn. Còn hot boy thì bé bé nhà chúng ta đi đâu cũng là chú chim xinh đẹp nhất.”
Túc Minh nghe vậy hỏi: “Bé cũng là chú chim xinh đẹp nhất ạ?”
Túc Thanh Phong xoa đầu Minh Minh: “Con là chú mèo xinh đẹp nhất.”
“Mấy người chẳng biết gì hết, thôi con học từ đơn vậy.” Túc Úc lục sách tiếng Anh ra, đi lên lầu.
Ly Huyền Thính cũng lấy ra vài cuốn sách: “A Ly có muốn đọc không?”
Trong nhà có rất nhiều sách, có cả sách giáo khoa tiểu học, nhưng lúc dạy Bạch Quân chưa bao giờ dùng đến sách giáo khoa. Túc Lê cầm sách của Ly Huyền Thính, nhìn bìa, không hiểu sao cứ có cảm giác sách trường phát đẹp hơn sách trong nhà. Cả ngày hôm nay Túc Lê không được đọc sách, giờ thấy sách của Ly Huyền Thính, lập tức kéo hắn vào phòng đồ chơi để xem. Phong Yêu đi theo, trong phòng khách chỉ còn Túc Thanh Phong và Trần Kinh Hạc.
Trần Kinh Hạc hỏi: “Cậu tính sao?” Bây giờ Trần Kinh Hạc và Túc Thanh Phong đã thân quen, nói chuyện cũng không còn xa lạ như trước: “Trước năm tuổi thì không thể học tiểu học, một là đi mẫu giáo, hai là ở nhà.”
Túc Thanh Phong cẩn thận suy nghĩ: “Mấy thứ trường mẫu giáo dạy thực sự không nằm trong phạm vi hứng thú của thằng bé, cái này là do tôi không cân nhắc đầy đủ. Tôi vốn muốn cho thằng bé và Minh Minh có một tuổi thơ hoàn chỉnh, khỏe mạnh hoạt bát lớn lên như những đứa trẻ khác... Hay là tìm gia sư đến dạy vậy? Vấn đề là gia sư ở giai đoạn này rất khó tìm. Chuyện xảy ra với Bạch Quân cũng đủ chứng minh rồi, bé bé nhà mình là yêu, để dạy học vẫn nên tìm Yêu tộc am hiểu tri thức của Nhân tộc mới thỏa đáng. Lần trước đã không tìm được rồi, giờ càng không thể tùy tiện ai cũng cho vào nhà được. Một người có thể tin tưởng, lại chống chọi được với uy áp của bé bé lâu dài, còn phải dạy học được, thực sự rất khó tìm.”
Trần Kinh Hạc suy nghĩ: “Chỉ là tìm giáo viên thôi mà đúng không? Giáo viên Yêu tộc khó tìm, nhưng cũng không phải không có Yêu tộc thành tích cao trong lĩnh vực học của Nhân tộc.” Bỗng hắn nói: “Lần trước cậu bảo là Phượng Hoàng đại nhân dạy trận pháp cho đám đạo tu ở công viên?”
“Vâng, bé bé thích dạy nên tôi cũng không cản.” Túc Thanh Phong kể cho Trần Kinh Hạc chuyện dạo trước rất nhiều đạo tu đưa bái thiếp đến: “Sao vậy? Những đạo tu đó đến gây sự à?”
Trần Kinh Hạc tóm tắt cho Túc Thanh Phong chuyện của Liên Minh Đạo Tu. Đợt trước có quá nhiều người đến núi Tức Linh thám thính, Cục Quản Yêu đã phải đứng ra ngăn chặn, cũng may vẫn nằm trong tầm kiểm soát. Gần đây cũng có rất nhiều người đến thăm dò hắn chuyện ở núi Tức Linh, thậm chí nghĩ Phượng Hoàng đại nhân là phản tổ, không ngừng điều tra tin tức. Nhưng tất cả đều bị Trần Kinh Hạc ngăn chặn. Núi Tức Linh chí ít vẫn có hắn và hai vị đại yêu họ Túc, những kẻ đó không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ có mấy lão đạo sĩ chui kẽ hở đến công viên trong thôn. Nhưng họ cũng không có ý xấu, chỉ là quá si mê trận pháp...
Trần Kinh Hạc nói tiếp: “Những tu sĩ đó có ý đồ, nhưng chủ yếu vẫn là vì nghiên cứu trận pháp. Đợt này lại có không ít người hỏi thăm chuyện ở thôn Tức Linh, bên công viên có thêm mấy tu sĩ trẻ trà trộn vào.” Hắn suy nghĩ: “Nếu tìm giáo viên là tu sĩ... Cậu thấy mấy đạo tu Nhân tộc đó thế nào?”
Túc Thanh Phong hiểu ra: “Ý anh là...”
“Chuyện này để anh xử lý.” Trần Kinh Hạc phẩy tay, quyết định: “Nhưng phải đợi anh thương lượng với bên trường mẫu giáo đã, thêm mấy ngày nữa.”
—
Trần Kinh Hạc nói là làm.
Chủ trường mẫu giáo là bạn của Túc Thanh Phong, họ hẹn nhau một bữa cơm. Được Túc Thanh Phong giới thiệu, Trần Kinh Hạc và chủ trường nói chuyện rất vui vẻ, mấy ngày sau đã bàn giao với bên trường, dùng danh nghĩa đầu tư hợp tác. Có mối hợp tác này, trường mẫu giáo quyết định mở rộng quy mô. Giáo viên trong trường không nhiều lắm, hiệu trưởng bắt đầu tuyển thêm, dùng hình thức giới thiệu nội bộ, lặng lẽ đăng thông báo tuyển dụng.
Công viên ở thôn Tức Linh trở thành cứ điểm tin tức, nhất là khi nơi này tụ tập rất nhiều tiền bối đức cao vọng trọng, các gia tộc lớn đều âm thầm cài tai mắt vào. Liên Minh Đạo Tu lại là nơi tụ tập của các tu sĩ trẻ. Tin đồn ngầm vừa ra là lập tức bay khắp các ngóc ngách, ví dụ như việc Bạch Dương chân nhân làm bảo vệ cho công viên, hay là Tam Nguyên Quan xây dựng thêm chi nhánh, rồi thì lão Hoàng, lão Trần và đủ các lão tiền bối khác lấy lý do đến thăm Bạch Dương chân nhân, ở lại công viên làm bảo vệ... Cuối cùng là bé thiên tài nhà họ Túc đi học mẫu giáo.
Được cho biết cậu bé đó từng tổ chức lớp học trận pháp ở công viên, còn dạy mọi người hiểu thấu đáo “trận định thủy” từ thời Thượng Cổ. Lúc ấy, Hoàng lão tiền bối còn phải được bé thiên tài đó đồng ý mới thông qua con cháu công khai giảng dạy trận pháp này. Các tu sĩ khác muốn chạy đến công viên nghe giảng thì đã trễ, vì thần đồng đã đi mẫu giáo mất rồi.
Mỗi ngày trên diễn đàn đều bàn tán đủ chuyện, bọn họ đang buôn dưa lê được một nửa thì đột nhiên có người chạy đến ---
[Cứu, lão tổ tông nhà tôi hỏi trường mẫu giáo có thuê bảo vệ không?]
[???]
[Trường mẫu giáo nào?]
[Khoan đã? Bảo vệ? Lại ông lớn nào muốn đến thôn Tức Linh à? Công viên thôn họ ngừng tuyển người rồi thì phải?]
[Đừng mơ nữa, lần trước công viên đó tuyển nhân viên dọn vệ sinh, tôi cũng ứng tuyển, kết quả bị loại. Tôi đây cũng là tốt nghiệp trường 985* chứ bộ.]
*985 là một dự án đầu tư giáo dục của Trung Quốc, 39 trường thuộc diện này đều là những trường đại học top đầu Trung Quốc, có danh tiếng trên thế giới, ví dụ như Thanh Hoa, Bắc Kinh,...
[Trường mẫu giáo... Lần trước có người nói là Túc Lê đi học mẫu giáo mà đúng không?!]
Nhắc đến Túc Lê, rất nhiều tu sĩ đang 'lặn' lập tức ngoi lên. Thôn Tức Linh hiện giờ như tường đồng vách sắt, “trận định thủy” càng khiến đạo pháp sôi trào. Rất nhiều người muốn liên hệ với nhà họ Túc đều thất bại, tự ý vào núi sẽ bị trận pháp ngăn cản. Họ thấy tên Túc Lê xuất hiện, tưởng là có trận pháp mới, ai dè lại đang nói chuyện trường mẫu giáo. Có tu sĩ còn gửi ảnh chụp thông báo tuyển dụng.
[Mấy ông chậm thế? Người ta đăng thông báo tuyển dụng được mấy ngày rồi!]
[Bảo sao tôi cứ thắc mắc đám mê trận pháp đó lặn đâu hết rồi, hóa ra đi thi tuyển vào trường mẫu giáo à!]
[Cậu thần đồng kia đang học lớp mẫu giáo bé ở đây, nghe nói con cháu Hoàng lão, Trần lão đều đang nghĩ cách vào đó làm giáo viên.]
[??? Bảo sao tôi thấy mấy nhà đó dạo này cứ thần thần bí bí, bạn tôi cũng bắt đầu thi giấy chứng nhận giáo viên mầm non gì đó.]
[Đừng nói nữa... Mấy cụ nhà tôi đang nói đây là cơ duyên cực tốt, bắt tôi đi thi này.]
[Tác giả có lời muốn nói]
Nhóm trận tu tập thể chuẩn bị, đây là kỳ thi cạnh tranh vào trường mẫu giáo đẫm máu nhất lịch sử.
Trần Kinh Hạc: “Chẳng phải chỉ là tuyển dụng giáo viên thôi sao? Bên Nhân tộc thiếu gì người, lúc ký hợp đồng bắt lập lời thề, còn lo không tìm được giáo viên à?”
Sau đó hắn quay sang bảo bộ phận nhân sự (HR) chuẩn bị thông báo tuyển dụng.