Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 68: Nghịch Thiên
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Edit: Ry
Khoảnh khắc kết đan, Túc Lê chỉ cảm thấy linh hồn đau đớn từng cơn, ngay sau đó ý thức bị kéo vào màn đêm hỗn mang. Cậu mở mắt ra trong bóng đêm, đồ đằng Phượng Hoàng dưới chân như sống lại, trườn lên cơ thể cậu. Cảm giác nóng rực bao trùm, mắt đau nhói, nhìn thấy người đàn ông bị xiềng xích trói buộc trong bóng tối.
Gông xiềng vươn ra từ chốn tối tăm hỗn mang, Ly Huyền Thính quỳ nửa người, xiềng xích trên người hắn đã bớt đi một phần so với lần trước, nhưng vẫn còn bị hạn chế cử động. Túc Lê bước tới, lần này không còn bức tường vô hình cản trở, cậu dễ dàng tiến đến bên cạnh Ly Huyền Thính.
Cậu vươn tay ra, khoảnh khắc chạm vào hắn, Túc Lê bị cuốn vào một cảnh tượng kỳ lạ.
Bộ xương khổng lồ dưới gốc cây ngô đồng, gió thổi mây tan, màu trời ngày càng kỳ lạ. Lòng bàn tay cậu che chở một đốm long hồn, trước mắt là một bóng hình vừa vững chãi lại vừa mờ ảo. Người này mặc áo bào đen, Túc Lê muốn ngẩng lên xem hắn là ai, mọi thứ lại mờ mịt không rõ ràng. Cậu chỉ nhớ bàn tay rộng lớn đặt trên đầu mình và giọng nói vọng lại từ xa: "Tiểu Phượng Hoàng, ta không thể tiếp tục che chở cho ngươi nữa rồi."
"Tại sao?"
Túc Lê nghe được tiếng mình hỏi dồn. Cậu có thể cảm giác bàn tay ôm ấp long hồn đang run rẩy, cũng cảm nhận được nỗi sợ toát lên từ tận đáy lòng. Đây là những cảm xúc cậu chưa từng trải nghiệm từ khi tu luyện đến nay. Cậu không lo không sợ, lại có một ngày nhìn người khác mà linh hồn run rẩy.
Cậu đang sợ, sợ mất đi.
"Đi ngược lại ý trời vốn là một biến số, Phượng Hoàng có Niết Bàn, nhưng cũng không thể chống lại thiên đạo." Người đàn ông rụt tay lại, ngẩng đầu nhìn bầu trời cao rộng bao la. Mây tan đi chỉ còn lại một mảng đen kịt, như thể muốn nuốt chửng toàn bộ thế gian.
"Ngươi sẽ chết ư?"
Người đó nghe vậy khẽ mỉm cười: "Có lẽ, cũng có lẽ không, ai biết được?"
"Ta sẽ tìm được ngươi."
Sẽ tìm được ngươi.
Cảnh tượng trước mắt lại biến đổi, đài rèn kiếm cao lớn hiện ra, Thần Hỏa Phượng Hoàng vĩnh viễn không tắt, từng tấc xương rồng được rèn thành phôi kiếm. Cậu thấy mình nhảy vài bước đã lên đến đài cao, ngón tay rạch một đường trên lòng bàn tay, máu Phượng Hoàng tuôn chảy, từng giọt rơi xuống đài rèn kiếm, nhỏ lên phôi kiếm chưa thành hình.
"Tại sao phải dùng xương rồng?"
"Thiên đạo thật sự không gì là không biết sao?"
"Ta không tin. Đi ngược lại ý trời vốn là thay đổi vận mệnh, ngươi nói có biến số, vậy sẽ là biến số như thế nào?"
Phôi kiếm trong đài được thần hỏa bao phủ, trong ánh đỏ lại xuất hiện những vệt đen, máu Phượng Hoàng nhỏ xuống từng giọt.
Tiếng thì thầm khẽ đến mức bị gió cuốn đi, không thể nghe rõ: "Ngươi nói xem, liệu có cơ hội lừa gạt trời đất, để ngươi và ta cùng được sống mãi không?"
-
Túc Úc chạy về nhà thì tiếng sấm rền trên trời vẫn chưa dứt, mưa như trút nước.
Cậu chàng đẩy cửa vào, thấy phòng khách có cả đám người, cửa phòng trẻ con hé mở, lờ mờ nghe thấy tiếng Bạch Họa Mi.
"Ba nói hôm nay chỉ bày vài trận pháp nhỏ trong nhà thôi mà? Sao lại còn sấm sét mưa to, dẫn cả lôi kiếp đến thế?" Túc Úc bước tới chỗ ba Túc, nói nhỏ: "Mà sao bác sĩ Bạch lại đến đây? Dạo này bé con đâu có bị ốm đâu?"
Cậu ta vừa nói xong, bác sĩ Bạch và mẹ Túc đi ra, ngay lập tức nói: "Chúc mừng Túc đại nhân, Túc Lê đã kết yêu đan thành công."
Cái gì? Kết yêu đan?
Túc Úc dù đang sốc cũng hiểu kết yêu đan là chuyện gì. Yêu tộc non khi sinh ra chỉ có yêu thân chứ chưa có yêu đan, muốn ngưng tụ yêu đan thì phải bắt đầu tu luyện, thu thập linh khí của đất trời. Thông thường, yêu tộc non khoảng sau 10 tuổi sẽ có dấu hiệu kết đan; ai có thiên phú càng cao thì kết đan càng sớm, sau khi kết đan thì thể xác lẫn linh mạch sẽ càng thêm cường đại.
Túc Úc là 7 tuổi kết đan, cái tuổi này ở Yêu tộc đã là lông phượng sừng lân. Theo lịch sử Yêu tộc, yêu quái kết đan sớm nhất chính là Yêu Vương sinh ra trong thời loạn lạc hơn 7 nghìn năm trước, mà lúc đó hắn cũng phải 5 tuổi mới kết đan. Túc Lê bây giờ mới hơn 3 tuổi một chút, tuổi này kết đan là xưa nay chưa từng có, điều này cũng chứng tỏ thiên phú của đứa trẻ này là hiếm có trên đời.
"Bé con là thiên tài sao?" Túc Úc đột nhiên ý thức được vấn đề này: "Khoan đã, chẳng lẽ lôi kiếp bên ngoài là do nó kết đan mà ra?"
Bác sĩ Bạch nghe thế cười bảo: "Năm đó cháu kết đan cũng dẫn tới lôi kiếp đó thôi. Yêu tộc non có thiên phú càng cao thì kết đan càng khó. Cái này còn phải chúc mừng Túc đại nhân thêm lần nữa, đã kết được yêu đan tức là không cần lo những di chứng từ việc tàn tật nữa."
Túc Úc nghe thế chạy vào phòng để xem, phát hiện mẹ và Ly Huyền Thính đang đứng cạnh giường, trên giường có người nằm. Ngủ rồi sao? Chẳng lẽ lúc độ kiếp có vấn đề gì à?
Cậu tiến lại gần, lúc này mới thấy rõ tình trạng trên giường.
Lúc này đứa bé nằm trên giường vẫn là em trai Túc Lê của cậu, nhưng lại khác hẳn mọi ngày, ngoại hình của Túc Lê đã thay đổi rất nhiều. Trước kia tóc thằng bé là màu đen, giờ đã biến thành vàng nhạt, còn lẫn vài sợi màu đỏ.
"Tóc bé con bị làm sao vậy?" Túc Úc sửng sốt.
Mẹ Túc nói: "Em con trước đây là vì sinh ra tàn tật, huyết mạch không đủ, bác sĩ Bạch nói giờ mới hoàn toàn kế thừa được huyết thống Yêu tộc. Hồi bé tóc con cũng thế còn gì? Em con chỉ là chậm hơn con một chút thôi."
Túc Úc: "... Mẹ, ý con không phải thế. Con đang nói là tóc của Lê Lê giờ trông như mấy thằng đầu xanh đầu đỏ trong trường con ấy. Sao tóc vàng nhạt còn lẫn vài cọng đỏ thế này, con nhổ được không?"
Ly Huyền Thính nghe vậy vội bước tới chặn trước mặt Túc Úc, che chắn cho Túc Lê.
Túc Úc: "..."
Bên ngoài, Túc Thanh Phong và Trần Kinh Hạc tiễn bác sĩ Bạch về. Phong Yêu đứng ở cửa sổ nhìn ra xa, nói: "Bên phía trận pháp có người đến."
"Chuyện bình thường thôi." Trần Kinh Hạc nhìn điện thoại. Vốn chỉ định bày trận pháp, không ngờ Phượng Hoàng đại nhân lại kết yêu đan, dẫn tới thiên lôi. Cũng may Phượng Hoàng đại nhân kinh nghiệm phong phú, kịp thời khống chế tình hình, còn có kiếm trận của Ly Huyền Thính bảo vệ, mới không khiến trận pháp bại lộ. Mặc dù trận pháp không bại lộ, nhưng lôi kiếp không phải giả, chắc chắn sẽ có rất nhiều tu sĩ đến thám thính: "Nếu là trước kia thì còn khó xử lý, nhưng giờ chúng ta đã có sẵn cớ rồi."
Trần Kinh Hạc nhìn về phía Phong Yêu: "Còn phải phiền cậu giúp một tay."
Phong Yêu nghe vậy gật đầu: "Ngài cứ nói đi, chỉ cần tôi có thể làm được."
"Hôm nay vì để che giấu trận pháp, Phượng Hoàng đại nhân đã cố ý dặn cậu dẫn mưa gọi gió để che đậy dị tượng, giờ vừa hay thành cơ hội của chúng ta." Trần Kinh Hạc nghiền ngẫm: "Núi rừng quanh đây chỉ cần tốn chút công sức điều tra là kiểu gì cũng tra ra được dấu vết linh lực của Phong Yêu, chúng ta chỉ cần làm vài chuyện là có thể dễ dàng..."
Ba Túc nhìn sang Phong Yêu, giơ điện thoại lên: "Nào Tiểu Phong, nhìn vào ống kính này."
Phong Yêu nghi hoặc nhìn sang, nghe được một tiếng "tách" rất nhỏ từ điện thoại, sau đó là Trần Kinh Hạc nói: "Cũng không phải chuyện gì to tát, chỉ là mượn danh nghĩa của cậu đăng lên vòng bạn bè."
Vòng bạn bè?!
"Thanh Phong, anh mau vào đây!" Mẹ Túc bỗng gọi với ra, mấy người ở ngoài phòng khách vội vàng chạy vào. Họ thấy nửa khuôn mặt của bé con nằm trên giường hiện lên đồ đằng, gần như sắp trườn khắp mặt, nhưng khi chạm tới khóe mắt lại rụt về sau gáy, để lại dấu vết mờ ảo.
Tất cả sững sờ, Ly Huyền Thính lại nói: "Đây là đồ đằng Phượng Hoàng."
Trước kia trên người Túc Lê cũng từng xuất hiện đường vân này, họ lại không mấy để ý, tưởng đó là chuyện bình thường. Nhưng đồ đằng lan nhiều như vậy là lần đầu tiên.
Trần Kinh Hạc tiến lên, vừa ngạc nhiên vừa thắc mắc: "Sao lại hiện nhiều thế?"
Mẹ Túc lo lắng hỏi: "Kinh Hạc tiên sinh, chuyện này là sao?"
"Hai người đừng quá lo lắng, trên người Phượng Hoàng đại nhân xuất hiện đồ đằng là dấu hiệu bình thường, chứng tỏ thần hồn và yêu đan của ngài ấy đang dung hợp rất thuận lợi." Trần Kinh Hạc ngập ngừng: "Chỉ là..."
"Chỉ là cái gì?" Túc Thanh Phong sốt ruột hỏi.
"Đồ đằng trên người Phượng Hoàng đại nhân là bẩm sinh, là biểu tượng của Phượng Hoàng. Trước kia khi mới gặp đại nhân, thỉnh thoảng anh cũng thấy hoa văn tương tự xuất hiện trên người ngài ấy. Nhưng đột nhiên hiện nhiều như vậy thật sự hiếm thấy." Trần Kinh Hạc nói đến đây, ánh mắt không khỏi rơi vào Ly Huyền Thính đang đứng gần Túc Lê nhất.
Đồ đằng trườn khắp người như vậy đúng là hiếm thấy, mà đây mới là lần thứ hai Trần Kinh Hạc nhìn thấy đồ đằng Phượng Hoàng.
Lần đầu là khi kiếm Huyền Thính còn chưa ra đời. Đó là một đêm khuya, y mang vật liệu mới tìm được tới đài rèn kiếm, vốn định để đó rồi đi tìm Phượng Hoàng đại nhân. Nhưng khi tới đài rèn kiếm, nhìn lên lại thấy bóng hình màu đỏ ở bên trên. Đến nay Trần Kinh Hạc vẫn còn nhớ gió đêm đó mạnh vô cùng, thổi đến mức thần hỏa trên đài cũng chập chờn, khiến tà áo thiếu niên bay phất phới.
Trăng đêm đó cũng sáng vô cùng, sáng đến mức y đứng ở dưới đài rèn kiếm cũng có thể thấy rõ mặt Phượng Hoàng đại nhân.
Phượng Hoàng đại nhân im lặng khác thường, rủ mi suy nghĩ, trên mặt trườn đầy đồ đằng. Không phải mờ nhạt lờ mờ, mà là đỏ như máu, như thể nó đang mọc trên mặt ngài ấy. Phượng Hoàng đại nhân chỉ im lặng đứng đó đã tạo ra một cảm giác tịch liêu khiến lòng y run sợ.
"Tóm lại là có vấn đề gì không?"
Tiếng ba Túc kéo Trần Kinh Hạc trở lại thực tại, y im lặng vài giây rồi nói: "Không phải vấn đề gì lớn. Khi cảm xúc thay đổi, trên mặt ngài ấy cũng sẽ xuất hiện đồ đằng. Mọi người không cần quá lo lắng."
Nghe Trần Kinh Hạc nói vậy, cả nhà mới yên tâm.
Chớp mắt đã đến hôm sau, sự kiện lôi kiếp xuất hiện trên vùng trời ở núi Tức Linh, còn có Cục Quản Yêu tới giải quyết hậu quả khiến các tu sĩ gần đó rất tò mò. Gần như lôi kiếp vừa đến đã vội vã chạy đi nghe ngóng. Tin tức chưa hỏi thăm được, các tu sĩ xôn xao bàn tán, cho đến khi thông tin được tuồn ra từ vòng bạn bè của Túc Thanh Phong, họ mới biết chuyện là như thế nào!
Hóa ra là con Phong Yêu ở trong núi Tức Linh lại lại lại độ kiếp nữa rồi!
Cục Quản Yêu cũng lên tiếng, hóa ra là nhà họ Túc đã thay Phong Yêu lập hồ sơ rồi, là do Phong Yêu phát hiện tu vi có biến động nên chuẩn bị độ kiếp. Hôm đó cũng là hai vị đại nhân họ Túc hộ pháp cho, trong linh khí có lẫn rất nhiều phong linh. Vài tu sĩ còn nghi ngờ, đi kiểm tra kỹ càng rồi mới tin. Có phong linh, còn có lôi kiếp, vậy chỉ có thể là con Phong Yêu kia độ kiếp.
Con Phong Yêu này năm ngoái độ kiếp rất khiến người ta khắc sâu ấn tượng, giờ nghe y lại độ kiếp, những người khác cũng chẳng ngạc nhiên, chỉ tò mò rốt cuộc người anh em này có độ kiếp thành công không. Mà Phong Yêu, đối tượng bị dân tình tò mò về chuyện độ kiếp, thì đang ở trong nhà họ Túc, xem đề thi bằng lái cấp 4. Cả tuần này không yên bình, bên ngoài vẫn còn mưa gió, cả nhà chỉ có Túc Úc là bất chấp tất cả đi học, mấy đứa nhỏ đều xin nghỉ.
Ba Túc chụp bữa sáng vừa nấu xong, đăng lên vòng bạn bè, để tránh vài người còn nằm vùng ở vòng bạn bè của hắn nghi ngờ.
"Anh hai vẫn ngủ ạ?" Túc Minh đứng bên bàn, mắt dán vào bữa sáng, bụng kêu ùng ục.
Ba Túc xoa đầu con: "Đúng rồi, anh hai vẫn đang ngủ. Minh Minh đói rồi à? Nào, ba và con ăn trước nhé."
-
Túc Lê tỉnh dậy, cảm thấy ngũ quan càng thêm nhạy bén. Lớp bình phong kỳ lạ vẫn luôn bao phủ trên người cậu đã yếu hơn rất nhiều, linh khí tràn đầy căn phòng, còn chui vào cơ thể cậu vận chuyển trong giấc ngủ. Bé con chống tay ngồi dậy, nhận ra Ly Huyền Thính đang đứng bên giường. Vừa thấy hắn, cậu lập tức nhớ đến hình ảnh trong giấc mơ: "Huyền Thính?"
"Ngươi đã kết yêu đan." Ly Huyền Thính thấy cậu tỉnh cũng không ngạc nhiên, đi ra góc phòng lấy một cái gương đưa cho Túc Lê: "Xem thử nhé?"
Túc Lê: "?"
Cậu cầm gương soi, thấy một mái tóc vàng nhạt, phần trán còn có mấy sợi tóc con màu đỏ. Ngoài ra thì yêu đồng của cậu cũng hiện rõ hơn, đồ đằng trên mặt cũng chưa tan hết.
Nếu nói trước đó Túc Lê trông như một đứa trẻ Nhân tộc bình thường, giờ cậu rõ ràng là một bé yêu quái.
"Lần trước kết đan khi nào ta cũng quên mất rồi." Túc Lê thấy vậy cố gắng khống chế lại linh lực trong cơ thể, làm đồ đằng và yêu đồng màu vàng kim biến mất, ngơ ngác nhìn tóc của mình: "Tóc này thì phải xử lý thế nào?"
Nhân tộc có rất nhiều khoa học kỹ thuật, một ít huyễn thuật của Yêu tộc hoàn toàn không có tác dụng trước ống kính camera.
"Bé con tỉnh rồi à?" Mẹ Túc đi vào phòng trẻ con thấy bé con đang soi gương, tay còn túm tóc, bèn nói: "Bé con không cần lo đâu, tối nay tắm gội dùng dầu gội khác là được. Bình thường một tuần dùng một lần là có thể khống chế màu tóc.."
Túc Lê bất ngờ, hóa ra Yêu tộc còn có thứ như vậy.
Sau khi kết yêu đan, cảm giác đúng là khác hẳn, Túc Lê đi lại cũng thấy người nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Cậu vào phòng khách, ba Túc thấy vậy đi tới bế con, nhìn tới nhìn lui thấy không sao mới yên tâm, xoa đầu Túc Lê cười bảo: "Bé con kết yêu đan rồi, trở thành bé yêu quái rồi."
Túc Lê sờ lên tóc mình, rõ ràng giống vạn năm trước mà cậu cứ thấy không quen lắm.
Ở nhà nghỉ ngơi một ngày, tóc của Túc Lê nhờ dầu gội đầu đã trở lại màu đen nguyên thủy. Cậu quay lại với nếp sinh hoạt mỗi ngày tới trường về nhà. Kiếm trận đã bố trí thành công cũng lặng lẽ tản ra kiếm uy, thu hút các mảnh vỡ còn sót lại ở những nơi khác. Trước đó chỉ dùng kiếm quyết Sâm La làm vật dẫn, không ngờ Túc Lê kết yêu đan, thế là làm ít công to, mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ đợi mảnh vỡ bị hấp dẫn nữa thôi.
Nếu xuất hiện dị tượng cũng tốt, như thế sẽ cho họ phương hướng để tìm mảnh vỡ.
Thoáng cái đã nửa tháng trôi qua, tu vi của Túc Lê tăng mạnh, ngày thường rảnh rỗi không có việc gì làm sẽ dạy Mạch Mạch học kiếm, cùng với giảng trận pháp cho các tu sĩ. Mấy ngày sau, cậu đột nhiên được các tu sĩ đưa cho một cuốn sách, trên đó viết <Phân tích trận pháp Thượng Cổ>, phần tác giả ghi tên của cậu.
Túc Lê sửng sốt, cầm sách mà không hiểu gì: "Đây là gì?"
Tu sĩ cầm đầu tiến lên, trịnh trọng nói: "Là như vậy ạ. Được ngài cho phép, chúng tôi đã tập hợp các trận pháp ngài giảng thành sách, hiện đang trong quá trình xuất bản. Ngài xem, sau khi phát hành sách sẽ trông như thế này. Nếu có vấn đề gì ngài cứ nói, chúng tôi có thể sửa lại."
"Đúng vậy." Một tu sĩ khác còn rất khéo léo đưa điện thoại tới: "Mấy sư huynh đệ của tôi đều muốn tới tận nơi cảm tạ ngài, nhưng họ vướng bận công việc không thể đi được, nên dùng danh nghĩa đạo quan lên mạng biểu thị lòng biết ơn. Ngoài ra còn có chút quà mọn đang trên đường tới, hẳn là mấy ngày nữa sẽ đến."
Thực tế là do núi Tức Linh bị canh giữ quá nghiêm ngặt, mấy lão tổ tông của họ không biết bị làm sao mà cũng bắt đầu cho người trông coi các vùng lân cận. Bữa giờ quá nhiều tu sĩ ngoại lai tới, đủ chuyện xảy ra, kết quả là giờ người một nhà cũng không vào được, nếu không sư huynh đệ của họ thật sự sẽ tới tận cửa để cảm ơn.
Phải biết nhờ có những trận pháp này của tiểu tiên sinh, họ có mấy người bạn đã ngộ đạo, bình cảnh nhiều năm được giải quyết dễ dàng. Ân tình này không biết phải trả thế nào, chỉ có thể nỗ lực đền bù ở các phương diện khác.
Túc Lê lật sách, khá là tò mò, sau đó hỏi: "Cuốn này có thể cho ta không?"
"Tất nhiên rồi!" Tu sĩ lập tức nói: "Đợi bản thảo cuối cùng được xác định, chúng tôi sẽ gửi thêm mấy cuốn nữa tới cho ngài."
Về nhà, Túc Lê đưa sách cho cha mẹ, giải thích đơn giản về nguồn gốc.
Một cuốn sách được mọi người truyền tay nhau. Hai vợ chồng đã biết chuyện này từ trước, nhưng thấy con cầm sách về khoe thì vẫn hết sức cảm động: "Bé con nhà ta ra sách!"
Túc Lê nghe người nhà khen hết lời, rõ ràng cậu chỉ là thuận miệng giảng vài câu, không ngờ lại có thể đóng thành sách. Cậu đã đọc rất nhiều sách, cũng biết ở xã hội loài người, xuất bản được sách đều là những người không tầm thường.
Ly Huyền Thính đứng cạnh thấy mặt Túc Lê hơi hiện đồ đằng, không khỏi bật cười.
Túc Lê quay sang: "Gì vậy?"
"Không có gì." Ly Huyền Thính rủ mắt, đồ đằng hiện ra chứng tỏ cảm xúc của A Ly đang bộc lộ.
A Ly của hắn đang vui.
Túc Úc về nhà thấy sách cũng ngạc nhiên lắm: "Bé con ra sách!"
Ba Túc tự hào nói: "Đúng rồi đó!"
Cái này thì quá là tuyệt vời rồi, nhà họ thế mà cũng có một tác giả sách.
Túc Úc cầm sách lên xem một hồi, đột nhiên nghĩ ra: "Khoan đã. Sách này bao giờ bán thế? Lên kệ luôn à, bán ở trang nào vậy? Có link không?"
Ba Túc ngẩn ra: "Để làm gì?"
"Lại còn để làm gì? Ba không biết sao?" Túc Úc nhớ lại những gì mình đọc được trên mạng: "Nghe nói cuốn sách đầu tiên của các tác giả là rất quan trọng. Nhất là lượng tiêu thụ, là cột mốc đánh dấu tác giả bình thường với tác giả bán chạy đó. Ba mau đi hỏi là bán ở trang nào đi, lần đầu bé Lê xuất bản sách mà, không được qua loa. Nhà mình cũng phải trở thành nhà của tác giả có sách bán chạy!"
Túc Lê nghe Túc Úc phổ cập kiến thức, sửng sốt, xuất bản sách thôi mà cũng có nhiều điều cần chú ý vậy sao?
[Tác giả có lời muốn nói]
Ba Túc: Con xem cái đó ở đâu thế?
Túc Úc: Con tra trên mạng đó.
Ba Túc: Tự dưng rảnh quá hay sao mà tra mấy cái này?
Túc Úc: Sao lại là rảnh quá? Đây là quy hoạch cuộc đời đó. Con định đợi sau này công thành danh toại rồi sẽ viết một cuốn tự truyện.