Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 69: Cuộc thi dương cầm
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cuốn sách <Phân tích trận pháp Thượng Cổ> do nhà xuất bản Nhân tộc phát hành. Tuy nhiên, vì nội dung đặc thù, quá trình kiểm duyệt cần có sự tham gia của Cục Quản Yêu. Loại sách này không được bán rộng rãi trên thị trường mà chỉ được phân phối qua một kênh đặc biệt: trang web giao dịch dành riêng cho giới tu đạo, có tên là "Dịch Đạo".
Trang web Dịch Đạo vốn nổi tiếng là nơi bán các loại điển tịch cổ hoặc tác phẩm của các bậc thánh hiền trong giới tu đạo, luôn thu hút sự chú ý của đông đảo tu sĩ. Thế nhưng, vào một ngày nọ, trang web đột nhiên đăng tải một sản phẩm cho phép đặt hàng trước. Các tu sĩ mở ra xem thì phát hiện đó là một cuốn sách trận pháp mang tên <Phân tích trận pháp Thượng Cổ>, với tên tác giả hoàn toàn xa lạ.
Giá bán chỉ vỏn vẹn 2 linh thạch, một mức giá có thể nói là rẻ mạt so với các tác phẩm khác trên trang. Dịch Đạo là nơi tụ họp chính thức của tu sĩ Nhân tộc khắp nơi, mọi sản phẩm được đăng bán đều phải trải qua nhiều vòng xét duyệt nghiêm ngặt. Điều này khiến nhiều người tự hỏi, liệu cuốn sách này có điểm gì đặc biệt chăng?
Khi đọc phần giới thiệu tóm tắt, các tu sĩ đều ngạc nhiên vì những lời lẽ quá đỗi khoa trương. Cái gì mà giải thích mọi trận pháp Thượng Cổ? Hướng dẫn cách nhanh chóng hiểu được các trận đồ cổ, giải đáp mọi bút pháp khó hiểu? Ngay cả các đại sư trận pháp cũng không dám nói khoác như vậy, chẳng lẽ trang web chính thống này cũng đã xuống cấp rồi sao?
Một số tu sĩ khịt mũi coi thường, nhưng cũng có người cảm thấy tên tác giả quen thuộc. Nghĩ bụng chỉ có 2 linh thạch, họ liền đặt mua. Kết quả, vừa nhấn xác nhận, trang web đã hiện thông báo "đã hết hàng".
Cái gì? Mới 2 phút đã hết hàng?
Sự việc này lập tức thu hút sự chú ý của tất cả tu sĩ đang theo dõi, họ nhanh chóng vào diễn đàn để hỏi thăm.
[Này mọi người! Cuốn trận pháp trên Dịch Đạo có chuyện gì vậy? Sao 2 phút đã hết hàng rồi?]
[!!!]
[Hết hàng thật rồi sao? Trời ơi, ta còn định đợi sư phụ giảng xong mới đi mua, vậy mà hết thật rồi à?]
[Tác giả Túc Lê? Đây là bút danh của vị nào thế?]
[Trời đất! Mấy người không biết sao? Đó là cậu thiên tài Yêu tộc mà giới trận tu đang đồn ầm lên đó, người phản tổ, có khả năng trận pháp đạt đến đỉnh cao. Bạch Dương chân nhân và Hoàng lão tiên sinh đều đã chuyển đến núi Tức Linh để tu luyện mà các người vẫn không hay biết gì sao?]
[Biết thì biết, nhưng cậu bé đó lại ra sách ư!? Mẹ ơi, ta còn định tìm cơ hội đến nghe giảng và ghi âm lại, vậy mà đã có sách rồi!!]
Ban đầu, việc Túc Lê tinh thông trận pháp đã thu hút sự chú ý lớn trong giới tu sĩ, nhưng đa phần chỉ là sự tò mò, những người thực sự quan tâm là các trận tu. Sau khi chương trình <Cục Cưng Đáng Yêu> kết thúc, giới tu đạo mỗi ngày lại có thêm những tin tức mới, nên những chuyện như thế này chỉ còn được bàn tán trong một phạm vi nhỏ. Họ chỉ biết rằng bên Yêu tộc có một thiên tài phản tổ, thừa hưởng truyền thừa trận pháp Thượng Cổ, nhưng tên tuổi cụ thể hay tình hình gần đây của cậu bé thì không mấy ai rõ.
Nếu không phải vì sự kiện "hết hàng trong 2 phút" này, có lẽ các tu sĩ cũng chẳng còn nhớ đến chuyện đó.
Cần biết rằng, việc bán hết sạch hàng trong vòng 2 phút, đặc biệt là trên trang Dịch Đạo, vốn là một vinh dự cực lớn, chỉ dành cho những bậc cao nhân.
Giới trận tu, sau khi hay tin <Phân tích trận pháp Thượng Cổ> sắp được phát hành, đã có rất nhiều người canh trực từ sáng sớm, vừa mở bán là lập tức nhấn mua. Hầu hết các trận tu đều đã giành được sách, nhưng vẫn có một số ít vì chậm tay, chỉ vài phút hay nửa phút, mà kệ hàng đã trống rỗng.
Dòng thông báo chạy bên dưới hiển thị người dùng nặc danh xxx đã mua bao nhiêu cuốn, từng dòng tin chạy qua khiến các tu sĩ không mua được sách đều đỏ mắt vì tiếc nuối.
"Khoan đã, sách gì mà hot vậy, sao lại tranh giành như cướp bóc thế?"
"Mỗi người mua một cuốn không được sao? Giành đến 2 cuốn thì ai gọi là anh hùng hảo hán chứ?"
"Này, tôi thấy tên này, Tam Nguyên Quan mua hẳn 50 cuốn mà còn không thèm nặc danh kìa?!"
"Cái gì mà 50 cuốn? Chị không thấy có người mua tới 100 cuốn đó sao?"
"Trời đất! Kẻ điên nào mua tới 300 cuốn vậy?"
Trần Kinh Hạc vừa bước ra khỏi phòng họp, thư ký Thanh Điểu liền báo cáo lịch công tác sáng nay, tiện thể nhắc một câu: "Giám đốc, việc ngài dặn dò trên Dịch Đạo đã hoàn thành rồi ạ."
"Đợi hàng giao đến thì gửi 100 cuốn tới nhà họ Túc, số còn lại để ở khu vực ngoại thành." Trần Kinh Hạc lại hỏi: "Đã có tin tức gì về mảnh vỡ chưa? Mấy ngày nay có tu sĩ lạ nào đến thành phố S không?"
Thanh Điểu đáp: "Dạ không, nhưng có một chuyện này rất lạ."
Cô đưa chiếc máy tính bảng lên, lấy ra một phần tài liệu: "Lần trước ngài dặn chúng tôi chú ý đến tình hình bên Kiếm Tông. Mấy hôm nay Thiên Nguyên kiếm phái xảy ra chuyện, dường như là tranh chấp nội bộ, và Phương Thủ Ý đã rời khỏi Thiên Nguyên kiếm phái."
Phương Thủ Ý là một nhân tài kiệt xuất trong giới kiếm tu hiện tại, địa vị chỉ đứng sau chưởng môn Thiên Nguyên kiếm phái, đã nhiều năm không rời khỏi núi. Tương truyền, kiếm đạo của người này vô cùng cao siêu, chưa đầy trăm tuổi đã kết được Kim Đan, là một thiên tài hiếm có trong số tu sĩ Nhân tộc. Trước đây, tính cách hắn phóng khoáng, rất trượng nghĩa, thường tiêu sái dạo chơi khắp bốn phương, kiếm chỉ thiên hạ. Nhưng mấy chục năm trước, hắn đột nhiên quay về Thiên Nguyên kiếm phái, dốc lòng dạy dỗ đồ đệ trong môn phái và không còn xuống núi nữa.
Giờ đây hắn lại đột nhiên xuống núi, khiến rất nhiều tu sĩ ở các vùng lân cận Thiên Nguyên kiếm phái đã đến thăm dò, và nhanh chóng điều tra được nguyên nhân đại khái.
Trần Kinh Hạc nghe vậy liền nói: "Phương Thủ Ý xuống núi? Chuyện này lạ thật, hắn xuống núi rồi đi đâu?"
Thanh Điểu đáp: "Hắn đi về phía Nam ạ. Theo thông tin mới nhất, người của chúng ta ở thành phố S đã từng thấy hắn."
"Thành phố S?" Trần Kinh Hạc khựng lại: "Cho người điều tra ngay."
-
Tại nhà họ Túc.
"Mua được chưa?" Ba Túc nhìn Túc Úc nhấn chuột liên hồi, lát sau màn hình hiện lên chữ 'đã hết hàng'.
Túc Úc giơ ngón cái: "Con ra tay thì ba còn sợ gì chứ. Con đã mua được 100 cuốn rồi, đến lúc đó ba cứ thoải mái tặng cho họ hàng, bạn bè."
Mẹ Túc bế Túc Minh đi ngang qua, thấy hai cha con đang túm tụm trước máy tính. Túc Minh hỏi: "Bát bát và anh đang làm gì thế?"
"Họ đang mua sách đó." Mẹ Túc cũng không hiểu sao chồng và con trai lớn lại ham vui đi tranh giành với người ta, rõ ràng nhà xuất bản đã gửi tặng mấy chục cuốn, chất đầy trong kho, tặng bạn bè cũng không hết được.
Túc Lê và Ly Huyền Thính đang ở trong sân. Kiếm trận vận hành bình thường, trận văn cũng đã được kiểm tra, không có vấn đề gì. Nhưng đã nửa tháng trôi qua mà vẫn không có tin tức về mảnh vỡ.
"Chẳng lẽ trận pháp của chúng ta bị sai ư?" Túc Lê không khỏi hoài nghi: "Nhưng ta đã thử trận pháp đó rồi, các mảnh vỡ trong cơ thể ta đều nhận được chỉ dẫn, không thể nào có vấn đề được."
Ly Huyền Thính an ủi: "Mới hơn nửa tháng thôi mà, chắc sắp có tin tức rồi."
Túc Lê ngồi xổm quan sát một lúc, rồi đứng dậy đá cục đá trên bãi cỏ, sau đó lại nhìn sang mấy trận pháp khác trong vườn.
Cửa sổ thư phòng trên lầu hai mở ra, Túc Úc thò đầu xuống hỏi: "Bé bé, ba hỏi buổi chiều có muốn đi công viên không?"
"Có ạ." Túc Lê ngửa đầu đáp, cậu muốn đến nhà Bạch Quân. Đầu tuần, Bạch Quân có nói nhà anh có mấy quyển sách tham khảo khá hay, nhưng quên không mang cho cậu.
Cuối tuần, nếu Túc Úc không đến thư viện thì sẽ chạy ra công viên chơi bóng, thỉnh thoảng còn đi cùng ba Túc.
Ba Túc thường dẫn mấy đứa nhỏ ra ngoài giải khuây. Gần đây Túc Minh có thêm rất nhiều bạn mới, trường mẫu giáo trên trấn cũng có mấy bạn nhỏ ở thôn Tức Linh, thế là cuối tuần tụi nhóc lại hẹn nhau ra ngoài chơi.
Mấy hôm nay thời tiết rất đẹp, đến cuối tuần thì trời trong xanh.
Túc Lê trước hết đi theo Túc Úc đến nhà Bạch Quân để lấy sách. Sau đó, Bạch Quân nói muốn đến phòng khám lấy thuốc cho ông nội, nên cậu bèn cùng anh trai đến công viên trước. Nói là sách tham khảo, nhưng thực tế đó là mấy quyển bài tập Đại Số, sách cũ của Bạch Quân, có vài chỗ còn được anh ghi chú.
Túc Minh dẫn các bạn chạy chơi, ba Túc đi theo trông chừng. Túc Lê và Ly Huyền Thính thì ngồi trên bãi cỏ đọc sách. Gần đây Ly Huyền Thính cũng bắt đầu học, tiến độ rất nhanh, tuy chậm hơn Túc Lê một chút, nhưng vẫn miễn cưỡng hiểu được mấy đề bài trong sách tham khảo.
Xem xong mấy đề, cả hai ngồi nghỉ một lát.
"Tuần sau thi dương cầm à?" Ly Huyền Thính đột nhiên hỏi.
Túc Lê ngẫm nghĩ: "Hình như vậy, cô giáo bảo là chiều thứ Bảy."
Ly Huyền Thính gật đầu: "Được."
Túc Lê nghe vậy quay sang nhìn hắn, rồi nhớ lại giấc mơ đêm qua.
Mấy buổi tối gần đây, cậu đều nằm mơ. Hoặc là mơ thấy thế giới hỗn độn kỳ lạ kia, thấy Ly Huyền Thính bị xiềng xích trói buộc; hoặc là mơ thấy người đàn ông mờ ảo dưới gốc ngô đồng, nói những lời kỳ lạ ngỗ nghịch thiên đạo. Nhưng cuối cùng, kiểu gì cậu cũng mơ về vạn năm trước, cảnh Ly Huyền Thính nhỏ bé ôm vỏ kiếm chạy theo cậu, với giọng nói non nớt thơ ngây.
Những mộng cảnh liên tiếp chồng chất lên nhau khiến Túc Lê không khỏi hoài nghi rằng người đàn ông không rõ mặt kia chính là Ly Huyền Thính. Nhưng Ly Huyền Thính là kiếm linh mà cậu tận mắt tận tay rèn ra, trong khi hình bóng mờ ảo kia lại như đến từ rất, rất lâu về trước.
Thuở sơ khai đất trời hỗn độn, tầng mây có tiếng rồng ngâm, thoáng qua như một giấc mộng.
Hai người ngồi một lúc, Túc Lê đang mải suy nghĩ thì đột nhiên nhận thấy biển ý thức có dao động nhỏ. Cậu lập tức nhìn về phía đó, do dự nói: "Hình như trận pháp có động tĩnh... Nhưng biến mất rồi."
Ly Huyền Thính ngẩn ra, cũng tập trung tìm kiếm dao động. Khi sắp xác định được phương hướng thì luồng dao động bị cắt đứt. Hắn do dự nói: "Hình như là dưới chân núi."
Dưới chân núi Tức Linh, một người đàn ông mặc đạo bào màu xanh, lưng đeo kiếm, đang đứng trước lối vào núi. Ánh mắt hắn dừng lại ở trận pháp cách đó không xa. Nơi này có khá nhiều thôn dân qua lại, thấy vậy đều rất tò mò.
"Người kia làm gì vậy? Mặc đồ gì mà kỳ lạ thế?"
"Quay phim sao? Lần trước chẳng phải có đài truyền hình đến quay rồi sao?"
"Nhưng mà đâu có máy quay phim nào đâu?"
"Chịu thôi."
Phương Thủ Ý xòe tay, lòng bàn tay hắn lơ lửng một cục đá, dường như đang chỉ dẫn hắn đi về hướng này. Nhưng xung quanh là trận pháp chằng chịt, người bình thường có thể tự do ra vào, còn tu sĩ như hắn nếu xông vào sẽ khiến người bày trận cảnh giác. Hắn không khỏi nghĩ: "Ta đến nhầm chỗ rồi sao?"
Hắn nhìn mảnh vỡ, sau đó tụ linh lực khống chế nó. Mảnh vỡ được linh lực của hắn bao bọc lập tức ngừng phản ứng, nằm im trong lòng bàn tay hắn như một cục đá bình thường.
"Sư thúc, sao ngài lại đến đây? Chúng ta không thể vào trong được đâu, gần đây Cục Quản Yêu kiểm tra nghiêm ngặt lắm, núi Tức Linh đã đóng cửa rồi." Một đệ tử trẻ tuổi chạy tới.
Phương Thủ Ý nghi hoặc: "Đóng cửa? Cục Quản Yêu sao?"
Hắn nhớ núi Tức Linh hình như là địa bàn của vợ chồng Túc Thanh Phong, sao Cục Quản Yêu lại quản lý cả chuyện này?
"Chuyện này kể ra thì dài dòng lắm. Sư thúc lâu rồi không xuống núi nên không biết, nhưng dạo trước núi Tức Linh đã xảy ra rất nhiều chuyện." Đệ tử nhỏ cũng không hiểu sao sư thúc lại chạy một mạch đến núi Tức Linh. Gần đây vùng núi này đúng là náo nhiệt, nhưng đó là sự náo nhiệt của giới trận tu, không liên quan gì đến kiếm tu bọn họ. Y bèn thuật lại vài sự kiện gần nhất: "Bạch Dương chân nhân cũng đang ở đây, ngài có muốn đến bái phỏng không?"
"Thôi." Phương Thủ Ý quay đi, hắn đến để tìm người, không tiện quấy rầy các tu sĩ khác: "Vậy phải làm sao để lên núi? Trận pháp này có liên quan đến Cục Quản Yêu không?"
Túc Lê đi tìm ba. Lúc cả hai ra khỏi công viên thì động tĩnh của mảnh vỡ đã biến mất. Tình huống kỳ quái này khiến Túc Lê hoài nghi: "Có người mang nó đến sao?"
Trận pháp nhà họ Túc đã được Túc Lê cải tiến. Mảnh vỡ bị kiếm trận thu hút sẽ không đến thẳng nhà họ mà là đến lối vào núi Tức Linh, điều này sẽ cho họ đủ thời gian để điều tra mảnh vỡ cũng như người nắm giữ nó. Mảnh vỡ có dao động chứng tỏ kiếm uy trong trận pháp đã thu hút nó đến.
Nếu là một mảnh vỡ vô chủ lưu lạc bên ngoài, nó sẽ không đột nhiên xuất hiện rồi đột nhiên biến mất. Như vậy chỉ có thể chứng minh người đang sở hữu nó có tu vi rất cao, cố ý đi theo chỉ dẫn đến đây, và còn có thể dễ như trở bàn tay ngăn chặn dao động.
"Hẳn là vẫn còn ở gần đây." Ly Huyền Thính nói: "Hay là cho người đi hỏi các tu sĩ ra vào hôm nay? Có lẽ sẽ tìm được manh mối."
"Cũng có thể chỉ là ảo giác của ta." Túc Lê vẫn còn nghi vấn. Mấy hôm nay tâm trí cậu đặt hết vào những cảnh trong mơ, có thể là bị mộng cảnh ảnh hưởng nên sinh ra ảo giác. Về nhà, Túc Lê vẫn quyết định gọi cho Trần Kinh Hạc.
Chẳng mấy chốc đã đến ngày thi dương cầm. Buổi trưa hôm đó, biết tin Túc Lê phải vào thành phố thi đấu, cả nhà đều xin nghỉ để đi theo. Ba Túc lái chiếc RV đỗ trước trường mẫu giáo. Cô Lý mang đồ lên xe còn sững sờ vì trong xe có quá nhiều người. Ngoài 5 người nhà họ Túc ra thì còn có những người khác. Ví dụ như ngài Kinh Hạc hay đến trường, anh Phong bảo mẫu của nhà họ, và cả mấy cậu học sinh nữa.
Xe dừng trước cổng trung tâm văn hóa nghệ thuật của thành phố. Thành phố S là một thành phố đậm chất nghệ thuật, nên cuộc thi dương cầm luôn rất được chú ý. Đừng tưởng đây chỉ là giải thiếu nhi mà coi thường, ban tổ chức còn mời hẳn mấy bậc thầy nổi tiếng trong giới dương cầm đến làm giám khảo.
Lại thêm hôm nay là cuối tuần, rất đông người đến xem giải, khiến trung tâm nghệ thuật tấp nập người qua lại.
Chiếc xe của nhà họ Túc đỗ trước cổng thu hút rất nhiều sự chú ý. Sau đó, mấy anh đẹp trai bước xuống xe, mỗi người xách một ít đồ, túi lớn túi nhỏ. Người cuối cùng xuống xe là một bé trai mặc âu phục.
"Anh với anh trai em đã chuẩn bị băng rôn và gậy cổ vũ rồi, Lê Lê yên tâm nhé, em chắc chắn sẽ là bé con nổi bật nhất cả sân khấu." Quý Minh đeo cặp sách, hào hứng vỗ vai Túc Lê. Kết quả, khi đến cổng, nguyên một ba lô đồ bị giữ lại.
Túc Úc: "Tại sao lại thế?"
Ba Túc lườm thằng con: "Mấy thứ đó của con ai mà cho mang vào hả? Đây là cuộc thi chính quy, lúc người ta chơi dương cầm thì phải im lặng lắng nghe, đúng không Minh Minh?"
Túc Minh hôm nay cũng mặc một bộ âu phục xinh đẹp, nghe thế liền giơ ngón cái với papa: "Đúng rồi ạ."
Cả nhà lên khán đài ngồi, còn mẹ Túc thì dẫn Túc Lê và Ly Huyền Thính vào hậu trường để chuẩn bị. Bên này cũng có rất nhiều người, Túc Lê thấy rất nhiều bạn lớn tuổi hơn mình. Nhìn một lượt, hình như ai cũng lớn tuổi hơn mình.
"Bé bé không cần căng thẳng nhé, con cứ lên sân khấu đánh đàn là xong." Mẹ Túc nói: "Đánh những bài mà bé bé hay đánh là được rồi."
Túc Lê tham gia tổ nhi đồng. Mặc dù cô Lý muốn đăng ký cho bé con thi ở tổ lớn hơn, nhưng ban tổ chức cân nhắc Túc Lê mới chỉ 3 tuổi, nên xếp bé con vào tổ nhỏ nhất. Tổ này cho phép các em tự do chơi bài mình muốn, so với các tổ khác thì đơn giản hơn rất nhiều, và cũng là tổ cuối cùng lên sân khấu.
Cuộc thi bắt đầu, các thí sinh lần lượt bước ra. Sau mấy lượt, nét mặt của ban giám khảo trở nên nghiêm nghị. Giải đấu dương cầm ở thành phố S đã tổ chức mấy năm, mỗi lần đến đây họ đều có thể tìm được những hạt giống tốt. Nhưng buổi thi đấu hôm nay, đã hết hai tổ rồi mà vẫn chưa tìm được ai nổi bật, khiến họ có chút thất vọng.
"Có vẻ tài năng của lứa năm nay không tốt lắm."
"Đúng vậy, lần trước mấy tổ thi tác phẩm đều tìm được 1-2 thiên tài, năm nay có vẻ không ổn lắm."
"Thầy Từ thấy sao?" Mấy giám khảo nói xong liền nhìn sang thầy Từ đang ngồi ở giữa.
Thầy Từ là bậc thầy dương cầm nổi tiếng trong nước, ở quốc tế cũng có chút địa vị. Ông từng đi công diễn vòng quanh thế giới, là nhà dương cầm có lý lịch đẹp nhất trong dàn giám khảo ở đây. Thí sinh chiến thắng giải này ở tổ tác phẩm năm ngoái chính là học trò của ông ấy.
"Để xem hết đã." Thầy Từ nói.
Rất nhanh, những tổ khác cũng đã biểu diễn xong. Ghế giám khảo vẫn chưa ai đưa ra đánh giá cao nhất, người xem ở khán đài không nhịn được mà thì thầm bàn tán.
"Tiếp theo là tổ bé nhất đúng không?"
"Ài, thế thì khó nói rồi. Tổ này luôn đàn mấy bài thiếu nhi các thứ. Mà mấy bé còn nhỏ nữa chứ, mọi năm tổ này là chán nhất."
"Đừng nói thế, nhiều bé đánh đàn hay lắm mà."
"Nhưng đánh giá cao nhất sẽ không nằm ở tổ này đâu, cùng lắm là xem các em có tiềm năng đến đâu thôi."
Nhà họ Túc ngồi ở dãy ghế chính giữa khán đài, nơi có góc nhìn tốt nhất. Họ dường như không nghe thấy tiếng bàn tán xung quanh, tràn đầy mong đợi nhìn các thí sinh bước ra sân khấu. Những người ngồi xung quanh cũng không khỏi quan sát họ, chủ yếu là vì họ quá đẹp, ai cũng đẹp, tuy có đeo khẩu trang nhưng cũng không giấu được khí chất đặc biệt.
Trần Kinh Hạc thì thầm: "Cậu yên tâm, anh đã dặn nhân viên quay phim rồi, đảm bảo sẽ ghi lại hoàn chỉnh vẻ oai hùng của Phượng Hoàng đại nhân."
Ba Túc hài lòng gật đầu.
Quý Minh tiếc nuối: "Tiếc là người ta không cho em mang lightstick vào."
Túc Úc lườm nhân viên ở đằng kia: "Băng rôn của tôi cũng không được mang vào."
Quý Minh hỏi: "Không được vỗ tay à? Kiểu đợi em anh đàn xong rồi vỗ tay cũng không được sao?"
Túc Úc: "Được chứ, lúc mấy người kia ra sân khấu có vỗ tay còn gì?"
Lúc này, MC trên sân khấu tuyên bố phần thi của tổ nhi đồng bắt đầu. Sau đó là Túc Lê mặc âu phục xinh xắn bước ra từ sau cánh gà. Bé con vừa lên sân khấu, người xem lễ phép vỗ tay nhè nhẹ cổ vũ. Nào ngờ, khán đài đột nhiên vang lên tiếng vỗ tay rầm rộ liên hồi, không khỏi khiến nhiều khán giả phải quay lại nhìn.
Hai người vỗ tay nhiệt tình nhất chính là Túc Úc và Quý Minh.
Bạch Quân nhìn những người xung quanh, không khỏi quay đầu tránh đi, còn kéo mũ xuống che mặt.
"Có vẻ khán giả hôm nay rất nhiệt tình, nhưng trong lúc các bạn thí sinh biểu diễn, hy vọng mọi người sẽ giữ yên lặng. Nào, chúng ta cùng mời thí sinh nhỏ nhất, Túc Lê, bản nhạc hôm nay bạn ấy sẽ đàn là..." MC thấy tên bản nhạc còn sững người lại: "<Tiếng Gió>."
Các giám khảo nghe được tên bản nhạc cũng sửng sốt, cúi đầu nhìn đơn đăng ký của thí sinh, đúng là bản <Tiếng Gió> mà họ biết.
"Thế mà lại chơi Tiếng Gió, bé con này cũng can đảm thật." Một vị giám khảo nói: "Liệu có đàn nổi không đây?"
"Bài đó khó chơi lắm sao?" Phong Yêu nghe khán giả thảo luận nên hỏi.
Trần Kinh Hạc giải thích: "Với trẻ em Nhân tộc thì đúng là một bản nhạc có độ khó khá cao."
Cô Lý lo lắng. Thật ra, họ cũng đã phải đắn đo kỹ lưỡng mới chọn bản nhạc này.
Trí nhớ của Túc Lê quá tốt, cách đặt tay hay kỹ xảo gì đó chỉ cần nói một lần là bé con sẽ nhớ. Thằng bé quá thiên tài, chỉ cần nhìn một lần là có thể hoàn mỹ phục chế lại. Nhưng đồng thời, điều đó cũng bộc lộ nhược điểm, đó là tiếng đàn của thằng bé không hề có tình cảm... Tuy nhiên, lại có một bài là ngoại lệ, chính là bài <Tiếng Gió> này.
Đây là bản nhạc trong một buổi luyện tập cô đã đưa cho Túc Lê đàn thử, không ngờ hiệu quả lại tốt ngoài dự đoán. Cô đã nghĩ rất nhiều cách để Túc Lê có thể đàn truyền cảm hơn, nhưng đều thất bại. Chỉ có bản nhạc này, khi được đưa ra cho thằng bé luyện kỹ xảo, lại khiến Túc Lê yêu thích vô cùng, càng đàn càng hay.
Nói thật thì <Tiếng Gió> không phải bài khó nhất, nhưng với trẻ nhỏ thì nó đã là rất khó rồi, từ tiết tấu cho đến yêu cầu kỹ thuật. Ngay cả thí sinh ở độ tuổi khác cũng chưa chắc đã đàn được. Nó không phải một bản nhạc thường được sử dụng trong thi đấu, đặc biệt là đối với các thí sinh ở độ tuổi này.
Dương cầm trên sân khấu phát ra âm tiết đầu tiên, thầy Từ đang ngồi ở khán đài không khỏi vươn người tới, ánh mắt trở nên nghiêm túc.
[Tác giả có lời muốn nói]
Tiếng Gió là một bài ta tự bịa ra thôi, mọi người đừng nghĩ nó có thật nhé, chỉ là chém gió cả thôi.