78. Chương 78: Chặng đường trưởng thành

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều

Chương 78: Chặng đường trưởng thành

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dù trên mạng có những lời kêu gọi ồn ào đến đâu, gia đình họ Túc vẫn giữ nhịp sống bình thường như không có chuyện gì xảy ra. Thời gian nhanh chóng trôi, Túc Lê có tốc độ học tập cực kỳ nhanh, sau khi hoàn thành kiến thức cấp 2, cậu bé bắt đầu theo học chuyên ngành Vật Lý. Kiến thức cơ bản không còn đủ để thỏa mãn cậu, vì vậy ba Túc đã mời một vị giáo sư đại học về dạy kèm.
Lý Huyền Thính có vẻ thân thiết hơn với Trần Kinh Hạc. Ngoài chương trình học thông thường, hắn bắt đầu theo Trần Kinh Hạc học thêm nhiều thứ khác, chủ yếu là về tài chính. Trần Kinh Hạc nhiều lần giục Lý Huyền Thính khuyên Túc Lê, nhưng Túc Lê vẫn kiên định, đọc xong kiến thức cơ bản lại quay sang nghiền ngẫm sách Vật Lý của mình. Kết quả là, sách tài chính chỉ được hắn đọc lướt qua vài quyển, còn sách Vật Lý thì đã chất thành mấy chồng. Túc Lê còn nghiên cứu ra vô số trận pháp mới, biến núi Tức Linh thành một nơi đầy rẫy những tác phẩm của cậu, gần như đã được cậu nối liền thành một trận đồ mới. Ngay cả Phong Yêu cũng có lần suýt lạc lối trong đó.
Túc Úc, khi lên lớp 11, được mọi người khuyên nên vào lớp năng khiếu và từ đó trở thành học sinh chuyên thể dục. Cậu chàng rất chống đối, thậm chí khi thi chia ban lớp 11 còn cố tình đăng ký ban khoa học tự nhiên, khiến nhiều người ngỡ ngàng, suýt chút nữa chọc tức gia sư Bạch Quân của mình đến chết. Tuy nhiên, kết quả thi không mấy lý tưởng, thứ hạng tụt dốc không phanh, cuối cùng cậu vẫn ấm ức phải vào ban thể dục.
Nhưng đó chưa phải là vấn đề, vấn đề là ba Túc liên tục bị mời lên trường “uống trà”. Chuyện này kể ra khá phức tạp, nguyên nhân chính là thiên phú của Túc Úc trong mảng thể dục thể thao vượt xa người bình thường. Giáo viên thể dục phụ trách lớp đã quan sát mấy ngày, nhận ra mình đã tìm được một nhân tài ưu tú cho đội tuyển quốc gia, nên cố ý đặt ra tiêu chuẩn cao nhất cho Túc Úc. Trong một lần chạy 100 mét, cậu chàng suýt chút nữa đã phá kỷ lục thế giới, khiến giáo viên thể dục choáng váng, lập tức báo cáo thành tích này lên cấp trên và bắt đầu làm công tác tư tưởng cho Túc Úc.
Nhưng đó vẫn chưa phải là vấn đề. Vấn đề là hôm sau, Túc Úc lên mạng tra cứu kỷ lục thế giới, từ đó cậu cố tình khống chế thành tích ở đúng vạch tiêu chuẩn, không hơn không kém một giây nào. Điều này khiến giáo viên thể dục sốt ruột đến mức mặt nổi đầy mụn, liên tục tâm sự với ba Túc.
Vì bị mời phụ huynh quá nhiều lần, chuyện này cả trường đều biết. Hai vợ chồng đành phải tổ chức họp gia đình, trao đổi với Túc Úc về định hướng con đường tương lai.
Ba Túc kiên nhẫn giải thích cho con trai cả: "Thành tích thể dục của con tốt thế còn gì? Sau này con có thể tiếp tục phát triển ở lĩnh vực này, đi tham gia các cuộc thi. Thầy giáo cũng nói..."
"Là sao ạ?" Túc Úc sửng sốt: "Ba, con là yêu quái, ba bảo con đi thi chạy chẳng khác nào ức hiếp người ta sao? Vả lại, con muốn thi đại học chứ không phải phát triển sở trường đặc biệt. Con có lòng tự trọng của một Yêu tộc cao thượng, tuyệt đối không bao giờ ức hiếp người khác."
Ba Túc ngừng lại một chút: "Ừ thì con nói thế cũng có lý. Nhưng con đã vào ban thể dục, chương trình học cũng không thể lơ là được. Con xem thầy giáo đã mời ba lên trường bao nhiêu lần rồi."
"Thắng Nhân tộc về thể chất thì có gì đáng để kiêu ngạo?" Túc Úc lộ vẻ khinh thường, càng nói càng kích động: "Con phải thắng được Nhân tộc về trí lực thì mới thể hiện được sự ưu tú của mình. Ba đừng khuyên con nữa."
Túc Lê ngồi dự thính, nghe những lời phát ngôn hào hùng của anh trai, lập tức lộ vẻ kính nể. Túc Úc càng nói càng cảm thấy mình thật cao lớn, tiện thể dạy bảo Túc Lê: "Bé Lê nghe chưa? Sau này lên tiểu học phải là số 1 của lớp, chứ thắng Nhân tộc về thể dục là một hành vi đáng xấu hổ. Em phải thắng họ ở trí tuệ, lấy đó làm mục tiêu phấn đấu. Phải biết lấy anh làm gương, hiểu chưa?" Nói xong, cậu chàng còn cảm thấy hình tượng của mình trong lòng các em đã trở nên vĩ đại hơn rất nhiều.
Túc Lê gật đầu: "Hiểu rồi ạ."
Ba Túc: "..."
Họp gia đình cũng không khiến Túc Úc từ bỏ lý tưởng. Mỗi ngày, cậu chàng học thể dục xong lại vùi mình vào thư viện. Thời gian dành cho chuyên ngành chính không bao giờ quá 1 tiếng, trong khi thời gian dành cho các môn văn hóa lại lên tới 15 tiếng. Học sinh trong trường thường xuyên thấy chủ nhiệm lớp thể dục đuổi theo Túc Úc đến thư viện, khốn khổ khuyên học trò ra ngoài vận động. Cuối cùng, thầy còn đạt được thỏa thuận với cô thủ thư, hễ thấy Túc Úc là phải gọi cho thầy.
Ngày qua ngày, thầy giáo đấu tranh với Túc Úc suốt một năm cũng không thể khiến lãng tử quay đầu. Nhiều lần thầy thấy Túc Úc ngồi học thuộc trong tiết thể dục. Cuối cùng, nước mắt thầy đã cạn khô, chỉ đành mặc kệ.
Thời gian thấm thoắt trôi qua, đến ngày Túc Úc thi tốt nghiệp, cũng là lúc Túc Lê và Túc Minh phải rời trường mẫu giáo để lên tiểu học. Ngày thi đại học lại là một ngày cả nhà tổng động viên, đặc biệt là ba Túc. Khi biết 'thằng ranh' Túc Úc giấu mình đăng ký vào trường top, ông phải nói là hồn vía bay hết. Cùng với Túc Lê, ông đã vẽ bùa cả đêm, mất ngủ mấy ngày, thậm chí còn bắt đầu nghĩ xem lỡ mà thi trượt thì cần làm những gì.
Đây là lần đầu tiên trong nhà có học sinh thi đại học, nên 'chiến trận' này còn long trọng hơn cả hồi Túc Úc thi cấp 3. Kì thi đại học thi từng môn, kéo dài bao lâu thì tấm biển hiệu động viên thí sinh nhà họ Túc cũng sáng lấp lánh bấy lâu, không chỉ lên báo đài địa phương mà thậm chí còn xuất hiện trên hot search.
Trường mẫu giáo trên trấn cũng phát triển không ngừng trong mấy năm qua, có thể nói là trường mẫu giáo tốt nhất cả thị trấn. Các bạn nhỏ học ở đây đến từ các thôn làng khác nhau, lên tiểu học buộc phải tách ra về trường thôn mình. Biết tin sắp phải đi học tiểu học, buồn nhất là Túc Minh, bởi cậu nhóc phải chia tay với bạn cùng lớp. Cậu nhóc chưa từng trải nghiệm cảm giác chia ly, nên vào buổi học cuối cùng ở trường, cậu còn ôm chặt chân papa, sống chết không chịu về.
Túc Minh: "Con muốn học chung tiểu học với các bạn cơ."
Ba Túc giải thích: "Nhạc Nhạc phải học trường ở thôn bạn ấy, Tiểu Bàn học ở trường trên trấn, con muốn thế nào, con chỉ có thể chọn một thôi." Túc Minh trở nên bối rối. Ba Túc bổ sung: "Anh hai muốn học tiểu học ở thôn mình, nếu con học ở trường khác thì sẽ không được học chung với anh đâu." Cuối cùng, dưới sự khuyên bảo khéo léo của papa, Túc Minh miễn cưỡng chịu về nhà.
Ba vị tu sĩ làm giáo viên ở trường mẫu giáo vẫn chưa hết hạn hợp đồng. Trước khi đi, Túc Lê còn nhận được ba lá thư cảm ơn rất dài.
"Tiểu tiên sinh ngài cứ yên tâm, đợi xong hợp đồng, tôi sẽ thi biên chế để đến thôn của ngài." Vị tu sĩ trịnh trọng nói: "Một người bà con xa của tôi đang dạy ở trường thôn ngài, nếu ngài có bất kỳ vấn đề gì có thể tìm hắn. Đây là hình của hắn, sơ yếu lý lịch và số điện thoại..."
Túc Lê mang những thứ đó về nhà, đưa cho papa. Ba Túc cười nói: "À, mấy cái này ư? Hôm bữa Kinh Hạc tiên sinh đã đưa cho papa rồi. Bé bé không biết thôi, ngay từ lúc con đi học mẫu giáo là đám trận tu kia đã bắt đầu chuẩn bị rồi. Nhưng mà cái này phải thi biên chế của Bộ Giáo dục, mỗi năm chỉ có một giáo viên được phân về thôn mình..."
Từ lúc Túc Lê bắt đầu học mẫu giáo, các tu sĩ thuộc Liên Minh Trận Tu đã rục rịch chuẩn bị. Đây đúng là cảnh 'thiên quân vạn mã qua cầu độc mộc'. Vì những cơ hội đến thôn Tức Linh, cuộc thi biên chế của thành phố S năm nay diễn ra vô cùng gay cấn. Đặc biệt là khi một loạt giáo viên xuất sắc từ các tỉnh thành đã vượt qua kỳ thi viết, đến vòng phỏng vấn nguyện vọng chọn trường, không ai muốn các trường trọng điểm, tất cả đều ghi tiểu học Tức Linh. Điều này khiến các lãnh đạo Bộ Giáo dục bắt đầu tính đến chuyện phát triển và kiến thiết lại ngôi trường nhỏ này.
"Người Nhân tộc cứ tưởng thôn chúng ta có gì quý hiếm. Hồi trước papa phải tăng ca cũng là vì chuyện này, lãnh đạo đích thân đến trường thôn mình chỉ đạo." Ba Túc bỗng nhớ ra một chuyện: "Hồi trước, papa còn có mấy người quen cứ đến dò hỏi, hỏi con tương lai muốn học trường cấp 2 nào, cấp 3 nào, nguyện vọng đại học là gì. Papa phải nói là chuyện này còn quá sớm, chưa thể biết được, vậy mà họ cứ gọi điện hỏi mãi."
Túc Lê: "?"
Lý Huyền Thính bắt đầu nhảy lớp. Việc nhảy lớp của hắn không bị hạn chế tuổi tác như Túc Lê, sau khi lên tiểu học là có thể nhảy. Lý Huyền Thính đã nhảy đến lớp 4 rồi tạm nghỉ học để tham dự một trại hè khép kín. Túc Lê vốn muốn đi cùng, nhưng vì còn quá nhỏ nên không được, chỉ đành đợi Lý Huyền Thính về kể cho nghe những gì đã học.
Khi Lý Huyền Thính trở về từ trại hè, hắn lại không đến trường nữa mà mỗi ngày cùng cậu đi học mẫu giáo. Cho đến khi Túc Lê tốt nghiệp mẫu giáo, hắn mới quay lại tiểu học. Ngày Túc Úc có kết quả thi đại học, Túc Lê đã dậy từ sáng sớm để làm trận cầu phúc trong sân cùng papa. Web tra điểm vừa mở, họ còn chưa kịp tra cứu thành tích thì điện thoại đã bị bạn bè, thân thích 'tra tấn', gọi liên tục không ngừng.
Cuối cùng, Bạch Quân đã tra hộ. Thành tích văn hóa của Túc Úc vượt xa mức bình thường, cộng với thành tích thể dục, nếu năm nay không cạnh tranh quá gay gắt, Túc Úc đúng là có hy vọng đỗ nguyện vọng 1. Về phần Bạch Quân thì càng không cần phải nói, lần này trường cấp 3 trên trấn đã nhận đủ vinh dự, bởi vì trường của họ có trạng nguyên toàn thành phố. Bạch Quân đã dùng sức mình để kéo thành tích của Túc Úc và Quý Minh lên, hơn nữa, Túc Úc còn là trạng nguyên thành phố với thành tích môn khoa học tự nhiên đứng top 5 toàn tỉnh.
Từng chuyện lớn nhỏ kéo đến khiến mùa hè năm đó trở nên vô cùng bận rộn.
Ba Túc bận rộn xử lý chuyện nhảy lớp cho con. Túc Lê sẽ phải thi từng môn, sau đó mượn quan hệ để Bộ Giáo dục duyệt đơn nhảy lớp. Hơn nữa, cậu bé không được nhảy liên tục, cứ 3 tháng phải kiểm tra chất lượng một lần, phải thi xong kiến thức của từng lớp, đồng thời còn phải vượt qua bài kiểm tra của các thầy cô bộ môn...
Tóm lại, quy trình này vô cùng phức tạp. Bởi vì đây là lần đầu tiên thành phố S xuất hiện trường hợp một học sinh chưa vào tiểu học đã xin nhảy lên lớp 5, lớp 6. Học sinh cần phải đủ xuất sắc thì mới có thể được phê chuẩn.
Trong những tháng ngày bận rộn đó, một sự kiện lớn khác cũng lặng lẽ đến gần. Hội võ đạo do hai tộc hợp tác tổ chức cuối cùng cũng được chính thức công bố, thời gian là tháng 9 năm sau, kéo dài liên tục trong 3 tháng. Quy mô của hội võ đạo lần này lớn chưa từng có, dù là đội hình ban tổ chức hay là phần thưởng đều khiến vô số tu sĩ tranh nhau như vịt.
-
Trong biệt viện Tùng Lâm ở thủ đô, các tu sĩ Nhân tộc đang họp. Trên bàn bày đầy tư liệu, nhân viên điều khiển bút tốc ký ghi lại nội dung trao đổi. Cuộc họp ngày hôm nay chính là để chuẩn bị cho hội võ đạo sẽ được tổ chức ở núi Tùng Lâm trong 10 ngày nữa.
Hội võ đạo tụ tập tất cả tu sĩ tài ba khắp thiên hạ. Sau 3 năm thương lượng giữa hai tộc, quy chế thi mới đã được đặt ra.
Hội võ đạo năm nay khác hẳn với các hội võ đạo thông thường của Nhân tộc. Tiêu chuẩn tham gia được đề cao: tất cả tu sĩ của các tộc có tu vi từ 500 năm trở xuống đều có thể đăng ký. Hội Võ đạo chia làm 3 tổ, theo thứ tự là tổ 100 năm, tổ 300 năm và tổ 500 năm; tu sĩ đạt đủ điều kiện có thể báo danh vào tổ phù hợp với mình. Ai có giấy đề cử thì không cần phải thi tuyển chọn mà được vào thẳng vòng tranh tài, ai không có sẽ phải vượt qua bài tuyển chọn kéo dài 1 tháng.
Vòng tuyển chọn của hội võ đạo lần này bắt đầu từ tháng 8, vừa tuyển chọn được 1000 người. Tính cả các tu sĩ có giấy đề cử, hội võ đạo lần này có tổng cộng 1200 tu sĩ tham dự. Thi đấu kéo dài 3 tháng: tháng thứ nhất là vòng loại, thử thách tài năng nhiều mặt; tháng thứ hai là tuyển chọn hạng mục riêng; tháng thứ ba mới là đấu lôi đài.
Bởi vì quy mô của hội võ đạo lần này là lớn chưa từng có, mỗi giai đoạn đều sẽ mời những tu sĩ cấp cao nhất của các tộc đến làm ban giám khảo.
"Hầu hết tu sĩ đã có mặt ở khách sạn, khách sạn gần núi Tùng Lâm gần như kín rồi, còn một khách sạn chưa mở."
"Bao nhiêu người đến rồi? Xác định hết tư liệu chưa?"
"Đây là mùa đầu tiên, không được để xảy ra sự cố."
....
Người này nối người kia phát biểu, tay nhân viên chưa từng ngừng lại.
Một ông lão ngồi ở ghế trên, đeo kính lão, chăm chú nhìn điện thoại. Lông mày ông nhíu chặt, tay không ngừng lướt màn hình.
Một ông lão khác ngồi cạnh thấy thế bảo: "Hoàng lão, lão xem điện thoại nửa tiếng rồi đấy."
Hoàng lão híp mắt: "Sân bay thủ đô có xa chỗ này không?"
Vị tu sĩ đáp: "Lái xe tầm 1 tiếng ạ."
Hoàng lão ừ, tiếp tục lướt điện thoại.
Các tu sĩ nhìn nhau. Hoàng lão thuộc ban tổ chức lần này, cũng là đại sư được mời đến để tu sửa trận pháp ở núi Tùng Lâm. Trước kia, họ luôn nghe danh lão là người nghiêm khắc, khó gần, không ngờ trong cuộc họp hôm nay, khi đám thanh niên đang thấp thỏm lo lắng, ông lão này lại ngồi nghịch điện thoại.
Một lúc sau, một bài nhạc quảng trường 'tẩy não' siêu cổ bỗng vang lên trong phòng họp. Các tu sĩ đang thảo luận lập tức im bặt, nhìn về phía những vị đang ngồi trên đài cao. Hoàng lão ung dung nhấn nút kết nối, cả phòng hội nghị im phăng phắc.
"Chuyến bay hạ cánh rồi à?"
"Đón được chưa?"
"Không tìm được người? Biết chuyến bay nào rồi mà đúng không?"
"Cái gì? Đón minh tinh?"
Hoàng lão nói chuyện điện thoại mấy phút, cúp máy rồi mặt mày trở nên nghiêm nghị. Đám thanh niên không dám hó hé, cuối cùng vẫn là ông lão bên cạnh lên tiếng: "Sao vậy? Xảy ra chuyện gì à?"
"Không." Hoàng lão cau mày nhìn điện thoại, lẩm bẩm: "Đón minh tinh là sao? Một người rõ ràng ở đó mà lại không tìm thấy là thế nào?"
Lão đã bàn giao với đám đệ tử trong môn phái, cũng cố ý nghe ngóng lịch trình của vị kia, vất vả lắm mới tranh thủ đến đón trước các nhà khác, vậy mà lại để lạc mất người.
"Không được, ta phải gọi cuộc nữa."
-
Mùa hè năm nay ở thủ đô vô cùng oi ả, mặt trời treo cao chói chang. Sân bay vốn đã đông đúc, nay lại càng thêm hỗn loạn do có fan đến đón thần tượng. Bảo vệ cố gắng duy trì trật tự, một nam sinh cao lớn kéo theo một chiếc vali mini, tay còn lại bế một cậu bé chen ra khỏi đám đông, vừa đi vừa nói: "Làm ơn nhường đường."
Xung quanh rộn ràng tiếng người, nam sinh cao ráo đeo kính râm, chen ra khỏi biển người rồi mới đặt cậu bé xuống, còn tiện tay đỡ một nữ sinh bị đám đông xô ngã.
Thiết bị trong tay cô suýt rơi mất. Kiểm tra thấy không sao, cô mới ngẩng đầu lên, nhìn thấy một chàng trai đẹp trai thì lập tức đỏ mặt.
Nam sinh nói: "Đề nghị mọi người trước khi đến đón thần tượng thì nên kiểm tra quy định của sân bay. Quá nhiều người tụ tập không chỉ gây phiền phức cho các hành khách khác mà còn ảnh hưởng đến trật tự. Nhất là như cô vừa rồi, sơ sẩy một chút là sẽ xảy ra sự cố giẫm đạp, lần sau sẽ không may mắn như vậy đâu." Nữ sinh bị nói, mặt càng đỏ bừng: "Xin lỗi ạ." Nam sinh lại thản nhiên như không, quay sang nói chuyện với đứa bé bên cạnh.
Lúc này nữ sinh mới để ý cậu bé kia.
Cậu bé này ước chừng 7-8 tuổi, mặc một chiếc áo hình gấu nhỏ siêu đáng yêu phối cùng quần cộc, đeo một chiếc ba lô thể thao dành cho trẻ em, đầu đội mũ màu đen. Nữ sinh là fan đu idol nên những năm qua cũng tìm hiểu về các nhãn hiệu cao cấp. Cô nhận ra quần áo của cả nam sinh lẫn cậu bé đều là từ bộ sưu tập của một hãng cao cấp, mỗi món đồ có giá tối thiểu là 5 chữ số.
Là minh tinh sao? Chàng trai kia còn rất đẹp nữa.
Nhưng lại dẫn theo một em nhỏ, hay là đang quay chương trình?
Cô nhìn quanh, không thấy nhân viên cầm máy quay.
Cậu bé chỉnh lại quần áo, sau đó giơ tay về phía nam sinh: "Đưa vali cho em." Nam sinh nói: "Cái hộp bé tí này thì được bao nhiêu cân, ba mà biết anh không chăm sóc em là lại lải nhải." Nữ sinh không nhịn được nhìn chằm chằm nam sinh, lát sau mới chú ý thấy cậu bé đang nhìn mình, liền xấu hổ nói: "Xin lỗi ạ, sau này em sẽ chú ý hơn." Nam sinh liếc nhìn đám đông: "Mấy người cũng nên về nhà sớm đi." Nói rồi, hắn ấn nhẹ đầu cậu bé, kéo chiếc vali đi về phía trước.
Nữ sinh nhận ra chàng trai kia đeo một chiếc túi thể thao quai chéo, trên túi có gắn huy hiệu của một trường đại học danh tiếng, nổi bật hẳn lên. Cô ngây người, hóa ra là sinh viên của Đại học Thủ Đô?
Ra khỏi sân bay, thời tiết nóng nực lập tức ập tới. Túc Úc liền thi triển chú giảm nhiệt, tiện tay vẫy một chiếc taxi rồi dẫn em trai lên xe: "Hành lý của anh vẫn còn ở trạm chuyển phát, lát nữa mình qua đó lấy hành lý trước rồi anh dẫn em đến trường anh chơi."
Túc Lê rút điện thoại ra, nhắn tin báo bình an cho ba Túc: "Em đã báo với papa là chúng ta đến rồi." Túc Úc nghe vậy nhíu mày: "Anh dẫn đi rồi ba còn lo lắng gì nữa?"
Nhắc tới chuyện này, Túc Úc hết sức phiền muộn. Suy cho cùng, đây vẫn là lần đầu Túc Lê xa nhà, mấy vị phụ huynh đều muốn đi theo. Cuối cùng, Túc Lê đã chủ động từ chối, các vị mới đành để tâm tư lo lắng lắng xuống.
Tháng 9 này cả nhà đều bận rộn. Mẹ Túc có phim mới phải vào núi quay, ba Túc lại vướng bận khai giảng và chăm sóc Túc Minh, Phong Yêu gặp bình cảnh độ kiếp, còn Trần Kinh Hạc thì đang dẫn Lý Huyền Thính đi công tác. Vừa hay trường Túc Úc khai giảng sớm, Túc Thanh Phong mới đành để cậu chàng đưa em trai đến thủ đô trước. Sau này, người của Trần Kinh Hạc sẽ đến đón Túc Lê đi làm thủ tục khách sạn.
"Dạ, nhưng vẫn phải báo chứ." Túc Lê nhắn tin xong, bên kia lập tức yêu cầu gọi video. Ba Túc như ông cha già lo quá độ, dặn đi dặn lại các vấn đề bé bé cần chú ý, rồi yêu cầu mỗi ngày phải gọi điện báo bình an, đợi papa xong việc ở bên này sẽ chạy tới ngay.
Đang nói dở, Túc Úc đã giơ tay cúp máy: "Được rồi, ra ngoài mà còn lằng nhằng mãi. Hồi trước anh một mình đi tham gia cuộc thi của Yêu tộc ba cũng lải nhải như thế, kệ ông ấy đi." Túc Lê gật đầu, mở xem văn bản Trần Kinh Hạc gửi.
"Qua chỗ anh ở hai ngày rồi đợi người kia đến dẫn đi khách sạn." Túc Úc đang xem quanh đây có gì ăn: "Em đã báo với cô giáo chuyện thi kì sau chưa?" "Rồi ạ." Túc Lê lướt lên xem tiếp: "Cô bảo là 3 tháng thi một lần là được, những chuyện khác không cần lo." Tháng 12 kết thúc hội võ đạo, lúc đó về thi là vừa, không sợ lỡ kỳ thi.
Túc Úc thấy một nhà hàng gần trường, bèn hỏi: "Khi nào thì Huyền Thính đến?" Túc Lê đáp: "Anh ấy* bảo xong việc bên chỗ Kinh Hạc sẽ qua, chắc là sẽ đến lúc hội võ đạo bắt đầu."
*Ở bên ngoài thì Túc Lê và Lý Huyền Thính là anh em (mấy chương sau ẻm sẽ tự giới thiệu với nhân vật khác Lý Huyền Thính là anh mình). Thêm nữa nhà họ Túc rất là "nhân tính hóa" nên chắc chắn cũng sẽ dạy con xưng hô lễ phép các thứ. Nói chung khoản xưng hô của bộ này khó vl huhu, tạm thời thì tui cứ biến hóa theo ý thích, Túc Lê xưng hô với người nhà sẽ theo đúng vai vế, với Lý Huyền Thính là em – anh, với Kinh Hạc và Phong Yêu là ta – anh. Với các nhân vật thuộc giới tu đạo ẻm cũng sẽ luôn xưng ta. Chỉ có gặp người thường mới xưng em/cháu thôi.
Hai anh em mỗi người một câu chuyện, chẳng mấy chốc đã đến trạm nhận chuyển phát gần trường đại học. Chiếc vali nhỏ chuyển từ tay Túc Úc sang Túc Lê. Cậu chàng vào trong tìm hành lý của mình, sau đó dẫn em đến căn hộ gần trường. Túc Úc mua một căn hộ ở đây, Bạch Quân đến sống cùng, thỉnh thoảng mới ở ký túc xá. Đợt nghỉ hè Bạch Quân đi thực tập nên giờ vẫn chưa về, hai anh em bước vào thấy căn hộ vẫn sạch bong. Túc Úc mang hành lý đi cất rồi dẫn em trai ra ngoài ăn.
Các hàng quán gần trường luôn rất đông. Túc Úc nhìn một vòng, cuối cùng đành dẫn Túc Lê vào KFC. Hai anh em tìm một bàn gần cửa sổ. Túc Úc gọi hai phần ăn rồi bắt đầu bấm điện thoại, vừa bấm vừa nói: "Kể ra hội võ đạo lần này cũng náo nhiệt thật, trong tộc cũng có mấy đứa nhóc khác đến chơi." Túc Lê đọc xong tài liệu Trần Kinh Hạc đưa, ngẩng lên nhìn anh trai: "Ba bảo là anh từ chối mà." "Khai giảng anh có nhiều việc lắm, còn có mấy bài kiểm tra nữa." Túc Úc lướt vòng bạn bè: "Sau này kiểu gì chẳng tổ chức lần nữa, giờ mục tiêu hàng đầu của anh là học tập. À, có đồ ăn rồi, để anh lấy." Nói rồi, hắn đứng dậy đi ra quầy.
Túc Lê nhìn về phía quầy, thấy đông nghịt người. Cậu bèn mở ứng dụng làm đề ra nghịch một lát. Ba Túc mua điện thoại cho Túc Lê, Bạch Quân biết được bèn đề cử cho cậu rất nhiều ứng dụng học tập, nói rằng Túc Lê tính nhẩm tốt thì tải vài ứng dụng làm đề về giết thời gian cũng tiện. Đằng nào cũng đã xem hết tài liệu rồi, cậu bèn mở ứng dụng ra chơi trong lúc đợi anh trai lấy đồ ăn.
Trong KFC rất đông người. Chỗ ngồi của Túc Lê bên cạnh cửa sổ, cũng ngay cạnh lối đi. Mấy sinh viên đi vào thấy chỗ gần cửa sổ còn một bàn bốn người, nhân viên đang thu dọn. Họ bèn vừa nói chuyện vừa đứng chờ, giữa chừng chú ý đến bàn bên cạnh có một đứa bé ngồi một mình.
Cậu bé đội mũ ngược, trông rất xinh xắn đáng yêu. Bọn họ cũng chỉ nhìn thoáng qua, nhưng đúng lúc này, màn hình điện thoại của cậu nhóc hiện lên một bài toán Vật Lý. Họ chưa kịp nhìn rõ đề đã thấy Túc Lê nhấn chọn "C" rồi sang câu kế tiếp.
"Ê, tụi mày có thấy không, hình như thằng nhỏ đang làm đề Vật Lý cấp 3 đấy?"
"Không phải đâu, chắc là cầm điện thoại của anh chị rồi nghịch thôi."
"Tao vừa thấy xong, bài tính lực ép, chắc chắn là đề Lý cấp 3, mà có vẻ còn khó nữa ấy."
"Tụi mày giỡn hả, thằng bé đó mấy tuổi?"
Bọn họ thì thầm bàn luận, khó tránh khỏi việc hơi rướn người đến xem cho kỹ. Đúng là đề Lý cấp 3 thật, ứng dụng này họ cũng từng dùng rồi. Bọn họ thấy cậu nhóc chỉ mất cùng lắm một phút để đọc đề, không nghĩ nhiều đã chọn đáp án rồi sang câu tiếp theo. Thậm chí, nhiều bài họ còn chưa đọc hết đề thì cậu nhóc đã chọn xong rồi.
"Chắc là chọn bừa thôi, ai làm bài nhanh thế được?"
"Tao còn chưa đọc hết đề nữa."
Nhân viên lau bàn. Mấy sinh viên miệng thì kêu thằng bé này chọn bừa, nhưng lại vẫn tò mò tỷ lệ đúng của Túc Lê. Cuối cùng cũng đến câu cuối, sau đó màn hình nhảy sang giao diện tính điểm, 10 bài đều có tích xanh, khiến họ sốc nặng.
Đúng hết!?
"Làm ơn nhường đường chút."
Các sinh viên nghe vậy vội tránh ra, thấy một nam sinh rất điển trai bưng khay đồ ăn, nhưng sắc mặt có vẻ u ám.
Túc Úc thò tay rút lấy điện thoại của Túc Lê, nhét trả một chiếc hamburger: "Suốt ngày nghịch điện thoại, ăn đi."
Sinh viên xung quanh: "..."
Đây mà gọi là nghịch điện thoại sao!
[Tác giả có lời muốn nói]
Chi tiết tưởng tượng không mang ý nghĩa gì đặc biệt ~~~
Về sau, chuyện ở quán KFC lan truyền trên diễn đàn trường Đại học Thủ Đô. Các sinh viên phát hiện ra người đã tịch thu điện thoại của cậu bé chính là vị hot boy kiêm chức 'đại ca' của một học viện. Thành tích năm nhất của anh ta thường xuyên 'lót đế', tất cả là nhờ người bạn siêu giỏi của mình liều mạng kéo cho mới tránh khỏi kiếp rớt tín chỉ. Anh ta thuộc dạng nhân vật chuyên gây sóng gió trong trường, khiến các thầy cô vừa yêu vừa hận.
Chủ topic: Tôi nghi ngờ hành vi của người kia đang ảnh hưởng nặng nề đến rường cột tương lai của đất nước, hạn chế quá nhiều sẽ gây trở ngại cho thiên tài trưởng thành.
Túc Úc: Nói lại xem nào?