79. Chương 79: Tại Khách Sạn

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngày mười ba tháng chín, trời trong.
Thị trấn nhỏ dưới chân núi Tùng Lâm tấp nập du khách, ai nấy đều kéo vali như muốn đổ xô vào núi dự hội. Người qua đường ngạc nhiên khi thấy lượng khách đông đúc bất thường. Họ không hề nghe nói khu du lịch này có tổ chức hoạt động gì, gần đây cũng không có ngày lễ, vậy mà sao đột nhiên lại đông đúc đến vậy.
“Chắc anh không biết rồi, nghe nói là hợp tác tổ chức một hội thảo nghiên cứu gì đó.”
“Cái gì? Hội thảo nghiên cứu mà cứ như thế vận hội Olympic vậy? Đông người thế.”
Cùng lúc đó, khách sạn gần lối vào núi Tùng Lâm đã chật kín, không còn một phòng trống. Khách sạn chính thức dành cho Hội võ đạo năm nay do tu sĩ mở, tọa lạc dưới chân núi Tùng Lâm, được bao bọc bởi trận pháp để tách biệt với các khách sạn thông thường. Tại cổng trận pháp, một tu sĩ mặc đồng phục đang đứng xác nhận danh sách khách thuê phòng. Ngày mai là khai mạc rồi, nhưng hiện tại vẫn chưa đủ người.
“Xin chào, đây là khách sạn chuyên dụng dành cho các tu sĩ tham dự Hội võ đạo. Nếu không có giấy báo danh, quý khách không thể thuê phòng.”
Nhân viên chặn mấy tu sĩ lạ mặt. Một người xuất trình giấy chứng nhận tuyển thủ, nhưng ba người còn lại thì không. Vị tu sĩ dẫn đầu là người Nhân tộc, khoác trên mình bộ đồ hàng hiệu, thấy vậy liền cau mày: “Ta đã hỏi rồi, ở đây vẫn còn phòng mà. Các khách sạn xung quanh đều đã kín chỗ, cho bạn ta thuê mấy phòng thì có sao đâu?”
“Thưa ngài, xin hãy tuân thủ quy định của Hội võ đạo.” Nhân viên nói.
“Khách sạn dành cho Hội võ đạo này chẳng phải là do nhà họ Vương thầu hết sao?” Gã kia cười khẩy: “Một là nhường đường cho chúng ta, hai là để ta gọi điện cho cậu Vương, nhờ cậu ấy nói chuyện với quản lý của các ngươi?”
Hai bên lời qua tiếng lại khiến các tu sĩ đi ngang qua phải chú ý. Họ nhận ra người kia là một trong những tuyển thủ hạt giống của Hội võ đạo, cũng là cậu út của nhà họ Tôn – một gia tộc tu đạo lừng lẫy.
“Cậu út nhà họ Tôn sao...”
“Tránh xa ra đi, nghe nói Hội võ đạo này có hai nhà Vương và Tôn đầu tư đó. Chọc giận họ thì không biết hậu quả sẽ thế nào đâu.”
“Nhưng mà cũng không được, khách sạn này thì...”
Các tu sĩ vây xem đang bàn tán dở dang thì từ cổng lại có thêm một người bước vào. Đó là một cậu bé, chỉ chừng 7-8 tuổi, tay cầm điện thoại nhìn màn hình rồi lại nhìn biển hiệu. Dường như sau khi xác nhận đã đến đúng nơi, cậu bé mới kéo vali vào trong và đi thẳng đến quầy lễ tân.
Cái quầy lễ tân hơi cao so với cậu bé. Bạn nhỏ này dường như đã quen, liền lấy giấy tờ từ ba lô ra, nhón chân lên đưa cho tiếp tân: “Chào chị, em đến làm thủ tục nhận phòng.”
Lễ tân vội vàng cầm lấy giấy tờ, cẩn thận đối chiếu giấy chứng nhận và thư mời của Hội võ đạo, tra cứu tên tu sĩ. Sau đó, chị giật mình nhận ra đây là vị khách VIP cấp cao nhất của họ. Chị lập tức trở nên tỉnh táo, nhanh chóng hoàn thành thủ tục và vươn người ra khỏi quầy: “Chào ngài, mời ngài đi lối này ạ.”
Bạn nhỏ đóng ba lô lại, kéo vali đi theo nhân viên đến thang máy. Mọi người trong sảnh đều nhìn về phía cậu bé với ánh mắt khác nhau, nhưng chủ yếu là ngạc nhiên và nghi hoặc. Lúc này, từ một hướng khác, một người đàn ông mặc âu phục vội vã chạy ra, đi đến quầy hỏi: “Tôi vừa nhận được tin, tiểu tiên sinh đã đến rồi sao?”
“Chuyện quái gì vậy?” Cậu Tôn thấy vậy cười khẩy: “Không cho người ngoài vào ở? Một thằng nhóc con cũng có thể thuê phòng ở khách sạn này sao?”
Nhân viên nghe vậy lộ vẻ khó xử. Còn người đàn ông đang nói chuyện với tiếp tân thì nhìn sang phía này, cất bước đi tới, thấy cậu Tôn cao quý cũng chỉ gật đầu chào: “Cậu Tôn, đây là khách sạn chuyên dụng dành cho Hội võ đạo, chỉ tiếp đón tu sĩ tham dự. Xin cậu đừng làm khó nhân viên của chúng tôi.”
Tôn Hách Vũ nghe vậy lập tức tối sầm mặt. Gã đã cam đoan với hai người bạn rằng sẽ có phòng, không ngờ nhân viên khách sạn này lại không nể mặt gã như vậy. Gã nhìn huy hiệu trên ngực áo người đàn ông, bắt đầu đe dọa: “Anh là quản lý ở đây đúng không? Được làm việc ở Hội võ đạo là cơ hội hiếm có đấy. Ta mà gọi một cú thì công việc của anh đừng hòng giữ được.”
Vị quản lý khách sạn vẫn lịch sự mỉm cười: “Hội võ đạo đặt điều lệ lên hàng đầu, huống hồ khách sạn của chúng tôi trực thuộc tập đoàn Trần Thị, không liên quan gì đến nhà họ Vương. Ngài cứ việc gọi cho cấp trên của tôi, còn bây giờ mời ngài tuân thủ quy định của khách sạn.”
Tập đoàn Trần Thị?!
Tôn Hách Vũ giật mình. Trước đó chẳng phải đã nói khách sạn dành cho Hội võ đạo đều là của nhà họ Vương sao? Nhà họ Vương đã kinh doanh khách sạn trong xã hội loài người hơn trăm năm, dù nói gì đi nữa thì với địa vị của họ, hẳn là...
“Hách Vũ, hay là thôi đi?” Một người kéo tay áo Tôn Hách Vũ: “Bên ngoài vẫn còn khách sạn mà, bọn tôi qua đó đặt phòng là được rồi.”
“Khoan đã.” Tôn Hách Vũ cười khẩy: “Đặt điều lệ lên hàng đầu sao? Thế thằng nhóc vừa rồi là thế nào? Khách sạn Trần Thị chỉ có vậy thôi à?”
Vị quản lý không hề luống cuống, nhìn đồng hồ đeo tay, giọng điệu vẫn thản nhiên: “Vị tiểu tiên sinh vừa rồi cũng là tu sĩ dự thi Hội võ đạo lần này. Người có thể thuê phòng ở khách sạn chúng tôi đều có giấy chứng nhận tuyển thủ. Nếu ngài không tin, có thể nộp đơn khiếu nại lên ban tổ chức, nhưng chúng tôi từ chối tiết lộ thông tin của khách hàng.”
Nói xong, hắn không hề khách khí gọi bảo vệ tới, rất thẳng thừng: “Bây giờ mời ngài và bạn ngài rời khỏi đây. Ngài đang làm ảnh hưởng đến trật tự của khách sạn chúng tôi.”
Các tu sĩ xung quanh chứng kiến quản lý khách sạn gọi bảo vệ đến đuổi đám Tôn Hách Vũ đi, không khỏi cảm thán rằng tập đoàn Trần Thị quả nhiên khác biệt, ngay cả với cậu út nhà họ Tôn cũng dám không khách sáo như vậy.
Bỗng có một vị tu sĩ nghi hoặc: “Khoan đã? Vị quản lý kia vừa nói gì cơ? Đứa bé đó cũng là tuyển thủ dự thi sao?”
Người kia giải thích: “Có gì lạ đâu, những năm trước cũng có tu sĩ nhỏ tuổi tham gia mà, huống hồ năm nay còn có tu sĩ từ các tộc khác nữa, có gì mà phải bất ngờ.”
“Nhưng... nhưng mà.” Vị tu sĩ đưa ra nghi vấn chỉ lên biển hiệu trước cổng: “Đây là khách sạn của tổ 500 năm...”
Những tu sĩ khác sững sờ, giờ mới nhận ra điều đó.
Đúng rồi! Khách sạn này là dành cho tổ 500 năm, nơi tụ tập của những tu sĩ trẻ có thực lực hàng đầu giới tu đạo. Đứa bé kia không đến tổ 100 năm, lại chạy tới tổ 500 năm của họ làm gì!?
***
Tại tầng 10 của khách sạn, người dẫn đường đã thay bằng một vị quản lý khác. Y vừa nhận được tin từ cấp trên, vội vàng chạy tới đón tiếp vị khách quý, mà vị khách quý này lại là một đứa trẻ chưa đầy mười tuổi.
Từ khi khách sạn được chọn làm nơi phục vụ Hội võ đạo, nội bộ đã lan truyền tin tức rằng Thái Tử của tập đoàn rất có thể sẽ tới tham gia, nhưng cụ thể là ở khách sạn nào thì chưa ai hay. Cho đến khi vòng tuyển chọn bắt đầu, mấy ngày sau cấp trên mới hạ lệnh để trống tầng 10 dành cho vị khách quý.
Bọn họ đã nghe danh vị Thái Tử này từ lâu, nhưng vì cậu tham gia Hội võ đạo nên họ đoán ít nhất cũng phải là một thiếu niên. Một đứa bé như vậy quả thực khiến tất cả chấn động, hơn nữa người ta còn tham gia tổ tu vi 500 năm.
Đây là quy tắc đặc biệt của Hội võ đạo năm nay. Tu sĩ Nhân tộc có các bậc như Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh... Nhưng Yêu tộc chỉ có ba bậc là hình thái ban đầu của yêu đan, ngưng tụ yêu đan, thành yêu tướng... Cảnh giới khác biệt nên tu vi cũng khác biệt. Ban tổ chức đã cân nhắc kỹ lưỡng, thống kê tu vi của các tộc rồi mới quyết định tạo ra ba nhóm này. Tu sĩ được quyền khiêu chiến vượt cấp, nhưng không thể khiêu chiến cấp yếu hơn.
Nên tính ra thì tổ 500 năm sẽ là nơi quy tụ nhiều thiên tài nhất.
Vị quản lý không khỏi suy tư, Thái Tử của họ còn nhỏ như vậy đã khiêu chiến tổ 500 năm, vậy chẳng phải sẽ đối đầu với đám thiên tài kia sao?
Một lát sau, họ đã đến căn phòng chính giữa tầng 10.
Vị quản lý cũng không nói nhiều, dẫn Túc Lê đến căn phòng sang trọng nhất của khách sạn rồi mới nói: “Túc đại nhân, tầng 10 của khách sạn là tầng đặc biệt, sẽ không có ai đến quấy rầy ngài. Nếu ngài có gì cần sai bảo, có thể dùng điện thoại nội bộ gọi cho lễ tân.”
Túc Lê vào phòng, bắt đầu mở vali, tiện thể gọi điện về nhà báo bình an. Đợt này ai cũng bận rộn, cậu lại từ chối để Trần Kinh Hạc phái người đi theo. Mấy hôm cùng Túc Úc chạy chơi khắp thủ đô, suýt chút nữa thì quên mất vụ báo danh.
“Anh ơi!” Túc Minh xuất hiện trên màn hình, giơ vở bài tập lên hỏi: “Em không biết làm bài này.”
Vì gọi video nên hình ảnh hơi nhòe, Túc Lê chăm chú nhìn một hồi mới thấy rõ, rồi giảng cho cậu nhóc cách làm. Tốc độ học tập của Túc Minh cũng rất nhanh, mới lên lớp 2 đã bắt đầu đọc sách giáo khoa của lớp 3.
Năm ngoái Túc Lê vào học lớp 1, nhưng vì ba Túc theo quy trình nhảy lớp, cậu gần như không đến trường, mỗi 3 tháng đến kiểm tra chất lượng một lần. Năm nay cậu đã vào lớp 4. Hội võ đạo kết thúc, cậu còn phải chạy về thi. Nếu thi tốt thì sẽ được nhảy lên lớp 5. Nếu bên trường không có vấn đề gì thì hẳn là cậu có thể cùng Ly Huyền Thính thi vào cấp 2.
Ly Huyền Thính đến lớp 5 thì tạm nghỉ học. Năm nay hắn vào lớp 6, nhưng cũng chỉ là nộp học bạ bảo lưu, tiếp tục đi khắp nơi cùng Trần Kinh Hạc.
Mấy năm qua Túc Lê lại nghiên cứu ra một trận pháp mới. Trận pháp này dùng thần hồn của Ly Huyền Thính làm trung tâm, mở rộng quanh hắn, giúp hắn cảm nhận mảnh vỡ dễ dàng hơn. Nhưng thế giới rộng lớn, trận pháp tất nhiên không thể bao trùm cả thế giới, nên Huyền Thính mới thường xuyên theo Kinh Hạc ra ngoài như vậy. Trần Kinh Hạc thường xuyên phải đi công tác, vừa hay dẫn Huyền Thính đi khắp thế giới.
Túc Lê cũng đi cùng, nhưng cậu còn có nhiệm vụ học tập, còn phải thi nhảy lớp nữa, nên chỉ đi vài lần rồi thôi.
Ba Túc: “Minh Minh nhớ anh hai lắm đó. Đợi đến Quốc Khánh, papa sẽ dẫn em đi thăm con. Lúc đó chắc con cũng bắt đầu thi vòng 2 rồi nhỉ?”
Túc Lê gật đầu: “Để con xem ngày cụ thể.”
Cậu giảng bài cho Túc Minh xong, Túc Minh viết đáp án vào vở, rồi lại lạch bạch chạy đi chỗ khác.
Ba Túc giơ điện thoại quay Túc Minh đã chạy xa tít tắp, lớn giọng hỏi: “Minh Minh đi đâu thế?”
Trong màn hình, Túc Minh cắm đầu vào thùng đồ chơi lục lọi một lúc lâu, sau đó lôi ra một quyển sổ vẽ, hết sức phấn khởi chạy tới: “Anh hai nhìn này, em vẽ đấy!”
Quyển sổ vẽ này là mẹ Túc mua, mỗi bé con một quyển. Túc Lê hay dùng nó để vẽ trận pháp, nhưng Túc Minh thì chưa dùng lần nào. Lúc này, quyển sổ không còn trắng tinh mà vẽ đầy phù chú, khá giống với bùa may mắn dạo trước cậu vẽ cho Túc Úc.
Ba Túc thấy vậy khoe: “Mấy hôm anh hai đi vắng, Minh Minh mỗi lần tan học lại hỏi bao giờ anh hai về nhà. Nghe nói con đi thi đấu thì nó cặm cụi vẽ ra bùa này đấy.” Hắn còn rất tự hào chỉ vào phù văn trên trang giấy: “Cái này papa không dạy, chắc là Minh Minh ghi nhớ từ lần trước con vẽ. Anh hai thấy không, vẽ cũng chuẩn đấy chứ.”
Túc Lê ngẩn ra: “Anh cảm ơn Minh Minh nhé.”
Túc Minh ưỡn ngực: “Không cần cảm ơn!”
Nói chuyện với ba Túc một hồi, Trần Kinh Hạc gọi tới. Túc Lê lưu luyến cúp máy với papa, sau đó tiếng Trần Kinh Hạc vang lên: “Phượng Hoàng đại nhân, tôi nghe Thanh Điểu nói ngài đã đến khách sạn? Người của tôi bảo không tìm thấy ngài ở căn hộ.”
Túc Lê đáp: “Ta đi tàu điện ngầm tới.”
Đi tàu điện ngầm là sáng kiến của Túc Úc, nói là muốn để em trai trải nghiệm tất cả phương tiện giao thông ở thủ đô. Mấy ngày qua cậu không chỉ ngồi tàu điện ngầm mà còn chen chúc trên xe buýt. Trạm tàu điện ngầm gần núi Tùng Lâm nhất mất hơn nửa tiếng đi bộ. Anh cậu còn quét mã thuê xe đạp nói muốn chở cậu đi, nhưng bị Túc Lê thẳng thừng từ chối nên mới tiếc nuối gọi taxi.
Trần Kinh Hạc không nhịn được lải nhải: “Tàu điện ngầm ở thủ đô rất chen chúc, núi Tùng Lâm lại còn ở vùng hoang vắng...”
“Hai người sắp về chưa?” Túc Lê mở vali lấy đồ ra, cắm sạc cho máy tính bảng.
“Sắp rồi, chúng tôi đang trên đường.” Bên phía Trần Kinh Hạc rất yên tĩnh. Một lát sau y mới nói: “Tin tức mới nhất tôi nhận được hôm qua, suy đoán của chúng ta có vẻ là thật. Lần này, phần thưởng cho người thắng ở Hội võ đạo là Chuông Thiên Thu. Xem ra Liên Minh Đạo Tu cũng dốc hết vốn liếng rồi.”
Túc Lê bất ngờ: “Thế có chắc chắn là mảnh vỡ nằm trong Chuông Thiên Thu không?”
“Chắc chắn.” Trần Kinh Hạc nói: “Lần này tập đoàn Trần Thị cũng giành được một ghế tài trợ cho Hội võ đạo. Chuyện này Liên Minh Đạo Tu đã giấu giếm rất lâu, hôm trước chúng tôi mới chắc chắn. Người của tôi đã đi qua nơi Liên Minh Đạo Tu cất giữ Chuông Thiên Thu, trận pháp ngài đưa có phản ứng.”
Túc Lê nói: “Vậy bắt buộc phải thắng rồi.”
Quyết định tham gia Hội võ đạo là mới đây thôi. Mấy năm trước, Túc Lê nhận được thư mời đặc biệt của trận tu Nhân tộc, nhưng cậu khi đó không mấy quan tâm. Thậm chí lá thư còn bị vứt vào trong góc nhà kho, mấy bữa trước mới tìm thấy. Tộc Huyền Hạc những năm qua vẫn tiếp tục tìm kiếm mảnh vỡ. Trong lúc tưởng như vô vọng, họ lại phát hiện một manh mối, nói rằng rất có thể mảnh vỡ đã bị người ta nhặt đi làm vật liệu rèn đúc, chế tạo thành bảo bối mới.
Kiếm Huyền Thính là thần kiếm được rèn từ Phượng Hoàng Thần Hỏa và xương rồng. Lúc rèn, Túc Lê còn cho thêm rất nhiều thiên tài địa bảo. Nếu có người nhận ra mảnh vỡ có chứa Huyền Thiết cực kỳ quý hiếm thì đúng là khả năng cao sẽ bị mang đi làm vật liệu. Có điều, kiếm Huyền Thính không dễ bị đúc lại như vậy. Thế gian cũng không có ngọn lửa nào nóng hơn Phượng Hoàng Thần Hỏa, kiếm Huyền Thính được rèn ra từ đó lại càng không phải thứ mà thuật rèn tầm thường có thể nung chảy. Thế nên rất có thể nó bị dùng như một món phụ tùng cho linh vật khác.
Là phụ tùng nên nó sẽ còn giữ hình thái gốc, nhưng sẽ chịu sự thúc đẩy của linh vật, miễn cưỡng coi như một bộ phận của linh vật.
Linh vật có thể dùng mảnh vỡ làm phụ tùng thì không thể là vật vô danh. Huyền Hạc theo hướng này điều tra, đúng lúc Hội võ đạo chuẩn bị tổ chức. Kết quả bất ngờ là họ tra ra trong Liên Minh Đạo Tu có một món linh vật từng xuất hiện long uy. Linh vật này chính là Chuông Thiên Thu – bảo bối đã được kế thừa hơn ngàn năm, là một trong những phần thưởng cho người chiến thắng của Hội võ đạo năm nay.
Bởi vì là Hội võ đạo nên Trần Kinh Hạc điều tra cũng khá dễ dàng. Chuông Thiên Thu được chế tạo sau thời kỳ Thượng Cổ, một bộ phận của nó rất giống với mảnh vỡ của kiếm Huyền Thính. Có điều, Chuông Thiên Thu đã được ban tổ chức công bố là phần thưởng của Hội võ đạo. Trần Kinh Hạc có muốn dùng quan hệ giao dịch với Liên Minh Đạo Tu cũng không được. Biết tin Chuông Thiên Thu là phần thưởng cho tổ 500 năm, y còn phái rất nhiều yêu tu tinh nhuệ của tộc Huyền Hạc tham dự tuyển chọn.
Nhưng không thể coi thường Hội võ đạo năm nay. Thế là sau khi Túc Lê nghe chuyện, để tránh Chuông Thiên Thu rơi vào tay người khác, cậu quyết định tham gia.
“Ngài mở video đi.”
Túc Lê nhấn đồng ý, khung cảnh trên màn hình hiện ra một căn phòng khách sạn. Trần Kinh Hạc mở ra một tấm bản đồ: “Lần này không phải không có thu hoạch. Tôi và Huyền Thính ở nước ngoài tìm được một tấm bản đồ.” Nhưng địa điểm được vẽ trên đây là ở trong nước, có vẻ như là đánh dấu một bí cảnh. “Bí cảnh này rất đặc biệt, không phải là bí cảnh xuất hiện ở thời kỳ sau Thượng Cổ. Tôi và Huyền Thính đoán rất có thể nó xuất hiện từ vạn năm trước, thời kỳ tu đạo giới hỗn loạn.”
Túc Lê: “Ý anh là?”
“Chúng ta tìm lâu như vậy cũng không tìm được những mảnh khác. Ngoài một mảnh bị dùng làm phụ tùng, tôi đoán mảnh còn lại rất có thể rơi trong bí cảnh. Nhưng chuyện này còn cần bàn bạc thêm, đợi về rồi nói tiếp.” Trần Kinh Hạc đang nói dở thì sau lưng y xuất hiện một người đàn ông.
Người kia có vẻ mới từ phòng tắm ra, trùm một cái khăn tắm lau mái tóc dài. Nửa người trên trần trụi với cơ bắp săn chắc, cánh tay gầy mà đầy sức mạnh.
Túc Lê sững sờ, đối diện với ánh mắt hắn: “Huyền Thính?”
“À, trước đó chúng tôi gặp vài chuyện, Huyền Thính bèn biến trở về bộ dáng cũ đi theo tôi.” Trần Kinh Hạc giải thích: “Chúng tôi mới xuống núi, nơi này không tiện dùng yêu thuật lắm nên tôi mới bảo hắn tắm rửa thay quần áo khác.”
Ly Huyền Thính hỏi: “A Ly, bên đó không có chuyện gì chứ?”
“Bên này không có vấn đề gì, hai người hãy chú ý an toàn.” Túc Lê thường chỉ thấy dáng vẻ mặc áo bào của Huyền Thính, tự dưng hắn cởi trần lại không quen lắm. Hơn nữa, bộ dạng này của hắn khiến cậu không khỏi nhớ đến người đàn ông cao lớn không rõ mặt trong giấc mộng, theo bản năng lảng tránh ánh mắt hắn: “Còn chuyện gì nữa không? Không có thì ta cúp máy đây.”
“Khoan đã!” Trần Kinh Hạc sực nhớ ra: “Suýt nữa thì quên mất chuyện này. Lần này Hội võ đạo sẽ livestream trên trang mạng dành riêng cho tu sĩ. Mẹ ngài nhờ ta giao ít đồ tới, hẳn là đã đến khách sạn rồi.”
Túc Lê ngẩn ra, nhờ mang đồ sao?
Trần Kinh Hạc chưa nói hết, cửa phòng đã có tiếng chuông. Túc Lê vừa nghe điện thoại vừa đi ra mở cửa. Vị quản lý ban nãy đưa cậu lên phòng đang đẩy một chiếc xe nhỏ, trên xe đặt mấy thùng chuyển phát nhanh.
Túc Lê giơ ngón tay rạch giấy niêm phong trên thùng, mở ra thì thấy cả đống mũ.
Trần Kinh Hạc tiếp tục lải nhải: “Mẹ ngài bảo hình tượng rất quan trọng, nhất là còn livestream cho toàn giới tu đạo xem. Cô ấy gửi cho ngài mấy thùng đồ, có mũ, áo khoác, giày, phụ kiện...” Nói xong y còn bổ sung: “Còn dặn ngài nhất định phải mặc, cô ấy sẽ xem livestream.”
Túc Lê cạn lời: “Mẹ ta ở trong núi có tín hiệu không vậy?”