Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 80: Mở màn
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sàn giao dịch Dịch Đạo – khu vực giao dịch nổi tiếng của giới tu luyện, có một diễn đàn chuyên phát sóng trực tiếp, từ trước đến nay luôn là lựa chọn hàng đầu cho các loại hoạt động.
Võ đạo hội lần này có quy mô lớn chưa từng thấy, diễn đàn và ban tổ chức cũng hợp tác phát sóng trực tiếp đấu trường của ba nhóm, đồng thời mời các tu sĩ nổi tiếng trong giới đến làm bình luận viên, tường thuật trực tiếp.
Xã hội phát triển nhanh chóng, vì để cuộc thi đấu của giới tu luyện gần gũi với cuộc sống hiện tại của các tu sĩ hơn, Võ đạo hội quyết định phát sóng trực tiếp từ vòng loại đến chung kết, truyền tải mọi diễn biến tại hiện trường. Đồng thời để tăng thêm phần hấp dẫn, lần phát sóng trực tiếp này sẽ cho phép tương tác, các tu sĩ theo dõi trực tuyến có quyền lựa chọn góc quay, cố gắng hết sức để mang lại trải nghiệm xem tốt nhất.
Góc quay sẽ được điều chỉnh linh hoạt tùy theo tình hình trận đấu và sự yêu thích của khán giả. Điều này có nghĩa đây là lần duy nhất toàn bộ giới tu luyện được tận mắt chứng kiến những trận đấu đỉnh cao của các thiên tài. Thậm chí nếu có đủ lượng người xem, diễn đàn sẽ mở một kênh trực tiếp riêng cho từng tuyển thủ, người xem vừa theo dõi được tuyển thủ mình thích vừa có thể nắm bắt sát sao tình hình thi đấu.
Thiên tài trong giới tu luyện vẫn luôn là số ít. Thông tin về các thiên tài mà các tu sĩ biết chủ yếu đến từ lời kể của tiền bối hoặc những người cùng thế hệ. Thiên tài luôn cao quý, tu vi xuất chúng, nhưng giờ đây những nhân vật tưởng chừng chỉ tồn tại trong truyền thuyết lại hiện hữu trước mắt họ. Những người mà bình thường khó có cơ hội gặp gỡ, giờ đây lại được tận mắt chứng kiến, hỏi sao có thể bỏ qua cơ hội này.
Thế nên lần phát sóng này chẳng khác gì một buổi gặp gỡ thần tượng, những thiên tài chưa từng lộ diện cũng sẽ xuất hiện ở đây.
[Chào mừng quý vị đến với đấu trường của các thiên tài!]
[Mừng phát khóc, tôi yêu Sàn giao dịch Dịch Đạo, cuối cùng cũng có cơ hội được thấy nam thần của mình chiến đấu.]
[Nghe nói năm nay có rất nhiều chủng tộc tham gia, thật tò mò.]
[Ha ha, sao thế này, cảm giác như đang xem một show thực tế sống còn của các idol vậy.]
[Khác gì đâu? Võ đạo hội chính là buổi hòa nhạc của các thiên tài mà.]
Lượng người xem trực tuyến tăng vọt. Nghi thức khai mạc có phần tẻ nhạt cuối cùng cũng kết thúc, giai đoạn đầu tiên của Võ đạo hội, "Sân thí luyện", chính thức bắt đầu. Người phụ trách đứng trên khán đài, giải thích luật lệ của giai đoạn đầu tiên cho cả khán giả trực tuyến và các tu sĩ có mặt tại đây.
"Võ đạo hội sẽ kiểm tra thí sinh trên mọi phương diện, giai đoạn đầu tiên sẽ xét thực lực tổng thể và khả năng phối hợp đồng đội của các tu sĩ." Người phụ trách sau một hồi khách sáo, bắt đầu công bố quy tắc: "Các đội sẽ được ban tổ chức sắp xếp ngẫu nhiên, mỗi đội ba người, tổng cộng 400 đội. Trong đó, nhóm 100 năm có 50 đội, nhóm 300 năm có 150 đội, và nhóm 500 năm có 200 đội. Ba nhóm sẽ được đưa đến các sân thí luyện riêng biệt trong núi Tùng Lâm. Chỉ những đội còn đủ thành viên khi hết giờ và giành được Thẻ thí luyện mới được phép tiến vào giai đoạn tiếp theo..."
[Tóm lại là đấu đội à? Quy tắc này khá giống với các kỳ Võ đạo hội của Nhân tộc trước đây, phải tìm được thẻ trong sân, đội nào giành được thẻ thì sẽ vào vòng trong.]
[Lần này đông người tham gia thế mà sao tôi có cảm giác Thẻ thí luyện trong sân sẽ rất ít nhỉ...]
Người chủ trì tạm dừng một lát rồi mới tiếp tục: "Ngoài ra còn một quy tắc đặc biệt: đội nào giữ Thẻ thí luyện không được có ít hơn hai thành viên, nếu không sẽ bị xử thua và mất tư cách thăng cấp."
Có tu sĩ lập tức thắc mắc: "Nếu đồng đội tự nguyện bỏ quyền thì sao?"
Người phụ trách giải thích: "Nếu không có lý do đặc biệt, thí sinh nào tự ý bỏ quyền sẽ bị ghi vào danh sách đen của Võ đạo hội, ban tổ chức sẽ căn cứ vào tình hình cụ thể để đưa ra phán quyết."
[Vãi chưởng, là sao thế?]
[Tức là dù có thẻ, mỗi đội cũng phải còn ít nhất hai người, nếu không vẫn bị loại.]
[Có nghĩa là vừa phải đảm bảo đội mình không bị loại, vừa phải bảo vệ đồng đội. Quy tắc gì mà oái oăm thế?]
[Gặp phải đồng đội 'heo' chắc chết chắc luôn.]
Quy tắc mới này khiến phòng phát sóng trực tiếp bàn tán xôn xao. Quy tắc này thoạt nghe có vẻ vô lý, nhưng thực chất nó đặt tinh thần đồng đội lên hàng đầu. Ban tổ chức cũng đã cân nhắc rất nhiều tình huống xảy ra trong các năm qua rồi mới quyết định đưa ra quy tắc khắc nghiệt này, đồng thời sẽ điều chỉnh độ khó dựa vào tình hình thực tế trong sân thí luyện.
Sau vài phút bàn luận, giai đoạn phân chia đội bắt đầu. Quá trình này hoàn toàn công bằng, sử dụng bảo vật đặc biệt của Võ đạo hội, căn cứ vào tu vi của các tu sĩ để tiến hành phân chia đội ngay tại chỗ. Tốc độ rất nhanh, danh sách các đội nhanh chóng hiển thị trên màn hình, công khai cho tất cả mọi người.
[Hay quá, Tạ Hòa Phong và Du Tư không cùng đội, có hy vọng thấy họ đối đầu rồi!]
[Ôi ôi, đồng đội của nam thần có vẻ không được mạnh mẽ cho lắm.]
[Hấp dẫn đây, mấy gia tộc lớn bên Nhân tộc đều bị tách ra, xem chừng sắp có nội chiến rồi!]
[Trò hay sắp bắt đầu rồi, ha ha ha <hóng drama>]
Danh sách hiện lên, các tu sĩ nhao nhao tìm kiếm tên các thiên tài trên đó: "Đội của Tạ Hòa Phong cũng không tệ lắm, bên Du Tư cũng tạm được."
Tạ Hòa Phong là tán tu, được mệnh danh là Thiếu Niên Kiếm Tiên. Không ai biết sư phụ của huynh ấy là ai, từ khi còn niên thiếu đã nổi danh, rất nhiều gia tộc chiêu mộ huynh ấy đều không thành công, nhưng ai cũng phải thừa nhận huynh ấy là một kỳ tài hiếm có. Lúc này Tạ Hòa Phong đứng ở lối vào núi, sau khi xác định xong đội hình liền tập hợp với hai đồng đội của mình. Huynh ấy đang giải thích sơ lược kế hoạch tiếp theo, bỗng nghe thấy tiếng xì xào bàn tán ở phía bên kia.
Ai cũng tò mò về đội hình của các đội. Võ đạo hội là một giải đấu chính thức, không phải là kiểu giải đấu nhỏ lẻ dành riêng cho một tộc hay môn phái. Các tu sĩ danh môn có mặt ở đây đều mặc trang phục môn phái của mình. Mà lúc này, giữa một dàn tu sĩ mặc đạo bào thanh thoát, có một đội ngũ khiến người ta vô cùng chú ý.
Một người đàn ông cao lớn cường tráng đến từ tộc Thụ Nhân, cánh tay trần trụi vạm vỡ cơ bắp, trông chất phác và ít nói. Bên cạnh huynh ấy là một cô gái trẻ mặc đạo bào, để mái bằng che mắt, thấy người ta nhìn mình còn hơi co rúm, trông hiền lành và nhút nhát. Mà giữa hai người này là một đứa bé, thằng bé mặc bộ đồ thời trang trẻ em mới nhất trên thị trường, đội chiếc mũ lưỡi trai màu đen, còn đeo một chiếc ba lô nhỏ. Thay vì nói là đến thi đấu, cậu bé cứ như đang đi du lịch dã ngoại, hoàn toàn không hợp với bầu không khí nghiêm túc.
"Đi nhầm chỗ à? Đội này là đội của nhóm 500 năm mà, đúng không?"
"Chắc không sai đâu, bên hông thằng bé có lệnh bài của tu sĩ nhóm 500 mà."
Máy quay cũng chĩa về phía đội ngũ kỳ lạ này.
[Khoan đã? Không phải đi nhầm thật đấy chứ?]
[Bé con đáng yêu quá!!!]
[Hay ghê, nữ tu với Thụ Nhân, còn kèm thêm một đứa nhỏ, một nhà ba người vào núi Tùng Lâm du lịch à?]
[Sao bảo là linh vật sẽ phân chia đội ngũ công bằng? Đội này nhìn yếu xìu vậy?]
[Khoan, cậu bé kia trông quen lắm nhé. Hôm bữa mấy vị trận tu khoe là ai đến thi ấy nhỉ?]
[Trận tu? Chẳng lẽ đây là đứa bé Yêu tộc 'phản tổ' mà bên trận tu khen hết lời sao?]
[Chỉ có tôi để ý quần áo thằng bé mặc à... Toàn mùi tiền.]
Đội ba người này quá mức gây chú ý. Khán giả chỉ mất một lúc để tìm thấy họ trên danh sách. Nữ tu nhỏ nhắn kia là tu sĩ danh môn, tên là Lăng Đang, không có danh tiếng gì nổi bật trong giới tu sĩ trẻ. Nam Thụ Nhân kia tên Mộc Tiệm, nghe nói là một người nổi trội trong thế hệ trẻ của tộc Thụ Nhân. Nhưng tộc Thụ Nhân nhiều năm qua đã suy yếu, thực lực của Mộc Tiệm vẫn là một dấu hỏi. Còn cậu bé kia thì đúng là thiên tài Yêu tộc mà đám người thuộc Liên Minh Trận Tu thường ca ngợi, "phản tổ" kế thừa trận pháp, mấy năm trước rất nổi tiếng nhưng khoảng hai năm trở lại đây lại rất im ắng...
Tạ Hòa Phong nhìn cậu bé kia, khó tránh khỏi chú ý nhiều hơn.
Mà lúc này, huynh ấy cũng nghe được các tu sĩ xung quanh nhỏ giọng bàn tán ---
"Tôi từng nghe mấy tin đồn về Túc Lê, có vẻ như ngoài trận pháp ra thì thằng bé không biết gì hết, nhưng cứ được bên trận tu tâng bốc lên tận trời. Không ngờ nó cũng đến tham gia Võ đạo hội, còn vào nhóm 500 năm."
"Người ta cứ nói là 'phản tổ' rất siêu phàm, nhưng tôi nghe đồn 'phản tổ' khá phổ biến trong Yêu tộc."
"Du Tư cũng là 'phản tổ' đó, nghe nói yêu pháp hệ thủy của hắn siêu mạnh."
"Nơi này có cả đống Yêu tộc, trận pháp lại cần thời gian dài để chuẩn bị, thằng bé này đến đây chẳng phải là tự tìm rắc rối sao?"
"Chắc là tự tin quá thôi?"
Tạ Hòa Phong nghe thế hơi nhíu mày, ánh mắt nhìn Túc Lê đã có phần thay đổi.
Khi người chủ trì tuyên bố Sân thí luyện chính thức bắt đầu, các tu sĩ lập tức ẩn giấu khí tức của bản thân, đi vào trận truyền tống. Trận truyền tống sẽ dịch chuyển từng tiểu đội đến các địa điểm khác nhau trong Sân thí luyện trên núi Tùng Lâm. Tất cả tu sĩ vội vàng bước vào, với loại hình thi đấu này thì ai tiến vào trận pháp trước sẽ có cơ hội dẫn trước.
Rất nhiều tu sĩ chạy ngang qua đội ba người kỳ lạ kia, thấy cả ba vẫn đứng im tại chỗ, có người liếc nhìn thứ trong tay Túc Lê, không khỏi cười nhạo: "Coi thằng bé đó kìa, tưởng Sân thí luyện là khu du lịch đấy à, lại còn xem bản đồ. Sân chơi không phải ở đây đâu nhóc."
"Lại còn khoe là thiên tài trận pháp, tôi thấy chẳng khác gì trẻ em Nhân tộc bình thường."
"Chậc chậc, cái đám trận tu đó đúng là chỉ biết nói mồm, một thằng nhóc miệng còn hôi sữa thì làm được cái gì?"
Tiếng bàn tán xung quanh tràn đầy ác ý. Cô gái mặc đạo bào không khỏi có chút lo lắng, hơi tiến lên che chắn những ánh nhìn độc địa kia, sau đó nhỏ giọng hỏi thanh niên cao lớn bên cạnh: "Đạo hữu Mộc Tiệm, chúng ta cùng vào trong chứ?"
"Chờ một chút." Nam Thụ Nhân Mộc Tiệm nhìn bản đồ núi Tùng Lâm trong tay Túc Lê, khá là khó hiểu trước hành động này của cậu bé. Trong tộc Thụ Nhân cũng có người am hiểu trận pháp, hai năm trước Mộc Tiệm đã nghe đến cái tên Túc Lê, về sau cũng được đọc <Phân tích Trận Pháp Thượng Cổ>. Mặc dù huynh ấy không phải yêu tu trận pháp, nhưng cũng hiểu đôi chút. Huynh ấy không có thành kiến với Túc Lê như đám người kia, càng không cho rằng người chỉ am hiểu trận pháp là vô dụng.
Nhưng khi đến gần Túc Lê, huynh ấy thật sự không cảm nhận được bất cứ tu vi nào từ thằng bé.
Mà thấy đứa nhỏ này nhàn nhã tự tin như vậy, Mộc Tiệm khó tránh khỏi nghi hoặc: "Túc Lê đúng không? Sân thí luyện bắt đầu rồi, cậu đang làm gì thế?"
"Bản đồ này là bản đồ địa hình, hơi khác với bản đồ khu du lịch chuyên đánh dấu các điểm ngắm cảnh."
"Xem bản đồ." Túc Lê vẫn dán mắt vào bản đồ. "Lúc lên núi có người đứng ở cổng phát bản đồ vùng núi Tùng Lâm nhớ không? Ta đã dùng chữ ký của mẹ đổi lấy một cái bản đồ địa hình chi tiết hơn."
"Trận pháp xây dựng Sân thí luyện dựa trên địa hình của núi Tùng Lâm, tức là bản đồ chúng ta có đây chính là bản đồ của Sân thí luyện."
Nữ đạo tu tên Lăng Đang không khỏi đặt câu hỏi: "Thời gian không có nhiều, chi bằng chúng ta vào trong giành tiên cơ trước, đến lúc đó xem bản đồ cũng không muộn..."
"Hả?" Túc Lê hơi ngẩng lên: "Tại sao tỷ lại cho rằng phải vào trong trước mới giành được tiên cơ?"
Lăng Đang ngẩn ra: "Vậy phải làm sao?"
Túc Lê gấp bản đồ lại bỏ vào ba lô, rồi nói tiếp: "Vừa rồi ta đã nói Sân thí luyện được xây dựng dựa trên địa hình núi Tùng Lâm, tức là trận truyền tống và trận văn cũng sẽ phải khớp với địa hình núi rừng. Vậy thì khá dễ để đoán ra nguyên lý của nó. Một khi trận pháp bị phá giải, nó sẽ không còn là trận truyền tống ngẫu nhiên nữa, mà tỷ có thể lợi dụng nó để đưa ra lựa chọn tối ưu nhất."
Nói xong cậu nhìn sang bên kia, vẫn còn vài đội tu sĩ ở lại: "Thấy bên đó không? Những tu sĩ thông minh sẽ không lỗ mãng xông lên, bọn họ cũng đang phá trận."
Lăng Đang giờ mới hiểu, tỷ có nhận ra vài tu sĩ bên đó, hình như là người thuộc Liên Minh Trận Tu, cực kỳ am hiểu trận pháp.
Các tu sĩ bên kia nhận thấy ánh mắt của họ, mấy vị trận tu đang nghiên cứu trận pháp kích động vẫy tay. Túc Lê gật đầu chào lại, rồi nói với hai người: "Chúng ta đi thôi."
Lăng Đang bất ngờ: "Cậu xem xong hết rồi à!"
"Xem hết rồi." Túc Lê cười: "Đi thôi, ta đã chọn được một nơi rất tốt."
Rất tốt? Lăng Đang và Mộc Tiệm nhìn nhau, Túc Lê nói với họ: "Núi Tùng Lâm có một phòng quan sát cực tốt, đó sẽ là nơi giúp chúng ta nắm giữ tiên cơ."
-
Tình huống bên ngoài Sân thí luyện cũng được phát sóng trực tiếp, khán giả nhìn ống kính chiếu vào đội ba người kia, không khỏi kinh ngạc. Sau khi nghe được lời nói có phần ngông cuồng của đứa bé kia thì bắt đầu tranh luận.
[Sân thí luyện cho phép phá giải trận pháp từ bên ngoài à?]
[Cho chứ sao không, ông không thấy mấy nhân viên kia không cản đám trận tu à.]
[Tôi học trận pháp, cũng từng đọc sách của Túc Lê, nhưng cũng không dám nói mấy lời ngông cuồng như phá giải trận truyền tống.]
[Các trận tu khác cũng đang phá giải mà, sao lại nói em ấy là phát ngôn ngông cuồng.]
[Ở trên không nghe được thằng bé nói là muốn đến phòng quan sát à, là địa điểm cụ thể đó? Dễ phá giải như thế thì ban tổ chức làm ăn kiểu gì nữa.]
Các vị trận tu không ngừng phổ biến kiến thức trong phòng phát sóng trực tiếp, người xem cũng hiểu sơ sơ, hóa ra phá giải trận truyền tống là một chuyện rất khó, những người chỉ biết trận pháp cơ bản thì đừng có mơ. Nhưng những người được tham gia Võ đạo hội đều là thiên tài, phá giải trận truyền tống hẳn là có thể. Vấn đề nằm ở "dịch chuyển ngẫu nhiên". Trận tu có thể phá trận, nhưng cùng lắm là khống chế được điểm dịch chuyển trong một phạm vi nhất định.
Ví dụ như muốn đến cái hồ lớn ở hướng Đông, vậy họ sẽ khống chế điểm dịch chuyển tới phía Đông, nhưng thực tế có đến được hồ hay không còn phải xem vận may.
Cư dân mạng nhìn nhóm ba người đi vào trận truyền tống, cậu bé còn vừa đi vừa sắp xếp lại ba lô. Máy quay chĩa vào giúp cư dân mạng nhìn thấy bên trong có mấy thiết bị điện tử như điện thoại, máy tính bảng, cùng với một đống đồ ăn vặt.
[Gì thế?]
[Đúng là con nít, không biết là vào đây không có sóng lẫn chỗ sạc à?]
[Lại còn mang đồ ăn vặt?!]
Đến trận truyền tống, cư dân mạng nhìn thấy Thụ Nhân cao lớn và nữ tu kia hơi khom lưng, đặt tay lên ba lô của Túc Lê. Nhân viên khởi động trận pháp, cả ba biến mất tại chỗ.
Mà khi ống kính của ban tổ chức chuyển đến phòng quan sát mà cư dân mạng đang chờ mong. Nói là phòng quan sát, thực tế chỉ là một cái chòi dễ thủ khó công trên sườn núi. Lúc này, theo phát sóng trực tiếp từ hiện trường, đang có rất nhiều đội ngũ chạy tới, muốn nhanh chóng chiếm lấy chỗ này. Dưới tán cây rậm rạp, trên đất có một quầng sáng trắng, Thẻ thí luyện lơ lửng ở đó.
[Vãi chưởng, chỗ đó có Thẻ thí luyện!?]
Trong lúc người xem cảm thán, ánh sáng của trận pháp bỗng lóe lên.
Cậu bé dẫn theo hai đồng đội trưởng thành của mình an toàn chạm đất, vừa hay giẫm lên Thẻ thí luyện. Tất cả nhìn thấy Túc Lê lùi lại hai bước, cúi người nhặt tấm thẻ đang phát sáng dưới đất, chất giọng non trẻ còn ngây thơ thông qua máy quay vang lên trong phòng phát sóng.
"Chúng ta khá may mắn."
Cư dân mạng đang xem trực tiếp: ...?
Vãi cả chưởng, khởi đầu gì định mệnh thế này!