Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 82: Na Di
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bên ngoài biệt thự nhà họ Túc ở núi Tức Linh có rất nhiều loài chim tụ tập. Đó là bầy chim thường xuyên bay đến mỗi khi Túc Lê tu luyện, trong số đó, có vài con đã khai mở linh trí. Hiện tại, chúng đang tụ tập bên ngoài cửa sổ, thi nhau tìm cách vào phòng khách.
Trong phòng có ba người đang ngồi là Túc Thanh Phong, Phong Yêu, và Túc Minh. Màn hình TV lớn trước mặt họ đang chiếu trực tiếp Hội Võ Đạo, còn ba Túc thì vẫn cầm điều khiển.
Phong Yêu cau mày, đôi tay đặt trên chân nắm chặt. Túc Minh ngồi trong lòng y, căng thẳng hỏi: "Anh hai sẽ thua sao ạ?"
Ba Túc đang mải suy nghĩ về chuyện thẻ thí luyện, nghe con út hỏi vậy liền giải thích: "Anh hai sẽ không thua đâu, nhưng có kẻ đang giở trò với anh con."
Túc Minh nghe vậy càng sốt ruột: "Bọn họ thật đáng ghét! Con có thể đến đánh họ không?"
"Như vậy thì không được." Ba Túc vội vàng xoa dịu: "Không sao đâu, anh hai chắc chắn sẽ dạy cho họ một bài học nhớ đời."
Khi Trần Kinh Hạc và Ly Huyền Thính tới núi Tùng Lâm, hội võ đạo đã bắt đầu. Yêu tộc cũng có vài ghế trong ban tổ chức, Trần Kinh Hạc bận việc nên đến trễ, giao chuyện này cho Thanh Điểu xử lý. Họ vừa tới nơi đã nghe Thanh Điểu báo cáo.
"Người nhà họ Tôn sao?" Trần Kinh Hạc rất bất ngờ: "Những kẻ đó có liên quan gì đến chúng ta?"
Thanh Điểu nói: "Cháu chắt của Tôn lão tiên sinh đã gây sự ở khách sạn của chúng ta, rồi bị người của khách sạn đuổi ra ngoài."
Trần Kinh Hạc càng thêm bất ngờ: "Được rồi, cô cứ xử lý đi, lát nữa ta sẽ đến."
Ly Huyền Thính nghe Trần Kinh Hạc nói chuyện điện thoại xong, liền hỏi: "Chuyện ở sân thí luyện khó giải quyết lắm sao?"
"Không có vấn đề gì. Nhà họ Tôn lợi dụng chức quyền để gây sự với Yêu tộc chúng ta, ta sẽ không dễ dàng bỏ qua cho lão ta như vậy." Trần Kinh Hạc mở diễn đàn lên xem buổi phát sóng trực tiếp: "Có vẻ như Phượng Hoàng đại nhân hợp tác với Tạ Hòa Phong."
"Chọn được người rồi sao?" Ly Huyền Thính ghé người sang nhìn màn hình điện thoại của Trần Kinh Hạc: "A Ly sẽ xử lý được thôi."
Lần này là phát sóng trực tiếp cho cả giới tu đạo xem, bất cứ chuyện gì xảy ra ở hội võ đạo đều sẽ bị lan truyền rộng rãi. Mục đích của họ là Chuông Thiên Thu, muốn có được nó thì phải là người thắng chung cuộc. Nhưng bại lộ thực lực quá sớm không mang lại nhiều lợi thế, thậm chí sẽ còn khiến mấy lão già kia sinh nghi. Thứ duy nhất Túc Lê có thể bại lộ là trận pháp, cho nên trước khi tiến vào sân thí luyện, cậu đã nói với mọi người sẽ giải quyết ổn thỏa mọi chuyện này.
"Sân thí luyện ở trong rừng núi này chính là chiến trường tự nhiên của Yêu tộc chúng ta. Hơn nữa đây còn là một đại trận pháp, đại trận pháp của Nhân tộc không có nhiều tác dụng với Phượng Hoàng đại nhân." Trần Kinh Hạc nói: "Có đôi khi ở ngoài chưa chắc đã bằng được bên trong. Lão già họ Tôn đó muốn lợi dụng chức vụ giở trò cũng không dễ dàng như vậy đâu. Tất cả được phát sóng trực tiếp cho toàn giới tu chân xem, lão chưa giỏi đến độ một tay che trời."
-
Trong sân thí luyện, thế cục vốn đã căng thẳng nay càng thêm khó giải quyết.
[Chỉ có tôi thấy sợ cái câu nói đó của Túc Lê thôi sao?]
[Ban tổ chức có quyền khống chế trận pháp, đội ngũ ở đoạn sườn núi này hơi đông, việc cho thêm một thẻ thí luyện cũng là bình thường thôi mà.]
[Nhưng mà cho thêm thẻ thí luyện thì chẳng phải sẽ dẫn tới nhiều đội hơn sao? Thẻ thí luyện thì khó tìm, nhưng cũng có rất nhiều tu sĩ am hiểu bói toán, có thể tính được vị trí mà!]
Tạ Hòa Phong nghe Túc Lê phân tích, suy tư vài giây rồi giơ tay ra hiệu cho hai tu sĩ đồng hành của mình. Cả ba cất vũ khí, anh ta hỏi: "Tiếp theo cậu muốn làm gì?"
"Ta có cách thay đổi cục diện, nhưng cần huynh giúp một chuyện nhỏ." Túc Lê khẽ cười: "Để báo đáp, ta sẽ giúp huynh lấy một thẻ thí luyện."
"Túc Lê, chuẩn bị xong rồi." Lăng Đang đột nhiên chui ra khỏi bụi cỏ, tay còn cầm mấy lá bùa, thấy Tạ Hòa Phong thì lập tức cảnh giác.
Túc Lê gật đầu với cô: "Tới ngay."
[Khoan đã?! Tôi không hiểu gì hết, tại sao Tạ Hòa Phong lại quyết định hợp tác với Túc Lê?]
[Hả? Ban nãy Túc Lê thì thầm gì đó với Lăng Đang, chẳng lẽ là đã lén bố trí trận pháp?]
[Nơi này dễ thủ khó công, nhưng nếu bị bao vây thì cũng khó mà thoát thân. Hai đội hợp tác thì cũng chỉ có 6 người, bên dưới có ít nhất 30 đội, chẳng phải là tìm người đến để bị diệt gọn sao?]
[Đúng là phách lối, theo tôi thì Tạ Hòa Phong nên mau chóng rời khỏi đây nếu muốn trốn. Với bản lĩnh của hắn thì dẫn theo hai đồng đội chạy thoát cũng đâu phải chuyện khó.]
Người xem có góc nhìn của Thượng Đế cũng không rõ 6 người này có thể làm nên trò trống nào, chỉ thấy Túc Lê và Lăng Đang chạy lăng xăng khắp nơi, chắc hẳn là đang bố trí trận pháp, nhưng cụ thể là trận pháp gì thì bọn họ không nhìn ra. Vì quá nhiều người tụ tập ở gần phòng quan sát trên sườn núi, đã có hai góc quay tập trung ở đây, người xem cũng có thể quan sát rõ hơn cục diện xung quanh, càng xem càng không hiểu mấy người này muốn làm gì.
[Sao tự dưng lại quay từ xa vậy! Tôi không nghe được họ nói gì.]
[Ban tổ chức gian lận quá!! Mau cho tôi nghe kế hoạch bí mật của họ đi!]
Góc quay đột nhiên được đẩy ra xa, từ trên cao chiếu cho mọi người thấy địa hình quanh phòng quan sát. Lúc này người xem mới phát hiện hóa ra những gì Túc Lê nói với Tạ Hòa Phong không phải để lừa anh ta, tình hình bây giờ đúng là thế thật.
[Tôi rất muốn biết sao cậu ta lại nắm được tình thế rõ ràng như vậy?]
[Cảm giác thằng bé nắm rõ mọi thứ xung quanh như lòng bàn tay vậy.]
[Vãi nồi, càng nghĩ càng sợ. Mấy người nói xem có khi nào ngay từ đầu cậu ta đã tính toán hết rồi không? Hay là chúng ta đã bỏ lỡ gì đó, cậu ta đã bố trí xong trận pháp rồi?!]
[Ông kia đừng có dọa nhau nhé, mới có mấy phút mà đòi bày trận, ngay cả đại sư trận pháp cũng không dám nói như vậy.]
[Ý ông kia là giậm chân thành trận sao? Thời Thượng Cổ đúng là có đại năng có thể giậm chân tạo trận, nhưng đó chỉ là truyền thuyết thôi mà.]
Trong sân thí luyện, Tạ Hòa Phong đứng chờ, còn hai tu sĩ đồng hành thì lo lắng nhìn xuống đường mòn bên dưới. Thời gian càng trôi, họ càng thấp thỏm không yên.
Cuối cùng có người không nhịn được lên tiếng: "Những nơi khác trong sân thí luyện cũng có thẻ thí luyện, thằng nhóc đó hứa hẹn một cái thẻ để lừa chúng ta ở lại đây mạo hiểm, sơ sẩy một cái là sẽ công cốc..."
"Đúng vậy đó. Đã thế nó cũng không nói tỉ mỉ kế hoạch cho chúng ta nữa, chỉ bảo cả ba đứng đây. Lỡ thằng nhóc đó lừa bọn mình thì sao?"
"Nếu cậu ta muốn ra tay thì đã không lải nhải nhiều như vậy." Tạ Hòa Phong hơi cúi đầu nhìn trận văn thoắt ẩn thoắt hiện dưới chân: "Vừa rồi chỉ cần chúng ta từ chối, e rằng muốn rời khỏi đây cũng rất khó khăn."
Tu sĩ kia sững sờ: "Nhưng Túc Lê vừa mới xin chúng ta hỗ trợ mà?"
"Không phải xin, mà là thăm dò. Và có vẻ như chúng ta đã đạt tiêu chuẩn rồi."
Trực giác của Tạ Hòa Phong luôn rất chính xác, vô số lần gặp nghịch cảnh đều nhờ trực giác trời sinh nhạy bén mà anh sống sót được. Đứa bé kia trông vô hại như vậy, thực tế đã bày sẵn thiên la địa võng rồi. Anh không khỏi tập trung quan sát cậu bé, lại thấy cậu nhóc lấy từ ba lô ra một thanh sô cô la, cắn một miếng. Túc Lê có vẻ thờ ơ với mọi chuyện, nhưng anh luôn có cảm giác, đứa nhỏ này đang quan sát tất cả mọi người.
"Xong rồi." Túc Lê ăn xong sô cô la, quay sang nói với Tạ Hòa Phong: "Chúng ta rất may mắn đấy."
Tạ Hòa Phong ngẩn người, may mắn ư?
-
Người xem bị ban tổ chức "giở trò" chỉ có thể nhìn toàn cảnh sườn núi, nhưng dần dần, họ phát hiện góc quay đang tiến gần hơn, cuối cùng tập trung vào con đường mòn dẫn lên phòng quan sát. Nơi đó có một đội đã mất một người, hai người còn lại cũng thương tích đầy mình. Chỉ một thoáng sau, một người hóa thành khói đen biến mất.
[Vãi nồi? Tự dưng biến mất hết là sao!?]
[Chuyện gì đang xảy ra vậy? Có ai giải thích giùm được không?]
[Mấy ông có nhận ra không... Số người trên sườn núi tự dưng giảm hẳn.]
Khi góc quay một lần nữa trở lại sườn núi, người xem phát hiện có vài đội đột nhiên rất chật vật. Rõ ràng họ không gặp đối thủ, lại cực kì cảnh giác xung quanh.
[Đây là phát sóng trực tiếp hội võ đạo đúng không...? Cảm giác như đang xem phim kinh dị ấy.]
[Lạ vậy?! Núi Tùng Lâm còn ăn thịt người sao?]
[Ban đầu có nói là trận pháp trong sân thí luyện sẽ ngẫu nhiên tạo chướng ngại đúng không? Không phải là do mấy trận pháp đó sao?]
[Tất nhiên là không rồi, lầu trên không thấy Tạ Hòa Phong và đồng đội đều leo lên bình thường sao? Nếu có vấn đề thì không đời nào mấy người đó không phát hiện ra.]
[... Ơ? Thế không phải là do Túc Lê làm sao?]
Thời gian dần trôi, số người xuất hiện trong ống kính ngày càng ít đi. Sau rất nhiều nỗ lực của người điều khiển máy quay, người xem cuối cùng cũng thấy rõ hiện trường. Dây leo của Thụ Nhân, đạo phù của các phù tu... Rồi ánh kiếm chợt lóe, họ hiểu ra.
[Trên mặt đất có trận pháp!]
[Vãi, mấy thứ này từ đâu ra thế?!]
[Đám Tạ Hòa Phong đang nấp ở một nơi gần đó! Hay lắm, tốc độ nhanh thật đó.]
Trong ban tổ chức, mấy tu sĩ ngồi đây thấy thế không khỏi nhíu mày. Họ cũng không theo kịp, chỉ thấy từng đội ở sườn núi lần lượt biến mất.
Tôn lão tiên sinh càng thêm sa sầm, giơ tay định kích hoạt trận pháp tiếp, nhưng một người phụ nữ mặc sườn xám màu xanh bắt lấy tay lão ta.
"Thanh Điểu, ngươi có ý gì?" Tôn lão tiên sinh giận dữ hỏi.
Thanh Điểu mỉm cười: "Tôn lão tiên sinh, đây là lần thứ hai ngài lấy việc công để giải quyết việc tư, bằng chứng rành rành rồi đó."
Tôn lão tiên sinh rụt tay lại: "Ngươi có ý gì?"
Thanh Điểu cười nói: "Không có ý gì hết. Đại nhân nhà ta nói đã mời cục công chứng của giới tu đạo đến dưới lầu rồi. Tình huống vừa rồi trong sân thí luyện đã được camera ghi lại hết rồi. Vậy sao? Tôn lão tiên sinh còn muốn thử thêm lần nữa không?"
-
Một bên khác, dưới yêu cầu mạnh mẽ của người xem, góc quay cuối cùng cũng đổi tới phòng quan sát. Những người khác đã đi mất, chỉ còn mỗi mình Túc Lê ngồi dưới gốc cây, tay cầm máy tính bảng, hết sức nhàn nhã lướt web. Cậu bé trông thư thái vô cùng, như thể vào đây để cắm trại vậy, chém giết bên dưới chẳng liên quan gì tới mình. Máy quay phóng to vào máy tính bảng, màn hình hiện những hình ảnh kì quái.
Mưa đạn tự dưng im lặng một hồi, cho đến khi một bình luận bay vút qua ---
[Cậu ấy đang chơi Happy Elements* sao...]
Người xem bị trận pháp ở sườn núi dọa cho hết hồn, giờ nhìn máy tính bảng trong tay Túc Lê, giữa ban ngày mà mồ hôi lạnh vẫn đầm đìa.
Đại học Thủ Đô vừa kết thúc chương trình học buổi chiều, Túc Úc chạy từ lớp ra, sốt sắng mở điện thoại xem livestream. Stream chưa kịp tải, điện thoại đã hiển thị cuộc gọi đến từ cha mình rồi.
Túc Úc: "Gì đó ba, con đang xem livestream mà, ba đừng gọi nữa chứ."
Ba Túc: "Nguyên một ba lô đồ ăn vặt kia là sao hả!? Sô cô la?! Anh mua cho bé út sao?"
Túc Úc nghe thế lập tức rén: "Vâng? Con mua cho nó có mấy cái thôi mà."
Ba Túc bóp chặt nắm đấm, màn hình TV trong phòng khách đang chiếu cảnh Túc Lê mukbang đồ ăn vặt, còn đặc tả cái ba lô trước người, bên trong có đủ loại bánh kẹo, sô cô la...
Túc Minh nuốt nước bọt: "Papa, hôm nay con ăn kẹo được không ạ?"
"Anh gọi đó là mấy cái sao? Ba không cấm các em ăn, nhưng mà không được ăn nhiều! Tôi đã nói với anh bao nhiêu lần rồi là không được chiều em nó như vậy." Ba Túc thấy Túc Lê vèo một cái đã ăn hết một thanh kẹo sô cô la, đau lòng vô cùng: "Anh không biết là con thỏ yêu ở sát vách nhà chú Phong Yêu vì ăn nhiều bánh kẹo quá nên bị sâu răng đó sao!? Anh lại còn mua cả ba lô đồ ngọt cho em anh!"