92. Chương 92: Động tĩnh lạ

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 92 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lời này vừa ra khỏi miệng Túc Lê, sự chú ý của tất cả mọi người ngay lập tức chuyển từ trận pháp sang cậu và giám khảo, nhất là khuôn mặt tái mét của Vương trưởng lão. Người xem phát sóng không khỏi cảm thấy buồn cười, các tu sĩ vốn không có ấn tượng tốt với lão càng được dịp cười hả hê.
[Cười chết mất, Túc Lê đang lôi Vương trưởng lão ra xử công khai à?]
[Giờ tôi chỉ hi vọng Vương trưởng lão có thể kéo dài thời gian thi hơn nữa, tôi thật sự rất muốn xem tiếp.]
[Tôi thì đang lo cho an nguy của Vương trưởng lão đây...]
[Đúng rồi, tuy biết tu vi của Vương trưởng lão cao hơn Túc Lê nhiều, nhưng không hiểu sao tôi có cảm giác lát nữa ông ấy sẽ thua rất thảm.]
Hôm nay Tạ Hòa Phong không có lịch thi nên anh chạy tới bên trận pháp hóng chuyện, đi cùng anh còn có Lăng Đang và Mộc Tiệm. Lúc tới nơi, ba người thấy tình hình bên trong có chút hỗn loạn, trận pháp liên tục xuất hiện trên sân đấu. Túc Lê và giám khảo triển khai đấu pháp, hết lần này đến lần khác, tựa như pháo hoa ban ngày, khiến người xem hoa cả mắt.
Động tĩnh của bên này quá lớn, thu hút rất nhiều sự chú ý, càng ngày càng nhiều người tới xem.
"Hóa ra đấu trận pháp là như vậy?" Lăng Đang nhìn mà ngây người, nhất là khi thấy Túc Lê linh hoạt luồn lách qua các trận pháp trên đài, vừa né tránh xong lại cực nhanh bóp phù tạo trận pháp mới, đan xen liên tục, khiến người ta không thể theo kịp: "Nguyên lý của việc này là gì?"
"Trận tu được phép chuẩn bị sẵn một vài trận văn, sau đó tiếp tục vẽ thêm trong quá trình chiến đấu." Mộc Tiệm giải thích cho cô: "Thi trận pháp hình như là như vậy. Nhưng không biết đây có phải ảo giác không, ta cảm thấy tốc độ vẽ thêm trận văn của Túc Lê còn nhanh hơn giám khảo."
Tạ Hòa Phong liếc nhìn chủ khảo trong sân, nhận ra ngay đối thủ của Túc Lê là ai: "Đối thủ của cậu ấy là Vương trưởng lão."
"Vương trưởng lão..." Lăng Đang chợt nhớ ra: "Ta nhớ ra rồi, trong môn phái của ta có vài sư huynh học trận pháp từng kể về lão ta. Nghe nói tu vi của lão ta cùng lắm được coi là tu sĩ cấp cao thôi, còn lâu mới sánh bằng đại tông sư. Trước khi tới đây, sư huynh còn nói với ta người này thiên vị tân trận pháp, khinh thường trận pháp cổ điển. Lão ta còn được rất nhiều gia tộc ủng hộ nữa."
Mộc Tiệm là tộc Thụ Nhân, nhưng cũng từng nghe đồng tộc nhắc đến các gia tộc tu đạo của Nhân tộc, trong đó có rất nhiều kẻ cổ hủ, thích kéo bè kết phái: "Nghe nói lần này lão ta có thể lên làm giám khảo chính là do gia tộc Vương và gia tộc Tôn đề cử... Nhưng ta nghe nói hai gia tộc đó hình như đang gặp phiền toái. Minh Chủ đạo tu Nhân tộc các ngươi hình như cũng đang định chỉnh đốn các gia tộc khác..."
Tạ Hòa Phong cau mày: "Gia tộc Vương đổ, Vương trưởng lão mất đi một chỗ dựa lớn, chẳng trách lão ta lại nóng nảy như vậy."
Tạ Hòa Phong không nói quá thẳng, chứ xét theo tình huống trong trận, Vương trưởng lão đâu chỉ là sốt ruột, đến cả tính toán trận pháp cũng không xong. Thời gian tu luyện của Túc Lê không dài, tu vi đương nhiên kém Vương trưởng lão, mặc dù có trận pháp truyền thừa làm nền tảng, nhưng tu vi linh lực cần có thời gian để tích lũy. Theo lý thuyết, giám khảo phải là một trưởng giả có kinh nghiệm phong phú, cho dù có đè thấp tu vi thì cũng vẫn có thể thắng thí sinh. Nhưng Vương trưởng lão là tu sĩ cấp cao, cũng là giám khảo chính của môn trận pháp, thế mà lại chật vật đến vậy.
Rất nhanh, năm đòn đấu với giám khảo đã kết thúc.
Vương trưởng lão mồ hôi đầm đìa, nhìn đứa nhỏ đứng cách mình không xa, cảm giác như vừa gặp phải ma quỷ.
Túc Lê chắp tay: "Cảm ơn Vương trưởng lão."
Ban tổ chức, Minh Chủ đạo tu Nhân tộc chứng kiến cảnh này, mặt đanh lại, khí áp quanh người cũng giảm xuống rất nhiều.
Hội võ đạo lần này là do Liên Minh Đạo Tu Nhân tộc chủ trì, bao gồm cả khâu chuẩn bị lẫn mời giám khảo đều là do các chi nhánh của Liên Minh Đạo Tu đề lên phương án. Hắn nhớ Vương trưởng lão là được mấy gia tộc lớn cực lực đề cử, thề thốt rằng lão hiện là người dẫn đầu của giới trận pháp hiện tại, giờ lại khiến cho Liên Minh Đạo Tu, thậm chí khiến cả hội võ đạo vì thế mà phải nhận chất vấn.
"Lưu đạo trưởng, Từ đạo trưởng." Minh Chủ nói với hai vị trận tu trong ban tổ chức: "Những buổi thi trận pháp tiếp theo xin phiền hai ngài tốn sức nhiều hơn."
Hai vị đại sư nhìn nhau, cũng ngầm hiểu ý: "Tất nhiên rồi, đây là trách nhiệm của thành viên Liên Minh Đạo Tu."
Xem ra lần này Minh Chủ đã rất giận dữ, đám tu sĩ danh gia kia dám lừa trên gạt dưới, chuyện này mà không xử lý tốt sẽ khiến uy tín của hội võ đạo tan tành.
Trên sân, Vương trưởng lão đứng thêm một hồi thì bị nhân viên mời đi, dáng vẻ rõ chật vật, họ còn không cho lão tiếp tục ở lại trường thi. Các tu sĩ nhìn nhau, không hiểu đã xảy ra chuyện gì, chỉ thấy sau khi Vương trưởng lão bị mang đi, vị trí giám khảo chính được giao lại cho Trần lão tiên sinh.
[Sao Vương trưởng lão lại bị mang đi!?]
[Nghe nói cách lên chức của lão không đơn giản, là do các gia tộc lớn đẩy lên.]
[Lại là danh gia, giới trận tu thành cục diện như bây giờ chính là vì mấy gia tộc đó, rất nhiều đại tông sư đều ở ẩn.]
[Đợi tin tức xem, có lẽ hội võ đạo sẽ cho ra giải thích.]
[Nhưng mà Túc Lê mạnh thật đấy, có thể ép tu sĩ cấp cao như Vương trưởng lão vào đường cùng.]
[Các ngươi không chú ý tốc độ bày trận của cậu ấy à? Ta nghĩ Túc Lê còn chẳng cần tính toán gì, làm gì có ai bày trận được nhanh như vậy.]
Động tĩnh bên phía Liên Minh Trận Tu quá lớn, càng ngày càng thu hút đông người tới xem. Tạ Hòa Phong vốn định đợi Túc Lê thi xong rồi tìm cậu, không ngờ lại gặp phải một người. Trong nhóm tu sĩ đứng vây xem, Du Tư cực kỳ nổi bật. Hình như y đang nhìn Túc Lê trong sân, nhưng thái độ lại khá thờ ơ.
"Du Tư? Hắn cũng tới xem Túc Lê thi?" Lăng Đang cũng nhận ra: "Ta nghe những người khác nói Du Tư có vẻ rất để tâm tới Túc Lê."
Mộc Tiệm gật đầu: "Không thể không để tâm được, Du Tư cũng là Yêu tộc, thậm chí là một trong những yêu tu nổi tiếng nhất ở thế hệ hiện giờ. Túc Lê và y đều có phản tổ truyền thừa, nhưng tới hội võ đạo, danh tiếng của Du Tư hoàn toàn bị Túc Lê lấn át."
Tạ Hòa Phong nói: "Du Tư sẽ không để ý những chuyện này, bởi đây cũng không phải lần đầu tiên y gặp phải chuyện này."
Lăng Đang tò mò: "Ồ?"
"Mấy năm trước, y từng tham dự một cuộc thi của Yêu tộc, là nhà vô địch ba năm liên tiếp, nhưng lại bị một yêu tu ở tổ thi trăm năm cướp hết danh tiếng." Tạ Hòa Phong bình tĩnh kể: "Nguyên nhân là bên đó xuất hiện một thiên tài mới 12-13 tuổi, giành giải vô địch cuộc thi trăm năm. Ta nhớ vị yêu tộc chiến thắng năm đó... hình như cũng họ Túc."
Bên ngoài sân, Túc Úc hắt hơi: "Đứa nào đang nói xấu mình đấy?"
Ba Túc vừa nói chuyện điện thoại xong: "Lát nữa uống thuốc cảm đi, làm gì có ai nhắc đến con đâu, đây là dấu hiệu của cảm cúm."
Túc Úc xoa mũi: "Bé Lê chẳng cho lão họ Vương kia chút mặt mũi nào, nhưng làm tốt lắm, loại người này cần gì mà phải giữ thể diện."
Túc Minh hùa theo: "Cái này em biết, gọi là vả mặt."
"Biết nhiều gớm nhỉ? Chơi game nhiều lắm đúng không?" Túc Úc sâu xa lườm Túc Minh, sau đó bảo: "Ba, mấy hôm trước con xem báo, người ta bảo trẻ con chơi game nhiều sẽ bị cận thị đó, ba phải khống chế thời gian lên mạng của thằng Minh đi."
Ba Túc nghe vậy: "Bé Minh, con chơi game à?"
Túc Minh: "Anh cả nói linh tinh!"
Túc Úc: "Có giỏi thì chìa điện thoại ra đây anh mày kiểm tra."
Túc Minh giải thích: "Papa, con làm xong bài mới chơi game."
Ba Túc nói: "Minh Minh, con không được chơi game quá lâu đâu nhé, mình phải biết cân bằng điều độ."
Túc Úc: "...? Ba, như thế là thiên vị!"
Ba cha con cãi cọ, Ly Huyền Thính ngồi cạnh lại đang quan sát màn hình chiếu.
Túc Lê đã kết thúc phần thi của mình, máy quay tiếp tục trực tiếp tình huống ở hiện trường. Hắn nhanh chóng nhận ra một người đứng ở góc trái trên cùng, hôm qua thi kiếm pháp người này cũng xuất hiện, giờ lại có mặt. Ly Huyền Thính nghiêm túc, hắn biết người kia đang nhìn Túc Lê, và đã nhìn rất lâu.
"Huyền Thính? Sao vậy?" Trần Kinh Hạc nói: "Có chuyện gì à?"
Ly Huyền Thính dời mắt: "Kẻ đó là Yêu tộc à?"
Trần Kinh Hạc nhìn theo hướng chỉ của hắn: "Đó là Du Tư, là người cạnh tranh mạnh nhất với Phượng Hoàng đại nhân ở hội võ đạo lần này. Theo dự tính thì y hẳn là tu sĩ mạnh nhất hội võ đạo năm nay, còn mạnh hơn Tạ Hòa Phong. Y có vấn đề gì à?"
Ly Huyền Thính nghe thế không nhìn nữa: "Không có gì."
Trong sân, Túc Lê ngẩng lên cũng bắt gặp ánh mắt của Du Tư, thấy yêu đồng của y lóe sáng, là yêu quái?
"Tiểu tiên sinh, ta và hai vị đại sư trận pháp khác đã thảo luận, điểm của ngài cho bài thi hôm nay đã có rồi." Trần lão tiên sinh nghiêm túc nhìn cậu: "Số điểm này, tất cả chúng ta đều cảm thấy nó là thích hợp nhất với ngài."
"100 điểm."
[!!!! Đây là số điểm cao nhất từ khi vòng hai bắt đầu đúng không?]
[Đúng rồi, các môn khác cũng chưa có ai được max điểm!]
[Tiểu tiên sinh quá ngầu!!]
Trần lão tiên sinh nói tiếp: "Chỉ dùng quan điểm của chúng ta để đánh giá năng lực của ngài thì thật lòng mà nói là không toàn diện, chúng ta đều cho rằng ngài sẽ còn đạt được thành tựu lớn hơn hiện tại rất nhiều. Chúng ta cũng rất kính trọng ngài vì đã mở mang tầm mắt cho giới trận pháp trong những năm qua. Buổi thi ngày hôm nay, chúng ta cũng thu hoạch được rất nhiều lợi ích."
Túc Lê chắp tay đáp: "Trần lão tiên sinh nói quá rồi."
[Trần lão đánh giá cao thế!]
[Trần lão vẫn luôn coi tiểu tiên sinh như sư phụ mà, tôi nghe nói từ hồi xưa ông ấy đã khen Túc Lê hết lời rồi.]
[Tôi đã có thêm nhận thức mới về Túc Lê.]
[Mẹ ơi, con được gặp thiên tài sống này, còn là thiên tài trong thiên tài.]
[Mọi người mau qua web chính thức của hội võ đạo xem, hình như đăng thông báo rồi.]
Túc Lê kết thúc bài thi của mình, thành tích cũng coi như lý tưởng, hẳn là sẽ lọt vào top 30.
Cậu tính toán những chuyện tiếp theo. Nếu mọi thứ đều thuận lợi thì chỉ cần cậu thắng lôi đài ở giai đoạn thứ ba là sẽ lấy được Chuông Thiên Thu kia.
Ơ? Sao tự dưng xung quanh ồn ào vậy?
Túc Lê ngẩng lên, phát hiện người xung quanh đều đang tụ tập lại bàn tán gì đó, đến cả Trần lão tiên sinh mới nãy còn nói chuyện với cậu cũng nghiêm mặt giao lưu với nhân viên. Túc Lê còn đang thắc mắc, một dao động kỳ lạ bỗng xuất hiện. Nó đến từ những mảnh vỡ giả mà cậu rèn ba năm trước, chúng bị Túc Lê cài trận truy lùng, hiện đang bị Đan Tu Dương nắm giữ khi y chạy trốn khắp nơi... Giờ cậu đột nhiên cảm nhận được chúng.
Ảnh kiếm trong cơ thể liên tục bay qua bay lại, tức là Đan Tu Dương đã gặp phải mảnh vỡ thật!?
Cậu đè nén cảm giác trong thần hồn, liếc nhìn lối ra, tung người nhảy xuống khỏi sân thi đấu, vội vàng chạy ra ngoài.
Bên ngoài, Túc Úc đang xem điện thoại, diễn đàn của giới đạo tu đang hiển thị tin tức mới nhất. Khán đài toàn tiếng người bàn tán, hiển nhiên bài thanh minh của hội võ đạo mang ý nghĩa rất lớn, sự chú ý của mọi người bị tin tức trên điện thoại thu hút.
"Vãi nồi, hội võ đạo ra thông báo..." Túc Úc lướt nhanh: "Minh Chủ đạo tu Nhân tộc cũng lợi hại thật, một phát cách chức hai gia tộc lớn... Cái ông Vương kia bị lôi ra đầu tiên luôn này, hóa ra là đi cửa sau."
Ba Túc bình luận: "Cũng không lạ, lần này Nhân tộc hạ thấp rất nhiều thế lực của Yêu tộc. Bên Nhân tộc mà không giải thích cho thỏa đáng thì chỉ e là sau khi hội võ đạo kết thúc sẽ có một cuộc chiến. Có vài gia tộc ngồi trên cao lâu nên coi trời bằng vung, đã đến lúc nên cho một bài học."
Trần Kinh Hạc nói: "Chuyện này cũng không lạ, hắn có thể ngồi ở ghế Minh Chủ nhiều năm như vậy, đương nhiên sẽ không mặc cho người ta cắn xé. Hẳn là đã bất mãn với mấy gia tộc từ lâu rồi, hội võ đạo lần này chỉ là một cơ hội mà thôi. Cứ chờ xem, sau khi hội võ đạo kết thúc, Liên Minh Đạo Tu của Nhân tộc sẽ thay máu một lượng lớn."
Mọi người thảo luận được một nửa, Ly Huyền Thính ngồi cạnh Túc Minh chợt cảm nhận được bất thường. Hắn nắm chặt lan can, không kiềm chế được tản ra một chút kiếm ý. Trần Kinh Hạc và Túc Thanh Phong phát hiện ngay, vội vàng kiềm chế kiếm ý của Ly Huyền Thính.
"Chuyện gì vậy?"
Ly Huyền Thính đè xuống sự nôn nóng: "Mảnh vỡ, hội võ đạo xuất hiện mảnh vỡ thứ hai!"
Mà cả hắn và Túc Lê, vừa rồi mới phát hiện, hóa ra mảnh vỡ ở gần họ đến vậy.
Trừ mục tiêu của họ là Chuông Thiên Thu, thì còn một mảnh vỡ nữa cũng có mặt ở đây.
"Sao cậu lại có phản ứng như vậy, đáng lẽ..." Trần Kinh Hạc lập tức ý thức được: "Không ổn, phải mau chóng đón Phượng Hoàng đại nhân!"
"Túc Úc!" Ba Túc gọi.
Túc Úc lập tức nhảy từ khán đài xuống, trong nháy mắt đã xuất hiện ở lối vào sân thi đấu. Mà lúc này, Túc Lê che giấu sự bất thường của cơ thể, cũng lao ra khỏi sân đấu. Chạy được một đoạn thì nghe thấy tiếng người ngày càng nhiều.
"Tiểu tiên sinh!?"
Có vài tu sĩ nhận ra Túc Lê, đi về phía cậu.
Túc Lê khựng lại, vừa định nhấc chân thì một bàn tay to lớn đặt lên vai cậu. Cậu ngẩng lên, anh cả đang che chắn cho cậu, chặn giữa cậu và mấy tu sĩ kia.
"Xin lỗi nhé, muốn xin chữ ký thì để khi khác được không?" Túc Úc cởi áo khoác ném cho Túc Lê, miệng nói: "Ai cũng có ba cái gấp, trước hết để em ta đi vệ sinh đã, được không?"
Các tu sĩ: Được thôi, làm phiền rồi, mời tiểu tiên sinh.
Bé Lê cố gắng cứu vãn hình tượng: ... Em không muốn đi vệ sinh.
Túc Úc (bày ra uy nghiêm của anh lớn): Anh bảo đi là phải đi.