Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 93: Hỗn chiến
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 93 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Các tu sĩ nhìn theo bóng Tiểu Tiên Sinh khuất dần. Khoảng nửa phút sau, một người khẽ chỉ vào tấm biển chỉ đường: "Ưm... Hình như nhà vệ sinh ở lối này."
"Tiểu Tiên Sinh, ngài đi nhầm rồi, nhà vệ sinh ở hướng này ạ!"
Tiếng các tu sĩ vọng lại từ phía sau, Túc Lê vội vàng tăng tốc, cùng Túc Úc đi ra từ một lối khác. Cậu đội chiếc áo khoác của huynh trưởng trùm kín đầu, đồ đằng trên mặt do ảnh hưởng từ mảnh vỡ trong cơ thể đã mất kiểm soát mà hiện rõ. Ba Túc và Trần Kinh Hạc đã có phương án đối phó, gần như ngay trước khi Túc Lê và Ly Huyền Thính có nguy cơ bại lộ, họ đã đưa cả hai về khách sạn.
Ba Túc và Trần Kinh Hạc ra ngoài, để lại không gian riêng tư trong phòng cho hai đứa nhỏ.
Trần Kinh Hạc vừa nói chuyện điện thoại xong, nét mặt vô cùng nghiêm trọng: "Đây không phải mảnh vỡ đột nhiên xuất hiện, việc này rất có thể liên quan đến Đan Tu Dương. Mấy năm trước, Phượng Hoàng đại nhân đã thả ra mảnh vỡ giả. Bọn ta vẫn luôn theo dõi tên đó, và vị trí hiện giờ của hắn đúng là ngay gần hội võ đạo." Người của y bám theo Đan Tu Dương, mấy ngày nay không thấy hắn có động tĩnh gì lạ. Mảnh vỡ giả được thả ra đã lâu như vậy, không ngờ lại có phản hồi vào đúng lúc này.
"Nếu mảnh vỡ mới xuất hiện này vẫn luôn nằm trong tay người khác, vậy kẻ đó hẳn phải có cách che giấu nó."
Nếu không, ngay khoảnh khắc nó tiến vào phạm vi núi Tùng Lâm đã bị Phượng Hoàng đại nhân phát hiện rồi, chứ không phải đến bây giờ mới đột ngột xuất hiện.
Ba Túc hỏi: "Vậy Đan Tu Dương có từng tiếp xúc với ai không? Từ lần trước, đệ đã thấy tên này rất kỳ quái rồi. Hắn có thể trốn thoát khỏi sự truy lùng của Kiếm Tông nhiều năm như vậy, khả năng cao là có người đang ngầm giúp đỡ."
"Có thông tin nhưng vẫn chưa xác thực, người của ta chưa báo lại." Trần Kinh Hạc nhìn xuống điện thoại, mở tin nhắn mới nhất: "Hắn chỉ nói Đan Tu Dương quanh quẩn ở khu vực phía sau sân thi đấu, hình như đã lẻn vào bên trong. Đệ biết đấy, phía sau sân thi đấu là khu vực của khách quý. Có thể là người của ban tổ chức, giám khảo đang ở sân chấm thi, hoặc cũng có thể là tu sĩ đang thi đấu."
Ba Túc: "Thật khó đây..."
Hắn vừa nói xong, điện thoại trong túi bỗng reo: "Chờ chút, để đệ nghe điện thoại."
***
Trong phòng, Túc Lê cố gắng lần theo trận pháp bố trí trên mảnh vỡ giả để xác định vị trí của nó, nhưng chỉ có thể khẳng định Đan Tu Dương đang quanh quẩn gần khu vực hội võ đạo. Có vẻ như hắn đang tiến gần mảnh vỡ thật. Sự xao động trong thần hồn dần lắng xuống, đồ đằng Phượng Hoàng đã bò khắp nửa người cậu. Cậu dừng lại nghỉ ngơi, nhìn sang Ly Huyền Thính đang ngồi thiền bên cạnh: "Đè xuống được chưa?"
"Rồi." Ly Huyền Thính vẫn nhắm mắt: "Lần này, ảnh hưởng của mảnh vỡ đối với ta và ngươi đều lớn hơn dự tính."
"Đúng... Thanh kiếm chia làm 7 mảnh, nhưng có một mảnh là phần lớn nhất của thân kiếm. Ta đã biết mảnh xuất hiện ở sân thi là mảnh nào rồi." Túc Lê cẩn thận phân tích tình huống hiện tại. Trong tay bọn họ có bốn mảnh vỡ. Giả sử Chuông Thiên Thu có một mảnh, và một mảnh nữa xuất hiện ở sân thi, tức là nếu mọi chuyện thuận lợi, họ có thể cùng lúc thu về hai mảnh.
Ly Huyền Thính hỏi: "Vấn đề nằm ở Đan Tu Dương ư? Hắn hoài nghi mảnh vỡ là giả sao?"
"Ta đã đưa cho Kinh Hạc rất nhiều mảnh vỡ giả. Về sau, suy nghĩ lại, ta quyết định chỉ để Kinh Hạc thả ra mấy mảnh chúng ta đã có. Nếu lúc đó tung ra hết, rất có thể sẽ là đánh rắn động cỏ." Túc Lê trầm tư: "Mảnh vỡ có thể bị đánh tráo. Ta đoán Đan Tu Dương đến đây là vì muốn lợi dụng sự phức tạp của hội võ đạo đông người để giao lưu tình báo với kẻ kia. Và tình báo này rất có thể liên quan đến mảnh vỡ."
Mảnh vỡ thật có phong ấn, bọn họ hoàn toàn không thể cảm nhận được nó ở đâu, chỉ có thể căn cứ vào trận pháp trên mảnh vỡ giả để phỏng đoán tình huống. Vừa rồi, cậu và Ly Huyền Thính xuất hiện phản ứng kịch liệt như vậy, rất có thể là vì người kia đã để mảnh vỡ giả và thật chung với nhau.
Ly Huyền Thính mở mắt: "Hắn rất cẩn thận, không mang mảnh vỡ giả theo."
"Đúng vậy." Túc Lê cởi áo khoác: "Nếu Đan Tu Dương đưa mảnh vỡ giả cho hắn thì chúng ta còn bớt việc. Không ngờ hắn lại để chúng ở chỗ Đan Tu Dương. Có vẻ hắn rất tin tưởng tên đó... Không, có chuyện này rất lạ."
Ly Huyền Thính ngẩn người: "Chuyện gì?"
Túc Lê nhíu mày: "Ta cũng không chắc lắm, chỉ có thể để Kinh Hạc tiếp tục điều tra Đan Tu Dương."
Cậu nhảy xuống giường, đi ra mở cửa phòng.
Cửa vừa mở, cậu đã thấy bên ngoài phòng khách hơi ồn ào. Túc Lê bất ngờ, thò người ra nhìn thì bắt gặp một bóng hình quen thuộc.
Hình như người đó vừa mới đến, ba cậu vẫn còn đang đứng ở cửa.
"Mama." Túc Lê gọi.
Mẹ Túc đang đứng ở cửa, nghe tiếng thì quay lại: "Bé bé, có nhớ mama không nào?"
Nàng đi tới bế Túc Lê lên, ước lượng vài giây rồi nói: "Gầy mất rồi."
Túc Lê nghiêng đầu: "Mama đang quay phim mà?"
"Quay xong rồi, mama đến cổ vũ cho bé bé đây." Mẹ Túc ôm con, thấy Ly Huyền Thính đi ra thì cũng hỏi thăm: "Huyền Thính cao lên rồi."
"Cao lên 3cm ạ." Ly Huyền Thính đáp.
Mẹ Túc tiếc nuối: "Thế không biết quần áo mẹ mang đến có vừa không."
Cách đó không xa, nhân viên khách sạn đang dùng xe đẩy mang từng thùng hàng vào. Chẳng mấy chốc, năm thùng lớn đã chất đầy ở cửa. Túc Lê đang được mẹ bế, thấy thế hơi rùng mình: "Quần áo lần trước mama gửi vẫn chưa mặc hết..."
"Đó là chuyện của tháng trước, tháng này phải thay đồ mới chứ." Mẹ Túc vuốt má con: "Đồ đằng hiện lên rồi, mau giấu đi."
Giờ Túc Lê mới nhận ra đồ đằng trên mặt, vội khống chế cho chúng rút về: "Mama có phải đi quay phim nữa không?"
"Quay xong hết rồi, từ giờ mama sẽ ở đây với con." Mẹ Túc quay sang hỏi chồng đang khiêng thùng hàng: "Thanh Phong, huynh xin nghỉ phép đến khi nào vậy?"
"Đến khi hội võ đạo kết thúc. Mấy trăm năm tích lũy được rất nhiều ngày nghỉ phép, bên Cục Quản Yêu biết chuyện cũng đã sắp xếp cho ta rồi, có giáo viên dạy thay hết kỳ này." Ba Túc đẩy mấy thùng hàng vào góc: "Đợi xong hội võ đạo, cả nhà mình đi du lịch đi."
Túc Úc dẫn theo Túc Minh từ phòng tắm ra, cả hai huynh đệ ướt sũng: "Mẹ đến rồi à? Từ từ, để con gọi đồ ăn."
Mẹ Túc thấy vậy quở trách: "Túc Úc, đã bảo bao lần rồi, tắm cho đệ xong phải lau khô..."
Túc Minh giũ tóc: "Đệ muốn ăn kem."
"Rồi rồi, lát nữa đệ sẽ lau cho muội ấy." Túc Úc lấy điện thoại ra chọn món: "Kem cái gì mà kem... Ban nãy đứa nào đòi trà sữa hả."
Túc Minh: "Đệ muốn ăn kem trà sữa."
Túc Úc: "Nói thêm câu nữa, ta sẽ cho nhịn cả hai đấy."
Buổi tối, cả nhà ở trong khách sạn ăn đồ đặt ở ngoài. Lần này, mẹ Túc có thể ở lại cho đến khi hội võ đạo kết thúc, sau đó cả nhà sẽ cùng nhau về. Trần Kinh Hạc không ăn được mấy, một mực nghe điện thoại và nhắn tin, hình như là đang điều tra chuyện của Đan Tu Dương. Bữa cơm sắp kết thúc, y mới lên tiếng: "Chiều nay, hội võ đạo xảy ra một chuyện. Có người đã lẻn vào kho vũ khí trộm đồ, nhưng bị người trông coi cản lại, không thành công."
Túc Lê khựng lại: "Ai đã trộm vậy?"
"Đan Tu Dương." Trần Kinh Hạc nói xong, định gắp chân gà nhưng phát hiện đĩa đã trống không, đành phải thu đũa về: "Nhưng hắn không bị bắt, hình như có người đã báo trước nên hắn chạy kịp. Chuông Thiên Thu được đặt ở kho vũ khí, hành động này của hắn đã bại lộ mục đích."
Ly Huyền Thính nói: "Kẻ trợ giúp hắn biết Chuông Thiên Thu có mảnh vỡ ư?"
Ban nãy, mẹ Túc đã nghe chồng kể, nắm được đại khái tình hình. Thấy vậy, nàng cũng lên tiếng: "Vậy người này hẳn là rất quen thuộc kho vũ khí. Nghe nói kho vũ khí của hội võ đạo được canh gác nghiêm ngặt, còn có đại tông sư trấn giữ. Đan Tu Dương có thể đào tẩu thì hẳn là đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng."
Trần Kinh Hạc: "Không loại trừ khả năng đó. Chỉ là kẻ kia vẫn còn đang ẩn nấp, chúng ta lại ở ngoài sáng, rất khó xử lý. Tạm thời, chỉ có thể tiếp tục bám theo Đan Tu Dương, bọn chúng hẳn là sẽ còn gặp nhau. Bên hội võ đạo, ta sẽ nói với Minh Chủ đạo tu để gia tăng phòng thủ quanh kho vũ khí. Còn lại thì phải chờ đến khi chúng ta lấy được Chuông Thiên Thu."
Túc Úc uống xong trà sữa, bắt đầu phát biểu: "Cái này đơn giản thôi mà. Nhà mình có Chuông Thiên Thu rồi, tên đó chẳng phải sẽ tự bại lộ sao? Bởi vì Chuông Thiên Thu nằm trong tay chúng ta, hắn có muốn trộm cũng phải đến nhà mình. Cái này gọi là gì nhỉ? Có cái thành ngữ về việc này, cái gì thỏ ấy?"
Túc Minh giơ tay: "Đệ biết, ôm cây đợi thỏ."
Túc Úc: "Học Ngữ Văn giỏi gớm nhỉ."
Túc Minh: "Đệ thi được điểm tuyệt đối đấy!"
Túc Úc: "Ờ."
"Đúng, là logic này." Trần Kinh Hạc nói xong, lại nghĩ tới một chuyện: "À đúng rồi, quy tắc đấu lôi đài đã thay đổi."
Túc Lê đang nghĩ xem mục đích của kẻ kia là gì, nghe thế khá bất ngờ: "Thay đổi thế nào?"
Hội võ đạo được chia làm ba giai đoạn, đến giai đoạn cuối chính là đấu lôi đài theo kiểu truyền thống. Một bên thủ lôi đài, một bên công. Tu sĩ cuối cùng trụ lại trên lôi đài sẽ được tính là đài chủ. Mỗi ngày sẽ tiến hành ít nhất ba trận lôi đài. Phải thủ được 7 lần thì mới thăng cấp, còn tu sĩ tấn công thất bại liên tiếp 3 lần thì sẽ bị loại. Quy tắc này phức tạp, là kiểu thuần chiến đấu, đây cũng là phần kiểm tra thực lực cá nhân của tu sĩ rõ rệt nhất trong cả ba giai đoạn.
"Bởi vì chế độ thi đấu lôi đài cũ quá giằng co, thực lực của tất cả đều rất tốt. Yêu cầu thủ 7 lần thì quá ít, sẽ kéo dài lịch thi đấu của hội võ đạo." Trần Kinh Hạc giải thích: "Tuy hai giai đoạn trước kết thúc sớm, nhưng chuyện thay đổi quy tắc này đã được quyết định từ đầu rồi, giờ muốn đổi lại cũng không kịp. Ban tổ chức muốn tăng thêm một trận hỗn chiến trước khi bắt đầu đấu lôi đài."
"Hỗn chiến?" Túc Lê thấy lạ: "Ý nghĩa là sao?"
Ba Túc nghe vậy giải thích: "Hỗn chiến không phải quy tắc thường thấy ở hội võ đạo. Nó đến từ các cuộc thi của Yêu tộc, khá giống với sân thí luyện ở giai đoạn đầu. Nhưng cái này lấy người làm trung tâm, mục đích là chém giết, khi chỉ còn một số lượng người nhất định thì sẽ kết thúc."
"Chính xác. Đây là chế độ thi đấu đến từ Yêu tộc, tôn sùng sức mạnh. So ra thì tàn nhẫn hơn Nhân tộc nhiều, nhưng cũng phù hợp với lẽ mạnh được yếu thua của giới tu đạo. Ban tổ chức đã cân nhắc kỹ lưỡng rồi mới quyết định dùng chế độ này để loại trừ một vài tu sĩ may mắn lọt vào vòng thứ ba, cũng là để rút ngắn thời gian thi đấu." Trần Kinh Hạc nói tiếp: "Trận hỗn chiến này sẽ giới hạn chỉ 14 người được vào vòng trong. Tức là trong 30 người, chỉ 14 người được đi tiếp. Sau đó mới là đấu lôi đài để chọn ra đài chủ cuối cùng, đài chủ sẽ trở thành nhà vô địch của hội võ đạo."
Túc Lê suy tư: "Tức là, ta đánh hỗn chiến xong, phải thủ 7 lần liên tiếp mới thắng sao?"
"Đúng. Nếu có nhiều hơn một đài chủ thì sẽ tiến hành đấu 1 chọi 1." Trần Kinh Hạc giải thích: "Cân nhắc đến vấn đề tiêu hao linh lực của tu sĩ, một ngày chỉ cần đánh ba trận là được, nhưng như vậy cũng rất mệt mỏi."
Thực tế thì quy tắc mới này không có quá nhiều ảnh hưởng đến nhà họ, vấn đề chỉ nằm ở phần hỗn chiến. Hỗn chiến sẽ có khả năng một nhóm người tụ tập với nhau đánh hội đồng, nhất là những hạt giống mạnh, rất có thể ngay khi mở màn đã bị tất cả công kích.
Tất nhiên Túc Lê chẳng sợ mấy chuyện này, chỉ lo là sẽ bại lộ quá nhiều thực lực.
"Ọe, cái bọn đó đúng là ghê tởm." Túc Úc nghe xong nói: "Hồi trước lúc đấu trăm năm cũng thế, đứa nào cũng ỷ vào việc già đầu hơn ta, tưởng ta dễ bị ức hiếp, bắt đầu một cái là lao tới chỗ ta."
Túc Minh tò mò: "Thế bọn họ có đánh được huynh không?"
Túc Úc hừ hừ: "Lấy đâu ra? Về sau bị huynh đánh cho ra bã hết."
Cả nhà tiếp tục thảo luận, điện thoại của Túc Lê bỗng reo, mọi người đồng loạt quay sang nhìn cậu.
Trên màn hình hiển thị tên của Tạ Hòa Phong, mấy người lớn lập tức tò mò.
"Sao cậu nhóc đó lại có số điện thoại của bé bé vậy?"
"Đây có phải là cậu tán tu nấu ăn dở ẹc đó không?"
"Hắn gọi điện cho ngài làm gì?"
"Lần trước, lúc ở sân thí luyện, Mộc Tiệm bảo trao đổi số điện thoại, tất cả đều đã lưu số của nhau." Túc Lê nhận cuộc gọi ngay trước mặt mọi người, nghe vài giây rồi suy tư, sau đó đồng ý.
Cậu cúp máy: "Tạ Hòa Phong chắc chắn sẽ vào giai đoạn ba, huynh ấy hẹn con lúc hỗn chiến sẽ đi cùng nhau."
Ly Huyền Thính dịu giọng nói: "Khi đó ngươi đã chọn đúng người."
Túc Lê cũng cảm khái: "Công nhận, có vài việc cũng là do duyên số."
***
Vòng hai kéo dài nửa tháng mới kết thúc, sau đó là ba ngày nghỉ ngơi cho các tu sĩ, chuẩn bị cho vòng hỗn chiến của giai đoạn thứ ba. Ba mươi người đi tiếp, chỉ có hai người là Túc Lê biết: Tạ Hòa Phong và Mộc Tiệm của tộc Thụ Nhân. Mà Mộc Tiệm, sau khi nhận tin vào vòng trong, cũng đã gọi đến, nói rằng nếu hỗn chiến cần hỗ trợ thì cứ việc nói.
Nửa tháng qua, Túc Lê đi theo Trần Kinh Hạc điều tra chuyện mảnh vỡ, thật sự đã tra ra được vài kẻ khả nghi, đều là những người Đan Tu Dương từng tiếp xúc. Nhưng Đan Tu Dương rất cẩn thận, lúc nói chuyện với mấy người này đều không tiết lộ nhiều, tạm thời chưa thể xác định ai mới là kẻ giật dây. Vòng hỗn chiến đã đến, để tránh chịu ảnh hưởng của mảnh vỡ, từ ngày hôm trước Túc Lê đã cắt đứt liên hệ giữa bản thân và mảnh vỡ giả.
Sân đấu hỗn chiến lần này còn lớn hơn những lần trước, nhà họ Túc đã chiếm được những ghế tốt nhất để xem tranh tài. Hai vợ chồng Túc Thanh Phong và Trần Kinh Hạc dẫn theo Túc Minh và Ly Huyền Thính đến hiện trường cổ vũ. Túc Úc hết ngày nghỉ nên phải chạy về đi học. Trước khi đi, huynh ấy hứa hẹn sẽ xem livestream, thứ Bảy lại đến cổ vũ, còn dặn Túc Lê phải hăng hái tranh giành, lấy hạng nhất cho huynh ấy.
Túc Lê cũng biết đây chỉ là nói miệng thôi, so với kết quả tranh tài của cậu, huynh trưởng quan tâm xem mai học gì hơn.
Túc Lê mặc áo gấu trắng đáng yêu và quần ngố màu đen, đội chiếc mũ ngư dân mama mua cho, rồi đeo một chiếc cặp trong suốt. Trong cặp là máy tính bảng, đồ ăn vặt, còn có một mô hình Siêu Nhân Điện Quang.
Thay vì nói là tham gia hỗn chiến, phong cách của Túc Lê giống như đi biển nghịch cát hơn. Vừa xuất hiện, cậu đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
Bên ngoài huyên náo tiếng người. Trên tường lũy cao cao dựng các trận pháp phòng ngự, trong sân rải rác ba mươi tu sĩ.
[Chia sẻ tạo hình hôm nay của tiểu tiên sinh.]
[Mỗi lần tôi đều thấy cậu ấy chẳng ăn nhập gì với chỗ này.]
[Ê tôi mới tia được cậu ấy để Siêu Nhân Điện Quang trong ba lô kìa, gì vậy má?!]
[Khinh Siêu Nhân Điện Quang à?]
[Chỉ có tôi thấy đồ ăn vặt của cậu ấy không có mấy, đổi thành máy tính bảng à? Tiểu tiên sinh thích ăn sô cô la lắm mà?]
Ba lô trong suốt của Túc Lê thu hút sự chú ý của người xem livestream. Cái máy tính bảng đầy sát khí kia thì khỏi cần nói rồi, họ nhìn thấy là run sợ. Thứ họ quan tâm hơn là quần áo và đồ ăn vặt. Thậm chí có người đã lên mạng tìm mẫu tương tự, thấy giá thì lại rụt rè, chỉ có thể khen một câu nhà giàu. Người xem livestream còn được thấy khán đài ở hiện trường. Hai giai đoạn trước, trọng điểm là ở trong sân nên gần như máy quay không bao giờ lia tới khán đài. Lần này thì dễ dàng bắt được một tấm băng rôn đỏ chót đang tung bay ở hàng ghế đầu tiên.
Tấm băng rôn được linh lực duy trì, bay phất phới trên không trung. Bên dưới là một hàng người, cư dân mạng nhận ra ngay.
[Tôi thấy Túc nữ thần!]
[Cái băng rôn này...]
[Cha mẹ tiểu tiên sinh xì tin vậy sao? Còn mang cả băng rôn rồi biển cổ vũ?!]
Phòng phát sóng sôi nổi bàn luận. Ba Túc nhìn con trai bé nhỏ ở trong sân, không khỏi mềm lòng: "Hay là mai cho bé bé mang theo ít sô cô la?"
Mẹ Túc đang cầm máy chụp ảnh, nghe vậy quay sang: "Huynh là người nói không thể cưng chiều bọn nhỏ, còn chủ động tịch thu của bé bé còn gì?"
Rồi nàng bổ sung: "Sáng nay muội đã lấy con rô bốt siêu nhân kia ra rồi mà? Bé bé bỏ vào lại à?"
Ba Túc không đành lòng, lại nói: "Vậy mai cho con nó thêm hai miếng đi, chỉ hai miếng thôi."