Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 97: Trận Khai Mạc: Tuyệt Kỹ Bị Lãng Quên
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 97 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Edit: Ry
Những người chơi đang theo dõi buổi phát sóng trực tiếp bắt đầu bàn tán xôn xao, đây là lần đầu tiên họ chứng kiến một trận tu thi đấu trên lôi đài lớn như vậy. Thông thường, trận tu sẽ đi theo đội, hiếm khi có ai đơn độc thi đấu như thế này. Phải thừa nhận rằng, một trận tu mất đi tiên cơ chẳng khác nào chim gãy cánh, khó lòng bay cao, chỉ có thể dựa vào những trận pháp đã chuẩn bị sẵn để phá vỡ cục diện bế tắc.
Thế nhưng, đối thủ lại là một phù tu hệ thủy, hoàn toàn không cho cậu bất kỳ cơ hội nào.
[Chắc phải có trận pháp nào đó phá được cục diện này chứ?]
[Trận con rối hay các loại trận cần vật dẫn thì được. Nhưng nếu có trận con rối thì cũng khó mà bố trí trận pháp tiếp theo, đâu thể dựa vào con rối để phòng thủ từ đầu đến cuối được?]
[Với lại, Minh Hồi chân nhân có vẻ hiểu rất rõ về trận tu, tôi thật sự không nghĩ ra được trận pháp nào có thể phá giải, những trận pháp có thể dùng để khởi đầu đều đã bị phá hỏng cả rồi.]
[Túc Lê đang làm gì vậy?! Tôi thấy dưới chân cậu ấy xuất hiện linh lực!]
[Trời ơi, mau xem đi!]
Phù tu hệ thủy, phù chú tầng tầng lớp lớp, giọt nước từ trời đổ xuống như mưa rào tầm tã. Túc Lê vốn ghét ngày mưa, cũng không thích không khí ẩm ướt. Cậu xuyên thẳng qua những cột nước, không dính một giọt nào, tốc độ di chuyển ngày càng nhanh.
Đây là lần đầu tiên Minh Hồi chân nhân gặp một trận tu linh hoạt đến thế. Hắn lập tức thêm phù cường hóa vào cột nước, khiến chúng biến thành một con rồng nước hung hãn lao về phía Túc Lê. Lúc này, trên lôi đài chỉ toàn là nước, khán giả hồi hộp theo dõi, ánh mắt không rời khỏi bóng người không ngừng di chuyển trên sàn đấu. Chẳng biết từ khi nào, những nơi Túc Lê đi qua đều ánh lên vệt đỏ mờ ảo, chúng không những không bị rồng nước phá hủy mà còn bám chặt vào rồng nước.
[Dưới chân cậu ấy là cái gì vậy?!]
[Không đúng không đúng, mọi người nhìn đường cậu ấy chạy kìa, hình như từ nãy đến giờ cậu ấy đang lặp lại một lộ trình.]
[Tôi cũng phát hiện ra rồi, cậu ấy không phải đang né đòn đâu!]
Lôi đài hình tròn, rất rộng lớn. Thế nhưng, phạm vi né tránh của Túc Lê lại cố định ở góc phía Tây, đi xa nhất cũng chỉ tới giữa sân, chưa từng tiếp cận Minh Hồi chân nhân ở phía Đông. Rồng nước lại một lần nữa lao tới, Túc Lê cuối cùng dừng bước tại vị trí ban đầu cậu đứng. Ánh đỏ trên sàn đấu bỗng nhiên xâu chuỗi lại, như trận văn được thắp sáng, bao vây tất cả những cột nước ở phía Tây.
Rồng nước dừng lại ngay trước mặt Túc Lê, không thể tiến thêm một bước nào, như thể bị một bức tường vô hình ngăn chặn.
Túc Lê lơ lửng giữa không trung, tay kết ấn, thần thái tự tin và hờ hững.
Trận khai mạc, trói buộc!
Trong chớp mắt, các cột nước ở phía Tây bị ánh đỏ bao trùm, hơi nóng hầm hập tỏa ra. Làn nước lạnh buốt thoáng chốc hóa thành nước sôi sùng sục, thậm chí màu sắc ngày càng đậm, cuối cùng biến thành một màu đỏ kỳ dị. Túc Lê nhẹ nhàng đáp xuống con rồng nước đã chuyển màu, phía Tây hiện lên một trận pháp đang vận chuyển.
Nhiệt độ dâng cao, đến cả người xem cũng dần cảm nhận được sự nóng bức.
"Tuyệt vời quá!!" Túc Minh chỉ vào con rồng nước màu đỏ trên sân, hỏi người lớn: "Đó là cái gì vậy ạ!?"
"Đó là trận khai mạc, một trận pháp đơn giản mà rất nhiều trận tu bây giờ đã bỏ qua."
Ba Túc cũng có chút hiểu biết về trận pháp, liền nói tiếp: "Ba ngàn năm trước, trận tu rất thích dùng trận khai mạc. Uy lực của nó không lớn, nhưng trận tu có thể tự khoanh vùng trận pháp cho mình. Những trận khai mạc khác nhau có thể bố trí thành các trận pháp khác nhau, điều này đòi hỏi rất lớn ở trận tu."
Bạch Quân nghi hoặc hỏi: "Tại sao trận tu bây giờ lại không dùng nữa ạ?"
"Bởi vì tu sĩ bây giờ có cách đơn giản và uy lực hơn nhiều, đó chính là như Túc Úc đã nói, đặt trận pháp vào vật dẫn, ném vật dẫn ra là có thể bày trận. So với trận khai mạc đòi hỏi phải tính toán bố cục phức tạp, tu sĩ bây giờ thích dùng phương pháp đơn giản, tiện lợi hơn. Chính vì thế, một khi bị đối thủ nhắm vào, họ cũng dễ dàng bó tay không cứu được bản thân." Ba Túc giải thích: "Người ta luôn nói trận tu không thể đánh lôi đài, nhưng thực tế, rất nhiều đại tông sư trận pháp đang ẩn cư đều biết trận khai mạc. Đó mới chính là mở màn của trận tu."
Hắn cảm thán: "Trận tu ba ngàn năm trước cũng khó đối phó lắm, tiếc là trận pháp bây giờ đã xuống dốc."
Rồng nước màu đỏ chiếm lĩnh hoàn toàn phía Tây, Minh Hồi chân nhân liên tiếp dùng phù chú công kích, nhưng đều bị con rồng kia cản lại.
[Trời ơi? Đây là cái gì vậy?]
[Hình như là trận khai mạc, nhưng trận khai mạc khó làm lắm!]
[Trận khai mạc là thủ pháp bày trận từ xa xưa, khó dùng, lại không có mấy uy lực.]
[Cái gì? Ông bảo đây là không có mấy uy lực ư?!]
[Hình như đây là Quyết Phược Tự trong trận khai mạc? Là trận pháp chuyên dùng để trói buộc người khác... Vậy mà có thể dùng để trói phù chú.]
[Khoan đã, vừa rồi Túc Lê vừa né đòn vừa bố trí trận khai mạc ư!?]
[Còn có thể làm như vậy ư?!]
Túc Lê bố trí xong trận khai mạc lại càng thoải mái hơn, trận văn lan ra từ lòng bàn chân cậu, lấy trận khai mạc làm trung tâm, dần mở rộng ra ngoài.
Minh Hồi chân nhân không khỏi rùng mình, thoáng chốc đã hiểu được đây là cái gì. Trận tu vẫn đang tiếp tục bày trận, hắn bất chấp rồng nước ngăn cản, dùng các phù chú khác tấn công mọi hướng hòng tìm kiếm kẽ hở. Nhưng hễ phù chú của hắn tới gần Túc Lê là con rồng màu đỏ kia sẽ sống dậy, linh hoạt quấn lấy cậu.
Nó đã chuyển sang màu đỏ rực lửa, thủy linh ban đầu đã bị hỏa linh bao trùm, hoàn toàn áp chế Ngũ Hành tương khắc, cứng rắn và hùng mạnh hiện lên trước mặt mọi người, biến thành một con rồng lửa. Mà ngay phía trước nó lơ lửng một trận văn, cường đại đến mức không thể phản kháng.
[Hóa ra Túc Lê là tu sĩ hệ hỏa, mấy tháng rồi giờ tôi mới biết...]
[Thần Loan Điểu hệ hỏa!? Lần đầu tiên tôi gặp đó... Mà hỏa linh này sao bá đạo quá vậy?]
[Quyết Phược Tự thêm trận ngự linh!? Chơi như vậy cũng được nữa sao?]
[Minh Hồi chân nhân muốn lợi dụng phù chú chặn hết mọi đường của Túc Lê, nhưng hắn quên rằng trận pháp có thể dựng ở bất kỳ đâu. Túc Lê đã trói hết đống thủy linh đó về cho mình. Sự linh hoạt này đúng là đột phá những hạn chế thường thấy của trận pháp!]
Lần đầu tiên Minh Hồi chân nhân gặp một trận tu khó chơi như vậy, hắn đành phải chuyển mục tiêu công kích sang con rồng lửa kia. Lại một đống phù chú khác bay tới, cuối cùng cũng khống chế được con rồng đang bay lượn. Hắn vừa thở phào một hơi, bỗng thấy hai cột nước ở hai bên trái phải mình, không biết từ khi nào, đang dần chuyển màu. Những cột nước màu trắng trong veo dần ngưng tụ thành một màu đỏ lửa.
?!
[Ôi thật luôn, mọi người mau xem kìa!]
[Hai cột nước kia cũng bị hỏa linh trấn áp rồi!]
[Bá đạo như vậy sao!?]
[Không phải, bởi vì Quyết Phược Tự trong trận khai mạc vốn dùng để trói buộc, trói buộc cộng thêm uy lực của hỏa linh. Với lại... Túc Lê vẫn đang tiếp tục bày trận. Cậu ấy dùng trận khai mạc làm trung tâm, tiếp tục biến hóa trận. Ôi trời ơi, hóa ra trận khai mạc lại lợi hại đến vậy sao?]
Trận khai mạc thực ra là trận pháp đơn giản nhất. Sở dĩ nó được gọi là trận khai mạc là bởi vì trận văn của nó có thể kéo dài vô hạn, trở thành bất kỳ trận pháp nào. Nhưng trận khai mạc không thể giành tiên cơ để áp chế đối thủ, uy lực lại không mạnh, dễ bị áp chế ngược lại. Túc Lê cũng đã suy nghĩ kỹ rồi mới chọn sử dụng Quyết Phược Tự trong trận khai mạc để mở màn. Thủy hỏa tương khắc, nếu cậu dùng trận khai mạc khác thì có thể sẽ bị nước của Minh Hồi chân nhân dập tắt.
Quyết Phược Tự là thứ hết sức thừa thãi, thứ này năm xưa dùng để trói đối thủ, mà đối thủ muốn thoát thì cũng chỉ cần một lát. Nhưng dùng để trói buộc thủy linh lại hoàn toàn khác.
Phù tu có một nhược điểm hết sức rõ ràng, đó là họ chỉ có thể khống chế phù chú trong tay. Những phù chú đã ném ra thì không thể kiểm soát được nữa. Tu sĩ như Minh Hồi chân nhân có thể khống chế cùng lúc năm lá bùa, cho nên hắn sẽ giữ lại át chủ bài. Nhưng những con rồng nước kia là phù chú dùng một lần, ném ra là không thể can thiệp được nữa.
Những cột nước hay rồng nước trông như trở ngại đối với cậu, nhưng thực tế, dùng Quyết Phược Tự để khống chế chúng lại hết sức đơn giản. Dù chỉ là trận khai mạc cấp thấp nhất cũng có thể dễ dàng bắt được chúng. Việc còn lại chỉ là tranh thủ khống chế đống thủy linh không có ai sử dụng kia.
Màu đỏ dần loang rộng khắp nửa lôi đài, mà trận văn vẫn đang từng bước xâm chiếm lãnh địa của Minh Hồi chân nhân. Cái tay đang cầm bùa của hắn khẽ run rẩy, nhìn khu vực thủy linh bao trùm dưới chân dần thu hẹp. Hắn không dám thả ra phù chú tương tự, chỉ có thể điều khiển mấy phù chú lơ lửng để chống chọi với công kích của rồng lửa.
[Sao Minh Hồi chân nhân không thả phù chú ra nữa? Vừa rồi hắn ném hăng lắm mà?]
[Hình như tôi hiểu rồi... Trời đất ơi, cái trận khai mạc đó đang dần biến thành trận ngự linh phiên bản siêu to!]
"Hoàn toàn hạn chế khả năng phát huy của phù tu." Đại sư trận pháp ở trên cao thấy thế liền cười nói: "Đúng là gậy ông đập lưng ông, thú vị thật."
"Điều này có nghĩa là gì?"
"Minh Hồi thường xuyên dùng phù chú một lần, nên ban đầu hắn dựa vào số lượng, nhanh chóng giới hạn mọi khả năng phát huy của trận tu." Đại sư trận pháp giải thích: "Bây giờ tiểu tiên sinh sử dụng trận khai mạc, biến lôi đài thành trận ngự linh, tương đương với hạn chế không gian phát huy của phù tu. Ngài có thấy lôi đài không? Những nơi có hỏa linh phủ kín chính là phạm vi của trận ngự linh. Nếu Minh Hồi tiếp tục ném bùa thì đúng là sẽ có thể phá được trận ngự linh. Có điều phá xong thì những lá bùa hắn ném ra sẽ bị Quyết Phược Tự của Túc Lê khống chế, quay ngược lại đối phó chính hắn."
"Ban đầu hắn muốn lấn át trận tu, không ngờ tiểu tiên sinh chỉ dùng một trận đơn giản đã có thể thay đổi thế cục, xoay ngược lại lấn át hắn." Đại sư trận pháp cười nói: "Tu vi của hắn khá cao, nhưng cũng chỉ có thể khống chế năm phù chú cùng lúc. Hai cái để ngăn cản công kích của rồng lửa, một cái để duy trì tốc độ, chỉ còn hai cái để đối phó trận pháp dưới chân. Nhưng hắn sẽ dần tiêu hao nhiều linh lực hơn, còn trận pháp thì sẽ ngày càng mạnh."
Máy quay ghi lại tất cả lời giảng của đại sư trận pháp, người xem còn đang chấn động trước cảnh tượng trong sân nên chưa kịp hiểu rõ.
[Nói sao nhỉ? Aaaaaa não tôi không tải nổi.]
[Hình như tôi đã hiểu được chút chút rồi.]
[Ý ngài ấy là, Minh Hồi chân nhân ném phù ra thì sẽ biến thành rồng cho Túc Lê điều khiển, ném càng nhiều thì về sau chết càng thảm.]
[Trong sân đã có năm con rồng lửa rồi kìa...]
[Minh Hồi chân nhân: Hối hận, biết thế lúc đầu không ném ra nhiều như vậy!]
Minh Hồi chân nhân hoàn toàn bó tay trước thế công này, hắn càng giãy giụa, đối thủ sẽ càng mạnh hơn. Trong lúc hắn do dự, Túc Lê vẫn luôn bày trận đã đưa trận văn trải rộng khắp lôi đài. Đến khi Minh Hồi chân nhân hoàn hồn thì đã không còn cơ hội đột phá. Rồng lửa còn đâm thẳng vào mặt hắn, hỏa linh bá đạo gầm thét, nóng cháy vô cùng.
Túc Lê ở cách đó không xa ngừng tay đang bày trận, ngẩng lên khẽ cười: "Chịu thua chưa?"
Minh Hồi chân nhân im lặng một hồi, sau đó bất đắc dĩ thở dài: "Ta chịu thua."
Người chủ trì tuyên bố Túc Lê chiến thắng, Minh Hồi chân nhân sau khi giữ đài được hai ván phải bước xuống, Túc Lê trở thành đài chủ mới.
"Đến lượt ta!" Một tu sĩ chứng kiến xong cực kỳ hưng phấn, lập tức nhảy lên đài.
Túc Lê chắp tay chào, hai người nhanh chóng triển khai thế công.
Tu sĩ trận thứ hai là ngự thú sư, có khả năng khống chế linh thú cực mạnh. Từ nãy, cảnh Túc Lê ngự linh đã kích thích lòng hiếu thắng của hắn. Vừa lên đài, gã sốt ruột triệu hồi ra ba con linh thú, mỗi con chiếm một góc lôi đài, mắt lom lom nhìn Túc Lê.
Ngự thú sư đã triệu hồi xong, còn ngạc nhiên hỏi: "Cậu không bày trận à? Rõ ràng cậu có cơ hội bày trước mà."
"Không cần, bày trận pháp không cần tiên cơ." Túc Lê hỏi: "Huynh đã chuẩn bị xong chưa?"
Ngự thú sư gật đầu, mấy con linh thú lập tức lao tới.
Túc Lê tiếp tục màn trình diễn như vừa nãy đấu với phù tu, vừa tránh linh thú vừa tụ linh vào hai chân. Bộ pháp của cậu hơi lạ, mỗi lần đặt chân xuống đều tạo ra một cái ấn kỳ quái. Từng ấn xâu chuỗi lại, như là trận văn chậm rãi hiện hình.
[Chẳng lẽ đây là 'giậm chân thành trận' trong truyền thuyết?]
[Không, 'giậm chân thành trận' là mỗi bước tạo ra một trận pháp. Túc Lê làm vậy là tụ linh lực vào chân, cắt trận văn thành vô số điểm, lợi dụng bộ pháp để xâu chuỗi...]
[Trời ạ, thế cũng được sao? Trận tu các người không dùng tay cũng bày được trận à?]
[Tôi từng thử trò này rồi, nhưng tôi không nghĩ tới việc phá ra thành các điểm. Tôi là phá thành các đường, nhưng luôn bị cắt ngang. Tách thành điểm cần sự tập trung cao độ, hơn nữa còn phải làm hai việc cùng lúc.]
[Có gì mà phức tạp vậy, cái cơ bản của việc bày trận là mắt trận và trận văn. Túc Lê chỉ là đặt linh lực vào chân, rồi tách trận văn thành các điểm thôi.]
Một lúc sau, khi người xem vẫn đang sôi nổi thảo luận, Túc Lê đột nhiên biến mất khỏi lôi đài.
Trận khai mạc, ẩn!
[????]
[Cái gì thế?]
[Từ từ để tôi tra sách...]
[Chắc là Quyết Ẩn Tự?]
Muốn đối phó ngự thú sư thì nhất định phải tránh được linh thú, muốn bắt giặc thì phải bắt vua trước, ra tay với ngự thú sư là được. Quyết Ẩn Tự chỉ có thể giúp ẩn thân trong hai nhịp thở. Khán giả nhìn thấy bóng dáng Túc Lê chạy xuyên qua lôi đài, rồi lại biến mất. Cậu dùng tốc độ cực nhanh kéo ba con linh thú chạy khắp nơi, linh ấn rải đầy lôi đài, dần tụ thành hình.
Ngự thú sư hoảng loạn kêu lên: "Trước hết phá trận văn!"
"Muộn rồi." Túc Lê bỗng xuất hiện trước mặt gã, tay cầm một thanh linh kiếm, mũi kiếm chỉ thẳng vào giữa trán ngự thú sư.
Ngự thú sư không thể cựa quậy, dưới chân gã không biết từ khi nào đã xuất hiện một trận trói buộc, khiến gã cứng đờ tại chỗ.
Tiếng hoan hô bùng nổ, khán giả chưa từng chứng kiến trận tu chiến đấu đặc sắc như vậy. Ván thứ hai kết thúc khiến cảm xúc càng thêm nhiệt liệt. Túc Lê bắt đầu ván thứ ba trong tiếng hò reo của khán giả, cậu vẫn cho đối thủ cơ hội chuẩn bị, và đổi trận khai mạc. Những trận pháp tầng tầng lớp lớp dựng ra từ tay cậu khiến người ta khó lòng phòng bị. Ba trận đấu như ba bài giảng trong sách giáo khoa, Túc Lê đã phát triển trận khai mạc thành các loại trận pháp vô cùng tinh tế.
[Quá tuyệt vời!]
[Giờ tôi học trận khai mạc có kịp không?]
[Đối phó với mỗi nghề khác nhau lại dùng trận khai mạc khác nhau, quá mạnh.]
[Tôi luôn rất khó hiểu không biết trận tu chiến đấu kiểu gì, hóa ra mạnh như vậy... Xin lỗi vì tôi đúng là kẻ vô dụng chỉ biết gây cản trở.]
"Trận tu mạnh như vậy sao?" Một tu sĩ quan sát từ đầu tới cuối, không khỏi nhìn sang bên cạnh: "Huynh Du có xem hiểu không?"
"Cậu ta còn rất nhiều át chủ bài chưa để lộ..." Du Tư nhìn chằm chằm Túc Lê trên lôi đài: "Cậu ấy sinh ra là để chiến đấu."
Người chủ trì hỏi Túc Lê: "Cậu đã hoàn thành ba trận. Túc Lê, cậu có quyền chọn tạm nghỉ ngơi hoặc tiếp tục giữ đài."
Túc Lê nhìn trời: "Vậy tiếp tục đi. Ta có thể uống nước không? Hơi khát."
Người chủ trì sững sờ: "Tất nhiên là được rồi."
[Sốc thật! Cậu ấy còn linh lực sao?]
[Trời ơi con sợ quá, đấu những ba trận mà cậu ấy vẫn chưa dùng hết linh lực sao?]
[Nhìn dưới chân người ta kìa, có trận tụ linh đó...]
[Trời ơi! Trận tu phạm quy quá!]
Túc Lê xuống đài đi tới chỗ ba lô của mình, lấy ra bình chè đỗ xanh trước đó chưa uống xong. Tất cả mọi người nhìn chằm chằm Túc Lê uống chè đỗ xanh. Đến khi bình rỗng, cậu còn chưa đã thèm, liếm môi.
"Được rồi."
[Rõ ràng là một bé con mà sao lại phách lối vậy nhỉ.]
[Ba trận mà còn đánh tiếp? Coi chừng lật xe đó nhóc.]
[Đã ghiền thật đó, tôi không đoán được hướng chiến đấu luôn. Hóa ra trận tu mạnh như vậy.]
[Thánh bắt đầu mở lớp đi ạ, em vở bút sẵn sàng đây rồi.]
[Trận tu đây đã múa bút thành văn!]
Túc Lê uống xong chè đỗ xanh, cả người tinh thần hẳn lên, tốc độ đánh ván thứ tư cũng nhanh hơn. Cậu thắng ba trận liên tiếp đã gây áp lực tâm lý cực lớn cho mọi người. Trận thứ tư, vừa mở màn tốc độ của cậu đã nhanh, còn càng lúc càng nhanh, đối thủ của cậu bị đánh cho trở tay không kịp.
[Khoan đã? Chè đỗ xanh hiệu gì thế?]
[Để tôi tua lại xem.]
[Ban nãy Minh Hồi chân nhân uống bình linh khí cũng không hăng được như vậy!]
Chẳng mấy chốc đã kết thúc trận thứ tư. Túc Lê đã dùng bốn thức khai mạc, đều là thức khai mạc cơ bản rồi triển khai thành các trận pháp khác. Trông thì tưởng là rất mạnh, thực tế cậu luôn từng chút chiếm lấy ưu thế, cuối cùng nghiền nát đối thủ. Ván thứ năm bắt đầu, lần này Túc Lê dùng lại thức khai mạc đã từng dùng, hoàn mỹ phục chế, không hề có vẻ mệt mỏi.
[Trời ơi thật sự luôn đó, vẫn đánh được nữa sao!?]
[Có ai ở hiện trường hỏi giùm cậu ấy dùng trận tụ linh gì được không, dạy tôi với.]
[Đấng ơi chậm thôi ạ.]
[Hu hu não em không theo kịp tiểu tiên sinh ơi.]
[Mấy trận này có thể thành kinh điển luôn. Trời ơi, đây mới là trận tu dạy học nè!]
Ở nơi xa, một đại tông sư đang xem đấu lôi đài không khỏi xúc động.
Đồ đệ nhỏ hỏi: "Thái sư phụ sao vậy ạ?"
Đôi mắt lão nong nóng: "Không, chỉ là đã rất lâu rồi không thấy hừng hực như vậy..."
Nhớ năm đó khi trận tu còn hưng thịnh, cũng là như thế biến hóa các loại trận pháp. Mỗi tổ hợp trận khai mạc là một trận pháp khác nhau, từ đó phát triển thành bàn cờ, đùa bỡn đối thủ trong lòng bàn tay.
Đồ đệ nói: "Nhưng mà Thái sư phụ, trận tu bên ngoài không có giống như vậy."
Đại tông sư im lặng một hồi, đôi mắt phản chiếu hình ảnh trên điện thoại: "Con à, hãy thu thập hành lý, chúng ta tới kinh đô một chuyến. Hãy truyền tin cho mấy người bạn của ta, nói là ta có việc cần bàn."
-
Trở lại lôi đài, trận pháp nghiền ép khiến tu sĩ không thể ra chiêu, cuối cùng chỉ có thể tiếc nuối nhận thua.
Trời đã tối, người xem trên khán đài còn đông hơn lúc sáng, tiếng reo hò cũng càng thêm nhiệt liệt.
"Thông sáu ván!!"
"Không cần sáu ván!!! Đánh bảy ván luôn cho tôi!"
"Kích động quá đi mất!!!"
Người chủ trì kích động hỏi: "Túc Lê, cậu có muốn tiếp tục không?"
Túc Lê lại giương mắt nhìn trời, trời đã tối hẳn rồi: "Chờ chút, để ta hỏi."
Người chủ trì và khán giả: Hỏi?!
Túc Lê tìm gia đình mình trên khán đài, sau đó nhảy lên phần tường rào giữa lôi đài với khán đài, nói chuyện với ba Túc.
[Cậu ấy hỏi gì thế?]
[Mau lên mau lên, tôi muốn xem ván thứ sáu!]
Một lúc sau, Túc Lê lộn ngược về lôi đài, lấy ba lô của mình.
Người chủ trì sững sờ: "Túc Lê?"
Túc Lê đeo ba lô, quay đầu lại bảo: "Ta không đánh nữa, tới giờ ăn cơm rồi."
Khán giả đang thích thú: "..."
[Tác giả có lời muốn nói]
Bé Lê: Papa, đã đặt phòng ăn chưa ạ?
Ba Túc: Đặt rồi.
Bé Minh: Papa bảo hôm nay ăn thịt nướng!
Mắt bé Lê sáng trưng: Vậy huynh không đánh nữa.