Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 96: Khó khăn bủa vây
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 96 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Edit: Ry
Túc Úc vừa ám chỉ xong, ba Túc từ đằng xa đã giục Túc Lê vào trong vì đã đến giờ, tiện thể kiểm tra những vật phẩm cậu được phép mang theo. Đấu trường tổ chức vòng chung kết hội võ đạo là một khu vực được linh vật bảo vệ, tiếng người huyên náo vang vọng, chính giữa là một lôi đài hình tròn dành cho thi đấu. Lôi đài rất rộng rãi, xung quanh được bố trí từng tầng trận pháp, cho thấy sự chuẩn bị kỹ lưỡng.
Túc Lê vừa vào phòng chờ của các tu sĩ, tất cả mọi người trong phòng đã dán mắt vào chiếc ba lô màu xám cậu đang đeo trên lưng.
Trong phòng chờ chỉ có mười bốn người, lát nữa, cả 14 người sẽ cùng ra trình diện trên lôi đài, sau đó người đầu tiên sẽ bắt đầu thủ đài. Nếu người thủ đài thắng liên tiếp 3 người, họ sẽ có quyền tiếp tục thủ đài hoặc tạm nghỉ ngơi, sau đó mới đến lượt người thứ hai lên thủ đài. Cứ theo thứ tự này, ai thua ba trận liên tiếp sẽ bị loại, ai thắng 7 trận liên tiếp sẽ tiến vào vòng trong.
Nếu đến ngày cuối cùng mà vẫn chưa phân định được thắng bại, ban tổ chức sẽ chọn ra hai người có số lần thắng cao nhất để đấu một chọi một. Bên thắng sẽ trở thành nhà vô địch của hội võ đạo năm nay.
Túc Lê nhìn những người xung quanh, không thấy mấy gương mặt quen thuộc, hầu hết cậu chưa từng gặp, chỉ biết mỗi Tạ Hòa Phong và Mộc Tiệm.
À, còn có yêu tu mặc đồ đen đứng ở một góc nữa. Ngửi mùi không thể nhận ra y thuộc tộc nào, chắc hẳn y đã sử dụng linh vật có tác dụng che giấu yêu hình. Trần Kinh Hạc từng nhắc đến người này, hình như tên là Du Tư? Là một phản tổ, linh căn hệ Thủy, tinh thông yêu thuật hệ Thủy...
Túc Lê cẩn thận phân tích những thông tin tình báo Trần Kinh Hạc cung cấp hôm qua, miễn cưỡng nhận ra đủ 14 người. Mộc Tiệm thấy cậu đứng một mình ở góc phòng liền đi tới hỏi: “Hôm qua nghỉ ngơi thế nào? Hôm nay phải đấu ít nhất 6 trận nên có thể sẽ phải đánh đến khuya, sẽ rất mệt đấy.”
Túc Lê khựng người lại: “Có thể đánh đến khuya ư?”
“Ừ.” Mộc Tiệm nhìn chiếc ba lô của cậu: “Sao vậy?”
Túc Lê: “Ta chỉ chuẩn bị đồ ăn sáng và trưa, cứ nghĩ là buổi chiều sẽ kết thúc rồi.”
Tính sai rồi, biết thế đã mua thêm mấy cái bánh.
Mộc Tiệm: “...Trong ba lô của cậu toàn là đồ ăn à?”
“Chứ không thì là gì.” Túc Lê nghi hoặc nhìn gã: “Huynh tưởng ta để gì trong đó?”
Mộc Tiệm khẽ thở phào nhẹ nhõm: “Không có gì. Nếu cậu muốn kết thúc sớm thì cũng có cách, chỉ cần thắng ba trận liên tiếp là có thể được nghỉ sớm.”
Túc Lê hỏi: “Thứ tự thủ đài sẽ sắp xếp theo thành tích à?”
Mộc Tiệm lắc đầu: “Không, phải giành lấy.”
Túc Lê: “?!”
-
Ngoài sân, người của Trần Kinh Hạc đang truy đuổi Đan Tu Dương. Hội võ đạo đã bước vào giai đoạn đấu lôi đài, và cũng đã biết người đứng sau Đan Tu Dương là Thích trưởng lão của Tam Thủy Kiếm Phái. Để tránh hai người này gây ra phiền toái không cần thiết, phải bắt Đan Tu Dương càng sớm càng tốt.
Đan Tu Dương không ngờ người của Trần Kinh Hạc lại đuổi đến tận hội võ đạo, còn nắm rõ hành tung của gã trong lòng bàn tay, không trốn được bao lâu đã bị đẩy vào đường cùng. Gã không thể tiếp tục kế hoạch, chỉ có thể liều mạng tìm đường sống.
Trần Kinh Hạc ra lệnh cho thuộc hạ giảm tốc độ, cố gắng không để Đan Tu Dương nghi ngờ. Ở một diễn biến khác, họ cũng điều tra hành trình hai ngày qua của Thích trưởng lão và bất ngờ phát hiện một chuyện.
Thích trưởng lão đã tiếp cận Tạ Hòa Phong, nhưng có vẻ không được thuận lợi lắm.
“Xem ra mục đích của bọn chúng đúng là Chuông Thiên Thu. Đan Tu Dương không trộm được nó thì cách duy nhất là cướp nó từ người chiến thắng lôi đài.” Trần Kinh Hạc dễ dàng suy ra mục tiêu của Thích trưởng lão: “Tạ Hòa Phong là tán tu, không có liên quan gì đến danh môn. Trương Thủ Không đã nhiều lần mời chào cậu ta nhưng đều bị từ chối. Thích trưởng lão muốn móc nối với Tạ Hòa Phong cũng không dễ dàng gì đâu, bọn chúng đã chọn nhầm người rồi.”
Tâm phúc hỏi: “Vậy giờ chúng ta nên xử lý thế nào ạ?”
Trần Kinh Hạc ra lệnh: “Tiếp tục đuổi theo Đan Tu Dương, không được để gã rảnh tay làm chuyện khác. Phái người bám theo tên họ Thích kia nữa, để xem lão còn chiêu trò gì.”
Tâm phúc nhận lệnh, nhanh chóng thi hành.
Trần Kinh Hạc đi từ hậu trường đến khán đài, nghe thấy tiếng người hò hét, hiển nhiên cuộc thi đấu đã bắt đầu. Y nhìn xuống dưới, phát hiện hai người đang đấu không có Phượng Hoàng đại nhân nhà mình, y hơi nghi hoặc. Chẳng lẽ Phượng Hoàng đại nhân có chiến lược mới chăng?
“Bắt đầu rồi đúng không?” Trần Kinh Hạc tìm đến ghế của mình, hỏi Ly Huyền Thính: “Tình huống hiện tại như thế nào?”
Ly Huyền Thính vẻ mặt bất đắc dĩ, chỉ sang Túc Úc đang ngồi bên cạnh.
Trần Kinh Hạc nhìn theo, phát hiện người nhà họ Túc đang cãi cọ.
Túc Úc: “Thật không công bằng, ông chủ trì kia bị mù à? Rõ ràng bé bé đã giơ tay cao như thế cơ mà.”
Ba Túc cũng cằn nhằn: “Rõ ràng bé bé giơ tay nhanh nhất.”
Bạch Quân an ủi: “Người chủ trì đứng ở xa, chỗ Túc Lê đứng lại là góc khuất, với lại, những người xung quanh cũng cao hơn em ấy...”
Túc Úc lầm bầm: “Ai lại chơi trò giơ tay xung phong này, bốc thăm cũng được chứ!”
Ly Huyền Thính bổ sung: “Để tăng tính thú vị và tiết kiệm thời gian, ban tổ chức đã thay đổi việc ra sân theo thứ tự thành tích thành ai giơ tay trước thì lên trước. Muốn đấu với người thủ đài thì cứ việc giơ tay, không giới hạn số lần, nhưng thất bại ba lần sẽ bị loại.”
Hắn cũng không biết nên nói gì: “Ban nãy đã đấu một trận rồi, A Lê giơ tay mấy lần đều không được gọi.”
Trần Kinh Hạc nhìn Phượng Hoàng đại nhân đứng giữa một đám tu sĩ cao lớn, cũng cạn lời: “Đây đúng là một vấn đề lớn.”
Cả nhà tức giận bất bình, phòng livestream lại vì thế mà cười ngả nghiêng.
[Tôi cười chết mất, thiên tài thế hệ này gục ngã ở đây.]
[Sốc nặng, ngày đầu tiên thi đấu cậu ấy không thể ra sân, hóa ra nguyên nhân là...]
[Rõ ràng là một chuyện rất nghiêm túc mà sao qua lời mấy ông lại buồn cười vậy.]
[Không đùa đâu, giờ tôi đang hi vọng Túc Lê lôi Siêu Nhân Điện Quang ra để giơ tay cho cao.]
[Haha haha haha thế thì đảm bảo là cao nhất luôn!]
Ngoài lôi đài ra, xung quanh còn có một khoảng đất dành cho các tu sĩ nghỉ ngơi. Túc Lê giơ tay mấy lần không có kết quả bèn chọn ngồi nghỉ, mở ba lô lấy bánh bao đậu đỏ ra ăn. Buổi sáng cậu cố ý thêm trận pháp giữ ấm vào ba lô, bánh bao vẫn còn nóng hổi, thơm lừng.
Bánh bao còn được nhỏ thêm linh tuyền, mùi thơm bay khắp nơi.
Các tu sĩ vốn đang nghiêm túc quan sát tình thế trên lôi đài không khỏi bị thu hút, quay sang đã thấy cậu nhóc ngồi ăn bánh. Một tay cầm bánh bao, một tay cầm sữa đậu nành, ăn ngon lành, chẳng khác nào mukbang trực tiếp tại hiện trường.
Ván thứ hai kết thúc khá nhanh, tu sĩ đầu tiên trở thành đài chủ không chống đỡ nổi thế công, thực lực hơi kém nên bị đánh bại. Ván thứ ba bắt đầu, một tu sĩ giành được quyền tấn công lập tức bay lên đài, tiếng reo hò lại vang dội.
Túc Lê rụt tay về, tiếp tục ăn bánh bao.
[Trời ơi coi bé bé nhà chúng ta kìa, giơ tay đến ba lần rồi.]
[Thương quá đi mất, xin cho em ấy cái ghế ngồi đi.]
[Từ từ, ăn xong đã.]
[Chỉ có tôi để ý sức ăn của Túc Lê à? Cái bánh bao thứ tư rồi đó...]
Du Tư khoanh tay tựa vào tường, hờ hững nhìn lôi đài.
“Ở tuổi này, khí phách là dồi dào nhất, những người này đều không có mấy kiên nhẫn, không biết rằng kiểu đánh lôi đài này càng lên sân sớm càng tiết lộ nhiều thông tin cho đối thủ.” Tu sĩ đứng cạnh y nói: “Mới ngày đầu tiên thôi, sao lại phải sốt ruột như vậy, họ tưởng mình sẽ lên cấp được ngay à? Đúng không huynh Du?”
Du Tư không đáp, tu sĩ kia lải nhải tiếp tục: “Tạ Hòa Phong cũng chọn bàng quan kìa. Huynh muốn đấu với hắn một ván đúng không, với chế độ thi đấu này, muốn công bằng thì hai người phải một đấu một ở vòng cuối cơ. Thế thì tốt nhất không nên đụng độ hắn lúc thủ đài, tiêu hao linh lực còn dễ lộ át chủ bài...”
“Lần này chưa chắc đã là đấu với Tạ Hòa Phong.” Du Tư nhìn vào trong sân: “Trong hội võ đạo, ta không chỉ có một đối thủ là Tạ Hòa Phong.”
Tu sĩ kia lần theo tầm mắt của y: “Ý huynh là Túc Lê? Đệ thấy thằng bé đó dù có trở thành đài chủ cũng không kiên trì được hết 7 vòng, huống hồ nó đã giơ tay mấy lần rồi, rõ là hữu dũng vô mưu. Đấu lôi đài không chỉ là so vũ lực thôi đâu...”
Du Tư nghe thế cười khẩy: “Ngươi cho rằng người có thể vẽ ra những trận pháp như vậy là người có tâm tư đơn giản như vẻ bề ngoài sao?”
Tu sĩ kia sững sờ: “Nhưng nó có gian manh đến mấy thì cũng chỉ là một đứa trẻ thôi.”
“Vậy ngươi hãy mở to mắt ra mà nhìn.”
[Có ai phát hiện không, Du Tư và Tạ Hòa Phong đều không nhúc nhích.]
[Ván thứ hai kết thúc nhanh thật, cảm giác cả hai tu sĩ đều chỉ là thăm dò thực lực của nhau.]
[Đấu lôi đài sẽ kéo dài nhiều ngày, theo như mấy năm trước thì những ngày đầu chỉ là tìm hiểu thực lực của nhau thôi, về sau mới là dốc sức đánh bại đối thủ.]
[Đúng rồi, ban nãy tôi đã định nói rồi. Hấp tấp lên sớm như vậy chẳng phải là bại lộ thực lực sao? Với lại, mới lên đã định thắng 7 trận vào vòng trong là chuyện không khả thi, đây là hội võ đạo của thiên tài đó.]
[Cách thức ổn thỏa nhất là cẩn thận quan sát đối thủ, nắm rõ thực lực rồi mới ra tay. Sẽ chỉ có hai đài chủ, họ không nên vội vã như vậy.]
[Gì vậy mấy huynh đệ, đánh lôi đài thôi mà cũng phải phức tạp vậy à?]
Hết một buổi sáng, đã diễn ra bốn trận lôi đài, chỉ có một người giữ đài được hai trận.
Tốc độ giơ tay chậm dần, các tu sĩ dù có liều lĩnh cũng phải kìm nén tâm tư, quan sát đài chủ hiện tại. Chỉ cần hắn thắng trận tiếp theo là sẽ có quyền nghỉ ngơi sớm.
Người chủ trì hỏi: “Minh Hồi chân nhân đã thành công giữ đài hai ván, có đạo hữu nào khiêu chiến nữa không?”
Hắn dứt lời, thấy xu thế giơ tay rõ ràng kém hẳn mấy vòng trước, ai cũng do dự, nửa giơ nửa không. Lần này, cuối cùng hắn cũng chú ý đến một cánh tay nhỏ ở trong góc.
Cả buổi sáng người chủ trì không nhìn về phía đó, chủ yếu do bị các tu sĩ khác che khuất, giờ mới thấy chủ nhân của cánh tay, là một đứa nhỏ trông lạc loài rõ rệt so với những người xung quanh. Trong đầu hắn hiện lên danh sách tuyển thủ và nhận ra đây là Túc Lê: “Đạo hữu Túc Lê ngồi ở bậc thang thứ ba.”
Lúc bị gọi tên, Túc Lê còn đang uống chè đỗ xanh, nghe vậy sững sờ: “Đến lượt ta rồi à?”
[Tới rồi.]
[Thật không dễ dàng, bé bé giơ tay suốt 4 ván, cuối cùng người chủ trì cũng nhìn thấy.]
[Há há há đó là do tu sĩ ngồi trước che em ấy ở ván vừa rồi lên đài rồi, nên lần này không có ai che nữa.]
[Túc Lê cũng ngoan thật đó, không biết chuyển chỗ ngồi à?]
[Là do chỗ em ấy ngồi có bóng râm đó, không bị nắng chiếu, vừa mát vừa thoải mái ăn bánh bao.]
Người chủ trì thấy thế không khỏi cười nói: “Mời đạo hữu.”
“Vậy chờ chút.” Túc Lê nhẹ nhàng đứng dậy, đậy nắp bình, cất chè đậu xanh vào ba lô rồi mới tung người nhảy lên đài.
Trên khán đài, Túc Minh đang ăn kem cuối cùng cũng thấy lôi đài thay người, thế là la lên gọi những người lớn đang dán mắt vào điện thoại: “Mọi người đừng nghịch điện thoại nữa! Ván thứ năm kìa!”
Hai vợ chồng Túc Thanh Phong đang sốt ruột viết thư khiếu nại gửi ban tổ chức hội võ đạo, Trần Kinh Hạc thì chỉ huy thuộc hạ chơi trò mèo vờn chuột với Đan Tu Dương, Túc Úc thì đang vắt óc giải một bài đạo hàm:
“Giá trị này thì tính kiểu gì?”
“Huynh giả sử nó bằng 1 đi rồi tính.” Bạch Quân hướng dẫn.
Túc Minh thấy không ai để ý mình, quay sang nhìn Ly Huyền Thính cũng đang theo dõi lôi đài.
Ly Huyền Thính nhận thấy ánh mắt của nhóc con, bèn bổ sung giúp: “A Lê ra sân.”
Mấy người lớn đang làm việc riêng lập tức ngẩng lên: “Lên rồi à!? Ơ đúng kìa!”
Ly Huyền Thính dạy Túc Minh: “Lần sau em phải nói như thế, biết chưa?”
Túc Minh múc một thìa kem: “Vâng ạ.”
-
Túc Lê ra sân, đấu với Minh Hồi chân nhân.
Minh Hồi chân nhân là một đạo tu Nhân tộc, am hiểu phù pháp, linh căn hệ Thủy.
Ban nãy Túc Lê cũng chỉ nhìn thủ pháp giao đấu của hắn mấy lần. Phù pháp có nhiều điểm khá giống với trận pháp, nhưng trận pháp cần thời gian dài để bố trí, còn phù pháp thì không. Mỗi phù tu đều mang trên mình đủ loại phù chú, lúc cần thiết có thể dùng phù chú để tấn công thay cho bản thân.
Với ưu thế trời ban như vậy, đấu với phù tu là một chuyện cực kỳ phiền phức. Bởi vì phù tu không cần quá nhiều linh lực để kích hoạt phù chú, chỉ cần đủ phù chú, họ có thể chiến đấu lâu hơn bất cứ tu sĩ nào. Mặc dù tốc độ công kích của phù tu không nhanh bằng kiếm tu, nhưng đối với trận tu thì lại thừa sức. Ván đấu này, Túc Lê không hề có lợi thế.
[Phù tu khó chơi lắm, bình thường tôi ghét nhất là đánh với phù tu.]
[Chẳng trách không ai dám xung phong lên ván thứ ba. Phù tu có khả năng dự trữ linh lực rất nhiều, thua thì chẳng khác nào cho Minh Hồi chân nhân quyền kết thúc sớm.]
[Trận tu thì phải đánh với phù tu kiểu gì?]
Túc Lê vừa lên đài, Minh Hồi chân nhân đã ném ra mấy lá phù khảm thủy. Những cột nước chồng lên từng tầng, không cho Túc Lê thời gian phản ứng. Túc Lê nhảy tránh, lại có phù chú đuổi theo, gần như phá hỏng tất cả đường lui của cậu.
Ồ? Một phù tu biết chiến đấu.
Cách đơn giản nhất để đối phó trận tu chính là cắt ngang họ khi bố trí trận pháp, sau đó tiêu hao linh lực của họ, từ đó giành lấy tiên cơ. Vị Minh Hồi chân nhân này biết điều đó, còn hết sức quen thuộc, có vẻ như đã từng đấu với trận tu rất nhiều.
Người này không chỉ cắt ngang nhiều loại thủ pháp bố trí trận pháp, mà còn dùng thế công hung hãn nhất, dùng linh lực để nghiền ép cậu, xem ra là muốn tốc chiến tốc thắng.
Cũng khá thú vị, nhưng dùng vài trò vặt vãnh này mà muốn thắng trận pháp thì đúng là mơ hão.
Túc Lê liếc một cái, đã có ý tưởng. Nếu vậy thì để cho hắn xem trận tu chân chính bố trí trận pháp như thế nào.
[Trận tu đây, nhìn mà nhức cả đầu, phù tu đáng ghét thật đấy.]
[Chết tiệt, mới vào trận đã rải đầy phù chú, như thế thì bố trí trận pháp kiểu gì, không có chỗ để ném trận pháp luôn.]
[Phù tu luôn mang theo cả đống phù chú, chưa kể còn có thể vẽ bùa trên không. Mặc dù uy lực của phù chú không bằng trận pháp, nhưng có thể thắng bằng số lượng.]
[Tôi hi vọng tiểu tiên sinh có thể dạy tôi đánh phù tu.]
[Tôi thấy khó đấy, không thấy Túc Lê bị ép chạy liên tục à?]
[Thật sự là rất khó bố trí trận pháp, không có chỗ đặt chân thì thôi, còn không có thời gian quan sát địa hình phương hướng nữa.]
Ngoài sân, Bạch Quân lần đầu thấy trận tu chiến đấu nên không hiểu: “Trận tu đánh nhau không phải là ném trận pháp trước à? Sao Lê Lê cứ lùi liên tục vậy? Cũng không ném trận pháp ra.”
“Chân nhân kia không cho nó thời gian bố trí trận pháp. Trận tu thường sẽ dùng linh vật làm vật dẫn, ném trận pháp đã chuẩn bị sẵn ra để chiếm tiên cơ. Nhưng loại vật dẫn này phải đặt ở khoảng trống không có linh lực bao trùm thì mới thành trận được.” Túc Úc giải thích: “Tên Minh Hồi kia vừa bắt đầu đã rải nước đầy sàn đấu, cắt đứt mọi cơ hội bố trí vật dẫn, tức là trận tu đã mất tiên cơ.”
Bạch Quân khựng lại: “Không giành được tiên cơ chẳng phải là mất cơ hội bố trí trận pháp sao?”
“Có thể nói là vậy. Trận tu gặp phải loại khởi đầu này là khó khăn nhất. Trận tu mất tiên cơ đồng nghĩa với việc mất đi một nửa lực chiến, còn lại chỉ có thể lợi dụng những phương thức khác quét sạch linh lực của kẻ địch rồi tìm thời cơ để bố trí trận pháp.”
Túc Úc chỉ vào mười bốn tu sĩ bên dưới: “Huynh không nhận ra trong 14 người dưới đó chỉ có bé Lê là trận tu à? Trận tu thực sự không phù hợp để chiến đấu. Nếu là chiến trường đông người thì còn đỡ, đấu một chọi một thì trận tu và y tu đều cực kỳ bị động, bởi nhược điểm quá rõ ràng.”
Đây chẳng khác nào một vòng lặp vô hạn, trận tu khó chiến đấu lại còn bị động, tương đương với việc thò mặt ra cho người ta đánh.
Dần dà, người học trận pháp ít đi, không có cường giả xuất hiện, phái này cũng ngày càng xuống dốc.
“Nhưng cũng không phải không thể đánh, chỉ cần bắt được kẽ hở là có thể bố trí trận pháp. Chẳng qua đối thủ là tu sĩ hệ Thủy, một khi nước tràn khắp lôi đài, nó sẽ trở thành một vùng đất chết.” Túc Úc ngáp một cái: “Vừa rồi tôi chỉ nói trận tu bình thường thôi. Bọn đó lười biếng vô cùng, chỉ thích cái gì tiện lợi, bị người ta đánh chết là đúng rồi. Bé Lê thì không cần lo đâu, trận pháp của nó không giống với trận pháp hiện đại, chuyện này không thành vấn đề.”
Bạch Quân gật đầu, tiếp tục quan sát.
Lại nghe thấy người bên cạnh ngáp thêm một cái nữa, huynh bèn hỏi: “Hôm qua 12 giờ huynh làm xong bài rồi mà, không ngủ à?”
“Cái trận hỗn chiến hôm bữa quá kích thích, trước khi ngủ tôi xem thêm ba lần nữa.” Túc Úc nhắc tới là tinh thần phấn chấn hẳn lên: “Sao bé Lê không thả con rối ra, gặp chuyện này thả con rối ra là xong xuôi còn gì!”
Mẹ Túc nghe thế nghiêng đầu: “Con hỏi cái này hả?”
Nói rồi, chị biến ra một mô hình Siêu Nhân Điện Quang trong lòng bàn tay, chính là cái đã đại sát tứ phương ở sàn đấu hôm nọ.
Túc Úc: “?!”
Túc Minh nghe thế cũng lục ba lô lấy ra mấy cái: “Em cũng có! Anh hai cho em chơi đấy!”
Túc Úc: “???”