Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 99 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kiếm vực được hình thành, mọi người đều có cái nhìn khác về cục diện trận chiến.
Trên đài cao có mấy vị đại tông sư, trong đó không thiếu đại tông sư kiếm pháp. Trương Thủ Không thấy vậy hơi nhíu mày: "Tạ Hòa Phong đã dựng xong kiếm vực, tức là thế chủ động đã thuộc về cậu ta."
Một kiếm tu khác nói: "Trận này Túc Lê thua chắc rồi, thằng bé đã khinh suất khi đối đầu với Tạ Hòa Phong."
Đại sư trận pháp thấy vậy cũng không biết nói gì, với tình huống trước mắt thì Túc Lê có chưa đến 20% cơ hội thắng. Mà hiện giờ trong sân chỉ có một trận mở đầu, còn là Quyết Công Tự, ông thật sự không nghĩ ra Túc Lê sẽ làm gì để thay đổi cục diện trận chiến.
Trương Thủ Không khá tiếc nuối, ông cảm thấy đứa bé Túc Lê này chỉ còn thiếu một bước nữa là chiến thắng, thế mà lại khinh suất khi đấu với Tạ Hòa Phong.
[Chà, kiếm vực của Tạ Hòa Phong, đỉnh thật, thắng thua rõ như ban ngày rồi.]
[Không thể nào, huhu đừng mà, tôi muốn xem 7 trận thắng liên tiếp.]
[Kiếm vực của kiếm tu đã mở thì tương đương với kiếm tu đã tiến vào trạng thái chiến đấu mạnh nhất. Tình huống đó mà muốn đối phó với một trận tu không có bất cứ trận pháp phòng ngự nào thì đúng là siêu đơn giản.]
[Aaaaaaaaaaaaaaa Tạ Hòa Phong đỉnh quá!]
Sấm sét ầm ầm, Tạ Hòa Phong đứng im. Trên lôi đài, kiếm vực của anh đã hoàn toàn triển khai.
Anh nhìn Túc Lê ở cách mình không xa và thức mở đầu đang tỏa ánh đỏ dưới sàn đấu. Rõ ràng là sự tồn tại hết sức nhỏ yếu, anh lại không thể lơ là, cứ như có thứ gì đó đang ẩn mình chờ đợi anh.
"Chuẩn bị xong chưa?" Túc Lê ngửa đầu lên nhìn anh.
Tạ Hòa Phong sửng sốt, cảm giác bất an càng trở nên rõ ràng. Gần như ngay giây sau anh đã vung kiếm tới, tia chớp phía sau lưng hòa cùng ánh kiếm, mạnh mẽ vô cùng đâm về phía Túc Lê.
Cây kiếm gỗ của Túc Lê được giơ lên, trên thân kiếm lúc này ngưng tụ một lớp hào quang đỏ đậm, hỏa linh rất nồng, va chạm với kim linh trên thanh kiếm của Tạ Hòa Phong.
Coong!
Hai kiếm chạm nhau.
Tạ Hòa Phong là tu sĩ hệ kim, trời sinh nhạy cảm với kiếm. Linh kiếm được bao bọc bởi kim linh của anh chính là thanh kiếm sắc bén nhất trong thế hệ kiếm tu hiện tại.
Ấy thế mà thanh kiếm gỗ như món đồ chơi dễ gãy của Túc Lê lại có thể kiên cường chống đỡ được linh kiếm của Tạ Hòa Phong, thậm chí ở trong kiếm vực của anh vẫn vững như Thái Sơn.
Túc Lê xoay cổ tay, hỏa linh chạy dọc từ chuôi kiếm lên mũi kiếm, bùng lên dữ dội khiến cả hai phải tách rời. Cậu dùng kiếm làm điểm tựa, tụ lực bay lên không trung. Một trận pháp bỗng xuất hiện dưới chân cậu, trận văn nhanh chóng bung nở.
[Chà!? Túc Lê chặn được?]
[Cây kiếm gỗ kia làm từ gì thế, sao lại mạnh như vậy?]
[Đây là Tạ Hòa Phong đã có kiếm vực đó!]
[Cậu ấy bắt đầu bày trận, trời đất ơi, nhanh vậy sao!?]
Túc Lê cử động, chân giẫm trên trận pháp, ngược gió lao đi. Cậu tự do xuyên thẳng qua kiếm vực rực rỡ ánh chớp của Tạ Hòa Phong, chỉ chớp mắt đã tới trước mặt anh. Kiếm gỗ bọc trong hỏa linh va chạm với linh kiếm của Tạ Hòa Phong, tạo thành từng đợt sóng linh khí.
Một kiếm nữa!
Hai kiếm!
Ba kiếm!
Hai bóng người bay lượn trong kiếm vực, mỗi lần va chạm là ánh kiếm lại bùng nổ. Sét tụ thành kiếm vực bao trùm lôi đài, từng tia sét vàng giáng xuống truy đuổi hai bóng người đang lướt đi vun vút. Mà trong hoàn cảnh này, những nơi Túc Lê đi qua lại ngưng tụ thành những hỏa văn nhỏ.
Hỏa văn dần lan tràn, biến thành một trận pháp phức tạp.
"Đây là..." Trương Thủ Không không kìm được đứng dậy, nét mặt nghiêm trọng quan sát: "Đó là kiếm vực của Tạ Hòa Phong, sao Túc Lê có thể làm được?"
Kiếm vực của kiếm tu sẽ tăng cường tất cả năng lực của họ. Trong tình huống này, đối thủ muốn thắng kiếm tu ở giai đoạn đỉnh cao rõ ràng là một chuyện cực kỳ khó khăn. Nhưng Túc Lê chẳng những không bị kiếm vực của Tạ Hòa Phong đẩy lùi, mà còn thay đổi từ trạng thái né tránh trước đó sang càng đánh càng hăng.
"Tốc độ bày trận của thằng bé đang nhanh hơn..." Một vị tông sư khác nói: "Không đúng, trận pháp của Túc Lê không phải mới được bày ra lúc này."
[Từ từ? Mấy người có phát hiện là trận pháp của Túc Lê rất lạ không.]
[Tôi cũng nhìn ra, lần này cậu ấy không triển khai trận từ linh ấn...]
[Bày trận sao nhanh vậy được? Chẳng lẽ đây là dậm chân thành trận!?]
[Trời ơi mấy người nhìn kiếm của Túc Lê kìa!]
Khán giả được nhắc nhở của màn hình bình luận, bèn chú ý vào thân kiếm của Túc Lê. Nhưng cậu và Tạ Hòa Phong đánh quá nhanh, phải mất một lúc lâu họ mới thấy rõ được tình trạng của thanh kiếm. Thật ra thứ thay đổi không phải là thân kiếm, mà là hỏa linh bao quanh thân kiếm.
Hỏa linh không còn che phủ thanh kiếm như ban đầu nữa, mà nó giống như một sinh vật sống đang ngự trên thân kiếm.
Hỏa linh lúc này có hình dạng như một chú chim, trên thân chim khắc đầy những hoa văn kỳ lạ.
Đại sư trận pháp cẩn thận quan sát trận mở đầu của Túc Lê, bừng tỉnh nói: "Cậu ấy đang chờ đợi."
"Nghĩa là sao?"
Đại sư trận pháp nói tiếp: "Trước đó, khi Tạ Hòa Phong chiếm ưu thế, thực ra Túc Lê đã bố trí xong trận pháp. Cậu ấy vẫn luôn đợi kiếm vực của Tạ Hòa Phong xuất hiện."
[Chờ kiếm vực xuất hiện? Đại sư nói vậy là có ý gì?]
[Túc Lê bị ngốc à mà lại đợi Tạ Hòa Phong tiến vào trạng thái tốt nhất? Cậu ta không muốn thắng sao?]
[Nhưng Túc Lê lợi hại thật mà. Cậu ấy chỉ biết có kiếm pháp cơ bản mà còn có thể đánh qua đánh lại với Tạ Hòa Phong trong kiếm vực của anh ta.]
Chú chim trên cây kiếm gỗ ngày càng lớn, phần đuôi vẽ ra một vệt lửa thật dài trên không trung.
Mà đại sư trận pháp đối mặt với nghi hoặc của mọi người lại ung dung cười: "Bởi vì cậu ấy có sức mạnh để chờ. Ban đầu, Túc Lê không phải bày một trận mở đầu, mà là hai trận mở đầu."
Rầm ---
Túc Lê đạp gió bay lên, tránh đi sét vàng bổ xuống. Trận pháp nháy mắt thành hình dưới chân cậu, như những khắc ấn dừng lại giữa không trung, mỗi bước hình thành một cái. Thời gian dần trôi, kiếm vực của Tạ Hòa Phong xuất hiện những trận pháp màu đỏ có đường kính chừng một mét. Chúng lơ lửng trên không trung, không bị tia sét ảnh hưởng, như một dấu ấn mạnh mẽ đóng xuống kiếm vực của Tạ Hòa Phong.
Túc Lê dừng bước, tất cả thấy rõ tình trạng thân kiếm của cậu.
Chú chim lửa giương cánh, hóa thành phù văn bay lên đầu Túc Lê, hưởng ứng với Quyết Công Tự vẫn luôn tồn tại dưới chân, bay lượn quanh người cậu.
[Trời ơi!!!! Đỉnh cao thật!!]
[Hai trận mở đầu!]
[Cái này tôi biết, là Quyết Ẩn Tự!]
[Ôi trời ơi, ngoài Quyết Công Tự cậu ấy bày ra trước mặt Tạ Hòa Phong lúc đầu thì cậu ấy còn khắc Quyết Ẩn Tự trên thân kiếm.]
[Khoan... Cái này cũng có thể là cậu ta khắc sẵn từ trước mà? Kiểu làm vật dẫn giống những trận tu khác ấy.]
[Làm gì có? Lúc đầu khi cậu ấy rút kiếm ra tôi đâu có thấy trận văn trên thân kiếm.]
[Tại sao mọi người sốc vậy? Lúc thi trận pháp Túc Lê đã từng vẽ song trận rồi mà?]
[Song trận hôm đó sao có thể sánh bằng cái này. Đây là hai trận mở đầu đó. Trời ơi, đầu óc cậu ấy làm từ gì vậy?!]
Trận pháp yêu cầu suy tính cực kỳ nhiều, trận tu có thể khống chế nhiều trận pháp chứng tỏ họ có khả năng bao quát cục diện rất mạnh.
Bố trí song trận thật ra chỉ cần tính đúng trận văn là được, trận tu cao cấp nào cũng có thể thực hiện. Nếu là song trận có độ khó cao thì tỷ lệ thành công sẽ thấp hơn một chút.
Phòng phát sóng bùng nổ hoàn toàn, có người không hiểu chuyện gì đang diễn ra, có người lại cho rằng song trận thì cũng bình thường, có người thì sốc nặng. Các loại nghi vấn nhanh chóng được giải đáp, bởi vì nhân viên đã trực tiếp hỏi đại sư trận pháp có mặt trong ban tổ chức.
Vị đại sư vốn đang thảo luận về cục diện trận chiến với các tông sư khác, nghe nhân viên tới hỏi thì cũng kiên nhẫn giải thích: "Đó là bởi vì đây không phải song trận bình thường. Trận mở đầu không giống các trận pháp khác. Các trận khác là một chậu hoa bị hạn chế rất nhiều, còn trận mở đầu lại là một mảnh ruộng rộng lớn. Trong chậu, cậu chỉ có thể trồng nhiều nhất vài ba loại cây để thu hoạch, nhưng trận mở đầu thì có thể phát triển thành bất cứ trận pháp nào phù hợp, từ đó có thể trồng ra đủ loại cây trái."
Đại sư trận pháp nói tiếp: "Tức là, cậu chăm sóc hai chậu hoa thì không tốn nhiều công sức. Nhưng chăm sóc hai cánh đồng... So sánh như vậy, cậu thấy cái nào khó hơn?"
[Vẫn chưa hiểu... Tóm lại là trận mở đầu rất khó phải không?]
[Nói thế này nhé, bây giờ có rất nhiều trận tu ngay cả trận mở đầu cũng vẽ không xong, có người còn không biết vẽ cái này. Tất cả đều áp dụng cách vẽ sẵn rồi đặt vào vật dẫn, có ai dùng trận mở đầu làm cốt lõi để xây dựng hệ thống chiến đấu đâu? (đang tự chửi bản thân đây)]
[Thức mở đầu là cách chiến đấu của trận tu ngàn năm trước, đã bị các tân trận pháp đào thải.]
[Mấy người đừng thấy trận mở đầu dễ vẽ hơn trận pháp bình thường mà lầm, cái khó là ở đoạn phát triển thành trận pháp phù hợp kia. Có rất nhiều trận pháp là trận độc lập, ông điều khiển hai trận pháp bình thường thì chỉ là điều khiển hai trận pháp thôi. Nhưng trận mở đầu, nó thật sự chỉ là mở đầu. Hai trận mở đầu tương đương với việc ông phải điều khiển hai hệ thống sẽ tạo ra các loại trận pháp khác nhau... Tức là phải làm hai việc cùng một lúc.]
[Đây đâu chỉ là làm hai việc! Cậu ấy còn phải chiến đấu với Tạ Hòa Phong nữa, vậy là làm ba việc!]
Quyết Ẩn Tự vừa hiện ra, tất cả trận pháp bị Túc Lê che giấu cũng đồng loạt xuất hiện.
Từng trận pháp màu đỏ lơ lửng trên không trung, bất chấp sét vàng liên tục công kích vẫn sừng sững đứng đó, chờ lệnh của chủ trận.
Tạ Hòa Phong cau mặt nhìn những trận pháp này, trong đầu lập tức rà soát lại tất cả hành vi của Túc Lê trước khi kiếm vực hình thành. Hóa ra những pha né tránh và chạy trốn của cậu không hề chật vật, mà là cậu đang liên tục bày trận pháp dưới sự yểm hộ của Quyết Ẩn Tự trên thân kiếm. Anh lại coi chúng như những ấn đỏ trung tâm của trận văn, đây quả là một sơ suất lớn.
Rõ ràng là đang ở trong kiếm vực, kiếm vực của anh, lại bị một trận tu xé nát, bằng những trận pháp trông tưởng như đơn giản lại rất khó phá hủy này.
Tạ Hòa Phong đột nhiên xông lên, một chiêu, hai chiêu, ba chiêu...
Mỗi lần va chạm với thanh kiếm gỗ kia, anh có thể cảm giác được mình bị hỏa linh hùng hậu ăn mòn. Nhờ có vô số trận pháp bổ trợ, hỏa linh xung quanh đây ngày càng sinh động, khiến kim linh trong kiếm vực cũng dần yếu đi. Rõ ràng Túc Lê không dùng nhiều sức, anh lại cảm thấy mỗi lần va chạm trở nên nặng nề hơn.
"Hãy vững lòng." Giọng Túc Lê đột nhiên vang lên: "Không phải kiếm của ta nặng, mà là kiếm của huynh chậm đi."
Tạ Hòa Phong sững sờ, cảm giác kỳ lạ trong lòng được phóng đại vô hạn.
Từng chút một, cơ thể anh không khỏi run rẩy, dường như đã nhìn thấy điều gì đó.
Trên không trung, tất cả trận pháp sáng lên ánh đỏ, trở thành yểm hộ cho Túc Lê. Cậu tự do xuyên qua sàn đấu, mỗi lần công kích đều bất ngờ, vừa nhanh vừa mạnh. Rõ ràng Túc Lê không hề dùng kiếm pháp gì cao cấp, mỗi chiêu đều là đâm chém cơ bản nhất, lại khiến Tạ Hòa Phong cảm nhận được một áp lực đáng sợ.
Như thể trước mặt là một bức tường cao lớn vững chắc, kiếm của anh không thể khiến nó lay chuyển.
Điều này khiến Tạ Hòa Phong âm thầm cảm nhận được nỗi sợ hãi của mình, là nỗi sợ khi phải đối mặt với bình cảnh sắp đến, đối mặt với con đường tu hành càng lên cao càng mờ mịt, một lần nữa cảm nhận được ranh giới giữa mình và đất trời.
Cầu đạo là vô tận, tu luyện là vô biên.
Anh cho là mình rất mạnh, thực tế anh vẫn luôn nhỏ yếu, nông cạn.
Ánh vàng tụ lại, Tạ Hòa Phong xông thẳng lên, một kiếm xuyên qua trận pháp, va chạm trực diện với Túc Lê.
Chú chim lửa vạch một đường thật dài, đối mặt với tia sét bổ từ trên cao xuống, phát ra tiếng keng keng vang động.
Du Tư đứng phắt dậy, nhìn Tạ Hòa Phong trên không trung với ánh mắt khó tin.
Trương Thủ Không ngồi trên ghế ban tổ chức cũng sững sờ, con ngươi phản chiếu cảnh tượng trên sàn đấu: "Bỏ qua tất cả kiếm pháp, đấu kiếm một cách giản dị nhất..."
Thích trưởng lão ẩn mình trong bóng tối nhìn lôi đài, đôi mắt đục ngầu lóe lên vẻ điên cuồng: "Sao có thể như vậy?"
Trên đài cao, các đại tông sư kiếm tu đứng dậy, chắp tay nghiêm mặt quan sát trận chiến trên không trung. Một vị cảm thán: "Thật phi phàm, hai đứa bé này quá đỗi phi phàm!"
-
Các tu sĩ trên khán đài ngồi không yên, lần lượt đứng dậy, ngỡ ngàng nhìn hai bóng người lướt qua lại trên không trung. Họ không thể phân biệt được đó rốt cuộc là kiếm hay là trận pháp, là trận pháp hay là người, là Túc Lê hay là Tạ Hòa Phong, tất cả đều bị cuốn vào một cảnh giới kỳ lạ và diệu kỳ.
Trời dường như tối sầm lại, kiếm vực trên không trung không hề suy yếu, mà các trận pháp màu đỏ lại ngày càng nhiều lên.
Tiếng chim réo vang, tiếng sét đánh ầm ầm, tiếng kiếm va chạm liên hồi.
"Tạ Hòa Phong đã ngộ đạo." Trần Kinh Hạc bình luận: "Kiếm tu Nhân tộc ngày nay cũng không phải là không có người tài."
Nói rồi y chú ý tới Ly Huyền Thính bên cạnh, ngạc nhiên hỏi: "Huyền Thính, sao vậy?"
"Không có gì." Ly Huyền Thính mỉm cười trước những hình ảnh chồng chéo này, ánh mắt tập trung vào một bóng hình, nhớ đến thiếu niên áo đỏ rực rỡ ấy.
"Chỉ là nhớ tới năm xưa, hắn cũng từng dạy ta học kiếm như vậy."
Rất ngang ngược, rất tùy ý, bổ từng kiếm xuống, mạnh đến nỗi tay hắn tê rần.
Ly Huyền Thính nhắm mắt lại, nhớ rõ từng giây từng phút của những tháng ngày ấy.
Thiếu niên thoải mái múa kiếm, Phượng Hoàng giương cánh bay lượn trên trời cao.
Khi cầm kiếm cậu không hề sợ hãi, lúc hướng đạo cũng bình thản vô tư, cùng với nụ cười như gió ngày xuân.
Từ rất nhiều năm về trước, Ly Huyền Thính vẫn luôn truy tìm một người như thế.
"Mama, đó là gì thế?"
Túc Minh ngửa đầu nhìn cảnh chiến đấu hừng hực trên không trung. Nhóc không thể miêu tả được, nhưng có một cảm giác dẫn dắt mơ hồ. Dường như nhóc không thấy bóng người, mà chỉ thấy hai thanh kiếm.
Mẹ Túc xoa đầu con: "Con à, đó là Kiếm Tâm."
"Là trái tim của người cầm kiếm vô dục vô cầu, chỉ thuần túy theo đuổi kiếm đạo chí cao vô thượng."