Bề Tôi Đắc Lực - Hoàng Đồng Tả Luân
Tranh cãi nảy lửa về thương hiệu con
Bề Tôi Đắc Lực - Hoàng Đồng Tả Luân thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không cần Phùng Liễm Thần phải nói lại, Đàm Sĩ Chương là người dự họp, y chẳng những biết mà còn tranh cãi nảy lửa với Đàm Hạo Dương ngay tại chỗ. Đến chiều, khi Phùng Liễm Thần báo cáo công việc với y, nhắc đến thương hiệu con sắp ra mắt này, Đàm Sĩ Chương còn cười khẩy một tiếng.
"Sao không tìm luôn một KOL lên livestream bán hàng, chiết khấu bán kim cương nhân tạo và đá quý tổng hợp luôn?"
"Nếu đã thông qua cuộc họp, tức là chủ tịch Đàm và phó chủ tịch Hoàng cũng ủng hộ." Phùng Liễm Thần khẽ nói.
"Tôi không phản đối việc nhắm vào thị trường giới trẻ." Đàm Sĩ Chương nói. "Tôi chỉ phản đối việc làm những thứ 'có thể nhưng không cần thiết'."
Trước khi trở mặt với Đàm Hạo Dương, Phùng Liễm Thần đã ở bên gã một thời gian khá lâu, ít nhiều cũng hiểu về tư tưởng và triết lý kinh doanh của cậu hai này. Trực giác trong kinh doanh của Đàm Hạo Dương về cơ bản vẫn tồn tại. Khi kỷ nguyên tiêu dùng mới đã bước sang nửa sau, gã luôn khẳng định Đàm Thị cần phải bắt kịp thời đại, thúc đẩy thương hiệu phát triển bằng góc nhìn và triết lý mới. Ai cũng có thể hô hào khẩu hiệu, nhưng bản thân khái niệm này không sai.
Ngành trang sức trong nước hiện đang duy trì tốc độ tăng trưởng ổn định, thị trường vẫn còn nhiều tiềm năng mở rộng nhưng cạnh tranh cũng rất gay gắt. Là một thương hiệu kinh điển lâu đời, đồng thời là thương hiệu hàng đầu trong ngành, tập đoàn Đàm Thị sở hữu nền tảng và vốn tích lũy mà không thương hiệu nào có thể sánh kịp. Trong cuộc đua mở rộng thị phần, kẻ mạnh sẽ càng mạnh hơn, năng lực và lợi thế của các doanh nghiệp dẫn đầu là điều không thể phủ nhận. Ví dụ, người muốn mua đồ trang sức bằng vàng thường sẽ ưu tiên chọn một thương hiệu nổi tiếng, vì họ tin tưởng vào khả năng đảm bảo chất lượng của thương hiệu đó.
Nhưng, thị trường không chỉ có một thương hiệu lớn ngang tầm với Kim Phụng Tường, chỉ cần đi dạo quanh một vòng, trung tâm mua sắm nào mà chẳng đầy những tiệm vàng? Càng về sau, đối thủ cạnh tranh sẽ ngày càng đông, chất lượng của mọi người đều được cải thiện, đến cuối cùng có thể sẽ tập trung vào cạnh tranh thiết kế và tính thẩm mỹ. Suy cho cùng, một thương hiệu phải có sản phẩm vượt trội. Không biết cầu tiến, không hiểu sáng tạo, cuối cùng sẽ ăn bám vào quá khứ, bị thời đại đào thải. Đặc biệt, trong những năm gần đây, nhiều công nghệ và xu hướng mới liên tiếp xuất hiện, mang đến làn sóng tiêu dùng mới. Đồng thời, nhóm khách hàng chủ chốt không ngừng biến đổi, từ thế hệ Millennials, thế hệ Z đến thế hệ Alpha... Người tiêu dùng trẻ sẽ ngày càng theo đuổi sự đa dạng và phong cách cá nhân. Những thách thức sẽ thay đổi từng ngày, hai yếu tố then chốt để nâng cao giá trị cốt lõi của thương hiệu là thiết kế và kênh truyền thông.
Thiết kế chủ yếu vẫn phụ thuộc vào Đàm Sĩ Chương. Những cải cách mà y đã thực hiện cho đến nay đã quá rõ rệt.
Với Kim Phụng Tường, bên cạnh trang sức cưới truyền thống, y vẫn luôn cố gắng tung ra nhiều kiểu trang sức vàng và bạc thời trang hơn, ví dụ vòng tay vàng kiểu cổ, vòng tay dây bện đính charm vàng, bộ trang sức sáng tạo và trang sức bạc đa năng... Ngoài ra còn hợp tác với một số thương hiệu hoặc nhân vật nổi tiếng (IP) để tạo ra trang sức mang thương hiệu chung, thị trường phản ứng khá tích cực.
Còn với Trang sức Lệ Hoa, những khách hàng có tài sản ròng cao mà nó nhắm đến mặc dù thường có độ tuổi trung bình cao hơn, nhưng không có nghĩa là sản phẩm phải lỗi thời. Bên cạnh những thiết kế trang sức cổ điển, nhiều khách hàng hiện nay tìm kiếm phong cách độc đáo, thậm chí là phá cách.
Đặc biệt đối với những ngôi sao hay ca sĩ, mục tiêu là phải thật nổi bật, thu hút mọi ánh nhìn. Ví dụ vào năm ngoái, trong chuyến lưu diễn toàn quốc kỷ niệm 20 năm của Nữ hoàng tình ca Vu Tái Na, sợi dây chuyền cô đeo trong đêm diễn đầu tiên là một thiết kế của Brian Tam. Một con thằn lằn bằng bạc trắng với thân hình thon dài, đầy tính biểu tượng, mắt được khảm đá mắt mèo có hiệu ứng ánh sao, nằm lạnh lùng trên ngực cô, trông vô cùng ấn tượng. Buổi biểu diễn còn chưa kết thúc, nó đã trở thành chủ đề nóng trên mạng xã hội.
Phùng Liễm Thần cúi người nói chuyện với Đàm Sĩ Chương, từ góc độ này, khi ngẩng đầu lên, anh có thể thấy những chồng bản vẽ thiết kế dày cộp trong tủ kính.
Đó đều là thành quả tâm huyết của phòng Thiết kế, một số của Đàm Sĩ Chương, một số của các nhà thiết kế khác. Các bản vẽ thiết kế có giá trị trong phòng, bất kể có được chọn hay không đều sẽ có một bản lưu gốc, cứ thế tích lũy dần theo thời gian, hàng năm sẽ được in thành các tập sách nhỏ phân loại theo nhóm thương hiệu và nhóm thiết kế riêng, đặt ở khu vực chung của phòng để mọi người tham khảo.
Trước đây không có quy định này, những bản vẽ thiết kế bị loại bỏ thường chỉ nằm trong ổ cứng cá nhân và thư mục của các nhà thiết kế, chẳng biết đến bao giờ mới có thể được nhìn thấy. Sau khi Đàm Sĩ Chương tiếp quản phòng Thiết kế, y bắt đầu thực hiện phương án này, đến nay đã tích lũy được bốn, năm tập.
Phùng Liễm Thần nhẹ nhàng rút ánh mắt lại.
Tuy nhiên, theo ý của Đàm Hạo Dương trong cuộc họp, gã cho rằng những nỗ lực cải cách hiện nay vẫn chưa đủ. Thương hiệu con mà Đàm Hạo Dương đề xuất là một nỗ lực táo bạo hơn, gã muốn bổ sung thêm dòng sản phẩm phụ định vị ở phân khúc xa xỉ giá rẻ. Nói một cách thừa thãi nhưng chính xác, nếu làm tốt thì đó là một quyết định sáng suốt, nếu làm kém thì chỉ là một mớ hỗn độn vô dụng.
Cuộc họp ban lãnh đạo cấp cao là nơi đưa ra các quyết sách chung của toàn thể ban lãnh đạo, Phùng Liễm Thần không có quyền bình luận, cũng không có tư cách để bày tỏ sự tán thành hay phản đối ý tưởng này.
Nhưng mọi người đều biết rằng hai năm qua Đàm Sĩ Chương đã đặt trọng tâm công việc vào Trang sức Lệ Hoa, dốc sức biến nó thành một thương hiệu xa xỉ thực sự cao cấp, thậm chí là thương hiệu xa xỉ hàng đầu có danh tiếng toàn cầu. Đàm Hạo Dương đề xuất tạo ra một thương hiệu xa xỉ giá rẻ chỉ đơn giản là vì nhìn thấy tiềm năng, hay còn có ý muốn cạnh tranh với y? Chỉ có thể nói rằng những người hiểu chuyện thì tự khắc sẽ hiểu.
Nguồn lực và tài chính của tập đoàn không phải là vô hạn, đến một giai đoạn phát triển nhất định, tất yếu phải ưu tiên một hướng phát triển. Nếu Đàm Hạo Dương giành được sự ủng hộ của bộ phận chiến lược, có thể phát triển mạnh mẽ thương hiệu con này trong vài năm tới, vậy thì chắc chắn phải cung cấp cho gã nguồn tài nguyên tương ứng về nhân lực, công nghệ và thị trường, phía Đàm Sĩ Chương rất có thể sẽ bị cắt giảm nguồn lực.
Phùng Liễm Thần vừa nghĩ đến ý này thì Lâm Thi Như đột nhiên gọi điện giục anh xuống họp.
Đàm Sĩ Chương cũng nghe thấy, nhưng không nói gì thêm, chỉ xua tay ra hiệu cho anh đi.
*
Sau buổi họp lại đến giờ uống trà chiều. Phùng Liễm Thần pha cho mình một ly Americano đá như thường lệ, quay lại sắp xếp tài liệu cần nộp cho văn phòng Ban Điều Hành.
Khi anh lên văn phòng Ban Điều Hành gặp Hoàng Đại Quân, tình cờ Đàm Nguyệt Tiên cũng có mặt. Hai người đang nói chuyện thì bị anh làm gián đoạn cuộc nói chuyện.
Gặp anh, Đàm Nguyệt Tiên suy nghĩ một lát rồi nói: "Thật đúng lúc, Liễm Thần, phiền cậu báo cho Sĩ Chương, sáng mai lại cần họp."
Phùng Liễm Thần đồng ý, sau khi giao tài liệu, lại hỏi: "Nội dung cuộc họp thế nào, có cần chuẩn bị gì trước cho sếp Sĩ Chương không?"
Đàm Nguyệt Tiên đáp: "Cậu cứ thông báo miệng là được, chúng tôi còn phải bàn bạc thêm về tình hình của No.7."
Phùng Liễm Thần không lạ gì, "No.7" chính là thương hiệu con của Đàm Hạo Dương, cái tên đã được quyết định từ lâu.
Hoàng Đại Quân nói: "Cứ gọi cả trưởng phòng Thiết kế và trưởng phòng Marketing đến nữa, cùng lắng nghe, cùng động não."
Phùng Liễm Thần cung kính đáp lời: "Tôi hiểu."
Đàm Nguyệt Tiên nói thêm: "Đừng quên cậu nữa, cậu cũng nên nghe thử, xem có ý kiến gì không."
Phùng Liễm Thần lại đồng ý, thông báo cho những người liên quan trước khi tan làm, đặt phòng họp với phòng Hành chính.
Ngày hôm sau, anh cũng là người đến sớm nhất. Sau khi kiểm tra, phát hiện micro trong phòng họp bị hỏng, còn 20 phút nữa là đến giờ họp, anh đi ra ngoài tìm phòng Công nghệ Thông tin.
Đàm Hạo Dương sải bước vào, hai bên bất ngờ chạm mặt, suýt chút nữa thì va vào nhau.
Đàm Hạo Dương phản ứng nhanh, ra vẻ trêu chọc: "Trợ lý Phùng, sáng sớm đã nhiệt tình thế rồi, định lao vào lòng tôi à."
Phùng Liễm Thần gật đầu với gã, nói cụt lủn: "Chào sếp Hạo Dương."
Đàm Hạo Dương "ê" một tiếng, giọng điệu trêu chọc: "Lại tỏ thái độ lạnh nhạt với tôi à?"
Phùng Liễm Thần cuối cùng cũng liếc nhìn gã với vẻ mặt bất lực: "Xin lỗi, tránh đường chút. Hay cậu muốn đến phòng Công nghệ Thông tin gọi người sửa micro?"
Đàm Hạo Dương có vẻ đang rất vui vẻ, vẻ mặt trêu chọc, thái độ thoải mái, ung dung đối diện Phùng Liễm. Dù vẻ lạc quan này là thật hay giả tạo, nó cũng cho người khác thấy gã không hề bận tâm đến một lần thất bại, vẫn tự tin phấn đấu. Gã nheo mắt đánh giá Phùng Liễm Thần: "Quầng mắt thâm đen thế, trợ lý Phùng, dạo này tăng ca nhiều quá, hay là do ăn chơi quá độ vậy?"
Đúng lúc này, một bóng người cao lớn khác xuất hiện ở cửa. Đàm Sĩ Chương cầm cuốn sổ da của y, vẻ mặt hơi lạ, gõ cửa: "Có chuyện gì thế, tôi đến trễ, không cho vào à?"
Đàm Hạo Dương nhướng mày, tặc lưỡi, quay đầu nhìn hai người rồi bước vào trước.
Phùng Liễm Thần lại chào, lướt qua Đàm Sĩ Chương, xuống phòng Công nghệ Thông tin gọi một nhân viên lên.
Micro nhanh chóng được sửa chữa, mọi người đã có mặt đông đủ, Đàm Nguyệt Tiên và Hoàng Đại Quân ngồi nghiêm trang ở đầu bàn dài trong phòng họp. Sau đó là vài phó tổng và ba bốn trưởng phòng vây quanh bàn, Đàm Hạo Dương cũng dẫn theo một trợ lý, chuyển PPT sang chế độ trình chiếu.
Phùng Liễm Thần cố tình ngồi ở ghế cuối, cúi đầu đánh máy, ghi chép biên bản cuộc họp, hạn chế tối đa sự chú ý vào mình.
Dù họp bao nhiêu lần thì vẫn vậy, mỗi người một ý, ai cũng cho mình là đúng.
Đàm Sĩ Chương trình bày quan điểm của mình trước, y không phản đối việc xây dựng thương hiệu con No.7. Tuy nhiên, xét đến việc Đàm Thị đã có một hệ thống thương hiệu vững mạnh, bên cạnh hai thương hiệu chính, công ty còn có một thương hiệu trang sức thời trang nhanh hướng đến thị trường đại chúng, trong khi nhiều thương hiệu xa xỉ giá rẻ trên thị trường thực chất là dòng sản phẩm cao cấp của các thương hiệu thời trang nhanh. Nếu vậy, No.7 có thể được đặt dưới đó như một thử nghiệm. Thay vì ra mắt rầm rộ ngay từ đầu, cứ thí điểm, nếu phản hồi không tốt thì sau này cũng dễ dàng lặng lẽ hủy bỏ.
Đàm Hạo Dương lại không đồng tình, gã cho rằng thị trường trang sức xa xỉ giá rẻ là một thị trường đại dương xanh, cần khai thác càng sớm càng tốt.
Phùng Liễm Thần gõ câu này vào bàn phím, rồi lẳng lặng liếc nhìn gã từ xa.
Khái niệm "xa xỉ giá rẻ" mang tính tương đối khi so sánh với hàng xa xỉ truyền thống. Nó mang một số yếu tố của sự xa xỉ, khiến sản phẩm trông có vẻ cao cấp, nhưng giá cả lại nằm trong tầm với. Do đó, đối với những người trẻ có thu nhập đạt đến một mức độ nhất định, không đủ khả năng mua những món hàng xa xỉ đắt tiền nhưng vẫn muốn thể hiện địa vị và vị thế xã hội của mình, xa xỉ giá rẻ cung cấp một lựa chọn hợp túi tiền cho những người tìm kiếm một lối sống mang hơi hướng tiểu tư sản. Ngược lại với thị trường đại dương đỏ, "thị trường đại dương xanh" là một thị trường hầu như chưa được khai thác, ít cạnh tranh, và có tiềm năng lớn.
Đàm Hạo Dương đang nói dở, lúc này không rõ có phải vì để ý đến ánh mắt của Phùng Liễm Thần hay không, gã đột nhiên nhìn sang Phùng Liễm Thần với vẻ mặt khó lường.
Sau đó, gã lại nhìn sang Đàm Sĩ Chương: "Anh cũng nói hệ thống thương hiệu hiện tại của tập đoàn đã trưởng thành rồi, vậy thì anh nên hiểu rằng, nói cách khác, cả Kim Phụng Tường lẫn Trang sức Lệ Hoa đều đang đối mặt với một thị trường đại dương đỏ đầy cạnh tranh khốc liệt. Còn trang sức xa xỉ giá rẻ hiện nay vẫn là thị trường đại dương xanh, nên đây mới là thời điểm hoàn hảo để tham gia. Người ta thường nói cơ hội chỉ đến một lần, vì vậy tôi luôn nói rằng nếu đã định làm thì hãy làm hết sức mình, quyết đoán lên, đừng cố tình kéo dài hay miễn cưỡng. Nếu không, anh có bao giờ nghĩ rằng chỉ một khoảnh khắc do dự cũng có thể khiến chúng ta bỏ lỡ hoàn toàn một cơ hội, để đại dương xanh biến thành đại dương đỏ không?"
Đàm Sĩ Chương nhìn lại gã qua một khoảng không: "Nhưng tiền đề của tất cả là cậu tin rằng xa xỉ giá rẻ thực sự có thị trường."
Đàm Hạo Dương cười nói: "Có cần phải võ đoán như vậy không, tại sao anh cho rằng không có?"
Đàm Sĩ Chương đáp: "Tôi đã đọc báo cáo của cậu; dữ liệu quả thật khá đẹp mắt, bài thuyết trình làm rất tốt đấy."
"Vậy, theo ý kiến của anh, còn vấn đề nào nữa?"
"Khoan đã, tôi chưa nói xong, số liệu thống kê chỉ là tham chiếu từ quá khứ, nhưng không thể hiện đầy đủ thị trường tương lai. Tôi không nghĩ việc có tầm nhìn xa và nhạy bén là điều xấu, có thể giành được thị trường xa xỉ giá rẻ, nhưng đó không phải là hướng phát triển trong năm năm tới của tập đoàn."
Nụ cười của Đàm Hạo Dương tắt hẳn: "Nếu anh thà bỏ qua dữ liệu và chỉ theo đuổi quan điểm hướng tới tương lai, thì tôi không còn gì để nói nữa."
Đàm Sĩ Chương cười khẩy: "Chẳng qua chỉ là mượn danh tầng lớp trung lưu mới để vẽ nên một viễn cảnh tươi đẹp trên trời mà thôi."
Hoàng Đại Quân vừa ho vừa lật giở các slide PPT đã in, một phó tổng xen vào đúng lúc, nói vài câu hài hước để giảm bớt căng thẳng. Cũng may là hai phó tổng mới biết cách phối hợp, dừng lại đúng lúc.
Đàm Hạo Dương lại chỉ vào Phùng Liễm Thần, cười thoải mái: "Anh không thể nói thế, chẳng phải có sẵn ví dụ đây sao? Nếu không ai mua cái bánh này, vậy trợ lý Phùng đang mặc Hugo Boss kia kìa, anh ta là gì?"
Phùng Liễm Thần đột nhiên bị gọi lên, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía anh. Anh giả vờ cười bất lực: "Sếp Hạo Dương nói đùa, trước hết, tôi chắc chắn không đủ tư cách để được xem là tầng lớp trung lưu."
Mọi người đều cười phá lên. Đàm Sĩ Chương trêu thêm một câu: "Chúng ta kinh doanh trang sức, cậu nhìn chằm chằm vào quần áo của người ta làm gì."
---
Tác giả nhắn gửi:
Chú thích: Tài liệu tham khảo nội dung chuyên môn: "Xa xỉ giá rẻ, mang cá tính và chất lượng đến trong tầm tay - Báo cáo đầu tư với chủ đề Tiêu dùng mới", "Trong nửa sau của kỷ nguyên tiêu dùng mới, các thương hiệu trang sức mới nổi làm thế nào để thu hẹp khoảng cách tăng trưởng và đạt được thành công lâu dài?", vân vân...