Bề Tôi Đắc Lực - Hoàng Đồng Tả Luân
Phùng Liễm Thần Phát Hiện Bí Mật
Bề Tôi Đắc Lực - Hoàng Đồng Tả Luân thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Từ lúc Đàm Nho bị bệnh đến lúc mất chỉ mới một tuần ngắn ngủi, sau khi làm xong đám tang, một tuần nữa lại trôi qua. Hoạt động của công ty đã trở lại bình thường, mỗi ngày các nhân viên vẫn đi làm như thường, vất vả mưu sinh.
Phùng Liễm Thần không lo bị nhắm đến, nhưng Đàm Hạo Dương một bước lên mây, kể từ sau đám tang đã không còn gặp riêng anh. Phùng Liễm Thần không mấy bận tâm chuyện này. Dạo này anh bận rộn, công việc chất chồng từ lâu, giấy tờ ngổn ngang, lại thường xuyên phải tăng ca.
Ban đầu là Đàm Hạo Dương say mê theo đuổi, xác lập quan hệ yêu đương với Phùng Liễm Thần. Nhưng vì nhiều lý do, cả hai vẫn giữ kín, không bao giờ công khai, phải lén lút gặp gỡ, khi công việc bận rộn, đôi khi không gặp nhau nhiều ngày cũng là chuyện bình thường. Phùng Liễm Thần hiếm khi dựa dẫm vào người khác, càng không thích đặt mối quan hệ cá nhân lên trên công việc, anh cũng không để tâm lắm.
Đàm Hạo Dương dạo gần đây khá kiêu ngạo, cũng rất bận rộn. Sau khi thừa kế tài sản, điều đầu tiên gã làm là nộp đơn xin thay đổi tư cách cổ đông cùng với một luật sư. Vị thiếu gia này vẫn còn đang để tang, nhưng bước đi đã nhẹ nhàng, mặt mày rạng rỡ vì đắc ý. Chốn công sở không thiếu những kẻ nịnh bợ, vài người đã vội vàng gọi thẳng là "tân chủ tịch Đàm".
Tất nhiên, gọi như vậy còn quá sớm. Tân chủ tịch Đàm Hạo Dương này không phải thích nhậm chức là có thể nhậm chức ngay lập tức. Theo quy định của pháp luật, chủ tịch tập đoàn là do Hội đồng Quản trị họp lại bỏ phiếu chọn ra, mỗi thành viên Hội đồng Quản trị có một phiếu. Nói cách khác, phải chờ đến cuộc họp Hội đồng Quản trị tiếp theo, hoàn tất quá trình bỏ phiếu, Đàm Hạo Dương mới chính thức được bổ nhiệm vào vị trí đó.
Về lý thuyết, Đàm Hạo Dương không có quyền can thiệp vào việc thành viên Hội đồng Quản trị khác bỏ phiếu cho ai, dù cho tất cả đều bỏ phiếu cho Đàm Sĩ Chương, đó vẫn là vấn đề tự do cá nhân. Tuy nhiên, Đàm Hạo Dương lại nắm giữ 99% cổ phần của Đầu tư Hồng Nho, xét theo tư cách chủ thể kinh doanh của tập đoàn Đàm Thị, gã vẫn là cổ đông lớn có tiếng nói quyết định. Nếu gã bất mãn với một thành viên Hội đồng Quản trị nào đó, gã có quyền bỏ phiếu tại cuộc họp cổ đông để bãi nhiệm người đó, đổi thành người vừa ý mình. Nếu không có mâu thuẫn sâu sắc, có thành viên Hội đồng Quản trị nào ngu ngốc đến mức kiên quyết phản đối lại gã?
*
Lại một tuần nữa trôi qua, Phùng Liễm Thần vẫn còn ở công ty tăng ca. Đầu tiên, anh kiểm tra một lượt nhà máy, trao đổi chi tiết về quy trình với công nhân, ăn tại nhà ăn, khi đến trụ sở chính thì trời đã về chiều. Tòa nhà thuộc sở hữu tập đoàn Vàng bạc Đá quý Đàm Thị, cao 28 tầng, khi Phùng Liễm Thần ra khỏi thang máy, tầng cao nhất nơi đặt văn phòng Ban điều hành trống vắng.
Anh đi đến bàn làm việc của mình, đột nhiên nhớ ra, cần phải đến phòng chủ tịch tìm tài liệu. Văn phòng nằm ở cuối hành lang, hiện đang bỏ trống. Anh tiến lại gần, thấy cánh cửa vốn đã đóng kín từ lâu đang hé mở, để lộ một khe hở.
Phùng Liễm Thần bước rất nhẹ, bên trong vọng ra âm thanh tục tĩu yếu ớt. Qua khe cửa mười centimet, anh nhìn thấy Đàm Hạo Dương và Giang Nhất Miên đang quấn lấy nhau, như hai con cá đang quấn quýt. Phùng Liễm Thần ép sát vào góc rẽ, cửa văn phòng chủ tịch đối diện cửa sổ, bóng hai người đang lắc lư phản chiếu trên mặt kính.
Đàm Hạo Dương thở dốc: "Sướng không?"
Giang Nhất Miên miệng không ngừng gọi nào là "ba ơi" lại đến "chồng ơi".
Phùng Liễm Thần nhíu mày, giữa hai lựa chọn bỏ đi và ở lại nghe lén, anh liều mình nán lại chờ một lát. Việc nghe lén này không phải là trải nghiệm dễ chịu, và cũng không đường đường chính chính cho lắm, anh liếc nhìn đồng hồ nhiều lần, nhưng trước khi kịp do dự, màn ân ái nóng bỏng đã đột ngột kết thúc.
Văn phòng lặng như tờ một cách kỳ lạ, rồi Giang Nhất Miên lên tiếng trước. Hình ảnh Giang Nhất Miên trên mặt kính vòng tay ôm lấy cổ Đàm Hạo Dương: "Tên tay sai mặt lạnh của anh..."
Phùng Liễm Thần dựa vào tường, lặng lẽ lắng nghe, ngón cái móc vào mép túi quần.
Đàm Hạo Dương thờ ơ hỏi: "Sao vậy?"
Giang Nhất Miên đấm gã: "Sao vậy? Còn hỏi! Anh có thấy anh ta thường nói chuyện với em kiểu gì không, làm như cao quý lắm, còn thích ra vẻ bề trên. Trước đây anh ta còn có giá trị lợi dụng, em còn nhịn, bây giờ anh ta chẳng còn giá trị gì nữa, khi nào anh mới đá anh ta đi hả?"
Đàm Hạo Dương thân mật véo mũi Giang Nhất Miên: "Không đợi được đến lúc mình thành chính thức à?"
Giang Nhất Miên vặn vẹo người tránh né: "Em đang nói chuyện nghiêm túc với anh đấy."
Đàm Hạo Dương khựng lại, như đang suy nghĩ.
Không thể cưỡng lại, Giang Nhất Miên quấn lấy thúc giục: "Anh thực sự không nỡ đấy à?"
Đàm Hạo Dương cài từng cúc áo sơmi lại, vỗ vỗ mặt Giang Nhất Miên: "Anh có sắp xếp riêng, đừng xen vào."
Giang Nhất Miên không chịu nhượng bộ, cả hai tay ôm chặt gã, vừa làm nũng vừa chơi xấu. Hầu hết đàn ông vẫn mắc bẫy này, những lời đường mật quả thật có tác dụng, Đàm Hạo Dương cũng không ngoại lệ, cuối cùng đành phải nhượng bộ: "Đá, ngày mai đá luôn, hài lòng chưa?"
Giang Nhất Miên quả thực đã hài lòng, dùng ngón tay vẽ vòng tròn trên ngực Đàm Hạo Dương rồi nói: "Vậy thì anh phải hứa với em, đá mạnh vào đấy."
Đàm Hạo Dương cười lớn, rồi lại nhéo mũi Giang Nhất Miên: "Anh ta đã làm gì em, lòng dạ độc ác quá vậy!" Gã nhặt quần áo lên.
Phùng Liễm Thần liếc nhìn cửa sổ, hai người trong phòng có thể đi ra bất cứ lúc nào. Anh nín thở, lùi lại một bước. Hai người kia vẫn đang đùa giỡn nhau, trước khi đi, Phùng Liễm Thần còn nghe Giang Nhất Miên hỏi: "Lúc đầu anh làm sao mà dụ được anh ta vậy?" Sau đó Đàm Hạo Dương nói gì thì anh không nghe thấy nữa.
Khi hai người kia bước ra, tầng lầu này vẫn không một bóng người.
Phùng Liễm Thần lái xe về nhà. Cuối tuần không kẹt xe, nhà anh cách công ty khoảng sáu cây số, không quá xa, nhưng hôm nay không hiểu sao đèn đỏ lại bật liên tục suốt cả đoạn đường, đi một đoạn lại phải dừng. Chiếc xe phía trước dán biển tập lái, chết máy khi vừa qua ngã tư, càng sốt ruột thì càng khó khởi động xe. Phùng Liễm Thần gõ nhẹ vô lăng, anh lái xe rất phong độ, không bao giờ chen ngang giành đường, trừ khi thật sự khẩn cấp. Tiếng còi inh ỏi vang lên phía sau, anh vẫn kiên nhẫn chờ đợi, không tham gia vào sự hối hả đó.
Mở cửa an ninh, đèn cảm biến ở sảnh vào tỏa ra ánh sáng vàng dịu. Phùng Liễm Thần mở tủ giày lấy ra một đôi dép lê. Trong nhà có hai đôi dép lê của đàn ông, đôi của Đàm Hạo Dương vẫn nằm trên kệ. Sau một thoáng im lặng, anh lấy đôi dép ra, nhìn lại, rồi tìm một chiếc túi ni lông chắc chắn để vứt vào. Ngoài ra còn có quần áo mà Đàm Hạo Dương để lại ở đây, bàn chải đánh răng, ly nước súc miệng, dao cạo râu, kem dưỡng da chuyên dụng sau khi cạo râu... Ưu tiên hàng đầu của anh trong ngày là dọn dẹp nhà cửa, cuối cùng dọn ra được hai chiếc túi, tính ra cũng không phải quá nhiều.
Phùng Liễm Thần xuống lầu, vứt hết mọi thứ đi, rồi quay lại, ngồi trên sô pha xem lại lịch sử trò chuyện với Đàm Hạo Dương. Về công việc, những lịch sử này không thể bị lộ ra, nhưng nói trắng ra thì về mặt cá nhân, chúng chỉ là vài thứ linh tinh mà những người đang yêu hoặc đang giận dỗi thường gửi cho nhau.
Đàm Hạo Dương nhắn tin cho anh trong cuộc họp quản lý của công ty, nói rằng bộ vest anh mặc hôm đó khiến đôi chân anh trông đặc biệt dài; Đàm Hạo Dương đi công tác, đang ở khách sạn, phải nói chuyện điện thoại với anh mới ngủ được; Đàm Hạo Dương than phiền là anh lạnh lùng, không cho chạm vào, có phải mắc chứng sợ tiếp xúc gì không...
Phùng Liễm Thần hít một hơi thật sâu, rồi thở ra từ từ.
Khi hai người mới bắt đầu làm việc cùng nhau, mối quan hệ của họ tệ đến mức khó hiểu. Đó là khoảng một năm trước, một hôm, Phùng Liễm Thần được gọi lên văn phòng chủ tịch, Đàm Nho chỉ vào một thanh niên rồi giới thiệu với anh: "Cháu trai tôi, Đàm Hạo Dương. Lần trước cậu đã gặp nó trong buổi họp thường niên, bây giờ nó sẽ đến trụ sở chính làm việc và học hỏi."
Phùng Liễm Thần ngẩng đầu lên đánh giá, phản ứng đầu tiên của anh không thể tránh khỏi việc đánh giá năng lực của vị thiếu gia này. Những người thân cận như họ biết rõ mối quan hệ gia đình của chủ tịch, không hẳn là tường tận, nhưng ít nhất cũng đủ hiểu. Sau này Phùng Liễm Thần có đến phòng Nhân sự nghiên cứu lý lịch của Đàm Hạo Dương, cũng có tư bản để kiêu ngạo thật, học kinh doanh ở nước ngoài, sau khi về nước thì đến một công ty con rèn luyện theo ý của ông nội, cũng đã chăm chỉ bắt đầu từ vị trí nhân viên bán hàng cấp thấp, đạt được những thành tích tốt. Tất nhiên, tốc độ thăng tiến cũng không thể như người bình thường, sắp tới Đàm Hạo Dương sẽ nhậm chức giám đốc marketing tại trụ sở tập đoàn.
Hai tay chắp sau lưng, Đàm Nho khuyên nhủ cháu trai không được kiêu ngạo: "Đừng có nói thì hay nhưng làm thì dở, nghĩ rằng chỉ cần học vài năm ở nước ngoài, bán được vài đơn hàng là giỏi rồi, ha, trong công ty bao nhiêu người có kinh nghiệm hơn con, phải học hỏi thêm, có gì không hiểu thì theo anh Phùng... Liễm Thần, cậu hơn Hạo Dương mấy tuổi phải không? Nếu nhớ không nhầm thì gọi anh cũng là đúng phép... thì hỏi anh Phùng."
Đàm Hạo Dương nhướng mày, liếc Phùng Liễm Thần: "Ông cũng biết con không thích mấy cái trò xã giao kiểu trong nước mà... làm việc thì làm việc, đâu ra mà lắm chú bác anh chị em để nhận thế?"
Đàm Nho nói lớn tiếng hơn: "Trong công ty, ai có năng lực giỏi hơn con thì con đều phải tôn trọng, học thầy không tày học bạn, con có quyền gì mà kén chọn?"
Phùng Liễm Thần vội vàng khách sáo từ chối.
Trước mặt Đàm Nho, Đàm Hạo Dương bĩu môi gọi "anh Phùng" với vẻ bĩu môi đầy ẩn ý. Bước ra khỏi cửa văn phòng chủ tịch, vai của vị thiếu gia này lập tức chùng xuống. Đàm Hạo Dương cao lớn, dáng người dài, nhưng lại cứ như không thể đứng thẳng, hai tay đút vào túi quần, lê bước một cách cà lơ phất phơ đi sau Phùng Liễm Thần.
Phùng Liễm Thần xử lý công việc theo lẽ thường, trước tiên đưa gã đến văn phòng được sắp xếp trước, đến giờ ăn trưa lại nhắc gã xuống nhà ăn lấy thẻ ăn.
Đàm Hạo Dương gác chân lên bàn: "Ái chà anh Phùng, đây là công ty nhà tôi, nếu không có anh giới thiệu, tôi cũng chẳng biết đường nào."
Phùng Liễm Thần giả vờ như không hiểu giọng điệu mỉa mai của gã. Đàm Hạo Dương lại châm chọc: "Sao không gọi một tiếng em nghe thử xem nào, như vậy có lịch sự không?"
Hai người có vẻ như có một từ trường tự nhiên đẩy nhau. Do đó về sau sự hợp tác cũng không mấy hòa thuận. Phùng Liễm Thần làm gì cũng nghiêm túc, luôn ưu tiên tuân thủ theo lời dặn của Đàm Nho, thế nhưng tính cách cứng nhắc và nhàm chán của anh lại chính là điều khiến Đàm Hạo Dương khó chịu nhất. Đàm Hạo Dương một là kiêu ngạo ỷ mình có tài, hai là quen được mọi người nịnh bợ, đột nhiên gặp phải một người khác biệt, ít nhiều cũng không phục và bất mãn. Gã đã nhiều lần âm thầm mắng Phùng Liễm Thần là cáo mượn oai hùm, thích ra vẻ, nhưng vẫn phải bịt mũi mà vẫn phải cùng thuyền.
Cho đến cuối năm ngoái, hai người dẫn đầu một đoàn công tác đi công tác ở phía Bắc. Phòng Hành chính nhầm lẫn đặt thiếu một phòng, lúc đó tất cả các khách sạn xung quanh khu triển lãm đều đã kín phòng, không thể đặt thêm nữa, chỉ có Đàm Hạo Dương ở phòng suite, có thể nhét thêm một người. Đàm Nho gọi điện ép gã chia phòng với Phùng Liễm Thần, Đàm Hạo Dương vứt thẻ phòng lại, nói "cho anh", còn mình nghênh ngang bỏ đi. Phùng Liễm Thần và những người khác đương nhiên không thể làm ngơ vị thiếu gia này, sau khi hỏi thăm được là gã đặt phòng trong hộp đêm thì mới để mặc gã tự do chơi bời.
Triển lãm đang diễn ra được một nửa thì trận mưa lớn nhất trong trăm năm ập xuống khu vực này, buộc mọi hoạt động phải tạm dừng. Trời đổ mưa như trút nước, tất cả đồng nghiệp đều chen chúc trong khách sạn, chỉ một mình Đàm Hạo Dương không thấy trở về, ai cũng nghĩ gã qua đêm bên ngoài.
Phùng Liễm Thần không gọi điện cho gã được, vẫn kiên quyết liên lạc với người khác để đi tìm. Cuối cùng, cảnh sát giao thông và xe cứu hộ bất chấp cơn mưa như trút nước, kéo chiếc xe thể thao mà Đàm Hạo Dương thuê ra khỏi gầm cầu vượt ngập nước... Hai người đều mặc áo phao, ướt như chuột lột. Dưới ánh phản chiếu chói mắt của những dải đèn huỳnh quang, dường như có điều gì đó rất nhỏ bé đã thay đổi. Đàm Hạo Dương quay lại phòng khách sạn.
Triển lãm kết thúc sớm, vào ngày cuối cùng trước khi trở về, cả đoàn tụ tập ăn tối, uống chút rượu, mọi người đều hơi choáng váng. Phùng Liễm Thần thu xếp cho đám đồng nghiệp say đến mức mất tỉnh táo, gần nửa đêm anh mới trở về phòng, quẹt thẻ phòng để mở cửa.
Không ngờ Đàm Hạo Dương đang co hai đầu gối, gác chân lên ghế, ngồi trước bàn, màn hình máy tính xách tay quay ngược ra phía Phùng Liễm Thần. Âm thanh bên trong rất lớn, Phùng Liễm Thần đứng dưới ánh đèn, nhất thời tiến thoái lưỡng nan.
Dáng vẻ lúng túng hiếm thấy của anh dường như làm Đàm Hạo Dương hài lòng. Vị thiếu gia này ở nước ngoài lâu năm, tư tưởng rất thoáng, không hề xấu hổ, ngược lại còn cười khúc khích: "Sao vậy, đều là người lớn rồi, có gì phải xấu hổ chứ?"
Phùng Liễm Thần nói: "Cậu đi ngủ sớm đi, ngày mai phải bắt chuyến bay, lễ tân sẽ gọi điện báo thức lúc 6 giờ."
Anh quay người định đi thì Đàm Hạo Dương nhảy xuống ghế, chặn đường anh với ánh mắt tinh quái: "Có muốn cùng xem không?"
Phùng Liễm Thần liếc nhìn màn hình, thấy hai người đàn ông.
Đàm Hạo Dương đột nhiên nheo mắt: "Này, tôi phát hiện..."
Phùng Liễm Thần sững sờ, Đàm Hạo Dương đã tiến lại gần, nắm lấy cổ tay anh: "Anh Phùng, anh thơm quá, là sữa tắm hay nước hoa?"
Phùng Liễm Thần gạt tay gã ra, nhưng rồi nhận ra cãi nhau với vị thiếu gia tính tình ngang ngược này cũng chẳng được gì, càng để ý thì gã càng được đà, anh bèn dứt khoát về phòng, không nói thêm lời nào.
Ngày hôm sau, mọi người tranh thủ ngủ bù trên máy bay, Phùng Liễm Thần cũng nhắm mắt, đang nửa tỉnh nửa mơ thì bị tiếng động bên cạnh đánh thức. Khi anh mở mắt ra thì thấy đồng nghiệp ở cạnh mình đang bận tháo dây an toàn, Đàm Hạo Dương ban đầu ngồi ghế hạng nhất lại đang đợi gần đó, mặt có vẻ hớn hở lắm. Sau khi người kia đi rồi, Đàm Hạo Dương hết sức tự nhiên ngồi xuống cạnh Phùng Liễm Thần.
Phùng Liễm Thần thắc mắc nhìn gã.
Đàm Hạo Dương cười toe toét: "Tôi nói với anh ta là có việc muốn hỏi anh, rất gấp, nên tôi đổi chỗ."
Phùng Liễm Thần "ừ" một tiếng, đoán chừng đây không phải chuyện gì hệ trọng: "Muốn hỏi gì?"
Đàm Hạo Dương quay đầu, ghé sát vào tai anh, hạ giọng thì thầm đầy vẻ lưu luyến: "Anh và tôi có phải cùng một loại người không?"
Phùng Liễm Thần dường như cứng đờ người, anh do dự, không trả lời.
Đàm Hạo Dương coi như ngầm đồng ý, bật cười như kẻ đắc thắng. Trên đường về, gã hoàn toàn bất chấp thái độ né tránh của Phùng Liễm Thần, ngược lại còn chủ động tiếp cận, cười đùa cợt nhả, tán tỉnh đủ kiểu.
Lịch sử trò chuyện vẫn chưa cuộn đến cuối, nhưng Phùng Liễm Thần lười biếng không muốn xem tiếp...
"Đã quyết định chưa, có muốn làm bà xã của tôi không?"
"Tôi biết anh đang xấu hổ, thế này nhé, anh không từ chối thì coi như là chấp nhận rồi."
"Chờ tôi quay lại cho tôi câu trả lời."
"Tôi coi như anh đồng ý rồi, gọi ông xã nghe thử?"
Nhiệt tình dạt dào không hề che giấu.
Phùng Liễm Thần đứng dậy đi vào phòng làm việc, bật máy tính, sao lưu lại lịch sử trò chuyện này rồi xóa sạch khỏi điện thoại. Anh cũng không lưu bản sao lưu cuộc trò chuyện trên máy tính, mà chép vào USB và một USB dự phòng, cất chúng vào nhiều nơi khác nhau trên giá sách.
Sau đó Phùng Liễm Thần chống tay lên bàn, đứng một lúc, rồi lại tắt máy tính, khóe môi cong lên thành một nụ cười khẩy.