53. Chương 53

Bề Tôi Đắc Lực - Hoàng Đồng Tả Luân thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong lúc chuẩn bị bữa cơm giao thừa, bà nội bỗng trở nên đãng trí, món sườn heo kho tàu đáng lẽ dùng xì dầu nhạt thì bà lại cho xì dầu đen, thậm chí còn cho tới hai lần, khiến cả đĩa sườn đen sì.
Không nỡ bỏ đi, bà lão đặt đĩa sườn trước mặt mình, nói: "Xem cái đầu óc của bà này, vừa mới cho xì dầu vào đó thôi, quay đi cái đã quên béng rồi."
Phùng Liễm Thần cầm đĩa sườn lên xem xét, rồi đi vào bếp, thêm nước vào và nấu lại một lần nữa. Anh nói: "Không sao đâu, thế này vẫn ăn được mà."
Bà nội nheo mắt, gắp miếng thịt ngỗng quay cho anh: "Lẩm cẩm rồi, đúng là lẩm cẩm rồi. Người già là thế đấy, ngày càng trở nên vô dụng."
Phùng Liễm Thần mở tivi, bình thản nói rằng anh ở nhà nấu cơm cũng hay quên như vậy, coi như đó là 'truyền thống' rồi. Nhưng thời gian chẳng chờ đợi ai, nhất là trong những ngày lễ Tết, nhìn những người thân yêu, người ta có thể chợt nhận ra rằng họ đã già đi chút ít so với hình ảnh trong ký ức của mình.
Ăn cơm xong, trong lúc xem chương trình, bà lại nhắc đến chuyện hậu sự của mình: "Bà đi rồi thì đừng tổ chức tang lễ linh đình gì cả, cũng không cần phải mời người ở quê đến làm gì. Bà đã gặp hết những người cần gặp rồi. Mộ của ông nội con đã mua từ lâu rồi, cứ chôn bà cạnh ông là được."
Phùng Liễm Thần đang rửa bát trong bếp, tiếng nước chảy ào ào át hết mọi âm thanh khác. Anh quay đầu lại hỏi: "Sao vậy ạ?"
Bà nội nói: "Bà nói là sau khi bà đi rồi, con không cần phải lo tang lễ gì nữa đâu. Nguyện vọng lớn nhất của người già là không làm phiền con cháu, con hiểu chưa?"
Phùng Liễm Thần quay đầu lại, đáp lại một tiếng. Một trong những điều công bằng nhất trên thế gian này chính là cảm giác bất lực khi chứng kiến những người thân yêu già đi, không ai tránh khỏi điều đó, dù có quyền lực hay địa vị đến đâu.
Trong dịp Tết, anh đến thăm mẹ mình Ngô Mãn Hương một lần, còn với cha mình Phùng Toàn thì chỉ gọi điện, nói vài câu rồi cúp máy.
Nhà Ngô Mãn Hương vẫn như mọi khi. Cha dượng vừa cắn hạt dưa vừa pha trà, tựa lưng vào sô pha xem tivi với âm lượng rất lớn. Em trai thì cúi gằm mặt xuống bàn, chật vật làm bài tập. Phùng Liễm Thần nhận ra cậu ta đang giấu một cuốn tiểu thuyết viễn tưởng dưới đống bài tập nghỉ đông. Mẹ anh cứ cằn nhằn về việc em trai thi cuối kỳ không đạt, phải đăng ký học thêm trong kỳ nghỉ đông, mùng ba Tết là đã phải đi học rồi. Bà lại phàn nàn rằng giáo viên ngày nay quá khôn lỏi, các khóa học kèm năm sau đắt hơn năm trước, mà học rồi cũng chẳng thấy kết quả gì, nhưng không học thì lại càng tệ hơn.
Cuối cùng thì kỳ nghỉ cũng kết thúc, ngày đầu tiên mọi người quay lại làm việc. Mọi hoạt động kinh doanh đều chưa bắt đầu, công việc chính của nhân viên đến công ty là xin bao lì xì lấy may. Theo truyền thống, cấp trên sẽ lì xì cho cấp dưới, người đã có gia đình lì xì cho người độc thân. Phùng Liễm Thần đứng ở cửa văn phòng, mỉm cười hiền hòa, ai đến thì phát lì xì. Anh quay đầu lại thì thấy sếp Cao và những người khác cũng đang đứng ngoài cửa. Nhân viên liên tục đến chúc Tết, bên tai anh toàn là những lời "An khang thịnh vượng".
Tặng bao lì xì là để cầu may, số tiền thường nhỏ, chỉ khoảng 3 đến 5 tệ. Lãnh đạo cấp cao hơn thì có thể hào phóng hơn, cho 30, 50, thậm chí 100 tệ cũng có. Là người độc thân, Phùng Liễm Thần không chỉ phải phát lì xì mà bản thân cũng nhận được vài cái. Về mở ra một bao thì thấy bên trong có 100 tệ. Rải tiền hào phóng như vậy, người đầu tiên anh đoán chắc là chủ tịch Đàm Nguyệt Tiên.
Khi anh đang cất lì xì vào túi thì bỗng có tiếng gõ cửa. Phùng Liễm Thần ngẩng đầu lên, thấy Đàm Sĩ Chương đang đứng ở cửa. Y cong khóe môi, khẽ co ngón tay gõ cửa: "Sếp Phùng."
Hôm nay Đàm Sĩ Chương mặc chiếc áo măng tô Chesterfield bằng vải dạ màu xanh Navy, phom áo đứng cứng cáp, bờ vai rộng và thân hình cân đối, khoe trọn vóc dáng chuẩn người mẫu. Tóc y có vẻ ngắn hơn một chút so với trước Tết, vẫn cột hờ sau đầu. Chỉ đứng đó thôi cũng toát ra một khí chất khiến người ta khó lòng bỏ qua.
Trong dịp Tết, Phùng Liễm Thần chỉ gửi tin nhắn chúc mừng năm mới cho Đàm Sĩ Chương vào đêm giao thừa, ngoài ra hai người hầu như không liên lạc với nhau. Suy cho cùng là do không có thời gian, dù là kỳ nghỉ thì vẫn còn rất nhiều việc phải làm cả ở nhà lẫn bên ngoài: mua sắm đồ Tết, dọn dẹp nhà cửa, treo câu đối Tết, nấu cơm giao thừa... Nhà họ Đàm là gia tộc lớn, họ hàng đông đúc, đi xã giao có khi còn nhiều việc hơn, có lẽ y cũng không rảnh để liên lạc với anh.
Hai người không làm phiền nhau, bây giờ gặp lại, chợt nhận ra đã lâu lắm rồi kể từ lần cuối họ gặp mặt.
Đàm Sĩ Chương không mời mà đến, nghênh ngang bước vào. Phùng Liễm Thần nhất thời mất tập trung, trong đầu đột nhiên tua lại đầy những hình ảnh cũ. Nhưng sau khi trải qua một cái Tết ở nhà, khoảnh khắc buông thả hoang đường đó dường như đã bị bỏ lại từ năm ngoái, giờ đã là năm mới rồi. Khắp nơi tràn ngập âm thanh của mùa xuân mới, khởi đầu mới, vậy mối quan hệ của họ sẽ ra sao, tiếp tục hay đổi mới?
Gạt bỏ những suy nghĩ xa vời đó, Phùng Liễm Thần tỉnh táo lại, đứng dậy cười nói: "Không phải chứ, anh cũng đến đòi lì xì? Anh giàu hơn tôi nhiều đấy."
"Không đời nào, tôi đến là để phát cho cậu thôi." Đàm Sĩ Chương nói: "Sao không đến đòi của tôi?"
"Tôi đã đi rồi. Nhưng xung quanh đông người quá, đành phải ngượng ngùng quay về." Phùng Liễm Thần đáp.
Khi bước vào, Đàm Sĩ Chương đã đóng cửa lại. Y đặt một bao lì xì đỏ lên góc bàn: "Vậy thì đây, vạn sự như ý, an khang thịnh vượng."
Phùng Liễm Thần đưa tay ra, Đàm Sĩ Chương lại đè tay anh cùng bao lì xì đỏ xuống. Phùng Liễm Thần ngẩng đầu nhìn y, ánh mắt giao nhau. Trời đang giữa trưa, nắng chiếu rực rỡ, anh nhìn thấy hình ảnh thu nhỏ của mình trong con ngươi của Đàm Sĩ Chương.
Đàm Sĩ Chương nói: "Ít nhất tôi cũng biết mang bao lì xì đến tận nơi, sếp Phùng, em không chuẩn bị gì cho tôi à?"
Phùng Liễm Thần sửng sốt, rồi vô thức mỉm cười, cuối cùng cũng hiểu ra: "Sếp Sĩ Chương sẽ không nhỏ nhen như vậy chứ."
Đàm Sĩ Chương nhìn từ trên cao xuống, quan sát anh, rồi đột nhiên bật cười, bất ngờ đưa tay ôm anh một cái, rồi lại buông ra.
Văn phòng không khóa, người khác có thể vào bất cứ lúc nào. Phùng Liễm Thần cố kìm nén ý muốn nhìn xung quanh, dù cho đó không phải là hành động quá đáng, nó vẫn gợi lên cảm giác hồi hộp tương tự như khi yêu đương vụng trộm. Quả nhiên con người là sinh vật hay có tật giật mình.
Sau đó Đàm Sĩ Chương hỏi đầy ẩn ý: "Hôm nay tan làm có dự định gì không?"
Phùng Liễm Thần đáp: "Về nhà, tắm rửa, ôn lại những điều trong kỳ nghỉ mà tôi còn chưa kịp tận hưởng đủ."
Đàm Sĩ Chương cúi người lại gần, mắt nhìn chăm chú vào anh, nhỏ giọng hỏi: "Muốn đến nhà tôi ôn lại không?"
Phùng Liễm Thần nheo mắt nhìn Đàm Sĩ Chương từ sau cặp kính, nhưng cuối cùng vẫn không từ chối.
Hai người gặp nhau cũng phải tránh ánh nhìn của người khác. Tan làm, Phùng Liễm Thần đi bộ đến cách Cao ốc Đàm Thị hai dãy phố rồi mới ngồi vào ghế phụ của xe Đàm Sĩ Chương.
Đàm Sĩ Chương hỏi: "Có muốn đi đâu đó ăn trước không?"
Phùng Liễm Thần suy nghĩ một lát rồi nói: "Thôi, không cần đâu."
Lúc đầu anh chỉ nghĩ vẫn còn nguy cơ bị lộ, nhưng nói xong thì cảm giác càng phức tạp hơn, như thể mình không quan tâm đến bất cứ điều gì khác, chỉ muốn đi thẳng vào vấn đề.
Một mối quan hệ thân mật lý tưởng có lẽ không nên như thế này. Nhưng đối với Phùng Liễm Thần - với một người có hình tượng như anh - công việc ngày này qua ngày khác đã lấp đầy cuộc sống thường nhật. Còn những thứ khác, cảm xúc và ham muốn thì hầu như lúc nào cũng ở trong trạng thái khô cằn, thật sự rất khó để dành thêm tâm trí mà duy trì. Anh lặng lẽ liếc nhìn Đàm Sĩ Chương một cái, Đàm Sĩ Chương chỉ mỉm cười nói được.
Hành trình của hôm nay lại không dừng ở căn hộ khách sạn mà Đàm Sĩ Chương đang ở, vì khi nửa đường đi ngang qua studio của y, Đàm Sĩ Chương đột nhiên nói rằng y vừa mới mua một bộ ruby huyết bồ câu. Vậy thì không còn nghi ngờ gì nữa, phải đi xem thử thôi, còn chuyện lên giường thì có thể thảo luận sau.
Thế là họ quay đầu đi về phía biệt thự. Phòng khách ở tầng một vẫn còn đầy ắp các tác phẩm, nhưng đồ trưng bày ở một vài nơi đã thay đổi. Ví dụ, bộ trang sức Spinel Jedi Knight không còn nữa, thay vào đó là một bộ ngọc trai ốc xà cừ. Phùng Liễm Thần có con mắt tinh tường trong việc nhận diện trang sức, đặc biệt là những món đồ quý hiếm có một không hai. Chúng cũng giống như những mỹ nhân độc nhất vô nhị, ai cũng đẹp, nhưng mỗi người đều có nét quyến rũ riêng, không thể nhầm lẫn.
Đàm Sĩ Chương giải thích: "Bà Chu ở Hiệp hội Thư pháp thích món đó, đã mang đi rồi."
Phùng Liễm Thần cúi đầu nhìn bộ trang sức, rồi nghiêng đầu nhìn y, nụ cười nhẹ nở trên môi, đùa rằng y đang kiếm tiền bằng nghề tay trái một cách chuyên nghiệp, bỏ bê nhiệm vụ chính.
Đàm Sĩ Chương dựa vào tủ, khoanh tay trước ngực, biện hộ cho mình: "Đàm Hạo Dương cũng bày ra trò đó đấy, còn nhớ lời ông nội nói lúc trước không? Em không biết đâu chứ gì, nó còn từng đầu tư mấy dự án phim, không biết khi nào định đổi nghề sang làm nhà sản xuất toàn thời gian nữa."
Tuy chưa từng nghe nói đến, nhưng cũng không có gì ngạc nhiên, nếu không thì Đàm Hạo Dương lấy đâu ra nhiều mối quan hệ trong giới nghệ sĩ chứ: "Làm phim có lãi vậy sao?"
"Tôi không biết cái này." Đàm Sĩ Chương đáp: "Mỗi người có chuyên môn riêng, tôi cũng không biết hết tất cả mọi thứ đâu, sếp Phùng."
"Vậy là em hiểu lầm." Phùng Liễm Thần nói: "Em cứ tưởng tất cả các sếp đều hiểu nhiều biết rộng."
"Câu này nghe không rõ là đang khen tôi hay đang chê tôi đây." Đàm Sĩ Chương cười nói: "Nhưng tôi thực sự nghĩ Đàm Hạo Dương rất hợp làm nhà sản xuất, nó hợp với nơi tiền bạc đầy rẫy như giới nghệ sĩ hơn, còn chúng ta thì cứ biết điều mà tập trung vào vàng bạc của mình thôi."
Phùng Liễm Thần khẽ cong khóe môi, làm ra vẻ đang lắng nghe.
Đàm Sĩ Chương quả thực đã cho anh xem bộ ruby huyết bồ câu mà y đã nhắc trước khi đến, sau đó lại tiếp tục kể về lịch sử của ngôi biệt thự này.
Thực ra, đây là studio đăng ký chính thức của Brian Tam. Đàm Sĩ Chương đã thành lập studio nhỏ này trước khi gia nhập Đàm Thị, và từ khi vào công ty đến nay cũng chưa từng đóng cửa. Ngôi biệt thự được sử dụng cho cả mục đích thương mại và cư trú này thậm chí còn là món quà mà cha y Đàm Lập Văn tặng ngày trước. Sau khi về nước, Đàm Sĩ Chương từng có ý định thành lập thương hiệu riêng tại đây. Khi còn đông người, y còn có hai, ba trợ lý toàn thời gian giúp đỡ.
Giờ thì tất nhiên chẳng còn ai ở lại nữa, người đều đã đi hết, trà cũng đã nguội lạnh. Chỉ còn lại một mình Đàm Sĩ Chương duy trì, tự mình gánh vác mọi việc. Trước khi biết tất cả, nơi này có vẻ bí ẩn, nhưng giờ đây khi đã biết, nhìn vào căn biệt thự rộng lớn đến kinh ngạc này, anh chỉ cảm thấy hoang vắng và cô đơn.
Ánh đèn rực rỡ trải dài khắp căn phòng, giữa những ngọc ngà châu báu lấp lánh ấy, Đàm Sĩ Chương cúi xuống, khẽ hít hà sau gáy anh.
Phùng Liễm Thần nắm lấy tay y: "Nơi này của anh toàn camera giám sát."
Đàm Sĩ Chương đáp: "Không sao đâu, chỉ có tôi xem được thôi."
Phùng Liễm Thần im lặng, ý nghĩa quá hiển nhiên.
Đàm Sĩ Chương dừng lại, dường như hơi tiếc nuối vì không thể dụ dỗ anh 'làm một lần' ở đây: "Lên lầu đi."
Lên đến phòng ngủ trên lầu, Đàm Sĩ Chương mới nhớ ra điều gì đó: "Thực ra có một chuyện đã từng nói với em rồi."
Phùng Liễm Thần hỏi: "Cái gì?"
Đàm Sĩ Chương hôn anh: "Đã nói từ lâu rồi, đừng dùng giọng điệu dè dặt đó với tôi, nghe xa lạ lắm, trừ khi em thực sự thích kiểu lãng mạn đó."
*
Trong không khí ngày lễ còn sót lại, mọi người đang dần quay trở lại trạng thái làm việc.
Việc đầu tiên Ngô Tiểu Đông làm khi trở về Kim Thành là tìm nhà, nhân lúc công việc còn chưa quá bận rộn, cậu ta dọn ra khỏi nhà Phùng Liễm Thần. Trước Tết, vì Phùng Liễm Thần bắt gặp cậu ta và bạn gái đang làm chuyện nhạy cảm, có vẻ như sau đó hai người bắt đầu mâu thuẫn. Không rõ là cãi nhau về chuyện gì, rồi bạn gái Ngô Tiểu Đông thậm chí còn dọa chia tay cậu ta. Để cứu vãn mối quan hệ, Ngô Tiểu Đông muốn chuyển ra ngoài sống chung với cô ta.
Cụ thể thế nào thì Phùng Liễm Thần không hỏi thêm, Ngô Tiểu Đông có việc làm có thu nhập, có thể tự quyết định, có quyền tự do lựa chọn điều gì mình muốn.
Chỉ có điều ngôi nhà lại trở nên trống trải và thiếu vắng hơi người, mỗi đêm về nhà, chỉ còn lại bóng tối tĩnh lặng. Tuy việc cho Ngô Tiểu Đông ở nhờ không đến nỗi khiến mức độ hạnh phúc của Phùng Liễm Thần tăng vọt, nhưng thỉnh thoảng cũng có những lúc anh được đáp lại điều gì đó. Ví dụ, khi tăng ca đến 10 giờ tối mới về nhà, cậu ta còn biết xắn tay áo lên giúp anh nấu một tô mì ăn liền có trứng.
Phùng Liễm Thần bỗng nảy ra một suy nghĩ lờ mờ, hay là mang con mèo từ nhà mẹ của Đàm Sĩ Chương về bầu bạn với mình cũng không tệ.
Vào ngày 15 tháng Giêng âm lịch, căng tin nhân viên nấu bánh trôi, buổi chiều nghỉ thêm nửa ngày cho nhân viên về nhà sớm.
Vì vậy, tòa nhà gần như trống rỗng trước khi trời tối. Phùng Liễm Thần vẫn đang làm việc thì nhận được cuộc gọi nội bộ từ văn phòng chủ tịch. Đàm Nguyệt Tiên gọi anh sang, giọng khản đặc, như bị ép ra từ cổ họng.
Phùng Liễm Thần vội vã chạy tới, thấy Đàm Nguyệt Tiên đang lên cơn đau, ôm ngực gục xuống bàn.