62. Chương 62

Bề Tôi Đắc Lực - Hoàng Đồng Tả Luân thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dù là Hoàng Đại Quân hay Đàm Nguyệt Tiên nghỉ hưu, với những người lao động bình thường thì chỉ có nghĩa là "ồ, sắp có lãnh đạo mới", công việc hôm nay vẫn như hôm qua, tác động là rất nhỏ. Đối với Đàm Sĩ Chương và Đàm Hạo Dương, tình hình có phần tế nhị.
Nhưng vì đã thỏa thuận giữ bí mật thì phải giữ bí mật. Phùng Liễm Thần không hé răng nửa lời, ngay cả khi trên giường.
Đàm Sĩ Chương hỏi: "Đang suy nghĩ gì vậy?"
Phùng Liễm Thần nhắm mắt, nhíu mày, ngón tay để lại từng dấu vết trên lưng Đàm Sĩ Chương, mãi sau mới phản ứng lại: "Anh hỏi cái gì?"
Đàm Sĩ Chương sờ mái tóc đẫm mồ hôi của anh. Y ít khi dùng chiêu trò phức tạp, chỉ thích ân ái với Phùng Liễm Thần từ phía trước, ngắm nhìn vẻ mặt vừa đau đớn vừa khoái lạc của anh. Phần còn lại của câu nói chuyển thành tiếng rên rỉ nghẹn ngào, phòng ngủ trở nên yên tĩnh hơn, chỉ có tiếng chuông kêu leng keng không ngừng, cho đến tận nửa đêm.
Sau cuộc ân ái, hai người dựa vào nhau, mười ngón tay đan vào nhau, tưởng chừng tình sâu nghĩa nặng, nhưng điều này chỉ giới hạn trong căn phòng ngủ tối tăm.
Một lúc sau, Phùng Liễm Thần đứng dậy định đi, nhưng Đàm Sĩ Chương giữ anh lại, ôm siết lấy: "Ở lại qua đêm đi."
Giọng điệu dịu dàng mời gọi, không cho phép từ chối. Phùng Liễm Thần do dự một chút, Đàm Sĩ Chương đã vòng tay ôm lấy anh từ phía sau: "Ngày mai không cần đi làm..."
Phần thân trên của Phùng Liễm Thần bị giữ chặt, anh quay đầu lại trao cho y một nụ hôn nồng nàn.
Như để phản đối câu "không đi làm" kia, tiếng chuông điện thoại phá hỏng tâm trạng vang lên lúc nửa đêm. Là một nhân viên còn đang ở công ty tăng ca, một mình tăng ca thì thôi, khi gặp vấn đề cần quyết định thì bất chấp bây giờ là mấy giờ, cứ thế gọi luôn cho Phùng Liễm Thần.
Đàm Sĩ Chương nghe anh ứng phó người kia, nhẹ nhàng vuốt ve sống lưng anh: "Cái kiểu làm việc quái quỷ gì đây?"
Phùng Liễm Thần cúp máy, ném điện thoại về chỗ cũ: "Em cũng chẳng bao giờ yêu cầu họ tăng ca như vậy. Luôn có những người thích thể hiện, muốn chứng minh mình đã đóng góp cho công ty nhiều thế nào, anh chờ xem, lát nữa cậu ta sẽ lại gọi."
Đàm Sĩ Chương cười khúc khích.
Phùng Liễm Thần nhớ ra một việc: "Đúng rồi, con mèo gửi anh nuôi, em muốn mang nó về nhà, có tiện không?"
Đàm Sĩ Chương nói không có gì bất tiện: "Sao tự nhiên lại đổi ý rồi?"
"Không giấu gì anh, vài ngày trước em có một giấc mơ kỳ lạ." Phùng Liễm Thần kể: "Mơ thấy mình có một con mèo, nhưng thật sự quên cho nó ăn, thế là nó chết đói, chắc là vì thấy tội lỗi, sau khi tỉnh dậy thì nảy ra ý định này, mang nó về chuộc lỗi."
Đàm Sĩ Chương không hỏi sâu thêm, chỉ cười nhạt nói: "Hiểu rồi, để có thời gian đưa về cho em."
Y ôm Phùng Liễm Thần nằm nghiêng trên giường, hai người kề sát bên nhau ngủ.
Có lẽ là do ban ngày nghĩ gì thì đêm mơ cái đó, đêm ấy, Phùng Liễm Thần mơ thấy khung cảnh Đàm Nguyệt Tiên về hưu, tuyên bố Đàm Hạo Dương lên làm chủ tịch. Có lẽ ngay cả trong mơ anh cũng thấy điều đó vô lý, vì vậy không mấy cảnh giác, thật ra cũng không cảm thấy có gì đặc biệt. Rồi lại nhìn sang bên cạnh, anh thấy Đàm Sĩ Chương đứng cách đó không xa, nhìn anh với vẻ lạnh nhạt thờ ơ.
Khi mở mắt ra thì trời đã sáng, phía bên kia chiếc giường đôi rộng lớn trống không, có tiếng nước chảy vọng ra từ phòng tắm, là Đàm Sĩ Chương đang tắm.
Phùng Liễm Thần thò một cánh tay từ dưới chăn ra, mò mẫm tìm trên tủ đầu giường, lấy được điện thoại, nhưng nhìn kỹ lại thì phát hiện đó không phải của mình. Chiếc điện thoại này liên tục phát ra thông báo tin nhắn, đã làm phiền anh một lúc lâu. Mặc dù màn hình chưa mở khóa nhưng tên của người gửi vẫn hiển thị, là "Andy".
Do La Khải Sâm và tập đoàn Quỳ Long đang có xung đột với nhau, mặc dù tiến trình đàm phán hợp tác giữa Đàm Thị và tập đoàn Hồng Hải vẫn còn kéo dài, nhưng trong mắt nhiều người thì đã bị coi là thất bại. Đàm Sĩ Chương còn có việc gì để phải nói chuyện không ngừng nghỉ với vị giám đốc Sáng tạo này?
Phùng Liễm Thần trả điện thoại của y về chỗ cũ, không định hỏi thêm. Anh tìm điện thoại của mình, xem giờ, hôm qua tài khoản chính thức của No.7 ra mắt sản phẩm mới, nên anh lướt xem theo thói quen.
Thế nhưng khi mở phần bình luận thì chỉ có một số ít cư dân mạng bày tỏ sự mong đợi, không còn thương hiệu mạnh mẽ chống đỡ, rất ít người thực sự chi tiền.
"Trông thì cũng đẹp đấy, vốn cũng định mua một sợi dây chuyền, bao nhiêu? 55.000?"
"Nghèo đói đã hạn chế trí tưởng tượng của bạn rồi đó, rõ ràng là nó có thể lấy cắp tiền của bạn, nhưng lại tặng cho bạn một sợi dây chuyền, còn không biết cảm ơn?"
"Đây là thương hiệu gì? Thương hiệu lạ hoắc chưa từng nghe đến bao giờ, cảm giác thiết kế cứng nhắc, không hề sinh động chút nào."
"Thành thật mà nói, bán 5.000 tệ tôi cũng sẽ không mua đâu, thiết kế này chỉ đáng giá 500 thôi."
"Không tệ như mấy bạn nói đâu, tôi đã theo dõi từ bộ sưu tập đầu tiên, thực sự khá độc đáo, hơn nữa với những người có khả năng mua cái này thì 50.000 tệ chẳng khác gì 500 tệ, bạn thấy đắt nghĩa là khách hàng mục tiêu không phải là bạn."
"Bình luận trên là tài khoản ảo của bên bán hàng hả?"
"Quảng cáo rầm rộ thêm vạn câu nữa thì sao, hình ảnh thương hiệu vẫn không tương xứng với mức giá của nó, hàng xa xỉ chủ yếu phục vụ cho giao tiếp xã hội, bạn đeo món này ra ngoài, ai sẽ nhận ra bạn đang đeo món gì? Các quý bà giàu có không ngu đâu, công ty nên tỉnh táo lại đi, đừng mơ mộng hão huyền nữa, không chứng minh được địa vị thì chẳng ai thèm bỏ tiền ra mua những thiết kế này đâu."
"Tôi kiểm tra rồi, thương hiệu này là của Đàm Thị, Trời đất ơi, họ cũng theo kịp thời đại đến vậy sao? Ấn tượng của tôi về nó vẫn là nơi mà tất cả họ hàng và bạn bè tôi mua vàng cưới."
"Tôi có vào xem các thiết kế khác rồi, thực sự không lừa người nghèo đâu, đùa gì chứ, tôi nhớ Đàm Thị vốn có dòng cao cấp sẵn rồi, Trang sức Lệ Hoa là thương hiệu của họ, còn bày đặt làm cái thương hiệu xa xỉ bình dân này làm gì, tôi chỉ có thể kết luận rằng họ đang 'móc túi' khách hàng. Có thể thấy được nhóm phát triển thương hiệu đang nghiêm túc làm sản phẩm, nhưng tôi không hiểu đối tượng mục tiêu của thương hiệu này là ai, người bình thường mua không nổi, người giàu thì mua luôn hàng xa xỉ cho rồi, chiến lược thiển cận này thật khó để đánh giá, tóm lại tôi khuyên không nên mua, trừ khi bạn giàu thì tùy bạn."
Khi Đàm Sĩ Chương bước ra, Phùng Liễm Thần đã mặc quần áo xong, đang thắt cà vạt trước gương. Vì thỉnh thoảng ở lại qua đêm, trong căn hộ của Đàm Sĩ Chương dần dần có thêm nhiều quần áo của Phùng Liễm Thần, nhưng hôm nay anh vẫn mặc bộ vest hôm qua.
Trang trọng như vậy, Đàm Sĩ Chương nhận ra anh muốn ra ngoài, nhưng vẫn hỏi: "Trưa nay có cùng ăn không?"
Phùng Liễm Thần nhìn Đàm Sĩ Chương qua gương: "Không, em có hẹn."
Đàm Sĩ Chương bước tới, giúp anh chỉnh lại cà vạt, khi Đàm Sĩ Chương buông tay ra thì đã có thêm một chiếc kẹp cà vạt. Động tác của Đàm Sĩ Chương rất trôi chảy tự nhiên, lại không hề tiếc rẻ những món phụ kiện nhỏ này. Có lẽ trong tay y chẳng thiếu đồ phụ kiện, thỉnh thoảng lại tặng cho Phùng Liễm Thần một món như nhà ảo thuật biến hóa ra.
Phùng Liễm Thần cũng đã quen, chỉ mỉm cười, hôn lên má y một cái: "Cảm ơn."
Mái tóc ướt của Đàm Sĩ Chương vẫn còn vương mùi dầu gội, hành động thân mật bất ngờ của Phùng Liễm Thần dường như là một gợi ý.
Đàm Sĩ Chương bừng tỉnh, vẫn trong bộ đồ ngủ, tiễn Phùng Liễm Thần ra cửa: "Đi đường cẩn thận."
Phùng Liễm Thần đi thang máy xuống tầng dưới, tìm thấy chiếc Passat của mình đang đậu, hôm qua anh đã lái xe đến đây.
Sau khi ra khỏi cổng chắn, rẽ vào đường chính, anh bật ứng dụng chỉ đường vì không quen với tuyến đường này. Đi theo chỉ dẫn tìm đến đích của mình, một tòa nhà công cộng ở khu phố cổ có hình dạng giống như một quả trứng khổng lồ, xét về niên đại thì có lẽ tương đương với chợ bán buôn Thủy Loan, nhưng đã được cải tạo cách đây vài năm, mặt tiền trông mới hơn nhiều. Biển hiệu neon đề chữ "Nhà hát Hoa Hướng Dương".
Nơi này thực chất là một sân khấu hí kịch từ thế kỷ trước, nhưng sau đó ít người đến xem nên đã bị phá dỡ, chuyển đổi thành nhà hát biểu diễn. Nhà hát lâu đời này vẫn tổ chức các buổi biểu diễn ca kịch, vũ kịch và kịch nói, nhưng nhìn chung thì các loại hình biểu diễn sân khấu đã suy thoái, lượng khán giả thường thấp.
Ban ngày không có tiết mục nào, có một vở kịch đang tập trên sân khấu. Phùng Liễm Thần liếc nhìn vài lần, lại nhìn quanh rồi gọi điện thoại.
"Tôi đến rồi... Phải, tôi vừa đến dưới sân khấu, còn anh đâu rồi?"
Ngay sau đó đã có nhân viên ra ngoài, đưa Phùng Liễm Thần vào hậu trường. Hành lang rất dài, mặc dù đã được sơn lại, các bức tường và đèn chùm vẫn còn dấu vết của thời gian. Họ đến phòng thay đồ, những dãy bàn trang điểm được trang bị đèn có chân đứng, trên bàn chất đầy các loại trang phục biểu diễn và phụ kiện khác nhau. Các diễn viên còn đang rảnh thì tụ tập lại, trò chuyện cười đùa với nhau, không chú ý có người lạ đang vào.
Phùng Liễm Thần thì liếc mắt một cái đã tìm thấy người hẹn gặp - Tiết Thanh Bình, anh bước lại gần và lịch sự bắt tay.
*
Thứ hai vừa đến giờ làm việc, phòng Thương hiệu nhanh chóng sửa đổi kế hoạch cho buổi biểu diễn nội bộ, chuyển thành triển lãm. Đồng thời họ cũng nảy ra một ý tưởng: chọn nhân viên trong nội bộ, tự mình sản xuất video quảng cáo trang sức.
Đây không hẳn là một ý tưởng mới, không biết có phải là do cảm hứng từ việc ngày nào cũng nhìn thấy những tấm áp phích lớn của Đàm Sĩ Chương hay không, nhưng hầu hết thành viên ban điều hành đều ủng hộ, cho rằng thái độ sáng tạo và chủ động này đáng khen ngợi, khuyến khích họ tích cực thử nghiệm. Hơn nữa, chương trình trưng bày nội bộ có thể là một thử nghiệm, nếu sự kiện thành công, bước tiếp theo có thể là triển khai các hoạt động quảng bá ra bên ngoài.
Vì vậy Phùng Liễm Thần bị một nhân viên đang chờ bên ngoài văn phòng bắt gặp. Cô nhân viên phòng Thương hiệu chớp đôi mắt to của mình, tha thiết trình bày: "Chủ tịch Đàm đã nói rồi, bất kể vị trí nào, chỉ cần chúng tôi chọn thì đều có thể mời đến... chuyên môn không quan trọng, quan trọng là có tham gia..."
Có sếp lớn nhất ủng hộ, các thành viên trong phòng Thương hiệu rất nhiệt tình, dạo này toàn đi loanh quanh trong công ty để khuyến khích và kêu gọi. Tuy nói rằng quan trọng là có tham gia, nhưng có sẵn người phù hợp làm người mẫu thì không nên lãng phí nguồn lực. Cô ấy kiên quyết, kiên trì, miệt mài không ngừng, Phùng Liễm Thần gần như không có cơ hội từ chối: "Được rồi, các cô cứ sắp xếp cụ thể đi, tôi chỉ việc làm theo lệnh thôi."
Cô gái cười đáp: "Sếp Phùng chỉ cần có mặt thôi, đến lúc đó trang điểm rồi đeo trang sức xuất hiện trước ống kính, chúng tôi đã tự viết kịch bản, cũng đang tìm kiếm những ý tưởng hay hơn, ánh sáng, quay phim, dựng phim, mọi thứ đều đã chuẩn bị..."
Phùng Liễm Thần hỏi: "Sản phẩm hoàn thiện sẽ chỉ phát hành nội bộ, hay sẽ công bố rộng rãi trên mạng?"
"Chúng tôi hỏi ý chủ tịch Đàm và sếp Hoàng rồi, kết quả thảo luận là sẽ công khai, có kế hoạch đưa lên trang web chính thức, đây là thành quả mà nhân viên chúng ta vất vả cố gắng tạo ra, không cần phải che giấu, đây cũng là cơ hội để giới thiệu diện mạo của công ty, vì vậy muốn báo trước cho anh biết."
"Được, không vấn đề gì."
Ngược lại, đề xuất của phòng Thiết kế gặp phải vấn đề khá lớn. Tóm lại, đó là một khởi đầu tồi tệ, ít hy vọng thành công.
Việc liên lạc với Tiết Thanh Bình không khó, hiện anh ta đã định cư trong nước, không còn sống ở Pháp nữa, luôn có những người trong ngành có thể giúp kết nối với anh ta. Đúng như dự đoán, người trung gian đã khéo léo chuyển lời rằng Tiết Thanh Bình đã trực tiếp từ chối. Cái cớ là anh ta đã thấy nhiều nhân tình thế thái rồi, rất biết ơn thiện chí của công ty, nhưng thật không may là vì lý do sức khỏe, anh ta không thể đảm nhiệm chức vụ cố vấn.
Nhắc đến Tiết Thanh Bình, lại làm dấy lên một cuộc thảo luận mới trong nội bộ nhân viên, đặc biệt là trong phòng Thiết kế. Các phòng ban khác có thể nói rằng không biết người này, nhưng hầu như không có nhà thiết kế nào chưa từng nghe đến tên anh ta, bất kể họ có đánh giá cao phong cách của anh ta hay không. Thậm chí là trong giờ giải lao, Lâm Thi Như còn cố ý hỏi Phùng Liễm Thần: "Anh đã gặp Tiết Thanh Bình ở ngoài đời chưa?"
Phùng Liễm Thần nói là vì lý do công việc, trước đây công ty cũng từng tham gia triển lãm cùng anh ta.
Lâm Thi Như hỏi: "Anh có biết tay anh ta giờ thế nào rồi không?"
Cô chỉ thuận miệng hỏi vậy, đó cũng là vấn đề mà mọi người đang bàn tán dạo gần đây.
Thực ra Phùng Liễm Thần có biết, nhưng vì biết nên anh cũng không nói nhiều. Ít ai có thể đoán được rằng anh và Tiết Thanh Bình lại có một mối quan hệ tạm gọi là bạn bè.
Khi đó Tiết Thanh Bình công khai từ chối danh thiếp của Phùng Liễm Thần, khiến anh xấu hổ trước đám đông, nhưng sau đó trợ lý của anh ta vẫn đến xin lỗi, và đưa danh thiếp đến chỗ Đàm Nho. Duyên phận giữa họ vốn đã kết thúc tại đây, sau này cũng chưa chắc đã hợp tác, chứ đừng nói đến giao du qua lại.
Không ai ngờ rằng chỉ sáu tháng sau, nhà thiết kế thiên tài lại gặp phải tai họa bất ngờ như vậy. Sau tai nạn, vết thương ở tay của Tiết Thanh Bình thật sự khá nghiêm trọng, bác sĩ nói rằng đã làm tổn thương các dây thần kinh, cần phải phục hồi chức năng lâu dài. Nếu tiên lượng tốt, có hy vọng phục hồi 90% chức năng. Các động tác đòi hỏi độ chính xác cao có thể không thành vấn đề, nhưng không chắc là có thể hoàn toàn bình phục như trước.
Thế nhưng kỹ thuật chạm khắc tinh xảo của Tiết Thanh Bình đâu phải chỉ đơn thuần là "thực hiện động tác đòi hỏi độ chính xác cao" là đủ? Ở đẳng cấp của anh ta, cần phải phối hợp nhuần nhuyễn giữa tay, mắt và trí óc. Một sai lệch nhỏ nhất cũng không thể gọi là nghệ thuật.
Những người quen biết và không quen biết trong ngành đều bày tỏ sự quan tâm lo lắng, trong đó có Đàm Nho, ông đã dặn Phùng Liễm Thần nhớ gửi thư hỏi thăm. Phùng Liễm Thần gửi email đến studio của anh ta dưới danh nghĩa tập đoàn, nội dung email tất nhiên là những lời an ủi xã giao, kết thúc bằng lời nhắn rằng nếu cần, có thể liên lạc với họ bất cứ lúc nào, chân email cũng bao gồm thông tin liên lạc của anh. Anh đã dành hai ngày để soạn thảo bức thư này, xuất phát từ tiếc nuối và thổn thức, đằng sau những lời lẽ chính thức cũng có một chút cảm xúc chân thành. Tất nhiên, không có gì ngạc nhiên, món quà tặng đi không được chấp nhận, email gửi đi cũng như đá chìm đáy biển.
Vài tháng sau, vào một buổi tối, Phùng Liễm Thần bất ngờ nhận được cuộc gọi từ một số điện thoại lạ. Lúc đầu anh không biết là ai, suýt chút nữa thì tưởng là lừa đảo, nhưng rồi người ở đầu dây bên kia cười tự giễu: "Chẳng phải anh đã nói tôi có thể liên lạc bất cứ lúc nào nếu cần sao?"
Ngay trước khi người ở đầu dây bên kia cúp máy, Phùng Liễm Thần đột nhiên nhận ra giọng nói của anh ta. Anh vội gọi một tiếng: "Anh Tiết?"
Sau này Tiết Thanh Bình có nói, cuộc gọi khi đó hoàn toàn là ngẫu nhiên. Có một khoảng thời gian, anh ta không muốn nhìn thấy bất kỳ khuôn mặt quen thuộc nào, dù là họ hàng quan tâm hay trợ lý thân cận, anh ta chỉ muốn mọi người biến mất. Ngày hôm đó, anh ta lén uống rượu, tìm thấy một email có vẻ chân thành trong hộp thư đến, rồi gọi vào số điện thoại trong email đó.
Anh ta càu nhàu hồi lâu rồi lăn ra ngủ, Phùng Liễm Thần chỉ im lặng lắng nghe. Có lẽ vì phát hiện ra Phùng Liễm Thần là một người lắng nghe đáng tin cậy, lần đầu tiên Tiết Thanh Bình tỉnh rượu rồi còn xin lỗi, nhưng lần thứ hai say rượu lại gọi điện quấy rầy anh. Sau đó, họ vẫn duy trì mối quan hệ nửa xa nửa gần này.
Suốt mấy năm qua, thỉnh thoảng vẫn liên lạc, tình bạn của bậc quân tử rất giản dị, mối quan hệ giữa họ chỉ giữ trong giới hạn này. Vì vậy, Phùng Liễm Thần biết sơ qua về hoàn cảnh sống của Tiết Thanh Bình, nhưng tùy thuộc vào việc đối phương chủ động tiết lộ bao nhiêu trong cuộc trò chuyện.
Có vẻ như cuộc đời của Tiết Thanh Bình được chia thành hai giai đoạn: có tất cả và mất tất cả, ranh giới phân chia chính là vụ tai nạn xe hơi đó. Đối với một nghệ sĩ, mất đi khả năng sáng tác đã là một cú sốc mà người bình thường khó có thể tưởng tượng nổi, huống hồ anh ta còn mất cả cha mẹ và vợ chỉ sau một đêm. Đứa con khi đó có mặt trên xe, cũng phải gánh chịu nỗi kinh hãi tột độ, suốt một thời gian dài chỉ biết la hét và bò lết.
Con của anh ta vốn đã không hòa đồng, từ trước đến nay vẫn do vợ chăm sóc chính, trong khi người làm cha chỉ phủi tay lo việc của mình. Trước đây vợ anh ta rất cưng chiều con, nghĩ rằng chỉ vì nuông chiều quá nên con hư thôi, thế nhưng sau một tháng can thiệp tâm lý, đứa trẻ được chẩn đoán mắc chứng tự kỷ chức năng cao.
Sự nghiệp không còn hy vọng khôi phục, cú sốc mất đi người thân yêu, đứa con cần được chăm sóc đặc biệt... Có thể một vài người sẽ hoàn toàn suy sụp, nhưng Tiết Thanh Bình lại khá kiên cường. Sau khi thoát khỏi giai đoạn đen tối đó, anh ta không quay lại với nghề thiết kế trang sức, nhưng cũng không đến nỗi tuyệt vọng. Theo Phùng Liễm Thần được biết, trong hai năm trở lại đây anh ta lại nảy sinh hứng thú với sân khấu kịch, duy trì mối quan hệ hợp tác với nhiều đoàn kịch lớn.
Có vẻ như anh ta thà làm cố vấn nghệ thuật cho các đoàn kịch, nghiên cứu trang phục, đạo cụ, thiết kế sân khấu còn hơn nhận lời mời của Đàm Thị. Tiết Thanh Bình hai tay đút trong túi áo, miệng lẩm bẩm: "Không có thời gian mà, cậu cũng biết nuôi con rất vất vả, lại còn phải đưa con tôi đến trung tâm can thiệp nữa..."
Thứ bảy, Phùng Liễm Thần đến rạp hát tìm anh ta thực ra không phải để đòi hỏi điều gì cả, chỉ muốn trực tiếp giải thích tình hình và lập trường của mình. Mối quan hệ của Phùng Liễm Thần với Tiết Thanh Bình khá riêng tư, hơn nữa cũng không mấy thân thiết, họ thậm chí còn không thực sự là bạn bè.
Nếu xem xét trên quan điểm của công ty, mọi thứ chắc chắn sẽ trở nên phức tạp hơn, liên quan đến nhiều vấn đề về lợi ích.
Xét về mặt cá nhân, Phùng Liễm Thần không muốn lợi dụng chút tình cảm cá nhân này. Tình cảm là thứ mong manh dễ vỡ nhất. Vậy nên anh chỉ ở lại một lúc, xem một buổi diễn tập kịch, rồi ra về.
Kể ra thì, Phùng Liễm Thần nghĩ, đây lại là một việc mà anh đang giấu Đàm Sĩ Chương.
Nhưng nói thế nào nhỉ, cũng không hẳn là anh cố ý che giấu, chỉ đơn giản rơi vào phạm trù "không muốn nói", và đối tượng không chỉ giới hạn một mình Đàm Sĩ Chương, mà bao gồm tất cả các lãnh đạo và đồng nghiệp khác. Điều này thực sự không thể coi là lỗi lầm, mỗi người đều có nguyên tắc riêng, cũng có quyền giữ bí mật.
Còn về phản ứng của Đàm Sĩ Chương sẽ ra sao, không biết thì thôi, còn nếu biết... thì phải chờ đến lúc đó rồi tính.
Trong tiềm thức, Phùng Liễm Thần dường như không lo lắng chút nào, có lẽ vì anh cảm thấy đối phương đã trưởng thành toàn diện, có ý thức về ranh giới. Nếu không thì chẳng lẽ Đàm Sĩ Chương lại khóc lóc kêu gào hỏi tại sao anh lại đối xử với mình như vậy, giống Đàm Hạo Dương lúc trước?
Ý tưởng này có phần buồn cười, Phùng Liễm Thần cũng không để tâm lắm.