Chiếc Khóa Vàng và Lời Mời Liên Minh

Bề Tôi Đắc Lực - Hoàng Đồng Tả Luân

Chiếc Khóa Vàng và Lời Mời Liên Minh

Bề Tôi Đắc Lực - Hoàng Đồng Tả Luân thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đàm Hạo Dương tìm chỗ đậu xe ở trung tâm thương mại, gã sải bước dài, Giang Nhất Miên dáng người thấp bé, phải chạy theo phía sau. Khi bọn họ đến cửa hàng thì Đàm Sĩ Chương đang đứng nói chuyện với Phùng Liễm Thần và cửa hàng phó. Người đàn ông mặc áo nỉ đen đã rời đi từ lúc nào.
Nhưng Giang Nhất Miên không ngờ rằng những chuyện khác không bị bại lộ, nhưng lại bị sếp trực tiếp bắt gặp cảnh mình trốn việc. Đàm Sĩ Chương là giám đốc thiết kế của tập đoàn, Giang Nhất Miên chỉ là một trợ lý thiết kế quèn, mối quan hệ giữa một lãnh đạo cấp cao với một nhân viên cấp thấp.
Dạo này Giang Nhất Miên đắc ý đến mức vênh váo quá mức, từ ngày Đàm Hạo Dương thành tân chủ tịch, hắn có cảm giác như mình thoáng chốc đã thành thái tử phi, không khí hắn hít thở trong công ty cũng trở nên khác lạ. Nhược điểm duy nhất là bộ phận của hắn lại nằm dưới quyền quản lý của Đàm Sĩ Chương, mà Đàm Sĩ Chương không phải là người dễ nể mặt ai. Theo bản năng, hắn định trốn sau lưng Đàm Hạo Dương, nhưng rồi nhận ra vô ích nên đành phải chấn chỉnh lại tinh thần, đi theo tới đó.
Đàm Hạo Dương cười cợt nhả: "Trợ lý Phùng, không, cửa hàng trưởng Phùng chứ, tình hình kinh doanh ở cửa hàng thế nào rồi?"
Phùng Liễm Thần mặc kệ lời trêu chọc của gã. Đàm Sĩ Chương nhìn sang Giang Nhất Miên: "Cậu đến đây làm gì?" Một khi không còn ở trước mặt khách, nụ cười trên mặt y biến mất nhanh như làm ảo thuật, thay vào đó là vẻ lạnh nhạt thường thấy.
Giang Nhất Miên vẻ mặt ngượng ngùng: "Là thế này, sếp Hạo Dương đi kiểm tra cửa hàng..."
Đàm Sĩ Chương ngắt lời: "Đã báo cáo việc này với cấp trên chưa?"
Giang Nhất Miên vội vàng nói dối: "Tôi đã báo rồi."
"Bảo cậu ta gọi điện cho tôi giải thích tình hình, lý do gì mà tôi đồng ý cho cậu nghỉ làm đi lang thang ngoài này."
Giang Nhất Miên xấu hổ, như bị nướng trên lửa. Đàm Hạo Dương lên tiếng đùa để giải vây: "Sao chứ, làm thiết kế không thể cứ ngày ngày quanh quẩn trong văn phòng mà tạo ra tác phẩm. Người ta không thể đến cửa hàng để ngắm nghía, tìm cảm hứng sao?"
Đàm Sĩ Chương cười khẩy: "E rằng không chỉ là tìm cảm hứng, mà còn tìm kiếm thứ gì đó không dám cho người khác thấy."
Giang Nhất Miên cúi đầu, ánh mắt Đàm Sĩ Chương nhìn hắn như nhìn một con kiến hôi. Cái nhìn đó khiến hắn cảm thấy trần trụi, bị phơi bày dưới ánh đèn huỳnh quang, một sự khinh miệt không che giấu.
Cửa hàng luôn đông khách, người ra vào tấp nập. Lúc này, Phùng Liễm Thần quay đầu lại nhìn. Một bà lão tóc muối tiêu run rẩy bước vào cửa hàng, lục lọi túi một lúc lâu rồi mở ra một chiếc túi vải, sau đó lẩm bẩm nói gì với nhân viên bán hàng ở bên quầy.
Đàm Hạo Dương đổi chủ đề, bĩu môi với cửa hàng phó: "Sao không qua đó xem người ta muốn mua gì?"
Cửa hàng phó đang vội thể hiện, bèn nhanh chóng lại gần hỏi thăm tình hình.
Nhân viên bán hàng nói: "Bà lão này đến đây hỏi 'đổi vàng lấy vàng', nhưng đồ của bà ấy không phải là sản phẩm của chúng ta."
Dịch vụ đổi vàng lấy vàng khá phổ biến trong các cửa hàng vàng lớn nhỏ. Nhiều người khi không còn thích trang sức vàng cũ của mình nữa sẽ mang đến đổi trang sức mới. Theo chính sách đổi vàng của Kim Phụng Tường, đổi hàng chính hãng của cửa hàng sẽ có giá ưu đãi nhất, chỉ thu một khoản phí nhỏ. Sản phẩm vàng không cùng thương hiệu cũng có thể đổi, nhưng chi phí sẽ cao hơn một chút, phải chịu một khoản khấu hao và tổn thất nhất định.
Thế nhưng, thứ mà bà lão mang đến lại là loại vàng cũ không được ưa chuộng. Hai chiếc vòng tay và một ổ khóa vàng nằm trên một tấm vải hoa màu xanh.
Lý do vàng cũ không được ưa chuộng là do công nghệ chế tác trước đây chưa đạt chuẩn, hàm lượng vàng thường không đủ, tất yếu dẫn đến việc bị định giá thấp khi thu mua lại. Thế nhưng một số người không hiểu nên vẫn làm ầm ĩ, cảm thấy mình bị các doanh nghiệp vô đạo đức chèn ép, không giải thích xuôi, gây ra rắc rối liên miên.
Bà lão trông có vẻ đã ngoài bảy mươi, tám mươi tuổi. Cửa hàng phó sợ bà quấy nhiễu, nên không muốn nhận lắm: "Cái đồ cổ này của bà cũ lắm rồi, bán đi thì tiếc lắm, sao không giữ lại thì hơn?"
Bà lão giơ túi vải lên, đôi tay già nua thô ráp như vỏ cây khô: "Tôi chuẩn bị của hồi môn cho cháu gái, bây giờ bọn trẻ không thích những thứ lỗi thời này rồi, muốn đổi sang kiểu gì đó đẹp hơn. Cậu cho tôi một lời khuyên đi."
Đàm Hạo Dương bĩu môi: "Thôi được rồi, bà ấy muốn đổi thì cứ đổi đi."
Cửa hàng phó thở dài: "Vậy thì tôi phải nói trước với bà, giá thu mua sẽ không quá cao."
May mắn là bà lão này là người hiểu chuyện. Sau khi giải thích một hồi lâu, cuối cùng bà cũng đồng ý.
Cửa hàng phó bảo nhân viên bán hàng đi lấy đèn khò: "Vậy thì kiểm tra trước đã. Đừng lo, chúng tôi là thương hiệu lớn, nếu là vàng nguyên chất thì tính giá vàng nguyên chất, nếu là vàng 999 sẽ tính giá vàng 999, không lừa già dối trẻ, nên chắc chắn không lừa bà."
Phương pháp kiểm tra vàng mà cửa hàng sử dụng là đốt bằng lửa. Vàng thật không sợ lửa, nếu bề mặt không chuyển sang màu đen sau khi nung ở nhiệt độ cao thì đó là vàng nguyên chất. Đồ của bà lão này không chỉ cũ kỹ, xét theo mức độ oxy hóa thì đã xỉn màu đen kịt, thực sự không biết đã được truyền lại qua bao nhiêu thế hệ.
Nhân viên bán hàng cầm lấy, đặt lên bảng thạch cao: "Bà ơi, sau khi nung nóng chảy là không thể phục hồi lại trạng thái ban đầu được nữa đâu."
Bà lão gật đầu, Phùng Liễm Thần đột nhiên cắt ngang lời: "Đợi đã, mang tới đây tôi xem thử."
Cửa hàng phó thầm liếc anh, nhân viên bán hàng không để ý, nhanh chóng đưa chiếc khóa vàng ra.
Các sản phẩm vàng thường có ký hiệu để xác định chất liệu và độ tinh khiết, chẳng hạn như Vàng nguyên chất 999, Au999 – đây là phương pháp dập hiện đại. Nếu là vàng cũ từ một tiệm kim hoàn ngày xưa, có thể trên đó có khắc tên người thợ. Cửa hàng phó vừa rồi chỉ liếc nhìn qua chứ không nghiên cứu kỹ.
Đàm Sĩ Chương tựa người vào quầy, nhìn Phùng Liễm Thần lấy từ trong túi ra một chiếc kính lúp gấp gọn. Kính lúp có kích thước nhỏ gọn, là một công cụ phổ biến để giám định đồ trang sức, thường có độ phóng đại mười lần.
Phùng Liễm Thần nói: "Khuyên bà đừng nấu chảy nó, cái này có thể xem là đồ cổ rồi, giữ lại làm vật gia truyền thì hơn."
Anh đưa chiếc khóa vàng và kính lúp cho bà lão, nhưng mắt bà lão đã mờ, chỉ có thể dụi dụi mắt: "Cậu thanh niên, tôi không có kính lão..."
Đàm Sĩ Chương bật cười.
Phùng Liễm Thần nhận ra rồi cũng bật cười.
Đàm Sĩ Chương cử động, bước vài bước về phía anh. Phùng Liễm Thần hiểu ý, đưa kính lúp ra: "Ký hiệu ở đây trông không giống tên của người thợ thủ công. Chữ 'Bảo' này có một đường thẳng đứng ở giữa, trông giống phương pháp đánh dấu vàng được sử dụng vào thời Khang Hy."
Đàm Sĩ Chương thấy rõ, cười nói: "Bà ơi, đây là đồ tốt, may mà không mang ra nung. Bà có thể nhờ chuyên gia giám định lại, nếu là hàng thật, bán hai chiếc vòng tay này nguyên trạng rồi mua của hồi môn, sẽ có lợi hơn là nấu chảy."
Phùng Liễm Thần lấy kính hiển vi mà nhân viên bán hàng mang ra, gắn vào camera điện thoại, chụp lại hình ảnh đã phóng to 200 lần. Anh phóng to bức ảnh hơn nữa, bà lão nheo mắt nhìn: "Ồ, ồ, có chữ, có chữ thật."
Nhân viên bán hàng nhanh trí mang đến mấy hộp đựng đồ trang sức, cẩn thận đặt chiếc khóa vàng và vòng tay bằng vàng vào trong.
Đàm Sĩ Chương chủ động đề nghị: "Trước tiên, chúng tôi có thể chính thức đo hàm lượng vàng cho bà."
Bà lão tỏ vẻ do dự, có lẽ vì xấu hổ hoặc lo tốn kém.
Đàm Sĩ Chương thân thiện nói: "Thật ra chúng tôi cũng hiếm khi gặp những món đồ như thế này, coi như để mở rộng tầm mắt, hoàn toàn miễn phí."
Tất nhiên, có nhiều cách để kiểm tra vàng mà không cần đốt chảy, sử dụng máy quang phổ sẽ không gây hư hại, nhưng cửa hàng không có loại máy này.
Đàm Sĩ Chương quay đầu, ra lệnh cho Giang Nhất Miên: "Cầm lấy những thứ này đi trung tâm nghiên cứu."
Giang Nhất Miên vốn còn đứng xem trò vui, không kịp trở tay: "Ý anh là... tôi à?"
Nhìn xung quanh, đúng là chỉ có hắn thích hợp làm chân sai vặt. Cửa hàng trưởng và nhân viên bán hàng đang trong giờ làm việc, hai vị giám đốc thì chức vụ cao, không thể trông cậy vào họ. Chỉ có hắn là trợ lý cấp thấp nhất, không sai bảo hắn thì còn ai?
Giang Nhất Miên đành phải nhận lấy. Đàm Hạo Dương vì muốn giữ thể diện nên không dám chủ động đưa hắn đi trước mặt mọi người: "Tôi về công ty trước."
Trung tâm nghiên cứu nằm ở ngoại ô, ngay cạnh nhà máy gia công. Giang Nhất Miên không dám lơ là, phải gọi taxi đi đi về về, mồ hôi nhễ nhại. Khi hắn quay lại thì trong cửa hàng đang vô cùng nhộn nhịp.
Các phóng viên và quay phim của đài truyền hình đã đến, người nhà của bà lão cũng có mặt, cả gia đình đang được phỏng vấn trước ống kính máy quay. Phóng viên còn mời Phùng Liễm Thần lên giải thích vài điều trước ống kính, sau đó cả hai cùng nghiêng đầu, cầm điện thoại như đang truyền hình ảnh trực tiếp. Phóng viên cảm ơn Phùng Liễm Thần.
Logo trên micro thuộc về chuyên mục dân sinh của một đài truyền hình địa phương, rất gần gũi với đời sống thường ngày, chuyên đưa tin về những vấn đề bình thường và cuộc sống hàng ngày. "Một bà lão đến tiệm vàng để đổi vàng, cửa hàng trưởng rất tinh mắt phát hiện ra đó là báu vật gia truyền từ đời nhà Thanh", chỉ riêng vậy thôi cũng đủ để biên tập thành một tập đặc sắc và sinh động.
Làm việc từ chiều đến tối, cuối cùng người quay phim cũng cất ống kính. Phóng viên ra ngoài, bắt tay Đàm Sĩ Chương: "Sếp Đàm."
Đàm Sĩ Chương mỉm cười bắt tay lại: "Đã lâu không gặp rồi."
Phóng viên nói đùa: "Đúng vậy nhỉ. Lần cuối chúng ta gặp nhau, tôi vẫn còn làm việc chuyên môn khác, ai mà ngờ bây giờ chuyển sang chuyên mục dân sinh, chúng ta thật có duyên. Nếu lần sau còn có thông tin thế này, mong rằng anh lại cung cấp thông tin cho chúng tôi."
Đàm Sĩ Chương cười sảng khoái: "Không có gì, cửa hàng chúng tôi được tiếng thơm nhờ chương trình của anh thôi."
Tổ chuyên mục này là do Đàm Sĩ Chương mời đến. Đàm Sĩ Chương trước kia đứng đầu phòng Quan hệ công chúng, trong tay y có rất nhiều nguồn lực truyền thông, từ các kênh truyền thông truyền thống đến các nền tảng tự truyền thông. Đối với một sự kiện bất ngờ như hôm nay, chỉ cần tìm người tung tin, biến nó thành tin tức, tuy không phải là quảng cáo nhưng cũng tạo ra hình ảnh tích cực cho thương hiệu, không tận dụng thì quá lãng phí.
Cửa hàng vẫn mở cửa đến 10 giờ tối. Phùng Liễm Thần tháo găng tay, hai nhân viên bán hàng tắt đèn, chào tạm biệt anh. Khi đến lối vào trung tâm thương mại, anh quay lại thì thấy một bóng người đang ngồi trên băng ghế ngoài trời của một quán cà phê. Đó là Đàm Sĩ Chương.
Phùng Liễm Thần tiến lại gần. Đàm Sĩ Chương đang đợi anh: "Sao giờ này mới ra? Vất vả quá rồi."
Phùng Liễm Thần khách sáo đáp: "Không có gì, giờ tan ca bình thường mà." Những bảng hiệu neon phía trên nhấp nháy, nhuộm bộ vest đen của anh thành cầu vồng rực rỡ.
Nửa khuôn mặt Đàm Sĩ Chương ẩn trong bóng tối: "Thế này không phải đang thầm trách tôi sao?"
Phùng Liễm Thần cười nhạt: "Tất nhiên là không. Sếp Sĩ Chương có chuyện gì sao?"
Đàm Sĩ Chương đứng dậy nói: "Đừng khách sáo như vậy, tan làm rồi thì không phân biệt cấp trên cấp dưới, chúng ta đi ăn khuya đi."
Y đến tìm Phùng Liễm Thần tất nhiên không phải là ngẫu nhiên, hai người ngồi xuống một quán cháo gần đó. Quán này khá nhỏ, hơi cũ, nhưng đã tồn tại ở khu vực này được 20 năm. Đàm Sĩ Chương hỏi chủ quán vài món được gợi ý, chủ quán gọi cho họ một phần mì xào xì dầu và phở cuốn quẩy.
Trong lúc chờ đồ ăn, Đàm Sĩ Chương đưa tay ra: "Cho tôi xem kính lúp của cậu được không?"
Phùng Liễm Thần tất nhiên là vui lòng, lấy ra đưa cho y.
Đàm Sĩ Chương nghịch một lúc rồi nói: "Không tệ, tốt hơn của tôi, không bị méo hay biến màu. Mua ở đâu vậy?"
Phùng Liễm Thần trả lời: "Lúc trước đi công tác, hình như là ở một trung tâm thương mại bên Đức. Tôi không nhớ rõ nữa."
Đàm Sĩ Chương hỏi: "Vậy làm phiền cậu giúp tôi kiểm tra xem mẫu này bây giờ còn hàng không?"
Phùng Liễm Thần nói không thành vấn đề.
Hai người trò chuyện vui vẻ, có qua có lại, không hề có vẻ gì là từng mâu thuẫn.
Người phục vụ mang đồ ăn họ gọi đến, thêm hai phần cháo tôm hùm. Phùng Liễm Thần đứng cả ngày, nhìn mì xào bóng dầu loang loáng và phở cuốn quẩy cũng chẳng thấy ngon miệng, cháo thì vẫn có thể ăn một chút, có điều là hơi nóng bốc lên, làm anh hơi bỏng miệng.
Đàm Sĩ Chương đổi chủ đề: "Chắc hẳn cậu đã nghe nói, chuyện đại hội cổ đông của tập đoàn vào giữa tháng sau."
Phùng Liễm Thần đáp: "Tôi biết."
Đàm Sĩ Chương nhìn anh: "Nghe nói cậu có quan hệ tốt với mấy cổ đông lớn, họ rất tin tưởng cậu?"
Nghe vậy, Phùng Liễm Thần đặt ngón trỏ lên thái dương, nghiêng đầu liếc y, cười nhạt: "Chà, anh lại đang diễn trò gì đây? Đừng nói là đang muốn lôi kéo tôi nhé."
Hội đồng Quản trị tập đoàn Đàm Thị có 9 thành viên, quá nửa đã nghiêng về phía Đàm Hạo Dương, nên gã không cần lo lắng về số phiếu. Nhưng vì bản thân Đàm Nho cũng là thành viên Hội đồng Quản trị, nên sau khi ông mất, Hội đồng Quản trị hiện còn một ghế trống. Tám thành viên còn lại không thể trực tiếp bầu ra chủ tịch, mà trước đó phải triệu tập đại hội cổ đông để bầu bổ sung người đang khuyết trong số đại diện cổ đông. Tất nhiên, đại hội cổ đông không theo chế độ một người một phiếu, số phiếu bầu được xác định bởi số lượng cổ phiếu nắm giữ. Thành viên Hội đồng Quản trị sắp được đề cử rất có thể là người của Đàm Hạo Dương. Mọi bước đều đã hoàn tất, nghe chừng không dễ gì phá vỡ.
Đàm Sĩ Chương thẳng thắn, giọng y dần trầm xuống: "Vấn đề là, cậu có đồng ý không?"
Phùng Liễm Thần bật cười khẽ: "Cho dù tôi có đồng ý yêu cầu của anh, tôi cũng chỉ là kẻ thấp cổ bé họng, hoàn toàn không thể ảnh hưởng đến cục diện chung."
Đàm Sĩ Chương lẳng lặng nói: "Đó là điều mà tôi cần phải suy nghĩ."
Phùng Liễm Thần tháo kính xuống, lấy khăn lau cồn từ trong túi ra, xé gói rồi cẩn thận lau kính. Anh đeo lại kính: "Cho tôi chút thời gian để suy nghĩ?"
Đàm Sĩ Chương cầm đũa lên: "Đương nhiên." Y lại nói thêm đầy ẩn ý: "Nhân tiện, sau khi cậu rời đi, Vương Nham đã kiêm nhiệm chức trợ lý cao cấp, Đàm Hạo Dương bổ nhiệm cách đây một thời gian."
Ánh nhìn của Phùng Liễm Thần dừng lại trên mặt y.
Đàm Sĩ Chương không giấu giếm: "Thật ra, tôi cảm thấy rất đáng tiếc, vì xét về năng lực, gã rõ ràng kém hơn cậu rất nhiều, không thể so sánh được. Đàm Hạo Dương coi Vương Nham như người một nhà chỉ vì gã biết nịnh hót, bợ đỡ, biết chiều lòng chủ nhân. Như vậy có công bằng không?"
Phùng Liễm Thần cười: "Anh đang hứa sẽ cho tôi 'phục chức' đấy à?"
Đàm Sĩ Chương đáp: "Tôi có thể hứa cho cậu nhiều hơn thế."
Phùng Liễm Thần chỉ vào tấm phù hiệu cửa hàng trưởng vẫn đang đeo: "Vậy cái này có ý nghĩa gì?"
Đàm Sĩ Chương không nói gì, chỉ nhìn anh. Phùng Liễm Thần khẽ "ồ" lên một tiếng: "Thử thách khả năng phục tùng."
Lần này thì Đàm Sĩ Chương cười thành tiếng: "Không nói nữa, ăn thôi!"
Hai người ăn khuya xong, Đàm Sĩ Chương ngỏ ý đưa Phùng Liễm Thần về nhà, Phùng Liễm Thần không từ chối.
Đàm Sĩ Chương đứng dậy tính tiền rồi thò tay vào túi: "Ồ, đúng rồi, tôi đến đây để mang cho cậu một món đồ, không thể quên được."
Y rút ra một cái chìa khóa xe màu đen quen thuộc, giơ lên ​​trước mặt: "Hôm qua tôi thấy phòng Hành chính đang thống kê lại thông tin xe công ty, mới biết cậu đã trả lại chìa khóa. Tôi hỏi thật, cậu đang làm gì vậy?"
Phùng Liễm Thần vẫn mỉm cười, không hề nao núng: "Chỉ làm theo quy định thôi, không cần đãi ngộ đặc biệt."
Đàm Sĩ Chương nói: "Vậy nhất định là do cậu bị Đàm Hạo Dương thao túng đến mức ngốc nghếch luôn rồi. Cái thằng đó dám làm như vậy, chứ tôi không có mặt mũi nào mà làm theo. Quy định là một chuyện, quan hệ cá nhân lại là chuyện khác. Chiếc xe này là của cậu, cậu trả lại nó như thế này là đang tát vào mặt công ty hay đang tát vào mặt ông nội?"
Phùng Liễm Thần cong khóe môi, không từ chối nữa. Anh đưa tay ra, Đàm Sĩ Chương đích thân đặt chìa khóa trở lại lòng bàn tay anh. Các đốt ngón tay dài và thon, nằm trên mặt bàn nhờn bóng bẩn thỉu, trắng như một miếng ngọc bích mỡ cừu.
Đàm Sĩ Chương nhìn chằm chằm một lúc, Phùng Liễm Thần đã lấy lại chìa khóa xe. Y ngước mắt lên: "Đi thôi. Nhà cậu ở đâu?"
***
Phùng Liễm Thần dành một ngày cuối tuần quay lại tập đoàn để lấy chiếc Passat đó.
Lại sắp cuối tháng, sau khi kiểm tra sổ sách, cửa hàng Kim Phụng Tường trong trung tâm thương mại nộp báo cáo kết quả kinh doanh ấn tượng. Doanh số tăng đáng kể chủ yếu tập trung vào cuối tháng, vì vậy lý do cuối cùng có lẽ thật sự là nhờ tin tức về bà lão nọ. Chuyên mục dân sinh đến phỏng vấn họ vốn đã có sẵn lượng khán giả đông đảo, bản tin không chỉ được phát trên truyền hình mà còn được cắt thành đoạn ngắn đăng trên tài khoản thông tin chính thức. Thật trùng hợp, có người đã vào xác minh trong phần bình luận, kể rằng họ vừa đến cửa hàng này cách đây không lâu, đã gặp trực tiếp cửa hàng trưởng, thái độ phục vụ ở đây thực sự tuyệt vời. Ngay cả khi gặp những khách hàng chỉ ghé qua chứ không mua hàng hoặc thậm chí là càn quấy vô lý, họ vẫn chào đón bằng nụ cười lịch sự. Nếu đang tìm kiếm trang sức vàng thì đây là cửa hàng rất đáng để ghé thăm.
Đàm Sĩ Chương còn gọi điện chúc mừng, giọng điệu như đùa: "Trợ lý Phùng, tất cả là nhờ có cậu đấy."
Phùng Liễm Thần dở khóc dở cười: "Sếp Sĩ Chương quá khen."
Đàm Sĩ Chương hỏi: "Cậu suy nghĩ đến đâu rồi?"
Phùng Liễm Thần nói: "Chỉ cần anh chịu chấp nhận, tôi có thể không giúp được nhiều, cũng không tùy tiện đứng về phe nào cả."
Trong lúc nói chuyện, anh đang ở trên sân thượng trung tâm thương mại, ngồi trên bậc thềm kính nhìn xuống, tầm nhìn bao quát cả nửa thành phố.
Ở đầu dây bên kia, Đàm Sĩ Chương có lẽ khẽ cười: "Vậy thì tốt quá, tôi cũng nghĩ vậy."
Y nói: "Trở thành đồng minh chỉ đơn giản là có chung lợi ích, không nhất thiết phải là bạn bè. Khi lợi ích xung đột thì đường ai nấy đi, một mối quan hệ quá chặt chẽ có thể trở thành gánh nặng. Cậu thấy đấy, ở một số khía cạnh, ý tưởng của chúng ta khá tương đồng. Nếu đồng ý thành lập liên minh, vậy cứ quay lại bên tôi."