84. Đồng Hành Bất Đắc Dĩ

Bề Tôi Đắc Lực - Hoàng Đồng Tả Luân thuộc thể loại Linh Dị, chương 84 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đàm Hạo Dương tỏ vẻ thành khẩn một cách thản nhiên: "Tôi đặc biệt xin đi cùng để mở rộng tầm nhìn đấy. Trước đây tôi đã bỏ qua tầm quan trọng của việc thu mua nguyên liệu thô, mãi đến một hai năm trở lại đây khi tự mình điều hành Chìa Khóa Ánh Sao, mới nhận ra khoảng trống kiến thức này cần được bổ sung. Vì vậy, tôi sẽ đi cùng mọi người để học hỏi và quan sát nhiều hơn, sếp Phùng, mọi người cứ tự nhiên, đừng bận tâm đến tôi. Cứ coi tôi như một người học việc, có gì xin đừng ngần ngại chỉ bảo."
Đã nói đến nước này, ai còn dám gạt vị hoàng thân quốc thích này ra khỏi danh sách?
Phùng Liễm Thần nhìn quanh cả nhóm, chỉ có vài người đi công tác có mặt tại điểm hẹn, phòng Hành chính không đến nên không có ai để hỏi thêm. Anh cũng biết đoàn khảo sát quả thực đã sắp xếp một suất "mở rộng tầm nhìn" cho Hoàng Nhuế. Nhưng không may, hai ngày trước cô ấy phải nhập viện vì viêm ruột thừa cấp tính. Thế là Đàm Hạo Dương đã nhanh chóng chen chân vào vị trí đó.
Tài xế đã mở cửa xe chờ sẵn, vì vậy, Phùng Liễm Thần chỉ gật đầu: "Sếp Hạo Dương khách sáo quá, chúng ta cùng học hỏi lẫn nhau mà."
Đàm Hạo Dương cười đáp: "Tôi hứa sẽ không gây phiền phức cho mọi người đâu."
Ngoài tài xế, trên xe còn có năm thành viên khác. Trên đường ra sân bay, Phùng Liễm Thần đã lập một nhóm chat. Không tính anh và Đàm Hạo Dương, những người cùng đi Úc còn có sếp Tôn phụ trách trung tâm Quản lý vật liệu, trưởng phòng Thiết kế Lâm Thi Như, cùng một cậu thanh niên cao lớn, vạm vỡ từ ban Thư ký, phụ trách sắp xếp hành trình cho mọi người. Cậu ta còn đùa rằng có thể kiêm luôn vai trò vệ sĩ.
"Đến Úc rồi, chúng ta có thực sự phải đánh nhau với chuột túi không?" Lâm Thi Như tò mò hỏi.
"Tôi chưa đến đó bao giờ." Phùng Liễm Thần nói: "Nhưng Tiểu Ngô đã nói thế thì cứ để cậu ấy đi."
Tiểu Ngô của ban Thư ký xắn tay áo khoe bắp tay. Tính cách cậu ta hài hước, khiến mọi người trong xe đều bật cười.
Phùng Liễm Thần vừa quay đầu lại thì bắt gặp ánh mắt đầy ẩn ý của Đàm Hạo Dương ngồi ở ghế sau. Đàm Hạo Dương nhìn anh, rồi thân thiện tham gia vào đề tài. Phùng Liễm Thần lại không nói nữa, anh ngả lưng vào ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Đến sân bay, đoàn của họ gặp đoàn của tập đoàn Hồng Hải ở sảnh.
Hồng Hải cũng cử năm thành viên. Thư ký cấp cao của họ đã gửi lịch trình sau khi hạ cánh cho mọi người. Đây là phiên bản cuối cùng đã được xác nhận, nhưng thực ra trước đó họ đã trao đổi nhiều lần qua email, mọi thông tin cần thiết đều đã được giải thích rõ ràng.
Khi còn cách một khoảng xa, Phùng Liễm Thần đã nhìn thấy người quen cũ Andy trong đoàn. Lâu ngày không gặp, Andy đã thay đổi diện mạo mới, với mái tóc tết bện thừng, vẫn nổi bật nhất giữa đám đông. Các thành viên của hai đoàn khảo sát bắt tay chào hỏi nhau. Hắn cũng ở trong số đó, khi chào Đàm Hạo Dương còn mắt đi mày lại.
Hai người này trở nên thân thiết từ khi nào? Phùng Liễm Thần hơi hoài nghi. Nhưng điều kỳ lạ hơn nữa là Andy, người trước đây không thèm để ý đến anh, nay lại đột nhiên tỏ ra thân thiện hơn rất nhiều.
Trong lúc kiểm tra an ninh, thẻ lên máy bay của Phùng Liễm Thần rơi xuống đất. Anh chưa kịp cúi xuống nhặt thì đã có hai người khác cũng cúi xuống cùng lúc. Đàm Hạo Dương không nhanh tay bằng Andy, người này đã chủ động nhặt và đưa thẻ lên máy bay cho Phùng Liễm Thần, rồi cười với anh: "No worries."
Lời "cảm ơn" của Phùng Liễm Thần vẫn còn mắc kẹt ở cổ họng, anh chỉ đành nuốt xuống rồi gật đầu.
Trong đoàn khảo sát, chỉ có mình Lâm Thi Như phát hiện ra điều gì đó. Tuy không hỏi nhưng trên mặt vẫn hiện rõ vẻ tò mò.
Phùng Liễm Thần tranh thủ lúc trước khi lên máy bay, anh nhắn tin cho Đàm Sĩ Chương để giải thích tình hình, nhưng đối phương vẫn chưa trả lời.
Loa bắt đầu thông báo mời khách lên máy bay, chiếc máy bay cất cánh, hướng đến bán cầu bên kia.
*
Tiêu chuẩn đi công tác của tập đoàn có phân cấp. Những người từ cấp tổng giám đốc trở lên được vé hạng thương gia, còn những người khác đi vé hạng phổ thông. Xét về điều kiện, tất nhiên hạng thương gia thoải mái hơn gấp trăm lần. Tuy nhiên, khi Phùng Liễm Thần tháo dây an toàn, anh cứ cảm thấy có ánh mắt lén lút dán chặt lên người mình.
Phía sau anh là Đàm Hạo Dương. Phùng Liễm Thần quay đầu lại, thấy gã đeo bịt mắt, đã nằm xuống giả vờ như không có chuyện gì xảy ra. Tiếp đến, ở chéo đằng trước của anh là Andy. Cái đầu với mái tóc bện thừng đang đeo tai nghe, vừa nghe nhạc vừa lắc lư theo điệu nhạc. Hắn quay đầu lại chạm mắt với Phùng Liễm Thần, đưa ra một miếng kẹo cao su, hỏi: "Muốn ăn không?"
Phùng Liễm Thần lịch sự từ chối. Cảm thấy không thoải mái khi ở chung khoang với hai người này, một lúc sau, anh đứng dậy đi về phía sau.
Sau khi tìm thấy Lâm Thi Như, Phùng Liễm Thần dặn dò cô vài điều, rồi hỏi: "Cô có muốn ngồi hạng thương gia không?"
Lâm Thi Như cười lớn: "Tạm thời chưa có điều kiện đó."
Phùng Liễm Thần nói: "Tôi đổi chỗ cho cô, cô cứ ngồi chỗ của tôi là được."
Lâm Thi Như cười: "Anh chắc chứ?"
Phùng Liễm Thần quả quyết: "Đi đi, cho cô cơ hội hưởng thụ, ở đằng trước được gọi món tùy thích, cô có thể nếm thử món bít tết."
Lâm Thi Như cung kính không bằng tuân lệnh, hỏi số ghế rồi đi lên.
Thấy người trở về biến thành trưởng phòng Lâm đang hào hứng thấy rõ, Đàm Hạo Dương mới kéo miếng bịt mắt che hờ lại.
Dưới khoang phổ thông, Phùng Liễm Thần mở máy tính bảng, tròng kính phản chiếu một mảng dày đặc chữ viết và hình ảnh. Anh chưa từng đến khu mỏ của Úc, nhưng Đàm Sĩ Chương có kinh nghiệm phong phú. Trước chuyến đi, y thậm chí còn lục lại những sổ sách và bản ghi chú cũ của mình, rồi scan gửi cho Phùng Liễm Thần.
Bởi vì hầu hết là những dòng ghi chú ngẫu hứng trên đường đi. Những tài liệu này rất tùy tiện, thậm chí là phóng túng, chủ nhân nghĩ gì thì viết nấy. Chẳng qua là Phùng Liễm Thần đã quen với cách viết của Đàm Sĩ Chương, nhiều đoạn tưởng chừng khó hiểu mà anh vẫn có thể nắm bắt được đại ý.
Trên một trang nọ, Đàm Sĩ Chương vẽ sơ đồ một phần cắt gọt có hình dạng cái gối, bên cạnh có nhiều dấu chấm hỏi, không có bất kỳ ghi chú nào khác. Phùng Liễm Thần ngay lập tức nhớ đến viên kim cương hồng mà y từng bỏ lỡ, đến nay vẫn còn tiếc nuối.
Chuyến khảo sát của họ lần này là đến Tây Úc, nơi đây có vùng đất vàng nổi tiếng của Úc, cũng là nơi tập trung nhiều mỏ kim cương, đặc biệt là mỏ Argyle nổi tiếng, nơi đã sản sinh ra "kỳ quan màu hồng". Tất nhiên, đoàn khảo sát sẽ không đến Argyle nữa, mỏ đã cạn kiệt, giá kim cương hồng khai thác từ đó đã bị đẩy lên ngày càng cao.
Khi từ sân bay về đến khách sạn đặt trước thì trời đã khuya. Đoàn khảo sát làm thủ tục nhận phòng ở quầy lễ tân. Kiệt sức vì chuyến đi dài cộng thêm lệch múi giờ, mọi người đều quá mệt mỏi, không thể mở mắt nổi. Vì vậy, sau khi nhận được thẻ phòng, ai nấy đều lập tức về phòng để sắp xếp và nghỉ ngơi.
Phùng Liễm Thần ở một mình trong phòng suite. Đặt hành lý xuống, anh lấy điện thoại ra xem tin nhắn của Đàm Sĩ Chương. Trên máy bay anh đã bật chế độ máy bay, sau khi hạ cánh lại còn phải lo lên xe, giờ đây anh mới có thời gian trả lời. Giờ ở Úc nhanh hơn Trung Quốc ba tiếng. Có vẻ như y cũng canh thời gian đợi sẵn, cuộc gọi video hiện lên ngay lập tức: "Thế nào rồi, thích nghi tốt chứ?"
"Cũng tạm ổn, lúc hạ cánh là mùa hè, phong cảnh cũng khá mới mẻ, không thấy khó chịu gì cả."
"Vậy thì tốt."
"Vậy là không có ai báo trước cho anh biết Đàm Hạo Dương sẽ đi cùng chuyến này sao?"
"Nghe em nói thế cứ như anh là kẻ vô dụng ấy." Đàm Sĩ Chương nói, tay chống cằm nhìn anh ở đầu dây bên kia: "Đúng là không có thật."
Ngay cả Đàm Nguyệt Tiên cũng không hề hay biết. Dù sao cũng là người lớn rồi, ai mà rảnh rỗi để mắt đến gã mọi lúc mọi nơi?
Lần này đúng là do Đàm Hạo Dương tự ý hành động. Thay vì đi đúng quy trình phê duyệt chính thức, gã chạy thẳng đến phòng Hành chính, nói với người phụ trách đặt vé rằng nếu Hoàng Nhuế nằm viện không thể đi được, vậy thì cứ chuyển vé máy bay vốn dành cho cô ấy sang tên gã, bảo là đã trao đổi trước rồi.
Người của phòng Hành chính thì ôm tâm lý "lãnh đạo cấp cao cần gì phải lừa gạt kẻ nhỏ bé như mình", nên không nghĩ nhiều, cũng chẳng hỏi lại xem gã đã trao đổi trước với ai. Cứ thế đồng ý làm theo, rồi sau đó cũng không báo cáo lại với cấp trên, có lẽ vì sợ bị cho là mách lẻo.
Phùng Liễm Thần còn chẳng thấy ngạc nhiên. Trong thời gian hướng dẫn Đàm Hạo Dương, anh đã biết gã là người như thế nào. Đây không phải lần đầu gã làm chuyện như vậy.
"Trước đây muốn can thiệp vào bất kỳ dự án nào của công ty, cậu ta cũng toàn làm theo kiểu "tiền trảm hậu tấu" như vậy. Xét cho cùng thì là do cố chủ tịch Đàm nuông chiều mà ra. Cố chủ tịch nghĩ rằng cậu ta chịu khó học hỏi là tốt, nên cứ mặc nhiên cho phép. Thấy chưa... cuối cùng thì chiều mãi thành hư."
"Em nói đúng, đó là nhược điểm của doanh nghiệp gia đình, có quá nhiều quyền lực ngầm, buộc nhân viên phải phục tùng trái với quy trình."
Phùng Liễm Thần nằm trên sô pha, gối đầu vào cánh tay, nhìn y: "Theo em, lần này anh không nên để mặc phòng Hành chính nữa, đừng chỉ hỏi một câu qua loa rồi coi như xong, hay là nhân cơ hội này giết gà dọa khỉ luôn đi, quy định quản lý đi công tác đã quá rõ ràng mà cứ không tuân thủ."
Đàm Sĩ Chương đồng ý, rồi nhìn anh: "Tình hình bên em thế nào rồi? Còn muốn nói gì nữa không?"
Phùng Liễm Thần ngáp dài mệt mỏi: "Chỉ thế thôi... còn có thể có gì nữa chứ? Bên anh bây giờ là mấy giờ rồi? Em chuẩn bị đi ngủ đây."
Anh buồn ngủ lắm rồi, mí mắt sụp xuống, còn chưa kịp nói xong thì điện thoại đã úp sấp trên ngực, hơi thở trở nên đều đặn, sau đó anh chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Nhiều năm qua, Phùng Liễm Thần đã quen đi công tác khắp nơi, không có tật xấu lạ giường, thích nghi cực kỳ tốt. Anh có thể nằm luôn trên sô pha ngủ thiếp đi, giữa chừng tháo kính rồi lên giường lúc nào cũng không hay biết.
Phải đến sáng hôm sau, khi đang đánh răng, anh mới phát hiện Đàm Sĩ Chương lại nhắn thêm một tin nữa: "Nếu thuận tiện thì nhớ đừng "cắm sừng" tôi đấy."
Hôm qua đã nói gì nhỉ... Câu này là sao vậy?
Nhổ nước súc miệng ra, Phùng Liễm Thần đáp: "Yên tâm, công tác phải đặt hiệu quả lên hàng đầu, làm gì có thời gian mà gian díu mập mờ đâu."
*
Thành thật mà nói, kế hoạch của tập đoàn Hồng Hải không thực sự hiệu quả, thậm chí còn tạo cảm giác quá thoải mái. Người của đoàn khảo sát còn chưa có mặt đầy đủ, họ nói sáng mai vẫn còn một giám đốc điều hành cấp cao của tập đoàn sẽ đến.
Mọi người ăn xong ở nhà hàng của khách sạn thì mở một cuộc họp ngắn. Những người không có việc gì thì chỉ biết đi dạo loanh quanh, quả thật rất giống một chuyến nghỉ dưỡng.
Phùng Liễm Thần đang ngồi ở bàn làm việc viết đề cương dự án, chuẩn bị gửi về trụ sở chính thì nghe thấy tiếng gõ cửa. Mở cửa ra, Đàm Hạo Dương đang đút tay vào túi đứng trước cửa. Anh mím môi, nhưng chưa kịp nói gì, một cái đầu khác đã ló ra từ phía sau Đàm Hạo Dương. Không ai khác chính là Andy. Hắn tỏ vẻ thân mật mời Phùng Liễm Thần cùng đi uống rượu. Xem ra hai người này đang có kế hoạch đi chơi riêng.
Không biết vì lý do gì, Phùng Liễm Thần nhớ lại đã từng thấy Andy liên tục gửi tin nhắn cho Đàm Sĩ Chương vào lúc đêm khuya. Phùng Liễm Thần không có thói quen coi tất cả mọi người là tình địch. Tình yêu là chuyện của hai người, nếu không hợp nhau, anh có thể dứt khoát ra đi hơn bất kỳ ai. Nhưng lúc này Đàm Sĩ Chương không có ở đây, đối phương lại tìm đến "dụ dỗ" anh, khiến cho cảm giác hoài nghi mơ hồ kia lại dâng lên.
Đàm Hạo Dương liếc nhìn bàn làm việc của anh: "Hiếm khi có dịp đến đây, sao không đi dạo một chút?"
Phùng Liễm Thần nghiêng người, ý nói mình đang bận việc: "E rằng không tiện lắm."
Andy xen vào: "Thôi nào, đừng nhàm chán thế chứ, anh thích lãng phí cuộc đời ngắn ngủi của mình trên đống giấy A4 à?"
Phùng Liễm Thần mỉm cười nhẹ, tỏ ý xin lỗi: "Hiện tại tôi chỉ có thể làm một nhân viên văn phòng nhàm chán như vậy. Bỏ đi quá lâu, khi trở về chắc chắn sẽ có rất nhiều việc tồn đọng, hơn nữa tôi còn có chút việc gấp cần giải quyết. Sau chuyến này về nước, hy vọng sẽ có cơ hội mời cậu ăn một bữa."
Thấy không thể thuyết phục được, Andy nhún vai bất lực: "Thật đáng tiếc, nhưng đành phải tôn trọng lựa chọn của anh vậy."
Nói xong, hắn quay lại nhìn Đàm Hạo Dương, nhướng mày. Đàm Hạo Dương liếc nhìn Andy, chưa kịp tìm cớ nói thêm thì điện thoại trong phòng đã reo. Đúng lúc có sẵn một lý do, Phùng Liễm Thần nói xin phép, rồi đóng cửa tiễn khách.
Đàm Hạo Dương không muốn bỏ cuộc, mắt dán chặt vào cánh cửa đã đóng.
Andy đứng bên cạnh cũng nhìn ra tâm trạng của gã, không chút do dự cười khẩy, bước nhanh hơn, đi ngang qua gã: "Dù anh không theo đuổi được cũng đừng quên những gì chúng ta đã thỏa thuận đấy."
Đàm Hạo Dương nhìn theo bóng dáng hắn, sắc mặt hơi tối lại, miệng lẩm bẩm "mộng tưởng hão huyền", không rõ đang ám chỉ ai.