Sự tính toán của Hứa Kiệt

Bến Bờ - Duy Tửu

Sự tính toán của Hứa Kiệt

Bến Bờ - Duy Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tối hôm đó, Hứa Kiệt thật sự đã muốn để Hứa Trường Sinh chết, nhưng không hiểu vì sao, vào khoảnh khắc ấy cô lại không ra tay.
Cô thông minh hơn Hứa Lan, chẳng cần Thiệu Dũng phải giải thích nhiều, cô lập tức hiểu rằng đây là một cơ hội làm giàu có một không hai.
Số phận vốn dĩ chẳng mấy khi cho con người cơ hội.
Cũng giống như nhiều năm sau, vào buổi sáng Trần Diên xuất hiện trước cửa khách sạn cầu hôn cô, Lục Nghê cũng biết đó là cơ hội duy nhất để mình thay đổi thân phận, cho dù có phải nuốt kim cũng phải nuốt xuống, vì sẽ chẳng có lần thứ hai.
Cô rời khỏi phòng bệnh, đi ra hành lang.
Hứa Lan ngồi xổm dưới đất, run rẩy ôm chặt đầu gối. Cô ấy kinh hãi tột độ, hoảng hốt ngẩng lên nhìn Hứa Kiệt. Hứa Kiệt chỉ cúi đầu nhìn đôi giày của mình, hết lần này đến lần khác sờ vào vết chai trên ngón giữa bàn tay phải, vết chai do cô viết bài suốt bao năm mà thành. Vài sợi tóc rủ xuống che khuất một phần gương mặt cô.
Hứa Lan nhìn thấy hai bên hàm cô cắn chặt, không mang theo chút cảm xúc nào, như thể cô đã trở thành một kẻ giết người.
Hơn tám giờ tối, Hứa Trúc đến, cùng với chồng mình.
Hứa Trúc đã mang thai tám tháng. Vừa sinh đứa đầu chưa được bao lâu, cô đã lại mang thai đứa thứ hai, bước đi lảo đảo, mắt cá chân sưng đến mức không thể mang giày bình thường, chỉ có thể đi đôi giày vải mềm.
“Tiểu Kiệt sao lại đến đây? Ăn cơm chưa?”
Hứa Kiệt nói là vẫn chưa ăn.
Hứa Trúc lấy hai mươi tệ, bảo Hứa Kiệt xuống lầu ăn gì đó. Hứa Kiệt nhận tiền, ngoan ngoãn gật đầu. Khi đi đến cửa cầu thang, cô gặp chồng của Hứa Trúc.
Hứa Kiệt chào anh rể một tiếng, nhưng đối phương không đáp lại, không biết là không nghe thấy, hay là cố tình không để ý.
Cô ăn một bát hoành thánh trộn giá năm tệ ở quán nhỏ trước cổng bệnh viện, ngay cả trứng kho cũng không dám gọi, rồi cuộn chặt số tiền còn lại trong tay quay trở lại phòng bệnh.
Vừa lên lầu đã nghe thấy tiếng cãi vã.
Tài khoản của Hứa Trường Sinh đã cạn sạch tiền, bệnh viện thúc giục đóng viện phí. Hứa Lan nói mình không có tiền, Hứa Trúc thì muốn bỏ tiền ra. Chồng của Hứa Trúc không chịu nổi nữa: “Rốt cuộc đến bao giờ mới kết thúc? Ngay cả tiền sữa cho con cũng không còn, cái nhà này còn có thể sống yên ổn được nữa không?”
Từ lúc Hứa Trường Sinh nhập viện đến giờ, phần lớn chi phí y tế đều do Hứa Trúc chi trả, Hứa Mai cũng góp một phần. Đứa út còn đang đi học thì đành chịu, nhưng tại sao đứa con thứ ba lại không chịu bỏ tiền?
Chồng của Hứa Trúc cảm thấy bất công, và quả thật anh ta có lý do chính đáng để cảm thấy như vậy, bởi vì hiện thực đúng là thế.
Hứa Lan im lặng, lẳng lặng nghe chồng của Hứa Trúc giọng điệu chua chát, mỉa mai. Chỉ có Hứa Trúc là cãi lại anh ta: “Ba tôi nằm ở đây, chẳng lẽ anh bảo tôi mặc kệ? Nếu ông ấy chết trong bệnh viện, tôi làm con gái sẽ phải xuống mười tám tầng địa ngục!”
Chồng của Hứa Trúc gào lên: “Nhà chúng ta đâu phải nhà giàu. Cũng chẳng có tiền của dư dật. Đứa con trong bụng em sắp sinh rồi, còn có hai đứa nhỏ phải nuôi.”
Gân xanh trên thái dương anh ta nổi lên, mắt trợn trừng như muốn lồi ra. Hứa Kiệt cảm thấy chỉ giây lát nữa thôi, có lẽ anh ta sẽ chết ngay tại chỗ vì vỡ mạch máu.
“Trước là nuôi em gái em, giờ lại phải lấp cái hố tiền này cho ba em. Cả nhà chúng ta phải làm trâu làm ngựa cho nhà họ Hứa à?!”
Hứa Trúc cũng gào lên trong cơn cuồng loạn: “Dù có phải bán hết nhà cửa, nồi niêu xoong chảo tôi cũng phải để ba tôi sống. Nếu anh không chịu nổi thì ly hôn đi. Ai dám mở miệng bảo tôi bỏ ba tôi, tôi với người đó đoạn tuyệt quan hệ cả đời.”
Hứa Kiệt rời khỏi bệnh viện.
Cô đeo ba lô, bước đi trên con đường đất gồ ghề. Đế giày mỏng, nền đất cứng nhắc, mỗi một bước gót chân đều đau buốt. Trời tối đen, ánh trăng trải dài, đổ bóng cô lạnh lẽo, trống trải xuống mặt đất.
Hứa Trúc từng là vị cứu tinh trong những ngày cô cô độc, không nơi nương tựa, là người mẹ toàn năng, người có thể chống đỡ cả bầu trời cho cô.
Vậy vị thần đó sẽ vì điều gì mà sụp đổ?
Là vì cuộc sống khổ sở này sao?
*
Hứa Lan chờ mấy ngày liền, vẫn không thấy bệnh viện có động thái nào. Hứa Trường Sinh vẫn dựa vào máy móc mà sống, khó khăn nhưng ổn định.
Cô ta không dám tự mình ra tay, nên đến trường tìm Hứa Kiệt. Giáo viên nói Hứa Kiệt đã mấy ngày không đến lớp, vì không thể liên lạc được với phụ huynh: “Tôi cũng đang định hỏi các em xem, con bé này còn muốn đi học nữa hay không?”
Hứa Kiệt học ở trường chuyên của huyện, đã lên lớp mười hai, thành tích không quá tệ nhưng cũng chẳng quá xuất sắc, nhưng rất ổn định. Dù không thi được vào những trường top toàn quốc, thì vẫn có thể cố gắng thêm một chút để vào được một trường có tiếng tăm, mang lại thành tích cho trường.
Hứa Lan không tìm được Hứa Kiệt, giống như con ruồi mất đầu. Bên kia, gia đình của chị cả và chị hai vì chuyện tiền bạc mà cãi vã ầm ĩ, tan nát nhà cửa, còn phía bên gây tai nạn thì trốn biệt tăm, né tránh, không chịu xuất hiện.
Cuối cùng, cô ta tìm thấy Hứa Kiệt ở một tiệm net, lập tức ra vẻ chị gái: “Giỏi lắm đấy Hứa Kiệt, nhà thì loạn như một nồi cháo, mà mày còn có tâm trạng ngồi đây chơi mạng.”
Khóe miệng Hứa Kiệt vẫn mím chặt. Cô lướt chuột, nhìn những dòng chữ và hình ảnh trên màn hình máy tính.
Hình như là vài tin tức gì đó. Hứa Lan hỏi cô: “Chuyện đó… mày vẫn chưa quyết định làm ư?”
Hứa Kiệt nói: “Nếu chị gấp thì chị đi làm đi.”
Hứa Lan từng tự an ủi mình: đây là một việc thiện, để ba cô ấy thoát khỏi đau đớn. Nhưng nói thẳng ra thì, đó cũng là hành vi đại nghịch bất đạo, bất hiếu. Cô ta sợ xuống địa ngục.
“Mày đang làm cái gì vậy, mấy ngày nay chẳng thấy mày có chút tin tức nào.”
Hứa Kiệt đưa ngón trỏ chỉ vào màn hình, bảo cô ta tự xem. Hứa Lan nhìn mà không hiểu, liền hỏi: “Đây lại là thứ quái quỷ gì?”
Hứa Kiệt lập tức lạnh mặt.
Tuy Hứa Lan là chị, nhưng cô ta lại có phần e ngại Hứa Kiệt, chỉ cần Hứa Kiệt hơi tỏ vẻ không vui là cô ta đã sợ.
Hai chị em tuổi thật chỉ hơn kém nhau hai tuổi, nhưng Hứa Trường Sinh khiến hộ khẩu của họ bị “treo” suốt mấy năm, mãi đến khi sắp đến tuổi đi học mới chịu bỏ tiền ra làm hộ khẩu. Để tiết kiệm chi phí, ông ta khai thành một cặp song sinh.
Hứa Lan và Hứa Kiệt có cùng tuổi, học cùng một trường, cùng khối nhưng khác lớp, cứ thế mà lớn lên một cách mơ hồ. Trước đây, mỗi khi Hứa Lan gặp bài tập không biết làm, cô ta sẽ chạy đi hỏi Hứa Kiệt. Hứa Kiệt giảng một lần, hai lần, đến lần thứ ba mà cô ta vẫn không hiểu, Hứa Kiệt sẽ cau mặt lại, còn Hứa Lan thì vội vã giả vờ như mình đã hiểu rồi.
Mãi đến khi Hứa Lan ra ngoài kiếm tiền, thỉnh thoảng ném cho Hứa Kiệt ít tiền tiêu vặt, vị thế của cô ta mới được cải thiện.
“Rốt cuộc ý mày là gì?”
Hứa Kiệt nói, cho dù bồi thường một triệu thì vẫn còn quá ít. Trả xong tiền đã vay, bốn chị em chia ra cũng chẳng được bao nhiêu. Cô phải nghĩ cách lấy được nhiều tiền hơn.
Hứa Kiệt nói: “Đã làm thì tại sao không làm cho triệt để hơn?”
Hứa Lan không ngờ Hứa Kiệt còn tham hơn cả Thiệu Dũng.
“Một triệu còn ít sao? Cả đời mày đã từng thấy nhiều tiền như vậy chưa?”
Mấy ngày nay, Hứa Kiệt vẫn luôn nghiên cứu các vụ tai nạn gây thương vong từng được đưa tin trên báo chí: làm thế nào để biến chúng thành một sự kiện xã hội. Cô không chỉ muốn khoản bồi thường kinh tế theo quy định của pháp luật, đó chỉ là mức tối thiểu. Cô còn muốn tiền hỗ trợ nhân đạo cho nạn nhân tử vong, và cả tiền quyên góp từ xã hội.
Cô nói với Hứa Lan: “Nếu chị đồng ý, thì gọi Thiệu Dũng đến để bàn bạc. Không đồng ý thì thôi, tôi đi tìm người khác.”
Thiệu Dũng có kinh nghiệm lăn lộn ngoài xã hội, quen biết đủ hạng người tam giáo cửu lưu*. Bên gây tai nạn là một ông chủ lớn họ Kim, cực kỳ giàu có, nhưng từ sau khi xảy ra chuyện của Hứa Trường Sinh, ông ta liền trốn biệt tăm, một xu cũng không muốn bỏ ra.
Vài ngày sau, Hứa Lan và Hứa Kiệt cùng nhau mặc đồng phục học sinh, giương cao biểu ngữ, quỳ trước cổng công trường. Xung quanh là người của Thiệu Dũng, đám đàn ông trẻ khỏe đến để tạo thế, gây ồn ào, cùng với các phóng viên lá cải chụp ảnh lia lịa. Cả con đường bị vây kín, không còn lối đi. Liên tục mấy ngày như vậy, náo động đến mức cảnh sát phải đến để giữ trật tự.
Lúc ấy, Tưởng Viên đang đi xe ngang qua con đường đó. Tài xế là người đầu tiên nhận ra bất thường, nói: “Phía trước hình như đang tụ tập gây náo loạn, chúng ta nên tránh đi thì hơn, lỡ bị thương thì phiền phức lắm.”
Ba của Tưởng Viên ngồi bên cạnh anh, khẽ thở dài một tiếng.
Tưởng Viên xuống xe, bước lại gần để xem tình hình, nhưng không lại quá gần. Tầm mắt xuyên qua đám đông chen chúc, chỉ một cái liếc mắt đã thấy người kia, không rõ là nam hay nữ, gầy trơ xương như con khỉ, quần áo rách rưới, tóc dài ngắn lởm chởm, bù xù, mặt bị nắng táp đến đen sạm pha đỏ hây hây.
Đôi mắt của cô ta rất to, cũng rất lanh lợi, ánh mắt hung hãn và dữ tợn, cảnh giác quét qua những kẻ khả nghi xung quanh.
Tưởng Viên không đoán ra được tuổi của cô ta, nhưng ấn tượng đầu tiên là: “Con nhóc xấu xa”.
Về sau cũng chứng minh phán đoán đó của anh không sai.