Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa
Chương 2: Anh đã nhìn đủ chưa?
Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đêm đã khuya, gió biển cũng dần trở nên buốt giá.
Bữa tiệc lại bắt đầu náo nhiệt, nhịp điệu âm nhạc dồn dập, như gõ thẳng vào lồng ngực người nghe.
Từ sau lần gặp phải trải nghiệm kinh hoàng đó, Nghê Tư Duẫn không còn tham dự bất kỳ buổi tiệc nào nữa. Giờ phút này, khi không khí sôi động đang lên đến đỉnh điểm, du thuyền càng rời xa bờ, cô bỗng cảm thấy trái tim mình như bị siết chặt bởi một nỗi hoang mang mơ hồ.
Cô cố gắng lấy lại bình tĩnh, quay người trở về phòng, định nghỉ sớm một chút.
Hành lang bên ngoài được chiếu sáng bởi ánh đèn vàng mờ ảo, bên ngoài lan can là biển đêm thăm thẳm, đen kịt và tĩnh lặng. Nhìn ra xa, lòng cô như bị cuốn vào một cơn ác mộng, rơi vào khoảng không lạnh lẽo.
Thu ánh mắt về, cô bước nhanh hơn về phía cầu thang.
Ngay khi vừa đến đầu cầu thang, một bóng đen lướt qua. Cô cố phớt lờ trái tim đang đập loạn trong lồng ngực, cắn răng tiến lên. Tự trấn an bản thân: Trên đời làm gì có ma quỷ, chỉ có bản thân mình tự dọa mình thôi.
Rõ ràng trong đầu đã nghĩ phải giả vờ như không thấy gì, cứ thế trở về phòng. Nhưng khi đến đúng chỗ bóng đen đó, cô lại không kìm được mà cúi xuống nhìn.
Nơi góc khuất ánh sáng, nếu hôm nay Nghê Tư Duẫn không cúi đầu, thì e rằng sinh linh bé nhỏ kia đã chẳng còn nhìn thấy ánh mặt trời nữa.
Phòng y tế.
Một bé trai nhỏ nằm yên lặng trên giường, gương mặt trắng bệch. Máy đo điện tâm đồ bên cạnh vẫn đều đặn phát ra tiếng “tít tít”. Cô y tá mang đến một cốc nước, nói rằng đã liên lạc được với người thân của bé.
Nghê Tư Duẫn khẽ gật đầu cảm ơn, định đứng dậy rời đi thì cửa phòng bật mở, một nam một nữ bước vào, vẻ mặt đều tràn đầy lo lắng.
Trong lúc cô còn đang ngơ ngác thì cô y tá đã nhanh chóng chào hỏi:
“Cậu Minh, Minh phu nhân, tình trạng của bé đã ổn định rồi ạ.”
Người phụ nữ mắt vẫn còn hoe đỏ, không nói một lời chạy đến bên giường con, tận mắt thấy con trai an toàn mới thở phào nhẹ nhõm. Nhìn dáng vẻ ấy, chắc hẳn là mẹ của đứa trẻ.
Còn người đàn ông bên cạnh, trong bộ vest chỉnh tề, sau khi nghe con đã an toàn cũng nhẹ lòng thấy rõ, nhưng ánh mắt nhìn Nghê Tư Duẫn lại không mấy thân thiện.
Nhị thiếu gia nhà họ Minh – chính là nhân vật chính của buổi tiệc tối nay.
Thì ra là anh ta.
Tập đoàn Minh thị của Thượng Hải danh tiếng lẫy lừng, hầu như lĩnh vực nào cũng có dấu chân của họ. Khó trách lần này Tạ Ấp Trì dù đi công tác xa vẫn nhất định nhờ cô thay mặt đến dự tiệc sinh nhật của Nhị thiếu gia, ai mà chẳng muốn kết thân với nhà họ Minh chứ?
Chỉ là… nhân vật chính của bữa tiệc đêm nay lại không hề xuất hiện, nào ngờ Nghê Tư Duẫn lại vô tình gặp được anh ta trong tình huống thế này.
Cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng kia, cô thản nhiên nhìn lại, thần thái điềm tĩnh, chẳng hề e ngại thân phận đối phương.
Cô y tá nhanh chóng giải thích:
“Nhị thiếu gia, may mà có cô Nghê đưa Tiểu Bảo đến kịp thời. Nếu chậm thêm chút nữa thì e là thiết bị y tế trên tàu cũng khó lòng cứu được.”
Câu nói vừa dứt, cả phòng chỉ còn tiếng “tích tích” của máy đo nhịp tim vang lên.
Nhị thiếu gia kia nhìn cô một lúc lâu, cuối cùng mới cố nặn ra một nụ cười:
“Cảm ơn cô gái xinh đẹp và tốt bụng này. Không biết tôi có thể biết tên cô không?”
Nghê Tư Duẫn khẽ nhíu mày, không trả lời. Thấy sắc mặt của người đàn ông khẽ biến đổi, cô y tá liền bước đến giải vây:
“Nhị thiếu gia, đây là cô Nghê Tư Duẫn, nghệ sĩ của TVB. Cô ấy không nói được tiếng phổ thông.”
Lý do này nghe hợp lý.
Minh Diệp còn định nói thêm gì đó thì người phụ nữ bên cạnh đã kéo anh ta lại, trừng mắt liếc anh ta một cái đầy vẻ khinh thường:
“Tôi đã nói rồi, đừng đưa Tiểu Bảo ra biển, rất dễ bị cảm mà cậu cứ cứng đầu mang nó đi chơi lung tung. Nếu không nhờ cô Nghê cứu nó kịp cậu tính ăn nói thế nào với anh trai cậu? Cậu còn dám ra vẻ nữa, đây là định ăn tươi nuốt sống người ta sao?”
“Em sai rồi chị dâu, là lỗi của em, chị đừng tức giận nữa.”
Vừa bị mắng xong, Minh Diệp lập tức ngoan ngoãn, chẳng còn chút dáng vẻ bệ vệ lúc nãy.
Chu Uyển Trúc khẽ thở dài rồi quay sang Nghê Tư Duẫn, mỉm cười dịu dàng, đúng phong thái của một quý bà:
“Hôm nay thật sự rất cảm ơn cô…”
Chỉ nói được nửa câu, cô chợt nghẹn lời.
Sau vài giây suy nghĩ, cô quay sang bảo y tá:
“Tôi không biết nói tiếng Quảng, phiền cô thay tôi chuyển lời tới cô Nghê, rất cảm ơn cô ấy đã cứu mạng Tiểu Bảo. Nếu có bất kỳ yêu cầu nào, cô ấy cứ nói với chúng tôi.”
Từ khi Chu Uyển Trúc nói chuyện, khóe môi Nghê Tư Duẫn luôn giữ một nụ cười lịch sự.
Sau khi y tá phiên dịch xong, cô nhẹ nhàng dùng tiếng Quảng nói:
“Có thể xin một tấm danh thiếp của phu nhân không?”
Chu Uyển Trúc rất hào sảng, đừng nói là danh thiếp, lúc này đối phương có đưa ra yêu cầu gì đi nữa, cô cũng sẽ đồng ý không do dự.
Du thuyền chỉ quay về vào rạng sáng hôm sau.
Rời khỏi phòng y tế, Nghê Tư Duẫn trở về phòng nghỉ.
Không biết trong đầu đang nghĩ gì, cô khẽ nhướng mày nhìn số phòng — 301, đúng là con số đã ghi nhớ trong đầu.
Cửa phòng khép hờ. Cô không suy nghĩ nhiều, liền đẩy cửa bước vào.
Đến khi ánh mắt chạm trúng người đàn ông trong phòng, tim cô như ngừng đập.
Trên chiếc ghế sofa đơn đối diện cửa, một người đàn ông với đường nét gương mặt tuấn tú mặc áo choàng tắm, ngực trần lộ ra một cách lười nhác, lấp ló cơ bắp rắn chắc. Mái tóc còn ướt, rủ xuống trán, trông như vừa tắm xong. Hai chân duỗi dài, ngồi với dáng vẻ buông lơi nhưng kiêu ngạo, tỏa ra khí chất vương giả trời sinh.
Trên tấm thảm trước sofa, một người phụ nữ đang quỳ gối bên chân anh ta, bờ vai trần lộ ra, dáng vẻ nũng nịu, ngoan ngoãn.
Không khí ám muội trong phòng lập tức bị phá vỡ bởi sự xuất hiện đột ngột này.
Cùng lúc Nghê Tư Duẫn đẩy cửa, người phụ nữ giật mình quay phắt lại, ngã xuống đất.
Cô nhận ra ngay – là ngôi sao đang nổi gần đây Thẩm Giai Lị.
Người đã từng nhiều lần cạnh tranh giải “Nữ phụ xuất sắc nhất” với cô, nhưng luôn thất bại, sau đó còn bỏ tiền thuê truyền thông để bôi nhọ cô.
“Nhìn đủ chưa?”
Giọng người đàn ông vang lên, phá vỡ không khí gượng gạo này.
Nghê Tư Duẫn nhanh chóng cúi đầu, nói một câu:
“Xin lỗi, tôi vào nhầm phòng.”
Sau đó không nói thêm lời nào, cô khép cửa lại, sải bước rời đi.
Mãi đến khi rút thẻ phòng ra, cô mới chợt bừng tỉnh — phòng cô là 310.
Chết thật.
Cánh cửa vừa bị Nghê Tư Duẫn đóng lại, hai phút sau lại bị đẩy ra lần nữa.
Trợ lý đặc biệt Tần Duệ hớt hải chạy vội vào, vừa nhìn rõ tình hình bên trong, liền bình tĩnh bước đến bên người phụ nữ vẫn còn mềm nhũn trên thảm.
“Cô Thẩm, Tiên sinh cần nghỉ ngơi rồi, mời cô rời đi thôi.”
Sắc mặt Thẩm Giai Lị tái xanh, không cam lòng nhìn theo bóng lưng người đàn ông, hàng mi khẽ run: “Anh Xán Vũ…”
Cô vừa bị Nghê Tư Duẫn bắt gặp trong bộ dạng lúng túng như vậy, chẳng những không lo lắng việc bị đối thủ bôi nhọ, còn muốn làm nũng với Chu Xán Vũ, hoàn toàn không ý thức được rằng người đàn ông này đã tức giận thật rồi.
Anh đứng bên cửa sổ sát đất, không nói một lời.
Trợ lý Tần Duệ cũng liếc nhìn anh, đành bất đắc dĩ lên tiếng: “Cô Thẩm, nếu đợi đến lúc Tiên sinh phải tự mình lên tiếng, thì e là cô sẽ khó lòng quay lại Thượng Hải được đâu.”
Câu nói đó rõ ràng đủ sức răn đe.
Thẩm Giai Lị rụt ánh mắt lại, run rẩy đứng dậy, trước khi đi vẫn lưu luyến liếc nhìn người đàn ông lần cuối.
Khi Chu Uyển Trúc đến nơi, Chu Xán Vũ đã thay một bộ đồ thường ngày, đang ngồi ở chỗ ngồi cũ xử lý tài liệu.
“Gọi chị gấp vậy có chuyện gì sao?”
Người đàn ông ngước mắt nhìn cô, giọng nói lười biếng: “Bên Kinh Châu đã liên hệ xong đội ngũ y tế, tháng sau có thể tiến hành phẫu thuật cho Tiểu Bảo. Nhưng do dị tật mạch máu tim khá nghiêm trọng, nguy cơ trong ca phẫu thuật không hề nhỏ. Chị chắc chắn nhà họ Minh sẽ đồng ý cho Tiểu Bảo làm phẫu thuật chứ?”
“Gia Ngân là con trai chị, chị có quyền quyết định.”
“Nếu đã quyết định rồi thì em sẽ sắp xếp cho họ đến.”
Chu Xán Vũ gập máy tính lại, đứng dậy rót hai ly nước.
“Còn một chuyện nữa…”
Anh đưa một ly cho cô, vừa nói vừa trầm ngâm: “Mật mã phòng em, lần sau đừng tùy tiện nói cho người khác.”
Chu Uyển Trúc nhận lấy ly nước, tiện thể ngồi xuống sofa, hiểu ngay ý trách móc trong lời anh, nhoẻn miệng cười: “Sao chị thấy em cứ nghiêm khắc mãi thế, Giai Lị thật lòng thích em mà, cô bé đó xinh xắn, tính tình lại đơn giản, sao em cứ không chịu chấp nhận người ta chứ?”
Ngoài cửa sổ, tiếng sóng biển gào rít không ngớt.
Chu Xán Vũ liếc ra biển đêm tối mịt mùng, chợt nhớ đến khoảnh khắc Nghê Tư Duẫn đẩy cửa bước vào, trông cô như thể hoàn toàn không nhận ra anh là ai.
“Đơn giản mà nửa đêm ăn mặc thiếu vải mò vào phòng đàn ông sao?”
Câu này khiến Chu Uyển Trúc nghẹn họng, không nói được lời nào.
Thẩm Giai Lị là bạn thân của cô, cũng là em họ của chồng cô. Bạn thân thích em trai mình, cô đương nhiên muốn vun vén vào rồi.
Không để cô kịp biện minh thêm, Chu Xán Vũ đã hạ lời cảnh cáo cuối cùng:
“Nếu còn có lần sau, người chị phải đối mặt chính là cụ ông nhà họ Minh.”
“Em đang uy hiếp chị đấy à…”
“Nghe nói Gia Ngân vừa ngất trên du thuyền?”
Chu Xán Vũ phớt lờ vẻ giận dỗi của cô, đổi sang giọng hỏi han quan tâm.
Sự chú ý bị kéo về phía Tiểu Bảo, giọng điệu của Chu Uyển Trúc cũng dịu lại:
“Đúng vậy, may mà có một cô gái phát hiện kịp thời và đưa thằng bé đến phòng y tế, nếu không hậu quả thực sự khó lường.”
“Cô gái đó hình như là nghệ sĩ bên TVB, hèn gì chị cứ cảm thấy quen mắt, rất xinh đẹp nữa.”
Biết Tiểu Bảo không sao, Chu Xán Vũ đáp lại hờ hững: “Vậy sao, thế thì chị nên cảm ơn người ta thật tốt.”
“Đương nhiên rồi! Mặc dù chị còn chưa nghĩ ra nên cảm ơn thế nào, nhưng Minh Diệp đã xin được thông tin liên lạc của cô ấy rồi, mời cô ấy đến tham dự tiệc thương hiệu tuần sau, còn nói muốn mời cô ấy làm người đại diện, chắc hẳn đã để mắt đến người ta rồi.”
Chu Xán Vũ: “Cũng tốt.”
Du thuyền cập cảng lúc bảy giờ sáng, người đầu tiên xuống tàu chính là Nghê Tư Duẫn.
Minh Diệp vừa kết bạn WeChat với cô từ tối qua đã gửi hợp đồng đại diện đến, cứ như thể quyết tâm chọn cô làm người đại diện cho bằng được.
Thương hiệu dưới quyền anh ta là châu báu nổi tiếng toàn cầu, từ khi thành lập đến nay chưa từng mời bất kỳ nghệ sĩ giải trí nào làm gương mặt đại diện, Nghê Tư Duẫn là người đầu tiên.
Đáng lẽ đây là một chuyện đáng mừng, nhưng đối phương lại quá nhiệt tình, khiến cô không khỏi nghi ngờ liệu mình có gặp phải kẻ lừa đảo không.
Lái xe về đến Vịnh Thiển Thủy, Tạ Huyền và Tạ Ấp Trì đang ăn sáng trong phòng ăn.
Vừa thấy Nghê Tư Duẫn vội vàng, mệt mỏi trở về, dì Phúc vội chạy tới nhận lấy chiếc ô đen trong tay cô:
“Cô về sớm thế? Chủ tịch Tạ và cậu Ấp Trì đang ăn sáng, có cần dọn thêm phần cho cô không?”
Nghê Tư Duẫn thay giày, hơi mệt mỏi lắc đầu:
“Không cần đâu ạ, cháu về phòng nghỉ thêm chút.”
Cô là người khó ngủ ở chỗ lạ, đêm qua trên biển, cơ bản không thể nào ngủ ngon được.
Trước khi lên lầu, cô vẫn lịch sự đến phòng ăn chào hỏi:
“Daddy, tổng giám đốc Tạ, chào buổi sáng.”
Nghe đến hai chữ “Tổng Giám đốc Tạ”, tay Tạ Ấp Trì đang cầm ly cà phê khựng lại một nhịp, không nói gì.
Tạ Huyền thì cười quay đầu: “Về rồi à? Tối qua chơi vui không?”
“Vui ‘chết đi được’ ấy.”
Nghê Tư Duẫn bước vào phòng khách rót một cốc nước, ánh mắt vô thức rơi vào chiếc laptop đặt trên bàn trà.
Trên màn hình đang hiển thị trang email chưa đọc.
Email mới nhất—người gửi: Tập đoàn Chu thị.