76. Chương 76: Em muốn anh

Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa

Chương 76: Em muốn anh

Bến Cảng Trong Đêm - Di Sơn Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong tháng đầu tiên sau khi xuất viện, mỗi sáng sớm Nghê Tư Duẫn cùng cha, tức Tạ Huyền, đều ra ngoài tập phục hồi chức năng.
Bên ngoài ngôi nhà luôn có một chiếc xe đỗ. Buổi sáng, nó dừng ở vệ đường cách đó chừng năm mươi mét, đến tối lại chuyển đến ngay trước cửa.
Từ trên lầu, cô từng nhìn thấy chủ nhân của chiếc xe ấy – người cô đã ngày đêm nhung nhớ.
Thế nhưng, suốt một tháng trời, cả hai chưa từng nói với nhau lời nào, nhiều nhất cũng chỉ là một ánh mắt nhìn từ xa. Dẫu vậy, dường như chỉ cần bấy nhiêu cũng đủ lấp đầy khoảng trống trong lòng cô.
Đến tháng thứ hai, Nghê Tư Duẫn đã có thể tự đi lại, dù bước chân vẫn còn chậm chạp, thỉnh thoảng mất thăng bằng và dễ bị ngã.
Tháng thứ ba, cô đã có thể chạy nhảy như người bình thường, chỉ là không thể đứng lâu, cơ bắp chân vẫn còn yếu, dễ bị mỏi và ngã.
Đến tháng thứ tư, cô quyết định đi gặp anh.
Khi tỉnh dậy, câu hỏi đầu tiên Nghê Tư Duẫn dành cho cha mình không phải là cô đã gặp chuyện gì, hôn mê bao lâu, mà là: “Chu Xán Vũ đâu rồi?”
Khuôn mặt Tạ Ấp Trì hiện rõ vẻ không vui. Cô biết ông đã hiểu ý mình, nên cũng không hỏi thêm.
Trong suốt quãng thời gian hồi phục, tuy mỗi ngày đều có thể nhìn thấy gương mặt mà cô ngày đêm mong nhớ, nhưng cảm giác đó lại giống như một giấc mộng mơ hồ, chỉ cần đưa tay là sẽ tan biến mất.
Cô không muốn cứ mãi nhìn từ xa như thế. Đối mặt với Chu Xán Vũ, cô khao khát được ôm anh, hôn anh, thậm chí là gần gũi thân mật.
Bọn họ là những người từng nắm tay nhau bước qua ranh giới sinh tử.
Lần đầu tiên sau khi bình phục, Nghê Tư Duẫn tự mình lái xe, điểm đến là biệt thự Vịnh Thâm Thủy.
Lúc ấy, Chu Xán Vũ vừa trở về phòng nghỉ, còn cô lặng lẽ dùng vân tay mở cửa vào nhà. Trong nhà không một bóng người, khi sự căng thẳng trong lòng dần buông lỏng thì đột nhiên một bóng trắng khổng lồ lao tới làm cô giật mình.
Cô che miệng lại, nhìn thấy Đậu Đỏ đang vui vẻ chạy nhảy. Nó tung tăng không ngừng, nhưng rất biết điều không nhào tới ôm lấy cô, chỉ thè lưỡi ra, đôi mắt đen láy lấp lánh niềm vui.
Nghê Tư Duẫn vỗ ngực thở phào nhẹ nhõm, đưa tay xoa đầu nó, đặt ngón trỏ lên môi ra hiệu giữ yên lặng.
Ánh mắt cô dời lên phía cầu thang, dừng lại ở cuối hành lang.
Cô lén lút bước lên, rất thuần thục tìm đến cửa phòng của Chu Xán Vũ, cẩn thận xoay nắm đấm, rón rén đẩy cửa bước vào, dáng vẻ như một tên trộm nhỏ.
Cô nhìn quanh, không thấy bóng dáng anh đâu, trên giường không có ai, phòng tắm cũng không có tiếng nước. Đang nghi hoặc không biết anh đi đâu thì bất ngờ cảm nhận được một vòng tay siết lấy eo mình, khiến cô ngã vào một vòng ngực ấm áp.
Hương đàn hương quen thuộc tràn ngập khoang mũi – mùi hương của người đàn ông cô yêu.
“Bảo bối…” Giọng nói trầm thấp đầy từ tính vang lên bên tai cô, “Anh nhớ em đến phát điên.”
Cuối cùng anh cũng có thể chính miệng nói ra điều đó với cô.
Nghê Tư Duẫn chợt thấy mắt mình nóng lên, đưa tay ôm lấy eo anh, giọng nghẹn ngào hỏi: “Sao anh biết em tới?”
Anh khẽ đáp: “Camera giám sát.”
“…”
Nhà vẫn còn lưu vân tay của cô, mà giữa đêm lại có người vào được. Không phải cô thì còn ai vào đây được nữa.
Quả là một bất ngờ lớn.
Chu Xán Vũ nâng gương mặt nhỏ nhắn của cô lên, ánh mắt tràn đầy xót xa. Gần một năm rồi, cô gầy đi nhiều quá.
Thật sự giống như đang mơ. Xa cách quá lâu, đến mức khi gặp lại, anh có cảm giác như chẳng phải thật.
Trong mắt anh là cả một vùng dịu dàng sóng sánh. Anh hỏi: “Em có nhớ anh không?”
Dù đã bao lâu trôi qua, đôi mắt ấy vẫn trong trẻo như thuở ban đầu.
Cô đáp: “Có, em nhớ anh đến chết luôn.”
Lời vừa dứt, môi người đàn ông chậm rãi phủ xuống, dịu dàng mà thăm dò, như lời mở đầu cho cuộc đoàn tụ dài đằng đẵng.
Dù chỉ là mơ, anh cũng muốn kéo dài giấc mơ ấy… dài thêm một chút nữa.
Nhưng tình yêu mãnh liệt lấn át lý trí. Khi đầu lưỡi chạm vào hương vị ngọt ngào, người đàn ông từng cố giữ bình tĩnh giờ cũng không thể cưỡng lại nỗi nhớ như sóng dữ tràn về. Anh siết chặt eo cô, nhẹ nhàng nhấc cô đặt lên giường.
Sau những phút giây quấn quýt dài và cháy bỏng, Chu Xán Vũ lo sợ có điều gì đó không hay xảy ra, cố kìm nén rời khỏi cô. Nhưng ngay khi anh vừa ngẩng đầu lên, một đôi tay đã níu lấy anh, kéo anh về bằng một nụ hôn nồng cháy.
Trong đêm sâu yên ắng, tiếng nước và hơi thở hòa quyện. Tay cô lần đến hàng nút áo sơ mi của anh, cởi một chiếc, rồi hai chiếc, ba chiếc…
Chu Xán Vũ bất ngờ giữ chặt tay cô lại, ngăn cản cơn sóng tình khó dừng.
Ánh mắt cô ngân ngấn nước, dịu dàng nhìn chiếc bùa bình an rơi từ ngực anh xuống. Cô đón lấy nó, mỉm cười.
Cô ngẩng đầu lên, giọng nói mang theo nét quyến rũ mềm mại: “Chu Xán Vũ, em muốn anh.”
Lời này, từ sau lần rời khỏi quán bar bên bãi biển ở LA, cô đã muốn nói với anh, rằng cô muốn được ở bên anh.
Chẳng ngờ lại bị vận mệnh trêu ngươi, suýt nữa họ đã âm dương cách biệt.
Một câu tỏ tình trần trụi và mãnh liệt như thế, dù là ai cũng khó lòng cưỡng lại.
Chỉ là Chu Xán Vũ lý trí hơn người. Nghê Tư Duẫn lại vừa mới khỏi bệnh, chưa hoàn toàn hồi phục, giờ phút này anh không dám mạo hiểm.
“Ngoan, bây giờ chưa được.”
Chu Xán Vũ chống tay lên giường, không để mình đè lên cô, giọng khàn khàn vang lên.
Nghê Tư Duẫn mím môi, ấm ức nói: “Bây giờ là được rồi mà.”
Chu Xán Vũ: “Không được.”
“Được.”
“Không được.”
Nghê Tư Duẫn cắn môi dưới, bàn tay đặt trên vai anh chầm chậm trượt xuống dưới, “Nhưng mà anh đang áp sát em đấy.”
Chu Xán Vũ: “…”
Cảm nhận được lòng bàn tay nhỏ bé kia khẽ chạm vào, phần bụng dưới của người đàn ông bỗng siết chặt lại.
Dù hôm nay cô có khỏa thân nằm ngay đây thì cũng không được.
Anh đã nói không là không.
Nghê Tư Duẫn quả thật không bướng nổi anh, đành ấm ức thỏa hiệp: “Vậy… khi nào mới được?”
Đôi mắt cô ánh lên vẻ mong chờ. Chu Xán Vũ vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, cúi xuống mổ nhẹ lên đôi môi ướt át của cô: “Đợi em khỏi hẳn, anh sẽ không để em thất vọng đâu.”
Nghê Tư Duẫn: “…”
Người đàn ông kéo cô từ trên giường dậy. Thấy vẻ mặt cô vẫn còn tiếc nuối không nỡ, anh không nhịn được bật cười thành tiếng: “Muốn lắm sao?”
Cô chủ động dâng tới cửa thế này, đúng là lần đầu tiên anh gặp.
Nghê Tư Duẫn gật đầu, rúc vào lòng anh, giọng nhỏ nhẹ: “Chu Xán Vũ, em yêu anh, yêu anh rất rất nhiều.”
Trước kia cô chỉ nghĩ mình yêu anh thôi, nên khi giận lên vẫn có thể lạnh lùng không thèm quan tâm, không liên lạc. Nhưng từ khi biết được những việc anh đã lặng lẽ làm phía sau, biết anh yêu cô sâu đậm đến nhường nào, cô chợt thấy hối hận vì sự bướng bỉnh của mình.
“Em thấy mình đúng là đồ tồi, là người xấu nhất trên đời, sao có thể để anh gánh chịu nhiều như vậy một mình? Chắc là vất vả lắm nhỉ…”
Còn chưa nói hết câu, nước mắt đã lăn dài.
Bàn tay to lớn của người đàn ông vuốt nhẹ qua má cô, cảm nhận được độ ấm ướt rồi nâng mặt cô lên, mới phát hiện ra cô đang khóc.
Anh cúi xuống hôn cô, vị mặn của nước mắt lan đầy nơi đầu lưỡi: “Anh không thấy vất vả, em cũng không phải người xấu.”
Cô nức nở, chôn chặt mình vào lòng Chu Xán Vũ, khóc không thành tiếng.
Anh ôm chặt lấy cô, dỗ dành thật lâu. Mãi đến nửa đêm, Nghê Tư Duẫn mới thiếp đi trong vòng tay anh vì quá mệt.
Tỉnh lại đã là sáng hôm sau. Vừa mở mắt ra, cô đã thấy người đàn ông nằm bên cạnh, chống đầu, không rời mắt khỏi cô một giây.
Nghê Tư Duẫn lười biếng rúc sâu vào lòng anh, vẫn như trước kia, chỉ khi dính sát lấy anh mới thấy yên tâm.
“Chào buổi sáng.”
Chu Xán Vũ cúi đầu hôn cô: “Chào buổi sáng.”
Anh cả đêm không ngủ, chỉ sợ tỉnh dậy thì người bên gối đã biến mất, nên cứ thế mà nhìn cô không rời nửa bước.
Cô vòng tay ôm lấy cổ anh, nũng nịu dụi mặt vào yết hầu anh: “Anh yêu, nhớ anh lắm.”
“Đêm qua không về nhà, không sao chứ?”
Chu Xán Vũ chống đầu, khóe miệng nở nụ cười lười nhác.
Một câu nói khiến cô gái trong lòng khựng lại, từ từ ngẩng đầu lên, vẻ mặt đông cứng.
Ngay sau đó, điện thoại đặt đầu giường vang lên, người gọi đúng là Tạ Huyền.
Thật ra đêm qua Nghê Tư Duẫn rời nhà, Tạ Huyền đã biết. Ông ngồi chờ cô trong phòng khách, muốn xem khi nào cô quay lại. Nhưng chờ suốt một đêm, đến giờ ông thường ra ngoài làm việc, vẫn không thấy bóng dáng cô đâu.
Thế là ông gọi điện, bảo cô đưa Chu Xán Vũ cùng về nhà.
Cả hai người đều hơi bất ngờ, không hiểu Tạ Huyền có dụng ý gì. Nhưng bất kể sắp phải đối mặt với chuyện gì, cô cũng không định trốn tránh nữa.
Cô muốn cùng người yêu mình đối mặt với ánh sáng.
Bước vào cửa, không khí nghiêm túc đúng như dự đoán.
Tạ Huyền và Tạ Ấp Trì ngồi đối diện nhau trên hai chiếc ghế đơn. Nghê Tư Duẫn kéo tay Chu Xán Vũ đứng giữa phòng khách: “Daddy, anh trai.”
Tạ Ấp Trì là người đầu tiên ngẩng đầu nhìn sang: “Em giỏi lắm đấy, mới khỏi bệnh đã chạy đi gặp người yêu cũ, chẳng phải hai người chia tay rồi sao? Tay còn nắm chặt vậy làm gì?” Nói xong, ánh mắt anh ta như đóng đinh vào bàn tay hai người đang đan chặt lấy nhau.
Nghê Tư Duẫn không để ý đến anh, chỉ lặng lẽ nhìn Tạ Huyền, chờ ông lên tiếng.
“Hai đứa ngồi đi.”
Cả hai vòng qua bàn trà, ngồi xuống ghế sô pha chính giữa. Mọi ánh mắt trong phòng đều đổ dồn về phía Tạ Huyền.
Người cha trước mắt rõ ràng đã già đi trông thấy, nhưng đôi mắt vẫn sắc bén nghiêm khắc như xưa.
“Chu Xán Vũ, đây là lần đầu tiên tôi gọi thẳng tên cậu. Trước đây tôi chưa từng nghĩ nhà họ Tạ chúng tôi lại có quan hệ gì với nhà họ Chu. Có lẽ là do số phận, cha cậu từng có giao tình với cha mẹ Tiểu Duẫn, có lẽ định mệnh sắp đặt chúng ta phải trải qua tất cả chuyện này.”
“Thật ra trước kia cậu lén đến thăm Tiểu Duẫn, tôi đều biết cả. Những gì cậu đã làm vì con bé, tôi cũng biết.”
“Từ phản đối đến chấp nhận, tôi cũng không biết nên nói gì nữa. Tiểu Duẫn vừa mới thoát khỏi nỗi đau thể xác, tôi không muốn để con bé tổn thương thêm về tinh thần. Hôm nay gọi cậu về đây, là để nói với cậu rằng Tiểu Du Duẫn là bảo bối duy nhất của tôi, dù không phải ruột thịt nhưng chỉ cần cậu khiến con bé tổn thương dù chỉ một chút, tôi cũng sẽ không tha cho cậu.”
Lời nói ấy, cũng chính là sự chấp thuận.
Chu Xán Vũ chưa từng biểu lộ cảm xúc rõ ràng như vậy: “Bác yên tâm, cháu yêu Tiểu Duẫn cũng giống như bác, cháu sẽ không để cô ấy phải tổn thương.”
“Hứ,” bên cạnh bỗng vang lên tiếng khinh bỉ của Tạ Ấp Trì. Nghê Tư Duẫn vừa định nổi giận đã bị Chu Xán Vũ giữ lại.
Ngay sau đó, Tạ Ấp Trì với vẻ mặt cà lơ phất phơ, lôi ra một tập tài liệu từ sau lưng ném lên bàn trước mặt Chu Xán Vũ: “Cái công ty rách nát của nhà cậu, không sao rồi thì cầm về đi, tôi cũng chẳng rảnh mà quản nữa.”
Tập hồ sơ chuyển nhượng nằm chình ình trên mặt bàn.
Nghê Tư Duẫn chết sững, không biết hai người họ đã giao dịch với nhau từ lúc nào.
Khi xưa Tạ Ấp Trì âm thầm cướp lấy tập đoàn Chu thị, Chu Xán Vũ không hề phản kháng. Giờ thấy anh ta trả lại mà anh cũng chẳng ngạc nhiên, như thể đã lường trước tất cả.
Có lẽ, sự thờ ơ của Chu Xán Vũ với tập đoàn Chu thị khi đó không phải là sự mặc kệ thật sự, chỉ là lúc ấy anh quá đau lòng nên không muốn đụng tới chuyện gì.
Nếu khi ấy anh muốn, hoàn toàn có thể giành lại công ty bất cứ lúc nào.
Nhưng sau đó anh phát hiện ra, dưới tay Tạ Ấp Trì, Chu thị không những không suy tàn mà còn phát triển mạnh mẽ hơn.
Và điều bất ngờ nhất là với mức độ thù ghét bản thân mình như vậy, Tạ Ấp Trì lại không đổi tên công ty.
Chu Xán Vũ xem xong báo cáo tài chính ba tháng của tập đoàn, khẽ nhếch môi cười. Có lẽ giao công ty lại cho anh ta… cũng không phải chuyện xấu.