Chương 1: Người như ngọc ghé qua

Bến Cảng Trong Đêm

Chương 1: Người như ngọc ghé qua

Bến Cảng Trong Đêm thuộc thể loại Đô Thị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vừa lúc chạng vạng tối, ánh hoàng hôn rực rỡ như thiên sứ phủ khắp bầu trời.
Buổi tiệc tốt nghiệp của những thanh niên trẻ tuổi đang diễn ra sôi động trên bờ biển, tiếng nhạc rock hòa cùng tiếng sóng vỗ khiến không khí càng thêm náo nhiệt.
Đúng lúc đó, “Đùng!”
Một tiếng súng vang lên, tiếng hò hét trong buổi tiệc lập tức biến thành những tiếng la thất thanh đầy hoảng sợ, chói tai.
Bên ngoài đám đông, năm người đàn ông đeo mặt nạ, trang bị vũ khí đầy đủ, súng vắt chéo trên người, xông vào và bắt đầu xả súng trên bờ biển.
Âm nhạc vẫn không ngừng, nhịp trống của nhạc rock dường như trở thành tiếng hiệu lệnh cho những loạt đạn. Chỉ trong hai phút ngắn ngủi, bãi cát vàng trên biển đã bị nhuộm đỏ, hòa cùng màu hoàng hôn đỏ rực, tạo nên một cảnh tượng trớ trêu đến đáng sợ.
Hàng trăm người tụ tập ở đây, kẻ bị bắn gục, người may mắn thoát được đạn thì chạy tán loạn như ong vỡ tổ.
Vốn dĩ Nghê Tư Duẫn định đi xem kịch, nhưng cuối cùng lại bị bạn thân của anh trai Tạ Ấp Trì rủ đến dự tiệc, nói muốn cô trải nghiệm phong tục thân tình của người bản địa.
Nào ngờ, thứ chào đón cô lại là một cảnh tượng tựa địa ngục trần gian.
Khi hỗn loạn xảy ra, cô vừa bước ra khỏi quán bar trên bờ biển, định nói với anh trai một tiếng là cô phải về nhà.
Nhưng bên ngoài, tiếng la hét không ngừng vang lên bên tai.
Giây tiếp theo, cô thấy từng người từng người ngã xuống.
Bóng dáng anh trai cũng chẳng thấy đâu.
Cô còn chưa kịp phản ứng, một viên đạn đã sượt qua tai, găm thẳng vào giữa hai lông mày của người đứng phía sau cô.
Tiếng ù ù tràn ngập trong đầu.
Cảm nhận được lực kéo ở cổ tay, cô nhanh chóng lách qua đám đông.
Một chàng trai nắm chặt tay cô, kéo cô quay trở lại quán bar giữa đám đông hỗn loạn.
Trong quán bar cũng có rất nhiều người đang trốn, ai nấy đều hoảng loạn tìm chỗ ẩn nấp.
Nhưng rõ ràng, không thể trốn lâu ở đây.
Chỉ có chàng trai trước mặt cô là bình tĩnh đến lạ thường, hành động có mục đích rõ ràng.
Băng qua dãy hành lang, người đàn ông dẫn cô vào một nơi trông giống hầm rượu.
Không giống những chàng trai trên bãi biển chỉ mặc đồ bơi, người đàn ông trước mặt ăn mặc chỉnh tề. Trên chiếc áo sơ mi trắng của anh ta dính vài vết máu, nhưng điều đó không hề ảnh hưởng đến khí chất điềm tĩnh và thần bí toát ra từ anh.
Sâu trong hầm rượu có một cái tủ, cô bị anh ta nhét vào trong đó.
Cô còn chưa kịp định thần, trong tay đã có thêm một khẩu súng lục.
Cánh cửa tủ đóng lại, chàng trai rời đi ngay lập tức mà không để lại bất kỳ lời nào.
Thậm chí từ đầu đến cuối, Nghê Tư Duẫn còn không nhìn rõ mặt người đó.
Cô chỉ biết dưới đáy khẩu súng lục kia có khắc một chữ “N”.
Trước mắt cô là bóng tối mịt mờ, trong không gian chật hẹp ấy chỉ có tiếng cô gái đang cố đè nén hơi thở.
Trái tim không ngừng đập thình thịch vì căng thẳng, cô nắm chặt khẩu súng lục trong tay.
Bên ngoài cửa tủ có tiếng bước chân đang tiến lại gần, cô gái cắn chặt răng.
Khoảnh khắc tiếp theo, cánh cửa gỗ bất ngờ bật mở từ bên ngoài.
Một luồng ánh sáng chói lóa chiếu thẳng vào mắt cô….
Mở mắt ra, bên ngoài cửa sổ, mưa vẫn đang rơi.
Cái nóng oi bức của mùa hè dần tan biến, tiếng ve râm ran càng rõ rệt, mưa cũng ngày một nhiều hơn, dường như trời đã chuyển sang thu.
Gần đây Nghê Tư Duẫn mất ngủ, nhiều mộng mị, nửa đêm trằn trọc rồi lại mơ thấy cuộc tấn công kh*ng b* ở nước ngoài xa xôi năm đó.
Đó là một trải nghiệm khó quên trong cả cuộc đời cô.
Trái tim vẫn còn đập thình thịch, bên tai là tiếng mưa rơi không ngừng.
Kể từ khi cô về Hồng Kông hai ngày trước, cơn mưa này vẫn cứ không ngớt. Âm thanh tiếng mưa rơi khiến người ta cảm thấy phiền muộn, nhắm mắt lại liền nghĩ đến bóng lưng khó nắm bắt kia.
Tỉnh dậy sau giấc mộng, rất khó để ngủ lại, cô bật chiếc đèn ngủ lên.
Mở ngăn kéo đầu giường ra, bên trong có một khẩu súng lục nằm đó.
Thế nhưng, băng đạn lại trống rỗng.
Bao nhiêu năm trôi qua, chữ cái khắc dưới đáy tay cầm súng vẫn còn rõ ràng, các bộ phận không hề có dấu hiệu rỉ sét. Có thể thấy, chủ nhân của khẩu súng này không phải người bình thường.
Từng tiếng mưa và sấm đánh vào mái hiên cửa sổ, ánh mắt cô gái dần trở nên vô định. Cô ngồi ngây người một hồi lâu, mãi đến đêm mới chìm vào giấc ngủ.
Bầu trời bỗng nhiên tạnh ráo.
Mưa dầm liên tiếp mấy ngày, nhiệt độ ở Hồng Kông lại giảm thêm vài độ.
Cơn mưa đêm qua không biết ngừng từ bao giờ, nhưng những đám mây đen vẫn không tan, chẳng biết lúc nào sẽ đổ mưa tiếp. Vì thế, trước khi ra ngoài, Nghê Tư Duẫn cầm theo một chiếc ô tay cầm dài màu đen.
Xe đậu trên đỉnh núi, bao quanh bởi những hàng cây xanh. Những đám mây vừa ảm đạm vừa nặng nề sà xuống rất thấp, như thể có thể nuốt chửng mọi người vào màn sấm sét rộng lớn bất cứ lúc nào.
Nghê Tư Duẫn cầm chiếc ô che mưa trong tay, từng bước một đi lên bậc thang.
Ở cuối những bậc thang này là ngôi chùa Nam An nổi tiếng nhất Hồng Kông. Vị trí ở rất xa, cũng rất khó đi lên nhưng hương khói lại vô cùng thịnh vượng.
Vào một ngày làm việc bình thường thế này, bên trong chùa cũng không có nhiều khách đến dâng hương.
Sau khi thắp hương xong, Nghê Tư Duẫn bước ra khỏi đại điện, nhìn thấy một tiểu sư phụ trong bộ tăng ni màu xám, chắp hai tay trước ngực cúi đầu chào, quen thuộc hỏi thăm tình hình gần đây: “Cô Nghê vẫn khỏe chứ?”
Trong chùa đặt rất nhiều lư hương lớn, khói hương bay lên nhẹ nhàng phảng phất trong không khí, chính là những cây hương Nghê Tư Duẫn vừa thắp cách đây không lâu.
Cô mặc quần áo thanh thoát, gương mặt xinh đẹp. Một chiếc áo len màu be đơn giản cùng chiếc quần Jean tôn lên vòng eo thon thả, cả người cô toát lên khí chất thanh lãnh, nhẹ nhàng.
Cô nhẹ giọng đáp bằng tiếng Quảng Đông: “Phiền sư phụ nhớ đến, mọi thứ đều tốt ạ.”
Tất nhiên là tốt rồi. Dù sao ở đại lục, cô cũng vừa nhận được mấy giải thưởng lớn dành cho vai nữ phụ xuất sắc nhất, tài nguyên bây giờ có thể sánh ngang hàng đỉnh lưu. Thế nên cô đã nhận được rất nhiều kịch bản, tất cả đều hướng đến giải thưởng dành cho nhân vật chính.
Bên cạnh những cây cột tròn bằng gỗ đỏ lớn trong hành lang, chiếc ô mà Nghê Tư Duẫn đặt xuống lúc bước vào đang nằm gọn trong ống đựng ô bằng gỗ.
“Con đến tạ lễ.”
Sau khi dâng hương cho Phật tổ xong, cô chuẩn bị xuống núi.
Thế nhưng tiểu sư phụ bỗng dưng gọi cô lại, nói: “Khách đến dâng hương chùa Nam An hôm nay đều được miễn nửa giá rút quẻ xăm. Cô Nghê là vị khách đến dâng hương đầu tiên, xem như có duyên với Phật tổ, có thể miễn phí cho cô rút quẻ này nhé.”
Sư phụ hỏi cô có muốn rút một quẻ không, cô im lặng một lúc rồi khẽ gật đầu đồng ý. Thấy vậy, sư phụ dẫn cô vào chính điện đến chỗ rút quẻ.
Dù sao cũng là miễn phí, mà cô vốn đã tin vào Phật từ lâu. Những lúc gặp chuyện không suôn sẻ, ngay cả khi phải trả tiền cô vẫn thường đến cầu xin lời chỉ dẫn. Nay có duyên mà còn được xem quẻ miễn phí, hà cớ gì không thử? Trong chính điện, cô quỳ trước tượng Phật, hai tay nâng ống quẻ. Những thẻ tre va vào nhau vang lên âm thanh giòn tan, rồi một quẻ “tạch” rơi ra.
Cô nhặt lấy quẻ và trao cho tiểu sư phụ.
Quẻ số 66 – Thượng thượng cát.
Quẻ viết:
“Gió lay tiếng trúc, ngỡ ngàng chuông ngọc khẽ vang;
Trăng soi bóng hoa, tưởng như người ngọc ghé qua.”
Là quẻ nhân duyên.
Sư phụ giải quẻ cho cô:
“Dưới trăng trước hoa, tiếng gà tiếng chó văng vẳng, Nguyệt lão dẫn đường, chuyện tốt sắp đến gần.”
“Gần đây có thể sẽ có vận đào hoa, cô nên để ý đến những mối duyên quanh mình, nắm bắt cơ hội tốt.”
Sau khi cúi đầu cảm ơn tiểu sư phụ, Nghê Tư Duẫn đứng dậy, nét mặt bình thản.
Chỉ là… trong lòng có chút tiếc nuối.
Cô không quá để tâm đến chuyện nhân duyên. So với tình cảm, điều cô quan tâm hơn là sự nghiệp có thể từng bước thăng tiến hay không.
Ý nghĩ vẫn còn vẩn vơ thì phía sau bỗng vang lên tiếng động. Hai người đàn ông, một trước một sau, bước vào chính điện. Người đi đầu dáng cao dong dỏng, chiếc áo khoác dài màu đen toát lên khí chất lạnh lùng và xa cách.
Tiểu sư phụ bước qua cô để chào người đàn ông đó.
Nghê Tư Duẫn thu lại quẻ, xoay người rời khỏi chính điện.
Bước chân nhẹ nhàng, khi đi ngang qua sân, tiểu sư phụ gọi cô lại:
“Cô Nghê.”
Cô quay đầu, ánh mắt dừng lại nơi bóng lưng người đàn ông. Tấm lưng thẳng, áo đen cổ mở, để lộ làn da trắng ở cổ, đường nét vai và cổ mềm mại mà rắn rỏi. Khí chất toát ra mạnh mẽ đến mức chỉ cần một bóng lưng cũng đủ khiến người ta cảm thấy lạnh gáy.
Trên cổ tay trái của anh ta là một chuỗi hạt đỏ rực, như những quả óc chó nhỏ lấp lánh.
Thu lại ánh nhìn, cô thấy trong ống đựng ô gần cửa không biết từ khi nào đã có thêm một chiếc ô đen khác.
Tiểu sư phụ cúi người lấy ra một cây ô, chạy vội đến đưa cho cô.
“Ô của cô, đừng quên nhé. Một lát nữa chắc sẽ mưa đấy.”
Nghê Tư Duẫn khẽ gật đầu:
“Cảm ơn.”
Tiểu sư phụ quay lại, giọng nói dần xa: “Tiên sinh có muốn xin một quẻ không? Hôm nay khách đến hành hương được giảm nửa giá.”
Trước khi rời đi, cô nghe thấy giọng nam trầm khàn vang lên sau lưng, nói bằng tiếng Quảng Đông dịu dàng dễ chịu: “Chỉ xin hương thôi là được.”
Ngẩng đầu nhìn bầu trời u ám gần như che khuất ánh sáng. Khi lên núi trời vẫn lác đác mưa, giờ đây những tầng mây nặng trĩu lại lộ ra vài tia sáng ấm áp.
Chuẩn bị lái xe về nhà, cô thắt dây an toàn.
Khóe mắt liếc thấy bên cạnh đỗ một chiếc xe cổ màu rượu vang, thân xe sáng bóng như mới. Dù không rành về xe, cô cũng biết loại xe cổ điển này đã ngừng sản xuất từ lâu.
Không ngờ bây giờ vẫn có người còn lái loại xe này.
Không hiểu sao, cô lại nghĩ đến người đàn ông vừa gặp trong chính điện ban nãy.
Chiếc xe này rất hợp với khí chất của anh ta.
————-
Đèn hoa bắt đầu sáng rực, đêm ở cảng Victoria đẹp mê hồn.
Một chiếc du thuyền cỡ trung đang neo ở cảng. Nghe nói đây là du thuyền tư nhân trị giá cả tỷ, do một thương nhân giàu có ở Quảng Đông – Hồng Kông bỏ tiền xây dựng. Ít ai từng thấy vẻ xa hoa thực sự của nó, những người được mời tối nay cũng được thơm lây ít nhiều.
Lên thuyền rồi mới biết, dùng hai chữ “xa hoa” để miêu tả nơi này vẫn còn quá khiêm tốn. Nó giống như một tòa lâu đài trên biển di động, còn mộng mơ hơn cả những lâu đài cổ tích trên đất liền.
Nhị công tử của tập đoàn Minh Áo tổ chức tiệc sinh nhật trên du thuyền tại cảng Victoria, mời không ít con cháu nhà giàu đến, cực kỳ hoành tráng.
Nghê Tư Duẫn thay anh trai Tạ Ấp Trì đang đi công tác đến tặng quà mừng sinh nhật.
Chỉ là, từ lúc lên thuyền đến giờ cô chưa hề gặp mặt vị nhị công tử nổi tiếng kia.
Ngược lại, cô lại chạm mặt vài gương mặt quen thuộc trong giới tiểu thư danh viện, xã giao vài câu, chạm ly lấy lệ.
Trên tầng thượng, nhạc bật ầm ĩ, người người đông nghịt ồn ào, khiến màng nhĩ như bị tra tấn. Ánh đèn xa hoa rực rỡ, không khí trong lành gần như biến mất.
Lấy cớ nghe điện thoại, cô lén ra góc khuất để trốn khỏi không gian ngột ngạt ấy.
Đợi đến khi chắc chắn không còn trong vòng giao tiếp, cô mới tắt báo thức trên màn hình đi.
Lúc này du thuyền đã rời cảng, mặt biển phản chiếu ánh đèn đủ màu, ánh lên trong đôi mắt cô.
“Tiểu Duẫn?”
Gió biển cuốn theo giọng nói của một người đàn ông, cô gái đang tựa vào lan can nghiêng đầu nhìn lại.
Người đàn ông tiến lại gần, ánh mắt mọi người quanh đó bắt đầu đổ dồn về phía này.
Nghê Tư Duẫn đứng thẳng dậy, khẽ lùi về sau nửa bước, mỉm cười xã giao: “Chào buổi tối, ông chủ Cừu.”
Ông chủ Cừu – nay gần bốn mươi tuổi – cười lên khiến khóe mắt nhăn lại: “Trùng hợp quá, sao em cũng ở đây vậy?”
Tháng trước, ông Cừu – một đại gia với tài sản hàng trăm triệu – đã công khai tỏ tình với Nghê Tư Duẫn ngay trong tiệc mừng thọ 80 tuổi của mẹ mình. Cô từ chối thẳng thừng trước mặt bao người. Vụ việc vẫn còn đang là tâm điểm bàn tán, vậy mà ông ta còn dám tiếp cận đến đây, thật chẳng biết lại đang tính toán điều gì.
“Anh tôi đi công tác, tôi thay anh ấy mang quà mừng đến.”
Câu trả lời ngắn gọn, không chút dư thừa.
Nhưng rõ ràng ông ta không mấy quan tâm đến lý do tại sao cô đến, nhanh chóng chuyển chủ đề:
“Tiểu Duẫn, từ sau tiệc thọ của mẹ tôi, em không còn gặp lại tôi nữa. Tôi cứ nghĩ có phải do hôm đó tôi quá đột ngột khiến em giận nên mới tránh mặt tôi không?”
“Tôi đã suy nghĩ rất kỹ rồi, dù sao chúng ta cũng coi như người của công chúng, hôm đó là do tôi sơ suất. Vậy nên, khi quay về, tôi đã lập tức chọn một chiếc nhẫn kim cương cho em, muốn tìm một cơ hội khác bày tỏ lại tấm chân tình của mình.”
Nói rồi, ông ta lôi từ túi áo vest ra một chiếc nhẫn kim cương. Viên kim cương to đến mức mất cân đối với chiếc nhẫn mảnh mai ấy.
Ông chủ Cừu tỏ ra chân thành, còn người đối diện thì thậm chí còn không buồn nhếch môi.
Mọi ánh nhìn trên sân khấu đều đổ dồn về phía họ.
“Trùng hợp hôm nay cũng là một ngày đẹp, lại đông người chứng kiến, anh muốn nói rằng Tiểu Duẫn, anh thực sự rất thích em…”
Chưa kịp nói hết câu, Nghê Tư Duẫn đã giơ tay ngăn lại: “Ông chủ Cừu!”
Cô đưa tay cầm lấy chiếc nhẫn, cúi đầu che đi tia chế giễu nơi đáy mắt.
Có nhiều lúc đàn ông thật sự rất buồn cười, luôn miệng nói yêu bạn, nhưng ngay cả một màn tỏ tình tử tế cũng không muốn chuẩn bị.
Lần trước thì mượn tiệc mừng thọ của mẹ ruột, lần này lại tranh sự chú ý tại tiệc sinh nhật của một người mà bản thân còn chưa từng gặp.
Chủ nhân bữa tiệc còn chưa xuất hiện, mà ông ta đã chiếm hết sự chú ý. Nếu cô từ chối thì sẽ bị chỉ trích là không biết điều, để rồi tất cả lại ca ngợi ông ta là si tình, tình nghĩa sâu đậm.
Nghĩ thôi cũng thấy nực cười.
Cô khẽ nhướng mày, ánh mắt mang vẻ khinh thường. Tay khẽ hất, chiếc nhẫn sáng loáng ấy nhẹ nhàng bay qua lan can, rơi xuống biển không một tiếng động.
Âm nhạc trong bữa tiệc vẫn sôi động, nhưng không khí đã lạnh đến đóng băng.
“Lần trước tôi nghĩ mình đã nói rõ rồi, nhưng có vẻ ông vẫn chưa hiểu.”
Sắc mặt ông Cừu khựng lại, bối rối trong thoáng chốc, rồi lại giả vờ ngây ngô nói: “Hay là em không thích chiếc nhẫn này? Không sao cả, ngày mai anh sẽ cho người chọn viên kim cương to hơn.”
Tóc mái của cô bị gió biển thổi rối, vài sợi tóc dính vào má. Khuôn mặt trong sáng dưới ánh đèn đêm lại càng thêm thuần khiết.
Cô thu lại nụ cười, lần này là giọng điệu nghiêm túc: “Nói thử xem, du thuyền mà chúng ta đang ngồi ở đây, là của anh sao?”
Ông Cừu ngớ ra, rồi thành thật lắc đầu.
“Vậy thì đúng rồi, có lẽ, tôi thích… chính là chủ nhân của du thuyền này.”
Câu nói không để lại chút thể diện nào cho đối phương.
Chẳng ai biết chủ nhân du thuyền là ai, vậy mà cô còn thà bịa ra một người chưa từng gặp mặt còn hơn chấp nhận lời tỏ tình của ông ta. Điều đó chứng tỏ rõ ràng ông ta chẳng đáng để cô để vào mắt.
Bên cạnh lan can tầng trên, có một người đàn ông đang thảnh thơi ngắm cảnh đêm.
Vừa dứt lời, người đàn ông ấy ngửa cổ, uống cạn ly rượu trong tay, còn thuận miệng nhận xét một câu: “Ánh mắt không tệ đâu.”
Nhưng có người lại không hiểu ẩn ý.
Nghe thấy vậy, ông Cừu vội vàng tỏ thái độ để vớt vát chút thể diện: “Nếu em nói sớm đã có người trong lòng, có phải tôi đã không lãng phí tình cảm rồi không.”
Nói xong, mặt mày tím tái lủi vào trong đám đông, để lại một khung cảnh ngượng ngùng.
Cô quay đầu, ánh mắt lướt qua từng gương mặt, mọi người lập tức hiểu ý quay lại tán chuyện rì rầm.
Nghê Tư Duẫn khẽ thở dài, vuốt đi những sợi tóc lòa xòa bên má, rồi ngẩng đầu nhìn lên.
Trên tầng cao, người đàn ông đã biến mất, chỉ còn lại một chiếc ly thủy tinh chạm khắc hoa văn, lặng lẽ đứng vững nơi lan can đó.