Bến Cảng Trong Đêm
Chương 72: Giữ lấy vầng trăng của mình
Bến Cảng Trong Đêm thuộc thể loại Đô Thị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghê Tư Duẫn mất tích 36 giờ. Chu Xán Vũ giao Vương Liên cho cảnh sát, đồng thời thuyết phục Tạ Ấp Trì trình báo vụ việc.
Dù sao thì Nghê Tư Duẫn cũng là ngôi sao nổi tiếng, một nữ diễn viên mất tích rất dễ thu hút sự chú ý của công chúng, hơn nữa cô còn có không ít fan ở nước ngoài. Nếu sử dụng mạng xã hội để kêu gọi mọi người cùng tìm kiếm, hiệu quả sẽ cao hơn nhiều.
Sau khi trao đổi với đội ngũ quản lý của Nghê Tư Duẫn, mọi người đồng lòng quyết định nhờ cậy cảnh sát và công chúng. Trong chốc lát, tin tức về nữ diễn viên nổi tiếng mất tích ở nước ngoài lan truyền khắp các trang mạng, chỉ trong vòng chưa đầy một ngày khắp nơi trên thế giới đều biết tin về cô.
Có cư dân mạng nước ngoài cung cấp manh mối:
【Tôi từng gặp một người lạ ở quán bar gần bãi biển LA, trông rất giống cô gái trên tấm áp phích treo trong quán. Lúc đó tôi nghĩ mình nhầm người, không ngờ lại đúng là cô ấy. Hy vọng tìm thấy cô sớm, mong cô ấy không gặp chuyện gì.】
【Diễn viên này siêu xinh, khách sạn tôi ở cùng tầng với cô ấy. Chiều hôm đó, khi về phòng, tôi tình cờ thấy cô ấy trả phòng và rời đi bằng taxi.】
Dựa vào những manh mối cư dân mạng cung cấp, Chu Xán Vũ dần dần xâu chuỗi lại được đầu mối.
Anh suy nghĩ rất lâu, nhìn tập tài liệu mà Tần Duệ điều tra được đang cầm trên tay. Thời gian vận chuyển hàng hóa từ Mỹ đến Miến Khẩu ít nhất mất hai mươi ngày. Nếu bọn chúng không định để cô sống, thì với quãng thời gian dài như vậy Nghê Tư Duẫn không thể sống sót đến nơi đó.
Bây giờ đã hơn ba mươi tiếng trôi qua, nếu thật sự cô đã chết, thì thi thể có lẽ đã trôi dạt giữa biển rồi.
Trước đây vì quá nóng vội, nên không thể bình tĩnh suy nghĩ.
Bây giờ nghĩ theo tình huống xấu nhất thì cũng chỉ có hai khả năng: sống hoặc chết. Nếu cô vẫn còn sống, thì kẻ bắt cóc sẽ đưa cô đến đâu? Vương Liên là người của Chu Trọng Kiều, dựa theo cách làm việc của ông ta chưa chắc đã muốn giết người. Ông ta chỉ muốn nhìn thấy Chu Xán Vũ vì tìm không ra cô mà phát điên lên, như vậy mới chứng minh rằng những lời ông ta từng nói đều đúng.
Ông ta sẽ đoán được tâm lý của Chu Xán Vũ, cố ý để lại toàn bộ thiết bị điện tử của Nghê Tư Duẫn ở bến tàu, cũng biết chắc Chu Xán Vũ sẽ truy tìm được hành trình xuất cảng hôm đó, cố tình tạo cảm giác như đã đưa người xuống địa ngục.
Nhưng suy nghĩ kỹ lại, Miến Khẩu là khu vực cấm mà Chu Trọng Kiều lại là người thận trọng, sẽ không dại dột mà công khai cấu kết với nơi đó.
Vì vậy, khả năng rất lớn là Nghê Tư Duẫn vẫn còn ở Mỹ.
Chu Xán Vũ nhắm mắt lại, tự mình cân nhắc xác suất của giả thiết này.
Chỉ khoảng nửa phút sau, anh bỗng bật dậy bước nhanh ra ngoài, gọi Tần Duệ: “Đến sân bay.”
Chiếc xe sang lao vun vút trên đường phố, chạy thẳng đến sân bay riêng của nhà họ Chu. Sau khi Chu Trọng Kiều bị bắt, toàn bộ quyền hành của nhà họ Chu đương nhiên chuyển sang tay Chu Xán Vũ.
Việc lớn đầu tiên anh làm sau khi trở thành người thừa kế chính là điều động máy bay riêng, để đi cứu người mà anh yêu.
—
Ở hai đầu thế giới, hai nhóm người đang gấp rút thực hiện kế hoạch riêng của mình.
Tạ Ấp Trì nghe nói hôm đó ở bến cảng có ba tàu hàng rời bến, chắc chắn Nghê Tư Duẫn đang ở trên một trong số đó. Anh lo lắng đến phát điên, huy động toàn bộ các mối quan hệ để điều tra ở hai quốc gia khác.
Nghĩ đến nơi tàn nhẫn nhất hiện nay là Miến Khẩu, và những kẻ thù ghét Nghê Tư Duẫn chắc chắn sẽ không để cô yên, nên khả năng rất cao là cô bị đưa đến đó.
Anh lập tức xuất phát, một mình đến Miến Khẩu, nhất định phải đích thân đưa cô trở về.
Sau khi đến nơi, Tạ Ấp Trì tốn không ít tiền để mua chuộc các mối quan hệ, hòng có thể vào được cảng. Chỉ cần có thể đảm bảo sự an toàn cho Nghê Tư Duẫn, cho dù phải khuynh gia bại sản anh cũng không màng.
Sau khi dò hỏi, mới biết con tàu kia phải hơn hai mươi ngày nữa mới cập bến. Một quãng thời gian dài như vậy, liệu còn có thể gặp lại Nghê Tư Duẫn không?
Mấy ngày qua ai nấy đều căng thẳng như dây đàn. Tạ Huyền ở Hồng Kông cũng sốt ruột đến mức phát điên, khắp nơi nhờ vả tìm kiếm tung tích của Nghê Tư Duẫn.
Còn Chu Xán Vũ, ngay khi đến được Los Angeles việc đầu tiên anh làm là gọi điện thoại. Khoảng hai mươi phút sau một đoàn xe sang đỗ lại trước sân bay, từ trong xe bước xuống là một nhóm đàn ông mặc đồng phục đen, đeo kính râm trông rất oai vệ.
Đang thắc mắc đám người này là ai, còn nghĩ không biết là đại nhân vật nào mới có thế lực lớn như vậy, thì thấy Chu Xán Vũ bước thẳng về phía người dẫn đầu.
Người kia cung kính gọi anh là “BOSS”, sau đó mời họ lên xe.
Tần Duệ ở phía sau nhìn mà há hốc mồm kinh ngạc. Anh đi theo Chu Xán Vũ sáu năm, chưa từng nghe nói anh ấy có thế lực nào ở Mỹ.
Lên xe rồi, đám người đó đưa họ đến một tòa nhà cao tầng. Khi đến nơi, nhìn thấy tấm biển ghi “Tập đoàn Cầu Vồng”.
Đi thẳng lên tầng cao nhất, Tần Duệ vẫn chưa hoàn hồn, thì thấy Chu Xán Vũ đang nói chuyện với người dẫn đầu, anh không dám đến gần nên không nghe rõ nội dung.
Từng hợp tác không ít lần với các doanh nghiệp xuyên quốc gia và từng cùng Chu Xán Vũ sang Mỹ công tác, nên Tần Duệ biết rất rõ Tập đoàn Cầu Vồng là cái gì.
Đây là tập đoàn vệ sĩ lớn nhất ở địa phương này, chuyên tuyển dụng nhân tài qua các giải đấu quyền anh, những người có thể vào đây đều là những võ sĩ hàng đầu thế giới.
Anh chợt nhớ đến bức ảnh lan truyền nhiều năm trước—Chu Xán Vũ đứng trên sàn đấu, giẫm chân lên một võ sĩ da trắng, ánh mắt tràn đầy sát khí và khát máu, hoàn toàn khác với con người thường ngày.
Tần Duệ sững sờ nhìn người đàn ông trước mặt, thầm nghĩ cho Chu Trọng Kiều. Ông ta chắc hẳn cũng không biết con trai mình ở nước ngoài còn có cả một đế chế riêng.
Không giống với các doanh nghiệp thông thường, Tập đoàn Cầu Vồng là sự kết hợp giữa sức mạnh tài chính và vũ lực, những khó khăn tưởng chừng không thể giải quyết trên thế giới, đối với họ chỉ như chuyện vặt.
Khi anh hoàn hồn trở lại thì trước mặt đã xuất hiện một người đàn ông vạm vỡ, nói tiếng Anh với anh: “Ngài Tần, BOSS đã chuẩn bị vị trí đặc biệt cho ngài.”
Nói xong liền dẫn anh vào một căn phòng khác.
Bên trong được trang bị thiết bị hiện đại nhất, căn phòng đầy người đang bận rộn làm việc trước màn hình máy tính.
Ngoảnh đầu lại, Chu Xán Vũ đã đứng ngay phía sau anh, nói:
“Tôi chỉ tin cậu thôi. Công việc điều tra giao cho cậu, nếu có bất cứ khó khăn gì cứ nói với họ, nhất định phải tìm được cô ấy.”
Tần Duệ biết tất cả những điều này đều là vì Nghê Tư Duẫn. Anh gật đầu, bước đến ngồi vào chiếc ghế trống ở trung tâm.
Mọi công việc đều được tiến hành thuận lợi, từ sáng đến tối, cả nhóm không nghỉ ngơi phút nào. Chu Xán Vũ vẫn luôn đứng gác trước cửa, chuẩn bị đồ ăn cho mọi người, nhưng bản thân anh thì một giọt nước cũng chưa uống.
Những người khác thấy anh như vậy, cũng không dám ăn quá lâu, chỉ vội vàng ăn qua loa rồi lập tức quay lại làm việc.
Chưa ai từng thấy ông chủ như vậy, như thể rơi vào vực sâu tuyệt vọng, dốc hết sức lực, bất chấp tất cả chỉ để nắm giữ điều gì đó đang tuột khỏi tầm tay.
Đêm của Chu Xán Vũ luôn là những mảng tối tĩnh mịch, còn Nghê Tư Duẫn lại là ánh trăng cô độc bên ngoài khung cửa sổ mờ ảo.
Ánh trăng ấy đang dần mờ đi, anh phải giữ lấy vầng trăng của mình.
Một đêm lại trôi qua, mọi người vẫn kiên trì giữ vững vị trí, không bỏ sót bất kỳ manh mối nào.
Họ ở trong phòng làm việc khép kín suốt một ngày trời, vận dụng vô số hệ thống, cuối cùng.........
“Tìm thấy rồi!”
Chu Xán Vũ lập tức chạy tới, Tần Duệ liền nhường chỗ ngồi, nói: “Người của Vương Liên, sau khi bắt cô Nghê, đã lấy toàn bộ thiết bị điện tử trên người cô ấy, tín hiệu định vị lần cuối là tại một bến cảng, chính là nơi trung chuyển hàng hóa xuất nhập khẩu. Chúng không dám làm bậy tại đó, nên sau đó đã chuyển địa điểm.”
Trên màn hình, Tần Duệ đánh dấu vị trí tín hiệu: “Chúng đổi rất nhiều phương tiện, cuối cùng xác định đã rời bờ từ cảng Nam, vị trí hiện tại là hòn đảo này. Cô Nghê và đám người đó rất có thể đang ở đó.”
Biển số xe bị che giấu, bọn bắt cóc liên tục thay đổi phương tiện rồi lợi dụng sự phức tạp của đô thị để né tránh camera giám sát, hoàn toàn che giấu hành tung.
May mắn là cuối cùng cũng lần ra được.
Chu Xán Vũ dán mắt vào dấu định vị đang nhấp nháy trên màn hình, hàng mày hơi nhíu lại, giọng trầm khẽ cất lên: “Ra tay đi.”
—
Nghê Tư Duẫn bị giam trong một container, không rõ đã lênh đênh trên biển bao lâu thì cuối cùng cũng có người bước vào. Cô cảnh giác hỏi đối phương là ai, nhưng người đó chẳng nói chẳng rằng, thô bạo lôi cô dậy, kéo ra ngoài.
Đã quá lâu không nhìn thấy ánh sáng, đột ngột tiếp xúc với ánh mặt trời khiến mắt cô đau buốt, theo phản xạ quay mặt đi tránh nắng, nước mắt tức thì trào ra.
Cô bị đám người lạ mặt đưa lên bờ, ngôn ngữ bọn chúng dùng cô không hiểu, chỉ loáng thoáng nghe được vài câu tiếng Anh may mà tai cô thính nhạy nên vẫn phân biệt được nội dung.
Hình như chúng nói, nếu “ông chủ lớn” kia không quay về được thì giết cô rồi chôn theo, xác ném xuống biển. Còn nếu quay về được thì giữ cô lại làm công cụ để uy hiếp ai đó.
Đây là một hòn đảo, đường đi gập ghềnh, chân cô ngắn hơn so với đám đàn ông, lại vừa bị chuốc thuốc nên thể lực đã kiệt quệ, đi được vài bước lại ngã.
Đám người ấy chẳng thương tiếc gì, thấy cô chậm chạp liền kéo giật cô một cách thô bạo. May mà cô mặc quần dài nên hạn chế bị trầy xước, nhưng vì ma sát liên tục, quần cũng rách te tua.
Cứ thế bị lôi đi đến một căn nhà nhỏ, rồi bị ném vào một căn phòng và khóa lại.
Trên bộ đồ sáng màu đã loang lổ vết bùn và máu, nhưng cô không quan tâm đến cơn đau trên cơ thể, mà lập tức quan sát xung quanh.
Căn nhà có vẻ là biệt thự mini, căn phòng cô bị nhốt trống không, giống như một phòng ngủ, chỉ có duy nhất một cửa sổ nhìn ra biển.
Tay cô bị trói ngược, giãy giụa thử mấy lần mà vô ích.
Đau đớn khiến cô chỉ còn cách tựa vào tường mà ngồi xuống, không thể thoát ra thì phải giữ sức. Vừa nãy nghe thấy chúng nói chờ “ông chủ lớn” về, còn định dùng cô để uy hiếp ai đó.
Cô suy nghĩ kỹ, cảm thấy người bị uy hiếp rất có thể là Chu Xán Vũ. Nhưng cái tên “ông chủ lớn” kia, cô không tài nào đoán được.
Kẻ thù của Chu Xán Vũ, cô không rõ lắm. Người duy nhất cô nhớ là ông Trương bị anh phế truất ở Macau, và cha ruột anh – người vừa bị anh tố cáo và bị bắt.
Xét theo lời bọn chúng, nếu “ông chủ lớn” không về được thì cô sẽ bị giết rồi chôn theo.
Nghĩ đến đây, cô đoán có lẽ người đó chính là Chu Trọng Kiều, bố ruột Chu Xán Vũ. Giờ ông ta đang bị giam giữ để điều tra về một vụ giết người, khả năng được thả ra là rất thấp.
Dù sao thì cũng là do Chu Xán Vũ đích thân giao nộp bằng chứng.
Nghê Tư Duẫn thở phào nhẹ nhõm, trong lòng thầm mong Chu Trọng Kiều không bao giờ quay lại. Tai nạn của cha mẹ cô chính là nỗi ám ảnh đeo bám cô bao năm, giờ đã tìm ra hung thủ, làm sao có thể tha thứ?
Hơn nữa, cô cũng không muốn trở thành con cờ để người khác uy hiếp Chu Xán Vũ.
Nếu có thể, thà rằng cô chết đi còn hơn.
Mấy ngày bị nhốt trong căn phòng này, mỗi ngày đều có người đến đưa cơm đúng giờ, nhưng không ai cởi trói cho cô. Việc ăn uống, cô phải tự nghĩ cách.
Trong phòng không có giường, đêm đến chỉ có thể ngủ trên nền đất lạnh lẽo. Tay bị trói, cơ thể không linh hoạt, tuy không ai đánh đập, nhưng những ngày này cũng đủ để bào mòn sức lực của cô.
Nghê Tư Duẫn vẫn rất kiên cường, dù đã gần như kiệt sức cô vẫn chưa từng rơi một giọt nước mắt.