Trong những năm tháng du học tại Paris mộng mơ, Lạc Thi, một cô gái thuần khiết và dịu dàng như thỏ non, đã từng lạc vào vòng tay của Chu Duật Lễ – vị thái tử gia quyền lực bậc nhất giới thượng lưu Hồng Kông, mang bản năng thống trị và kiểm soát mạnh mẽ.
Giới tài phiệt vẫn truyền tai nhau về sự kiêu ngạo, lạnh lùng của Chu Duật Lễ, một kẻ chưa từng đặt ai vào mắt. Thế nhưng, duy chỉ có trước mặt Lạc Thi, hắn lại hóa thành một người tình si mê, dịu dàng đến lạ. Hắn lãng mạn và tinh tế đến mức khó tin: Dưới chân tháp Eiffel, hắn chuẩn bị màn tỏ tình lãng mạn nhất; bao trọn cung điện Versailles làm tiệc sinh nhật cho cô; thậm chí mua cả một hòn đảo tư nhân, đặt tên cô. Trong những khoảnh khắc say đắm nhất, ôm cô vào lòng, hắn thì thầm bằng giọng nói đầy mê hoặc: "Bé heo ngốc, rốt cuộc muốn anh nói bao nhiêu lần nữa? Anh yêu em, và chỉ yêu một mình em thôi."
Thế nhưng, ngay cả một Chu Duật Lễ cao ngạo, lạnh lùng đến mấy, cũng có ngày phải nếm trải sự hèn mọn cầu xin. Vào cái đêm Lạc Thi dứt khoát nói lời chia tay, cô đã mua vé máy bay về nước ngay lập tức, bỏ lại tất cả đồ đạc, kể cả cây vĩ cầm yêu quý nhất – thứ từng là cầu nối tâm hồn giữa hai người. Mối tình cổ tích ấy cứ thế tan vỡ, không một lời giải thích.
Ba năm sau, truyền thông Hồng Kông chấn động trước tin Chu Duật Lễ – người thừa kế trẻ tuổi của đế chế kinh doanh nghìn tỷ, đang trên đường trở về nước để tiếp quản gia nghiệp. Suốt ba tháng ròng, giới truyền thông săn đón từng bước chân anh, và rồi họ phát hiện một bí mật động trời: trên cổ Chu Duật Lễ, lấp lánh chiếc nhẫn bạn gái cũ tặng, giờ đã biến thành mặt dây chuyền. Tin đồn lan đi khắp nơi: Chu Duật Lễ, "thái tử gia" quyền lực với khối tài sản bạc tỷ khi tuổi đời còn rất trẻ, đã bị "đá". Nhưng chẳng ai dám tưởng tượng, hay hiểu nổi, người con gái nào lại có thể dại dột đến mức từ bỏ một người đàn ông như vậy.
Ba năm bặt tin, Lạc Thi không thể ngờ sẽ có ngày gặp lại anh giữa lòng Hồng Kông phồn hoa. Anh vẫn vậy, dáng vẻ cao ngạo, ánh mắt thờ ơ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Hắn cúi đầu, lười nhác cất lời, mang theo chút thách thức: "Bây giờ đến cả nói chuyện với tôi, em cũng không muốn nữa sao?"
Trong đôi mắt cô, không còn chút lưu luyến nào của quá khứ. Lạc Thi đáp, giọng điềm tĩnh đến lạ: "Chia tay trong êm đẹp, không phải là tốt nhất sao?"
"Lạc Thi!" Giọng hắn trầm đục, như tiếng sấm rền. Rồi từng lời, như găm thẳng vào tim cô: "Chết tiệt! Ai muốn chia tay trong êm đẹp với em?"
"Linh hồn vĩnh cửu của tôi luôn dõi theo trái tim em, dẫu cho đêm tối cô tịch, hay ngày dài cháy bỏng."
Một bên là sói săn mồi đầy bản năng, một bên là thỏ non ngây thơ trốn chạy. Liệu cổ tích đô thị này có thể viết tiếp chương mới, khi gương đã vỡ liệu có lành lại, hay chỉ còn là những mảnh vụn ký ức đau thương trong cuộc sống thường nhật của giới hào môn Paris và Hồng Kông?
Truyện Đề Cử






