Bến Mưa - Trĩ Hạ
Chương 70: Ngoại Truyện – Nhật Ký Trưởng Thành
Bến Mưa - Trĩ Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cô bé khóc mãi không ngừng, Lạc Thi đành đưa em về tìm mẹ. Về đến nhà, cô thấy Chu Duật Lễ đang ngồi trên sofa, chải lông cho Lễ Vật. Cô bước tới ngồi bên cạnh anh, nhẹ nhàng nói: “Thật ra lúc nãy… cô bé chỉ vì nhớ mẹ nên mới khóc thôi.”
Chu Duật Lễ nghe lời an ủi có phần vụng về, bất giác thở dài, ngước mắt nhìn cô: “Thi Thi, em thật sự muốn có con sao?”
“…Dạ.” Lạc Thi khẽ sụt sịt, “Con gái bạn em dễ thương lắm. Dạo này em cứ nghĩ mãi, nếu mình có một đứa con riêng thì sẽ ra sao? Chúng ta có thể dẫn con đi làm rất nhiều điều mà hồi nhỏ mình chưa từng được trải nghiệm. Trong quá trình yêu thương con, chúng ta cũng học cách yêu thương gia đình. Em tin rằng anh sẽ là một người cha tuyệt vời.”
Chu Duật Lễ nghe đến câu cuối, sững người một lúc lâu. Trong đầu anh hiện lên hình ảnh một cô bé nhỏ xinh, dễ thương, lại còn giống Lạc Thi nữa.
Chắc chắn sẽ vừa ngoan ngoãn vừa đáng yêu.
Anh nghĩ vậy.
Rất lâu sau, anh khẽ gật đầu, giọng trầm ấm: “Được.”
Tối hôm đó, lần đầu tiên không còn khoảng cách ngăn cách, Chu Duật Lễ lại thấy hơi căng thẳng.
Anh cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên môi cô, rồi lại mơn man, khẽ thì thầm: “Bảo bối, giờ em hối hận vẫn còn kịp. Lát nữa anh thật sự không dám chắc mình sẽ kiểm soát được đâu.”
“Sao giờ này anh còn nói thế? Em đã suy nghĩ kỹ rồi mà.” Lạc Thi lí nhí, tay kéo anh xuống, ghé sát tai thì thầm vài câu.
Chu Duật Lễ nghe xong ngẩn người, rồi bật cười khẽ, ánh mắt sáng rực. Anh véo nhẹ môi cô: “Đúng là gan lớn thật nhỉ? Giờ cái gì em cũng dám nói.”
Lạc Thi nũng nịu thúc giục: “Vậy anh có làm không?”
“Làm.” Chu Duật Lễ trả lời dứt khoát, tay anh khẽ động, ánh mắt dần tối lại, “Lát nữa đừng kêu dừng.”
Chuẩn bị mang thai
Từ khi quyết định mang thai, mọi thứ đều được chuẩn bị chu đáo, có kế hoạch rõ ràng. Một tháng sau, Lạc Thi mua về mấy hộp que thử thai, đầy háo hức thử đi thử lại, nhưng kết quả vẫn là âm tính.
Sáng hôm sau, cô bước ra từ phòng tắm với vẻ mặt buồn rầu. Chu Duật Lễ đang đứng ở cửa, ánh mắt dịu dàng nhìn cô.
Lạc Thi không nói gì, chỉ lặng lẽ nép vào lòng anh, mặt mày ủ rũ.
Chu Duật Lễ hiểu ngay, vuốt nhẹ đầu cô, vừa bất lực vừa buồn cười: “Sao lại nóng vội vậy? Cứ thuận theo tự nhiên đi, Thi Thi.”
“Nhưng mà đã gần một tháng rồi.” Lạc Thi bướng bỉnh, “Có phải anh… không ổn không?”
“…Em vừa nói gì?” Chu Duật Lễ bật cười, không tin nổi tai mình, “Anh ‘ổn’ hay không, em chẳng lẽ không biết?”
Hơn nữa, trước và sau khi kết hôn, cả hai đều đã khám sức khỏe toàn diện, mọi chỉ số đều bình thường. Từ khi bắt đầu kế hoạch có con, còn có chuyên gia dinh dưỡng lên thực đơn bồi bổ, bổ sung đầy đủ protein, axit folic, ngủ đúng giờ, canh đúng thời điểm rụng trứng… đủ thứ thứ.
Xác nhận mang thai
Hai vợ chồng biết tin có thai là ba tháng sau.
Sáng hôm đó, như mọi ngày, họ trao nhau nụ hôn chào buổi sáng. Nhưng khi Chu Duật Lễ cúi xuống định hôn, Lạc Thi đột nhiên ho khan, mặt tái đi.
Chu Duật Lễ sững người, biểu cảm rất khó tả.
Lạc Thi vội vàng giải thích: “Xin lỗi chồng, em không phải… không phải vì thấy mặt anh mà buồn nôn đâu.”
Vài giây sau, anh mới kịp phản ứng. Hai người nhìn nhau, lập tức quyết định lao xe đến bệnh viện.
Xét nghiệm máu xác nhận Lạc Thi đã mang thai. Họ lập tức báo tin vui cho gia đình hai bên.
Chu Duật Lễ một tay cầm kết quả xét nghiệm, một tay ôm chặt vợ, cảm xúc dâng trào, khó diễn tả thành lời.
Trong thai kỳ, bé cưng rất ngoan, là một thiên thần nhỏ. Nhờ sự chăm sóc tận tình của Chu Duật Lễ, Lạc Thi gần như không phải chịu khổ, các lần khám thai đều suôn sẻ.
Khi nhập viện chờ sinh, bác sĩ phụ trách là một nữ bác sĩ nổi tiếng, thuộc top mười chuyên khoa sản tại Hồng Kông.
Lạc Thi nằm ở phòng riêng cao cấp, có đội ngũ y tá chuyên nghiệp chăm sóc suốt quá trình. Sau sinh, cô cũng được phục hồi sức khỏe toàn diện. Bé yêu được theo dõi sức khỏe hàng ngày bởi đội ngũ y tế riêng, còn có dịch vụ massage, thủy liệu cho trẻ sơ sinh…
Ngay cả bữa ăn ở cữ cũng do chuyên gia dinh dưỡng lên thực đơn, ngày năm bữa, trình bày tinh tế như nhà hàng năm sao.
Hòn ngọc quý trong tay
Cô bé tên là Chu Ấu Nghi, tên thân mật là Nhất Nhất.
Ấu: nhỏ nhắn, ngoan ngoãn, đáng yêu.
Nghi: dáng vẻ xinh đẹp, duyên dáng.
Ngay từ khi chào đời, Chu Ấu Nghi đã không khóc, chỉ chớp đôi mắt to tròn như quả nho, ánh mắt trong veo, long lanh.
Ông nội Chu là người đầu tiên bế cháu gái. Thấy ông cố, cô bé liền nở nụ cười ngọt ngào, khiến ông yêu thương hết mực.
Ông nội Chu – người vốn luôn kín tiếng, từ ngày Ấu Nghi chào đời liền thông báo tin vui trong nội bộ tập đoàn. Thậm chí, ông hiếm hoi đồng ý phỏng vấn báo chí để chia sẻ niềm vui có cháu gái, còn mời bạn bè phóng viên đến nhà hàng của Chu thị ăn mừng.
Ngày hôm sau, ông chính thức sang tên hai căn biệt thự ở khu sang trọng nhất và vài mặt bằng vàng cho Chu Ấu Nghi. Ngoài ra, ông còn lập quỹ giáo dục trị giá một trăm triệu, do chuyên gia quản lý, để sau này cháu cố dùng làm vốn khởi nghiệp.
Vào ngày đầy tháng, Chu Duật Lễ – người lâu rồi không cầm bút lông – lần nữa viết nên một câu:
“Tin vui tìm đến, lòng say men nồng, nào ngờ ngọc quý trong tay sáng hơn.”
(“Niềm vui có con khiến ta ngây ngất, đến nỗi cả ánh chiều rực rỡ cũng phải ghen với viên ngọc quý đang nằm trong tay.”)
Chén trứng hấp
Chu Ấu Nghi là cô bé thông minh, nói chuyện ngọt ngào, ai gặp cũng yêu. Ngay cả Bùi Du – người vốn nghiêm nghị – cũng bị cô bé làm cho cười tít mắt, thường xuyên bế cô đi xem dàn nhạc, đi công viên giải trí.
Tóm lại, tất cả những điều hồi nhỏ Chu Duật Lễ chưa từng được trải nghiệm, giờ đây Chu Ấu Nghi đều được tận hưởng.
Kể cả việc đòi cưỡi trên vai ông cố.
Ban đầu ai cũng nghĩ cô bé sẽ hiền lành như Lạc Thi, ai ngờ càng lớn càng bộc lộ cá tính.
Hôm đó Lạc Thi đi ra ngoài có việc, nhà chỉ còn hai cha con.
Chu Ấu Nghi thích xem phim truyền hình, đặc biệt là phim cổ trang tình cảm.
Mỗi lần xem là cô bé dán mắt vào màn hình, miệng không ngớt bình luận, dạn dĩ và thẳng thắn: “Ba ơi, chắc họ sắp hôn nhau rồi đúng không?”
Chu Duật Lễ nhíu mày: “Ai dạy con mấy cái đó?”
Chu Ấu Nghi nghiêng đầu: “Ba đó ạ. Mỗi ngày ba hôn mẹ, con thấy hết rồi.”
“…” Chu Duật Lễ im lặng, không biết phản bác thế nào.
Chu Ấu Nghi tiếp tục truy hỏi: “Ba ơi, sao ba không nói gì nữa ạ?”
“Ăn cơm.”
Còn cái tật lắm lời, hai vợ chồng thật sự không hiểu di truyền từ ai.
Chu Duật Lễ thấy con gái ăn được nửa bát đã mải nhìn phim trên TV, đành bất lực véo nhẹ má phúng phính của con, giả vờ nghiêm mặt: “Chu Ấu Nghi, con còn ăn cơm nữa không?”
Cô bé lập tức quay sang, mắt ứa nước, tố cáo: “Con mới xem có mấy giây thôi, ba dữ quá!”
Chu Duật Lễ: “….?”
“Ba mắng con, con mách mẹ.” Nói xong, Chu Ấu Nghi nhanh nhẹn mở WeChat trên iPad, tìm ngay tài khoản của mẹ và gọi thoại.
Chu Duật Lễ không ngăn, chỉ im lặng nhìn.
Điện thoại kết nối nhanh chóng. Đầu dây bên kia là giọng dịu dàng của Lạc Thi: “Alo, con yêu, có chuyện gì vậy?”
Chu Ấu Nghi diễn cực đỉnh. Trước ánh mắt lạnh lùng của ba, cô bé bĩu môi, sụt sùi: “Mẹ ơi, khi nào mẹ về ạ? Nhất Nhất nhớ mẹ.”
“Mẹ cũng nhớ Nhất Nhất. Con với ba đang ăn cơm mà, sao lại gọi mẹ? Ba đâu rồi?”
“Ba lại mắng con!” Chu Ấu Nghi than thở.
“Ồ?” Lạc Thi bình thản, rồi nghe thấy tiếng TV, hỏi: “Hình như con đang xem phim à?”
“Dạ, bộ phim tối qua con xem cùng mẹ đó.” Chu Ấu Nghi nói thêm, “Ba nói được xem TV, nhưng giờ lại không cho con xem nữa. Ba hứa mà không giữ lời.”
“Có phải con không chịu ăn cơm không?” Lạc Thi nén cười, dịu dàng hỏi: “Hôm nay ba nấu món gì ngon cho Ấu Nghi vậy? Có món trứng hấp thịt bằm con thích nhất không?”
“…Có ạ.”
Vừa dứt lời, một muỗng trứng hấp đã được đưa tới miệng.
Chu Duật Lễ cúi nhìn con gái, im lặng ra hiệu ăn nhanh, nhưng động tác lại vô cùng nhẹ nhàng.
Chu Ấu Nghi há miệng, mắt lấp lánh chờ ba múc thêm. Nhưng lần sau, anh lại tự ăn.
Cô bé nhìn chằm chằm muỗng trứng, tức giận quay mặt đi: “Mẹ ơi, con không nói chuyện với mẹ nữa, con ăn cơm đây.”
Rồi cắm cúi ăn.
Chỉ đến khi bát trứng gần cạn, cô bé mới ngẩng đầu, nước mắt chực trào: “Con nói không thích mà ba ăn thật luôn hả?! Sao ba lại như vậy!!!”
“—Oa!” Chu Ấu Nghi bỏ đũa, ngẩng đầu khóc òa như trút mưa.
“…” Chu Duật Lễ đau đầu xoa trán.
Anh thật sự không hiểu nổi nước mắt con gái sao mà dễ tuôn đến thế.
Chu Ấu Nghi vừa khóc vừa trèo xuống ghế, chạy đến ôm chặt Chu Duật Lễ: “Hu hu, con muốn ăn trứng hấp! Ba… ba nấu thêm một bát nữa đi, con… con muốn ăn ngay!”
Chu Duật Lễ nhìn con gái chùi nước mắt ướt đẫm áo mình, rút giấy lau cho cô bé, buồn cười hỏi: “Còn khóc nữa không? Nãy ba hỏi có ăn không, con có trả lời đâu? Giờ lại đòi ba làm thêm bát nữa. Chu Ấu Nghi, ai chiều hư con thế?”
Chu Ấu Nghi nấc nghẹn: “Là… Chu Duật Lễ.”
“…” Mi mắt Chu Duật Lễ giật giật, nhíu mày: “Con gọi ba là gì?”
Chu Ấu Nghi lý sự cùn: “Ba không tên là Chu Duật Lễ sao?”
Chu Duật Lễ càng đau đầu, kéo con ra khỏi lòng: “Chu Ấu Nghi, ai cho con gọi cả họ lẫn tên ba? Phải gọi là ‘ba’. Lớn nhỏ không biết. Ở ngoài ngoan ngoãn, về nhà chỉ biết bắt nạt người nhà thôi à?”
“Bắt nạt cái gì, con không hiểu.” Giọng khóc lập tức ngưng, hàng mi ướt nhẹp, trông thật đáng thương: “Con chỉ biết ba của con sẽ làm trứng hấp cho con. Ba không làm, thì không phải ba.”
“…”
Chu Duật Lễ không ngờ có ngày mình bị tước danh xưng ‘ba’ chỉ vì một chén trứng hấp.
Sau một phút im lặng, anh là người đầu hàng. Chu Duật Lễ thở dài, như chấp nhận vận mệnh, bế con lên ghế: “Được, con ngồi ngoan, ba làm thêm bát nữa.”
Chu Ấu Nghi lập tức cười tít, chu môi hôn gió: “Hi hi, ba là tuyệt nhất!”
Chu Duật Lễ bất lực cười.
Ba của ai đẹp trai hơn?
Một trường mẫu giáo ở Hồng Kông, kết hợp tinh hoa giáo dục Trung – Tây, nổi tiếng khó vào, được ví như “Hermès của giới mầm non”.
Sophia và Chu Ấu Nghi là bạn thân, nhưng cũng hay cãi vã – ở một vài khía cạnh.
Ví dụ như lúc này, Sophia tức giận: “Ba tớ đẹp trai nhất, còn đẹp hơn cả Lưu Đức Hoa!”
“Nổ quá.” Chu Ấu Nghi hừ một tiếng, “Tối nay ba tớ đến đón, cậu cứ chờ xem.”
Tan học, một chiếc Koenigsegg đen bóng dừng trước cổng. Chu Duật Lễ bước xuống, áo khoác phi hành gia, quần tây, dáng người cao ráo – đúng chuẩn người mẫu di động.
Sophia há hốc mắt: “Loly, đây là ba cậu à? Hay anh trai?”
“Ba tớ.” Chu Ấu Nghi ngẩng cao đầu, “Ngầu không?”
“Ngầu! Siêu ngầu!” Sophia gật liên tục.
Chu Ấu Nghi thì thầm: “Mẹ tớ là nghệ sĩ violin, vé hòa nhạc đắt lắm. Cậu muốn chữ ký không? Tớ xin giúp.”
“Muốn chứ! Muốn chứ!”
“Vậy sau này phải gọi tớ là chị.”
Sophia – người lớn hơn vài tháng – ngây thơ gật đầu: “Được!”
Chu Duật Lễ đứng chờ ở cổng, thấy con gái mặc đồng phục, mặt rạng rỡ chạy về phía mình. Anh quỳ gối, dang tay đón.
Kết quả cô bé lao thẳng vào lòng Lạc Thi đang đứng phía sau.
“—Mẹ!”
Chu Duật Lễ sững người, rồi bật cười, đứng lên nhìn hai mẹ con ôm nhau.
“Hôm nay mẹ đẹp quá.”
“Cảm ơn con yêu.” Lạc Thi cười, hôn má con: “Nhất Nhất mặc đồng phục cũng dễ thương lắm. Hôm nay đi học vui không? Ăn no chưa?”
“Vui ạ! Ăn no rồi, chiều còn uống nước cam, ăn bánh Basque. Nhưng không ngon bằng mẹ làm.”
“Cuối tuần mẹ làm bánh Basque và bánh soufflé hạnh nhân cho con nhé?”
“Dạ.” Chu Ấu Nghi suy nghĩ, “Con không muốn hạnh nhân, mẹ không ăn được, con cũng không ăn.”
Lạc Thi nhìn con gái, tim như tan chảy, lại ôm hôn má mũm mĩm: “—! Con yêu của mẹ, mẹ yêu con nhiều lắm. Sao mà con dễ thương thế, Nhất Nhất là em bé thông minh và đáng yêu nhất thế giới!”
“Mẹ cũng là người mẹ đẹp nhất nhất nhất nhất trên đời! Ấu Nghi cũng yêu mẹ!” Chu Ấu Nghi nói liền mấy chữ “nhất”, rồi cọ má vào Lạc Thi.
Chu Duật Lễ nhìn hai mẹ con bày tỏ tình cảm, đáy mắt tràn đầy dịu dàng. Anh đưa tay ra: “Đi thôi, về nhà.”
Lạc Thi liếc anh, thì thầm gì đó vào tai con.
Chu Ấu Nghi gật đầu, đôi mắt tròn vo nhìn Chu Duật Lễ, cười tươi, đưa tay nhỏ nắm lấy tay ba: “Ba ơi, hôm nay Ấu Nghi yêu ba một ngày.”
Chu Duật Lễ nhướng mày, tay kia lấy cặp sách treo lên khuỷu tay, thản nhiên: “Công chúa nhỏ chỉ yêu ba một ngày thôi à?”
Chu Ấu Nghi suy nghĩ: “Nếu mai ba cũng mặc đẹp như vậy đến đón con, thì là hai ngày.”
“—Được.” Môi Chu Duật Lễ khẽ cong, cúi xuống bế con lên: “Vậy hôm nay con bảo ba mặc bộ này, là vì sao? Hửm?”
Tối qua, cô bé đã dặn kỹ, còn tự chọn đồ trong tủ, bắt anh phải mặc bộ này, lái chiếc xe thể thao ngầu nhất trong garage đến đón.
Chu Ấu Nghi cười hì hì: “Sophia cứ nói ba cậu ấy đẹp hơn Hoa Tử, nhưng con không tin. Con nói ba con trẻ và ngầu, giống sinh viên đại học vậy.”
Hoa Tử (华仔): tên thân mật của Lưu Đức Hoa.
Chu Ấu Nghi thông minh, lém lỉnh, nhiều từ ngữ không biết học ở đâu.
Chu Duật Lễ nghe vậy, bất lực: “Sinh viên đại học? Nhất Nhất, con học ở đâu ra những từ này?”
“Dì Diệp Oanh đó ạ.” Chu Ấu Nghi trả lời, “Lần trước dì gọi video, bên cạnh có anh đẹp trai, là sinh viên đại học, có mười tám múi…”
“Chu Ấu Nghi?!” Chu Duật Lễ ngắt lời, nhíu mày, “Con đang nói bậy gì vậy?”
Chu Ấu Nghi hoảng hốt che miệng: “Con không nói gì hết! Không nói gì hết!”
Chu Duật Lễ cảm thấy mình như ông già cổ hủ. Con gái quá thông minh, cái gì học một lần là nhớ.
Anh nghĩ, cần định hướng lại cho con.
Phải mua thêm sách tô màu, sổ tay băng keo? Anh không hiểu, nhưng có thể mua về cho con chơi, để bớt thời gian gọi điện tán gẫu với các dì trên WeChat.
Cô bé thật sự… quá giỏi ăn nói.
Mà Diệp Oanh lại là người dì luôn sẵn sàng trò chuyện với cô bé hàng giờ.
Hạt dẻ nướng
Mùa đông là lúc quây quần bên bếp lửa, pha trà ấm.
Ba người ngồi dưới gốc cây ngân hạnh. Trên bếp là ấm yến chưng sữa tươi, bên cạnh là lạc, hạt dẻ, khoai lang nướng thơm lừng.
Chu Duật Lễ vừa bóc hạt dẻ vừa hỏi câu sáo rỗng: “Con thích ba nhất hay mẹ nhất?”
Chu Ấu Nghi không do dự: “Mẹ ạ.”
Vì từ nhỏ, ba đã dạy: “Phải yêu thương mẹ nhất, vì mẹ vất vả.”
Chu Duật Lễ gật đầu hài lòng: “Làm tốt lắm, Chu Ấu Nghi.”
“Ba ơi, con cũng muốn bóc hạt dẻ.”
“Cho mẹ ăn trước.”
“Dạ.”
Hai cha con cùng đút hạt dẻ vào miệng Lạc Thi.