Bến Mưa - Trĩ Hạ
Chương 8: Gõ Cửa Trái Tim
Bến Mưa - Trĩ Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cuộc gặp gỡ ở quán bar tựa như một giấc mộng đẹp, thoáng đến rồi biến mất.
Từ hôm đó, Lạc Thi và Chu Duật Lễ chẳng còn trao đổi gì trên WeChat. Cuộc trò chuyện giữa họ khép lại bằng câu nói cuối cùng của anh, rồi chìm vào im lặng.
Vài ngày qua, Lạc Thi đã nhiều lần tự hỏi: có nên chủ động nhắn tin cho anh không?
Nhưng cô không biết nói gì. Cứ mở khung chat, soạn tin rồi xóa, soạn rồi xóa. Mỗi lần định gửi, lòng lại hồi hộp đến nghẹn lời. Có lúc cô cầm điện thoại cả buổi, do dự mãi mà chẳng dám chạm vào nút gửi.
Rồi Lạc Thi nhanh chóng trở lại nhịp sống quen thuộc: trường học – phòng tập đàn – căn hộ. Ba điểm một đường, đều đặn và lặng lẽ.
Hôm nay, trên đường về, cô ghé siêu thị Monoprix gần nhà. Ngoài những lần đi chơi với Diệp Oanh, dường như chỉ còn việc đi chợ là niềm vui nhỏ nhoi duy nhất. Nhưng hôm nay, ngay cả niềm vui ấy cũng chẳng còn.
Cuối cùng, Lạc Thi chỉ mua hai lốc nước khoáng Volvic.
Loại nước này hay hết hàng, nên mỗi lần thấy là cô đều mua hai lốc tích trữ. Nước nặng, cô xách lên mà vai mỏi rã rời.
Trên vai đeo hộp đàn, trong tay ôm hai lốc nước, Lạc Thi bước ra khỏi siêu thị. Dọc đường về, dây đeo hộp đàn liên tục tuột xuống.
Cô đành cúi xuống, đặt nước xuống đất, rồi lại đeo hộp đàn lên. Đeo lên, rồi lại tuột. Cứ thế, lặp lại đến lần thứ ba.
Cuối cùng, cô chán nản tháo hộp đàn xuống, xách tay cho xong.
Trọng lượng trên tay tăng vọt.
Ngay lúc cô vừa ôm nước đứng dậy, phía sau vang lên hai giọng nói nhẹ nhàng, ngọt ngào:
—— “Có nặng không?”
—— “Không đâu, em yêu. Em cứ cầm đồ nhẹ, đồ nặng để anh xách hết.”
Lạc Thi nhìn cặp đôi đi ngang qua. Cô gái cười rạng rỡ, chỉ xách một túi nhỏ. Còn bạn trai cô ta, thoải mái mang cả đống đồ nặng.
Lạc Thi đứng yên tại chỗ, ôm chặt hai lốc nước. Cô cúi xuống nhìn những ngón tay mình bị dây siết đến đỏ ửng, bỗng dưng muốn bĩu môi khóc.
“…”
Hóa ra, đây là một trong những điều tuyệt vời khi có người yêu sao?
Có người sẵn sàng xách đồ nặng giúp mình.
Nhưng cô thì không có bạn trai.
Người cô thích, mấy ngày nay còn chẳng thèm nói chuyện với cô.
—— Huhuhu.
Muốn khóc thật rồi.
Cuộc sống lặng lẽ luyện đàn vẫn ổn, cô hoàn toàn chịu đựng được. Nhưng từ khi gặp anh, lòng cô như mặt hồ phẳng lặng bỗng bị ném vào một viên sỏi nhỏ, gợn sóng lan dần ra, không dứt.
Mang theo chút mong chờ mơ hồ, Lạc Thi lại tự hỏi: không biết khi nào mới được gặp anh lần nữa?
…
Về đến chung cư, cô bước vào thang máy, buồn bã bấm nút, lòng trống rỗng lạ thường.
Lên đến tầng, cửa thang máy vừa mở, Lạc Thi đã ngửi thấy một mùi nước hoa quen thuộc.
—— Là YSL Libre.
Ngay sau đó, cô thấy trước cửa nhà đối diện – nơi người hàng xóm chưa từng lộ mặt – đang đứng một cô gái lạ.
Cô gái mặc váy len hồng cao cấp, đội mũ beret vàng nhạt, đi bốt da trắng, dáng người cao gầy, lưng thon, trông rất xinh đẹp.
Cô ta không ngừng bấm chuông, dường như chẳng để ý Lạc Thi vừa bước ra từ thang máy.
Lạc Thi cũng chẳng để tâm, cúi đầu mở cửa nhà định vào. Bỗng nhiên, cô gái phía sau gào lên giận dữ:
“Chu Duật Lễ! Anh ra đây cho em!”
Rồi tiếp theo là một câu tiếng Quảng Đông: “Em biết anh ở trong, mở cửa đi!”
…Chu Duật Lễ?
Tay Lạc Thi đang nắm tay nắm cửa bỗng khựng lại. Cô nghi ngờ mình nghe nhầm, quay đầu nhìn lại.
Người hàng xóm bí ẩn bấy lâu nay… lại là Chu Duật Lễ sao?!
Đang do dự có nên vào nhà hay không, cô gái kia cuối cùng cũng phát hiện ra cô.
Chu Văn Huệ quay lại, liếc nhanh cô gái trước mặt, rồi lại nhìn hai lốc nước trong tay cô, chần chừ một chút rồi hỏi: “Chào cô, cô có quen người ở đây không?”
Lạc Thi nhớ đến cái tên vừa được gọi, theo bản năng gật đầu, rồi lại lắc lắc.
Chu Văn Huệ sững người: “A? Vậy là quen hay không quen?”
“…Tớ từng gặp rồi, nhưng không thân.” Lạc Thi thành thật trả lời.
Khuôn mặt Chu Văn Huệ lập tức hiện lên vẻ thất vọng. Cô tức giận đấm một cái vào cửa nhà Chu Duật Lễ, lẩm bẩm bằng tiếng Quảng Đông đầy căm phẫn: “Em chưa ăn sáng, đứng gõ cửa mười phút rồi, mệt chết đi được! Ngủ như heo cũng phải tỉnh chứ?!”
Lạc Thi không hiểu hết, nhưng lờ mờ nghe được “mệt chết đi được” và “ngủ như heo”.
Cô ngập ngừng cúi đầu, nhẹ nhàng đề nghị: “Hay là… cô vào nhà tớ ngồi chờ một lát?”
“Ồ? Có tiện không?” Chu Văn Huệ quay lại, mắt sáng rực.
Lạc Thi cười hiền: “Ừm, được mà.”
…
Chu Văn Huệ theo Lạc Thi vào nhà, cởi giày ở huyền quan rồi nhanh chóng liếc nhìn xung quanh.
Nội thất theo phong cách châu Âu, rèm cửa mở, ánh nắng xuyên qua tán cây bên ngoài cửa sổ cao chạm sàn, ấm áp lạ thường.
Chu Văn Huệ thu ánh mắt, cười tủm tỉm: “Tớ là Chu Văn Huệ, còn cậu?”
“Lạc Thi.”
Cô đặt nước và hộp đàn lên tủ, đưa cho Chu Văn Huệ một đôi dép mới mua.
“Cảm ơn, tên cậu hay quá.”
“Cậu cũng vậy.” Lạc Thi dịu dàng nói, “Tớ vừa mua bánh mì, cậu chưa ăn sáng đúng không? Ăn cùng tớ không?”
“Tốt quá, cảm ơn.” Chu Văn Huệ đồng ý ngay, “Phòng khách cậu đẹp thật, tớ tham quan một chút được không?”
“Được chứ.”
Chu Văn Huệ dạo một vòng. Phòng khách của Lạc Thi khác với nhà Chu Duật Lễ: có tủ kính bày đồ trang trí cổ điển tinh xảo, bàn kê đầy tập nhạc, cạnh đó là giá để phổ.
Nhớ lại cảnh Lạc Thi mang hộp đàn violin, cô tò mò hỏi: “Cậu học violin à?”
“Ừm.”
Chu Văn Huệ gật gù: “Thật trùng hợp, mợ tớ cũng chơi violin.”
Hai cô gái bắt đầu trò chuyện.
Lạc Thi lấy bánh mì và cà phê từ tiệm ven đường ra, Chu Văn Huệ chọn một chiếc sandwich lúa mạch.
Một lúc sau, Lạc Thi giả vờ vô tình hỏi: “Cậu là bạn gái của anh ấy à?”
Chu Văn Huệ như bị sặc, ho sặc sụa: “Khụ khụ khụ!”
Lạc Thi hoảng hốt, vội đưa giấy ăn.
Chu Văn Huệ uống ngụm cà phê đá, bình tĩnh lại, rồi lắc đầu lia lịa: “Không! Đương nhiên không! Anh ấy… sao có thể có bạn gái được…?”
Câu nói chợt dừng lại. Cô nheo mắt, nhìn Lạc Thi chăm chú.
Lạc Thi bối rối, mím môi: “Sao vậy?”
“Khoan đã, đừng hiểu lầm, tớ là em họ anh ấy.” Chu Văn Huệ nhìn Lạc Thi từ đầu đến chân, bỗng tươi tỉnh, “Tớ nói bừa thôi! Thực ra anh tớ cực kỳ tốt, đặc biệt ưu tú! Thật đấy!”
Rồi cô nắm lấy tay Lạc Thi, ánh mắt lanh lợi.
Chu Văn Huệ nhìn thẳng vào mắt Lạc Thi, như đang đọc thực đơn, tuôn một mạch:
“Chu Duật Lễ, 22 tuổi tốt nghiệp bằng kép MIT, học xong chương trình bốn năm trong ba năm, từng làm chủ tịch hội sinh viên. Về Paris lập nghiệp, cung Bọ Cạp, cao 1m88, biết thư pháp, vận động viên toàn năng: tennis, bóng rổ, bóng bầu dục, quyền anh…”
“…”
Cô thêm vào với giọng đầy cảm xúc: “Quan trọng nhất là —— đến nay vẫn độc thân.”
Lạc Thi sững người.
Độc thân?
Anh ấy cũng như cô, chưa từng yêu ai sao?
Chu Văn Huệ tiếp tục giữ Lạc Thi lại, say sưa kể về Chu Duật Lễ suốt gần mười phút. Có vẻ khen anh trai là chuyện khó với cô; nhiều lần, những lời châm chọc suýt tuôn ra, nhưng cô lại nuốt ngược vào, gượng gạo biến thành lời khen. Rồi cô hỏi: “Đúng rồi, hôm nay cậu có gặp anh ấy không?”
Lạc Thi lắc đầu: “…Chưa.”
Từ quán bar đến giờ, họ chưa gặp lại.
“Thôi được.” Chu Văn Huệ bỗng nhận điện thoại, đứng dậy: “Lạc Thi, xin lỗi, tớ phải đi trước, có việc gấp.”
“Được, tớ đưa cậu xuống?”
“Không cần, tài xế đang đợi dưới lầu.” Chu Văn Huệ vẫy tay, vừa thay giày vừa nói: “Suýt quên, thêm WeChat đi, tiện liên lạc.”
“Được.”
“Tớ đến tìm anh ấy vì bạn trai tớ là bạn thân từ nhỏ của anh ấy. Dạo này hai đứa cãi nhau, anh ấy trốn tránh tớ. Tớ đành nhờ anh tớ giúp.” Cô nháy mắt: “Nếu cậu thấy anh tớ, nhớ nhắn tớ ngay nha! Tình yêu của tớ giao cho cậu đó, được không?”
Lạc Thi gật đầu: “Tớ biết rồi.”
“Cảm ơn! Lần sau tớ mời cậu ăn cơm.” Chu Văn Huệ tinh nghịch chào rồi bước vào thang máy.
Lạc Thi đứng cửa vẫy tay: “Đi đường cẩn thận.”
Cô trở về, vừa đóng cửa, lập tức tựa lưng vào cửa, tim đập thình thịch.
Trong đầu vẫn vang vẳng:
“Quan trọng nhất là —— đến nay vẫn độc thân.”
…
Tối đó, Lạc Thi định làm chút đồ ngọt.
Cô thích làm bánh, từng học lớp chuyên nghiệp ở trong nước. Ông ngoại còn mua lò nướng riêng cho cô. Có lúc cô còn nghĩ, nếu không học violin, có lẽ sẽ theo học Le Cordon Bleu.
Nhưng từ khi sang Pháp, cô hầu như chỉ sống trong phòng tập đàn, lâu rồi chưa động tay vào bếp.
Vừa định chuẩn bị nguyên liệu, điện thoại trên bàn bếp đổ chuông WeChat. Lạc Thi nghiêng người nhìn – là Chu Văn Huệ.
Cô bắt máy, hơi bất ngờ.
Giọng Chu Văn Huệ vội vã: “Lạc Thi?”
“Ừ, sao vậy?”
“Cậu đang ở nhà à?”
“Tớ ở nhà. Có chuyện gì vậy?” Lạc Thi nghe thấy sự lo lắng trong giọng cô ấy.
“Có!” Chu Văn Huệ hốt hoảng nói, “Vừa rồi tớ gọi anh tớ, anh ấy bắt máy, nhưng nghe giọng thì như bị bệnh. Điện thoại chưa cúp, anh ấy đột nhiên im bặt! Anh ấy tính tình kín tiếng, bệnh cũng giấu, cậu có thể qua nhà anh ấy xem thử không? Tớ đang ở Montargis, không kịp về.”
Tim Lạc Thi thắt lại. Cô bật dậy, vội vã, làm đổ cả bình hoa trên bàn.
“Lạc Thi? Cậu nghe thấy không?”
“Tớ… tớ nghe rồi.” Cô vội đỡ bình hoa, “Tớ qua ngay.”
Cúp máy, Lạc Thi lao ra cửa.
Chỉ đến khi đứng trước cửa nhà Chu Duật Lễ, cô mới sực nhớ: mình đang mặc đồ ngủ lụa, đi dép lê bông.
Rồi một câu hỏi quan trọng hiện lên:
Cô và Chu Văn Huệ đều không biết mật khẩu cửa nhà anh.
Cô do dự, rồi đưa tay bấm chuông.
Chuông reo, bên trong im lặng.
Bấm lần nữa, vẫn không có động tĩnh.
Lạc Thi lo lắng. Giọng Chu Văn Huệ đầy hoảng loạn, nói anh đang nói chuyện thì bất ngờ im lặng. Cô sợ anh đã ngất trong nhà.
Cô áp tai vào cửa, cố nghe xem có tiếng động nào không.
Bỗng – cánh cửa từ bên trong bật mở.
Một người đàn ông khàn giọng, bực dọc nhìn cô: “Không phải bảo đừng làm phiền anh sao? Cút đi tìm…”
Lời chưa dứt, Lạc Thi – vốn đang áp tai vào cửa – mất thăng bằng, lao thẳng vào trong.
Không kịp phản ứng, cô ngã sầm vào một vòng tay xa lạ, ngập tràn mùi hương gỗ tuyết tùng.