Bệnh Chữa Rồi
Chương Mở Đầu: Viện An Dưỡng và Lăng Hi
Bệnh Chữa Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thành phố C, viện an dưỡng ngoại ô.
Đang là đầu xuân, hoa trong viện nở rộ, điểm xuyết nhẹ nhàng trên cành, từng chùm từng chùm, vô cùng đẹp mắt.
Lăng Hi ngồi trong đình nhỏ, trong viện một người đàn ông vạm vỡ mặc váy ngắn lần thứ năm lượn lờ trước mặt hắn. Người đàn ông cầm khăn tay, vẻ mặt ngượng ngùng, “Đuổi theo tôi đi ~ Nhanh lên đuổi theo tôi nha ~ A ha ha ha ~”
Phía sau một đám y tá với biểu cảm méo mó, hết sức bình sinh đuổi theo: “Chậm một chút, đồ tiểu yêu tinh quyến rũ người…”
“Đáng ghét nha ~ Các anh bắt được người ta, người ta sẽ tặng các anh một nụ hôn thơm nha ~”
Đám y tá nhất thời nước mắt tuôn rơi đầy mặt, “Đồ tiểu yêu tinh quyến rũ người.”
Cách đó không xa có một bệnh nhân khác, nằm thảm thương trên mặt đất, đầu và lòng bàn chân hình như còn kê bằng đũa. Đám y tá hết lời khuyên nhủ, “Anh ơi, dậy đi, dưới đất lạnh lắm.”
“Không,” người bệnh bi thương chỉ vào người đàn ông vạm vỡ, “Các anh nhìn xem, ngay trước mặt tôi mà trêu hoa ghẹo nguyệt, tôi muốn nằm đường ray.”
Y tá cố gắng giữ bình tĩnh, “Trời đất bao la nơi nào chẳng có hoa cỏ, ngài hà cớ gì phải như vậy chứ…”
“Nhưng người khác không xinh đẹp bằng hắn.”
Y tá thống khổ che mặt.
Lăng Hi khẽ cười.
Tuy rằng hắn từng nghe không ít người nhắc đến viện an dưỡng trên sườn núi ngoại ô, nhưng đây là lần đầu tiên đến đây.
Bệnh nhân ở nơi này ngoại trừ không thể ra ngoài phạm vi quy định, còn muốn làm gì thì làm cái đó, mỗi người đều có một nhóm y tá theo sát, giống hệt người hầu lẽo đẽo theo sau. Người bệnh ảo tưởng mình là minh tinh, bọn họ phải là fan cuồng; người bệnh nói mình là Vương gia, bọn họ phải phối hợp thỉnh an; người bệnh thu mình trong góc bán thân, bọn họ phải vung tiền, mua vị tổ tông này về phòng bệnh… Tóm lại, tất cả đều lấy người bệnh làm trung tâm.
Lăng Hi cười, là bởi hắn biết mục đích chính của viện trưởng khi xây dựng viện an dưỡng ở đây trước kia – đó là kiếm tiền.
Thúc Thành ngồi bên cạnh Lăng Hi, ánh mắt chăm chú nhìn cảnh tượng trong viện, sau đó lại nhìn về bàn của mình.
Trước mắt có ba người, Lăng Hi, bác sĩ Hà cùng với… một bệnh nhân nữa. Bệnh nhân này vẻ mặt nghiêm túc nghe bọn họ nói chuyện, thỉnh thoảng lại gật đầu, tuy rằng tạm thời không có triệu chứng gì khác, nhưng ai biết lát nữa có thể phát bệnh hay không, chẳng lẽ Lăng thiếu thật sự không định đổi chỗ nói chuyện sao?
Thúc Thành đánh giá Lăng Hi, thấy vị thiếu gia này đặc biệt bình tĩnh, chén trà bị giật lấy cũng không tức giận mà chỉ tiếp tục cùng bác sĩ nói chuyện phiếm, không khỏi nghĩ thầm, rằng Lăng thiếu căn bản không hề điên khùng như bên ngoài đồn đại, tính tình thật tốt!
Hà Thiên Phàm ngồi đối diện bọn họ, trên mặt lộ ra nụ cười đúng mực. Hắn thấy người bệnh lần thứ hai giật lấy chén nước của Lăng Hi, liền liếc nhìn đương sự một cái, thấy Lăng Hi hoàn toàn không hề tỏ ra chút thiếu kiên nhẫn nào, thầm nghĩ quả nhiên là vậy.
Lăng thiếu là một người nhẫn nhịn rất tốt, từ trước đã vậy. Hắn là người thừa kế tương lai của tập đoàn Lăng thị, từ nhỏ đã được bao bọc mà lớn lên, nhưng năng lực bản thân cũng vô cùng xuất sắc, có điều trên đời này dù sao không có ai hoàn hảo, Lăng Hi cũng không ngoại lệ.
Sự ‘nhẫn nhịn’ của Lăng Hi là cần phải có điều kiện tiên quyết, chỉ cần không chạm vào điểm mấu chốt của hắn là được.
Có điều điểm mấu chốt kia cũng thật là… Hà Thiên Phàm lướt mắt qua khuôn mặt tuấn tú của Lăng Hi, thầm tiếc nuối không thôi. Một mỹ nhân tuyệt sắc như vậy mà không thể động vào, thật là phí của trời cho!
Hắn phát hiện Lăng Hi nhìn lại, liền nhanh chóng che giấu suy nghĩ trong lòng: “Tôi gần đây có hơi bận một chút, mấy ngày nữa sẽ đến xem em trai cậu,” hắn dừng lại nửa giây, thiện ý đề nghị, “Thực ra… cậu có từng nghĩ sẽ để em trai mình vào đây không?”
Lăng Hi nhướn mày: “Vào đây để viện trưởng các anh làm thịt à?”
Hà Thiên Phàm thở dài, không thể không thừa nhận, viện trưởng của bọn họ quả thật quá cực phẩm.
Lăng Hi lại cười cười, nâng chén trà lên muốn uống một ngụm, kết quả lại bị người bệnh bên cạnh cướp đi, rõ ràng là bỏ cuộc, “Thôi vậy, khi nào anh rảnh cứ gọi cho tôi, tôi sẽ ở nhà chờ anh.”
Người bệnh thấy hắn phải đi, vội vàng trả lại chén cho hắn, kết quả động tác quá vội vàng, cả chén trà hắt hết lên người. Thấy vậy liền chớp chớp mắt, buông lại một câu, “Tôi phải đi dự một cuộc họp quan trọng” liền quay đầu bỏ chạy như điên, bóng dáng nhanh chóng khuất dạng.
Áo sơ mi ướt một mảng, dính sát vào da, ánh mắt Hà Thiên Phàm lập tức trở nên căng thẳng, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, “Không sao chứ?”
Thúc Thành thấy trên người Lăng Hi dính không ít bã trà, muốn giúp hắn lau khô, thế nhưng Lăng Hi khéo léo né tránh, vẫn không hề tức giận chút nào, đứng dậy nói muốn vào toilet, bảo bọn họ chờ một chút. Thúc Thành nhìn bóng lưng hắn đi xa, lại kết luận trong lòng: Tính tình thật tốt mà!
Hà Thiên Phàm lại vẫn còn nuối tiếc: “Đúng là mỹ nhân.”
“…..” Thúc Thành nhìn vị bác sĩ này, hắn đã từng nghe danh tiếng Hà cầm thú, nghe nói chỉ cần là mỹ nhân hắn đều yêu thích, lúc trước hắn vốn tưởng tên cầm thú này sẽ nhanh chóng tiếp cận Lăng Hi, không ngờ đối phương lại ngồi đối diện một cách đúng mực, hơn nữa suốt quá trình cực kỳ đứng đắn, khiến hắn tự hỏi có phải mình đã nhìn nhầm người.
Giờ thì xem ra, hắn xác định mình không hề nhìn nhầm.
Nhưng mà theo hắn biết, tên cầm thú này nhìn mỹ nhân chưa bao giờ biết thu liễm, vậy mà vừa rồi đối với Lăng Hi lại không hề lộ liễu chút nào, là bởi vì đã hoàn lương, hay bởi vì… có nguyên nhân khác?
Hà Thiên Phàm liếc hắn một cái, “Sao vậy?”
“Nghe nói anh có người yêu rồi.”
“Ừm.” Hà Thiên Phàm tự nhiên thừa nhận, còn chỉ dạy cho hắn, “Phải biết thưởng thức cái đẹp, hiểu không, tôi chỉ nhìn người đẹp, không phải ngoại tình.”
Thúc Thành thăm dò, “Sao anh không chính đại quang minh mà nhìn?”
“Tôi sợ chết không đủ nhanh chắc?” Hà Thiên Phàm nói chuyện phiếm bâng quơ với hắn, sau đó đổi đề tài, “Hiếm khi thấy cậu ta dẫn người đến, quan hệ hai người là gì?”
Thúc Thành mặt không biến sắc, “Tôi đang theo đuổi cậu ta, sau này anh hãy tránh xa cậu ấy một chút.”
Hà Thiên Phàm há hốc mồm, vẻ mặt thương hại nhìn Thúc Thành.
Thúc Thành: “…..”
Lại nữa!
Kể từ nửa tháng trước khi hắn tuyên bố sẽ theo đuổi Lăng Hi, bạn bè xung quanh đều nhìn hắn với vẻ mặt đó, còn khuyên hắn đi mua thêm bảo hiểm, có mấy người thậm chí còn đặt sẵn vòng hoa. Khi hỏi lý do, họ đều không nói, chỉ biết Lăng thiếu rất điên khùng, nhưng hắn đã quan sát lâu rồi, Lăng Hi rõ ràng có tính tình rất tốt, không hề có chút tật xấu nào cả!
Hắn do dự vài giây: “Có… có vấn đề gì sao?”
“Tôi với tư cách là người từng trải khuyên anh một câu, muốn giữ mạng thì hãy tránh xa cậu ta một chút,” Hà Thiên Phàm dừng một lúc, “Cũng không hẳn, bên cạnh Lăng thiếu có bốn năm vệ sĩ, chính là để người khác không bị thương. Nếu anh may mắn thì sẽ không sao cả.”
“…….” Thúc Thành hỏi, “Rốt cuộc là thế nào? Có liên quan gì đến tin đồn về Lăng gia sao?”
Hắn đã điều tra thông tin, đất của Lăng gia trước kia là một bãi tha ma, người nhà họ Lăng dường như đều có chút đạo thuật xua quỷ gọi hồn các thứ, cực kỳ tà đạo, người ở thế hệ trước đều nói không thể đến Lăng gia, chính là vì lý do đó sao?
Hà Thiên Phàm cực kỳ khinh bỉ cười một tiếng, lắc đầu.
Những thứ kia đều chỉ là đồn đại, Lăng thiếu tuyệt đối là người bình thường, có điều bởi vì trước đây đã trải qua một chuyện, Lăng thiếu mắc một căn bệnh tâm lý rất nghiêm trọng. Khi phát bệnh, cậu ta không khác gì chó điên, cũng chính vì vậy, trước mặt Lăng thiếu hắn mới thành thật như thế.
Thúc Thành còn muốn hỏi tiếp, đã thấy Lăng Hi được vệ sĩ bao quanh trở lại, không khỏi đứng bật dậy.
Lăng Hi có việc bận, không thể ở lại lâu, liền mỉm cười chào tạm biệt. Hà Thiên Phàm tất nhiên muốn tiễn cậu ta, tiện thể tìm cơ hội để hắn đi chậm lại vài bước, thấp giọng hỏi, “Hắn theo đuổi cậu thật à?”
“Hắn không phải thật lòng thích tôi, cũng không giống như muốn kiếm chác gì đó, không hiểu sao lại theo đuổi,” Lăng Hi nhướn mày cười cười, “Rất thú vị.”
Nhây cả buổi hóa ra không phải chân ái, Hà Thiên Phàm lại thương hại nhìn về phía Thúc Thành, nhìn đến mức thấy được lông mày của đối phương mới từ bỏ, vẫy tay chào một cái, tiêu sái rời đi.
Thúc Thành rốt cuộc có cơ hội nhìn qua tình hình thực tế, âm thầm quyết định phải quay lại thăm dò. Theo Lăng Hi ngồi lên xe, từ từ đến biệt thự Lăng gia. Giờ này đã đến bữa trưa, hắn liền đề nghị ra ngoài dùng cơm.
Lăng Hi cười gật đầu, vừa trò chuyện với Thúc Thành vừa đi vào tiểu viện của mình, chuẩn bị đi thay áo sơ mi. Thế nhưng vừa bước vào phòng khách đã thấy vài món quần áo vứt trên sàn, rải rác dẫn đến tận phòng ngủ, không khỏi khựng lại.
Hắn liếc mắt nhìn quanh, bước vào phòng ngủ, lại khựng lại, chỉ thấy một thiếu niên trần truồng nằm trên giường, ái muội vẫy vẫy ngón tay với hắn, ”Anh ơi ~ Lại đây ~”
Lăng Hi : “…….”
Thiếu niên thấy hắn khuôn mặt đẹp đẽ, nhất thời tâm viên ý mã, thế nhưng ngay sau đó liền thấy nụ cười trên khóe miệng hắn nhanh chóng biến mất, vẻ mặt phút chốc trầm xuống, trở nên u ám, thậm chí mang theo một chút hơi thở điên cuồng.
Giống như… giống như muốn giết người.
Thiếu niên : “………”
Khoan đã, sao lại có dự cảm chẳng lành?
Thúc Thành cùng với vệ sĩ vừa bước vào cửa đã thấy Lăng thiếu đứng bất động, liền kinh ngạc liếc nhìn một cái, lập tức hít một ngụm khí lạnh, trong lòng ‘lộp bộp’ một tiếng, thầm nghĩ hỏng rồi, Lăng thiếu lại tái phát bệnh! Thiếu niên này từ đâu ra thế, không muốn sống nữa sao?!
Thúc Thành bởi vì theo góc nhìn nên không thấy được thiếu niên, chỉ cảm thấy phong cách phòng ngủ rất thanh nhã, thế nhưng lúc này lại thấy Lăng Hi nhanh chóng xông lên, hung hăng ném quần áo về phía thiếu niên, ngay sau đó đưa tay lật nệm, trong chớp mắt muốn lật tung cả cái giường, một tiếng ‘bịch’ nặng nề vang lên.
“Cút ngay cho bố!!!”
Thiếu niên : “= 口 =”
Thúc thành: “= 口 =”
Cả thiếu niên lẫn chăn đều bị hất văng xuống giường, đầu tiên là ngẩn người một chút, sau đó nhanh chóng hoàn hồn, lập tức gào khóc thảm thiết, giãy giụa bò ra, muốn chạy thoát thân.
Lăng Hi nhìn thấy cậu ta, tiến lên một bước, đạp lên người cậu, sắc mặt xám ngoét, “Ai cho mày tới? Nhìn mày xem là cái thứ gì, còn không đẹp bằng tao!”
Thiếu niên suýt nữa khóc thét: “Tôi tôi tôi ……”
“Mày cái gì mà mày?!” Đáy mắt Lăng Hi hiện lên một chút tơ máu, giống như dã thú nổi điên, hơi thở trên người cực kỳ điên loạn.
“Tôi sai sai sai sai rồi……”
“Sai rồi sao? Chạy tới làm bẩn mắt tao xong nói xin lỗi là xong sao?!” Trán Lăng Hi co giật thình thịch, “Không được, tao muốn thịt mày! Ở yên đó cho bố!”
Thiếu niên : “= 口 =”
Mắt Lăng Hi bốc lên tia đỏ, nhìn trái nhìn phải tìm hung khí, sau đó bị vệ sĩ chạy tới dùng sức giữ lại, kéo về phía sau.
“Lăng thiếu bớt giận!”
“Bớt giận?!” Lăng Hi bỗng nhiên nhìn về phía vệ sĩ vừa mở miệng, “Tôi còn chưa hỏi mấy người, an ninh trong nhà từ khi nào lại tệ hại như vậy? Thuê các người về làm cảnh trưng bày sao?! Ngày nào đó ông đây bị người ngoài hành tinh tha đi mấy người cũng không biết chắc, hửm?!”
“Vâng vâng vâng….” Vệ sĩ hoàn toàn không dám phản bác, lại càng không dám lý sự với cậu ta rằng bọn họ trước đó đều đi theo cậu ta, làm sao biết được tình hình trong nhà.
Lúc Lăng thiếu phát bệnh ‘dại’ luôn luôn công kích như vậy, đợi qua một lúc là sẽ hết thôi.
Đám vệ sĩ chia ra hai người, thừa dịp lửa giận của Lăng thiếu đã chuyển sang hướng khác, liền che miệng thiếu niên lôi đi, ra hiệu cậu ta mau chạy.
Lăng Hi hung hăng mắng bọn họ một lúc, vẫn muốn 'thịt' người, kết quả lại không thấy cái thứ đáng ghét kia, nổi giận nói, “Người đâu?!”
“Chắc chạy rồi….”
Ngực Lăng Hi kịch liệt phập phồng, chợt nhìn thấy Thúc Thành đứng cạnh cửa, nhất thời lạnh lẽo trừng mắt nhìn Thúc Thành, vẻ mặt “Ông đây muốn cắn chết mày, sau đó đi hủy diệt thế giới”, gằn từng chữ hỏi, “Anh đứng ở đây làm gì?”
Thúc Thành: “= 口 =”
Mẹ ơi, con muốn về nhà.
“Nói mau!”
Vệ sĩ thấy tình hình không ổn, vội vàng lên tiếng, “Lăng thiếu!”
“Hả?!” Lăng Hi khó chịu trừng mắt lại, mây đen giăng đầy đầu.
Vệ sĩ há miệng, rồi lại há miệng, nhanh chóng vọt tới bên giường, tìm được một cái gối đầu, hai tay dâng lên, “Mời.”
Lăng Hi vừa cầm lấy liền đập, nhìn về phía cửa phòng, lại phát hiện Thúc Thành đã biến mất, liền trút giận, đập phá sạch sẽ toàn bộ những thứ có thể đập trong phòng, đứng ngây người hai giây, che miệng chạy vào nhà tắm.
Đám vệ sĩ lau mồ hôi, đã đến giai đoạn thứ hai, Lăng thiếu nôn xong sẽ không sao nữa.
Lần này người ngoài không có chuyện gì, không tạo thành phạm vi sát thương quá lớn, quả là vô cùng may mắn!
Thúc Thành lúc trước thấy được ám hiệu của đám vệ sĩ, run rẩy lùi vào một góc mà Lăng Hi không nhìn thấy, lúc này mới bước ra, nhìn căn phòng vô cùng thê thảm tựa như vừa bị lốc xoáy quét qua: “…… Sao... sao lại như vậy?”
Đám vệ sĩ nhìn hắn, tuy rằng bọn họ đều nhất trí cho rằng Lăng thiếu cả đời này sẽ 'ế', nhưng vẫn rất ngạc nhiên thấy có người dám theo đuổi, hơn nữa chuyện xấu trong nhà không thể bêu ra ngoài, tật xấu của Lăng thiếu là tử huyệt, không thể nói ra.
Đám người suy nghĩ một chút, an ủi vỗ vai, “Cậu chủ không thích loại người kia, đừng căng thẳng quá, lát nữa Lăng thiếu sẽ trở lại là Lăng thiếu mà anh biết thôi, ngoan.”
Thúc Thành: “……….”
Thúc Thành trong chốc lát muốn rít gào, ngoan cái em gái mấy người chứ ngoan! Đây là vấn đề về loại hình sao? Thật không?! Có thật không?! Trông như muốn ăn thịt người luôn đó biết không?!
—–
Lời tác giả: Đến với tiểu kịch trường.
Tác giả: Cậu là tiểu công! Bộ truyện này phải dựa vào cậu!
Người nào đó: Ừm.
Tác giả: Tiểu thụ nhà cậu là một người rất biết nhẫn nhịn.
Người nào đó (mỉm cười): Đúng vậy.
Tác giả (vỗ vai): Có điều… hắn có bệnh dại ngầm.
Người nào đó: ……..
Tác giả: Gặp ai cắn người đó.
Người nào đó: ……..
Tác giả: Phải bình tĩnh! Tôi tin tưởng cậu!
Người nào đó: Tôi muốn cùng bà nói chuyện nhân sinh.
—–
Mình đang ôn thi, không tập trung viết 'Bạo Quân' được mà lại ngứa tay, viết cái này đọc giải trí vậy.