Chương 2: Sự cố

Bệnh Chữa Rồi

Chương 2: Sự cố

Bệnh Chữa Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lăng Hi tạt nước mạnh lên mặt một lúc, cố gắng kiềm chế cảm xúc hung hăng trong lòng, cầm khăn mặt bên cạnh lau khô nước. Hắn lau rất chậm, trong quá trình không ngừng tự điều chỉnh bản thân, đến khi lau mặt xong xuôi, ánh mắt cuồng nộ kia đã dần dần bình ổn.
Hắn nhìn gương, chỉnh lại quần áo cho thật tề chỉnh, mở cửa ra ngoài, không thèm để ý đến cảnh tượng hỗn loạn trong phòng, trực tiếp đi về phía Thúc Thành. Nhìn vẻ mặt người này có chút hoảng loạn, hắn không khỏi thở dài một tiếng.
Gần đây cuộc sống thật sự hơi nhàm chán, khó khăn lắm mới có một người khiến hắn thấy thú vị một chút, vậy mà lập tức bị dọa sợ bỏ chạy, thật đáng tiếc.
Hắn vẫn biết rõ vấn đề của bản thân, càng hiểu rằng điều đó không hề tốt, cũng đã thử trị liệu, thế nhưng vẫn không thể khống chế được cảm xúc, cuối cùng đành phải từ bỏ. Dù sao hắn thấy hiện tại cũng đã ổn lắm rồi.
Về vấn đề độc thân khiến cả nhà lo lắng… Hắn rất bình tĩnh, bởi vì hắn chưa từng nghĩ sẽ ở cùng với ai đó cả đời, chỉ cần tưởng tượng thôi đã thấy ghê tởm.
Hắn nhìn Thúc Thành, tuy rằng lúc này không hề có hứng ăn uống, nhưng vẫn muốn vớt vát lại chút hình tượng đã tan vỡ, “Chờ một lát, tôi đi thay đồ, rồi chúng ta đi ăn cơm.”
Mới vừa nôn xong đi ăn cơm ngay thật sự không sao chứ? Cậu không cần phải miễn cưỡng bản thân đâu… Thúc Thành mấp máy môi định nói, vô cùng muốn nói hay là để hôm khác ăn đi, thế nhưng nhìn ánh mắt Lăng thiếu vẫn còn tối sầm, hắn lo lắng mình nói xong sẽ bị ăn thịt, chỉ đành ngây ngốc ‘ừ’ một tiếng.
Lăng Hi hơi hài lòng, thanh lịch đóng cửa lại.
Đám vệ sĩ liếc nhìn nhau một cái, vội vàng phái một người chạy ra ngoài, xem thử thiếu niên kia đã chạy đến đâu rồi, kẻo đi được nửa đường lại bị Lăng thiếu bắt gặp.
Biệt thự Lăng gia đã có từ nhiều năm, tuy đã tu sửa vài lần nhưng vẫn tràn ngập hơi thở cổ kính. Làm người thừa kế của gia tộc, khu vườn riêng của Lăng Hi rộng rãi vô cùng, cũng đủ rộng để ẩn nấp, vì thế vệ sĩ rất nhanh đã thấy được thiếu niên trốn phía sau cây, sắc mặt lập tức thay đổi.
Gã lao tới, “Cậu sao vẫn còn chưa đi, đợi chết à? Rốt cuộc cậu vào đây bằng cách nào?!”
Sắc mặt thiếu niên trắng bệch, thút thít nói, “Anh nghĩ tôi không muốn chạy sao? Nhưng quần áo tôi vẫn còn bên trong đó! Bắt tôi chạy rông giữa ban ngày sao?”
Vệ sĩ rất lạnh lùng, “Mất mạng hay chạy rông, chọn một đi.”
Thiếu niên nước mắt lưng tròng: “Tôi chọn chạy rông.”
“Ngoan, đi đi.”
Thiếu niên ngay lập tức vừa khóc vừa thút thít đi ra ngoài, vừa ra được vài bước chợt nhớ ra điều gì đó, liền không nhịn được quay lại tìm gã, cố gắng hỏi: “Tôi vào đây là theo ý lão gia nhà các anh, thật sự không thể cho tôi một bộ đồ sao?”
Vệ sĩ đang đi về phòng, nghe vậy liền quay đầu lại, định nói cậu ta ra ngoài tìm đại một người xin quần áo. Đúng lúc đó, vài vệ sĩ ở cửa canh gác cũng nhìn thấy thiếu niên, đồng loạt trợn tròn mắt, thế nhưng trước khi họ kịp xử lý, đã nghe thấy cửa phòng ngủ vang lên tiếng ‘cạch’ khẽ.
Lăng thiếu mỉm cười đi ra: “Được rồi, đi thôi.”
Đám vệ sĩ đứng đơ ra nhìn Lăng Hi, lại nhìn vị thiếu niên vẫn còn trong vườn, lặng lẽ mất một giây để phản ứng.
Vệ sĩ: “= 口 =!!!”
Trong chớp mắt, một tên vệ sĩ nhanh chóng chạy đến trước mặt Lăng Hi, hắng giọng, hét lên một tiếng đầy tình cảm: “Lăng thiếu!”
Thúc Thành đứng ngay bên cạnh ngay lập tức hoảng sợ, sau đó thấy đôi mắt hắn đỏ hoe, cả người run rẩy, thật sự hoảng sợ, thầm nghĩ chết tiệt, lại sao nữa đây? Chủ vừa mới phát điên xong, giờ đến lượt vệ sĩ sao?!
Lăng Hi lại không có phản ứng gì, ôn hòa nhìn thuộc hạ, “Sao vậy?”
Vệ sĩ há miệng, liếc mắt nhìn một cái, nhanh chóng cầm lấy điều khiển từ xa đặt trên bàn trà, chân thành hỏi: “Giờ này có chiếu ‘Cáo trắng và thỏ con lười biếng’, nghe nói rất thú vị, cậu muốn xem không?”
Lăng Hi trong tình huống bình thường rất khó bị lừa, liếc gã một cái cười như không cười, kiên nhẫn đáp 'không xem' rồi cất bước ra ngoài.
Những gã vệ sĩ này đều được huấn luyện nghiêm chỉnh, trăm người mới chọn được một, sớm đã phối hợp ăn ý, tâm đầu ý hợp, bởi vậy, ngay khoảnh khắc vệ sĩ kia quát lớn, họ đã có cách xử lý.
Theo tính toán của bọn họ, vệ sĩ trong vườn phải đánh lạc hướng sự chú ý của Lăng thiếu, giấu thiếu niên vào một góc khuất, đến khi Lăng thiếu ra ngoài, bọn họ có thể dùng thân thể che khuất tầm mắt của hắn, sẽ bình an vô sự vượt qua được.
Tính toán của họ rất tốt, có điều đã quên mất thiếu niên kia cũng có thể nghe được âm thanh trong phòng, nhất thời sợ đến tái mét mặt mày, chưa kịp để vệ sĩ kéo đi, cậu ta đã quay người bỏ chạy!
Vệ sĩ chuẩn bị đưa tay: “= 口 =”
Đám người chịu trách nhiệm canh cửa: “= 口 =”
Lăng Hi chậm rãi bước ra khỏi cửa: “Đi lấy xe, cả lũ ngây ra làm gì… Sao…”
Giọng nói của hắn dần dần im bặt, nhìn một cục thịt trắng cứ thế vọt đi xa, sau đó ngoảnh đầu lại đã không thấy bóng dáng, liền quay đầu nhìn bọn họ. Vẻ mặt lập tức tối sầm như mây xám, tỏa ra hàn khí, thiếu điều viết thẳng lên trán ‘Ông đây phải xé xác người.”
Thúc Thành: “= 口 =”
Vệ sĩ: “………”
Trái tim nhỏ bé của Thúc Thành hoàn toàn không chịu nổi cú sốc lần thứ hai, không đợi Lăng Hi phát điên, trực tiếp chạy như bay ra ngoài, quyết định từ từ rồi đến, hoặc là cân nhắc xem có nên theo đuổi người ta nữa không, dù sao mạng sống vẫn là quan trọng nhất.
Đám vệ sĩ tất nhiên không thể đi, vội vàng che khuất tầm mắt của Lăng Hi, để tránh hắn như chó điên đuổi theo cắn người, tuy đây là Lăng gia, nhưng thân là người thừa kế, cũng phải giữ gìn hình tượng.
“Tại sao cái thứ đó vẫn còn lọt vào mắt ông? Hả?!” Lăng Hi nổi giận, thậm chí mở miệng cũng khiến người ta cảm thấy như đang phun lửa, “Tại, sao, chứ?!”
Đám vệ sĩ đồng loạt cúi đầu, rụt rè đoán mò: “Lạc… lạc đường?”
“Lạc đường trong khu vườn của ông sao?!” Giọng nói của Lăng Hi vọt lên một quãng tám, “Mấy người thử đi lạc một lần xem ông đây sẽ làm gì! Mấy người không chỉ biến mình thành hoa cảnh, hơn nữa còn là một lũ hoa ngớ ngẩn! Hoa nhi, mấy người giỏi lắm!”
“………..” Nhóm hoa nhi lại cúi đầu.
Cả đám im lặng nghe Lăng Hi trách mắng, âm thầm cảm thấy thật may mắn. Cũng may lúc này cách lần phát bệnh đầu tiên không lâu, Lăng thiếu vừa trải qua một đợt trút giận lúc nãy, hơn nữa thiếu niên đã sớm bỏ chạy, sức sát thương có lẽ cũng không lớn lắm, họ cố gắng một chút là sẽ qua thôi.
Đối với chuyện của Lăng Hi, bọn họ không biết nhiều, chỉ biết trước đây hắn bị người bắt cóc, khi trở về đã mắc bệnh tâm lý nghiêm trọng.
Lăng Hi không thể nhìn người khác ở trước mặt mình khỏa thân hoặc quá hở hang, không thể chịu được việc người khác nhìn thấy hắn không mặc gì, ngoại trừ bắt tay và một số dạng tiếp xúc cơ thể ít ỏi, hắn không thể chịu được việc người khác chạm vào hắn, không thể chịu được việc người khác đụng chạm thân mật vào hắn, càng không thể chịu được có người muốn cùng hắn lên giường. Chỉ cần không chạm vào những điểm này, Lăng thiếu sẽ không có việc gì, hơn nữa tính tình cũng sẽ rất tốt.
Nếu chạm vào, Lăng thiếu lập tức sẽ như biến thành chó điên, số người bị hắn đánh nhập viện có thể xếp hàng dài từ đây đến cổng chính.
Đám người vẫn nghiêm túc nhìn chằm chằm hoa văn trên sàn nhà, trong lòng thật sự muốn gào thét, tại sao bên ngoài đã nơm nớp lo sợ đề phòng, trong nhà vẫn xảy ra chuyện thế này? Rốt cuộc là vì sao chứ?!
Cơn tức giận của Lăng Hi vẫn chưa kết thúc, trong không khí dường như cũng phảng phất mùi thuốc súng. Đúng lúc này, một nhóc con khoảng sáu tuổi lướt qua trước mặt họ, đi vào phòng khách, tự mình trèo lên ghế sô pha ngồi, lấy một cuốn truyện tranh ra bắt đầu đọc.
Toàn bộ quá trình đều im lặng.
Lăng Hi hơi khựng lại một chút, tự ép bản thân hít sâu một hơi, sau đó liền xông vào nhà tắm.
Đám vệ sĩ lau mồ hôi lạnh, nhìn nhóc con, cảm động đến rơi nước mắt, cứu tinh đây rồi!
Đứa bé này là em trai cùng cha khác mẹ của Lăng Hi, rất được hắn yêu thương. Lăng thiếu vì muốn chữa khỏi chứng tự kỷ của nó đã nghĩ không ít cách, đáng tiếc vẫn chưa có hiệu quả gì.
Tiểu thiếu gia đến giờ vẫn không nói với Lăng thiếu một câu.
Có điều, sự cố gắng cũng không phải không có thành quả, ít nhất nó đã hình thành thói quen đến chỗ Lăng Hi đọc sách.
Lăng Hi rất nhanh đã bước ra, lại trở về vẻ ôn hòa, ngồi xuống bên cạnh bé trai, xoa đầu nó, cùng nó xem truyện tranh, thỉnh thoảng còn giải thích vài câu.
Nhóc con từ đầu đến cuối vẫn không ngẩng đầu nhìn hắn, chăm chú nhìn chằm chằm vào cuốn sách, tự đắm chìm vào thế giới riêng của mình.
Đám vệ sĩ không hề ngạc nhiên, gọi người giúp việc đến dọn dẹp căn phòng ngủ vô cùng thê thảm. Đến khi đã dọn dẹp xong, Lăng Hi đứng dậy, vẫy tay gọi họ, ý bảo họ điều tra xem thiếu niên kia vào bằng cách nào. Một người trong số đó do dự một chút: “Nghe cậu ta nói là ý của lão gia.”
“Ông tôi sao?” Lăng Hi nheo mắt cười, “Tôi hiểu rồi, hiện giờ ông ấy đang làm gì?”
Vệ sĩ nghe vậy liền đi gọi điện, rất nhanh đã cúp máy: “Đang chơi cờ với Thẩm tiên sinh.”
“Thẩm tiên sinh nào?”
“Thẩm Huyền, Thẩm tiên sinh.”
“À, là anh ta sao….” Lăng Hi nhớ tới người trẻ tuổi mà ông nội đã nhắc đến hai ngày trước, gật đầu, hơi trầm ngâm một lát, thầm nghĩ nếu ông nội đã để người vào đây, chắc chắn biết hắn sẽ tức giận, liền không muốn qua bên đó chào hỏi, chỉ dặn dò bọn họ lấy xe, chuẩn bị đưa em trai ra ngoài mua hai cuốn sách.
Đám vệ sĩ đáp lại xong, nhanh chóng chạy lấy người.
Trong biệt thự Lăng gia có một cái hồ, trong đình hướng thẳng ra hồ. Lăng lão gia đang ở bên trong cùng một người chơi cờ vây, ông là người đứng đầu Lăng gia hiện tại, tuy đã hơn năm mươi nhưng thân thể vẫn khỏe mạnh, trông cực kỳ có tinh thần.
Ngồi đối diện ông là một người trẻ tuổi, vẻ ngoài điển trai, ánh mắt sâu thẳm mang theo khí thế nội liễm trầm ổn, khiến người khác không dám xem thường.
Hai người chơi cờ gần một giờ, hiện tại thế cờ tương đương, không ai chiếm được quá nhiều lợi thế. Lăng lão gia nhấc một quân cờ vân vê một lúc, nhìn chằm chằm bàn cờ một lúc lâu mới nhẹ nhàng đặt xuống, cuối cùng nhìn thoáng qua quản gia đã đứng sẵn ở phía sau, cười hỏi: “Người đi rồi sao?”
“Vâng,” quản gia nói, “Cho một bộ đồ, thù lao cũng đã trả rồi.”
Lăng lão gia ừ một tiếng: “Tiểu tử nhà họ Thúc đâu rồi?”
Quản gia nén cười: “Sợ là chạy rồi, cùng với tiểu tử kia một trước một sau bỏ chạy, cả hai người đều chưa bị thương.”
Lăng lão gia rất hài lòng: “Chắc là không dám đến nữa.”
Thẩm Huyền đặt một quân cờ xuống: “Người theo đuổi Lăng Hi sao? Tôi nghe nói gia thế nhà họ Thúc không tệ.”
“Đúng là không tệ,” Lăng lão gia cười cười, “Cho nên mới phải nhắc nhở hắn, kẻo đầu hắn nóng lên lại bị Tiểu Hi đánh nhập viện.”
Thẩm Huyền nói: “Lăng Hi có lẽ tự biết rõ.”
“Hiểu rõ không có nghĩa là có thể khống chế.”
Thẩm Huyền nhớ lại một hình ảnh từ rất lâu, hỏi: “Vẫn nghiêm trọng như vậy sao? Trị liệu không có tác dụng sao? Cậu ta bình thường xem TV hay video cũng như vậy sao?”
“Không, cơ bản là không sao cả,” Lăng lão gia tạm dừng một chút, “Nhưng không thể quá trắng trợn.”
Thẩm Huyền im lặng, nghĩ đến căn bệnh của Lăng Hi, thầm nghĩ việc này với cả đời độc thân có gì khác nhau.
Lăng lão gia đối với đứa cháu đích tôn nhà mình cũng không biết phải làm sao, đang muốn mở miệng lại bất chợt nghe thấy bên cạnh truyền đến một tiếng ‘cái gì’ không kìm nén được, không khỏi nhìn sang, thấy sắc mặt quản gia tái nhợt cúp điện thoại, trái tim đập thót một cái: “Có chuyện gì?”
“… Thiếu gia gặp chuyện rồi.” Quản gia run giọng nói, “Vẫn đang cấp cứu, tình trạng không mấy lạc quan.”
Vẻ mặt Lăng lão gia thay đổi, đứng bật dậy.
Đến khi Lăng Hi tỉnh lại đã là buổi tối, nhưng ngoài hắn ra thì xung quanh không có một ai. Hắn chậm rãi cựa mình, đầu tiên là nhìn thấy bốn chữ to đùng in trên chăn: Bệnh viện Thần Ái.
Phía dưới là một hàng chữ nhỏ: Thần linh yêu tất cả mọi người.
Hắn theo bản năng muốn cười, ngay sau đó lại ý thức được điều gì đó, vội vàng nhìn bàn tay nhỏ bé của mình, không thể tin nổi.
Đây… đây không phải thân thể của hắn! Sao lại thế này?!