Bệnh Chữa Rồi
Chương 10: Dò xét
Bệnh Chữa Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lăng Hi vừa nảy ra suy nghĩ đó, nhưng ngay lập tức hắn lại nghĩ, nếu "hắn" mà bọn họ nhắc đến là một người khác, lại có mối quan hệ tốt với Thẩm Huyền, thì lời nói của đối phương cũng dễ hiểu. Vì vậy, không nhất thiết đó là thân thể gốc của hắn.
Nhưng một khi đã nghi ngờ, hắn cần phải nhanh chóng điều tra cho ra lẽ.
Lăng Hi lặng lẽ suy nghĩ, liếc nhìn đĩa rau trước mặt. Hắn cầm chiếc thìa hình hoạt hình mà người giúp việc chuẩn bị riêng, định gắp một miếng rau. Một lần, hai lần, ba lần... tất cả đều hụt. Đúng lúc này, một đôi đũa bỗng xuất hiện trong tầm mắt, gắp một cọng rau bỏ vào bát hắn.
Đào Thiên Thụy nở một nụ cười thân thiện: “Nhóc ăn đi.”
Lăng Hi im lặng.
Mặc dù hắn không phải là người quá ưa sạch sẽ, nhưng chuyện này vẫn khiến hắn khá bận tâm. Đối phương không đổi đũa mà đã gắp rau cho hắn, hành động này trong mắt Lăng Hi không khác gì một nụ hôn gián tiếp.
Đối với một người muốn sống độc thân cả đời như hắn mà nói, quả thực không thể chịu đựng được.
Hắn nhìn chằm chằm cọng rau hai giây, rồi chuyển tay sang bên cạnh, dùng thìa múc một miếng khoai tây, bỏ vào miệng chậm rãi nhai kỹ, đồng thời cố gắng tránh xa phần cơm xung quanh miếng rau.
“Cảm giác đứa nhỏ này thật lạnh lùng nha...” Đào Thiên Thụy nhìn nó, thấy nó hơi cụp mắt xuống, dáng vẻ ngoan ngoãn và yên tĩnh, liền nhanh chóng gạt bỏ cảm giác sai lầm đó. Đứa nhỏ vốn bị tự kỷ, nếu có thể biểu lộ cảm xúc bình thường, chắc chắn sẽ tươi cười đáng yêu với mình!
Thẩm Huyền liếc nhìn người đối diện, biết bạn mình thích động vật và trẻ em, chắc hẳn không biết mình đang bị Lăng Bắc ghét bỏ.
Trong lòng bỗng nảy ra một ý, anh gắp một ít đồ ăn từ mỗi đĩa trên bàn, tất cả đều bỏ vào chén của đứa nhỏ, phủ kín cả mặt trên. Khóe miệng anh khẽ nở một nụ cười ôn hòa: “Thích món gì thì ăn đi, không đủ anh sẽ gắp tiếp cho nhóc.”
Lăng Hi: “...”
Đào Thiên Thụy suýt chút nữa thì bị sặc, không thể tin nổi mà trợn tròn mắt. Thẩm Huyền trước giờ vốn không thích trẻ con, hơn nữa tuy tính cách trầm ổn, nhưng thỉnh thoảng lại có chút ác ý. Theo kinh nghiệm của hắn, Thẩm Huyền hiện tại tám phần là không có ý tốt.
Nhưng rõ ràng Thẩm Huyền tự tay gắp rau cho thằng bé, chẳng lẽ là đang ức hiếp nó sao? Đào Thiên Thụy nghi hoặc nhìn sang, thấy đứa nhỏ lại múc một miếng khoai tây, lẳng lặng nhìn chằm chằm bát cơm, dường như căn bản không có ý định đụng vào.
“Đậu mè quả nhiên thật lạnh lùng nha!” Đào Thiên Thụy im lặng vài giây: “...Nó không thích người khác gắp đồ cho sao?”
“Có lẽ vậy.” Thẩm Huyền nhìn người bên cạnh, “Có muốn đổi chén khác không?”
Lăng Hi không đáp, bưng chén canh lên chậm rãi uống, sau đó lau miệng, đứng dậy lên lầu. Dù sao thì hắn cũng đã khá no rồi.
Đào Thiên Thụy càng không thể tin nổi: “Hôm nay nó mới tới phải không? Đã biết đường đi rồi ư?”
Giọng điệu Thẩm Huyền không hề thay đổi: “Có lẽ vậy.”
“Anh nghe nói một số đứa nhỏ tự kỷ rất "trâu bò", chẳng lẽ thằng bé này là kiểu vậy?”
“Ai biết.”
Đào Thiên Thụy nhìn anh, cảm thấy không khí có chút quỷ dị, đột nhiên hỏi: “Đúng rồi, không phải nó bị đưa vào viện an dưỡng kia sao? Sao lại tới chỗ này, cũng là ý của ông cụ à?”
Thẩm Huyền nhìn bóng lưng đang bước lên lầu, hơi nheo mắt lại, khẽ “ừ” một tiếng.
Lăng Hi bước rất chậm, nghe rõ hai từ “cũng” và “lại”. Hắn hài lòng bước qua khúc quanh cầu thang, tiếp tục đi về phía trước.
—- Hắn đã có thể khẳng định, thân thể gốc của hắn đúng là ở nơi này.
Nếu... nếu như hắn có thể chạm vào thân thể mình, liệu có thể trở về trạng thái ban đầu hay không? Tuy nói không có căn cứ nào, nhưng xuyên việt vốn không thuộc phạm trù khoa học, thử một chút cũng có sao đâu?
Hắn do dự một giây, miễn cưỡng nén lại xúc động muốn đi tìm thân thể mình. Thẩm Huyền đang nghi ngờ hắn, vào thời điểm này nếu tùy tiện chạy tới, chưa kịp đến gần chắc chắn đã bị vệ sĩ đè lại rồi.
Hắn thở dài trong lòng, chuẩn bị trở về phòng. Lúc này, khóe mắt hắn trông thấy có hai người bước từ lầu ba xuống, nhìn không giống vệ sĩ, liền đoán bọn họ là y tá. Nhất thời, hắn không khỏi cứng đờ.
Thân thể gốc của hắn bây giờ đang là một người thực vật, có y tá tức là... hắn... hắn không chỉ bị nhìn thấy, chắc chắn còn bị sờ soạng.
Bị nhìn thấy... bị sờ...
Bị nhìn... bị sờ...
Lăng Hi: “...”
Tuy nói trước kia mơ hồ cũng hiểu được điều này, nhưng đây là lần đầu tiên hắn có thể xác minh. Biểu cảm của Lăng Hi phút chốc tan vỡ, tay cũng cứng đờ run rẩy, nghĩ muốn giết người. Có điều dù sao cũng không phải chứng kiến quá trình, hắn vẫn có thể duy trì một chút lý trí, liền mang theo tâm trạng bạo ngược vội vàng chạy trở về phòng.
Husky đói bụng quá mức phải ăn vài miếng đồ ăn cho chó, một bụng đầy lửa giận. Lúc này trông thấy Lăng Hi, liền lập tức tiến lên muốn cào hắn một cái.
Lăng Hi đóng cửa ngẩng đầu, vẻ mặt dữ tợn, ánh mắt âm trầm, cả người toát ra một luồng khí tức cuồng bạo, giống như đang nói: “Ông đây muốn ăn thịt mày, sau đó châm ngòi thuốc nổ để cùng đồng quy vu tận với thế giới này!”
Husky: “...”
Động tác của Husky cứng lại, chần chừ rụt vuốt về, yên lặng nhìn hắn.
Lăng Hi không để ý tới nó, nhanh chóng vọt tới giường, cầm gối đầu hung hăng đập lung tung, sau đó dùng sức đạp giường một cái. Ngực hắn kịch liệt phập phồng, trông như một con thú dữ bị chọc giận.
Husky: “= khẩu =”
Lăng Hi dừng lại hai giây, chạy vào phòng tắm nôn khan vài tiếng, rửa mặt, sau đó bước ra ngồi xuống tấm thảm cạnh giường, ôm gối im lặng không nói.
Husky lòng còn sợ hãi đánh giá một hồi, bước qua nhìn trái nhìn phải, thò móng thử chọc chọc. Lăng Hi liếc nó một cái, tiếp tục ngồi. Husky đi qua rồi lại đi lại, vốn định chọc thử lần nữa, nhưng lại nhạy cảm nhận thấy điều gì đó, vội vàng chạy sang một bên nằm.
Thẩm Huyền bưng đồ ăn vặt mở cửa bước vào, ngồi xuống bên cạnh đứa nhỏ: “Muốn xem phim không?”
Tuy đây là câu hỏi, nhưng anh căn bản không chờ lời đáp lại. Nói xong, anh liền kéo màn chiếu xuống, mở máy chiếu trong phòng ngủ, kết nối với máy tính bắt đầu chiếu phim. Đây là một bộ phim hoạt hình phiêu lưu 3D rất kinh điển.
Lăng Hi đã khôi phục lý trí, im lặng nhìn về phía trước. Đôi mắt xinh đẹp của hắn trong đêm nhiễm lên một tầng sắc thái đẹp đẽ.
Suy nghĩ dần dần trôi đi. Thân thể hắn ở trong này, ít nhất chứng minh ông nội hắn tin tưởng Thẩm Huyền. Thẩm Huyền liệu có thể giúp hắn hay không?
Chỉ là ấn tượng của hắn với Thẩm Huyền còn dừng lại ở rất lâu trước kia, không tính là thân quen. Hơn nữa, xuyên việt là chuyện rất huyền bí, ai biết Thẩm Huyền sẽ phản ứng thế nào, căn bản không có cách nào nắm chắc kết quả.
Lăng Hi do dự.
Thẩm Huyền nhìn xuống xem đứa nhỏ, thấy nó giống như đang xem phim, nhưng cũng trông như không phải. Anh liền đưa đồ ăn vặt qua, rồi quay lại tiếp tục xem.
Husky đang nằm sấp ngay bên cạnh, thấy đứa nhỏ vươn tay ăn, lập tức chọc chọc nó. Lăng Hi hoàn hồn, nhìn nó. Husky nhìn thẳng hắn, rồi lại chọc chọc.
Lăng Hi bóc một gói đưa qua. Đúng lúc nó định ăn, hắn liền rụt tay lại rất nhanh, đưa vào miệng mình.
Husky: “...”
Lăng Hi liếc nó một cái, nghĩ thầm: “Chẳng lẽ quên mất mình xuyên thành chó sao? Vậy mà dám ăn chocolate, không biết chó ăn phải sẽ chết à? Chẳng lẽ linh hồn bên trong là một tên ngốc?”
Husky không rõ sự thật, quả thực nổi giận. Ở góc Thẩm Huyền không nhìn thấy, nó khống chế lực hung hăng cào đứa nhỏ một cái! Sau đó, bỗng nhiên ý thức được nó phải giả tự kỷ, liền nhân cơ hội âm hiểm cào thêm mấy phát nữa.
Lăng Hi: “...”
Thẩm Huyền không rõ trận chiến ngầm bên cạnh. Anh có thể tới đây cùng xem phim với đứa nhỏ này, một là để kéo dài thời gian, hai là muốn che giấu âm thanh lắp đặt máy theo dõi ở trên tầng. Bởi vì đứa nhỏ chỉ sợ đã đoán được Lăng Hi ở đây, buổi tối không chừng sẽ lén lút chạy qua, anh muốn biết rốt cuộc đứa nhỏ này muốn làm gì.
Anh kiên nhẫn xem xong, đơn giản thu dọn một số đồ vật: “Đi ngủ sớm chút đi.”
Lăng Hi nghe tiếng cửa phòng mở ra rồi khép lại, liếc nhìn đồng hồ một cái, phát hiện mới hơn tám giờ. Hắn im lặng hai giây, ngoan ngoãn rửa mặt đi ngủ, rạng sáng hôm sau tỉnh lại.
Hắn chậm rãi ngồi dậy, xuống giường bước ra ngoài, thấy Nhị Cáp đang nhìn mình, liền ra dấu bảo nó đừng lên tiếng.
Husky đã khó chịu hắn từ lâu, liếc hắn một cái. Lúc hắn định mở cửa, nó nhất thời gào toáng lên: “Gâu gâu gâu ————–!!!”
Lăng Hi xoay người nhìn nó.
Husky còn sợ chưa đủ, tru lên một tiếng thật dài, quả thực chính là sợ thiên hạ không đủ loạn!
“Quả nhiên là một tên ngốc mà...” Lăng Hi nghĩ thầm, chậm rãi trở lại trên giường, ngoắc ngoắc ngón tay với nó.
Husky thầm nghĩ: “Không lẽ ta sợ ngươi sao?”, huỵch một cái nhảy lên, khí phách vỗ hắn một cái. Lăng Hi đúng lúc đó nắm lấy móng nó, hung hăng đè lại bắt đầu đánh. Husky không ngờ hắn vậy mà dám ra tay, hơi ngẩn ra nửa giây, lập tức phản kích.
Một người một chó liều mạng vật lộn. Lăng Hi luôn chú ý động tác của nó, khi phát hiện nó muốn trốn đi liền tung chăn lên, rất nhanh trùm xuống đầu nó, sau đó nằm xuống giường, nhắm mắt ngủ.
Husky vội vàng nhảy lên thoát ra, theo bản năng rũ rũ lông.
Vừa vặn cùng lúc đó, cửa phòng “rắc” một tiếng mở ra, vệ sĩ nghe thấy động tĩnh đồng loạt chạy tới.
Husky nhìn bọn họ, lại nhìn đứa nhỏ đang “ngủ say”, cuối cùng nhìn chiếc giường lớn hỗn độn cùng với chính mình vật vã ở bên trên, yên lặng nhận ra sự thật trong một giây.
Husky: “= khẩu =”
“Đ* m*! Là một đứa bé sao ngươi có thể phát rồ, đê tiện vô sỉ đến mức độ này hả?!”
Đám vệ sĩ tất nhiên không biết được nội tâm nó bi phẫn oan ức thế nào, mà nghĩ thầm: “Đậu mè, con Nhị Cáp này bị tà nhập sao? Ban ngày ngoan ngoãn là thế, buổi tối lại hung tàn đến vậy? May mà tới kịp lúc, lỡ may làm đứa nhỏ bị thương thì nguy rồi!”
Bọn họ xông tới hợp lực bắt nó, lôi xuống lầu dùng vòng xích mua ở bệnh viện thú cưng khóa kỹ lại, tránh cho nửa đêm làm người khác bị thương.
Lăng Hi nghe tiếng tru thảm thiết dần dần đi xa, hài lòng trở mình một cái, tiếp tục ngủ.
Husky mãi đến sáng hôm sau mới được trả tự do, yên lặng liếc đứa nhỏ một cái, tạm thời thành thật. Tối qua Thẩm Huyền không thấy đứa nhỏ có hành động, vì vậy cũng đến sớm, im lặng nhìn thân ảnh đang ngồi trước cửa sổ.
Đứa nhỏ này có khí chất quá trầm tĩnh, khiến người ta không thể tin nổi mới có sáu tuổi.
Huống chi, chỉ sợ nghịch thiên như vậy, trên người đứa nhỏ này ít nhiều cũng mang theo đặc điểm liều lĩnh, gan góc cùng sự sắc bén của người trẻ tuổi. Chỉ là người này có sức chịu đựng lẫn sự kiên nhẫn đều cực kỳ tốt.
“Rất không bình thường,” Thẩm Huyền nghĩ, ánh mắt anh hiện lên một tia phức tạp.
Ai cầm quyền Lăng gia không phải vấn đề của anh, thế nhưng Lăng lão gia tử từng cứu anh, đối với anh có ân. Cho nên tới nay anh đều thiên về phía Lăng Hi là người được ông cụ chọn kế vị.
Hện giờ Lăng Hi gặp chuyện không may, vạn nhất thực sự vĩnh viễn không thể tỉnh lại, anh tất nhiên hy vọng Lăng gia có thể có một hậu bối ưu tú thay ông cụ gánh vác. Mà nếu thực sự đổi thành Lăng Bắc vốn bị coi nhẹ, anh không biết tương lai sẽ rẽ hướng như thế nào, biết đâu Lăng Bắc có thù với nhà họ Lăng mà tự tay hủy đi bọn họ cũng không chừng.
Anh hiểu chuyện này phải mau chóng báo lại cho ông cụ, nhưng lại có chút luyến tiếc, bởi vì đứa nhỏ này rất đặc biệt. Anh cực kỳ muốn biết nó có thể đi được bao xa, chạm tới tầm cao nào. Nếu nói với Lăng gia, kết quả chắc chắn nó sẽ bị kìm hãm.
Chỉ là không vấn đề gì, ông cụ tùy lúc sẽ ra lệnh đưa Lăng Bắc về viện an dưỡng. Anh có thể chờ, nhưng đứa nhỏ này chờ không được, cho nên sớm muộn sẽ phải hành động.
Nếu dám có ý định gây bất lợi cho Lăng Hi, đứa nhỏ này chỉ sợ không giữ lại được.
Thẩm Huyền đi qua đưa đứa nhỏ xuống lầu ăn cơm.
Thời gian một ngày nhanh chóng trôi đi. Ban đêm, Husky lại bị vệ sĩ lôi đi khóa lại. Phòng ngủ yên tĩnh không tiếng động, Lăng Hi ngủ một giấc ngắn, chậm rãi mở mắt ra.
Đúng như Thẩm Huyền phán đoán, hắn quả thực không thể chờ đợi thêm.
Ông nội phạt anh họ đại khái sẽ không quá ba ngày. Hắn không thể lãng phí thời gian. Nếu tối hôm qua đã dùng kế diệt trừ tai họa ngầm là Nhị Cáp, vậy đêm nay phải nắm chặt cơ hội.
Hắn nhẹ nhàng xuống giường, mở cửa đi ra ngoài.
Cùng lúc đó, Thẩm Huyền được thủ hạ báo cáo, vội vàng mở máy tính lên, qua thiết bị theo dõi, lặng lẽ tập trung ánh mắt vào người nào đó.