Bệnh Chữa Rồi
Chương 9: Nhị Cáp
Bệnh Chữa Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thẩm Huyền trở về một biệt thự ba tầng ở Thành Bắc. Tầng cao nhất có phòng chủ nhân, phòng của Lăng Hi, thư phòng và một phòng khách nhỏ, không còn không gian nào khác. Vì vậy, đứa bé được sắp xếp ở tầng hai.
Đây là nơi ở của một người giàu có. Ngay cạnh đó có một bệnh viện thú y. Người lái xe nghe lệnh của ông chủ, cùng nhau đưa Nhị Cáp đến tiêm phòng.
Trên đường đi, Nhị Cáp liên tục tìm cách trốn thoát. Nếu nhìn từ bên trong, có thể thấy vài vết móng vuốt ở chỗ mở cốp xe. Tuy nhiên, dường như sau đó nó nhận ra hành động này vô ích, đành ngoan ngoãn nằm yên, rồi âm thầm tích tụ sức lực, chờ lúc cửa vừa mở sẽ bỏ chạy.
Người lái xe phản ứng cực nhanh, đè nắp cốp lại, lập tức kẹp đầu nó ở bên ngoài.
“……..” Nhị Cáp nổi giận, “Gâu gâu gâu———!”
Người lái xe và vệ sĩ khiêng nó vào bệnh viện tiêm phòng, rồi đưa về nhà tắm rửa. Cuối cùng, sau khi sấy khô lông, họ mới đưa nó đi tìm ông chủ để báo cáo.
“Mang cho cậu bé, trông chừng một chút đừng để nó cắn người.” Thẩm Huyền đứng trong phòng đứa bé, liếc nhìn đứa nhỏ đang ngồi xổm trước cửa sổ yên lặng ngắm bồn hoa một cái, dặn dò thủ hạ vài câu rồi xoay người rời đi.
Lăng Hi nhận thấy Nhị Cáp bị bỏ lại đây, trong lòng vô cùng vừa ý, tiếp tục không chớp mắt quan sát bồn hoa. Em trai hắn ở nhà thỉnh thoảng cũng thế này, nên hắn giả vờ hoàn toàn không gặp chút áp lực nào.
Nhị Cáp đi đi lại lại bên cạnh hắn, cuối cùng tìm một chỗ ngồi xuống, bất động.
Dưới ánh mắt quan sát của vệ sĩ, Lăng Hi nhìn hoa hơn một tiếng đồng hồ, lúc này mới chán nản đứng dậy, đi vài bước vô định trong phòng, sau đó từ từ đến gần Nhị Cáp, nhéo nhéo lỗ tai nó. Nhị Cáp nghiêng đầu tránh đi, tỏ vẻ không quan tâm. Lăng Hi hoàn toàn không để ý, lại tiếp tục nhéo.
Đến giữa trưa, bà giúp việc mang đồ ăn tới, thấy đứa nhỏ vẫn còn ngồi trên thảm, liền lau tay cho nó trước, sau đó mới mang cơm lên cho nó. Vệ sĩ lấy một túi thức ăn cho chó, đổ ra cho Nhị Cáp.
Nhị Cáp nhìn chén thức ăn cho chó, rồi lại nhìn cái khay đồ ăn đang được đưa đến trước mặt đứa nhỏ, liền nhanh chóng nhào qua liếm một cái.
Lăng Hi: “…….”
Bảo mẫu giật mình, nhất thời kêu lên một tiếng “Ôi trời!”. Động tác của Nhị Cáp không ngừng, vừa ngoác miệng vừa không coi ai ra gì mà kéo khay về phía mình, sau đó thò vuốt đẩy chén thức ăn chó sang cho đứa nhỏ, rồi thản nhiên cúi đầu ăn cơm.
Lăng Hi: “……….”
Bà giúp việc lập tức bị cảnh này làm cho dở khóc dở cười, nhưng không hề tức giận. Bà vội vàng mang chén thức ăn cho chó đi để tránh đứa nhỏ nhầm lẫn, sau đó lại làm thêm một phần cơm. Bà lẳng lặng đứng cạnh nhìn trong chốc lát, lúc này mới yên tâm xuống lầu.
Lăng Hi có thói quen ngủ trưa, sau khi ăn xong nghỉ ngơi một lúc liền trèo lên giường. Vệ sĩ thấy thế liền đi ra ngoài, dù sao y đã nhìn cả buổi sáng, thấy một người một chó ở chung cũng hòa hợp, đoán chừng sẽ không xảy ra chuyện không hay.
Phòng ngủ rất nhanh trở nên im lặng. Nhị Cáp nằm úp sấp trước cửa sổ một hồi, bỗng nhiên thoáng nhìn thấy tờ báo mà vệ sĩ để lại, do dự hai giây rồi đi tới. Lăng Hi chỉ cảm thấy đang lúc nửa tỉnh nửa mê, nghe thấy tiếng sột soạt thỉnh thoảng vang lên. Hắn mơ hồ liếc mắt nhìn một cái, chuẩn bị xoay người tiếp tục ngủ, sau đó giật mình ngẩn người, cơn buồn ngủ hoàn toàn bay biến.
Khoan đã, con chó này đang đọc báo sao?
Hắn chậm rãi ngồi dậy, xác nhận không nhìn lầm, không khỏi xuống giường đi tới, ngồi xổm trước mặt nhìn nó.
Xung quanh không có vệ sĩ trông chừng, Nhị Cáp rốt cuộc không kiềm chế tâm tình của mình nữa, vẻ mặt khó chịu trừng mắt nhìn thằng oắt này. Nó thầm nghĩ nếu không phải vì nó, chính mình sẽ không bị lôi đến đây, liền không khách khí gạt hắn ra, vươn vuốt lật qua một tờ báo.
Lăng Hi: “……….”
Nhị Cáp không hề phản ứng lại hắn, nhanh chóng liếc xong nội dung tờ báo, cũng không ngẩng đầu lên mà lật thêm một tờ. Dù sao qua lời vệ sĩ, nó biết đứa nhỏ này bị tự kỷ, căn bản không cần phải giấu giếm.
Lăng Hi tạm thời không so đo với nó, mà liên hệ một chút đến hàng loạt hình ảnh từ lúc gặp nhau đến giờ, nháy mắt trầm mặc.
Từ khi tiến vào bệnh viện Thần Ái, thế giới của hắn không ngừng nảy sinh biến cố mới. Vốn tưởng rằng hắn và ảnh đế đã đủ xui xẻo rồi, không ngờ còn có người có thể xui xẻo hơn.
Hắn liếc mắt một cái, thấy Nhị Cáp rốt cuộc dừng mắt ở chuyên mục giải trí, liền nhìn qua xem thử. Hắn phát hiện lại là tai nạn lùm xùm kia, không khỏi nheo mắt, thầm nghĩ linh hồn ảnh đế đã nhập vào thân thể người khác, còn ông chủ công ty giải trí kia… sẽ không phải nhập vào xác con chó rồi chứ?
Có thể trùng hợp đến vậy sao?
Hắn đang tìm cách nói vài câu thăm dò, thì đã thấy Nhị Cáp tống mạnh tờ báo đến trước mặt hắn, sau đó chạy đến cửa sổ nằm. Trong lòng hắn nao nao, ý thức được động vật có thính giác linh mẫn hơn so với con người, nhất thời có dự cảm không tốt.
Ngay sau đó, cửa phòng quả nhiên ‘rắc’ một tiếng mở ra. Ánh mắt Thẩm Huyền chuyển từ hắn sang tờ báo, thấp giọng cười: “Không phải đang ngủ sao?”
Lăng Hi: “…………”
Lăng Hi vẫn như cũ không ngẩng lên nhìn anh, trấn tĩnh nhìn chằm chằm mặt đất. Lúc Nhị Cáp ném tờ báo lại đây làm nó bị rối, điều này khiến cho nhìn qua trông hắn như đang chơi tờ báo, cũng có thể trót lọt qua cửa.
Thẩm Huyền mặc dù đang cười, nhưng đáy mắt không có nhiều ý cười thực sự. Anh đóng cửa lại, kéo đứa nhỏ ngồi xuống trên giường, ngữ khí nhẹ nhàng: “Biết anh vừa rồi đi đâu không?”
Lăng Hi không đáp, làm bộ như đang khó chịu muốn tránh né anh.
Thẩm Huyền tăng thêm lực tay, tiếp tục nói: “Anh đi một chuyến tới viện an dưỡng.” Anh tạm dừng một chút, thấy thần sắc đứa bé không gợn sóng không sợ hãi, hạ mắt đánh giá nó: “Anh muốn biết làm sao nhóc trốn ra được. Nếu không muốn anh báo cho ông nội nhóc thì có thể nói cho anh nghe làm sao nhóc tới bệnh viện được.”
Lăng Hi rất bình tĩnh, thầm ước người này đi nói cho ông nội hắn, sau đó có lẽ ông sẽ để ý đến hắn một chút, bọn họ có thể gặp nhau.
Thẩm Huyền nhìn chằm chằm đứa nhỏ một lúc, phát hiện nó vẫn là bộ dạng kia, chậm rãi buông tay sờ sờ đầu nó: “Giữa trưa vẫn nên ngủ một giấc mới tốt.”
Anh nói xong không hề dừng lại, đứng dậy rời đi.
Lúc viện an dưỡng gặp hỏa hoạn, chiếc xe duy nhất ra khỏi đó là xe chuyển đồ ăn. Lăng Bắc nhất định đã lẻn vào đó, điểm này không thể nghi ngờ. Rồi chuyện đứa nhỏ thường xuyên đi tản bộ ở đoạn đường cố định trong hậu viện, chuyện này tuy mọi người nghĩ là trùng hợp, thế nhưng từ lúc gặp đứa nhỏ đến giờ, anh biết chuyện này nhất định đã được lên kế hoạch.
Mặt khác, anh có hỏi qua viện trưởng, xe chuyển đồ không đi vào nội thành. Lăng Bắc, dù xuống xe ở nơi nào, trong khoảng thời gian ngắn tuyệt đối không thể đến bệnh viện Thần Ái. Bởi vậy, chắc chắn nó có mang theo tiền để bắt xe. Nhưng theo anh điều tra, mẹ của Lăng Bắc không chỉ chưa từng đưa tiền cho nó, thậm chí ngay cả con mình đi đâu cũng không rõ.
Cho nên đứa nhỏ này, đầu tiên là qua việc quan sát khi tản bộ, nhận ra quy luật ra vào của xe tải, sau đó tìm cách lấy được tiền, rồi lợi dụng hỏa hoạn mà thoát thân. Hơn nữa, nó xuất phát từ mục đích nào đó muốn đến bệnh viện Thần Ái, nhưng cuối cùng không đạt được ý muốn, chỉ đành rời đi.
Về phần điều gì có thể làm cho Lăng Bắc bất chấp để quay lại, e rằng đáp án chỉ có hai chữ: Lăng Hi.
Nhưng Lăng Bắc chỉ mới sáu tuổi, lại có thể làm đến mức này sao.
Thẩm Huyền cuối cùng liếc nhìn thân ảnh đang trầm mặc trên giường một cái, đưa tay đóng cửa lại, con ngươi lạnh lùng.
—- đứa nhỏ này hoàn toàn không đơn giản.
Sau khi điều tra rõ sự tình, suy nghĩ đầu tiên của anh đó là mấy năm nay Lăng Bắc đều ngụy trang, chờ cơ hội diệt trừ Lăng Hi. Nhưng rất nhanh, anh không thể không phủ nhận giả thuyết này.
Không nói đến việc nhỏ tuổi như vậy mà có tâm cơ thì có hợp lý hay không, ngay cả cửa ải Lăng Hi, phỏng chừng Lăng Bắc cũng không qua được. Dù sao Lăng Hi là người được lão gia tử một tay rèn giũa mà ra, ngoại giới công nhận là người thừa kế Lăng gia, ánh mắt cùng thủ đoạn đều không phải dạng kém cỏi, không có khả năng ngay cả một đứa nhỏ có vấn đề cũng nhìn không ra.
Nhưng trước mắt, mọi chứng cứ đều hướng đến phỏng đoán tưởng chừng không có khả năng kia. Thẩm Huyền chậm rãi lên lầu ba, thầm nghĩ không hề gì, dù sao đứa nhỏ tạm thời sẽ ở đây, anh có thể chậm rãi quan sát.
Người nào đó đi rồi, phòng ngủ một lần nữa trở nên im lặng.
Lăng Hi tất nhiên phải ngủ trưa một giấc. Có điều trước đó, hắn dùng trang báo giải trí kia gấp thành một cái thuyền nhỏ, ném đến trước mặt Nhị Cáp. Cho dù con chó này có thể dùng móng gỡ giấy ra, chỉ e cũng tốn không ít công sức.
Nhị Cáp: “……….”
Lăng Hi liếc nhìn vẻ mặt nó một cái, nhất thời vừa lòng, vui vẻ leo lên giường nghỉ ngơi, chỉ để lại cho nó một cái lưng.
Nhị Cáp: “………………..”
Thành phố C sắp vào mùa mưa. Buổi sáng còn có chút ánh mặt trời, nhưng đến khi Lăng Hi tỉnh ngủ, bên ngoài không biết từ bao giờ đã có cơn mưa nhỏ. Trong phòng vẫn chỉ có một mình Nhị Cáp cùng với hắn. Tờ báo sớm bị chà đạp thành một đống bùng nhùng, không chỉ thiếu mất một góc, còn dính chút vệt nước, phỏng chừng Nhị Cáp dùng răng cắn ra.
Hắn nhịn cười, đến trước cửa sổ ngồi, tiếp tục giả làm trẻ tự kỷ.
Nhị Cáp cũng nổi lên nghi ngờ với hắn, yên lặng quan sát một trận, thử vươn móng lay hai cái. Lăng Hi không để ý tới nó, ôm đùi nhìn cảnh mưa, bắt đầu suy nghĩ đối sách sau này. Nhị Cáp chớp chớp mắt, thò vuốt xù lông đến trước mặt hắn, nhẹ nhàng quơ quơ.
Lúc Lăng Hi đang suy nghĩ không thích bị quấy nhiễu, liền dùng một ngón tay đặt lên đầu nó, đẩy nó ra.
Sức của Nhị Cáp lớn hơn một đứa bé nhiều, không lùi mà tiến tới, thiếu chút nữa đẩy ngã hắn.
Lăng Hi chống tay lên mặt đất, rất nhanh điều chỉnh lại tư thế, cũng không thèm nhìn tới nó.
Chẳng lẽ thật sự là bị tự kỷ? Nhị Cáp chần chừ vài giây, thò móng bộp một cái lên gáy đứa nhỏ, nhưng bởi vì không khống chế tốt lực đạo, thiếu chút nữa đánh hắn đập đầu lên cửa kính. Nó giật mình, nhanh chóng chạy sang bên kia nằm úp sấp bất động.
Lăng Hi: “……..”
Buổi chiều Thẩm Huyền có lẽ có việc, không tới tìm hắn. Nhưng đến giờ cơm chiều, anh lại bảo bà giúp việc đưa hắn xuống tầng dưới. Lăng Hi thuận theo để bà kéo đi, thấy trên tay bà bưng đồ ăn đã trộn sẵn, không khỏi vươn tay.
Bà giúp việc giơ cao lên, kiên nhẫn giải thích: “Không, đây là đồ ăn cho chó.”
Lăng Hi tất nhiên biết đó là đồ ăn cho Nhị Cáp, liền đứng bất động. Cho đến khi thấy bà đặt bát đồ ăn lên mặt đất, hắn mới qua đó bưng lên, đồng thời dùng chân đẩy chén thức ăn chó rồi đổ vào trước mặt nó, xoay người ra ngoài.
Nhị Cáp: “………”
Nhị Cáp nháy mắt muốn chạy tới cắn hắn hai cái, thế nhưng Lăng Hi đã sắp ra khỏi phòng, ‘rắc’ một tiếng đóng cửa lại. Thẩm Huyền đứng ngay cạnh, đã chứng kiến toàn bộ màn này, anh cười cười: “Không giả bộ nữa.”
Lăng Hi ngay cả mí mắt cũng không nâng một chút, trầm mặc lướt qua anh đi xuống lầu.
Hắn lúc trước suy nghĩ nửa ngày, thế nào cũng cảm thấy lần này sơ hở quá nhiều, căn bản không thể vẹn toàn được. Cho nên, dù làm gì cũng sẽ bị Thẩm Huyền hoài nghi, chẳng bằng làm cho mình thoải mái một chút.
Có điều hắn vẫn như cũ không mở miệng, cứ vậy giằng co.
Vận khí tốt, Thẩm Huyền sẽ báo cho ông nội. Vận khí kém, không chừng hắn sẽ bị tống lại vào viện an dưỡng. Trong này có đồng minh, nếu thực sự hết cách thì chỉ đành đưa thư nhờ ảnh đế chuyển cho ông nội. Có điều cái này phải đến thời điểm hoàn toàn bất đắc dĩ, bởi vì hắn không thích chủ động để lộ nhược điểm cho người mình không thân thuộc.
Đương nhiên, ngoại trừ việc phát bệnh.
Hắn đi đến ngồi xuống bàn ăn, không nhìn bất cứ ai, cúi đầu ăn cơm.
Đào Thiên Thụy nhìn đứa nhỏ ngồi đối diện hỏi: “Nhóc là ai? Có quan hệ thế nào với A Huyền?” Hắn chờ đợi: “Ê này anh bạn nhỏ, anh đang nói chuyện với nhóc đó.”
“Cậu bé là Lăng Bắc.” Thẩm Huyền từ trên lầu đi xuống, giới thiệu đơn giản: “Là em trai của Lăng Hi.”
Đào Thiên Thụy bừng tỉnh đại ngộ, nhìn bạn tốt chậc chậc nói: “Anh thấy chú tự đi lên còn tưởng cậu ta tỉnh rồi, ai ngờ chú….”
Thẩm Huyền ngắt lời: “Ăn cơm của cậu đi.”
Anh liếc đứa nhỏ một cái, xác nhận không nhìn lầm, đứa nhỏ vừa mới cứng người một chút.
Lăng Hi trên mặt không có thái độ gì, trong lòng lại đang hoạt động cực nhanh. Ông nội muốn đưa nguyên thân hắn đi nơi khác, không thể để người phát hiện. Quan hệ giữa Thẩm Huyền và ông nội không tồi, người đàn ông trước mắt này còn tưởng hắn đã tỉnh….
Hắn âm thầm hít khí, nháy mắt suy ra điều đó.
Thân thể hắn…. chẳng lẽ đang ở đây?!