Bệnh Chữa Rồi
Chương 3: Hồn xuyên
Bệnh Chữa Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dù Lăng Hi vô cùng kinh ngạc, nhưng hắn vẫn phải đối mặt với sự thật – hắn đưa em trai đi mua sách, trên đường gặp tai nạn giao thông, sau đó hắn xuyên việt, linh hồn nhập vào cơ thể của em trai.
Vậy hắn đâu? Linh hồn của thằng bé đâu? Chẳng lẽ… cả hai đều đã chết sao?
Còn có ông nội, ông ngoại nữa, hy vọng hai người đừng vì chuyện này mà kích động đến phát bệnh.
Hắn cố gắng đè nén những suy nghĩ tiêu cực, bước ra khỏi nhà tắm. Dù không quen với việc tầm nhìn bị hạ thấp, nhưng không sao cả, hắn có thể chịu đựng được, dù gì cũng có chuyện quan trọng hơn cần phải xác nhận.
Cửa phòng bệnh đột nhiên mở ra, một nam một nữ vừa vặn đối mặt với hắn khi hắn bước ra ngoài. Người phụ nữ giật mình, thoáng mừng rỡ lên tiếng.
“Tiểu Bắc, con tỉnh rồi sao?”
Lăng Hi hiểu rõ hiện tại mình đang là một đứa trẻ mắc bệnh tự kỷ, liền im lặng lướt qua họ tiếp tục đi, hoàn toàn không liếc nhìn hai người này.
“Đừng đi lung tung, vẫn đang bị thương mà.” Người phụ nữ lập tức nắm lấy tay hắn, mặc kệ hắn giãy giụa mà đưa hắn trở về phòng bệnh, kéo chăn lên ý bảo hắn đi ngủ.
Lăng Hi im lặng một giây, lại quay đầu bỏ đi. Kết quả, chưa đi được ba bước đã bị kéo về chỗ cũ.
Người phụ nữ kia là bảo mẫu được thuê cho thằng bé, cực kỳ kiên nhẫn. Bà buông tay ra, đứng cạnh nhìn hắn, sẵn sàng kéo hắn lại bất cứ lúc nào.
Lăng Hi: “……..”
Lăng Hi thầm nghĩ phải nhịn, bò lên giường nằm. Toàn bộ quá trình đều diễn ra trong im lặng.
Chuyện xảy ra với mình thực sự rất quái lạ, hắn cũng không muốn bị lôi đi nghiên cứu. Trừ phi hắn có thể ở riêng với ông nội, nếu không có lẽ không thể làm rõ mọi chuyện.
Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là ông nội phải thực sự đến.
Cha mẹ hắn kết hôn vì mục đích thương mại. Trong ký ức của hắn, họ luôn bận rộn công việc, hắn được ông nội nuôi lớn. Về sau cha lại đột ngột qua đời, trừ khi có việc, mẹ hắn cơ bản sẽ không về Lăng gia.
Sau đó, một đứa nhỏ hai tuổi bị một người phụ nữ bỏ ở cửa Lăng gia, kèm một mảnh giấy viết rằng cha hắn chính là cha đứa nhỏ. Không thể không nói người phụ nữ kia vận khí cũng quá kém, mang thai đã không tranh thủ được chút lợi lộc nào, người tình thì đã chết. Không cam lòng sinh đứa nhỏ ra nuôi hai năm, lại phát hiện nó bị tự kỷ, chỉ có thể vứt bỏ cho bọn họ.
Chuyện đã đến nước này, ông nội tất nhiên sẽ không để đứa nhỏ lưu lạc bên ngoài. Xác nhận quan hệ huyết thống xong liền giữ lại, thế nhưng ông nội không thích con riêng, lúc đặt tên thì trực tiếp đặt cho một chữ ‘Bắc’, gọi Lăng Bắc. Bốn năm trôi qua, ông nội căn bản không hề quan tâm đến đứa em này. Hiện tại, chắc chắn mọi sự chú ý của ông nội đều sẽ dồn lên hắn, có thể đến thăm thằng bé này mới là lạ.
Lăng Hi nghĩ ngợi, thầm nhủ nếu không có cơ hội thì phải tự tạo cơ hội, dù sao cũng phải gặp ông nội nói chuyện.
Bảo mẫu thấy hắn ngồi bất động, dường như không có ý định đi ngủ, liền cầm một cái túi đặt bên cạnh lên, đổ toàn bộ quần lót bên trong xuống giường. Chúng đủ mọi màu sắc, trông rất đẹp.
Lăng Hi: “……”
Thôi vậy, nhịn.
Phần lớn trẻ tự kỷ đều không có hứng thú với đồ chơi bình thường, mà lại thích một vài món đồ không mang tính đồ chơi. Em trai hắn về phương diện này rất ‘dị’, thích quần lót. Lăng Hi im lặng nửa ngày, cuối cùng vươn tay, chọc chọc vào mặt con gà vàng.
Đầu đang quấn băng vải, hơi choáng váng, hắn một tay đỡ trán, một tay cầm quần lót, chất từng cái lên thành đống, đồng thời đặt sự chú ý vào người bên cạnh.
Bảo mẫu thở dài ngồi lên sofa: “Anh nói thiếu gia sẽ không sao chứ?”
Người đàn ông kia là vệ sĩ được chọn cho thằng bé, nói: “Ai biết, nghe nói tình hình của Lăng thiếu có chút nghiêm trọng.”
Đâu chỉ là nghiêm trọng, mọi chuyện đã vượt quá tầm kiểm soát rồi… Lăng Hi đầu tiên là im lặng, sau đó trong lòng lại nảy ra suy nghĩ. Họ nói vậy, ít nhất chứng tỏ bệnh viện vẫn chưa tuyên bố hắn đã chết. Vậy hắn có lẽ đang được cấp cứu, hoặc chưa qua cơn nguy kịch, cũng có thể đã hôn mê.
Có thể trở lại không? Hắn tự hỏi, nếu mình có thể khôi phục nguyên trạng, vậy em mình cũng thế chứ? Hy vọng sẽ như vậy, chăm sóc nó lâu như thế, chung quy vẫn là có tình cảm. Nhưng nếu nó cũng có thể trở về, vậy linh hồn lúc này đang ở đâu?
Là đang ngủ say, hay đang bên trong cơ thể hắn?
Hắn nhìn đống đồ trước mắt, tưởng tượng một chút hình ảnh cơ thể mình cầm quần lót chơi đùa, cả người liền khó chịu.
Lúc này, cửa phòng lại mở, hai vị phu nhân rất đẹp bước vào. Bảo mẫu cùng người đàn ông kia lập tức đứng dậy rót nước. Hai người khoát tay, ý bảo không cần, đánh giá thằng bé trên giường một chút, rồi quay qua hỏi qua loa về tình hình.
Lăng Hi ngay cả mí mắt cũng không nâng lên một chút, tiếp tục chất đống quần lót.
Ông nội tổng cộng có ba người con, hai nam một nữ, cha hắn là con thứ hai. Hai người này, một người là bác dâu, người còn lại là cô ruột đã lấy chồng của hắn. Hai người có thể xuất hiện ở nơi này cũng chỉ để làm màu.
Điều này lại càng chứng minh tình hình hiện tại của hắn thực sự không tốt. Nếu không, hai người này sẽ không đến muộn như vậy, lại càng không đặc biệt đến thăm Lăng Bắc. Tuy nói sự tồn tại của đứa em này mờ nhạt, thế nhưng dù sao cũng được hắn yêu thương, ông nội vì hắn mà chú ý đến thằng bé này. Cho dù chỉ là một phần trăm thì hai người đến xem một chút cũng đáng.
Nếu không xảy ra việc gì, không thể nghi ngờ hắn sẽ trở thành người thừa kế của Lăng thị. Nay hắn gặp chuyện không may, cơ hội của hai nhà này cũng đến rồi.
Nếu mọi chuyện không chuyển biến tốt, bước tiếp theo, phỏng chừng hai nhà sẽ trở về nhà cũ của Lăng gia để ở, cũng thuận tiện để thể hiện hơn.
Lăng Hi cúi đầu, đẩy đống quần lót kia, nhìn chúng uể oải đổ xuống. Ý cười lạnh lẽo chợt lóe lên ở khóe miệng rồi nhanh chóng biến mất. Hắn còn chưa chết đâu, cho dù đời này không thể quay lại, hắn vẫn là họ Lăng.
Hai vị phu nhân kia đến không lâu đã nhanh chóng rời đi, phòng bệnh yên tĩnh trở lại. Lăng Hi chỉ cảm thấy chóng mặt không chịu nổi, vì vậy dứt khoát nằm xuống, hai mắt nhắm nghiền.
Bảo mẫu đắp chăn lại cẩn thận cho hắn, dọn dẹp đồ đạc một chút, chuẩn bị nghỉ ngơi.
Đèn trong phòng bệnh tắt hết, trong đầu Lăng Hi xẹt qua những hình ảnh hỗn độn. Hắn lại nghĩ đến tai nạn lần này, dường như không phải là chuyện ngoài ý muốn, không khỏi nhíu mày.
Ý thức dần dần mơ hồ, hắn vốn định cố gắng chờ đến rạng sáng thì lẻn ra ngoài xem xét, thế nhưng cơ thể rất yếu, không biết khi nào thì ngủ mất. Đến khi mở mắt đã là sáng hôm sau.
Bảo mẫu làm tròn bổn phận trông coi hắn, thấy hắn ngoan ngoãn ăn cơm, không khỏi xoa xoa đầu: “Tiểu Bắc, anh của con đã vượt qua cơn nguy hiểm rồi.”
Lăng Hi làm như không nghe thấy gì, chậm rãi ăn cháo. Bảo mẫu không cần gọi thiếu gia, đây là căn dặn của hắn. Nguyên nhân là muốn đứa em có chút phản ứng với tên mình, chỉ tiếc không mấy hiệu quả.
Bảo mẫu lo lắng: “Nhưng bác sĩ nói cậu ấy có thể sẽ sống đời thực vật, không biết có thể tỉnh lại hay không. Một người tốt như vậy… haiz…”
Lăng Hi hơi ngừng lại, thầm nghĩ chưa chết là tốt rồi, ít ra còn có hy vọng trở về.
Bảo mẫu tất nhiên không biết hắn đang nghĩ gì, tiếp tục lải nhải không ngừng.
Lăng Hi lặng lẽ nghe. Ăn uống xong, hắn thử bước ra ngoài, kết quả lại bị kéo về. Đoán là lời dặn của ông nội, cho nên đành bỏ cuộc, bò lên giường nằm nhìn một đống đồ lót, kiên nhẫn chờ đợi cơ hội.
Thời gian một ngày cũng nhanh chóng trôi qua. Bởi vì buổi trưa hắn đẩy đồ ăn ra vài lần, cho nên đến gần tối quả nhiên bảo mẫu rời đi. Rất có thể là đi tìm đầu bếp của Lăng gia, đi về cũng phải mất một giờ.
Phòng chỉ còn hắn và vệ sĩ. Theo hắn quan sát, người này cứ một lúc sẽ đi hút thuốc, bằng chứng là trên người gã có mùi khói thuốc. Hắn đợi một lúc, quả nhiên phát hiện người này có chút ngồi không yên, liền cầm lên một cái quần lót in hoa, đặt trước mắt chăm chú nhìn ngắm.
Vệ sĩ do dự hai giây, thấy hắn đặc biệt ngoan ngoãn, liền mở cửa đi.
Lăng Hi rất hài lòng, quyết định trở về sẽ đuổi người này, đổi cho em mình một vệ sĩ không hút hay nghiện thuốc lá. Hắn ngồi một lúc chuẩn bị xuống giường đi thì lại nghe tiếng cửa phòng mở ra, liền nhanh chóng trở lại chỗ cũ.
Người bước vào là một y tá, bà ta đặt khay sang một bên, ngồi trước mặt nhìn hắn: “Con… con là Tiểu Bắc phải không?”
Lăng Hi cảm thấy kỳ lạ, chưa kịp suy nghĩ cẩn thận đã thấy bà ta vươn tay muốn ôm hắn, liền nheo mắt, cầm cái quần lót trong tay ‘bẹp’ một cái đập lên mặt người kia.
Y tá: “…….”
Lăng Hi quay đầu bước đi, ngay sau đó cánh tay đã bị kéo lại. Y tá không dám đụng đến hắn nữa, kích động nói: “Tiểu Bắc, Tiểu Bắc, mẹ là mẹ con!”
Đúng là người này. Lăng Hi biết có bà ta ở đây chỉ sợ không thể ra ngoài được, nghĩ ngợi, chậm rãi nói ra: “Tôi không biết bà.”
Y tá ngẩn người: “Con có thể nói được sao?”
Lăng Hi một lần nữa ngồi lại, một tay chống cằm, ừ một tiếng.
“Nhưng con….”
“Đầu bị đụng một chút, được chứ.” Lăng Hi nói dối không hề có áp lực. Não của con người phức tạp như vậy, cho dù người đàn bà này có hoài nghi, cũng không có chứng cứ.
Sắc mặt y tá tái nhợt, nhìn băng gạc trên đầu rồi lại nhìn hắn: “Con… con có ảo giác mình là một người khác không?”
Lăng Hi: “….”
Lăng Hi nhìn chằm chằm bà ta, thậm chí có chút kinh hãi. Trong đầu nháy mắt hiện lên vô số tà giáo đạo thuật, chẳng lẽ người đàn bà này là nhà ngoại cảm, hoặc chính là kẻ chủ mưu gây ra?
Bà rốt cuộc muốn làm gì mà biến ông đây ra thế này?
Hắn bình tĩnh nói: “Nghe không hiểu.”
“Vậy con có nhớ chuyện trước kia không? Không mất trí nhớ chứ?”
Lăng Hi gật đầu, nói vài câu qua loa về tình hình của em trai.
Y tá thở ra: “Vậy là tốt rồi. Chỗ này luôn có bệnh nhân vừa mở mắt ra đã nói mình là người khác, đưa đến khoa tâm thần thì lại nói là mất trí nhớ. Bọn ta đều sợ là dính phải thứ gì không sạch sẽ… Mà thôi, không sao cả, con không sao là tốt rồi.”
Lăng Hi: “………”
Cho nên vấn đề là ở bệnh viện sao? Lăng Hi nhìn chằm chằm vào bốn chữ to đùng ‘Bệnh viện Thần Ái’, chậm rãi chọc quần lót, tự nhủ phải nhịn.
Y tá nhìn đứa con, ít nhiều có chút khẩn trương. Chưa kịp mở miệng lại nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài, vội vàng cầm khay lên, thấy vệ sĩ bước vào cửa, che giấu nói một câu ‘thay thuốc’ rồi vội vàng rời đi.
Lăng Hi vẫn không chớp mắt, tiếp tục chọc quần lót.
Bất luận là xuất phát từ tình mẹ hay là vì lợi ích, người đàn bà này cũng sẽ không nói chuyện của hắn ra. Ngược lại, hắn có thể lợi dụng điều này để bà ta giúp đỡ hắn, thành công gặp được ông nội.
Nếu may mắn, không đến hai ngày, hắn có thể gặp được ông.
Lăng Hi tính toán rất tốt, nhưng sau khi ngủ say một đêm, đến khi mở mắt ra lại phát hiện mình bị thay đổi chỗ ở, làm cho người ta giật mình có ảo giác lại xuyên việt.
Hắn giật mình, phản ứng đầu tiên là nhìn cơ thể của mình, thấy vẫn là của em trai, liền mở cửa đi ra ngoài.
Đó là một tiểu viện, bốn phía xây dựng hành lang uốn lượn, chính giữa còn có một gốc đào. Lúc này đang là lúc hoa nở đẹp nhất, đẹp đẽ tựa cõi mơ.
Hắn kinh ngạc bước ra ngoài, phát hiện bên ngoài là một đại viện tương tự hoa viên. Giờ phút này cực kỳ náo nhiệt, một người đàn ông lực lưỡng mặc váy mang theo tiếng cười ‘a ha ha’ chạy qua trước mắt.
Lăng Hi nháy mắt nhịn không được chửi thầm một tiếng trong lòng.
Hắn nhìn xung quanh một lượt, xác nhận mình không nhìn lầm. Tối hôm qua không biết đã xảy ra chuyện gì, hắn lại bị ông nội ném vào viện an dưỡng ngoài thành ngay trong đêm!
Hiện tại, đừng nói làm rõ mọi chuyện với ông nội, ngay cả ra ngoài cũng là vấn đề!
Tình huống còn có thể tệ hơn nữa được không?!