Bệnh Chữa Rồi
Chương 42: Một phen hú vía
Bệnh Chữa Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lăng Hi lẳng lặng nghe Thẩm Huyền thuật lại xong, không khỏi bật cười, cảm thấy Husky không thể nào xui xẻo đến mức gặp phải đám người bắt trộm chó kia. Mà độ nóng của chủ đề này vẫn chưa hạ nhiệt hoàn toàn, Husky giờ phút này lại đang ở trong thành phố, chắc hẳn rất nhanh sẽ được người dân phát hiện và mang về thôi.
Đặng Văn Hồng nhận được điện thoại của cậu, nhất thời thở phào nhẹ nhõm: "Hy vọng có thể nhanh chóng tìm được nó."
"Ừm."
"Bằng không ta thật sự sợ nó sẽ chủ động đụng phải đám người kia."
Lăng Hi "......"
"Vận khí của nó quá kém," Đặng Văn Hồng thấy không rõ biểu cảm của đứa trẻ này, tiếp tục nói, "Ngươi ngẫm chúng ta xem, rồi lại nhìn nó xem."
Lăng Hi "......"
Lăng Hi im lặng. Cùng là xuyên việt, bọn họ chỉ là đổi thân thể, còn người nào đó lại trực tiếp đổi luôn chủng tộc. Tuy nói nguyên thân của Đặng Văn Hồng đã bị hỏa táng, không có hy vọng khôi phục, nhưng chỉ số thông minh vẫn còn nguyên đó, về sau khẳng định sẽ sống được như cá gặp nước, đặc biệt không cần bốn chân chạy qua chạy lại, so với người nào đó thì may mắn hơn nhiều.
"Bây giờ ta đi gọi điện cho Thạch An Yến," Đặng Văn Hồng nói, "Đợi sau khi tìm được Husky trở về, ta sẽ dành thời gian cùng Thạch An Yến nói chuyện, không để hắn chạy thoát nữa."
Lăng Hi ôn hòa lên tiếng trả lời, biết anh còn muốn quay phim, nên kết thúc cuộc trò chuyện rất nhanh.
Thẩm Huyền cắt móng tay cho thân thể của Lăng Hi xong liền đi. Căn nhà nhỏ như mọi khi chỉ còn lại Lăng Hi. Thẩm đại thiếu cùng Lôi Nham lúc đi vào liền thấy cậu lẳng lặng ngồi trong phòng khách, nhìn vừa yên tĩnh lại vừa ngoan ngoãn.
Thẩm đại thiếu tiện miệng hỏi: "Tiểu Huyền đến công ty rồi à?"
Lăng Hi ngẩng đầu nhìn bọn họ, "Ừm" một tiếng.
Thẩm đại thiếu không khỏi tự hỏi liệu Lăng Hi có đoán được hôm nay bọn họ sẽ đến không, rồi chậm rãi đi qua.
Lăng Hi không giống như bình thường về phòng ngủ chính là vì chờ bọn hắn. Bởi vì Lôi Nham là người bận rộn, nếu chỉ là đưa một con chó thì căn bản không cần tự mình đến, chắc chắn còn có nguyên nhân khác.
Hiện tại vừa thấy, cậu quả nhiên đã đoán đúng.
Lôi Nham đang ngồi bên cạnh Thẩm đại thiếu, thấy hắn không những không chuẩn bị gọi Thẩm Huyền trở về, mà còn muốn cứ thế nói chuyện với đứa trẻ kia, cảm thấy có chút ngoài ý muốn. Hắn tuy rằng nhận ra đứa trẻ kia không đơn giản, cũng tin rằng ánh mắt của mình không sai, nhưng đứa trẻ này rốt cuộc cũng chỉ mới mấy tuổi, thật sự có thể nói chuyện cùng bọn họ sao?
Thẩm đại thiếu ôn nhu nói: "Sao thế?"
Lôi Nham bình thản lướt mắt qua bọn họ, thu lại suy nghĩ, bắt đầu dùng iPad gõ chữ.
Hắn đã tra xong, thuộc hạ của hắn trong sạch.
Dựa theo mấy người Thẩm Huyền phỏng đoán, nếu kẻ giật dây phía sau không ở thành phố C, vậy bên này hẳn là sẽ có một quân sư hoặc người thực hiện, để âm thầm thu thập tư liệu về quy luật sinh hoạt của Lăng Hi, thậm chí có thể canh đúng thời cơ giăng bẫy kích thích Lăng Hi phát bệnh.
Từ việc hắn điều tra mà xét, thuộc hạ kia năng lực bình thường, không có bạn bè ở thành phố C, bên trong điện thoại và máy tính cũng không phát hiện dấu hiệu tương quan. Quan trọng nhất là đối phương vẫn cảm thấy mình là cô nhi, hoàn toàn không biết rằng mình còn có phụ thân, cho nên sẽ không hao tâm tổn trí đi đối phó Lăng Hi.
Lăng Hi biết Lôi Nham nếu chịu hỗ trợ thì sẽ không nói dối, chỉ cảm thấy mọi chuyện lại trở về điểm xuất phát, cậu gật đầu, nói cảm ơn.
Lôi Nham thấy cậu bình tĩnh như vậy, còn có một loại trầm ổn quá mức không bình thường, càng có hứng thú sâu sắc với cậu, gõ xuống một dòng chữ: Một mình ngươi ngồi đây không nhàm chán sao?
"Tạm được."
Lôi Nham: Muốn đi ra ngoài một chút hay không?
Lăng Hi không có ý kiến, dù sao có nhiều bạn bè cũng tốt.
Mấy người lần lượt lên xe, rất nhanh rời khỏi tiểu khu. Trước đó Lôi Nham chưa từng tiếp xúc với đứa trẻ trưởng thành sớm như vậy, nghĩ tới nghĩ lui quyết định chọn đi đến mấy chỗ có phong cảnh không tệ, thuận tiện bấm số em trai, muốn gọi người đi cùng, kết quả lại bị từ chối.
"Ngươi vừa nói Lăng Bắc? Không, ta không đi," người ở đầu dây bên kia nghiêm túc nói, "Ca, ngươi chẳng lẽ chưa từng nghe qua tin đồn của Lăng gia sao?"
"Sao?"
"Nhà cũ của bọn họ được xây trên nghĩa địa, nghe nói bọn họ đều có pháp thuật, rất lợi hại!"
"......" Lôi Nham kiên nhẫn hỏi, "Ng... ngươi l... là bởi vì ng... người n... này n... nên kh... không... không đến?"
"Đương nhiên rồi, lỡ như hắn thu hồn của ta thì làm sao? Lúc trước ở trại dưỡng lão, ta đều đi đường vòng để tránh mặt hắn, à, chỉ có con chó cái nhỏ kia là ngoại lệ."
Lôi Nham "......"
"Tuy rằng ta thấy ngươi không có việc gì, nhưng chính ngươi vẫn cẩn thận một chút cũng hơn, nhớ về nhà sớm đó."
Lôi Nham đã quen với việc em trai mình thường "lên cơn", trầm mặc cúp điện thoại.
Một ngày trôi qua rất nhanh mà không hay biết. Giữa trưa Thẩm Huyền có xã giao nên không thể cùng đứa nhỏ ăn cơm, buổi tối đã sớm trở lại. Nghe nói Lăng Hi đang ở trong phòng ngủ chơi máy tính, liền lên lầu nhìn thử, sau đó ngẩn người.
"Đây không phải tài liệu đã điều tra trước đó sao? Sao bỗng nhiên lật lại?"
"Lôi Nham hôm nay ghé qua." Lăng Hi ôn hòa nói, "Vụ tai nạn giao thông kia không phải do thuộc hạ của hắn làm......"
Thẩm Huyền nghe cậu nói xong, nhướng mày hỏi: "Ngươi đi ra ngoài với Lôi Nham?"
"Chú ý vào trọng điểm của ngươi đi."
"À, nếu thuộc hạ của hắn không có hiềm nghi, ta với ngươi chậm rãi tra một lần nữa." Thẩm Huyền dừng một chút, "Ngươi với hắn đã đi đâu?"
Lăng Hi "......"
Hai người đối diện vài giây, Lăng Hi bất đắc dĩ nói cho hắn chỉ là đi dạo loanh quanh. Thẩm Huyền "ừm" một tiếng, cẩn thận ôm cậu xuống lầu, nhìn cậu, không nhịn được hỏi: "Lôi Nham nói gì đó?"
Lăng Hi nhắc nhở: "Cho dù có nói gì, hắn cũng sẽ không phải là có ý với ta."
"Ta biết."
Vậy huynh làm ra vẻ bảo vệ lãnh địa như vậy làm gì? Lăng Hi quan sát hắn một lúc, ôn hòa nói: "Chỉ là tùy tiện tán gẫu, hỏi ta về sau muốn làm cái gì, muốn đến trường nào linh tinh."
Thẩm Huyền tùy ý "ừm" một tiếng, trong lòng lại suy nghĩ Lôi Nham rất ít khi cảm thấy hứng thú với một người. Tuy rằng lần này có thể là do tuổi tác và tâm trí của đứa trẻ có sự chênh lệch lớn nên mới khiến người khác bất ngờ, nhưng cũng vì nguyên nhân như vậy, sự chênh lệch sau khi khôi phục mới càng khiến người khác chú ý nhiều hơn.
Lỡ như Lôi Nham trong khoảng thời gian này thích tính cách của đứa nhỏ này, tiện thể bị phiên bản trưởng thành của Lăng Hi hấp dẫn thì phải làm sao bây giờ?
Nếu là tên nhóc Chu gia, hắn căn bản sẽ không để ý, nhưng đổi lại là Lôi Nham, hắn không thể không coi trọng, dù sao người này cũng là đương gia Lôi thị.
Đồ ăn đã bưng lên bàn, Lăng Hi ăn hai miếng cơm, liếc nhìn hắn, chậm rãi nuốt xuống, không nhịn được nói: "Thật ra có ý với ta cũng không có gì to tát, ta đời này không có ý định tìm bạn đời."
Thẩm Huyền gắp đồ ăn cho cậu, nghiêm túc nói: "Đậu phụ làm rất ngon, nếm thử đi."
Lăng Hi "......"
Thẩm Huyền cũng hiểu rằng việc chuyển đề tài rất cứng nhắc, tạm dừng một chút hỏi: "Đã tìm được Husky chưa?"
"Không rõ lắm."
"Đặng Văn Hồng không liên hệ ngươi à?"
Lăng Hi gật gật đầu, trong lòng ít nhiều có chút bất ngờ. Bởi vì sau khi cùng Lôi Nham trò chuyện, trở về cậu cố ý lên mạng nhìn xem, Thạch An Yến hiển nhiên đã nhận được tin tức, khiến minh tinh điện ảnh này lại đăng lên Weibo, nói là đã có người thấy Husky ở thành phố C, hy vọng có người tốt bụng giúp đỡ một tay.
Mọi người gần đây đều chú ý diễn biến của chuyện này, thậm chí còn phỏng đoán có phải đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn hay không. Giờ phút này vừa nghe không có việc gì, đương nhiên rất tích cực. Cậu vốn tưởng rằng sẽ không quá ba giờ là có thể tìm được con chó ngốc kia, ai ngờ đến bây giờ vẫn không có tin tức.
Thôi thì lát nữa vẫn nên hỏi Đặng Văn Hồng một chút... Lăng Hi âm thầm quyết định. Đang chuẩn bị cúi đầu ăn cơm, cậu bỗng nghe tiếng chuông di động vang lên, không khỏi ngẩng đầu.
Thẩm Huyền cầm điện thoại ra vừa thấy tên người gọi đến, liền hiểu rõ mà đưa cho Lăng Hi: "Là hắn."
Lăng Hi cười ấn nút nghe: "Tìm được rồi à?"
"Ừm," giọng Đặng Văn Hồng rất thấp, "Nó hiện tại đang được chữa trị ở bệnh viện."
Lăng Hi giật mình trong chớp mắt: "Sao lại thế?"
Đặng Văn Hồng thở dài nói: "Nó quả thật đã gặp đám người kia, may mắn có người đem tin tức của bọn họ tung lên trên mạng, chúng ta mới tìm được đúng lúc, bằng không thì......"
Đặng Văn Hồng giải thích ngắn gọn tình huống hiện tại cho Lăng Hi xong, liền ngắt điện thoại quay lại phòng bệnh. Vừa đúng lúc thấy Husky tỉnh lại, đầu nó đầy máu lặng lẽ nhìn qua đây. Anh mím chặt môi, tiến lên hai bước nhẹ nhàng sờ sờ thân thể nó.
Thạch An Yến ngồi ở bên cạnh, nghe theo lời bác sĩ dặn dò ôm lấy nó, nhìn bác sĩ xử lý miệng vết thương cho nó, lại thấy nó nhìn về phía mình, trầm giọng nói: "Đừng lộn xộn, để ta giữ ngươi."
Husky chỉ cảm thấy ý thức có chút mơ hồ, nhìn nhìn hai người này, vài giây sau mới nhớ ra chuyện trước khi hôn mê.
Nó vì tránh né mấy con chó kia mới chạy ra khỏi tiểu khu. Chỉ là lần này trong số đó quả thật có hai con rất lanh lẹ, vẫn luôn đuổi theo nó. Mà bởi vì nó không thích ăn thức ăn cho chó, vài ngày gần đây đều không ăn no, không còn sức để chạy tiếp. Bỗng nhiên thoáng nhìn thấy ven đường có chiếc xe tải nhỏ, bất đắc dĩ đành leo lên.
Đợi đến lúc tìm được cơ hội xuống xe, nó đã bị đưa đến vùng ngoại thành. Đang muốn phân biệt phương hướng để đi tìm người quen, kết quả lại xui xẻo gặp một nhóm người muốn bắt nó.
Nó đương nhiên muốn chạy, nhưng lúc đó chân bị đánh trúng nên ngã xuống đất, nhanh chóng bị kéo lên xe. Nó biết xương chắc hẳn đã gãy rồi, càng biết có vài người thích ăn thịt chó. Nếu bị bắt đi phỏng chừng chỉ có một con đường chết, cho nên liền cố gắng chịu đựng đau đớn cẩn thận mở khóa, tìm kiếm cơ hội dùng chút sức cố thoát ra ngoài.
Người phụ trách trông coi trong thùng xe phát hiện liền lập tức mắng chửi.
Dưới trạng thái khẩn trương, nó căn bản không nghe rõ đối phương mắng gì, chỉ biết là mình muốn nhảy xuống xe. Nhưng ngay trong nháy mắt nó nhảy xuống, bên tai bỗng nhiên truyền đến một tiếng phanh thật lớn, ngay sau đó thân thể liền đập xuống, liên tục lăn vài vòng trên mặt đất.
Phía trước chiếc xe vừa dừng, nó mơ hồ thấy một người đang giận dữ mắng mỏ gì đó xông lại đây. Không đợi thấy rõ, tầm mắt liền dần dần bị máu tươi che khuất. Lúc này nó mới *chậm rãi nhận ra* mình bị va trúng đầu, nhưng lúc này thân thể nó đã hoàn toàn không thể nhúc nhích, chỉ có thể trơ mắt nhìn.
Nó cảm giác lần này mình quả thật sẽ chết, đang muốn buông xuôi nhắm mắt lại. Chỉ nghe một tiếng nổ vang từ xa lại gần, một chiếc xe nhanh chóng dừng lại bên cạnh nó. Cửa xe mở ra, Thạch An Yến vẻ mặt giận dữ bước xuống, vững vàng chắn ở trước mặt nó.
Cho dù là lúc nào đi nữa, người nhà vĩnh viễn vẫn là người nhà.
Nó nhìn bóng lưng Thạch An Yến, giờ khắc này thật sự là vô cùng ủy khuất và hối hận, đặc biệt muốn kêu một tiếng đại ca. Nhưng ngay sau đó trước mắt bỗng tối đen, nháy mắt ý thức rơi vào vực sâu.
"Có nghe thấy không, cố chịu đựng đi!"
Husky chậm rãi lấy lại tiêu cự, ánh mắt từ trần nhà bệnh viện thú y dời đi, rồi chuyển hướng về phía hai người bên cạnh. Sau đó thấy Đặng Văn Hồng nhìn thoáng qua Thạch An Yến, rồi yên lặng nhìn mình, ý thức được anh muốn nói sự thật cho Thạch An Yến, liền lắc lắc đầu.
Đặng Văn Hồng âm thầm hít một hơi, một mặt cảm thấy nên nói vào thời điểm này, cái gì không nên nói cũng đều phải nói. Mặt khác lại cảm thấy hiện tại mới nói ra chân tướng, Thạch An Yến chưa chuẩn bị tốt chắc sẽ phát điên. Anh do dự nửa ngày, cuối cùng chỉ đành vâng theo ý nguyện của bạn thân, ngậm miệng lại.
Lúc Lăng Hi đến bệnh viện, ca cấp cứu đã kết thúc. Cậu vội vàng đến tìm Đặng Văn Hồng: "Thế nào rồi?"
"Bác sĩ nói chịu đựng qua đêm nay thì sẽ không có việc gì."
Lăng Hi "ừm" một tiếng, đi thăm Husky đang mê man, chậm rãi sờ sờ. Lúc trước cậu vẫn luôn không có bạn bè, lần này vì ngoài ý muốn mà quen biết được vài người, cậu một người cũng không muốn bỏ.
Thẩm Huyền nhìn cậu, trấn an vỗ vỗ vai.
Bệnh viện không thể lưu quá nhiều người, Thạch An Yến ra hiệu bảo bọn họ đều trở về, tính một mình ở lại đây canh giữ. Đặng Văn Hồng biết đây là thời điểm mấu chốt của bạn tốt, cũng lưu lại. Mãi đến rạng sáng nghe bác sĩ nói tình hình rất tốt, thêm việc Thạch An Yến nhắc nhở anh ngày mai còn phải quay phim, lúc này anh mới rời đi.
Sau khi hắn đi không lâu Husky liền khôi phục một chút ý thức, chỉ cảm thấy lạnh lẽo cùng đau nhức từng đợt từng đợt phát ra, dường như có thể bao phủ khắp người.
"Tỉnh rồi à?" Thạch An Yến cúi đầu nhìn nó: "Ngươi thật là biết cách gây chuyện, lần sau còn chạy nữa không?"
Đèn trong phòng bệnh có màu sắc ấm áp, không hề mang theo chút âm u nào. Husky nhìn hắn, cựa quậy móng vuốt. Thạch An Yến thò tay bắt lấy, nhận ra nó đang run rẩy, hỏi: "Lạnh à?"
Lạnh đến mức lão tử chịu không nổi nữa rồi, Husky không đáp, yên lặng nhìn chằm chằm hắn.
"Đời trước ta nợ ngươi......" Thạch An Yến đứng dậy đi tìm bác sĩ, mang theo tấm chăn lông cho nó đắp lên, "Ngủ đi, tốt nhất đừng chạy loạn."
Husky im lặng, cảm thấy người này thực ra không đáng ghét như vậy, huống chi đứng trước sinh tử, chút ân oán trong quá khứ kia dứt khoát không đáng để nhắc đến.
"Còn chưa ngủ sao?" Thạch An Yến gặp nó còn nhìn chằm chằm mình, nhướng mày hỏi: "Bây giờ mới biết ta tốt sao?"
Husky cuối cùng liếc hắn, nhắm mắt lại.
Một đêm yên tĩnh. Ngày hôm sau Thạch An Yến bị cào tỉnh, ngẩng đầu liền gặp Husky đang ghé vào trước mặt hắn thò móng vuốt cào cào. Sợ nó đụng tới cái chân đang bị thương, vội vàng ôm lấy nó:
"Đừng động."
Husky đặc biệt không an phận, lại động vài cái. Thạch An Yến đang phỏng đoán nó có phải muốn đi vệ sinh hay không, chỉ nghe tiếng chuông di động bỗng nhiên vang lên, liền ấn nút nghe: "Có chuyện gì?"
"Ông chủ, Cố, Cố tổng hắn tỉnh! Hắn tỉnh!!!"
Đồng tử Thạch An Yến đột nhiên co lại, hắn đột nhiên đứng lên. Husky trong lòng "bẹp" một tiếng ngã lăn ra đất, chớp mắt, không biết sống chết thế nào.
Thạch An Yến "......"