51. Chương 51: Cuộc đối đầu

Bệnh Chữa Rồi

Chương 51: Cuộc đối đầu

Bệnh Chữa Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lăng Hi vẫn còn yếu ớt, do ngủ quá lâu nên đôi chân anh vẫn còn tê dại, chưa thể bước đi bình thường. Cuối cùng, Thẩm Huyền đành bế anh vào phòng tắm, giữ anh tựa vào lòng mình từ phía sau để anh có thể rửa mặt.
Lúc đó chưa đến sáu rưỡi sáng. Trong căn biệt thự nhỏ, chỉ có bảo mẫu và hộ công đã thức dậy. Nghe thấy tiếng động, mấy người vội vàng chạy đến xem, khi phát hiện người thực vật đã tỉnh lại như một phép màu, họ lập tức lộ rõ vẻ vui mừng, không quấy rầy hai người mà nhanh chóng rời đi.
Phòng ngủ lại chìm vào im lặng. Xung quanh dường như bao trùm một bầu không khí kỳ lạ, hơi khó tả, khiến người ta phải nín thở. Khoảng vài chục giây sau, Thẩm Huyền lên tiếng trước:
"Huynh cảm thấy thế nào? Trong khoảng thời gian này đã đi đâu?"
Gần đây, Lăng Hi đã bị Thẩm Huyền trêu chọc và "ăn đậu hũ" đủ kiểu. Anh biết nếu nói thật, Thẩm Huyền sẽ không còn e dè gì nữa, và những hành động quá trớn sau này có thể trở thành chuyện thường tình. Thế nên anh bình tĩnh đáp:
"Không biết, cảm giác chỉ là ngủ một giấc, hôm nay là ngày mấy? Tiểu Bắc đâu?"
Thẩm Huyền đoán ngay là anh đang giả vờ ngây thơ, có chút tiếc nuối. Hắn kiên nhẫn kể lại những chuyện đã xảy ra trước đó cho anh nghe.
Lăng Hi "ừm" một tiếng, tuy không mấy tình nguyện, nhưng để tránh lộ sơ hở, anh ôn tồn nói:
"Giải thích chuyện sáng sớm một chút."
Thẩm Huyền cũng giả vờ ngây thơ: "Cái gì?"
"Sao huynh lại ở trên giường ta? Còn ôm ta?"
"Chẳng phải huynh biết ta vẫn luôn thích huynh sao?" Thẩm Huyền lại gần, kéo anh vào lòng ôm ấp, vô liêm sỉ nói:
"Yên tâm, ta không làm chuyện gì quá phận đối với huynh cả."
Sắc mặt Lăng Hi thoáng chùng xuống, nhưng chưa đến mức nổi giận. Khi anh đã bình tĩnh và kiên nhẫn, tính tình anh trở nên cực kỳ tốt. Chỉ trong chốc lát, anh đã khôi phục vẻ bình thường, chậm rãi đẩy Thẩm Huyền ra.
"Ngượng ngùng."
Thẩm Huyền phối hợp buông tay ra.
"Vẫn là câu nói lần trước, ta không có ý định tìm bạn lữ, huynh buông tay đi." Lăng Hi khách sáo "phát thẻ người tốt" cho hắn:
"Huynh là một người không tệ, chúng ta có thể làm bạn bè, nhưng không thể......"
Giọng nói của anh chợt ngừng bặt — bởi vì Thẩm Huyền không đợi anh nói xong đã nghiêng người tới hôn lên khóe môi anh. Hơi thở hai người hòa quyện, nơi tiếp xúc mềm mại, nhẵn nhụi, còn vương chút hơi ấm. Vẻ mặt Lăng Hi lập tức "nứt ra", tình trạng nghiêm trọng đến mức anh gần như muốn phát bệnh. Nhưng anh vẫn cố gắng kiểm soát bản thân để không mất bình tĩnh. Anh trầm mặt nhìn người đối diện, phải mất một lúc lâu mới kiềm chế được cơn giận.
"Huynh xem," Thẩm Huyền sờ má anh, ngay lập tức bị đánh. Hắn khẽ nhướng mày, cười nói tiếp:
"Cho dù là ôm hay hôn môi, huynh cũng không bài xích ta. Chuyện như thế này trước kia có khả năng xảy ra sao?"
Lăng Hi vừa nghe liền biết hắn muốn nói "trên đời không có chuyện gì là tuyệt đối". Anh giành nói trước: "Ừm, ta vừa vặn có chút kỳ lạ, huynh nói cho ta biết đây là vì sao đi."
Thẩm Huyền càng thêm vô liêm sỉ: "Có lẽ là trong tiềm thức huynh muốn cho ta một cơ hội?"
Lăng Hi chậm rãi tìm lại một chút cảm giác của mấy ngày hôm trước. Anh cố gắng kiềm chế xúc động muốn cầm dao băm vằm hắn, thong dong nói:
"Ta ngược lại là lần đầu tiên nghe nói một mảnh linh hồn cũng không có, chỉ còn chiếc vỏ rỗng cũng có thứ tiềm thức này."
"Ý thức của thân thể."
Lăng Hi mỉm cười: "May mắn linh hồn của ta không tùy tiện như vậy."
"......" Thẩm Huyền nói: "Nhưng mặc kệ thế nào, tất cả đều là sự thật."
"Cho nên ý của huynh là ta đối với huynh không phản cảm thì nhất định phải ở cùng một chỗ với huynh sao?"
Thẩm Huyền nhận thấy chủ đề bị lái đi rồi. Hắn có chút bất đắc dĩ: "Đương nhiên không phải. Huynh có quyền lựa chọn bạn lữ, ta chỉ là một trong số những lựa chọn đó."
"Hình như ta đã nói ta không muốn tìm bạn đời."
"Sống độc thân có gì tốt?" Thẩm Huyền cụp mắt nhìn anh: "Chúng ta đổi góc độ nhé, nếu bỏ qua tình trạng xuyên việt không mấy tốt đẹp đó, huynh thử so sánh cuộc sống trước và sau này xem, cái nào thú vị hơn?"
Theo hắn biết, Lăng Hi còn sống kín đáo hơn cả đại ca hắn. Ngoài những buổi xã giao cần thiết, cuộc sống của anh cơ bản là hai điểm: nhà và công ty. Mà Lục tiểu thư hình như không trở về, Lăng lão gia tử cũng không phải lúc nào cũng ở đó. Người làm bạn với Lăng Hi đại khái chỉ có bảo tiêu và Lăng Bắc, anh không có bạn bè gì, cũng chưa từng thấy nhiều người và chuyện kỳ quái như vậy.
Lăng Hi không phản bác: "Thú vị cũng không phải chỉ bởi vì huynh."
"Ta biết, lần này huynh làm quen được vài người bạn, nhưng tương lai họ đều sẽ xây dựng gia đình của mình. Khi họ có đôi có cặp hay hơn nữa là trong nhà có chuyện, mà vừa vặn đó lại là lúc huynh nhàm chán, huynh sẽ làm gì?" Thẩm Huyền dừng một chút, kiên nhẫn khuyên nhủ.
"Lại đổi góc độ khác nhé, ở cùng ta có gì không tốt? Có thể tán gẫu, bàn bạc một chút chuyện, ngẫu nhiên còn có thể tản bộ hoặc xem phim điện ảnh, đúng không?"
Lăng Hi không hề lay động: "Tình huống của ta huynh hiểu rõ mà."
Thẩm Huyền biết điều, nói: "Ta sẽ không bắt buộc huynh, hết thảy đều tuân theo những gì huynh muốn."
Lăng Hi đã có nhận thức đầy đủ về bản tính lưu manh của hắn, tất nhiên không thể tin. Anh ôn hòa nói: "Ta mệt mỏi."
Thẩm Huyền biết không thể ép buộc vấn đề này được nữa, hắn "ừ" một tiếng, đứng dậy, chuẩn bị xuống lầu làm bữa sáng. Đúng lúc này, một chuỗi tiếng bước chân từ xa vọng lại gần, ngay sau đó cửa phòng bị đẩy ra. Người đến thấy Lăng Hi, vội vàng trèo lên giường nhào tới: "Anh, em nghe dì nấu cơm nói anh tỉnh rồi, tốt quá ô ô ô......"
Lăng Hi thoáng giật mình, nhưng vì em trai cuối cùng cũng đến bên cạnh, anh thật sự không cảm thấy không thích nghi. Anh nhanh chóng cười, nhẹ nhàng xoa đầu Lăng Bắc: "Tiểu Bắc."
"Ngô ô ô......"
"Khóc cái gì?"
"Rất vui mừng ô ô, anh kể chuyện xưa cho em nghe nhé?"
"Được."
Thẩm Huyền trầm mặc đứng một bên, thầm nghĩ: Cũng đều là ôm, nhưng tại sao Lăng Hi lại không phát bệnh? Bởi vì đối tượng là Lăng Bắc, hay là do bề mặt tiếp xúc của đứa nhỏ này quá ít? Hay là tật xấu này của Lăng Hi thật sự đã bị hắn chữa khỏi rồi, nên đối tượng là ai cũng không quan trọng?
Không, không có khả năng có loại chuyện ngu xuẩn này!
Hắn nhất thời khó chịu, xách cổ đứa nhỏ tách hai anh em ra.
Lăng Bắc gần đây được giáo dục khá tốt, lập tức liên tưởng đến thân thể anh trai còn chưa khỏi hẳn. Cậu bé nhanh chóng bò xuống giường, ngoan ngoãn kéo chăn lại cho anh: "Anh, anh nhất định phải nghỉ ngơi cho khỏe, gặp sau." Dứt lời, cậu bé quay đầu chạy như điên, thân ảnh nhanh chóng biến mất.
Lăng Hi "......"
Lăng Hi bình tĩnh nhìn về phía Thẩm Huyền.
Thẩm Huyền tỏ vẻ không chút chột dạ nào, trong lòng thầm khen: "Em trai huynh rất thương huynh."
Lăng Hi "......"
Thẩm Huyền chuyển hướng sự chú ý: "Điểm tâm muốn ăn gì?"
"Uống cháo."
"Còn gì nữa?"
"Không có."
Thẩm Huyền cũng hiểu anh tạm thời không ăn được nhiều. Hắn "ừ" một tiếng, làm xong rồi bưng lên, hầu hạ anh ăn hết. Thấy giữa mày anh mang theo vài phần mệt mỏi, hắn ra hiệu cho anh ngủ thêm một giấc. Trước khi đóng cửa, hắn liếc nhìn anh lần cuối, xoay người cúi đầu cười.
— Quả thật đúng như lời đồn, có thể nhẫn nhịn được đến vậy.
Dù sao Lăng Hi cũng là do lão gia tử dạy dỗ, rất có khả năng còn có Lục lão tham gia vào quá trình đó. Hắn không tin Lăng Hi là người lương thiện, cũng không biết "món nợ" này lúc nào sẽ được tính với hắn.
Nhưng không quan trọng, nếu đã tiến tới bước này, hắn nhất quyết không lùi bước. Vạn nhất chỉ lùi một chút thôi, hắn và Lăng Hi càng không có khả năng.
Thẩm Huyền nheo mắt suy nghĩ. Sau khi ăn xong điểm tâm, hắn gọi một cuộc điện thoại cho Lục tiểu thư, nói đơn giản về tình hình, sau đó đi thẳng đến Lăng gia, kể thẳng thắn từ đầu đến cuối với lão gia tử một lần, đương nhiên, cắt bỏ đi những "hình ảnh trung gian" bí ẩn nào đó.
Lăng lão gia tử nhìn kỹ hắn: "Ngươi nói là hiện tại hắn không phản cảm đối với ngươi?"
"Chỉ là một chút."
Lão gia tử biết hắn không cần thiết phải dùng mấy chuyện dễ dàng bị vạch trần này để lừa mình. Lại nhìn kỹ hắn: "Ngươi thật sự thích Tiểu Hi?"
"Vâng." Thẩm Huyền giọng nói thành khẩn: "Hi vọng ngài có thể cho ta một cơ hội."
Lão gia tử vốn rất thưởng thức Thẩm Huyền, hơn nữa ông luôn có cảm giác cháu trai mình hẳn là sẽ độc thân suốt đời. Nay có người có thể ở bên cạnh bầu bạn với hắn đương nhiên là rất tốt, tiện lợi như vậy mà. Vì phòng ngừa hắn bị đánh chết, sau khi tiễn Thẩm Huyền, ông lập tức phái vài tên bảo tiêu của cháu trai qua.
Từ khi Lăng Hi gặp chuyện không may, bọn bảo tiêu liền bị Lục tiểu thư mang đi "giáo dục", mỗi ngày bị bắt đắm chìm dưới "quang mang vạn trượng", chỉ cảm thấy tiền đồ một mảnh tối tăm, mịt mờ. Nay nghe nói Lăng thiếu đã tỉnh lại, bọn họ dứt khoát lệ nóng doanh tròng, đồng lòng chạy đến căn biệt thự nhỏ, hai mắt đỏ hoe vây quanh giường lớn.
"Lăng thiếu!"
Lăng Hi lúc này còn chưa ngủ, anh hỏi: "Ông nội bảo các ngươi đến?"
"Vâng!"
"Đón ta?"
"Không phải, là chiếu cố ngài."
Lăng Hi nghĩ nghĩ: "Di động."
Bảo tiêu nhất thời cung kính hai tay dâng lên.
Lăng Hi liền bấm số điện thoại của ông nội, định về nhà. Lão gia tử nửa câu cũng không đề cập tới Thẩm Huyền, chỉ nói trong nhà rất loạn, đặc biệt bây giờ còn chưa tìm được hung thủ, không bằng cứ ở lại biệt thự nhỏ tĩnh dưỡng một thời gian, dưỡng khỏe thân mình rồi tính, như vậy cũng có thể khiến mọi người yên tâm.
"Vâng, cháu biết rồi thưa ông." Lăng Hi cúp máy. Anh biết Thẩm Huyền sợ rằng anh sau khi tỉnh lại sẽ muốn rời đi, nên đã đi thăm ông nội trước. Rất tốt.
Bọn bảo tiêu đã ở cùng anh thời gian dài, giờ phút này thấy anh cười đặc biệt dễ nhìn, lập tức biết anh đang có ý đồ với người khác.
Ôi, vừa mới tỉnh lại có thể nghỉ ngơi cho khỏe trước được không? Vạn nhất lại xảy ra chuyện thì chúng ta biết làm sao bây giờ? Bọn bảo tiêu nhao nhao khuyên Lăng thiếu: "Nếu không thì ngài cứ ngủ một giấc đi, ngủ đi ngủ đi ngủ đi."
Lăng Hi quả thật có hơi mệt, anh liền nhắm mắt nằm xuống, rất nhanh đã ngủ thiếp đi.
Anh bị một trận tiếng chuông đánh thức, khẽ ngồi dậy. Ánh mắt liếc thấy Lăng Bắc đang ngồi nghiêm chỉnh trên thảm cạnh giường xem truyện tranh, anh mỉm cười. Anh lấy di động, nhìn số điện thoại lạ một chút rồi bắt máy: "Alo, vị nào?"
Bên kia truyền đến giọng nói quen thuộc của Cố Huyên: "Lăng Hi?"
Lăng Hi khẽ mỉm cười: "Là ta, Thẩm Huyền nói cho huynh sao?"
"Cũng không khác lắm, hắn gọi điện thoại cho Tiểu Hồng."
Lăng Hi "ừ" một tiếng, lần này ngược lại cảm thấy Thẩm Huyền làm không sai. Bởi vì nhiều ngày như vậy không có tin tức của anh, Đặng Văn Hồng và Cố Huyên khẳng định sẽ lo lắng, tự nhiên hắn muốn thông báo một tiếng.
Cố Huyên cảm thấy hứng thú hỏi: "Huynh đi đâu?"
"Không rõ lắm." Lăng Hi lừa hắn không hề có áp lực: "Cảm thấy trống rỗng, mở mắt liền trở lại."
"Thật?"
"Ừ."
Cố Huyên nhất thời bất bình: Cũng là xuyên việt, người ta lại bình thường như vậy, hắn lại bị biến thành một con chó ngu ngốc! Cũng là khôi phục, người ta ngủ một giấc liền không sao, hắn lại bị đánh đến hấp hối!
Lão tử không có làm chuyện xấu gì đi?!
Hắn cực kỳ bi phẫn: "Dựa vào cái gì a gâu gâu —!"
Lăng Hi "......"
Cố Huyên yên lặng phản ứng một chút, trong chốc lát rơi vào tĩnh mịch. Lăng Hi đang muốn mở miệng thì Lăng Bắc đang ngồi bên mép giường, mặt đầy vẻ thuần khiết hỏi: "Anh ơi, có chó hả?"
Bên kia "tút" cắt đứt.
Lăng Hi nghe tiếng "tút tút", xoa đầu em trai: "Ừ, là một con Husky."
Giữa trưa, Thẩm Huyền trở về thấy Lăng Hi đang dựa vào đầu giường kể chuyện xưa cho em trai. Từ cổng nhìn vào, có thể nhìn rõ sườn mặt xinh đẹp kia cùng một chút thần sắc ôn nhuận, phảng phất như một bức tranh sơn dầu tĩnh vật tuyệt đẹp.
Hắn khẽ nín thở. Tuy rằng đã sớm nhìn quen khuôn mặt này, nhưng đó đều là khi anh hôn mê. Nay anh đã hoàn toàn tỉnh táo, quả nhiên đúng như vô số lần hắn tưởng tượng, thật sự là...... mê người a.
Hắn sải bước vào phòng: "Nên ăn cơm rồi."
Lăng Hi khép sách lại, không muốn ở lại trong phòng ngủ: "Đi xuống dưới lầu đi."
Thẩm Huyền đương nhiên không có ý kiến gì, hắn khom lưng ôm lấy anh.
Bọn bảo tiêu chưa bao giờ quấy rầy Lăng thiếu ở cùng em trai, nên đều ngồi trong phòng khách nhỏ bên cạnh. Cho đến khi nghe thấy tiếng bước chân, mới có một người đi ra nhìn xem, sau đó liền thấy Thẩm Huyền đang ôm Lăng thiếu. Đáy lòng lập tức "lộp bộp" một tiếng, còn chưa kịp ngăn cản đã phát hiện Lăng thiếu đã bị ôm lấy, hơn nữa...... hình như không có chuyện gì.
— Ai?!!
Bảo tiêu vẻ mặt ngây ra, cứng đờ xoay đầu nhìn theo Thẩm Huyền đi qua trước mặt, chớp mắt mấy cái, yên lặng phản ứng vài giây.
Bảo tiêu "= 口 =!!!"
Hắn "tạch tạch" chạy về tìm đồng sự, giọng nói hơi run: "Đậu má, mau lăn ra đây cùng nhau xem thượng đế!"