Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa
Chương 21: Lại một lần thổ huyết
Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hứa Tích Sương hoàn toàn không ngờ đến câu trả lời đó.
Khương Dương Trạch nhìn thấy sắc mặt của cậu, lập tức nhận ra mình đã lỡ lời. Hắn vội vàng đưa tay che miệng, ấp úng cười trừ: "Ha ha. Anh Yến không ở đây đâu, ha ha.."
Cố nhịn một lúc, nhưng cuối cùng vẫn không kìm được, Khương Dương Trạch thò đầu ra, dò hỏi một cách dè dặt: "Cái kia, Hứa Tích Sương, bây giờ cậu với anh Yến là quan hệ thế nào? Có phải tôi nên gọi cậu là chị dâu không?"
Hứa Tích Sương hít sâu một hơi, tự nhắc nhở bản thân, hiện tại mình là nam nhân mang thai, phải giữ tâm trạng thoải mái, không được nổi giận, không thể động tay đánh người.
Vì vậy, Hứa Tích Sương buông lỏng nắm đấm vốn định tặng cho Khương Dương Trạch một trận, cố nặn ra một nụ cười, chậm rãi nói: "Tôi cũng không rõ lắm đâu. Nếu không anh đi hỏi Yến Ngọc Sơn thử xem?"
Không hiểu sao, Khương Dương Trạch lại cảm thấy nụ cười và giọng điệu của Hứa Tích Sương có chút kỳ quái, khiến hắn hơi rợn người. Hắn đưa tay gãi gãi ót, cười khan: "À, ừm ờ."
Khương Dương Trạch vội vàng xua tay, ngượng ngùng nói: "Vậy tôi không quấy rầy nữa. Tạm biệt nhé, chị... à không, Hứa Tích Sương."
Hứa Tích Sương vốn dĩ cũng chẳng có ý định mời Khương Dương Trạch vào nhà.
Cậu đứng ở cửa, nhìn đối phương nghênh ngang lên chiếc xe màu mè rồi phóng đi, trong lòng vẫn còn chút cảm xúc phức tạp.
...Cho nên, căn nhà này Yến Ngọc Sơn vẫn thường xuyên ở? Điều đó chẳng phải có nghĩa là, sau khi kết thúc lịch trình công việc, Yến Ngọc Sơn sẽ quay về đây?
Điều này hoàn toàn khác với kế hoạch ban đầu của cậu. Vốn dĩ, Hứa Tích Sương đã định rằng: gần đây hai người sẽ không gặp nhau, đợi cho sự xấu hổ của đêm qua đi rồi mới tính, tốt nhất là đợi đến khi sinh con rồi mới gặp lại.
Trong khi đó, Khương Dương Trạch sau khi lái xe đi được một đoạn thì lại không nhịn được. Hắn dừng xe ở ven đường, lấy điện thoại ra gọi ngay cho Yến Ngọc Sơn: "Anh Yến?"
Lúc ấy, Yến Ngọc Sơn vừa hoàn thành buổi phỏng vấn ở đài truyền hình trong nội thành.
Nhìn thấy tên người gọi hiện lên là Khương Dương Trạch chứ không phải Hứa Tích Sương, nụ cười trên khóe môi anh hơi nhạt nhòa.
Anh bắt máy, giọng bình thản: "Có chuyện gì?"
"Anh Yến." Giọng Khương Dương Trạch đầy vẻ hoảng hốt: "Tôi vừa ở cửa nhà anh gặp Hứa Tích Sương. Cậu ấy đang ở trong phòng anh đó."
Không đợi Yến Ngọc Sơn phản ứng, Khương Dương Trạch lại tiếp tục luyên thuyên kể lể: "Tôi còn hỏi cậu ấy, cậu ấy với anh bây giờ là quan hệ gì. Cậu ấy bảo tôi đi hỏi anh. Cho nên anh Yến, anh với Hứa Tích Sương rốt cuộc là quan hệ thế nào?"
Đầu dây bên kia im lặng vài giây. Rồi Yến Ngọc Sơn chậm rãi nói: "Từ nay về sau, cậu ít đến đó. Trong vòng một năm cũng đừng tới."
Trong lòng Yến Ngọc Sơn thầm nghĩ. Khương Dương Trạch tính tình hấp tấp, làm việc ẩu tả, lỡ làm Hứa Tích Sương và đứa nhỏ hoảng sợ thì sao?
Nhưng Khương Dương Trạch lại hoàn toàn không biết, địa vị của mình trong lòng huynh đệ vừa tụt dốc không phanh, gần như không còn chỗ đứng.
Hắn ngớ người, ậm ừ: "À ừ, vậy tôi không tới nữa. Nhưng mà anh Yến, anh với Hứa Tích Sương rốt cuộc là thế nào? Anh bao nuôi cậu ấy sao?"
"Không có." Yến Ngọc Sơn nhíu chặt mày, giọng có vẻ nghiêm nghị: "Đừng đoán lung tung. Tôi với cậu ấy tình hình khá phức tạp. Hiện tại chỉ có thể tạm thời ở chung."
"À..." Khương Dương Trạch nghe mà đầu óc rối như tơ vò, càng nghĩ càng mờ mịt: "Vậy hai người đang đóng vai gia đình hả? Hay là đang quay chương trình gì đó?"
"Không phải, cậu đừng đoán mò." Yến Ngọc Sơn day day thái dương, chậm rãi nói: "Chờ thêm tám tháng nữa, tôi sẽ lại cùng Hứa Tích Sương thương lượng, đến lúc ấy có nên nói cho cậu biết hay không."
Khương Dương Trạch càng thêm khó hiểu, tại sao lại nhất định phải đợi tám tháng?
Nhưng Yến Ngọc Sơn đã nói đến vậy, chắc hẳn anh có lý do riêng.
Nghĩ như vậy, Khương Dương Trạch cũng không hỏi thêm, dứt khoát cúp máy, tiếp tục hẹn hò với mấy cô mỹ nữ tỷ tỷ.
Cúp máy, Yến Ngọc Sơn trở lại giao diện tin nhắn, thấy tin Hứa Tích Sương vừa gửi đến.
Anh lập tức trả lời: 【Được, tôi lập tức quay về.】
Bên kia, Hứa Tích Sương ngồi trên sô pha trong phòng khách, ánh mắt dừng lại trên màn hình điện thoại vừa nhận được tin nhắn ấy.
Do dự một lát, cậu mới gõ mấy chữ: 【Anh cũng muốn ở lại chỗ này?】
Lời này rõ ràng có ý đuổi người. Dù Hứa Tích Sương biết rõ đây vốn là nhà của Yến Ngọc Sơn, anh có quyền trở về ở bất cứ lúc nào, nhưng nhớ lại cuộc trò chuyện trước đó, cậu vẫn không kìm được mà nói thêm: 【Anh từng nói bảo tôi tìm phòng ở, tôi cứ tưởng anh muốn tôi ở một mình.】
Tin nhắn vừa gửi đi, màn hình điện thoại lập tức hiện ra cuộc gọi đến. Ngón tay Hứa Tích Sương khẽ khựng lại, nhưng cuối cùng vẫn nhấn nút nghe máy.
"Alo?" Giọng trầm thấp quen thuộc từ đầu dây bên kia truyền đến, dường như mang theo một sức hút đặc biệt, khiến Hứa Tích Sương vô thức sờ tai mình.
Hứa Tích Sương nhấn điều khiển từ xa, vặn nhỏ tiếng TV rồi đáp: "Ừm, tôi đang nghe."
"Xin lỗi, có lẽ tôi chưa nói rõ ràng." Yến Ngọc Sơn mở miệng, tiếng nói lẫn theo chút vang vọng, nghe ra hẳn là đang ở bãi đỗ xe dưới tầng hầm.
Hứa Tích Sương liền tắt hẳn TV, im lặng lắng nghe Yến Ngọc Sơn nói tiếp: "Lúc trước cùng cậu thương lượng, tôi từng nói sẽ chăm sóc cậu cho đến khi cậu sinh nở xong. Tôi cho rằng ở chung một chỗ sẽ tiện hơn, cũng dễ chăm sóc hơn, vì vậy tôi mới sắp xếp căn hộ này. Vừa rồi tôi cũng đã gọi cho Khương Dương Trạch, bảo cậu ta đừng đến quấy rầy cậu nữa."
Dừng một chút, Yến Ngọc Sơn nhẹ nhàng nói: "Nếu cậu thực sự không muốn cùng tôi ở chung, vậy tôi đến biệt thự dọn nốt ít đồ còn lại, rồi sẽ đi, được chứ?"
Hứa Tích Sương khẽ mím môi, trong lòng lại dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Vì sao giọng nói của Yến Ngọc Sơn lại nghe có vẻ đáng thương như vậy?
Tựa như chính cậu mới là kẻ đuổi đối phương ra khỏi nhà, một cảm giác tội lỗi không hiểu sao lại bủa vây.
Đáng chết. Hứa Tích Sương luống cuống bấm bừa một nút trên điều khiển từ xa, hít sâu một hơi, cố gắng giữ giọng điệu bình thản: "Ừm, anh cứ tới đi, không cần chuyển đi nữa."
Ngừng một nhịp, Hứa Tích Sương bổ sung: "Dù sao Tiểu Vương cũng muốn ở lại, thêm anh một người cũng chẳng sao, tôi quen rồi."
Khóe môi Yến Ngọc Sơn không kìm được khẽ cong lên. Anh cố nén ý cười trong mắt, chỉ đơn giản đáp: "Được."
Điện thoại vừa ngắt, Hứa Tích Sương lập tức che tai, mở TV trở lại, giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, tiếp tục xem bộ phim cổ trang do Yến Ngọc Sơn đóng chính.
Ăn xong bữa trưa phong phú mà Tiểu Vương chuẩn bị, Hứa Tích Sương lại trở về ngồi trên chiếc sô pha êm ái trong phòng khách.
Trong tay còn cầm điều khiển từ xa, nhưng ánh mắt lại chỉ lơ đãng dán vào màn hình TV.
Cậu mở một bộ phim truyền hình, giả vờ như đang xem chăm chú, nhưng thực tế trong đầu thì cứ mải nghĩ xem nên chuẩn bị lời nói thế nào khi lát nữa gặp lại Yến Ngọc Sơn.
Thế mà lần này, còn chưa đợi cậu xem hết một tập phim, tiếng động cơ quen thuộc đã vang lên ngoài cổng.
Hứa Tích Sương hơi nghiêng người, qua khung cửa sổ rộng nhìn thấy bóng dáng Yến Ngọc Sơn bước xuống xe.
Trong khoảnh khắc ấy, cậu lập tức vội vươn tay tắt TV, nhanh chóng ngồi thẳng dậy, sống lưng căng cứng như một sợi dây đàn.
Trong đầu Hứa Tích Sương, hàng loạt câu chào được cậu diễn tập như thể đang tập thoại trên phim trường.
Chào mừng anh về nhà?
Không được, câu này nghe chẳng khác nào một người vợ hiền đang ngồi chờ chồng về, nghe mà cả người cậu thấy rờn rợn.
Anh về rồi à?
Lại càng tệ, quá kiểu cách, mang theo chút vẻ văn vẻ vụng về, giống như cậu đang cố gắng tỏ vẻ.
Nhưng nếu im lặng, chẳng nói gì cả thì lại thành ra quá xa cách, hờ hững.
Cậu còn chưa nghĩ xong nên chọn cách nào, cánh cửa chính đã bị đẩy ra, bóng dáng cao lớn của Yến Ngọc Sơn lập tức hiện ra trong tầm mắt.
Người kia vừa bước vào, tầm mắt đã thoáng quét một vòng liền dừng thẳng trên người Hứa Tích Sương, khóe môi mỉm cười, mang theo vẻ tự nhiên đến mức khiến người khác phải lúng túng: "Tôi đã trở về."
Trong nháy mắt ấy, tim Hứa Tích Sương khẽ run lên, giống như có một nhịp trượt khỏi quỹ đạo.
Hôm nay, bởi vì buổi phỏng vấn khá chính thức, Yến Ngọc Sơn mặc trên người một bộ tây trang cắt may chỉnh tề. Vai rộng, eo thon, đường nét cơ thể hiện rõ. Tóc anh được vuốt gọn gàng, buộc thành búi cao, khí chất chững chạc, trưởng thành.
So với hình ảnh tiên nhân phóng khoáng, thiếu niên lang lãng tử trong phim truyền hình trước kia thì hôm nay là một phong cách hoàn toàn khác, trầm ổn, mạnh mẽ, như thể mỗi bước chân đi về phía trước đều đã tính toán cẩn thận.
Hứa Tích Sương thầm nghĩ, có lẽ trên đời này không ai có thể chống lại một Yến Ngọc Sơn như thế. Anh tiến đến từng bước, ánh mắt kiên định, mà mục tiêu duy nhất của ánh mắt ấy chỉ là cậu.
Cảm giác ấy khiến Hứa Tích Sương như bị khóa chặt, không thể né tránh, cũng không thể từ chối.
"Ngày hôm nay có chụp ảnh bụng chưa?" Yến Ngọc Sơn đã đi tới ngay trước mặt, cúi xuống, giọng nói ôn nhu mà trầm thấp.
Khoảng cách gần đến mức Hứa Tích Sương thậm chí nhìn thấy rõ nốt ruồi nhỏ trên mí mắt anh: "Có cần tôi giúp không?"
"...Quên mất rồi." Hứa Tích Sương hơi chột dạ, trả lời qua loa: "Đợi lát nữa ta tự chụp là được."
Ánh mắt Yến Ngọc Sơn từ bụng cậu dời lên gương mặt, hàng mi khẽ nhướng lên: "Ừm, cậu đã quen với việc ở đây chưa?"
"Cũng khá tốt." Hứa Tích Sương vội tìm một đề tài khác, chỉ tay về phía tầng hai: "Tôi chọn ở căn phòng thứ hai bên trái. Phòng khá rộng, bài trí cũng đẹp."
Nghe vậy, Yến Ngọc Sơn khựng lại một lát, im lặng vài giây rồi mới mở miệng: "Đó là phòng tôi ở trước kia. Để tôi lát nữa chuyển đồ ra."
Hứa Tích Sương: ...
Căn phòng kia trước đó vốn chẳng có một chút dấu vết sinh hoạt nào, lạnh lẽo đến mức cậu còn tưởng rằng chưa từng có ai ở. Thế mà hóa ra đó lại là phòng của Yến Ngọc Sơn.
"Không, không cần đâu. Anh vẫn nên ở đó đi." Hứa Tích Sương vội vàng xua tay: "Tôi chỉ mới để hành lý vào, chưa sắp xếp gì cả, thu dọn lại cũng không phiền. Tiện thể, tôi đổi sang phòng khác là được."
Yến Ngọc Sơn suy nghĩ rồi nói: "Vậy cậu ở phòng thứ hai bên tay phải, đối diện phòng tôi. Căn đó ánh sáng tốt, thông thoáng, lại có thêm một ban công nhỏ. Cậu chắc sẽ thích."
"Được, vậy chọn phòng ấy đi." Hứa Tích Sương gật đầu đồng ý.
Không khí bất giác rơi vào im lặng.
Trong lòng Hứa Tích Sương lại dâng lên một cảm giác khó chịu, lồng ngực nghẹn lại, tựa như nôn nghén. Cậu nhíu mày, ngồi trở lại sô pha để dễ chịu hơn.
Yến Ngọc Sơn không chút do dự, cũng ngồi xuống cạnh cậu.
Hai người chỉ cách nhau một cánh tay, khoảng cách gần đến mức có thể nghe rõ hơi thở của đối phương.
Hứa Tích Sương khẽ hắng giọng, rồi nhớ ra điều mình muốn hỏi: "Anh dạo này còn nhiều hoạt động không? Có vào đoàn phim không?"
"Không nhiều, đều có thể sắp xếp được." Yến Ngọc Sơn đáp, giọng điệu dứt khoát: "Tôi sẽ tận chức tận trách ở bên cạnh cậu."
Hứa Tích Sương: ... Cái này thì thật sự không cần thiết.
Bị ánh mắt kia chăm chú theo dõi từng chút một, cậu làm sao còn rảnh để lặng lẽ đi tìm chị Triệu bàn bạc chuyện tài nguyên, làm việc trong giới giải trí?
"Anh không nên vì tôi mà chậm trễ công việc." Hứa Tích Sương cố ý nói một cách khéo léo: "Anh còn đang cùng anh mình đánh cược, muốn chứng minh bản thân trong giới giải trí. Bây giờ là giai đoạn anh đang nổi, phải cố gắng giữ sự xuất hiện trước công chúng. Gặp được tài nguyên tốt thì nhất định phải nắm lấy, đặc biệt là điện ảnh, truyền hình, đó mới là cách củng cố địa vị ảnh đế."
Ý là xin anh mau đi làm việc đi.
Yến Ngọc Sơn nhìn Hứa Tích Sương, ánh mắt vẫn nghiêm túc như cũ: "Nhưng mà cậu..."
"Tôi không sao." Hứa Tích Sương ngắt lời, cười gượng: "Công việc của anh quan trọng hơn."
Lời còn chưa dứt, sắc mặt cậu đột nhiên thay đổi. Một cơn ho khan dữ dội dâng lên, khiến cậu khom người lại, rồi ngay sau đó, một ngụm máu tươi bị sặc phun ra, vấy đỏ lên bộ tây trang màu xám sẫm của Yến Ngọc Sơn, cũng làm loang lổ cả mặt sô pha.
Yến Ngọc Sơn: !!!
Hứa Tích Sương: ... Thì ra không phải nôn nghén, mà là chứng thổ huyết bất chợt kia.
Trong lúc không khí căng thẳng, Hứa Tích Sương vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, vươn tay rút khăn giấy trên bàn trà, nhẹ nhàng lau khóe môi còn dính máu, bình thản nói: "Xin lỗi, khụ, làm bẩn tây trang của anh và cả sô pha rồi."
Đồng tử Yến Ngọc Sơn khẽ run rẩy.
Dù biết trước đây Hứa Tích Sương từng nói việc thổ huyết này là để thải trừ độc tố trong cơ thể, không hại gì mà ngược lại còn có lợi, nhưng tận mắt chứng kiến, anh vẫn không thể yên lòng.
Giọng Yến Ngọc Sơn khàn khàn, đầy vẻ lo lắng: "Có cần tôi gọi cho bác sĩ Hứa không?"
"Không cần, tôi thật sự không sao cả." Hứa Tích Sương lập tức xua tay, miễn cưỡng nở một nụ cười: "Chỉ cần đi súc miệng một chút là được. Anh khi nào thì ra ngoài công tác?"
Nếu đến giờ phút này còn không nhận ra cậu đang khéo léo đuổi mình đi, thì Yến Ngọc Sơn chính là kẻ ngốc.
Anh cúi mắt, thoáng nhìn vệt máu đỏ loang trên áo tây trang, rồi mới nhàn nhạt trả lời: "Để xem sắp xếp sau."