Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa
Chương 22: Thật sự rất ghét anh ta
Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hứa Tích Sương lúc này mới nhận ra vừa rồi mình đã lộ rõ ý muốn đuổi người, liền khẽ hắng giọng, ngẩng đầu nhìn bóng Yến Ngọc Sơn đang đứng dậy đi thay quần áo.
Khi bóng dáng Yến Ngọc Sơn biến mất ở khúc cua cầu thang tầng hai, Tiểu Vương cũng từ phòng bếp đi ra.
Trong lòng cậu lúc này hơi sợ Yến Ngọc Sơn, nhưng chính cậu cũng chẳng rõ nguyên nhân cụ thể.
Có lẽ bắt đầu từ cái đêm Yến Ngọc Sơn đến tìm thảo luận chuyện hợp đồng, ánh mắt kia thật sự quá đáng sợ, giống như chỉ cần cậu lỡ để lộ chút bí mật, anh sẽ thẳng tay giết chết vậy.
Vừa rồi trong bếp, Tiểu Vương nghe được cuộc đối thoại của Yến Ngọc Sơn và Hứa Tích Sương, biết nơi bọn họ đang ở chính là nhà của Yến Ngọc Sơn.
Vì thế, cậu không dám đường hoàng như Hứa Tích Sương, chỉ có thể mang theo mấy phần rụt rè mà hỏi: "Yến đạo, à không, Yến ảnh đế có ăn cơm không?"
"Không hỏi." Hứa Tích Sương tiện tay vò tờ giấy thấm máu ném vào thùng rác: "Bây giờ cũng đã gần hai giờ chiều rồi, chắc anh ta ăn rồi chứ?"
Đúng lúc ấy, Yến Ngọc Sơn thay thường phục rồi đi xuống, vừa đúng lúc nghe thấy câu nói kia, thuận miệng đáp: "Còn chưa ăn."
Tiểu Vương lập tức như được ban lệnh: "Để tôi nấu cho, để tôi nấu cho. Anh Yến muốn ăn gì?"
Hứa Tích Sương: ... Vừa rồi còn là Yến ảnh đế, sao giờ lại thành anh Yến rồi?
Tiểu Vương, cái tên mày rậm mắt to này, sao lại dễ dàng phản chủ như vậy chứ.
Yến Ngọc Sơn chỉ nhàn nhạt đáp: "Gì cũng được, tôi không kén chọn, cứ làm đại một bát mì là được."
Tiểu Vương nghe xong liền quay vào phòng bếp. Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn ánh mắt chạm nhau, cậu còn tưởng Yến Ngọc Sơn sẽ ngồi xuống đây, đang nghĩ xem nên tìm chủ đề gì để tránh gượng gạo, ai ngờ đối phương lại đổi hướng đi thẳng ra vườn hoa nhỏ bên ngoài.
Hứa Tích Sương hơi ngẩn ra, liếc thấy Yến Ngọc Sơn cầm vòi nước lên.
Trong khoảnh khắc đối phương xoay người lại, cậu vội nghiêng đầu, cầm điều khiển từ xa bật lại TV, giả bộ chăm chú xem lại bộ phim cổ trang.
Khóe mắt lại không nhịn được liếc nhìn ra ngoài. Yến Ngọc Sơn đang đứng tưới cây, lưng quay về phía cậu, thoạt nhìn giống như đang gọi điện thoại cho ai đó.
Hứa Tích Sương lặng lẽ thu mắt về, không dám để lộ mình đang chú ý.
Quả nhiên, ngoài vườn hoa nhỏ, Yến Ngọc Sơn đang gọi cho bác sĩ Hứa.
Tuy Hứa Tích Sương luôn nói bản thân không sao, nhưng Yến Ngọc Sơn vẫn cảm thấy không yên tâm được, muốn hỏi rõ những điều cần lưu ý.
Có lẽ bác sĩ Hứa lúc này chưa có bệnh nhân, cũng có thể vì nể mặt kim chủ mà bắt máy rất nhanh, giọng điệu ôn hòa: "Yến tiên sinh có điều gì muốn hỏi?"
"Tôi muốn hỏi về việc Hứa Tích Sương bị hộc máu." Yến Ngọc Sơn thấp giọng nói.
"À, chuyện đó à." Bác sĩ Hứa đáp: "Đây là một trường hợp bệnh cực kỳ hiếm gặp, thậm chí có khả năng là duy nhất trên thế giới. Có thể nói là đủ để lấy tên Hứa Tích Sương đặt tên cho một định danh y học rồi. Khụ, ít nhất thì cho đến hiện tại, tôi tra cứu toàn bộ tài liệu y học cũng chưa từng thấy trường hợp nào tương tự. Hiện tại, y học vẫn chưa có biện pháp điều trị."
Động tác tưới cây của Yến Ngọc Sơn khựng lại.
Từng giọt nước lẫn với khoáng chất vi lượng tí tách rơi xuống lá, theo gân lá trượt xuống, từ từ thấm vào đất. Nhưng bởi tưới quá nhiều, chỉ một lát sau, nước đã tràn ra mặt đất, khiến lớp đất bùn nhão nhoét.
Trong lòng Yến Ngọc Sơn bỗng chùng xuống một chút. Anh không hiểu, vì sao chuyện Hứa Tích Sương mang thai thì cậu có thể thẳng thắn nói ra, vậy mà đến căn bệnh này lại cố tình giấu anh.
Yến Ngọc Sơn nắm chặt bình tưới cây trong tay, nhíu mày, giọng trầm thấp hỏi bác sĩ Hứa: "Bệnh này thật sự rất nghiêm trọng sao? Thật sự không có cách nào trị liệu ư?"
Trước đó, khi Hứa Tích Sương đồng ý cho Yến Ngọc Sơn biết chuyện mang thai, cả hai đã cùng gọi điện cho bác sĩ Hứa.
Khi ấy, Hứa Tích Sương cũng đã nói rõ rằng mọi chuyện có thể công khai với Yến Ngọc Sơn.
Chính vì vậy, lúc này, bác sĩ Hứa cũng không giấu giếm, thẳng thắn trình bày toàn bộ tình trạng của cậu.
"Bệnh này nói là nghiêm trọng thì cũng không hẳn." Bác sĩ Hứa đáp chậm rãi: "Nó liên quan nhiều đến thể trạng vốn dĩ quá yếu của Hứa Tích Sương. Tôi cho rằng, không phải căn bệnh này khiến cơ thể cậu ấy suy yếu, mà chính vì thể chất vốn yếu nên mới bộc phát chứng hộc máu này. Nếu theo giả thuyết này, chỉ cần thể lực Hứa Tích Sương dần được cải thiện, bệnh có khả năng sẽ tự khỏi, không đến mức nguy hiểm tính mạng."
Bác sĩ Hứa dừng lại một chút rồi bổ sung: "Đương nhiên, đó chỉ là trong trường hợp lý tưởng. Rốt cuộc có thể chữa khỏi hoàn toàn hay không, hiện tại vẫn chưa thể xác định."
Nghe vậy, trong lòng Yến Ngọc Sơn cũng chẳng thể nào yên tâm. Anh cúi đầu, thoáng ngẩn ra, mới chợt nhận ra đất dưới chân đã ướt sũng, vội vàng nhấc bình tưới lên, để tránh làm cây trước mặt bị ngập úng mà chết.
"À, còn một điểm nữa." Bác sĩ Hứa khẽ gõ nhẹ bút, giọng đều đều nói: "Tuy gọi là chứng hộc máu ngẫu nhiên, nhưng tôi tin rằng bệnh này nhất định có một quy luật nào đó. Bước đầu suy đoán của tôi, nó có thể liên quan mật thiết đến tâm trạng gần đây của Hứa Tích Sương. Vì vậy, ngay từ đầu tôi mới dặn cậu ấy phải giữ tâm trạng ổn định, tránh kích động hay phiền muộn để bệnh tình không nặng thêm."
Ông ngừng lại, rồi nói thêm bằng lời giải thích theo hướng Đông y: "Khí huyết nếu bị uất kết nơi ngực, tự nhiên sẽ trở nên bế tắc. Với Hứa Tích Sương, một khi tâm trạng không tốt, khả năng hộc máu sẽ rất cao."
Yến Ngọc Sơn im lặng rất lâu. Bác sĩ Hứa nhìn thời gian, rồi ôn hòa hỏi lại: "Yến tiên sinh còn điều gì muốn hỏi nữa không?"
"...Không." Giọng Yến Ngọc Sơn khẽ nghẹn lại: "Cảm ơn bác sĩ."
Ngắt điện thoại, Yến Ngọc Sơn lại cầm bình tưới tiếp tục tưới cây. Nhưng ánh mắt đã dần mất tập trung, trong đầu không ngừng vang lên những lời bác sĩ vừa dặn dò.
Bác sĩ Hứa đã nói, rất có thể nguyên nhân Hứa Tích Sương hộc máu bắt nguồn từ tâm trạng không tốt. Mà tính đến thời điểm này, ở ngay trước mặt Yến Ngọc Sơn, Hứa Tích Sương đã hai lần phun ra máu.
Lần thứ nhất, là không lâu sau cái đêm hoang đường đó. Hứa Tích Sương đến trả lại quần áo cho anh, đó cũng là lần đầu tiên sau đêm ấy, hai người họ lại ở chung trong một căn phòng.
Khi đó, thực ra Hứa Tích Sương vô cùng chán ghét tiếp xúc với anh, thế nhưng anh hoàn toàn không nhận ra, không hề chú ý tới sự khó chịu, căm ghét ẩn giấu trong ánh mắt của đối phương.
Lần thứ hai, chính là mới vừa nãy. Hứa Tích Sương muốn được ở một mình, còn anh lại cứ khăng khăng gọi điện, khiến người ta tức giận. Lời nói trong lời ngoài đều ám chỉ anh mau chóng rời đi, chỉ là không trực tiếp nói thẳng ra. Kết quả, tức giận đến mức hộc máu.
... Hứa Tích Sương thật sự, thật sự rất ghét anh.
Động tác tưới cây của Yến Ngọc Sơn bỗng dừng lại hẳn. Anh xoay người, ánh mắt xuyên qua tấm kính sát đất, rơi xuống bóng dáng đang ngồi trên sofa trong phòng khách.
Hứa Tích Sương vẫn luôn dùng khóe mắt lén lút quan sát hành động của Yến Ngọc Sơn.
Phát hiện đối phương xoay người nhìn sang, cậu lập tức cầm điều khiển, đổi kênh TV từ bộ phim cổ trang vừa xem sang một kênh khác, giả bộ tùy ý, như thể chưa từng để ý.
Nhưng Yến Ngọc Sơn mắt tinh tường. Trong khoảnh khắc màn hình lóe qua, anh đã kịp thấy rõ gương mặt của mình trong đó, chính là bộ phim cổ trang mà anh đóng năm trước.
Rất rõ ràng, Hứa Tích Sương căn bản là không muốn nhìn thấy anh, liền lập tức chuyển kênh.
Yến Ngọc Sơn khép mắt, hít một hơi thật chậm rồi thở ra, rồi xoay người đi vào trong phòng, dừng lại bên cạnh sofa.
Giữ một khoảng cách, Yến Ngọc Sơn nắm chặt tay, dùng giọng điệu bình thản như mọi khi nói: "Tôi vừa nhận được một công việc khẩn cấp. Có lẽ mấy ngày tới, hoặc có thể là nửa tháng, tôi sẽ không ở nhà."
Hứa Tích Sương ngẩng đầu, chớp mắt.
Hàng lông mi cong dài rung khẽ, đôi mắt sáng như nước. Cho dù đứng cách xa, Yến Ngọc Sơn vẫn thấy rõ đôi mắt kia thoáng ánh lên vẻ rực rỡ, giống như thật sự đang vui mừng. Tim anh bất giác như bị ai đó gõ mạnh một cái, đau nhói âm ỉ.
Hứa Tích Sương nhìn gương mặt bình tĩnh của Yến Ngọc Sơn, mỉm cười nhẹ: "Vất vả cho anh rồi. Cố gắng nhé."
Yến Ngọc Sơn cụp mắt xuống, giấu đi những con sóng cảm xúc đang cuộn trào trong đáy mắt, cũng cong môi cười: "... Cảm ơn."