38. Chương 38: Dù thay đổi, vẫn đẹp

Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa

Chương 38: Dù thay đổi, vẫn đẹp

Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hứa Tích Sương cùng Tiểu Vương lại một lần nữa đặt chân đến thành phố điện ảnh, hai người xuống xe trước để về khách sạn sắp xếp hành lý.
Tất nhiên, toàn bộ hành lý đều do Tiểu Vương mang vác, Hứa Tích Sương chỉ đeo một chiếc ba lô nhẹ. Nếu không phải cậu kiên trì muốn tự mang, có lẽ đến chiếc ba lô đó Tiểu Vương cũng không nỡ để cậu tự xách.
Yến Ngọc Sơn đến sớm hơn bọn họ một chút, bất ngờ thay, phòng anh lại ở ngay đối diện phòng Hứa Tích Sương, hệt như khi ở nhà.
Vừa thấy hai người đi lên, Yến Ngọc Sơn tự nhiên đưa tay nhận lấy ba lô từ vai Hứa Tích Sương, theo cậu mở cửa phòng rồi cùng đi vào, tiện tay đặt ba lô xuống mép giường. Sau đó anh còn cùng Tiểu Vương dọn hành lý trong rương ra sắp xếp.
Từ khi ra mắt đến nay, Yến Ngọc Sơn chưa từng thuê trợ lý, mọi việc sinh hoạt cá nhân đều do chính anh tự lo. Thời gian quay phim cũng đã quen với việc cùng đoàn ăn uống, dọn dẹp đồ đạc lại càng thành thạo.
Hứa Tích Sương ngồi trên mép giường, trong tay được Yến Ngọc Sơn đưa cho một cốc nước ấm, vừa uống từng ngụm vừa lặng lẽ nhìn người đang ngồi xổm dưới đất bận rộn vì mình. Cảm giác trong lòng cậu khó tả, vừa ngượng ngùng vừa có chút ấm áp.
Khi thấy Yến Ngọc Sơn lấy từ rương hành lý ra một món đồ lót cá nhân, Hứa Tích Sương suýt nữa sặc nước. Cậu bật dậy, vội vàng giật lại chiếc quần lót từ tay đối phương, giấu ra sau lưng: "Tôi, tôi tự làm!"
Yến Ngọc Sơn còn chưa kịp nhìn rõ mình vừa cầm cái gì thì đã bị giật mất. Nhưng vừa thoáng thấy gò má đỏ ửng của Hứa Tích Sương, anh liền hiểu ra.
Khẽ xoa ngón tay, anh nhìn rương hành lý đã gần như được sắp xếp xong, đứng dậy nói: "Được rồi, tôi đi đến đoàn phim trước. Hôm nay chụp ảnh tạo hình, bên ngoài gió lớn, nhớ mặc thêm áo khoác."
"Ừm." Hứa Tích Sương gật đầu, chờ anh đi khỏi mới lén lấy món đồ giấu sau lưng ra, nhét thẳng vào tủ quần áo.
Tiểu Vương cũng chào Hứa Tích Sương một tiếng rồi ra ngoài, sang phòng bếp.
Vì đoàn phim lần này lưu lại dài ngày, Yến Ngọc Sơn đã sớm liên hệ với chủ khách sạn, nhờ chuẩn bị riêng một gian bếp nhỏ để Tiểu Vương nấu ăn cho Hứa Tích Sương.
Khách sạn ở thành phố điện ảnh xa hoa hơn rất nhiều so với khách sạn ở thị trấn nhỏ lúc quay 《Mùa hè giảm cân》. Hứa Tích Sương nằm nghỉ trên chiếc giường lớn mềm mại một lát rồi lấy ba lô, định ra ngoài.
Tay vừa đặt lên nắm cửa, cậu chợt nhớ đến lời Yến Ngọc Sơn, dừng lại một lát, quay về tủ quần áo lấy thêm áo khoác mặc vào rồi mới xuống lầu đến chỗ đoàn phim.
Mấy diễn viên khác đã có mặt, đang tụm lại bàn bạc kịch bản. Hứa Tích Sương chỉ liếc qua, biết bọn họ đều là diễn viên mới dưới trướng phòng làm việc của Yến Ngọc Sơn, được Khổng Hà đưa vào phim.
Thấy bọn họ không chú ý tới mình, Hứa Tích Sương cũng không có ý định tiến lại chào hỏi. Trong bộ phim này, cậu và họ hầu như không có cảnh diễn chung, nói chính xác hơn, thời lượng cậu xuất hiện với diễn viên quần chúng còn nhiều hơn là với nhóm này.
Cậu bước thẳng về hướng khác, định tìm người hỏi chỗ chụp ảnh tạo hình để làm xong công việc trong ngày và sớm quay lại nghỉ ngơi.
"Hứa tiền bối!" Tiếng gọi vang lên từ xa.
Có lẽ sợ cậu không nghe thấy, đối phương lại nâng giọng: "Hứa tiền bối!"
Trong đoàn phim không có diễn viên nào khác họ Hứa, Hứa Tích Sương biết đối phương gọi mình, bèn xoay người. Trước mắt cậu là ba người đang đi nhanh tới.
"Chào tiền bối, em là Khúc Nguyệt." Cô gái tóc ngắn cắt ngang tai, khuôn mặt xinh xắn, nụ cười rạng rỡ, nhanh nhẹn chìa tay ra.
Hứa Tích Sương khẽ mỉm cười, bắt tay một cái.
Khúc Nguyệt thu tay về, vẻ mặt hân hoan. Bên cạnh, La Hoài cũng lập tức vươn tay: "Hứa tiền bối, chào anh."
Nhìn qua gương mặt chững chạc của La Hoài, Hứa Tích Sương thoáng cảm thấy buồn cười, người đàn ông nhìn như một ông chú thế này lại gọi cậu tiền bối.
Cậu vẫn lịch sự bắt tay, nhưng không nhịn được cười nói: "Tôi vào nghề cũng chưa lâu, lại chẳng phải xuất thân chính quy, thật sự không đáng là tiền bối đâu. Cứ gọi tên nhau là được."
Cậu nhớ rõ mấy diễn viên mà Yến Ngọc Sơn mới ký đều là xuất thân chính quy, lại học xong đại học rồi mới ra làm nghề. Tính ra tuổi tác của bọn họ đều lớn hơn cậu.
Trước đây khi quay 《Mùa hè giảm cân》, Trì Tư Nguyên ít ra còn nhỏ tuổi hơn cậu một chút, nên Hứa Tích Sương miễn cưỡng chấp nhận việc đối phương gọi mình là tiền bối.
Nhưng hiện tại, đối mặt với mấy người lớn tuổi hơn mà cũng phải xưng hô như vậy, cậu chỉ nghĩ đến cảnh sau vài tháng tới, mỗi ngày nghe 'Hứa tiền bối, Hứa tiền bối' thôi cũng thấy cả người gượng gạo.
Nói đến tuổi tác, lần trước đặt vé máy bay, cậu mới chú ý kỹ chứng minh thư của mình, phát hiện thông tin trên bách khoa viết cậu sinh muộn hơn so với tuổi thật một năm.
Nghĩa là cậu hiện tại đã hơn hai mươi, chứ không phải như trên mạng đồn rằng còn chưa đến hai mươi. Tuổi tác này cùng với khi cậu xuyên không vào sách vốn dĩ cũng bằng nhau.
Bên cạnh, Nhan Dao vẫn im lặng như thể không tồn tại, bất chợt cũng vươn tay ra: "Lại gặp mặt, Hứa... Hứa Tích Sương."
Lúc Nhan Dao giữ yên lặng thì cảm giác tồn tại gần như bằng không, đến nỗi nếu không nghe cô ấy mở miệng, Hứa Tích Sương suýt nữa quên mất bên cạnh có người này.
Hứa Tích Sương hơi sững lại, rồi bắt tay, tiện thể hỏi: "Cô cũng ký với phòng làm việc của Yến Ngọc Sơn?"
"Ừ." Nhan Dao gật đầu: "Trước đó đã nói xong rồi. Anh Yến bảo chờ 《Có thể thích cậu không》 quay xong thì tôi chấm dứt hợp đồng với công ty cũ. Không ngờ chương trình kia lại bị ép giảm giá, nên tôi cũng chấm dứt hợp đồng sớm, rồi nhận phim này luôn."
Lý do chương trình bị giảm giá thì ai cũng hiểu rõ, nên Nhan Dao cũng không nhắc đến cái tên xui xẻo kia.
Chỉ là khi nhắc tới công ty cũ, nét mặt cô thoáng lộ vẻ chán ghét. Hứa Tích Sương thấy vậy liền hiểu ngay. Tám phần là cô và công ty đó tan rã không mấy êm đẹp. Cũng nhờ thế cậu mới rõ tại sao trong 《Có thể thích cậu không》 cô lại trở thành người câm suốt tập.
Phần lớn chắc do công ty ép cô tham gia, còn cố ý sắp đặt cho cô một hình tượng chướng mắt trong kịch bản, bắt cô phải diễn theo. Nhưng Nhan Dao không chịu, thế là mới thành ra cả tiết mục cô ấy ngồi lì, chẳng nói chẳng rằng.
Ba người vây quanh Hứa Tích Sương, cùng cậu đi vào tòa nhà đội đặc nhiệm.
Lần trước đến đây, cậu chỉ vội lên lầu rồi vội rời đi, không có thời gian quan sát. Bây giờ mới thấy, ngoài dãy bàn làm việc, tầng một còn có phòng thẩm vấn và vài căn phòng nhỏ, được dùng làm phòng nghỉ hoặc hóa trang.
Mỗi người đều có một phòng hóa trang riêng. Hứa Tích Sương tìm đến gian phòng có treo tên mình, đẩy cửa bước vào, lập tức nhận ra chuyên viên trang điểm quen mặt chính là người đã phụ trách cho cậu hồi 《Mùa hè giảm cân》.
Chuyên viên trang điểm tiếp đón Hứa Tích Sương ngồi xuống trước gương, trong lòng lập tức điên cuồng hét chói tai.
A a a. Đã bao lâu không gặp, Hứa Tích Sương lại càng đẹp hơn. Làn da trắng mịn không tỳ vết, đôi mắt sáng trong và long lanh. Quả nhiên, quyết định chen lấn để giành cơ hội này là chính xác. Nếu bộ phim này có thể quay kéo dài nửa năm, một năm, vậy mỗi ngày mình đều có thể nhìn thấy gương mặt này rồi huhu!!
Dù trong lòng gào thét đến mức trời long đất lở, nhưng bên ngoài cô ấy vẫn duy trì dáng vẻ chuyên nghiệp, bình tĩnh lấy dụng cụ trang điểm ra, hỏi: "Vẫn như lần trước phải không? Dùng mỹ phẩm an toàn, dịu nhẹ, nhưng hiệu quả che khuyết điểm không được mạnh?"
"Ừ." Hứa Tích Sương gật đầu, khẽ cười: "Phiền cô rồi."
Chuyên viên trang điểm vội vàng xua tay: "Không phiền, không phiền đâu."
Hứa Tích Sương cũng không biết, nhờ có khí chất trời sinh của cậu mà công việc của cô giảm đi biết bao nhiêu. Bốn chữ 'thiên sinh lệ chất' đủ để nói hết, đến mức cô ấy chỉ cảm thấy vừa mừng vừa mệt.
Trong bộ phim 《Phía Sau Cánh Cửa Đứng Ai》, Hứa Tích Sương đảm nhận vai Trần Mục Chu, một thầy giáo dạy Ngữ Văn, tính cách ôn hòa, dạy học nghiêm túc. Vì thân thể vốn yếu ớt, lại ít vận động nên làn da nhân vật hơi mang vẻ bệnh tật, nhợt nhạt.
May mắn thay, nước da của Hứa Tích Sương vốn đã trắng, nên chuyên viên trang điểm không cần tốn quá nhiều công đoạn. Cô chỉ quét nhẹ một lớp kem chống nắng, sau đó chọn loại phấn nền có tông màu nhạt, điểm chút son nhẹ lên đôi môi hồng của cậu, tạo nên nét phảng phất yếu ớt, hợp với dáng vẻ bệnh trạng của nhân vật.
Điều khó xử nhất lại chính là mái tóc của Hứa Tích Sương.
Nhân vật Trần Mục Chu là một thầy giáo Ngữ Văn, vừa hiền hòa vừa nghiêm túc, thân là một sư trưởng thì nhất định không thể để mái tóc dài rũ xuống tận vai như hiện giờ. Vì vậy, tóc buộc phải cắt ngắn.
Chuyên viên trang điểm nhìn mái tóc đen óng ả, mềm mại, sáng bóng của Hứa Tích Sương, trong lòng tiếc nuối vô cùng. Cô ấy không nỡ, nên cẩn thận xác nhận: "Thật sự muốn cắt sao?"
"Ừ." Hứa Tích Sương gật đầu, bình thản đáp: "Cắt đi."
Thật ra cậu đã sớm muốn cắt tóc, chỉ là trước đó chưa tìm được cơ hội thích hợp.
Chuyên viên trang điểm đồng thời cũng là chuyên gia tạo hình. Cô lấy từ trong túi ra tấm vải choàng, cẩn thận phủ lên người cậu, sau đó nâng kéo lên với vẻ mặt đau khổ, như thể không phải đang cắt tóc của Hứa Tích Sương mà là đang cắt chính mái tóc của mình.
Cắt được một đoạn, cuối cùng cô cũng không nhịn được bật ra một tiếng rên khe khẽ: "Ôi."
Hứa Tích Sương: "?"
Mang theo một chút tư tâm, cuối cùng cô vẫn để cho cậu một kiểu tóc tự nhiên, rẽ ngôi giữa, gọn gàng mà không quá dài, ngắn hơn hẳn so với mái tóc từng xõa đến ngang vai trước đây.
Cắt xong, chuyên viên dùng máy sấy thổi sạch vụn tóc, tháo bỏ tấm vải choàng trên người cậu. Nhìn Hứa Tích Sương trong gương, cô thoáng ngẩn người, trong lòng chỉ có một câu.
Với gương mặt này, cắt kiểu tóc nào mà chẳng đẹp.
Hứa Tích Sương đứng dậy, cảm ơn cô ấy, rồi đi vào phòng thay đồ phía sau. Đóng cửa lại, cậu thay trang phục nhân vật, áo sơ mi xám tro cùng quần tây rộng rãi, đơn giản mà thoải mái.
Cả áo sơ mi lẫn quần tây đều may theo kiểu hơi rộng, đủ để che đi vòng eo không được phẳng lắm. Về sau, khi thời tiết lạnh hơn, khoác thêm áo ngoài thì lại càng không thấy gì.
Xác nhận mọi thứ đều ổn, Hứa Tích Sương đẩy cửa bước ra. Đứng trước gương, cậu lấy từ trong túi ra chiếc kính gọng vàng mang theo, đeo lên, rồi chỉnh lại mái tóc mới cắt trước trán.
Bên cạnh, chuyên viên trang điểm lén nhéo cây cọ trong tay, trong lòng đã bắt đầu điên cuồng gào thét.
Hứa Tích Sương vừa đeo kính lên, khí chất lập tức thay đổi, thực sự quá cuốn hút. Kết hợp với thân phận nhân vật trong phim, trong đầu cô chợt hiện ra một loạt từ ngữ: mặt người dạ thú, văn nhã bại hoại, yếu ớt dễ vỡ, xinh đẹp điên phê...
Chuyên viên trang điểm không nhịn được cười khúc khích: "Hẹ hẹ."
Hứa Tích Sương:??
Cậu hơi khó hiểu, đẩy nhẹ gọng kính mạ vàng của mình, lễ phép từ biệt rồi bước ra khỏi phòng hóa trang, đi đến phim trường tạm dựng.
Yến Ngọc Sơn đã có mặt từ sớm. Khuôn mặt anh gần như không cần hóa trang, chỉ một lát là xong. Trên người là bộ cảnh phục của đội đặc nhiệm hành động, trên ngực bảng tên lấp lánh hai chữ 'Đội trưởng', bên hông còn đeo súng đạo cụ, đai lưng cài chặt, thân hình vai rộng eo thon, chân dài như bọ ngựa. Chỉ cần nhìn bóng lưng thôi, khí thế nam tính ngập tràn đã ập thẳng vào mặt.
Hứa Tích Sương nhớ lại mấy video ngắn đầy sa điêu mình từng lướt qua, cảm thấy nếu dáng vẻ này của Yến Ngọc Sơn được đưa lên mạng, tuyệt đối sẽ có vô số người tự nguyện chìa tay ra, cầu xin anh lấy còng số 8 bắt họ đi.
Hứa Tích Sương tiến lại gần. Yến Ngọc Sơn nghe tiếng liền quay người lại, ánh mắt lập tức dừng lại trên mái tóc mới cắt của cậu, thoáng ngây người vài giây.
Nhận ra đối phương thất thần, Hứa Tích Sương chớp mắt, khẽ hỏi: "Thay đổi lớn đến vậy sao?"
Vì sao ánh mắt Yến Ngọc Sơn lại giống như không nhận ra cậu vậy?
"Có chút." Yến Ngọc Sơn hoàn hồn, khóe môi khẽ cong: "Nhưng vẫn rất đẹp."
Bị khen trực diện như thế, Hứa Tích Sương có chút ngượng ngùng, hàng mi khẽ run rẩy, đưa tay vén lọn tóc mái hơi dài qua một bên.
Nhìn động tác ấy, Yến Ngọc Sơn theo bản năng cũng muốn đưa tay chỉnh lại tóc giúp cậu.
Nhưng tay vừa duỗi ra được nửa chừng, anh chợt nhớ đây là phim trường, xung quanh còn nhiều người, nên lập tức thu tay về, giả bộ thản nhiên, chỉ hỏi: "Cắt ngắn thế này có quen không?"
"Cũng ổn." Hứa Tích Sương gật đầu: "Phối hợp kịch bản thôi."
Hai người trò chuyện, thì ba diễn viên khác cũng lần lượt từ phòng hóa trang bước ra. Không hiểu sao, cả ba đều mang chút e dè trước khí thế của Yến Ngọc Sơn, chẳng dám đứng gần, liền tụ lại thành một nhóm nhỏ, nép sau lưng anh và Hứa Tích Sương.
Chờ mọi người tập hợp đầy đủ, nhiếp ảnh gia liền gọi từng người lần lượt bước vào phông nền, chuẩn bị chụp ảnh tạo hình.
Bộ phim này có đề tài khá nghiêm túc, nên ảnh tạo hình cũng vô cùng khô khan, chẳng khác nào ảnh thẻ, chụp riêng từng người, tuyệt đối không được cười. Nếu không nhờ gương mặt dàn diễn viên đều thuộc hàng nhan sắc cao, thì mấy tấm ảnh kia chắc chắn sẽ xấu đến mức fan cũng không dám nhìn thẳng.
Ảnh chụp xong sẽ được giao cho tổ thiết kế xử lý, sau khi tinh chỉnh thêm phông nền và chi tiết, một thời gian nữa mới có thể đăng tải chính thức lên Weibo của đoàn phim.
Chụp ảnh hoàn tất, đạo diễn Thành vỗ tay tập hợp mọi người, dặn dò: "Các bạn tạm thời về nghỉ ngơi, tranh thủ ăn cơm chiều sớm một chút, đừng để đói. Nhớ mang theo kịch bản. Bảy giờ tối, tại phòng họp tầng hai của văn phòng làm việc, chúng ta sẽ tiến hành buổi đọc kịch bản tập thể. Yêu cầu đúng giờ, không được viện cớ vắng mặt."
Mọi người đồng loạt đáp lời.
Khác với bộ 《Mùa Hè Giảm Cân》 trước đó, kịch bản khá đơn giản, ngoài Hứa Tích Sương và Trì Tư Nguyên là nhân vật chính thì diễn viên khác đều ít đất diễn, lần này 《Phía Sau Cánh Cửa Đứng Ai》 phức tạp hơn nhiều. Vai phụ cũng có không ít cảnh, số lượng diễn viên tham gia đông, nên buổi đọc kịch bản tập thể càng không thể thiếu. Phải rà soát, bổ sung những chỗ còn thiếu ngay từ đầu để khi khai máy có thể tiến hành thuận lợi, rút ngắn tiến độ quay phim.
Thành Thiên Văn nghe nói Yến Ngọc Sơn có thói quen cùng đoàn phim ăn cơm chung nồi, liền nhiệt tình mời anh ăn cơm hộp cùng mọi người. Nhưng Yến Ngọc Sơn từ chối.
Ánh mắt thoáng liếc qua bóng lưng Hứa Tích Sương, rồi anh mới quay lại mỉm cười nói với đạo diễn Thành: "Cảm ơn ý tốt của đạo diễn Thành. Nhưng tôi đã có hẹn với người khác rồi."