Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa
Chương 58: Em ấy giống một loài hoa mà tôi thích.
Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mùa đông, lớp băng đã đông cứng thành một tầng dày đặc, hoàn toàn không cần lo bị nứt vỡ. Chỉ là trên băng hơi ướt, trơn nhẵn, mỗi bước đi đều phải chú ý giữ thăng bằng kẻo ngã.
Yến Ngọc Sơn đi ngay sau Hứa Tích Sương, mắt không rời bóng hình người phía trước. Chỉ cần Hứa Tích Sương hơi lảo đảo một chút, anh lập tức đưa tay ra đỡ ngang hông cậu, sẵn sàng giữ lấy bất cứ lúc nào.
【Chậc chậc chậc, anh ấy đúng là không thèm che giấu gì nữa rồi! 】
【 Thấy Yến Ngọc Sơn lo cho sức khỏe của Hứa Tích Sương quá, có ai biết cậu ấy bị bệnh gì không vậy? 】
【 Đừng hỏi, chuyện riêng tư của người ta mà. 】
【 Còn chú lực lưỡng kia, nhìn thôi cũng biết sức mạnh thế nào, cái khoan băng nhẹ nhàng đã tạo được lỗ to tướng! 】
Người đàn ông vạm vỡ trên mặt băng thuần thục khoan bốn cái lỗ tròn, rồi quay lại nói với ba người: "Giờ còn chưa thể thả cần ngay được đâu, kẻo cá bị dọa chạy mất. Phải chờ một lát, để mồi câu dụ cá đến đã."
Ba người đều gật đầu tỏ ý hiểu, nhìn ông lấy từ thùng ra ba cây cần, đưa cho mỗi người một cây, rồi lại mang đến vài chiếc ghế xếp nhỏ cho họ ngồi.
"Kiểu câu cá mùa này ấy à, cũng xem vận may là chính." Người đàn ông vạm vỡ vừa rải mồi vừa nói: "Vận may thì chừng một tiếng là có thể câu được vài con. Còn không may thì ngồi cả buổi sáng cũng chẳng có gì, đành tay không mà về."
Ban tổ chức chương trình quy định chỉ cần tổng cộng câu được ba con là hoàn thành nhiệm vụ, nên nếu mỗi người câu được một con thì vừa đủ.
Trong lúc chờ mồi dụ cá đến gần, Hứa Tích Sương ngồi trên mặt băng, quấn khăn kín gần hết khuôn mặt, chỉ còn lộ đôi mắt. Nhưng gió lạnh thổi ào ào, cậu vẫn run cầm cập, vai khẽ rụt lại, rồi khẽ nghiêng đầu, ho khan một tiếng.
Nghe thấy Hứa Tích Sương ho khẽ, Yến Ngọc Sơn lập tức lấy bình giữ nhiệt của mình ra khỏi túi, đưa đến trước mặt cậu.
Từ sau khi tham gia chương trình 《Phía Sau Cánh Cửa Là Ai》, anh đã quen mang theo bình nước ấm bên mình, mà Hứa Tích Sương cũng đã quen với việc nhận nó từ tay Yến Ngọc Sơn mỗi khi trời lạnh, uống một ngụm cho ấm người.
Hứa Tích Sương theo bản năng vươn tay, nhưng khi đầu ngón tay vừa chạm vào bình nước, cậu khựng lại, như chợt nhớ ra điều gì.
Cậu định rụt tay về, song Yến Ngọc Sơn đã sớm nhìn thấu ý định ấy, dứt khoát ấn bình vào tay cậu, giọng trầm thấp mà cương quyết: "Em chưa ăn sáng, nhất định phải uống chút nước. Không thì lát nữa lại khó chịu đấy."
【 Trời ơi, Yến ảnh đế đúng là biết chăm người quá mức rồi. 】
【 Đừng ngại nữa Hứa Tích Sương ơi, nhận đi, uống đi.】
【 Tôi thật không hiểu nổi, Yến Ngọc Sơn thích cậu ấy như thế, mà Hứa Tích Sương còn chần chừ gì nữa? Gặp được người như thế là phúc ba đời đấy chứ. 】
【 ...Người ta có lý do riêng, sao phải ép họ? Cô gấp hơn cả người trong cuộc rồi đó. 】
【 Ý cô là Yến Ngọc Sơn thích Hứa Tích Sương thì Hứa Tích Sương bắt buộc phải đáp lại hả? Cái kiểu người ta thích mình thì mình phải biết ơn ấy, bỏ đi. 】
【 Đừng cãi nữa, mau xem tiếp đi, tình tiết này ngọt chết mất thôi. 】
【 Mau uống đi Hứa Tích Sương, uống một ngụm là ấm lòng khán giả luôn đó.】
Hứa Tích Sương cẩn thận mở nắp bình, nhấp một ngụm nhỏ nước ấm. Dòng nước vừa vào cổ họng, hơi ấm lan khắp người, cảm giác giá rét trong lồng ngực cũng dịu đi ít nhiều.
Người đàn ông vạm vỡ đứng bên cạnh thấy vậy, ngẫm nghĩ rồi nói: "Các cậu chưa ăn sáng à? Hay là để tôi ở lại trông chỗ này, mấy cậu quay lại nhà tôi ăn bát cháo cho ấm bụng rồi hẵng quay lại câu cá?"
"Cảm ơn anh." Yến Ngọc Sơn gật đầu đáp, giọng lịch sự và kiên nhẫn: "Phiền anh quá."
"Không sao đâu." Người đàn ông cười, liếc nhìn Hứa Tích Sương: "Cậu em kia trông yếu ớt, đừng để lạnh quá mà đổ bệnh. Đi ăn tí gì lót dạ rồi hẵng quay lại cũng không muộn."
Ba người gật đầu cảm ơn, rồi quay lại nhà bà lão khi nãy, gõ cửa.
Bà cụ vừa thấy Hứa Tích Sương liền vui vẻ hẳn, chưa để ai kịp nói đã vội cầm tay cậu: "Ôi chà, ta nghe lão nhà ta nói rồi, các cháu đến ăn cơm đúng không? Mau vào, mau vào. A da, xem cái mặt cháu kìa, lạnh trắng bệch cả rồi, có muốn ăn hộp đào vàng không?"
Bà lão vừa thấy Hứa Tích Sương liền vui mừng hẳn lên, chẳng buồn để ý tới hai người phía sau, trực tiếp kéo tay cậu vào nhà.
Cả phòng khách lập tức náo nhiệt, bà mang hết những món chuẩn bị sẵn cho Tết ra bày biện: đậu phộng, hạt dưa, kẹo, mứt hoa quả, chất đầy cả bàn, rồi đẩy hết về phía Hứa Tích Sương, giọng ân cần: "Ăn đi, ăn đi cháu, lạnh thế này phải ăn mới có sức. Đừng ngại nha, đều là đồ nhà làm cả."
Hứa Tích Sương hơi co người, ngồi ngay ngắn trên sofa, có phần lúng túng. Từ khi xuyên đến thế giới này, đây là lần đầu tiên có người đối xử với cậu chân thành và thân thiết đến thế. Cậu ngồi thẳng lưng, nhỏ giọng lễ phép trả lời từng câu hỏi của bà lão.
Ban đầu, những câu hỏi đều rất bình thường, nào là cháu bao nhiêu tuổi rồi, làm nghề gì, thích món gì... Nhưng dần dần, đề tài bắt đầu khó xử hơn.
"Thế cháu có người yêu chưa?"
"Dạ... chưa có." Hứa Tích Sương hơi cúi đầu, dùng mu bàn tay xoa nhẹ lên má, có chút ngượng ngùng: "Bà à, cháu thích con trai."
Bà lão khựng lại một chút, đôi mắt mở to, nhưng chỉ một thoáng sau đã nở nụ cười hiền từ: "Thích con trai cũng tốt mà. Trong thôn ta có một cậu..."
"Bà à." Yến Ngọc Sơn đột nhiên cất giọng, vừa cắt ngang vừa bình tĩnh nhắc nhở: "Cháo sắp trào rồi."
Nghe thấy cháo sắp chín, bà lão lập tức đứng dậy, bước nhanh về phòng bếp, tạm thời "tha" cho Hứa Tích Sương một lần.
【Aaa, Hứa Tích Sương bị bà lão gọi hỏi mà vẫn ngoan như vậy, đáng yêu quá đi mất 】
【 Hứa Tích Sương trước mặt khán giả cả nước công khai giới tính một cách hợp tình hợp lý, mà đối mặt với bà lão lại ngoan ngoãn vâng dạ 】
【 Yến Ngọc Sơn: Phá vỡ phép thuật, ngăn cách Hứa Tích Sương khỏi mọi đào hoa 】
【 Yến Ngọc Sơn ghen tị hắc hắc 】
Ăn xong cháo nóng bà lão nấu, ba người đều thấy thoải mái hơn hẳn. Họ đứng dậy chào tạm biệt bà, rồi cùng nhau trở lại mặt băng, tìm được người đàn ông lực lưỡng đang trông chừng cần câu đã chuẩn bị sẵn. Cả ba ngồi lại chỗ của mình, bắt chước dáng vẻ người kia, móc mồi và dựng cần lên.
Người đàn ông liếc nhìn cách ba vị khách quý thả câu, không ngờ phát hiện người trông gầy yếu, mong manh nhất trong số họ lại là người có kinh nghiệm nhất, động tác thuần thục vô cùng.
Sáng sớm, khi trời vẫn còn lạnh, đàn cá thường lặn sâu xuống đáy nước. Vì vậy lúc này phải thả câu sâu hơn một chút. Mùa đông nước tĩnh, dòng chảy chậm, cá gần như đứng yên, nên cứ cách hai ba phút phải nhấc dây câu lên một lần, để mồi động nhẹ, thu hút cá bơi đến.
Nếu không phải người từng thường xuyên câu cá, hoặc từng theo thầy học câu trên băng, thì rất khó biết được những chi tiết này. Người đàn ông không nhịn được nghiêng đầu, hỏi Hứa Tích Sương: "Cậu từng câu cá rồi à?"
"... Ừm, từng xem người khác câu thôi." Hứa Tích Sương lơ đãng đáp. Trước khi xuyên không, lúc đi du lịch khắp nơi, cậu từng theo nhiều ông lão có kinh nghiệm học câu cá, còn vui vẻ tán gẫu cùng họ. Nhưng ở thế giới này, nguyên thân vì sức khỏe yếu, ngoài việc phải ra ngoài đóng phim kiếm tiền, gần như không mấy khi rời khỏi nhà, đừng nói chi đến chuyện câu cá.
Người đàn ông còn định hỏi thêm, thì đột nhiên thấy phao câu của Hứa Tích Sương khẽ rung. Ánh mắt anh ta sáng lên: "Có cá!"
Bên cạnh, Hướng Diêu kinh ngạc thốt lên: "Nhanh vậy đã có rồi, là ai...?"
Anh ta còn chưa nói dứt câu, đã thấy Hứa Tích Sương thuần thục kéo dây, nhấc cần. Theo sợi cước dài được thu lên, trên lưỡi câu hiện ra một con cá lớn nặng chừng bảy tám cân, đang quẫy đuôi dữ dội.
Người đàn ông lực lưỡng lập tức cầm lấy vợt, nhanh tay đỡ con cá lên, rồi tháo khỏi lưỡi câu, ném vào thùng. Anh ta nhìn Hứa Tích Sương, kinh ngạc cảm thán: "Huynh đệ không tệ nha, vận may tốt ghê."
Lúc này, không chỉ khán giả trước màn hình, mà cả ban đạo diễn đang theo dõi lén, cùng những người câu cá xung quanh đều nghĩ Hứa Tích Sương chỉ là gặp may. Nhưng chỉ vài phút sau, khi cậu lại kéo lên thêm một con cá lớn gần mười cân, bọn họ bắt đầu cảm thấy có gì đó sai sai.
Thêm sáu bảy phút nữa trôi qua, Hứa Tích Sương lại nhấc cần, lần này còn hơi quá tay, trên dây câu treo hẳn hai con cá. Một cần mà không rảnh tay nổi.
Hứa Tích Sương bình thản ném cả hai con vào thùng, rồi quay sang nói với Yến Ngọc Sơn và Hướng Diêu: "Chắc xem như chúng ta đã hoàn thành nhiệm vụ rồi."
Hướng Diêu và người đàn ông lực lưỡng nhìn lại cần câu của mình, vẫn chẳng thấy động tĩnh gì, chỉ biết im lặng. Phí Nguyên thì ngồi một bên trầm mặc, còn khán giả trước màn hình cũng lặng đi vài giây.
Rõ ràng các hố câu băng cách nhau không xa, tại sao chỉ có Hứa Tích Sương là câu được? Nếu bảo là do may mắn, thì vận may của cậu cũng thật sự quá khủng khiếp?
Yến Ngọc Sơn khẽ cười, thu cần lại, nói: "Phải, chúng ta hoàn thành nhiệm vụ rồi. Hứa lão sư thật lợi hại."
Rõ ràng ai cũng gọi cậu là Hứa lão sư, nhưng cách Yến Ngọc Sơn nói lại khiến người ta cảm thấy có gì đó khác biệt.
Hứa Tích Sương không nhịn được đưa tay sờ tai, kéo mũ trùm xuống thấp hơn, che đi vành tai đang hơi nóng lên, khẽ ừ một tiếng.
【 Cười muốn xỉu, đạo diễn giao nhiệm vụ cho cả ngày mà Hứa Tích Sương nửa tiếng đã xong. 】
【 Aaaa, giọng của anh Yến nghe cưng chiều quá trời. 】
【 Gọi gì mà Hứa lão sư, mau gọi là Sương Sương bảo bối đi chứ!! 】
【 Hứa Tích Sương có nên mở lớp dạy câu cá không, đảm bảo được hội trung niên, cao niên yêu thích. 】
【 Hahaha, nhìn mặt Hướng Diêu hâm mộ kìa, nếu Sương Sương thật sự mở lớp, chắc chắn anh ấy là người đăng ký đầu tiên. 】
Nhiệm vụ đã xong, ba vị khách quý cũng chẳng cần ngồi trên mặt băng lạnh nữa. Người đàn ông lực lưỡng đưa thùng cá cho họ, rồi tự mang cần câu sang chỗ Hứa Tích Sương vừa ngồi, định thử xem rốt cuộc là do vị trí, do vận may, hay do kỹ thuật của cậu giỏi thật.
Hướng Diêu xách thùng cá, Hứa Tích Sương liếc nhìn qua, rồi bàn với Hướng Diêu và Yến Ngọc Sơn: "Chúng ta cần ba con là đủ để tính hoàn thành nhiệm vụ, số cá thừa này, hay là mang biếu bà lão đi, coi như đáp lễ bà đã nấu cháo cho bọn mình?"
Yến Ngọc Sơn và Hướng Diêu đều gật đầu, bốn con cá này đều do Hứa Tích Sương câu được, cậu muốn xử lý thế nào thì cứ làm theo ý mình.
Thế là ba người lại quay về nhà bà lão. Hứa Tích Sương cẩn thận từng bước đi trên mặt băng, mỗi lần bước đều hơi nhấc chân lên rồi mới đặt xuống, cố giữ thăng bằng để không trượt ngã. Nhưng vì mặt trời đã lên, lớp băng trên cùng bắt đầu tan mỏng, trơn trượt hơn. Đi được nửa đường, Hứa Tích Sương không chú ý, bàn chân trượt đi, cơ thể nghiêng hẳn về phía sau.
Ngay khoảnh khắc đó, Yến Ngọc Sơn, người vẫn luôn đi sau quan sát, lập tức đưa tay ra, vững vàng đỡ lấy cậu, hai tay vòng quanh eo Hứa Tích Sương.
Hứa Tích Sương giật mình, theo phản xạ ngửa đầu về sau, trán lướt qua môi Yến Ngọc Sơn, một thoáng chạm nhẹ khiến toàn thân cậu cứng đờ.
【 Cuối cùng cũng ôm nhau rồi aaaa mọi người ơi, tôi đợi giây phút này lâu lắm rồi!! 】
【 Hôn rồi. Tôi thấy rõ mà. Tôi còn kịp chụp hình nữa!! 】
【 Trời ơi, đông người như vậy mà vẫn làm trò, hai người có thể buông nhau ra chưa? Còn ôm bao lâu nữa hả? (chỉ trỏ hăng say) 】
Ngay giữa làn đạn bình luận ào ào trôi qua, Hứa Tích Sương mới hoàn hồn. Cậu nhanh chóng nắm lấy cánh tay rắn chắc của Yến Ngọc Sơn, đứng vững dậy, khẽ nói: "Cảm ơn."
Nói xong liền cúi đầu đi tiếp về phía trước, bước chân hơi gấp gáp hơn trước.
Phía sau, Yến Ngọc Sơn nhìn theo bóng lưng ấy, ánh mắt lướt qua vành tai ửng đỏ lộ ra dưới mũ len, chỉ khẽ cong môi, không nói gì.
【 Thẹn thùng quá trời luôn. 】
【 Fan Yến Ngọc Sơn bỏ cuộc rồi hả? Sao không mắng Hứa Tích Sương? Đêm qua im ắng, giờ trong phòng livestream toàn fan CP luôn rồi đó. 】
【 Fan Yến ca toàn người lý trí, ai lại đi mắng Hứa Tích Sương chứ. Trên mạng mấy người chuyên tạo drama ấy chẳng biết là loại gì, đừng để bị dắt mũi là được. 】
【 Cười xỉu, fan anh Yến còn mong anh ấy sớm ngày theo đuổi Hứa Tích Sương thành công ấy chứ. Người như Sương Sương vừa đẹp, vừa khiêm tốn, dám đứng ra tố cáo Đường Mân, lại có diễn xuất, giờ còn biết câu cá nữa, trong giới giải trí tìm được người thứ hai chắc khó lắm. 】
Làn đạn trong phòng livestream đột nhiên lại sôi lên, nhưng lần này là do fan của Yến Ngọc Sơn ra tay áp đảo những kẻ cố tình gây rối. Fan của Hứa Tích Sương cũng âm thầm góp sức, còn fan CP thì như thường lệ, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi. Chẳng mấy chốc, làn đạn đã khôi phục trật tự, chỉ còn lại bầu không khí nhộn nhịp và vui vẻ.
Ba người họ đi tới cửa nhà bà nội, đem con cá to và béo nhất tặng cho bà.
Bà lão vui mừng vô cùng, còn nhét đầy túi Hứa Tích Sương một nắm hạt dưa cùng kẹo, rồi hào phóng đưa luôn cho họ cái xô sắt, lại còn niềm nở mời: "Lần sau nhớ ghé chơi nữa nhé."
Tặng cá xong, họ quay về căn nhà gỗ nhỏ, ngoài dự đoán, nhóm của Nhan Dao cũng đã trở lại.
"Các cậu không biết đâu, con sóc đó chạy nhanh kinh khủng." Bạch Khả Khả dựa vào ghế sô pha, mệt mỏi than thở: "Bọn tớ còn chẳng thấy rõ hình dáng nó... À không, cũng có chụp được một tấm bóng mờ."
Nhan Dao đưa máy ảnh cho Hứa Tích Sương xem. Cậu đón lấy, nhìn vào màn hình, trong khung hình chỉ có một khối xám mờ mờ, giống như một vệt bóng vụt qua.
"Bọn tớ chạy đến kiệt sức, lại chưa ăn sáng, nên đành quay về ăn trưa đã, ăn xong rồi đi tìm tiếp." Nhan Dao nói.
"Trời ơi, các cậu hoàn thành nhiệm vụ nhanh thế sao?" Thẩm Hựu Liên nhìn thấy trong thùng sắt của Hướng Diêu có ba con cá lớn, kinh ngạc khen ngợi: "Các cậu giỏi quá. Trưa nay chắc được ăn ngon rồi."
Hướng Diêu đặt thùng xuống, xua tay: "Ba con này đều do Hứa Tích Sương câu được, tôi chẳng dám nhận công gì đâu. Cậu ấy thật sự lợi hại lắm."
Mọi người trong phòng đều nhìn về phía Hứa Tích Sương, ngạc nhiên lộ rõ trong mắt, không ngờ cậu lại có tài câu cá như thế.
Dụ Thư Điệp cũng thoáng sững người, nhưng khi ánh mắt chạm phải Hứa Tích Sương, cô ta lại lập tức quay đi, cố tránh nhìn, cả người toát lên vẻ lúng túng và cứng nhắc.
Bữa trưa hôm nay là do Yến Ngọc Sơn và Dụ Thư Điệp cùng nấu. Chỉ cần nhìn thấy Yến Ngọc Sơn, Dụ Thư Điệp liền nhớ tới những lời anh nói tối qua, hốc mắt liền đỏ hoe. Cô ta cắn môi, vừa xắt rau vừa cố nhịn nước mắt, nhưng cuối cùng vẫn không chịu nổi, quay sang hỏi khẽ: "Anh rốt cuộc thích Hứa Tích Sương ở điểm nào?"
【 Tới rồi, Tu La tràng tới rồi. Không dám giấu, tôi cũng muốn biết Yến Ngọc Sơn rốt cuộc thích Hứa Tích Sương vì điều gì vậy?】
【 Tiểu Điệp đừng khóc nữa, đổi người mà theo đuổi đi em ơi. 】
【 Tôi đoán Yến Ngọc Sơn sẽ nói câu điểm nào cũng thích cho xem. 】
"Tôi nghĩ mình không có nghĩa vụ phải trả lời câu hỏi này." Yến Ngọc Sơn bình tĩnh nói: "Nhưng nếu thật sự phải trả lời..."
Trong khoảnh khắc đó, vẻ lạnh nhạt nơi đáy mắt anh hóa thành dịu dàng: "Em ấy giống một loài hoa mà tôi thích."
Giống hệt loài hoa mà anh từng mang từ miệng hang bị sạt lở về, trồng trong vườn, loài hoa có sức sống bền bỉ đến đáng kinh ngạc. Dù chịu đựng đau đớn, bệnh tật hay tổn thương, nó vẫn cố vươn lên mà sống, đôi khi nhìn như sắp héo tàn, nhưng nếu quan sát kỹ, sẽ thấy nó chưa bao giờ thực sự khô héo.
Còn Hứa Tích Sương, lại như một chú mèo nhỏ, xinh đẹp, mềm mại, trong xương mang chút kiêu ngạo vô thức, nhưng chẳng bao giờ khiến người khác tổn thương. Hoa và mèo, hai hình ảnh ấy hòa vào nhau, trở thành một tổ hợp kỳ diệu khiến tim Yến Ngọc Sơn mềm đi từng chút. Anh chỉ muốn che chở cậu, có được cậu, và giữ riêng cho mình.
【 Ủa? Tôi đoán sai hả? Nhưng vì sao lại là hoa? Có ai biết Yến Ngọc Sơn thích loài hoa gì không vậy? 】
【 Thật sự, thái độ của Yến Ngọc Sơn với Hứa Tích Sương và người khác đúng là hai thế giới. 】
【 Ánh mắt anh ấy nhìn cậu ấy dịu dàng quá trời, ôi tình yêu kìa ôi ôi. 】
Cuộc đối thoại ngắn trong bếp không ai ngoài hai người nghe thấy.
Đến khi cơm được dọn ra, Dụ Thư Điệp đã khôi phục lại dáng vẻ bình thường, chỉ là trong mắt không còn lửa ghen nữa vì cô ta biết mình đã thua.
Tay nghề nấu nướng của Yến Ngọc Sơn và Dụ Thư Điệp đều tốt. Sau thảm họa bữa tối hôm qua, Hướng Diêu ăn được món ăn bình thường mà suýt xúc động rơi nước mắt. Bạch Khả Khả thì ăn cá hấp, gương mặt rạng rỡ hạnh phúc, đời này cô không ngờ mình lại có thể được nếm món do thần tượng tự tay nấu!
Ăn trưa xong, mọi người nghỉ ngơi chốc lát, rồi bàn nhau ra ngoài tìm tung tích sóc tuyết. Vì trời mùa đông nhanh tối, họ hẹn nhau về sớm, nếu không chụp được thì thôi, an toàn vẫn là trên hết.
*
Lời tác giả: Dự đoán trong vòng ba chương nữa là bắt đầu yêu đương chính thức