Một thiên thạch đỏ xé toạc màn đêm, không chỉ mang theo ánh sáng chói lòa mà còn gieo rắc lời nguyền lên nền văn minh nhân loại. Tháp khoa học kỹ thuật hiện đại sụp đổ không phanh, biến những thành tựu vĩ đại nhất – từ tên lửa, bom hạt nhân đến máy bay, ô tô – thành ký ức xa vời, không thể tái tạo. Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu. "Thế giới Xám" buông xuống cùng thiên thạch, như một tấm gương méo mó phản chiếu hiện thực, từng chút một nuốt chửng trật tự, nhấn chìm nhân loại vào vực sâu hỗn loạn vô tận. Giữa kỷ nguyên tăm tối ấy, sinh mệnh con người mong manh như hạt bụi, nhưng cũng rực rỡ đến phi thường, thách thức mọi giới hạn. Khi mọi hy vọng dường như tan biến, người ta thấy một bóng hình đứng sừng sững trên tàn tích đổ nát của văn minh. Hắn – một "con hát" khoác áo choàng đỏ như máu, nụ cười ẩn chứa điên dại, đôi mắt đong đầy bi ai. Sau lưng hắn, tấm màn định mệnh của một thời đại mới chậm rãi kéo lên. Hắn giang rộng đôi tay, khẽ thì thầm vào khoảng không vô định, vào trái tim của muôn vạn chúng sinh đang dõi theo: "Kịch hay... giờ mới thật sự bắt đầu."