Chương 104: Ngoại truyện – Lão Quỷ là thanh mai trúc mã của Diễm Diễm (1)

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau

Chương 104: Ngoại truyện – Lão Quỷ là thanh mai trúc mã của Diễm Diễm (1)

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 104 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Người ta thường nói ma quỷ chỉ xuất hiện vào ban đêm. Nhưng thực tế không phải vậy, chỉ cần Lệ quỷ đủ mạnh, chúng có thể ẩn mình khắp chốn trần gian, bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu cũng có thể đoạt mạng người. Từ xuân sang đông, từ ngày đến đêm, hễ nơi nào có con mồi, Lệ quỷ sẽ xuất hiện ở đó như hình với bóng.
Vào một buổi trưa giữa mùa hè, trong phòng khách Hạ trạch, một bé con nhỏ xíu mặc bộ đồ ngủ hình gấu, tay cầm kẹo mềm, đang nghiêm túc viết nhật ký.
Ngày 27 tháng 7, trời nóng.
Hôm nay ở trường mẫu giáo, Diễm Diễm muốn ăn bánh pudding nhỏ, nhưng lại bị Đại Hùng cướp mất. Diễm Diễm thật là.....
Cậu bé bốn tuổi rưỡi mở cuốn từ điển nặng trịch trên bàn, cuối cùng vẫn quyết định dùng phần mềm học chữ trên máy tính bảng để kiểm tra cách viết chữ “buồn”.
Cậu là một em bé thông minh, dù còn nhỏ nhưng có thể viết rất nhiều từ. Đôi khi có vài từ không biết, cậu cũng học rất nhanh.
Hạ Diễm viết từng nét chữ “Buồn”, đôi mắt hổ phách phản chiếu từng nét chữ trong ô vuông. Đúng lúc này, radio trong phòng khách đột nhiên phát ra tiếng ồn ào chói tai.
Cùng với bản nhạc quỷ dị bất ngờ vang lên, đứa nhỏ đang viết nhật ký trên bàn trong phòng khách cảnh giác ngẩng đầu. Cậu cất giọng non nớt gọi: “Bác Vương?”
Ba mẹ vừa mới ra ngoài, trong nhà chỉ còn lại bác Vương, một quản gia già.
Nhưng bác quản gia vừa vào bếp, Hạ Diễm gọi mấy lần vẫn không nghe trả lời. Cậu bé nhìn thấy một nữ quỷ cao khoảng hai mét, tóc đen dài chấm đất, đang đứng ngoài cửa nhà. Chiếc áo đỏ của nữ quỷ bay phấp phới giữa trưa hè, trông như lá cờ chiêu hồn dính đầy máu tươi.
Ánh mắt nữ quỷ vừa vặn đối diện với Hạ Diễm. Nàng ta không chút biểu cảm, chậm rãi vẫy tay về phía cậu. Cảnh tượng này quả thực không thể khủng khiếp hơn.
Hạ Diễm lùi lại vài bước, nhanh chóng chạy đến phòng ngủ có dán bùa chú rồi khóa cửa lại. Cùng lúc đó, các lá bùa dán trong Hạ trạch đồng loạt rơi xuống đất.
“.... Hu hu.”
Omega bé nhỏ cuộn tròn người lại, cơ thể rụt sâu vào trong chăn, đôi bàn tay nhỏ bé nắm chặt, không dám phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Từ nhỏ đến lớn, cậu vô cùng mẫn cảm với những chuyện yêu ma quỷ quái. Bởi vì trong mắt lũ quỷ, cơ thể nhỏ bé, yếu ớt của cậu chính là món ngon thượng hạng.
Nguy hiểm bủa vây cuộc sống của cậu, muốn sống sót cũng là một điều vô cùng khó khăn. Thình thịch, thình thịch... Cửa phòng ngủ khẽ mở bởi một lực lượng nào đó. Thứ bên ngoài cửa mang theo quỷ khí nặng nề, khiến căn phòng dù đang bật điều hòa ở hai mươi sáu độ vẫn trở nên lạnh lẽo.
“Tiểu thiếu gia, cậu đang gọi tôi à?” Bên ngoài cửa vọng vào giọng nói của bác Vương. Omega nhỏ bé cuộn tròn người lại như một quả cầu, mở to đôi mắt hổ phách nhìn ra ngoài, nhưng vẫn không dám trả lời giọng nói đó.
Bởi vì cậu biết, thứ bên ngoài cửa không phải là bác Vương, mà là một lệ quỷ mặc đồ đỏ.
“Tiểu thiếu gia, sao không mở cửa?”
“Mau mở cửa đi!”
Lệ quỷ ngoài cửa dường như mất hết kiên nhẫn, không chỉ gõ cửa càng lúc càng mạnh mà giọng nói cũng trở nên bén nhọn. “Nhãi con, mau, mở, cửa!”
“Lạch cạch” một tiếng, lá bùa treo trên cửa phòng ngủ rơi xuống đất.
Cánh cửa gỗ chấn động kịch liệt, khiến cơ thể Hạ Diễm trong phòng cũng run rẩy theo. Cậu cuộn tròn người lại thành một quả cầu nhỏ, nhẹ nhàng đưa tay nắm chặt cây kéo nhỏ đặt dưới gối.
Nhưng ngay khoảnh khắc Hạ Diễm nắm chặt cây kéo, cánh cửa lại kẽo kẹt mở ra... Trái tim Tiểu Hạ Diễm như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, hơi thở dồn dập. Quỷ khí như chất lỏng sền sệt chậm rãi thấm vào phòng, bao trùm lấy thân thể cậu từ bốn phương tám hướng.
Nhưng bỗng nhiên, nữ quỷ ngoài cửa phát ra tiếng thét chói tai.
“A....”
Sau đó là một sự yên tĩnh đáng sợ.
Quỷ khí ngập trời trong phút chốc đã biến mất không còn tăm tích, cứ như thể dì Lệ quỷ vừa rồi chưa từng xuất hiện.
Hạ Diễm kinh ngạc nhìn ra bên ngoài, ngoài cửa trống rỗng, không có gì cả. Cậu nhìn chằm chằm cánh cửa chừng mười phút, nhưng nữ quỷ kia cũng không xuất hiện lần nào nữa, quỷ khí âm u xung quanh cũng từ từ biến mất.
Lúc này, Hạ Diễm mới chậm rãi chui ra khỏi chăn, nước mắt lưng tròng, gửi cho ba mẹ một tin nhắn thoại: “Ba, mẹ, vừa rồi có dì Lệ quỷ đến bắt con, hu hu... Lại phải tìm chú đạo sĩ đến làm phép.”
Hạ Diễm dùng đôi bàn tay nhỏ bé rút ra một tờ khăn giấy lau nước mắt. Bất chợt, cậu nhìn thấy một cậu bé lớn hơn mình một chút đang đứng ngoài cửa.
Mái tóc đen của cậu bé khẽ lay động trong gió nhẹ, làn da tái nhợt. Trông cậu ta lớn hơn Hạ Diễm bốn tuổi rưỡi một chút, ngũ quan và đường nét vô cùng đẹp, vóc dáng cũng rất cao so với các bạn cùng trang lứa.
Hạ Diễm chậm rãi đi tới cửa, cách một hàng rào sắt, đánh giá vị khách xa lạ mặc áo sơ mi trắng và quần jean đen trước mặt. Lúc này, cậu bé đó không nói lời nào, chỉ chăm chú nhìn Hạ Diễm, sau đó khẽ mỉm cười. Dù cậu ta đang cười, Hạ Diễm lại cảm thấy một sự áp bách khó hiểu.
Cậu thì thầm: “Anh à... anh là ai? Sao anh lại đứng trước cửa nhà em?”
Cậu bé kia nhẹ nhàng nhếch khóe miệng, nâng hộp quà màu xanh lam trong tay lên, khẽ hất cằm về phía cậu. Rõ ràng vẫn là vẻ ngoài của một đứa trẻ, nhưng khí chất toát ra từ người cậu ta lại vô cùng mạnh mẽ.
Cậu ta nói với Hạ Diễm: “Chào cậu, tôi tên là Lục Bỉnh Văn, tôi là hàng xóm mới của cậu. Sau này mong được cậu giúp đỡ nhiều hơn.”
Hạ Diễm ngơ ngác nghiêng đầu nhìn về phía anh trai lớn hơn mình một chút xíu kia, sau đó cẩn thận vươn tay ra nhận quà của hàng xóm mới.
“Em tên là Hạ Diễm.” Hạ Diễm nhỏ giọng nói: “Anh ơi, năm nay Diễm Diễm bốn tuổi rưỡi, còn anh thì sao?”
“Năm tuổi.” Lục Bỉnh Văn nói: “Tôi lớn hơn cậu nửa tuổi.”
Hạ Diễm tò mò nói: “À, thật sự mới năm tuổi thôi hả? Nhưng trông anh cao quá.”
Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng mím môi, rồi chỉ chỉ hộp quà trong tay Hạ Diễm.
“Hy vọng cậu thích.”
Xung quanh khu biệt thự vô cùng trống trải, Hạ Diễm rất ít khi gặp được bạn bè cùng tuổi. Cậu chậm rãi mở hộp quà màu xanh lam trong tay, lúc này mới phát hiện bên trong là một chuỗi hạt châu màu tím.
Sự xuất hiện của hàng xóm mới khiến omega nhỏ rất vui vẻ. Tuy rằng còn chưa thân thiết lắm, nhưng cậu bé trông giống như một quả dừa mềm mại thơm mùi sữa, quanh người luôn tỏa ra mùi dừa thoang thoảng thật dễ chịu.
Cậu chớp chớp mắt, cúi đầu nhẹ giọng nói: “Cảm ơn anh trai.”
Nhưng sau khi ngẩng đầu lên, Lục Bỉnh Văn vừa mới mỉm cười nhìn cậu đã biến mất không thấy tăm hơi đâu nữa.
“A.” Hạ Diễm tìm khắp nơi vẫn không thấy: “Anh trai ơi?”
Cậu không tìm được hàng xóm mới của mình, nhưng lại gặp được bác Vương và ba mẹ.
Omega xinh đẹp tựa như búp bê được tạc từ phấn ngọc, ngay cả tóc cũng mềm mại mượt mà như tơ lụa. Giờ khắc này, cậu đứng giữa vô số đóa tường vi, trông hệt như một bức tranh sơn dầu thượng phẩm.
“Hắt xì...”
Hạ Diễm khẽ hắt hơi một tiếng. Cố Liên ôm lấy cậu, cuống quýt hỏi: “Diễm Diễm, con có chỗ nào không khỏe không?”
Hạ Diễm tựa cái đầu nhỏ xíu vào người mẹ, nhẹ nhàng lắc đầu. Trong tay cậu vẫn nắm chặt một chuỗi hạt châu nhỏ.
Cậu quay lưng về phía cha mẹ, lại nhìn thấy Lục Bỉnh Văn vừa biến mất giờ đang xuất hiện dưới một cây hòe cách đó không xa. Cậu nhẹ nhàng phất tay với cậu ta, dùng khẩu hình miệng im lặng nói: “Tạm biệt.”
Ngày đó qua đi, Hạ Diễm không ngờ sẽ gặp lại hàng xóm mới của mình ở trường mẫu giáo Kim Hồ Điệp. Thực ra, cậu cũng vừa mới chuyển ra phương Bắc không lâu, đến trường mẫu giáo này học mới hơn một tháng, và vẫn cô đơn một mình như trước.
Hôm nay mẹ mang cho cậu bánh kem hạt dẻ Mont Blanc. Tiểu Hạ Diễm vừa mở bánh ngọt ra, Tiểu Hùng, cậu bé cao lớn nhất trường mẫu giáo, đã múc một muỗng thật to rồi nói: “Hạ Diễm, cậu mang theo gì ngon vậy? Tôi cũng muốn nếm thử.”
Hạ Diễm cúi đầu, nhìn chiếc bánh ngọt đã vơi đi hơn phân nửa, nhất thời có chút buồn. Cậu khẽ thở dài, nhưng vẫn không khóc, chỉ muốn viết nhật ký. Đúng lúc này, vai cậu lại bị ai đó vỗ nhẹ một cái.
Đó là hàng xóm mới của cậu. Không biết từ lúc nào, hàng xóm mới của cậu đã mang theo một chiếc bánh anh đào xuất hiện bên cạnh. Trong lúc Hạ Diễm còn đang ngơ ngác không biết làm sao, Lục Bỉnh Văn đã đẩy Tiểu Hùng đang cố ăn thêm một thìa nữa ra, rồi đút cho Hạ Diễm đang ngẩn người một thìa bánh ngọt sô cô la.
Lục Bỉnh Văn nói với Hạ Diễm: “Ăn nhiều một chút.”
Chắc có lẽ khí thế của Lục Bỉnh Văn quá mạnh, Tiểu Hùng ngơ ngác nhìn cậu ta chiếm mất vị trí của mình mà không dám làm gì. Lục Bỉnh Văn liếc mắt nhìn cậu ta một cái, Tiểu Hùng dừng lại một chút, sau đó đứng lên giận dữ nói: “Đây là vị trí của tôi!”
Hạ Diễm là omega xinh đẹp nhất trường mẫu giáo, và vị trí bên cạnh cậu chính là chỗ ngồi mà tất cả các alpha nhỏ trong trường đều muốn có.
Lục Bỉnh Văn dùng tay chặn nắm đấm của nhóc béo vừa vung lên, sau đó một cú đá khiến bạn nhỏ mập mạp bay xa, rồi từ trên cao nhìn xuống cậu ta và nói: “Sau này, vị trí bên cạnh Hạ Diễm chính là của tôi.”
“Cậu... cậu bắt nạt bạn bè!” Nhóc béo nói: “Rõ ràng là tôi đến trước mà!”
Bạn nhỏ “cool ngầu” nhẹ nhàng nhếch khóe miệng nói: “Vậy thì sao, cậu đánh tôi thử xem?”
Nhóc béo chạy trối chết, trước khi đi còn không cẩn thận giẫm lên đồ chơi rồi bị trượt ngã. Hai mắt Hạ Diễm sáng bừng, phản chiếu gương mặt “cool ngầu” của Lục Bỉnh Văn. Cậu sùng bái nhìn Lục Bỉnh Văn, nhẹ giọng nói: “Anh ơi, cảm ơn anh nha.”
Lục Bỉnh Văn nhìn về phía Hạ Diễm nói: “Cậu có còn nhớ tôi không?”
“Ừ, anh tên là Lục Bỉnh Văn.” Hạ Diễm khẽ gật đầu: “Tên anh nghe rất hay.”
Hạ Diễm cầm sợi dây thạch anh tím trong ba lô lên, chậm rãi nói: “Cảm ơn anh, Diễm Diễm rất thích sợi dây này, vậy nên vẫn luôn đeo nó trên cặp sách.”
Lục Bỉnh Văn nói: “Nhóc béo vừa rồi thường xuyên ăn đồ của em à?”
“Em nghĩ là cậu ta ghét em.” Hạ Diễm nói: “Lúc nào cậu ấy cũng bắt nạt em.”
Lục Bỉnh Văn cười nói: “Không, cậu ta thích em.”
Giống như mèo con dần dần buông lỏng đề phòng, Hạ Diễm chậm rãi tới gần Lục Bỉnh Văn, nhẹ giọng hỏi: “Anh ơi, anh cũng muốn đến trường mẫu giáo học hả?”
Hai người ngồi rất gần nhau, Hạ Diễm ngửi thấy mùi gỗ thông thoang thoảng trên người Lục Bỉnh Văn. Nhưng mùi hương này lại hoàn toàn không giống tin tức tố của các alpha khác, hình như mạnh hơn, còn rất thần bí nữa.
Cậu tò mò nhìn Lục Bỉnh Văn, Lục Bỉnh Văn lại săn sóc cắt bánh ngọt cho cậu, rồi nói: “Ừ, sau này sẽ ở bên cạnh em.”
Hạ Diễm gật gật đầu, cuối cùng cậu cũng lấy hết dũng khí nhẹ giọng hỏi: “Vậy... Anh ơi, chúng ta có thể làm bạn được không?”
Cậu vừa xếp mấy khối gỗ trước mặt vừa nói: “Em thấy anh thật “cool ngầu”, em muốn chơi cùng với anh.”
Lục Bỉnh Văn khẽ giật mình, trong mắt cậu ta vừa có sự kinh ngạc vừa mừng rỡ: “Tất nhiên rồi, lúc nào anh cũng sẵn sàng làm bạn với em.”
Lục Bỉnh Văn xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Diễm. Hạ Diễm nhắm mắt lại để mặc cậu ta xoa, trông mềm mại đáng yêu giống hệt một chú mèo con. Một chú mèo con có hương dừa.