Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
Chương 105: Ngoại truyện – Trúc mã hồn ma của Diễm Diễm (Phần 2)
Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 105 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vì từ nhỏ đã triền miên trên giường bệnh, lại cộng thêm việc cha mẹ thường xuyên phải chuyển công tác từ thành phố này sang thành phố khác, Hạ Diễm bốn tuổi rưỡi vẫn chưa có một người bạn nào.
Lục Bỉnh Văn là người bạn đầu tiên trong đời Hạ Diễm.
Cậu bé bốn tuổi rưỡi vô cùng trân trọng tình bạn này, thường xuyên viết về Lục Bỉnh Văn trong nhật ký của mình.
Ngày 31 tháng 8, hôm nay trời mưa rất to, khắp nơi tràn ngập mùi bùn đất và cỏ xanh hòa lẫn. Tiểu Lục ca ca đã tặng Diễm Diễm một chiếc dù in đầy hoa đào, Diễm Diễm thực sự rất thích chiếc dù này, cũng rất thích Tiểu Lục ca ca.
Nhưng ngày mai lại không thể đi nhà trẻ, Diễm Diễm hy vọng mình có thể nhanh chóng khỏe lại. Lần sau đi nhà trẻ, Tiểu Lục ca ca có chơi với bạn khác không? Anh ấy có còn chơi cùng với Diễm Diễm nữa không?
“Khụ khụ……”
Bé Omega gầy yếu buông bút, khẽ ho khan vài tiếng, cậu ho đến đỏ bừng cả mặt, khuôn mặt bây giờ chẳng khác nào một trái đào mật mềm mại.
Cố Liên vội vàng rót một ly nước ấm đưa cho Hạ Diễm, ân cần sờ lên trán cậu, rồi nói: “Cục cưng, viết chữ mệt rồi, mình đừng viết nữa nhé, chúng ta nghỉ ngơi một chút, được không con?”
Thể chất của Omega vốn yếu ớt hơn Alpha, với Hạ Diễm thì lại càng yếu hơn nữa.
Từ nhỏ, tim phổi của cậu đã mắc đủ loại bệnh, sau mấy cuộc phẫu thuật lớn nhỏ, cậu còn thường xuyên lên cơn hen suyễn.
Cậu nhìn khuôn mặt xinh đẹp nhưng buồn bã của mẹ, khẽ gật đầu, rồi nói: “Mẹ, con không sao.”
Tuy nói vậy, nhưng mẹ cậu vẫn vô cùng buồn bã vì cậu bệnh tật. Sau khi nhận một cuộc điện thoại, bà vội vàng rời khỏi phòng bệnh, lúc đi còn cẩn thận đắp chăn lại cho Hạ Diễm.
Mẹ đi rồi, Hạ Diễm cuộn chặt mình trong chiếc chăn nhỏ nằm trên giường bệnh, cậu khẽ thở dài, đôi mắt màu hổ phách nhìn lên trần nhà.
Thực ra cậu rất sợ nằm viện, khi cơ thể con người suy yếu rất dễ gặp phải những thứ không sạch sẽ.
Tuy mẹ đã dán đầy các loại phù chú ở cửa phòng bệnh, nhưng cậu vẫn cảm thấy rất sợ.
Ngoài ra, trong lòng Tiểu Hạ Diễm còn cảm thấy vô cùng cô đơn, một nỗi cô đơn vô tận, giống như biển rộng không bờ bến.
Bây giờ là tám giờ rưỡi tối.
Ngoài cửa truyền đến một loạt tiếng bước chân, ngay sau đó là tiếng dụng cụ y tế va chạm vào nhau, tiếng bánh xe đẩy trên mặt đất vang lên không ngừng.
Hạ Diễm nghĩ rằng mấy chị y tá định đến tiêm cho mình, vậy nên cậu chậm rãi ngồi dậy khỏi giường, tự mình cuộn cổ tay áo lên, ngơ ngác ngồi trên giường chờ tiêm.
Chị y tá mặc đồ trắng đứng ở cửa, khẽ cười với cậu, “Bạn nhỏ, em ngoan quá.”
Không hiểu vì sao, đột nhiên Hạ Diễm cảm thấy sợ hãi vô cùng.
Mặc dù tuổi còn nhỏ, nhưng cậu lại cực kỳ mẫn cảm với tình cảm của con người. Chị gái đứng ở cửa tuy cười đến hai mắt cong cong, nhưng ánh mắt lại lạnh băng như rắn độc.
Hạ Diễm đảo mắt xuống dưới chân Lệ quỷ, cậu hít vào một hơi khí lạnh, sau đó vội vàng chui vào trong chăn rồi hô lớn: “Mẹ! Mẹ ơi!”
Tiếng xe đẩy lộc cà lộc cộc không ngừng vang lên bên ngoài cửa giữa đêm hè tĩnh lặng, âm thanh đó đột ngột trở nên chói tai, giống như một nguồn sức mạnh nào đó muốn phá tan kết giới để đi vào nên không ngừng va chạm.
Hạ Diễm sợ hãi vô cùng, cậu trốn trong chăn không dám động đậy, sợ rằng nếu ló đầu ra khỏi chăn sẽ thấy chị gái Lệ quỷ đứng ở cửa lúc nãy đã chạy đến đầu giường bệnh của mình. Vì quá căng thẳng mà hô hấp của cậu càng ngày càng trở nên dồn dập, khiến lá phổi vốn yếu ớt của cậu càng thêm yếu.
“Khụ khụ…… Khụ khụ khụ……”
Cảm giác lạnh lẽo tràn vào phòng giống như sóng biển, Hạ Diễm cuộn tròn người lại thành một quả cầu, cậu ôm lấy thân thể run rẩy, cảm thấy hình như có thứ gì đó từ cửa bước vào….
Cộp.
Cộp.
Cộp.
Tiếng bước chân của thứ kia cuối cùng cũng dừng lại trước mặt cậu.
Hạ Diễm nhỏ giọng khẩn cầu, cậu nói: “Chị gái ơi, chị đừng ăn em, đừng ăn em, hu hu……”
Đúng lúc này, chiếc chăn trên đầu cậu bị nhấc lên. Hạ Diễm hoảng sợ ngẩng đầu, đôi mắt to đáng thương như một con vật nhỏ của cậu vừa lúc đối diện với ánh mắt sâu thẳm của Lục Bỉnh Văn.
Hình như Lục Bỉnh Văn vừa mới đá bóng xong, trong tay cậu ấy còn ôm một quả bóng, trên người cũng mặc đồng phục màu vàng.
Trong tay cậu ấy còn xách theo một hộp bánh kem. Cậu nói với Hạ Diễm: “Diễm Diễm, đừng dùng chăn trùm lên đầu, phổi của cậu vốn đã yếu rồi, còn trùm như vậy sẽ khó thở đó.”
Hạ Diễm ngơ ngác nhìn cậu, khẽ nói: “…… Hả? Vừa rồi anh có nhìn thấy chị y tá kỳ quái không?”
Lục Bỉnh Văn nhíu mày, dùng bàn tay khẽ sờ lên trán Hạ Diễm, nói: “Diễm Diễm, có phải cậu sốt đến mơ hồ rồi không?”
Vì đang phát sốt nên mùi hương trái dừa trên người Hạ Diễm còn đậm hơn ngày thường rất nhiều. Lục Bỉnh Văn ngửi thấy được, cậu không nhịn được đến gần Hạ Diễm hơn một chút, sau đó an ủi cậu bé vừa đáng yêu vừa mềm mại này: “Vừa rồi là vì cậu sợ hãi à?”
Hạ Diễm gật đầu, rồi nhỏ giọng thì thầm: “Anh ơi, đêm nay anh có thể ở lại đây không? Ở lại nơi này với em.”
Lục Bỉnh Văn rất ít khi cười, nhưng nghe Hạ Diễm nói vậy, cậu lại khẽ nhếch khóe miệng mỉm cười.
Đúng lúc này, Cố Liên vội vàng từ ngoài cửa chạy vào.
“A, Văn Văn, con đến rồi à?” Cố Liên cười cong mắt, xoa xoa đầu Lục Bỉnh Văn, “Bé cưng, con cố ý tới thăm Diễm Diễm à?”
Lục Bỉnh Văn khẽ gật đầu. Mặc dù vẫn là trẻ con, nhưng cậu bé rất lễ phép, trong ánh mắt đó vẫn có vài phần đạm mạc và xa cách như cũ.
Cậu bé chỉ vào vị trí bên cạnh Hạ Diễm rồi nói với Cố Liên: “Dì à, đêm nay cháu có thể ngủ ở chỗ này được không? Cháu muốn ở lại chơi với Diễm Diễm.”
Cố Liên có chút kinh ngạc, hỏi: “Được thì được, nhưng mà…. Cháu không về nhà có sao không?”
“Lúc nãy cháu đã nói với cha mẹ mình rồi, không sao đâu dì.”
Lục Bỉnh Văn ngồi trên giường Hạ Diễm, cởi mũ lưỡi trai đen trên đầu xuống, sau đó lấy iPad ra, mở phim hoạt hình xem cùng Hạ Diễm.
Nhưng dù sao cậu cũng còn rất nhỏ, Cố Liên lo lắng mẹ cậu sẽ lo lắng, vậy nên vẫn cẩn thận gọi điện cho mẹ Lục Bỉnh Văn.
Lúc bà quay lưng về phía bọn nhỏ gọi điện, Lục Bỉnh Văn len lén dùng mắt mình thu nhỏ bức tranh treo trên tường rồi dời đi, cậu ngồi trên giường bệnh của Hạ Diễm nhìn chăm chú bóng dáng Cố Liên.
Trong điện thoại, giọng nói của mẹ Lục Bỉnh Văn có chút khàn, nhưng bà vẫn ôn hòa đồng ý cho Lục Bỉnh Văn ở lại bệnh viện chơi với Diễm Diễm.
Sau khi Cố Liên buông điện thoại xuống, bà khẽ thì thầm: “Hình như tín hiệu ở bệnh viện không tốt lắm.”
Quay đầu lại nhìn hai đứa nhỏ đang cùng nhau xem phim hoạt hình, bà vui mừng mỉm cười, thầm nghĩ như vậy cũng tốt, Diễm Diễm sợ nhất là cô đơn, Văn Văn tới chơi với Diễm Diễm thế này, chắc chắn thằng bé sẽ rất vui.
“Hai đứa muốn ăn trái cây gì nào? Mẹ sẽ đi mua ngay.”
“Tiểu Lục ca ca thích ăn đào.” Hạ Diễm chớp chớp đôi mắt to tròn, “Mẹ, mẹ mua cho Tiểu Lục ca ca một ít đào nhé.”
Lục Bỉnh Văn và Hạ Diễm nhìn nhau, sau đó nói: “Dạ, cảm ơn dì.”
Chờ Cố Liên đi rồi, Hạ Diễm vui vẻ xem xe buýt nhỏ cùng Lục Bỉnh Văn. Cậu chưa bao giờ có cảm giác an toàn đến vậy, cậu cảm thấy Lục Bỉnh Văn chính là ngôi sao may mắn của mình, mỗi lần Lục Bỉnh Văn xuất hiện là những thứ đáng sợ sẽ biến mất.
Nhưng sự chú ý của Lục Bỉnh Văn lại không đặt vào phim hoạt hình, cậu chăm chú nhìn con mồi trắng trắng mềm mềm của mình, nhưng lại không muốn ăn đứa nhỏ gầy yếu này vào bụng.
Cậu đã chết từ rất lâu rồi. Tuy gia thế hiển hách, lại là con một trong nhà, nhưng khi còn sống cậu cũng không được hạnh phúc cho lắm.
Vì cha cậu có tình nhân bên ngoài, mẹ cậu đã thiêu rụi căn biệt thự, tất cả những sinh vật còn sống trong biệt thự đều táng thân trong biển lửa, bao gồm cả con mèo trắng mà Lục Bỉnh Văn nuôi cũng đi theo cậu.
Nhưng khi lửa lớn qua đi, trong số toàn bộ người lớn trong đại gia đình, chỉ có Lục Bỉnh Văn là trẻ nhỏ duy nhất còn sót lại.
Nhưng có lẽ trời cao cũng thương xót khi thấy cậu chết như vậy, thế là cậu dùng trạng thái quỷ hồn lưu lại nhân gian mãi mãi.
Tuy là trẻ con, nhưng quỷ khí ngập trời. Cậu đã dùng quỷ khí cường đại của mình sửa chữa lại căn biệt thự đã rách nát kia, và trở thành chủ nhân duy nhất của tòa biệt thự xa hoa đó.
Mặc dù cậu đã chết một năm, nhưng thân thể vẫn duy trì bộ dáng năm tuổi như ngày xưa.
Ngày đó gặp được Hạ Diễm, cậu muốn đến xem hàng xóm mới của mình như thế nào, tiện thể ăn luôn.
Cậu đã bị hương vị dương khí cực ngọt trên người Hạ Diễm hấp dẫn, không ngờ lại vừa lúc đụng phải lệ quỷ khác cũng đang mơ ước Hạ Diễm.
Thấy bạn nhỏ vừa ngoan ngoãn vừa ốm yếu bị những lệ quỷ khác mơ ước, lần đầu tiên trong đời cậu cảm thấy hàng xóm mới của mình thật đáng thương, thế là lại nảy sinh ý muốn chăm sóc Hạ Diễm.
Vậy cứ nuôi đi, nuôi mập một chút là mình có thể ăn cậu ấy rồi.
Vốn cậu nghĩ như thế, nhưng nuôi một hồi, đột nhiên cậu lại không muốn ăn nữa.
Làm bạn với Hạ Diễm một tháng, cậu kinh ngạc phát hiện, vóc dáng của mình hình như lại cao hơn ngày xưa một chút.
Là một ác linh, từ khi gặp được Hạ Diễm, cậu lại bắt đầu cao lên, giống như cậu và Hạ Diễm cùng nhau lớn lên vậy.
“Hu hu…..” Hạ Diễm dựa vào vai Lục Bỉnh Văn, “Anh ơi, cơ thể của anh thật lạnh, anh bị bệnh à?”
Lục Bỉnh Văn rũ mắt nhìn sườn mặt Hạ Diễm trên vai, nói: “Không có.”
Hạ Diễm lại dùng bàn tay ấm áp nắm lấy tay Lục Bỉnh Văn, cậu nói: “Vậy anh có lạnh không? Diễm Diễm sẽ sưởi ấm cho anh.”
Dứt lời, Hạ Diễm liền lắc lư cẳng chân, dùng bàn tay nhỏ bé ấm áp của mình để sưởi ấm cho Lục Bỉnh Văn như một lò sưởi nhỏ.
Lục Bỉnh Văn chăm chú nhìn hàng mi dài cong vút của Hạ Diễm, đột nhiên cảm thấy trái tim mình bỗng truyền đến một cảm giác ấm áp trước nay chưa từng có. Cậu giật mình, rồi nhìn mèo con có hương dừa đang ghé đầu vào vai mình, chỉ cảm thấy đôi mắt của Hạ Diễm còn đẹp hơn cả sao trời, đôi mắt ấy giống như ánh đèn chiếu sáng cả căn phòng.
“Anh ơi, đêm nay anh sẽ ở lại ngủ cùng em, đúng không?” Hạ Diễm nhìn Lục Bỉnh Văn, cậu làm nũng nói, “Anh ở lại ngủ cùng em nhé.”
Lục Bỉnh Văn khẽ gõ đầu nhỏ của Hạ Diễm, sau đó kéo cậu chui vào ổ chăn của mình, cánh tay nhỏ trắng nõn đặt bên gối.
Trên người cậu không ngừng tỏa ra mùi sữa và mùi dừa hòa lẫn vào nhau, nghe thật ngọt ngào. Lục Bỉnh Văn chưa bao giờ ngửi được mùi hương này ở những người khác, lại bị mùi hương ngọt ngào này hấp dẫn sâu sắc.
Cậu khẽ vỗ vỗ lưng Hạ Diễm, sau đó nhẹ giọng nói: “Mệt thì ngủ đi, tôi sẽ ở bên cạnh cậu.”
“Dạ.” Hạ Diễm rúc cái đầu nhỏ bông xù vào lòng Lục Bỉnh Văn, sau đó còn lăn qua lăn lại, “Nhưng mà Tiểu Lục ca ca, anh vẫn còn chưa ăn đào mà.”
“Cậu cũng chưa ăn bánh kem mà.” Lục Bỉnh Văn nói, “Ngày mai tôi ăn cùng cậu, được không?”
“Được….”
Hạ Diễm như một búp bê xinh đẹp vô cùng, khi ngủ lại càng thêm ngoan ngoãn và xinh đẹp hơn cả búp bê, tâm địa cũng mềm mại hơn búp bê rất nhiều.
Cậu giống như một cây kẹo bông gòn mềm mại, lại giống như mặt trời nhỏ ấm áp, khiến cho Lệ quỷ theo dõi cậu không những phải từ bỏ con mồi, mà còn lo lắng cậu sẽ bị bệnh mà qua đời sớm, biến thành lệ quỷ lạnh băng như mình.
Lục Bỉnh Văn nhìn Hạ Diễm bên cạnh đã hô hấp đều đều, sau đó mới rón rén đi xuống giường tắt đèn, rồi đứng trong bóng tối chăm chú nhìn khuôn mặt trắng như tuyết của Hạ Diễm.
Cậu vươn tay khẽ chọc chọc vào má Hạ Diễm, thầm nghĩ, hình như mình lại có mèo rồi!